Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 129

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 129
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Sau khi nghe Hàn Hạc báo cáo, trên mặt Vương Liên Sinh hiện lên vẻ bi thương và thương hại.

"Tạ gia chủ này quá nóng lòng muốn đuổi trấn an sử họ Vệ kia đi, ta đã cho người liên lạc, hắn sợ bị ta lừa nên nhất quyết phải phái người mình đi, giờ thì tốt rồi, dẫn ⓠ⛎-ỷ vào cửa, hại người trong nhà."

Hàn Hạc thấy dáng vẻ này của ông ta thì không dám nói gì thêm, chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể.

Từ lúc ban đầu là Vương gia dẫn dắt cho đến khi Tạ gia "đảo khách thành chủ" thì ông ta đều nhìn thấy rõ ràng toàn bộ quá trình.

Khi đó ông ta còn thầm oán trách gia chủ quá dễ tính, vốn dĩ Vương gia là người chủ động, hiện giờ lại thành Tạ gia giành lấy thế chủ động. Lúc này nhìn thấy hoàn cảnh khốn cùng của Tạ gia thì không khỏi thắc mắc trong lòng, chẳng lẽ gia chủ đã sớm lường trước được chuyện này nên mới để Tạ gia đảo khách thành chủ?

Hoặc là thật ra Tạ gia vẫn luôn bị gia chủ tính kế, ông ta muốn mượn tay զ⛎●ỷ La Sát để diệt trừ Tạ gia để hóa giải mối hận thù bao năm, đồng thời cũng giải quyết người ở Hắc Thành đó?

Với tính cách của gia chủ thì việc này chưa chắc là không có khả năng.

Hàn Hạc càng nghĩ càng khiếp sợ, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

"Bây giờ người trong truân đang hoang mang rối loạn, sợ bọn 𝐪⛎●ỷ La Sát xử lý xong Tạ gia thì sẽ tới đối phó Vương gia."

Vương Liên Sinh dựa vào ghế nằm, khép nửa con mắt và thản nhiên nói: "Sợ gì chứ? Đám 𝐪𝐮●ỷ La Sát kia không biết sự tồn tại của Vương gia ở trong đó. Hơn nữa pháo đài này đã được tu sửa, nếu nói tường thành nhà nào ở Giang Đông là cao nhất, kiên cố nhất thì tất nhiên là thành trì của Vương gia. Yên tâm, bọn họ không thể đánh vào đâu."

Nhưng năm đó xây tòa thành này là vị kia xây, dựa theo pháo đài quân sự kiên cố nhất lúc bấy giờ, riêng bức tường pháo đài đã dày hơn nửa thước, còn bức tường thành được xây theo tiêu chuẩn xây tường của truân trang.

Vừa xếp đặt tháp canh, sông đào bảo vệ thành, ùng thành, mã diện, điện đài địch, chòi gác cũng được dựng lên.

Dùng một lần chính là nhiều năm như vậy, nhiều năm qua bọn họ gần như không có thay đổi gì, chỉ gia cố nó dựa trên nền tảng ban đầu.

Cho nên thay vì gọi là Vương gia truân là truân thì tốt nhất nên nói là một tòa thành nhỏ, tất nhiên không thể so sánh với các gia tộc khác.

"E rằng Tạ gia có hận Vương gia, chủ động dẫn đường cho người La Sát. Gia chủ, ngài cũng đừng quên, ngoại trừ Tạ gia thì gia tộc ở Giang Đông chỉ còn Vương gia. Hơn nữa..."

Nói tới đây, Hàn Hạc dừng một chút: "Mấy ngày nay người Lý gia vẫn luôn làm loạn, mấy năm nay Lý gia luôn phụ trách an ninh của pháo đài, nếu không bao gồm Lý gia, chỉ dựa vào chút người trong tay chúng ta thì không thể bảo vệ được an ninh của pháo đài."

Đây là điều mà Vương Liên Sinh không suy nghĩ đến lúc trước, cũng không ngờ người La Sát sẽ nhận ra chuyện này.

Nhưng mà bây giờ có hối hận cũng đã muộn.

