Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 125

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 125
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Trong nền tuyết trắng xóa, chỉ có mấy nhánh cây già lộ ra chút màu sắc khác.

Nơi này đừng nói đến người, thậm chí còn không thấy một con chim hay con thú nào.

Đột nhiên có thứ gì đó màu trắng di chuyển nhanh chóng.

Cách nơi này không xa, có một "đồi tuyết" nhỏ bỗng nhiên 𝓇*ⓤ*𝖓 r*ẩ*𝖞, rung chuyển làm rơi vài bông tuyết, ngay sau đột nhiên ռ*ổ ✞ⓤ*𝓃*ɢ và lộ ra hình dáng ban đầu.

Đó thực sự là một người.

Người này phủ lên người một mảnh vải trắng, nằm trong đống tuyết, thoạt nhìn chẳng hiện rõ.

Khi hắn ta nhảy lên thì người bên cạnh cũng nhảy lên.

"Ta đuổi theo, ngươi đi chọc động của nó."

Hai người, một người đi bên trái, người kia đi bên phải.

Người đi bên trái có thân hình cường tráng nhưng động tác lại cực kỳ nhanh nhẹn, đuổi theo vật thể màu trắng và chạy nhanh không kém gì đối phương.

Đuổi theo con vật màu trắng cho đến khi nó kinh hoảng thất thố, chạy tán loạn khắp nơi và cố gắng trốn thoát trở về hang động.

Đáng tiếc là đối phương đã sớm cảnh giác, giăng lưới trước cửa hang của nó, vật nhỏ chui đầu vào lưới thì bị người ta nhấc lên.

"Bắt được rồi!"

Vệ Kỳ chạy tới đón lấy tấm lưới kia, nhìn thấy con vật lông xù, lông dài hơn ba tấc ở bên trong, cũng không phải là "bạch thiên kim" nhất đẳng.

Bạch thiên kim là một loại chồn, so với loại chồn tía thượng đẳng còn tốt hơn, bộ lông cũng có đặc điểm giống như chồn tía, ấm hơn khi gặp gió, tuyết chạm vào liền biến mất và không bị thấm nước.

Nhưng bạch thiên kim chồn trắng cực kỳ khó bắt bởi vì trời sinh đã có một bộ lông màu trắng làm vỏ bọc, còn chỉ xuất hiện vào mùa tuyết rơi dày đặc nên mới có biệt danh là "bạch thiên kim".

Ý là bộ lông của nó có thể đổi được thiên kim.

Đương nhiên chắc chắn không thể đổi được thiên kim, trừ khi gặp được người rất muốn mua và không thiếu tiền, còn bình thường có thể đổi được mấy trăm lượng bạc.

Bởi vậy mà người đi săn chồn đều muốn bắt được ngoài chồn tía thì chính là nó.

"Kể cả con lần trước bắt được thì chắc hẳn có thể đủ làm chiếc áo lông cho thần giữ của." Vệ Kỳ vui vẻ nói.

Hắn ta dùng đầu ngón tay thô dày búng nhẹ chóp mũi của con chồn trắng: "Vật nhỏ, chơi trốn tìm với ta nhưng không thể thoát khỏi Ngũ chỉ sơn của ta."

Con chồn trong lưới kêu lên, hắn ta cũng không để ý tới mà buộc chặt lưới và cột vào eo.

"Đi thôi, chúng ta về đi."

Người bên cạnh hắn ta chính là Bùi Dương.

Bùi Dương sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay xiêm y thì trở thành thanh niên khá anh tuấn.

Dáng người 𝖒*ả*ռ*♓ 𝐤*𝖍*ả*ⓝ*ⓗ nhưng không hề yếu đuối, bởi vì có đôi mắt vô cùng xinh đẹp nhưng người này lại có tính tình lạnh lùng, thể hiện khí chất kỳ lạ khó phân biệt thiện ác.

Nghe vậy thì hắn ta nhướng mày nói: "Không ngờ con chồn mà ngươi tốn nửa tháng mới bắt được lại được tặng cho tẩu tẩu của ngươi."

"Không đưa cho nàng thì ta còn có thể đưa cho ai?"

Thấy Vệ Kỳ nói vô cùng tự tin thì Bùi Dương vô thức liếc hắn ta một cái, thấy vẻ mặt của hắn ta vẫn như thường lệ nên không nói gì nữa.

Hai người cùng nhau trở về.

Bởi vì nơi bọn họ đang ở là một vùng đất đầy tuyết nên bọn họ phải leo lên và đi bộ một đoạn đường nữa thì mới đến nơi bọn họ cột ngựa.

Sau khi đi bộ gần ba mươi phút thì cuối cùng cũng nhìn thấy ngựa.

