| ← Ch.119 | Ch.121 → |
Thấy vậy, những người dân đang xếp hàng đều lộ vẻ vui mừng và háo hức, tuy không ai nói thêm gì nhưng rõ ràng là bầu không khí tại hiện trường đã tăng vọt.
Cũng có những người không phải dân làng đứng từ xa nhìn về nơi này.
Hầu hết bọn họ đều là bá tánh của Hắc Thành.
Từ lâu đã nghe nói quan nha ra mặt hướng dẫn cho dân làng bên ngoài thành trồng rau trong nhà ấm gì đó, bởi vì quan nha không công bố rộng rãi chuyện nay nên chỉ chọn mấy ngôi làng đã được xác định và để cho dân làng bên trong trồng vì vậy mà đa số người nghe thấy cũng chỉ trông ngóng xem thế nào.
Thầm nghĩ rằng quan lão gia có thực sự tốt như vậy không? Giúp đỡ bá tánh? Bọn họ biết rau trồng trong nhà ấm đó, chỉ có quán rượu "Thần tiên đảo" có bán, hơn nữa giá bán cực kỳ cao, còn đắt hơn cả thịt.
Lúc này thấy không chỉ trồng được rau mà còn có thể thu được tiền thì những bá tánh tụ tập đến xem đều đỏ mắt.
Bận rộn đến xem náo nhiệt rồi lần lượt về nhà kể lại cho người nhà và hàng xóm nghe, lại cũng hẹn đến quan nha hỏi xem bá tánh trong thành có thể trồng được hay không.
Vì vậy mà mấy ngày sau, ngưỡng cửa của quan nha lại bị người giẫm đổ, Vương đại nhân mới nhậm chức nông quan bận rộn đến mức chân trước giẫm chân sau.
Nhưng tình hình hiện giờ đã tốt hơn rất nhiều so với lúc đầu, đã có rất nhiều người biết trồng nên không cần phải cầm tay chỉ dạy từng bước như lúc đầu nữa mà chỉ cần cử người đến chỉ cho bọn họ là được.
Sau đó là chuyện khế ước.
Trong lúc nhất thời mà hơn nửa bá tánh Hắc Thành đều bắt đầu ở nhà mày mò trồng rau trong nhà ấm.
Nếu nhà rộng rãi thì chỉ cần có một phòng riêng để trồng, nếu nhà không rộng rãi thì chỉ đặt mấy cái chậu ⓛê*𝖓 🌀*ïư*ờ*𝓃*ɢ đất để trồng, trồng ít thì thu ít nhưng cũng có thể đổi được mấy văn tiền.
Bá tánh đổ xô đi trồng rau trong nhà ấm, áp lực ở chỗ Phúc Nhi tạm thời còn chưa rõ ràng, dù sao thì trồng rau trong nhà ấm cần có thời gian, cách thời gian thu hoạch đợt đầu còn lâu nên cũng đủ để nàng lợi dụng phân phối, đưa từng lô rau trồng trong nhà ấm ra ngoài.
Nhưng kho than duy nhất ở Hắc Thành, kho than của Tạ thị không thể chịu nổi.
Trước đây kho than không bao giờ thiếu than để bán, điều này chỉ khiến tiểu nhị than thở rằng người Hắc Thành quá nghèo, không bao giờ thấy mua than đá nhà hắn ta.
Hiện giờ kho than đã khẩn cấp mấy ngày nay, lô than vốn định đưa đi đã được mang đến để lấp đầy cái động không đáy Hắc Thành này.
Quản sự kho than lo lắng, không còn cách nào khác là phải quay về tìm gia chủ để quyết định.
Trong mắt ông ta, gia chủ từ trước đến nay vẫn luôn điềm tĩnh lại cau mày, sau khi trầm ngâm một lúc thì mới nói một câu: "Mở rộng cung ứng".
Lý do nói như vậy là có liên quan đến chiến lược mà Tạ gia đặt ra khi bắt đầu khai thác quặng.
Khai thác tư nhân là trái với luật pháp của t𝖗𝖎ề-υ đ-ì𝖓-♓ và những người bị mọi người chỉ trích sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp, dù thế lực của Tạ gia có lớn đến đâu cũng không thể chịu được sự công kích của tập thể.
Để chia rẽ các thế ở lực địa phương này, ngăn chặn bọn họ lợi dụng, xúi giục bá tánh bình thường nên Tạ gia luôn bán than cho dân bản xứ với giá thấp nhất và sẵn sàng cung ứng.
Chuyện này đã xảy ra nhiều năm rồi, không thể thay đổi trong một sớm một chiều được.
Quản sự cũng biết đạo lý đó nhưng mà -----
"Nhưng gia chủ, Long Giang bên kia?"
"Không sao, than là vô tận, chẳng qua là chậm mấy ngày nên bên kia sẽ không trách, dù sao cũng chỉ cần thêm người đào thôi."
"Nhưng những "hắc tử than đá" đã bị thúc giục đến mức tận cùng rồi, nhiều hơn nữa e rằng sẽ khó."
Tạ gia chủ mím môi mỏng, tỏ ra vẻ thờ ơ.
"Vậy thì cứ thúc giục đến c. h. ế. t đi, dù sao những người này nên c. h. ế. t từ lâu rồi, vô dụng thì bỏ đi."
"Vâng." Quản sự trả lời.
Do dự một lát rồi nói: "Gia chủ, chẳng lẽ ngài không báo cho tướng quân biết tình hình ở đây sao? Trấn an sử là quan, tướng quân cũng là quan, trấn an sử có lớn đến đâu thì cũng không thể lớn hơn tướng quân đúng không? Tướng quân không cần tốn sức cũng giải quyết được chuyện nhỏ như vậy..."
