| ← Ch.164 | Ch.166 → |
Đây là lần đầu tiên Vệ Kỳ thấy khi Bảo Bảo nói chuyện mà gương mặt nhỏ không tươi cười.
Không hiểu sao hắn ta lại hơi không quen nên hiếm khi an ủi người khác.
"Ngươi đừng lo lắng, chắc sẽ không sao."
Đây là lần đầu tiên Ngũ ca ca nói chuyện hòa nhã với mình thì Bảo Bảo có hơi không quen.
Nàng ấy nở nụ cười rạng rỡ: "Ngũ ca ca nói không sao thì chắc chắn sẽ không sao."
Nói thì nói vậy nhưng ánh mắt nàng ấy nhìn về phương xa vẫn tràn ngập sầu lo.
Vệ Kỳ cao hơn nàng ấy rất nhiều nên tất nhiên sẽ không bỏ sót biểu cảm của nàng ấy.
Nghĩ đến việc nàng ấy không muốn để hắn ta lo lắng mà buộc mình phải cười thì hắn cảm thấy hơi kỳ lạ.
Những người ra ngoài điều tra rất nhanh đã quay lại.
Bọn họ không phát hiện điều gì bất thường nhưng cũng không gặp ai cả.
Tuy nhiên theo phân phó thì bọn họ chỉ tra xét mười dặm phía trước, nếu trong phạm vi mười dặm có gì bất thường thì phải quay lại báo. Nếu tiếp tục tra xét về phía trước thì cần phải quay lại tiếp nhận mệnh lệnh rồi mới chấp hành.
"Tiếp tục đi về phía trước."
Vệ Kỳ không lựa chọn đứng yên tại chỗ mà vừa tiến về phía trước đồng thời cho người tiếp tục tra xét phía trước.
Đây là phương pháp tiết kiệm thời gian và nhân lực nhất.
Một canh giờ sau, đoàn người đã đến gần khu vực vương trướng của Cách Lạp Đồ Hãn bộ nhưng vẫn chưa thấy người nào, Bảo Bảo đã không cười nổi nữa, sắc mặt ngày càng tái nhợt.
Cho đến khi bọn họ tới vị trí của vương trướng.
Nơi này hoàn toàn trống rỗng, không những không có ai mà cái gì cũng không có, đây mới là điều khiến người ta khiếp sợ không thôi.
Phải biết rằng vương trướng của người M.ô.n.ⓖ Cổ tương đương với hoàng cung của người Hán, ngoại trừ vương trướng của bọn họ có thể di chuyển được.
Ở vị trí của vương trướng, bên ngoài là dân chăn nuôi bình thường, ở giữa là quân đội binh lính, tướng lĩnh quý tộc ở rìa bên trong và nơi ở xa nhất bên trong mới là vương trướng.
Một khu vực đặt vương trướng rộng tới mấy chục dặm nhưng hiện giờ lại trống rỗng.
Thực ra không phải mọi thứ đã biến mất, Hắc Giáp quân vẫn đang thăm dò xung quanh.
Chẳng mấy chốc đã có tin tức quay về.
Ví dụ như tìm thấy dấu vết của trận chiến, bao gồm mũi tên, đao ỏng, rất nhiều Ⓜ️á●⛎, gia súc c. h. ế. t...
"Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, a ba của ta không biết sao rồi, còn có ngạch cát..."
Từ khi trở về phát hiện vương trướng trống rồng thì nước mắt của Bảo Bảo chưa hề ngừng rơi.
Vệ Kỳ cũng không biết an ủi nữ nhân như thế nào. Hắn ta cũng biết không thể tiếp tục thế này, nếu không thì còn chưa biết rõ chuyện gì thì người đã khóc hỏng rồi.
Hắn ta suy nghĩ một lúc rồi lấy thứ gì đó từ trong 𝓃*🌀*ự*↪️ đưa qua.
Bảo Bảo nhận lấy nhìn thì sửng sốt.
