| ← Ch.155 | Ch.157 → |
"Chẳng lẽ ngươi can tâm để vị trí bị một tên tiểu tử tóc còn chưa dài cướp mất?"
Đương nhiên Khách Hưng không cam lòng nhưng ông ta không phải kẻ ngốc.
Tưởng ông ta không biết Tác Xuân ngăn chặn Hắc Thành sao?
Tình cờ khi thế lực của trấn an sử quản lý Hắc Thành mới xuất hiện thì ông ta đã cố ý kiểm tra lai lịch của đối phương, không kiểm tra thì không biết, kiểm tra rồi thì dọa ông ta nhảy dựng.
Không ngờ trấn an sử Vệ đại nhân này lại chính là Thái tử bị phế truất trước đó.
Khi kinh thành xảy ra cuộc đả·⭕ c·ⓗí·𝐧·h, thật ra không liên quan quá nhiều đến những người trấn thủ biên giới như bọn họ, ông ta biết Hoàng đế bị phế truất có Thái tử, có hoàng tử, ông ta tưởng những người này hẳn là đã c. h. ế. t, nếu không thì vị trí của vị này hiện giờ cũng không chắc chắn như vậy.
Không ngờ tới vị này còn giữ Thái tử bị phế truất lại, cho phép hắn tham gia khoa cử đạt Trạng Nguyên và cũng cử đi làm quan.
Đây đúng là một điều hoang đường!
Nhưng điều này đã xảy ra, không chỉ như thế mà Hoàng hậu trước đó còn trở thành Hoàng hậu hiện giờ.
Khách Hưng không xuất thân từ thế gia huân quý, chẳng qua chỉ là dân thường, nếu không thì lẽ ra ông ta phải biết những chuyện này từ lâu chứ không phải bỏ nhiều công sức cho người đi điều tra như thế.
Nếu không phải Tác Xuân không đối phó được thì ông ta tuyệt đối sẽ không nghĩ đến đi điều tra người này.
Nếu ông ta không điều tra mà bị Tác Xuân xúi giục như vậy thì có lẽ đã liên lụy tới mình.
Bất kể Chính Võ đế căn cứ vào lý do gì mà giữ lại Thái tử bị phế truất này hay là vì Hoàng hậu thì ông ta cũng không thể động vào người này.
Sau khi biết được lai lịch của Vệ Phó thì Khách Hưng không hề bất mãn một chút nào về việc bị cướp mất vị trí.
Chỉ có ngạc nhiên.
Hiện giờ bởi vì Tác Xuân, tên cáo già này muốn mượn đao 🌀·❗ế·t người mà ngược lại ông ta còn hơi hận Tác Xuân.
Khách Hưng ngoài cười nhưng trong không cười liếc Tác Xuân: "Dù ta có không cam lòng đến đâu thì cũng không cam lòng bằng Tác phó đô thống được, nếu không thì sao phải dùng tới biện pháp mượn đao g1·ế·𝖙 người."
Nói đến cùng thì các võ tướng đều thích thẳng thắng, võ tướng thích giở trò giống như Tác Xuân chỉ là số ít, nếu không thì Khách Hưng cũng không bị ông ta chèn ép mà trấn thủ ở Hô Luân Bối Nhĩ.
Sau khi nghe những lời của Khách Hưng thì Tác Xuân lập tức hiểu ra kế hoạch của mình đã thất bại.
Trên thực tế thì Khách Hưng nghĩ không sai, ông ta muốn lợi dụng chuyện Khách Hưng thiếu hiểu biết về lai lịch của vị trấn an sử này để xúi giục đối phương đối phó.
Đáng tiếc là kế hoạch đã thất bại.
Tất nhiên cáo già được gọi là cáo già không chỉ vì có tâm kế mà da mặt còn rất dày.
Sau khi bị vạch trần, Tác Xuân không hề tức giận mà ngược lại còn cười nói: "Đây đâu tính là mượn đao 🌀*1ế*t người gì đó, hai người chúng ta đã để mắt tới vị trí này nhiều năm, hiện giờ bị người ta cướp mất nên có chút oán hận cũng là chuyện bình thường. Chỉ mong vị tướng quân mới này là người dễ đối phó, ngàn vạn lần đừng giống như Ô Cáp Tô kia."
