Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 124

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 124
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

"Liên thủ với Vương gia?"

Tạ Vân có hơi do dự: "E rằng trong tộc có người không muốn."

Năm đó Tạ gia phải vượt qua Vương gia mới có thể ngồi trên vị trí đệ nhất Giang Đông, hai nhà có thể nói là có mâu thuẫn từ lâu.

Nói một cách đơn giản là chó của nhà này đi ngang qua thì người nhà kia đều sẽ nhổ nước bọt để tỏ thái độ khinh thường.

"Chỉ là biện pháp nhất thời, chuyện này không cần phải công khai cho mọi người đều biết, Vương gia cũng không bền chắc như thép, trước tiên con phái người liên lạc với Vương lão 🍳ц.ỷ kia, thăm dò ý tứ của đối phương rồi nói tiếp."

"Vâng, cha."

Khi Phúc Nhi quay lại thì Đại Lang đang nằm trên giường đất, cúi người đ.ú.✞ cho Tô Lặc ăn điểm tâm.

Bởi vì Đại Lang ở trên giường đất, mà giường đất lại quá cao so với thân hình béo mập, chân lại ngắn của Tô Lặc nên nó phải duỗi thẳng cả bốn chân chó, dựa vào mép giường đất thì mới có thể chạm tới bàn tay nhỏ của Đại Lang.

Một người thì đú.t đến vui vẻ, một con thì ăn ngấu nghiến.

Thấy nương tới, Đại Lang hưng phấn vẫy tay nhỏ, làm Phúc Nhi giật mình, sợ y sẽ ngã lộn xuống.

Đi hai bước tới gần mới phát hiện trên giường đất có một người đang ngồi.

Vệ Phó đang ngồi xếp bằng trên giường đất đọc công văn gì đó, tay còn lại đang giữ chặt đùi nhi tử.

Như vậy sẽ không sợ Đại Lang vô tình rơi khỏi giường đất vì đã được người làm cha túm lấy chân.

Mặt Phúc Nhi lập tức đen thui.

"Chàng giữ nhi tử như vậy à?"

Vệ Phó thấy vẻ mặt Phúc Nhi không tốt, nhìn theo ánh mắt của nàng tới tay mình thì mới chợt nhận ra nàng đang bực bội điều gì.

"Không phải là sợ con ngã sao, không cho con đi tới mép giường đất nhưng con nhất quyết đòi đi, nói phải đ_ú_т cho Tô Lạc ăn."

Phúc Nhi nhướng mày: "Đó là lý do ăn thành thế này à?"

Những mảnh vụn điểm tâm vương vãi trên sàn nhà, tay và mặt Đại Lang dính đầy mảnh vụn, gần như biến thành mèo mướp nhỏ.

Vừa nói, nàng vừa ôm Đại Lang tới xuổi nhẹ, sau đó gọi Ô Châu tới dọn dẹp những mảnh vụn vương vãi trên giường đất và sàn nhà.

"Trước kia chàng không phải người bất cẩn như vậy, cho dù trên chăn có dính một sợi tóc của ta thì chàng cũng sẽ ghét bỏ ta, bây giờ lại không chê?" Phúc Nhi giận dỗi.

Nàng nói trước kia là thời gian còn ở Đông Cung, Thái tử lúc đó vừa chú trọng vừa kiêu ngạo, khi đó nàng vẫn là tiểu cung nữ, phải hầu hạ Thái tử nên thường xuyên bị ghét bỏ.

Bây giờ hắn đã làm cha, có thể nhắm mắt làm ngơ trước đống vụn điểm tâm mà còn dùng phương thức này để giữ nhi tử.

Vệ Phó bị nàng oán trách mà liên tục bật cười.

"Hồi đó còn trẻ."

"Hồi đó còn chưa làm cha." Phúc Nhi nói với Đại Lang: "Chó con không thể ăn điểm tâm, nó phải ăn thịt và cơm."

"Tô Lặc ăn!"

Rõ ràng là có ăn, còn ăn rất ngon.

Phúc Nhi cúi đầu nhìn con chó béo dưới chân mình, gương mặt cũng đầy mảnh vụn.