Đây là kẹo.
Còn là kẹo do Phúc Nhi tỷ tỷ làm.
Bởi vì có ba tiểu gia hỏa và làm gì có tiểu hài tử nào không thích ăn vặt nên Phúc Nhi thường xuyên làm một ít đồ ăn vặt gì đó.
Kẹo chính là một trong số đó, chẳng hạn như kẹo đậu phộng, kẹo hạnh nhân, kẹo hoa quế, kẹo óc chó cắt thành từng miếng và bọc trong giấy dầu.
Bình thường khi Vệ Kỳ ra ngoài đã ăn hết đồ ăn mang theo thì sẽ dựa vào mấy thứ nhỏ nhặt này để lấp đầy miệng.
Bảo Bảo không biết Vệ Kỳ lại thích ăn kẹo, nàng ấy chỉ thấy hắn ta lặng lẽ nhét thứ gì đó vào miệng, hỏi hắn ta là gì nhưng hắn ta lại keo kiệt không nhắc tới.
Không ngờ hắn ta lại sẵn lòng nhường viên kẹo bảo bối này cho nàng ấy?
"Ngũ ca ca..."
Bảo Bảo còn đang suy nghĩ nên nói gì để bày tỏ lòng biết ơn.
Ai ngờ Vệ Kỳ lại cho rằng bản thân không dỗ được nàng ấy nên mất kiên nhẫn lấy hết mấy viên kẹo trong lòng đưa hết cho nàng ấy.
"Đây, cho ngươi hết, ngươi ăn một cái, đừng khóc nữa."
"Ngũ ca ca..."
Bảo Bảo càng khóc dữ dội, thậm chí còn nhào tới ôm hắn ta khóc.
"Kẹo đã cho ngươi hết rồi, ngươi còn khóc gì nữa."
"Ngũ ca ca..."
Bùi Dương ở một bên lắc đầu, đúng là nam tử không hiểu phong tình.
...
Hắc Giáp quân tản ra điều tra thì ngày càng có nhiều tin tức đưa đến.
Giữa một đống tin tức không tốt thì lại có một tin tốt.
Tuy rằng dường như nơi này đã diễn ra một trận chiến kịch liệt, thương vong nghiêm trọng nhưng điều kỳ lạ là không tìm thấy †*𝒽*𝒾 тⓗ*ể, điều này cho thấy người đóng quân ở chỗ này đã bình tĩnh sơ tán, nếu không chắc chắn có †●♓●𝐢 𝐭●𝒽●ể bỏ lại.
"Cho nên ngươi đừng khóc, dù thế nào thì a ba của ngươi cũng là Đại Hãn, cũng trải qua không ít mưa gió, không thể nào bị người ta đánh c. h. ế. t như vậy, có lẽ bọn họ đã rời đi rồi."
"Ta sợ tên khốn A Nhĩ Kỳ kia cấu kết với người La Sát..."
Vệ Kỳ lại hỏi thủ hạ: "Có tìm thấy dấu vết di chuyển của bọn họ không?"
"Nếu dấu vết trên mặt đất là chính xác thì có tổng cộng hai nhóm đã 𝖈●♓●𝖎●ế●п đ●ấ●⛎ ở chỗ này, một nhóm rút lui về phía tây, nhóm còn lại là hướng nam, dấu vết rút lui về hướng nam tương đối rõ ràng hơn, để lại không ít dấu vết bánh xe..."
Hướng nam?
Đó là hướng mà bọn họ đến.
Mặc dù người dân trên thảo nguyên sinh sống theo nhóm người nhưng phạm vị hoạt động của đám người vĩnh viễn không thể tách rời nguồn nước. Hướng nam có một nhánh của sông Khách Hà, chẳng lẽ Cách Lạp Đồ Hãn bộ đã chuyển đến đây?
Mặc kệ có phải hay không thì phải đi xem mới biết được.