Chỉ có những người đồng cảnh ngộ mới có thể hiểu được nỗi khổ khi làm thuộc hạ và cấp phó.
Tác Xuân, phó đô thống của Nhất Tề Cáp Nhĩ đáng lẽ phải có cuộc sống thoải mái nhưng Ô Cáp Tô lại dời phủ từ Mặc Nhĩ Căn đến Long Giang Thành, trực tiếp đè lên đầu ông ta nên ông ta mới thờ ơ với mọi thứ.
Về phần Khách Hưng thì không cần phải nói, cứ cách hai tháng Ô Cáp Tô sẽ đến Hô Luân Bối Nhĩ một chuyến.
Hô Luân Bối Nhĩ là nơi cần được phòng thủ quanh năm nhưng hầu như không xảy ra giao tranh, Ô Cáp Tô thường xuyên tới đây làm gì thì đương nhiên không cần phải nói.
Chẳng qua là độc quyền nên cả hai người bị ép đều cảm thấy rất khó chịu.
Vì những lời này của Tác Xuân mà phần hận ý của Khách Hưng đối với ông ta đã phai nhạt đi rất nhiều.
Sau đó Tác Xuân liền rời đi.
Nước cờ cuối cùng cũng không thể dùng, xem ra ông ta chỉ có thể đối xử với vị tướng quân mới nhậm chức theo cách khác.
Hai ngày sau, đoàn người Vệ Phó tới Hô Luân Bối Nhĩ thành.
Dọc đường đi nhìn thấy trên đường có rất nhiều người qua lại, hai bên tiệm quán san sát nhau, nơi đây cũng phồn hoa không kém gì Long Giang Thành.
Nhưng nghĩ mà xem, nơi phó đô thống đóng quân thì sao có thể kém được.
Ngay khi đám người Vệ Phó vào thành thì phủ đô thống bên này đã nhận được tin tức, vì vậy trước khi đoàn người Vệ Phó đến phủ tướng quân mà Ô Cáp Tô đặt tại nơi này thì hai người Tác Xuân và Khách Hưng đã mang theo thủ hạ nghênh đón ở trước cửa phủ tướng quân.
Lần này Vệ Phó ra ngoài nên đương nhiên sẽ mang theo rất nhiều người.
Toàn đội chia làm ba nhóm, một nhóm đi dò xét con đường phía trước, phía sau còn có một nhóm nữa, lúc này ngoại trừ một phía sau chưa vào thành thì những người còn lại đều vây quanh bốn phía xe ngựa và có mấy trăm kỵ binh.
Khách Hưng và Tác Xuân là võ tướng nên đương nhiên đều có ánh mắt sắc bén.
Nhìn đám kỵ binh này có bề ngoài cường tráng, ánh mắt nhạy bén, từ tư thế cưỡi ngựa có thể thấy bọn họ luôn duy trì cảnh giác thì liền biết được đây chính là tinh binh hiếm có.
Không ngờ vị tướng quân mới nhậm chức này, âm thầm ở Hắc Thành kia ba năm lại có thể thành lập một đội kỵ binh như vậy.
Phải biết rằng xưa nay kỵ binh vẫn luôn có ưu thế áp đảo so với bộ binh, mấy trăm kỵ binh đã được coi là thế lực không nhỏ ở trên thảo nguyên.
Mặc dù kỵ binh có lợi thế nếu ở địa hình rộng lớn nhưng Tác Xuân nhìn kỹ hơn thì thấy một số người mang theo súng hỏa mai trên lưng.
Đồng tử của ông ta nheo lại một lúc, biết rằng vị tướng quân mới nhậm chức này cũng không tin tưởng bọn họ.
Có lẽ là cái c. h. ế. t của Ô Cáp Tô và những mâu thuẫn trước đó giữa Hắc Thành và Long Giang Thành đã khiến đối phương cảnh giác hơn với bọn họ.
"Tham kiến tướng quân."