"Sao ta lại có cảm giác như nó đã béo thêm một vòng vậy?"

Vừa nói nàng vừa dùng mũi chân ước lượng cái bụng béo của Tô Lặc, quả nhiên có cảm giác nặng hơn một chút.

Vệ Phó cho nàng biểu cảm nàng biết mà, bình thường ngoại trừ ăn cơm chó Ô Châu đặc biệt làm cho nó thì còn đi theo Đại Lang ăn.

Đại Lang ăn cái gì thì sẽ đú*𝖙 cho nó cái đó, sao có thể không béo được.

"Con không thể cho nó ăn nữa, con không nhận ra nó không thể chạy được nữa sao?"

Mới được bao lâu mà con chó lại bắt đầu tăng mỡ thay vì tăng kích thước.

"Ăn thật no, cao lên."

Phúc Nhi bất lực ôm trán, những lời này là những lời nàng thường nói khi dỗ Đại Lang ăn, bây giờ lại bị Đại Lang dùng trên con chó.

Không thể giảng đạo lý với nhi tử nên căn bản không cần nói.

Nàng nhớ tới sao hôm nay lại là hắn trông Đại Lang thì hỏi: "Tiểu Ngũ Nhi đâu?"

Bình thường khi nàng bận rộn, Vệ Phó cũng bận rộn nên Đại Lang đều do Vệ Kỳ trông, hôm nay không thấy Vệ Kỳ mà ngược lại là hắn mang công vụ về nhà, vừa trông Đại Lang vừa đọc công văn.

"Tiểu Ngũ cùng người tên Bùi Dương đi săn."

Không giống như Vệ Phan và Vệ Triệu luôn ở trong phòng dưỡng bệnh, hiếm khi xuất hiện trước mặt mọi người thì người tên Bùi Dương lại năng động hơn rất nhiều.

Không phải tính cách người này sôi nổi mà cũng không biết Vệ Kỳ quen biết đối phương như thế nào, hai người thường xuyên đi chung nên không thể tránh khỏi việc tần suất Bùi Dương xuất hiện trước mặt Phúc Nhi và Vệ Phó quá cao.

Sự bất thường này tự nhiên khơi dậy sự cảnh giác của Vệ Phó.

"Chàng đã điều tra lai lịch của hắn chưa?"

Vệ Phó nói: "Ta cho người đi hỏi Vệ Phan và Vệ Triệu, trước đó người này không đi cùng bọn họ mà đi cùng một nhóm người khi bọn họ bị đưa đến Hắc Thành. Cũng không biết lai lịch của hắn, nhưng theo lời kể của hắn thì người trong nhà có dính líu đến một vụ gian lận thi cử ở địa phương khiến cả nhà bị lưu đày, người nhà của hắn đều đã c. h. ế. t trên đường, vì vậy hắn không bị đưa đến Thượng Dương bảo, cũng không bị lưu đày đến Ninh Cổ tháp mà bị đưa thẳng đến quặng than."

Phúc Nhi chớp mắt, nghĩ đến một điểm đáng ngờ.

"Nếu dính líu đến gian lận thi cử thì chắc chắn là người xuất thân từ quân văn, nếu là quan văn thì sao lại biết võ?"

Đã rất nhiều lần Vệ Kỳ không ngừng tán dương võ thuật của Bùi Dương kia không tệ trước mặt bọn họ.

Thực ra Vệ Phó cũng đã nghĩ đến điểm này nhưng trước mắt không có bất kỳ bằng chứng gì, thậm chí là dấu hiệu nào chứng minh người này có vấn đề.

Hơn nữa Vệ Phó cũng cho người hỏi qua Vệ Phan và Trát Cáp Lỗ, Vệ Phan nói khi hắn ta và Vệ Triệu ngã trên đường, Bùi Dương cũng không bỏ chạy mà còn kéo bọn họ cùng đi.

Trát Cáp Lỗ cũng kể rằng khi gặp ba người là tình trạng một người kéo hai người đi.