Sau khi quét sạch tuyết trên ngựa, hai người cưỡi ngựa về thành. Dựa theo khoảng cách thì bọn họ có thể quay về Hắc Thành trước khi trời tối.

Trên đường đi không nói chuyện phiếm mà chỉ lên đường.

Khi đến gần thành, tại một ngã rẽ, Bùi Dương phát hiện trên mặt đất có lấm tấm vết Ⓜ️_á_⛎ thì lập tức ra hiệu cho Vệ Kỳ.

Thật ra Vệ Kỳ cũng nhìn thấy.

Tuyết trắng nhưng ɱ_á_𝖚 lại màu đỏ nên quá lộ liễu.

Hai người giảm tốc độ ngựa và đi về phía trước, đi được khoảng năm mươi mét thì thấy một người nằm úp mặt trên nền tuyết cách đó không xa.

Xét theo vết má*u thì đúng là má.⛎ của ông ấy chảy ra.

Là bị trả thù hay là bị đuổi ɢ*ı*ế*t?

Có thể đoán là cả hai.

Bởi vì hiện giờ Bùi Dương đang ăn nhờ ở đậu nên tất nhiên hắn ta sẽ không nhiều lời.

Vệ Kỳ nhíu mày nói: "Đi thôi. Người này để lại dấu vết rõ ràng như vậy, người đuổi theo hắn nhất định sắp tới rồi, cũng không biết tại sao nhưng chúng ta không cần nhiều chuyện."

Hai người cưỡi ngựa đi qua người này.

Vừa định rời đi thì đột nhiên Vệ Kỳ ⓟ·ⓗá·✝️ r·𝖆 â·m т·♓·@·ռ·h khó hiểu.

"Ngươi quen biết à?" Bùi Dương không nhịn được hỏi.

Đúng là quen biết.

Không, không phải quen biết mà là đã từng gặp một lần.

Vệ Kỳ nhớ tới người này từng đi theo một ông lão đến thăm lão gia tử. Sau đó thì nghe thần giữ của nói hai người một người già một người trung niên là thân thích trong nhà của lão gia tử trước kia.

Nếu đã như vậy thì không thể mặc kệ ở đây được.

Hai người xuống ngựa, vác người lên ngựa của Vệ Kỳ rồi nhanh chóng rời đi mà không ở lại quá lâu.

Bọn họ rời đi không bao lâu thì có một nhóm người cưỡi ngựa đuổi tới nơi này, nhìn thấy vết Ⓜ️-á-𝐮 ngắt quãng trên mặt đất thì lập tức đoán người đã bị đưa đi.

Chỉ là không biết người đã cứu là ai.

"Làm sao bây giờ?"

"Ta dẫn người đuổi theo dấu vết vó ngựa, các ngươi dẫn người trở về báo với gia chủ, chẳng qua ta đoán khả năng không đuổi kịp, nơi này dẫn đến Hắc Thành, mỗi ngày đều có nhiều người ra vào thành như vậy, rất có thể dấu vết vó ngựa sẽ bị các dấu vết khác che đậy."

Người này đoán không sai.

Vệ Kỳ sợ có người đuổi theo nên cố ý che giấu.

Hắn ta dựa vào sức trâu của mình, bẻ một cành cây khô chỉ để lại cành nhỏ rồi buộc vào Ⓜ️ô𝐧*𝖌 ngựa.

Ngựa chạy ở phía trước, cành cây khô "quét" ở phía sau để lại dấu vết lộn xộn.

Khi đến cổng thành, hắn ta nhổ cây khô ném đi, dùng áo choàng che người kia lại thì không ai biết được hắn ta đã mang người về.

Phúc Nhi nghe nói Vệ Kỳ đi được nửa đường đã cứu người trở về, người này còn có զц●𝒶●n h●ệ với lão gia tử nên lập tức chạy tới.

Vệ Kỳ trực tiếp đưa người đến chỗ của lão gia tử.

Từ khi Ngưu Đại Hoa tới thì lão gia tử đã dọn ra khỏi chính viện phía đông, bảo Phúc Nhi tìm cho ông lão tiểu viện để ở cùng Ngưu Đại Hoa.

Đương nhiên lão gia tử không phải không có việc gì làm, ngoài việc giúp Vệ Phó huấn luyện sai dịch và đoàn xe băng thì gần đây còn đóng cửa trong phòng nghiên cứu tấm khiên.

Chính là vài tấm khiên đã mang từ Kiến Kinh tới, dường như lão gia tử đang nghiên cứu cách gia cố mấy tấm khiên đó.

Theo quan điểm của Phúc Nhi thì những tấm khiên đó đã đủ vững chắc rồi, còn gia cố làm gì?

Nhưng lão gia tử có đạo lý của lão gia tử, mấu chốt là Vệ Phó cũng ủng hộ lão gia tử làm việc này, cần thợ thủ công gì đó thì đều tìm tới cho.

