| ← Ch.121 | Ch.123 → |
Thời gian quay lại cách đây không lâu.
Nghe người này nói mình là thân thích của đại nhân, Trát Cáp Lỗ kinh ngạc nhìn đối phương.
Thật đáng tiếc là không nhìn ra lý do.
Mà lúc này, mơ hồ nghe thấy tiếng vó ngựa hướng về phía này, đồng thời cũng có thể nhìn thấy rất nhiều ánh đuốc.
Vệ Phan không suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: "Ta cũng họ Vệ, ta là thân thích của Vệ đại nhân các ngươi, từ Kiến Kinh đến tìm hắn, không ngờ lại bị bắt đi đào quặng than đá, vất vả lắm mới trốn ra được."
Vệ Triệu đã bất tỉnh nhân sự nhưng Bùi Dương vẫn còn tỉnh táo.
Hắn ta được đưa đến nơi này cùng hai người, đương nhiên biết Vệ Phan đang nói dối nhưng mà hắn ta không có động tĩnh gì bởi vì thật sự mệt đến mức không thể bò dậy.
Tuy Trát Cáp Lỗ là hán tử lương thiện nhưng không có nghĩa là hắn ta ngu ngốc.
"Ngươi nói ngươi là thân thích của Vệ đại nhân chúng ta thì chính là thân thích của Vệ đại nhân chúng ta sao? Ngươi có bằng chứng gì?"
"Bằng chứng gì sao?"
Vệ Phan thấp giọng lẩm bẩm, mắt thấy ánh lửa ngày càng gần, hắn ta п🌀𝒽●❗ế●𝓃 𝓇●ăռ●🌀 nghiến lợi nói: "Có phải tuổi tác của Vệ đại nhân các ngươi không lớn không?"
Trát Cáp Lỗ lộ ra vẻ kinh ngạc. Trên thực tế nếu chưa từng gặp qua đại nhân thì sẽ rất khó tin rằng đại nhân là thanh niên vô cùng trẻ tuổi.
Không ngờ lời nói của Vệ Phan có chút khéo léo, hắn ta nói tuổi tác không lớn rất mơ hồ.
Nếu đúng thì hắn ta sẽ tiếp tục đặt câu hỏi để lừa gạt đối phương nói, đồng thời khắc sâu ấn tượng hắn ta thật sự là thân thích của Vệ đại nhân, dù sao hắn ta cũng rất quen thuộc với "đại nhân".
Nếu không phải thì vẻ mặt của đối phương sẽ để lộ ra phần nào, hắn ta sẽ thay đổi lời nói trước khi đối phương nói hắn ta nói bậy. Ví dụ như người trung niên cũng được coi là tuổi tác không lớn, chẳng lẽ ngươi cảm thấy đối phương già sao gì gì đó.
Trừ khi đại nhân thật sự già, còn không thì hắn ta xui xẻo, có ba phần khả năng sẽ bị hắn ta chạm phải.
Kỹ năng nhìn mặt đoán ý này điều bắt buộc đối với người trong cung.
Những hán tử lớn lên ở nông thôn này vẫn còn thiếu sót một chút.
"Có phải hắn đã cưới thê tử rồi không?"
Đây cũng là một câu nói không rõ ràng, có thể sửa lời bất cứ lúc nào.
"Hắn cũng có hài tử rồi."
"Sao ngươi biết đại nhân của chúng ta rất trẻ, đã cưới thê tử và còn có hài tử?"
Bởi vì mỗi đại nhân đều sẽ cưới thê tử, sinh hài tử thậm chí mọi người đều sẽ như vậy nhưng Vệ Phan sẽ không nói những lời này với Trát Cáp Lỗ.
"Chẳng lẽ ngươi thật sự là thân thích của đại nhân chúng ta?" Trát Cáp Lỗ không khỏi lẩm bẩm.
Một hán tử ở bên vội vàng nói: "Trát Cáp Lỗ, hắn ta còn chưa nói gì, sao lại trở thành thân thích của đại nhân rồi?"
Rõ ràng là người này thông minh hơn Trát Cáp Lỗ.
Lúc này Trát Cáp Lỗ cũng phản ứng lại: "Đúng vậy! Nếu ngươi là thân thích của đại nhân chúng ta thì hãy miêu tả diện mạo của đại nhân chúng ta đi."
Hắn ta nghĩ rằng người này còn chưa tới Hắc Thành đã bị bắt vào quặng than, đương nhiên sẽ không có cơ hội nhìn thấy đại nhân, nếu nói dối thì chắc chắn không thể mô tả được diện mạo của đại nhân.