Mà cho dù có xảy ra lần nữa thì Vương Liên Sinh vẫn sẽ làm như vậy, ông ta đã không vừa mắt phụ tử Lý gia từ lâu, Lý gia nắm trong tay chút người và ngựa thì ông ta cũng muốn nắm giữ về tay mình từ lâu.

Nhưng bây giờ người Lý gia đang làm ầm ĩ vì sự mất tích của hai phụ tử Lý Đức Nghĩa và có khả năng người La Sát sẽ tấn công Vương gia, có vẻ như sẽ bối rối nếu hai việc xảy ra đồng thời.

"Tạm thời trấn an người Lý gia đã, nếu người Lý gia làm loạn thì cứ nói không phải Lý Thành Ngôn đã được người Lý gia cứu đi rồi sao, chỉ cần chuyện này không bị đem ra bàn luận thì dù người Lý gia có xúc động đến đâu cũng phải vì sự an toàn của pháo đài mà quan tâm đến nhiều người bên trong. Phân phó xuống, đóng chặt cửa pháo đài, bất kể kẻ nào đến cũng không được phép mở ra."

"Vâng."

Vì cổng thành đã bị dội nước đá, có nghĩa là trong thời gian ngắn sẽ không thể mở cửa thành ra được.

Người bên ngoài không vào được, người bên trong cũng không ra được.

Phúc Nhi và Vệ Phó đã đến thành lâu để xem tình hình trên tường thành, bây giờ tường thành đã đóng băng hơn nửa thước, ngoài ra còn có rất nhiều gánh nước đá được đưa lên trên thành lâu và đổ xuống dọc theo cổng thành và tường thành.

Phúc Nhi duỗi tay chạm vào lớp băng thì cảm thấy an tâm không ít.

"Với lớp băng dày như vậy, cho dù có mười viên đạn cũng không hề động đậy chút nào."

Nhưng Vệ Phó lại không hề tỏ ra nhẹ nhõm: "Bây giờ e rằng người La Sát sẽ ↪️h𝖎ế●𝐧 đ●ấ●⛎ dai dẳng với chúng ta."

Trước mắt đã có xu hướng này, đã ba ngày trôi qua nhưng vẫn không thấy người La Sát qua sông mà thay vào đó dường như đã định cư ở Tạ gia truân.

Giang Đông có nhiều gia tộc như vậy, nếu như đối phương không tấn công Hắc Thành trước mà lên kế hoạch xử lý tất cả các gia tộc ở Giang Đông, nếu có thể xông vào Tạ gia thì các gia tộc khác cũng như thịt trên thớt.

Cứ gặm nhấm đám gia tộc này thì người La Sát có tiến công hoặc phòng thủ, có lương thực và có nơi dừng chân, đương nhiên có thể tiến hành cuộc chiến dai dẳng với bọn họ.

Mà người dân đều bị mắc kẹt trong thành ít nhiều cũng có chút bị động.

"Không phải tỷ phu đã nói rồi sao? Lương thực trong truân ít nhất cũng đủ dùng một tháng rưỡi."

Thật trùng hợp, mỗi khi mùa đông đến thì dân bản xứ đều tích trữ đủ lương thực đủ ăn cho cả mùa đông nên cầm cự một tháng hoàn toàn không thành vấn đề.

Vấn đề duy nhất bây giờ là liệu có đủ than đá để sưởi ấm không?

Tuy nhiên Vệ Phó đã sai người đến kho than của Tạ gia, nơi cung cấp nhiên liệu sưởi ấm cho toàn bộ Hắc Thành, ngoại trừ một số dân làng tương đối nghèo khó, sẽ lấy củi trên núi để đốt thì đa phần người dân sẽ quen mua than đá ở kho than Tạ gia để sưởi ấm.

Cho dù truân trang khác có than củi thì Tạ gia truân nhất định không có.

Có lẽ trận chiến đầu tiên của bọn họ với đám người La Sát sẽ không diễn ra ở Hắc Thành mà là ở kho than của Tạ gia.

Đột nhiên Vệ Phó có nhận thức như vậy, cũng may là hắn đã chuẩn bị từ trước.