Cho nên nhìn bề ngoài thì ít nhất người này không phải người có phẩm hạnh xấu.

Lúc ấy Vệ Phan và Vệ Triệu đều không biết Vệ Phó ở Hắc Thành, chỉ là mèo mù vớ cá rán, đương nhiên Bùi Dương này cũng không thể biết hắn còn có một mối զ-𝖚-@-п 𝒽-ệ như vậy với hai người làm chung trong quặng than đen với mình.

Vì vậy Vệ Phó tạm thời đưa ra một kết luận, có lẽ Bùi Dương này kết giao với Tiểu Ngũ không phải vì hắn. Có khả năng là chỉ muốn một chỗ an thân nên cố tình thể hiện giá trị của mình trước mặt người khác.

Suy cho cùng thì Vệ Phan và Vệ Triệu cũng có 🍳_𝖚_🅰️_𝐧 𝖍_ệ thân thích với Vệ Phó, còn Bùi Dương này chỉ là người ngoài, sẽ tự mình sắp đặt kế hoạch cũng là điều dễ hiểu.

"Không có vấn đề gì là được, ta sợ Tiểu Ngũ Nhi quá khờ, sẽ bị người ta lợi dụng."

Vệ Phó bật cười: "Nàng thật sự cho rằng Tiểu Ngũ ngốc sao?"

"Không có."

Miệng thì nói không nhưng vẻ mặt đó rõ ràng là có ý đó.

Cũng không phải nàng cảm thấy Vệ Kỳ ngốc, nên nói thế nào đây, chỉ là nàng cảm thấy hắn ta cũng giống như Đại Lang, thuộc về kiểu người nhỏ yếu, cần có người trông chừng thì mới có thể yên tâm.

Vệ Phó cũng không có ý giải thích cho nàng hiểu, thật ra Vệ Kỳ không hề yếu đuối, ngược lại còn là mãnh thú mới đúng.

Nàng chính là người như vậy, coi trọng ai thì sẽ bảo vệ người ta ở dưới đôi cánh của mình giống như bảo vệ gà con, sợ đối phương bị lừa lọc, chịu khổ và bị ấm ức.

Mà không hề hay biết rằng gà con đã bất tri bất giác trở thành đại bàng.

Khi hai người nói chuyện thì Vương Đa Thọ tới.

Tới tìm Vệ Phó.

"Tát Luân Sơn nói kho than của Tạ gia lại bị người ta chặn cửa."

Đây đã là lần thứ hai kho than của Tạ gia bị chặn trong ba ngày qua.

Khi rau trồng trong nhà ấm bán chạy như tôm tươi bên ngoài Hắc Thành thì ngày càng có nhiều bá tánh tham gia trồng rau trong nhà ấm, thậm chí có mấy chủ truân trang đã đặc biệt cử người đến quan nha để thảo luận vấn đề này.

Cùng với tất cả những điều này tất nhiên là lượng than sử dụng đã tăng lên rất nhiều.

Vệ Phó đã phái người theo dõi động tĩnh kho than của Tạ gia, hắn cũng đã hỏi thăm qua Vệ Phan và Vệ Triệu về tình hình thực tế ở mỏ than và biết rằng hiện giờ mỏ than đang thiếu nhân lực trầm trọng.

Không có người thì không thể đào than được.

Theo như Vệ Phó được biết, những năm gần đây Tạ gia đều sử dụng người từ phía Long Giang Thành đưa tới để đào than, tuy nhiên số lượng những người này có hạn, mấu chốt là bọn họ sử dụng không biết thương tiếc, coi người như súc sinh, thậm chí còn tệ hơn cả súc sinh.

Nhiều người bị c. h. ế. t và trở nên vô dụng quá nhanh.

Mấu chốt là Tạ gia không ngờ rằng biến số của bọn họ lại đột nhiên xuất hiện, chưa chuẩn bị đầy đủ nên nhất thời rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Hiện giờ ở Long Giang bên kia chắc hẳn không đưa người cho ông ta, cho dù có đưa cũng thể đưa tới nhanh như vậy, hiện giờ Tạ gia chỉ có thể phái người từ Tạ gia truân đi đào than.