Vệ Phan không ngờ lại có người ở giữa nhắc nhở hán tử trông cao lớn thô kệch mà không thông minh lắm này nhưng hiển nhiên là hắn ta không còn thời gian để do dự.
Có c. h. ế. t hay không là dựa vào khoảnh khắc này.
"Hắn có vẻ gầy ốm nhưng rất cao, mày kiếm sắc nét, mũi cao, cằm hơi nhọn, thật sự rất đẹp nhưng không nữ tính..."
Trát Cáp Lỗ vỗ đùi, đại nhân của bọn họ đúng là như vậy!
Mày kiếm sắc nét, mũi cao gì đó quá chúng chung nhưng đại nhân của bọn hắn đúng là đẹp hơn nữ nhân nhưng trông không hề nữ tính mà rất có khí khái nam nhi.
"Đúng là thân thích của đại nhân. Đưa bọn họ lên xe."
Trát Cáp Lỗ ra lệnh, mấy hán tử trên xe xuống nâng ba người Vệ Phan lên xe.
Khi nâng lên, Trát Cáp Lỗ hỏi: "Hai người này có phải thân thích của đại nhân chúng ta không?"
Vệ Phan còn chưa kịp suy nghĩ xem Vệ đại nhân kia có thực sự là Vệ Phó hay không mà tưởng rằng đối phương không muốn cứu nhiều người nên vội vàng nói: "Đây là đệ đệ của ta."
Nhìn thấy Bùi Dương thì nghĩ tới đối phương không bỏ chạy mà kéo hắn ta và Vệ Triệu cùng đi thì lại nói: "Đây là đường đệ của ta."
"Nâng hết lên xe."
Trát Cáp Lỗ vung tay lên, lại nhìn về phía sau: "🌜●ⓗ●ế●ⓣ tiệt, người phía sau đuổi tới."
"Chắc chắn là đuổi theo ba người này."
Trát Cáp Lỗ vỗ tới: "Cái gì gọi là ba người này? Đây là thân thích của đại nhân, nếu là thân thích của đại nhân thì chính là thân thích của ngươi, thân thích của ta."
Sau đó cao giọng nói với chiếc xe phía sau: "Bọn tiểu nhị, ba người này là thân thích của Vệ đại nhân, vô tình bị bắt đến quặng than đá của Tạ gia khi trên đường đến Hắc Thành, bây giờ người của Tạ gia đuổi tới, các ngươi đã biết phải làm gì chưa?"
Cũng không ai nhiều lời vì trời thật sự rất lạnh nhưng tất cả đều nhảy ra khỏi xe. Tổng cộng có hơn hai chục hán tử, lấy đao hoặc cung tên từ gác lửng trên xe xuống.
Người cầm đao ở phía trước, người cầm cung lùi về phía sau, tạo tư thế đối mặt với kẻ địch.
"Tạ gia, Vương gia gì đó, cho dù người hai nhà này muốn tới cướp thân thích của đại nhân cũng chính là tìm c. h. ế. t!"
Chỉ qua mấy giây, những ánh lửa đã tới trước mặt.
Có mười mấy hán tử cưỡi ngựa, cầm đuốc tới.
Đúng là những thủ vệ của quặng than.
"Các ngươi là ai? Biết chúng ta là ai không? Trong thời tiết này lại dám đuổi theo chúng ta, là địch hay bạn thì tự báo lai lịch đi." Trát Cáp Lỗ không hề khách khí.
Không giống như những nơi khác, bởi vì khu Hắc Thành từng có rất nhiều mã phỉ nên các đội phải giữ một khoảng cách nhất định ngay cả khi đi trên đường.
Hình thức truy đuổi này thực sự có thể coi là không có ý tốt, cho dù Trát Cáp Lỗ lập tức cho người đánh thì đối phương cũng không có gì để nói.
"Các ngươi là ai? Chúng ta là người Tạ gia." Một hán tử lập tức nói.
"Tạ gia Vương gia gì đó sao? Chúng ta đoàn xe băng của Hắc Thành, nếu các ngươi vội lên đường thì chúng ta sẽ nhường đường cho các ngươi nhưng không được theo sau. Theo đuôi người khác tức là kẻ gian."
Lúc này Trát Cáp Lỗ thể hiện sự thông minh khác hẳn vừa rồi, ra tay trước chiếm lợi thế.