Đồng thời Vệ Kỳ cũng không lơi lỏng cảnh giác.
Bên này hắn ta dẫn người tìm theo dấu vết, bên kia phái người quay về đưa tin, mang tin tức Cách Lạp Đồ Hãn bộ có biến trở về.
Hai ngày sau.
Lần theo dấu vết di chuyển thì cuối cùng bọn họ cũng tìm tới nơi, quả nhiên ở gần nhánh sông của sông Khách Hà.
Từ xa đã thấy người chăn thả nhưng người chăn thả rất cảnh giác, xung quanh có không ít người Ⓜ-ô-𝓃-ɢ Cổ cưỡi ngựa tuần tra.
Bảo Bảo thấy người thì cảm thấy vui mừng, muốn chạy nhanh tới hỏi a ba và ngạch cát có sao không.
Nhưng bị Vệ Kỳ túm lại.
"Ta nhận ra nếu có một người ngươi c. h. ế. t thì nhất định sẽ c. h. ế. t ngu ngốc, sao ngươi biết những người này là người trong tộc ngươi? Nếu là người của tứ huynh kia thì sao? Lỡ như hắn đoạt vị thành công thì sao? Nếu ngươi cứ đi lên như vậy thì không phải đưa dê vào miệng cọp à?"
Bảo Bảo lập tức ş.ℹ️.ế.т 𝐜𝖍ặ.ⓣ dây cương nói: "Ngũ ca ca, ngươi nói có lý, Ngũ ca ca thật thông minh, ta cũng không nghĩ tới."
Vệ Kỳ không nói gì nhưng lại không khỏi duỗi thẳng eo.
Các Hắc Giáp quân khác cũng đi theo phía sau nhưng không thể nghe thấy cuộc trò chuyện này.
Nhưng Bùi Dương ở đây, hắn ta không ngờ có một ngày Vệ Kỳ lại được khen là thông minh, xem ra đầu óc của hắn ta ngày thường đều bị đại nhân thao túng và hình thành thói quan chỉ động tay chứ không động não.
Hiện giờ đại nhân không ở đây, phu nhân cũng không ở đây, bên cạnh lại chỉ có tiểu cô nương ngốc nghếch nên hắn ta mới động não.
"Ai tay chân nhanh nhẹn bắt người về hỏi."
Bọn họ vẫn đang trốn trong rừng cây nhỏ chờ thẩm vấn.
Cũng trùng hợp khi đang nói thì có người 𝐌·ô·ⓝ·ℊ Cổ chăn cừu hình như mắc tiểu, nói gì đó với người đồng hành rồi vội vàng cưỡi ngựa về hướng rừng cây này.
Mọi người đều có vẻ quái lạ, chẳng trách rừng cây này có mùi như mùi nước tiểu thì ra rừng cây ngày thường được người dùng để giải quyết vấn đề mót tiểu.
Ghét bỏ thì ghét bỏ nhưng hầu như không cần bỏ sức đã bắt được người.
Người này rất dũng cảm, dù bị người khác khống chế nhưng vẫn liều mạng giãy giụa.
Chỉ tiếc tay đã bị trói, miệng bị bịt nên không thể gọi đồng đội kịp thời.
Trong số quân lính có người nói được tiếng 𝐌*ô𝓃*ⓖ Cổ nên phụ trách tiến tới hỏi chuyện.
Cho dù hỏi như thế nào thì người này cũng không nói gì, tỏ vẻ như muốn 𝐠●𝒾ế●ⓣ thì cứ 🌀-❗ế-🌴, những người khác tuy không nói gì nhưng trong lòng cũng chuẩn bị.
Thấy không có thủ đoạn thì người này sẽ không nói.
Bảo Bảo vội vàng nói với Vệ Kỳ: "Nếu không thì để ta nói với hắn?"
"Trước khi hỏi rõ ràng tình hình thì đừng để lộ thân phận của ngươi."