Nhưng hầu hết những người chưa từng chịu loại khổ này đều không làm.

Đều là 𝐪-υ-a-п ♓-ệ họ hàng, lại có cùng tổ tiên qua mấy thế hệ nên không thể é●𝐩 ⓑ𝖚ộ●𝐜 công khai nên sự việc này chỉ có thể c. h. ế. t yểu.

Tạ gia cũng thử chiêu mộ người ở bên ngoài đi đào than.

Nhưng danh tiếng của mỏ than của Tạ gia ở Hắc Thành quá kém, bởi vì cách đây rất lâu, Tạ gia đã tuyển người đào than ở địa phương. Nhưng vì đủ loại lý do nên rất nhiều người làm được mấy ngày đã không muốn làm nữa.

Không có người thì không thể đào than được.

Vì thế Tạ gia đã dùng một số thủ đoạn lừa dối hoặc giam giữ người để làm việc, dù sao thì sự việc này cũng đã xảy ra, ngay cả Trát Cáp Lỗ cũng biết hắc tử than đá ở mỏ than của Tạ gia thường xuyên bỏ chạy, Tạ gia phái người đi bắt là có thể thấy được.

Cho nên bọn họ không thể tuyển bất cứ ai ở địa phương.

Một số người trồng rau trong nhà ấm đã đến quan nha khiếu nại, nói Tạ gia không bán than cho bọn họ, quan nha cũng không thể giải quyết được việc này.

Không được nên bá tánh không mua được than liền chặn cửa Tạ gia.

"Tỷ phu, huynh phải cẩn thận, ta đoán bọn chúng sắp chó cùng rứt giậu." Vương Đa Thọ nói.

Hắn ta có thể hiểu rõ đạo lý này thì sao Vệ Phó lại không hiểu rõ.

Chính là thông qua phản ứng của người Tạ gia mà hắn suy luận, có lẽ Ô Cáp Tô không muốn đối đầu trực diện với hắn, nếu Ô Cáp Tô không ra mặt thì một Tạ gia không khó để đối phó.

"E rằng bọn họ sẽ liên thủ với những người khác để hành động." Phúc Nhi nói.

Và vấn đề quan trọng nhất hiện này là không biết Tạ gia sẽ hành động như thế nào.

Nhưng ngay từ đầu đã bố trí như vậy, bây giờ đã đến lúc thu lưới, đương nhiên sẽ gặp phải nguy cơ chó cùng rứt giậu.

"Thông báo với đoàn xe băng, bảo bọn họ ở bên ngoài chú ý an toàn. Nếu không có việc gì thì đừng rời khỏi quan nha, tránh để người Tạ gia bắt đi rêu rao."

"Không cần chàng nói thì cũng thông báo xuống rồi, mấy ngày nay ta cũng không đến tửu phường." Phúc Nhi nói.

Khi quan nha bên này đang thảo luận thì Tạ gia ở bên kia cũng không yên tĩnh.

Người lớn tuổi hơn vẫn có thể giữ vững bình tĩnh nhưng đám tiểu bối đã ngồi không yên, kêu gào phải dạy cho những kẻ gây rối bài học và cho bọn họ biết sự lợi hại của Tạ gia.

Chẳng qua có áp lực từ các trưởng bối phía trên nên những người này mới tạm thời không gây ra rắc rối gì.

Nhưng hôm nay cũng trùng hợp, kho than lại bị bá tánh không mua được than chặn cửa.

Những người chen chúc trước cửa kho than không chỉ là những bá tánh trồng rau trong nhà ấm mà còn có một số bán tánh không tiết kiệm đủ than củi nên mua một ít về đốt.

Có khá nhiều người như vậy, dù sao cũng không phải người giàu có, có thể mua hẳn một phòng than để dự trữ trước mùa đông nên một số người phải đối mặt với tình trạng không có than để sưởi ấm.