"Đi thôi, chàng cũng đừng suy nghĩ nhiều, bọn họ không đến cũng là tốt, chàng cũng có thể nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút. Chàng không biết Đại Lang đã sắp không còn nhớ bản thân có người cha nữa rồi, ta thì không nói, mỗi lần đều là lúc con ngủ thì chàng mới trở về hoặc là cả ngày không về hậu viện hoặc là ngủ trong thư phòng của chàng."

Phúc Nhi vừa kéo hắn đi vừa oán giận nói.

Được thê tử nhắc nhở thì Vệ Phó mới chợt nhận ra đã mấy ngày rồi hắn không gặp nhi tử.

Sau khi trở về, Đại Lang không ở chính viện mà ở trong viện của lão gia tử.

Gần đây tất cả mọi người đều bận đến rối tinh rối mù, trước kia Phúc Nhi còn có thể mang theo Đại Lang nhưng gần đây nàng bận điều phối vật tư nên không thể đưa y đi cùng.

Thời điểm không thể đưa đi cùng thì nàng sẽ tạm thời giao Đại Lang cho lão gia tử, nếu lão gia tử có việc thì sẽ giao Đại Lang cho Ngưu Đại Hoa trông.

Mới đầu Phúc Nhi cảm thấy có hơi không thoải mái khi biết lão gia tử giao Đại Lang cho Ngưu Đại Hoa trông.

Cũng không phải trách gia gia mà là bởi vì mối 🍳●𝖚●𝒶●n h●ệ giữa nàng và nãi nãi tương đối khó xử.

Nói như thế nào đây, bởi vì năm đó Ngưu Đại Hoa đã đưa Phúc Nhi vào cung vì tiểu nhi tử nên Phúc Nhi thực ra luôn mang mối hận thù, chỉ vì lão gia tử và cha nên mới không truy cứu mà Ngưu Đại Hoa cũng biết nha đầu c. h. ế. t tiệt kia vẫn luôn mang mối hận thù mình.

Hai người trước mặt người khác đều là nãi nãi từ tôn nữ hiếu, nếu không có người Vương gia có mặt ở đây thì hai người sẽ tự động không có gì để nói.

Tất nhiên hai người sẽ không để cảnh tượng này phát sinh, thường sẽ rời đi theo những người khác, kể từ đó tránh tình huống xấu hổ thế này xảy ra.

Nhưng điều này thật khó chịu, Phúc Nhi không thể nói với lão gia tử, hơn nữa cũng không phải lão gia tử không giúp nàng chăm sóc Đại Lang, đây không phải cũng đang giúp sao.

Lão gia tử bận rộn nên đưa chắt nhi cho tằng tổ mẫu trông là chuyện bình thường.

Sau đó Ngưu Đại Hoa trông giúp hai lần cũng không xảy ra chuyện gì nên Phúc Nhi ngầm coi như đồng ý.

Khi đến đó thì Ngưu Đại Hoa đang ôm Đại Lang, đ●ú●t súp cho y.

Chính là cháo trắng kết hợp với thứ gọi là chà bông do Phúc Nhi tự làm, Đại Lang thích ăn chà bông với cháo nhất.

Vừa thấy Phúc Nhi tới thì Ngưu Đại Lang lập tức buông tay.

Đại Lang còn chưa kịp phản ứng, gọi tằng tổ mẫu một tiếng ý là sao người không cho con ăn?

Ngưu Đại Hoa cố ý không nhìn Đại Lang và nói: "Nương con tới."

Đại Lang lập tức không để ý tới cháo, gọi một tiếng nương, thấy cha cũng tới thì kích động đến mức suýt nữa lăn khỏi giường đất.

Ngưu Đại Hoa nhanh tay lẹ mắt túm lấy y, nói: "Hoảng gì mà hoảng, cũng không chạy mất."

Vệ Phó biết khúc mắc của Phúc Nhi nên cố ý đón lấy Đại Lang từ tay Ngưu Đại Hoa.

"Xem còn làm thái mỗ mỗ sợ kìa?" Hắn cố ý nói với Đại Lang để làm dịu bầu không khí.