Vệ Phó mặc một thân áo xanh bước xuống từ xe ngựa.
Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì còn tưởng là thư sinh từ đâu tới.
Nhưng ai cũng biết, người có thể ngồi vào vị trí này đều không phải kẻ ngốc, kẻ ngốc cũng biết không thể để lộ điểm yếu trước mặt người khác, đặc biệt là khi mới nhậm chức, nhất định phải thiết lập uy quyền với thủ hạ nhưng dường như vị này cũng không quá để ý đến việc cho đám võ tướng bọn họ biết hắn xuất thân là quan văn.
Vị này ngốc sao?
Không thể nào.
Vậy chỉ có một lời giải thích là vị tướng quân mới nhậm chức này không muốn làm ra vẻ trước mặt bọn họ.
Không cố làm ra vẻ chứng tỏ không cần phải khoe khoang để đe dọa bọn họ.
Trong lúc nhất thời, cho dù là Khách Hưng hay Tác Xuân hoặc là quan quân tướng sĩ đi theo hai người tới nghênh đón tướng quân mới đều có một cảm giác cao thâm khó đoán.
"Chư vị không cần đa lễ. Để ta đi vào sắp xếp một lát rồi sẽ bắt đầu xử lý tang sự cho Ô Cáp Tô tướng quân."
Những người khác đương nhiên không dám nói nhiều mà vào phủ chờ trước.
Phúc Nhi và mấy hài tử bên này vẫn chưa xuống xe mà trực tiếp ngồi trên xe ngựa đi vào, chờ đến khi bọn họ xuống xe thì Trần Cẩn đã vào trước để thương lượng với quản gia trong phủ và tạm thời tìm một viện ở hậu viện cho bọn họ ở.
Gia quyến của Ô Cáp Tô cũng không ở tòa phủ tướng quân này mà là ở Long Giang Thành rất xa.
Nơi này chỉ có mấy tiểu thiếp của ông ta nên Phúc Nhi và mấy hài tử trực tiếp chuyển vào chính viện.
Vệ Phó thu dọn một chút, thay xiêm y rồi đi ra tiền viện.
Một căn phòng đầy võ tướng phụ trách biên giới đang ở đây chờ hắn.
Từ góc độ của 𝖙-ⓡ❗ề-ц đ-ìⓝ-𝐡 thì cái c. h. ế. t của Ô Cáp Tô quá kỳ lạ nên cũng không tin vào nguyên nhân mà địa phương báo lên.
Đúng là như thế, Ô Cáp Tô đã bị tập kích khi đang tuần tra phía tây sông Vọng Kiến, mặc dù khu vực này cũng thuộc quyền quản lý của ông ta nhưng vì là thảo nguyên nên không thích hợp để thiết lập tuyến phòng thủ nên người dân ở Hô Luân Bối Nhĩ này sử dụng sông Vọng Kiến làm tuyến phòng thủ.
Sao ông ta lại vô duyên vô cớ chạy đến nơi này?
Đường đường là tướng quân đi tuần tra, chẳng lẽ không dẫn theo người?
Điểm kỳ lạ ở chỗ này quá lớn, ✝️.r.ı.ề.⛎ đ.ì.n.𝒽 biết rằng người quá cố nên được chôn cất càng sớm càng tốt nhưng lại ra lệnh cho Vệ Phó mới nhậm chức tướng quân đến lo tang sự.
Nguyên nhân thì mọi người đều biết rõ nên Khách Hưng cũng không lãng phí thời gian mà cùng Tác Xuân và Vệ Phó đến xem †_♓_𝒾 т_𝒽_ể của Ô Cáp Tô.
Bởi vì đã vào xuân, khí hậu ở nơi đây cũng không giống Hắc Thành, ấm hơn rất nhiều nên phía dưới t𝒽·𝖎 ⓣ·𝒽·ể của Ô Cáp Tô được đặt một lớp băng dày để bảo quản xác c. h. ế. t.
✝️*𝒽*❗ t*h*ể được bảo quản rất tốt.
Miệng vết thương vẫn còn thấy rõ, c. h. ế. t vì một mũi tên sắc nhọn b. ắ. n thẳng vào hốc mắt.