Hắc Thành không có thì tìm tới Mặc Nhĩ Căn, dù sao thì muốn cái gì cũng cho cái đó.

Không nói đến chuyện này, sau khi Phúc Nhi tới, nhìn thấy người bị thương thì cũng nhận ra người này.

Nhưng lại không thể gọi nổi tên, chỉ biết là người đi cùng Lý lão, là nhi tử của Lý lão.

Hàng lông mày rậm của lão gia tử nhíu lại, ông lão đang kiểm tra vết thương cho người này.

"Thần giữ của!" Vệ Kỳ vừa thấy Phúc Nhi tới liền kêu lên.

"Sao đệ ra ngoài đi săn lại mang người về? Sao gặp được hắn?"

Vệ Kỳ kể tóm tắt chuyện đã xảy ra rồi lại nói: "Thần giữ của, ta đã săn được hai tấm lông bạch thiên kim..."

Lúc này, Vệ Phó dẫn Bạch đại phu tới.

Bận rộn không nói chuyện được mà chuyển vị trí cho Bạch đại phu.

Lão gia tử nói: "Ta thấy hắn bị chấn thương, đã rửa sạch miệng vết thương cho hắn, cũng bôi kim sang dược nhưng người vẫn chưa tỉnh, Bạch đại phu hãy bắt mạch xem sao."

Bạch đại phu nhìn miệng vết thương đã được rửa sạch thì gật đầu tán thưởng.

Đây không phải lần đầu tiên ông ấy được mời đến quan nha để trị thương, mỗi lần đều là chấn thương nhưng người nơi này đều có thể chữa trị tốt hơn ông ấy, mấu chốt là những người bị thương ở quan nha này đều hiếm khi bị sốt, hầu hết chỉ cần dưỡng thương một thời gian là ổn.

Thậm chí ông ấy còn tự hỏi liệu có phải bọn họ có phương thức chữa trị chấn thương tổ truyền hay không.

Bạch đại phu thấy vết thương không có vấn đề gì thì nhắm mắt bắt mạch.

Một lúc sau mới mở mắt ra nói: "Hình như người này đã uống một loại thuốc gây tê liệt và ♓-ô-п mê, không có gì nghiêm trọng, một lát nữa sẽ tỉnh lại. Nếu các ngươi vội muốn đánh thức hắn để hỏi chuyện thì hãy đi ra ngoài kiếm một chút tuyết sạch tới, xem người có thể tỉnh lại sau khi bị k*ch th*ch hay không."

Lão gia tử tỏ vẻ suy tư, ra hiệu cho Vệ Kỳ ra ngoài lấy tuyết.

Không bao lâu đã đưa tuyết tới.

Vệ Kỳ cũng thô lỗ, nắm lấy một nắm ấn vào mặt đối phương khiến Phúc Nhi nhìn đến nhíu mày, đang định nói gì đó thì người kia r*n r* một tiếng, tỉnh lại.

Lý Thành Ngôn chỉ nhớ sau khi ông ấy và phụ thân bị trúng thuốc, bị bao vây thì phụ thân đã kéo chân những người kia để ông ấy chạy đi, chạy tới tìm Thủy Sinh thúc.

Có chuyện gì vậy, ông ấy đang nằm mơ sao?

Vậy mà lại thấy Thủy Sinh thúc.

Cho đến khi Vệ Kỳ lại nắm một ít tuyết lên mặt ông ấy thì ông ấy mới không khỏi rùng mình.

"Tỉnh chưa?"

Phúc Nhi vội vàng kéo Vệ Kỳ ra: "Sao đệ lại thô lỗ như vậy, người ta đang bị thương."

"Không phải ta thấy hắn chưa tỉnh táo lắm..." Vệ Kỳ có chút ấm ức nói.

"Thành Ngôn, có chuyện gì vậy?"

"Thủy Sinh thúc..."

Trong nháy mắt, Lý Thành Ngôn ấm ức khóc lóc thảm thiết.

Vệ Kỳ thấy một đại hán trông rất thô bạo lại lộ ra vẻ ấm ức, còn khóc lóc như vậy thì không nhịn được 𝐫●⛎●𝐧 rẩ●y.

"Thủy Sinh thúc, phụ thân ta đã c. h. ế. t rồi..."

Nghe vậy thì lão gia tử kiên định cũng không khỏi thay đổi sắc mặt.

"Sao lại như vậy? Ngươi nói rõ đi..."

"Không thể nói rõ hơn, Thủy Sinh thúc, các người hãy nhanh chóng chuẩn bị, Tạ gia và Vương gia đã liên thủ với một số thủ lĩnh người La Sát dự định tấn công Hắc Thành."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)