Đại Lang cũng biết mình làm sai nên quay đầu nhìn Ngưu Đại Hoa và gọi tiếng mỗ mỗ.

"Được rồi mau trở về với cha nương đi."

"Nãi nãi, chúng ta đi đây."

Phúc Nhi cũng nói theo Vệ Phó.

Ngưu Đại Hoa liếc nàng một cái, thấp giọng nói: "Cũng không làm gì nhi tử của con mà mỗi ngày đều đề phòng giống như trộm cướp, đúng là nợ con."

Nhưng chờ Phúc Nhi quay đầu lại nhìn bà lão thì bà lão lại ngoảnh mặt không nhìn Phúc Nhi.

Người một nhà đi ra ngoài.

Vệ Phó mím môi, nhịn cười không nói chuyện, Phúc Nhi cũng có chút xấu hổ: "Nãi nãi của ta đúng là mất tự nhiên."

Thực ra nàng cũng mất tự nhiên.

Nhưng mà Vệ Phó không nói ra điều này, hắn biết nếu nói ra thì nàng sẽ thẹn quá hóa giận.

Hôm nay hiếm khi có thời gian rảnh nên Phúc Nhi dự định sẽ tự tay nấu một bữa khao người nhà.

Gần đây bận rộn nên cứ tùy tiện ăn, dựa theo lượng cơm của nàng thì chưa có bữa nào ăn no.

Khi nấu ăn, bớt đi một người vây quanh bếp, người nhóm lửa cũng thành Vệ Phó.

Phúc Nhi cũng không khỏi nhớ tới Vệ Kỳ, nói với Vệ Phó: "Chàng nói Tiểu Ngũ Nhi đến kho than, sẽ không có chuyện gì xảy ra đúng không?"

Suy nghĩ của nàng chỉ là Vệ Kỳ dẫn người đến chiếm kho than nhưng Vệ Phó biết sự việc sẽ không đơn giản như vậy.

Tạ gia vốn đã thiếu than, mỗi ngày đều đào than đưa ra bên ngoài nên khả năng than tồn lại trong Tạ gia truân không nhiều, nếu Tạ gia truân thiếu than thì những người La Sát ở nơi đó sẽ làm gì?

Chắc hẳn bọn chúng sẽ không ℊ●❗●ế●т người Tạ gia nên người Tạ gia nhất định sẽ để lộ tin tức về kho than.

Nghĩ như vậy nên hắn đã sắp xếp người đến kho than trước, thậm chí còn giao quân tinh nhuệ trong tay cho Vệ Kỳ, chỉ vần Vệ Kỳ dẫn người bố trí mai phục ở nơi đó, chỉ cần người La Sát khinh địch, không phải một lượng quân lớn tới thì chắc chắn sẽ tới một đợt tiễn một đợt.

Đương nhiên, tạm thời đây đều là hắn tưởng tượng, cụ thể thì phải theo dõi xem.

Nhưng hắn sẽ không nói những lời này với Phúc Nhi, kẻo cho nàng lại lo lắng.

"Có thể có chuyện gì chứ, Vệ Phan và Bùi Dương đều đi theo, bọn họ quen thuộc địa hình nơi đó, chiếm được mỏ than cũng không tốn quá nhiều công sức." Hắn nói có vẻ nhẹ nhàng.

Trên thực tế, hắn chỉ để Vệ Phan đi, giữ Vệ Triệu ở lại chính là đề phòng Vệ Phan.

Ai biết ba người Vệ Phan đến đây có phải cố ý hay không?

Kể từ khi đến Hắc Thành thì suy nghĩ của hắn ngày càng nặng nề, trong hầu hết mọi quyết định đều sẽ cân nhắc đến bất kỳ tình huống nào, thậm chí hắn sẽ đề phòng tất cả mọi người ngoại trừ vài người đặc biệt.

Nhớ tới sự trưởng thành mà lão gia tử nói -----

Có lẽ đây chính là cái giá của sự trưởng thành.

Chỉ là hắn sẽ không biểu hiện tất cả những điều này trước mặt Phúc Nhi.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)