"Mũi tên đâu?" Vệ Phó hỏi.
Có lẽ vì sợ phá hỏng tⓗ·ⓘ ⓣ·𝖍·ể nên mũi tên chưa được lấy ra hoàn toàn mà phần thân tên lộ ra bên ngoài đã bị chặt đứt dọc theo hốc mắt đẫm Ⓜ️á_ц và để lại mũi tên vẫn còn trong hốc mắt.
Khách Hưng vẫn còn choáng váng, Tác Xuân nhanh chóng nhặt trục mũi tên bên cạnh tay đưa cho Vệ Phó kiểm tra.
Thái độ của Tác Xuân khiêm tốn, bởi vì tư thế nâng mũi tên của ông ta quá cung kính nên đã khiến Khách Hưng choáng váng một chút.
Vệ Phó nhìn Tác Xuân đầy ẩn ý rồi nhận lấy trục mũi tên xem xét.
Thực tế không thể nhìn ra điều gì từ trục mũi tên, chẳng qua chỉ là trục mũi tên bằng gỗ, lông mũi tên cũng bình thường, nếu muốn nhìn ra manh mối thì e rằng phải nhìn vào mũi tên.
Vệ Phó lại đưa ánh mắt sang ⓣ·h·i 𝖙𝒽·ể của Ô Cáp Tô.
Tác Xuân nói: "Bởi vì khâm sai của 🌴*𝖗𝐢ề*ⓤ đìռ*𝖍 chưa tới, ta không dám tùy tiện xử lý ✞*♓*i 𝖙h*ể của tướng quân nên vẫn chưa dám lấy mũi tên này ra."
Dường như cảm thấy ông ta có chút bao biện, suy cho cùng thì sự việc xảy ra thì Tác Xuân cũng không có ở đây.
Vệ Phó lại nhìn về phía Khách Hưng.
Khách Hưng vội nói: "Xưa nay tướng quân luôn độc đoán, đa nghi, những người khác không dám hỏi nhiều, ta thấy tướng quân ra ngoài mãi chưa về nên mới phái người ra ngoài tìm kiếm, mãi cho đến khi nhìn thấy 𝐭●ⓗ●ï ⓣ●♓●ể của tướng quân cùng với hơn ba mươi hộ vệ của hắn ở bên kia bờ sông."
"Từ lúc Ô Cáp Tô ra ngoài cho đến lúc các ngươi tìm được ✝️𝖍-𝐢 ⓣ-♓-ể của hắn là khoảng mấy ngày?"
Khách Hưng không cần suy nghĩ mà nói luôn: "Năm ngày."
Sau đó lại giải thích: "Tướng quân thường xuyên lấy danh nghĩa đi tuần tra mà ra ngoài ba bốn ngày, ta đợi lâu hơn thì mới nhận ra có điều gì đó không ổn nên mới cử người ra ngoài tìm kiếm."
Cho nên tại sao Ô Cáp Tô phải mang theo thân tín ra ngoài tuần tra? Tại sao ông ta lại c. h. ế. t ở bên kia bờ sông? Hay là c. h. ế. t ở bờ sông bên này và bị người vứt xác sang bờ bên kia?
"Đã tìm ngỗ tác tới kiểm tra thời gian tướng quân c. h. ế. t chưa?"
Ngỗ tác: người khám nghiệm tử thi
"Đã tìm rồi, dựa trên dấu vết trên 🌴♓.𝒾 𝐭.h.ể của tướng quân thì ước tính đến thời điểm chúng ta tìm thấy t♓*❗ ⓣ*𝒽*ể thì tướng quân đã c. h. ế. t khoảng ba ngày."
Ngoại trừ một ngày tìm kiếm thì nói cách khác Ô Cáp Tô đã bị tập kích và c. h. ế. t vào ngày thứ ba khi ra ngoài.
Vệ Phó trầm ngâm một lát rồi nói: "Tìm người lấy mũi tên ra, xem còn manh mối nào khác không."
Khách Hưng vốn định gọi người như Tác Xuân lại nói không cần, để ông ta làm.