Đương nhiên không phải hắn ta đột nhiên trở nên thông minh mà chỉ là phương thức sinh tồn của người Hắc Thành, bọn họ không sợ phiền phức nhưng không muốn gây chuyện, nếu đối phương thức thời thì tất nhiên sẽ không ×υ●ⓝ●g độ●🌴 với bọn họ chỉ vì bắt mấy hắc tử than đá.
Hơn nữa rất lâu trước khi những người này đến, hắn ta đã sai người dùng rơm ủ ấm để che cho ba người kia, trừ khi những người này lên xe lục soát, nếu không thì không thể tìm thấy ba người kia.
Nhưng lục soát xe có nghĩa là mạo phạm và có thể trực tiếp đánh.
Đối phương chỉ có khoảng mười người, mà bọn họ có tới hai mươi người, còn là người của quan nha, bọn họ không tin Tạ gia dám càn quấy đến mức đối đầu với bọn họ.
Chắc chắn những thủ vệ này cũng có thể nghĩ đến những vấn đề mà Trát Cáp Lỗ nghĩ tới.
Thủ vệ dẫn đầu là hán tử gầy gò nhưng khỏe khoắn, khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Gã liếc nhìn bảy tám chiếc xe băng với vẻ mặt khó hiểu, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Chúng ta không cố ý đuổi theo, chẳng qua là người của quặng chạy mất nên đã đuổi theo dấu chân tới đây.
Quả nhiên khi chiếu đèn vào thì thấy một loạt dấu chân đen như mực theo tới tận nơi này.
Nhưng mà -----
Trát Cáp Lỗ tiếp tục giả ngu và hỏi những người xung quanh: "Các ngươi có nhìn thấy ai khác không?"
Mọi người đều lắc đầu và nói không nhìn thấy.
Trát Cáp Lỗ lập tức nói ngay: "Chúng ta không thấy ai cả, chúng ta vội vã trở lại thành, đột nhiên phát hiện có người đuổi theo phía sau nên mới dừng xe lại."
Người bên cạnh thủ vệ dẫn đầu nói: "Các ngươi có thấy hay không thì để chúng ta lục soát là biết, dấu chân theo tới tận đây, rõ ràng là các ngươi..."
Không đợi gã nói hết lời thì Trát Cáp Lỗ đã cười dữ tợn.
Vốn dĩ hắn ta sinh ra đã cao lớn như gấu, lại có một vết sẹo to đùng ở má trái do bị thương khi đi săn nên khi cười lên trông cực kỳ hung dữ.
Hắn ta vung đao chỉ vào đối phương.
"Ngươi nghi ngờ lời nói của lão tử? Thủ lĩnh của ngươi còn chưa nói đã đến lượt các ngươi thả rắm sao?! Bọn tiểu nhị, những người này muốn lục soát xe của chúng ta, còn nhớ những lời Lưu đại nhân nói lúc trước không?"
"Dám đánh chủ ý lên xe băng của chúng ta, đều phải xử!"
Nếu Lưu Trường Sơn biết những lời hắn ta dạy đám hán tử này nói khi binh lính càn quấy bị người ta tôn sùng như chân lý thì chắc hẳn sẽ tức c. h. ế. t.
Dù gì thì hiện giờ hắn ta cũng là thủ quan rồi, dù sao cũng phải chú ý đến hình tượng chứ?
"Xử hết!"
Mười mấy hán tử vung đao sáng chói, gõ vào lan can xe 𝓅-há-𝐭 𝓇-🔼 â-ɱ tⓗ🔼𝐧-♓ chói tai.
Mấy hán tử phía sau cầm cung tiễn đã căng dây cung, tên đã lên dây.
Nhìn tư thế của những người này, thủ vệ dẫn đầu cuối cùng cũng rút lui.
"Nếu thật sự không nhìn thấy thì coi như xong, các ngươi đi đi, chúng ta sẽ không đuổi theo các ngươi nữa."
Trát Cáp Lỗ không nói một lời, vẫy tay ra hiệu cho mọi người lên xe.
Nhưng binh khí trên tay vẫn chưa buông xuống, cung tiễn vẫn giữ nguyên tư thế b. ắ. n tên, đứng phía sau xe nhìn chằm chằm như hổ rình mồi để đề phòng những người này giở trò.
Đoàn xe nhanh chóng rời đi, để lại một đám thủ vệ với vẻ mặt không mấy cam lòng.