Ngoài ra tình hình gần đây của kho than Tạ gia đã sớm bị một số người quan tâm chú ý, âm thầm đổ thêm dầu vào lửa, cho nên mấy ngày nay người đến chặn cửa ngày càng nhiều, thái độ cũng càng ngày càng khó khăn hơn.

Trước đó thể thuyết phục rời đi nhưng hiện giờ thì không thể.

Bọn họ chặn trước kho than Tạ gia và bảo hôm nay phải lấy than ra cho bọn họ.

Vừa vặn gặp phải một số người trẻ tuổi của Tạ gia cùng tới Hắc Thành uống rượu, thấy kho than trong tộc bị chặn thì liền xông lên đánh người.

Tuy nhanh chóng được ngăn cản nhưng vẫn làm vài người bị thương, quản sự kho than không còn cách nào khác là ra mặt mời đại phu, chắc chắn phải nhét bạc để những người bị thương không đến quan nha làm loạn.

Sự việc lan truyền đến Tạ gia truân đã gây ra một trận phong ba.

Trước đó các trưởng bối còn có thể trấn áp là vì vẫn chưa có chuyện gì xảy ra nhưng hiển nhiên hiện giờ không thể trấn áp được nữa, những người trẻ tuổi phía dưới càng ngày càng bất mãn với thái độ bị động chịu đánh của gia tộc.

Trên thực tế không chỉ người trẻ tuổi, thậm chí người có tuổi cũng không hiểu được gia chủ đang nghĩ gì và tại sao không nghĩ cách để ngăn cản tình hình hiện giờ.

Một nhóm người đã sống hơn nửa đời người cùng nhau tới tổ trạch.

Là Tạ Vân ra mặt giải quyết.

"Nhị thúc, phụ thân ta đã nghĩ ra biện pháp, xin hãy chờ một chút."

Vị nhị thúc này là người lớn tuổi nhất ở đây, ông lão thở dài nói: "Không phải ta không chờ được, lão phu không ra khỏi cửa, bên ngoài trời có sập thì ta cũng nhìn thấy được. Nhưng... Vân Nhi, ngươi xem những người trẻ tuổi trong tộc gần đây đó, đều còn trẻ, có thể áp chế một lúc nhưng cứ mãi áp chế thì chỉ sợ lại xảy ra chuyện gì đó. Sự việc hôm nay vẫn được tính là nhỏ, có thể giữ trong nhà nhưng nếu xảy ra chuyện gì đó lớn hơn, ta chỉ sợ..."

"Nhị thúc, ta hiểu, ta sẽ đi tìm phụ thân ta nói ngay."

Sau khi tiễn đám người nhị thúc đi, Tạ Vân đến thư phòng.

Hắn ta nói qua tình huống với Tạ gia chủ, sau đó nói: "Phụ thân, ngài không thể do dự nữa."

Tạ gia chủ nhắm chặt mắt, một lúc lâu sau mới mở ra.

"Vậy thôi, con đi trả lời Vương gia nói rằng Tạ gia đã đồng ý chuyện này."

Bên kia, bức thư nhanh chóng được giao tới tay gia chủ Vương Liên Sinh của Vương gia.

"Gia chủ, Tạ gia đã đồng ý."

"Ta biết Tạ lão cẩu không nhịn được mà." Vương Liên Sinh cười lạnh, giống như phản ứng của Tạ gia chủ đều ở trong dự kiến của ông ta.

Ông ta lên tiếng cảm thán, trong giọng nói tràn đầy hả hê khi người khác gặp họa.

"Chẳng trách Tạ gia không ngồi yên được, rõ ràng quan nha đang hướng về phía mỏ than. Tiền gia và Đổng gia cũng nhúng một tay vào trong, hiển nhiên là đang để mắt tới mỏ than, nếu quan nha không c. h. ế. t thì Tạ gia sẽ bị chúng thiêu rụi."

Dừng một chút rồi người này lại nói: "Vậy gia chủ, bây giờ -----"

"Nếu không giải quyết Lý gia bên kia thì chúng ta muốn làm gì cũng không làm được, lão gia hỏa kia nhất định sẽ ngăn cản."

"Vậy gia chủ, ta sẽ cho người đi..."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)