Nếu tình huống như hắn ta vừa nói thì không thể tiết lộ thân phận, nhiều nhất thì bọn họ chỉ là người khả nghi đến hỏi thăm tình hình của vương trướng.
Nếu tứ ca của Bảo Bảo thực sự thượng vị thì có thể tiếp đó bọn họ sẽ phải đối mặt với sự truy đuổi.
Vệ Kỳ không sợ bị truy đuổi nhưng không muốn cành mẹ đẻ cành con.
Thấy trong nhóm kỵ sĩ giáp đen này có một nữ nhân xinh đẹp ăn mặc như người 〽️.ô.ռ.ℊ Cổ thì hán tử 𝐌.ô.𝓃.𝐠 Cổ tỏ vẻ kinh ngạc.
Bảo Bảo bước tới trò chuyện với đối phương một lúc.
Trong quá trình trao đổi dường như có nghi ngờ nên Bảo Bảo lại gọi Cáp Chu tới.
Ba người nói chuyện khoảng nửa khắc thì Bảo Bảo quay lại với nụ cười như trút được gánh nặng.
"A ba không sao, ngạch cát cũng không sao, là bộ tộc Vê-lát ở Mạc Tây đột nhiên tập kích chúng ta, chúng ta không đề phòng nên có không ít người trong tộc bị c. h. ế. t, bị cướp mất nhiều tài vật và gia súc nhưng may là a ba và ngạch cát đều không sao."
Nghe vậy thì mọi người đều thở phào.
Vệ Kỳ lại hỏi Bảo Bảo nói với người M-ô𝓃-🌀 Cổ như thế nào.
Bảo Bảo rất thông minh, không nhắc đến thân phận của mình mà chỉ nói mình là người thân của Đạt Ba Lạp Can.
Đạt Ba Lạp Can là biểu huynh của nàng ấy, là dũng sĩ trẻ tuổi của Cách Lạp Đồ Hãn bộ bọn họ, gần như tất cả mọi người đều nhận biết hắn ta. Người 𝐌_ô_𝐧_𝐠 Cổ kia thấy những lời nàng ấy nói đều đúng thì mới cho nàng ấy biết tình hình thực tế.
Nhưng vẫn rất cảnh giác với nhóm người bọn họ, dù sao cũng có khá nhiều người, hơn nữa nhìn cách ăn mặc thì đúng là người Hán.
Mặc dù Bảo Bảo đưa ra lý do bản thân bị thất lạc khỏi bộ tộc và được nhóm người Hán này cứu nhưng người M.ô.ⓝ.g Cổ vẫn không tin.
Cuối cùng bàn bạc mãi và chọn cách thỏa hiệp, bọn họ chờ ở đây để người ℳ·ô𝓃·🌀 Cổ quay lại tìm Đạt Ba Lạp Can đến nhận người.
Đương nhiên Vệ Kỳ cũng không phải không đề phòng.
Bề ngoài bọn họ chỉ có khoảng bốn mươi người nhưng trên thực tế vẫn còn một số người ở cách đây không xa. Ai cũng biết đạo lý không thể để trứng gà vào cùng một giỏ nhất là khi có thân phận khác nhau và phải cẩn thận.
Đợi hơn nửa canh giờ thì cuối cùng cũng có người đến.
Người dẫn đầu không ai khác chính là biểu huynh Đạt Ba Lạp Can của Bảo Bảo.
Hiển nhiên đối phương không phải không đề phòng, mang theo rất nhiều người tới, cũng khoảng một trăm dũng sĩ cường tráng.
"Bảo Bảo!"
Vệ Kỳ híp mắt nhìn người trẻ tuổi vạm vỡ ở phía xa đang kích động gọi Bảo Bảo thì trong lòng không hiểu sao lại không vui.
"Sao hắn cũng gọi ngươi là Bảo Bảo?"
Bảo Bảo không hiểu ra sao: "Nhũ danh của ta là Bảo Bảo mà."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 164 | Ch. 166 → |