"Đáng lẽ không nên thả bọn họ đi. Ngươi nhìn dấu chân này đi, rõ ràng đã dừng lại ở đây, người chắc chắn ở trên xe bọn họ."
Thủ vệ dẫn đầu sa sẩm mặt mày nói: "Bọn họ có cung, người còn nhiều hơn chúng ta, không giao người ra thì ngươi thật sự muốn đánh người ta sao?"
"Hiện giờ quan nha Hắc Thành hùng mạnh, một đoàn xe băng nho nhỏ lại dám thách thức chúng ta! Nhớ trước đó vị Mao tổng quản kia còn ở đây, nhìn thấy Tạ gia chúng ta cũng phải cung kính." Có thủ vệ không cam lòng nói.
Nhưng nay đã khác xưa, ai có thể ngờ rằng chỉ trong mấy tháng, các thế lực ở Hắc Thành đã trải qua một cuộc cải cách mà không hề hay biết.
Vị trấn an sử đại nhân mới tới đã quét sạch bọn mã phỉ với tốc độ sét đánh không kịp che tai, sau đó còn thu nhập hơn nửa các làng ở ngoại ô Hắc Thành.
Chỉ cần một nhà ấm trồng rau đã trói buộc hầu hết bá tánh trong thành và mấy dân làng nhiều họ lại với hắn.
Thủ vệ dẫn đầu thấy Trát Cáp Lỗ vừa rồi rất quen mắt, nhìn như là người phía sau Đông Sơn truân, nơi phía sau Đông Sơn cách xa đám đông, là một nơi nghèo nàn chỉ còn người.
Nhưng người ở nơi đó cũng là những kẻ liều lĩnh và thẳng thắn nhất, nếu người khác nói muốn động thủ thì gã còn nghi ngờ liệu có phải giở trò hay không nhưng nhóm người này thì gã không dám đánh cược.
"Chẳng qua là ba hắc tử than đá râu ria, coi như c. h. ế. t trong hầm mỏ đi."
Thủ vệ dẫn đầu nhìn những người xung quanh: "Chuyện này lan rộng không hề tốt với chúng ta, không muốn bị phạt thì ngậm chặt miệng. Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, may mắn đã bắt lại được hết người, ba người này cũng mấy người kia cứ khai báo là c. h. ế. t trong vụ sập hầm mỏ."
"Vâng."
"Đi thôi, trở về."
Sau khi Vệ Phó nghe thấy âm thanh này cũng khá ngạc nhiên.
Nhưng người này thực sự không thể thấy rõ mặt, không chỉ riêng xiêm y đen như mực mà tóc và mặt cũng đen sì. Theo ý của Phúc Nhi, có người mang một chậu nước ấm đến cho người kia lau mặt.
Một chậu nước nhanh chóng chuyển đen, người kia cũng hiện rõ bóng dáng.
Chỉ có thể tiếp tục thay nước, sau khi lau ba lần thì gương mặt của người này cuối cùng cũng lộ ra.
"Tam... Vệ Tam, vậy mà lại là ngươi..." Phúc Nhi ngạc nhiên nói.
Khi nghe nói đại nhân thực sự biết người này thì Trát Cáp Lỗ mới thở phào, hắn ta thực sự sợ bản thân đã cứu người không liên quan hoặc là kẻ lừa đảo.
Thấy vậy, hắn ta vội vàng dẫn mọi người lui xuống, để đại nhân và phu nhân ở lại nói chuyện.
Vệ Kỳ cũng nghe nói có thân thích của ca ca hắn ta tìm tới thì theo đến.
Mới vừa bước vào cửa đã nghe thấy thần giữ của ngạc nhiên gọi Vệ Tam.
Đi vào thì thấy vậy mà là Vệ Phan.
"Vậy mà lại là ngươi!"
Hai người gần như đồng thanh.
"Không ngờ tới ngươi lại còn sống!" Vệ Phan nói với vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Sắc mặt Vệ Kỳ cũng rất phức tạp.
Đúng vậy, hắn ta cũng không ngờ bản thân có thể còn sống.
"Sao ngươi lại thành ra thế này?"
Vệ Phan cắn răng kể lại những chuyện mình trải qua.
Hóa ra ngay từ đầu bọn họ thực sự bị đày đến Thượng Dương bảo, mặc dù nơi đó khắc nghiệt, phải lao động khổ sai những vẫn có thể sống sót.
Nhưng bỗng nhiên có một ngày, có người đến xin một đám người đến Ninh Cổ tháp.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 121 | Ch. 123 → |