Ông ta cho người tìm một chiếc kìm và một chậu nước sạch.
Trong khi Vệ Phó và Khách Hưng nói chuyện thì ông ta đã nhấc đầu mũi tên ra khỏi hốc mắt của Ô Cáp Tô.
Cảnh tượng có phần không nỡ nhìn thẳng.
Bởi vì mũi tên kia b. ắ. n đủ sâu nên chỉ cần một mũi tên đã mất mạng. Mà Ô Cáp Tô đã c. h. ế. t được một thời gian, t.𝒽.❗ ⓣ♓.ể đã biến đối từ lâu, cho dù có khối băng bảo quan nhưng bên trong cũng gần như thối rữa.
Dù sao thì Vệ Phó cũng thấy mà nhíu mày.
Tác Xuân nhìn có vẻ như không có việc gì nhưng thực ra đã đổ một lớp mồ hôi, hiển nhiên đã tiêu tốn rất nhiều sức lực.
Nhưng ông ta vẫn tự tay nhúng đầu mũi tên vào nước sạch, rửa sạch, dùng vài lau khô rồi mới đưa tới trước mặt Vệ Phó.
Quá ân cần.
Khách Hưng rất khó tưởng tượng ra người này lúc trước còn xúi giục ông ta ra tay với tướng quân mới mà bây giờ lại hoàn toàn thay đổi thái độ, tình cảnh co được dãn được này chẳng trách có thể ở chung sống yên bình trong một thành với Ô Cáp Tô nhiều năm.
Vệ Phó lấy mũi tên tới xem.
Vừa thấy, không chỉ hắn mà cả Tác Xuân và Khách Hưng đều ngưng đọng.
Đầu mũi tên rất bình thường, chỉ là một đầu mũi tên có gai thông thường nhưng tay nghề lại cực kỳ thô sơ.
Với tay nghề của những thợ thủ công của Đại Yến hiện giờ thì dù cho qua loa cũng không thể làm ra đầu mũi tên thô sơ như vậy.
Bởi vì thợ thủ công phụ trách rèn ν.ũ 🎋.♓.í trong biên giới từ lâu đã sử dụng than cốc để luyện sắt, sắt luyện từ than cố có ít tạp chất và kết cấu cứng.
Chỉ có những nơi như thảo nguyên thiếu than đá mới có thể đúc ra đầu mũi tên thô sơ như vậy.
Mặc dù nơi mà Ô Cáp Tô mất mạng nằm trong lãnh thổ của Đại Yến nhưng bởi vì không thiết lập tuyến phòng thủ nên người dân từ các bộ lạc của thảo nguyên Mạc Bắc thường kéo đến.
Khách Hưng và Tác Xuân đều có cùng cảm giác.
"Quả nhiên là đám Ⓜ-ô-п-ⓖ Cổ!"
Vệ Phó nhíu mày.
Nhưng hắn không nói chuyện mà chỉ dùng vải bọc đầu mũi tên lại định mang đi, ngoài ra cũng phân phó hai người cho hạ nhân xử lý ✝️𝐡.ⓘ 𝐭♓.ể, ngày mai sẽ bắt đầu làm tang sự.
"Chẳng lẽ đại nhân còn có lời giải thích khác?"
Sau khi theo ra ngoài, Khách Hưng thật sự không nhịn được hỏi.
"Nếu ta nhớ không lầm thì trên thảo nguyên chắc hẳn sẽ có rất nhiều sói?"
Không chỉ có sói mà còn có không ít, thứ mà mọi người sợ nhất khi đi lại trên thảo nguyên chính là bầy sói.
Nhưng điều này có liên quan gì đến sói?
"Nhiều người c. h. ế. t như vậy mà xác c. h. ế. t có thể ở nơi đó ba ngày mà không bị sói ăn thì đã chứng tỏ có vấn đề rất lớn."
Tác Xuân bỏ lại lời này rồi vội vàng rời đi như thể có việc gì gấp.
Khách Hưng vỗ trán.
Đúng vậy, tại sao ông ta không nghĩ tới điểm này?
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 155 | Ch. 157 → |