Nói đến đây, giọng nói của ông ta nhỏ đi không ít, liếc qua Tạ gia chủ: "Cớ gì ngài phải rơi vào hoàn cảnh khó xử như thế, tiến không được lùi cũng chẳng xong, còn phải tránh né mũi nhọn của hắn, chẳng lẽ tướng quân không thể đẩy người này rời khỏi Hắc Thành sao?"
"Ngươi nghĩ ta không báo việc này cho tướng quân à?" Tạ gia chủ liếc nhìn ông ta, vẫn nhíu mày.
Bởi vì thái độ của tướng quân không rõ ràng khiến ông ta không biết gọt giũa người này thế nào, nhất thời lại sợ ném chuột sợ vỡ bình.
"Được rồi, chuyện này không cần ngươi nhiều lời, trong lòng ta hiểu rõ, ta dự định đích thân đến Long Giang Thành một chuyến."
Cách Hắc Thành ước chừng mấy chục dặm có một nơi tên là Dã Lang kênh.
Địa hình ở đây vô cùng khác biệt so với những nơi khác, rõ ràng là vùng đất băng tuyết, nơi nơi đều được bao phủ bởi màu bạc nhưng màu bạc ở đây lại bị nhuộm một lớp màu đen như mực khiến người ta không khỏi cảm thán rằng thực sự bị vấy bẩn.
Trong khe núi gồ ghề có một con dốc thoai thoải, trên đó có một dãy nhà đá rất kín đáo. Trong nhà đốt rất nhiều than, có mười mấy hán tử, người đang ngủ, người uống rượu, bầu không khí náo nhiệt.
Mà ở khe núi bên kia được bao quanh bởi hàng rào tre, có mấy người đào giếng sâu, miệng giếng có đủ kích thước lớn nhỏ, trong đó có một cái giếng lớn nhất là khoảng hai mét có gắn ròng rọc gỗ để kéo nước.
Đứng bên giếng là một người mặc xiêm y da lông dày, quấn chặt từ đầu đến chân, chỉ hở ra một đôi mắt.
Một tay hắn ta thọc gậy trúc vào lỗ, một tay khác nhét vào ռ🌀ự*ⓒ để giữ ấm.
Bên cạnh ròng rọc gỗ là một người ăn mặc tương tự, nhưng người này đang xoay tay cầm, mượn lực của ròng rọc để kéo đồ vật lên miệng giếng.
Khi sợi dây trên ròng rọc ngày càng cuộn lại, cuối cùng vật được kéo lên cũng lộ ra hình dạng ban đầu.
Hóa ra là một chiếc sọt tre, trong sọt tre có những mẩu than đá có kích cỡ khác nhau.
Thấy độ cao đã đủ, người này vội vàng lấy tay kẹp ròng rọc, gọi đồng đội đến, hai người cùng nhấc sọt than đá xuống đất, sau đó thay thế bằng cái sọt khác rồi hạ xuống.
Cứ xong một chuyến, người bên ròng rọc vừa hà hơi vào bàn tay sưng đỏ vì đông lạnh vừa quay sang với những người đồng hành chửi bọn trộm ⓖ𝖎-ế-т người không đền mạng.
Lúc này, một người mập mạp quấn chặt người bước tới.
Còn chưa đến gần đã ném một túi rượu tới.
"Được rồi, đừng mắng nữa, nếu không phải cấp trên thúc giục thì chúng ta đã không vất vả như vậy! Ta nghe nói gần đây viên quan mới tới Hắc Thành cho người trong thành trồng rau trong nhà ấm. Các ngươi có biết rau trồng trong nhà ấm là gì không? Chính là những loại rau mà chúng ta thường ăn nhưng được trồng vào mùa đông, ngươi nói xem những người này nghĩ gì vậy? Có thể ăn được không?"
"Loại rau này hơi khác, phải cần than lửa đầy đủ, đốt như cái nóng của mùa hè vậy, trước kia còn không nỡ mua than còn hiện giờ đều dọn về nhà giống như không cần tiền vậy, " vừa nói người này còn vừa phun nước miếng, nước miếng còn chưa chạm đất đã bị đông cứng: "Cũng không phải không cần tiền, chỉ là chúng ta lại vất vả!"
"Gia chủ kia cứ để mặc bọn họ làm vậy, không nghĩ cách gì à?" Người kéo ròng rọc hỏi.
"Có thể nghĩ được gì?" Đối phương liếc nhìn hắn ta: "Đã cung cấp bao nhiêu năm, so với số than cung cấp cho bọn họ thì Tạ gia có thể kiếm được bao nhiêu tiền! Nhưng ai có thể nghĩ tới chuyện lại đột nhiên như vậy, với thân phận của ta thì không thể nhìn thấy được gia chủ nhưng ta đoán có lẽ cũng sứt đầu mẻ trán rồi."
"Đều là do Tân An phủ sử không có việc gì làm nên bận rộn linh tinh, ta thấy từ khi hắn tới thì chưa từng ngừng nghỉ nhưng gia chủ lại không được xảy ra 𝐱⛎·п·𝐠 độ·🌴 với đối phương."
"Gia chủ nói đúng, dù gì thì người ta cũng là quan, chúng ta chỉ là dân, nếu xảy ra ⓧ-𝖚п-ℊ đ-ộ-𝐭 thì cũng chỉ có chúng ta bị hại."
"Hắn là quan viên thì sao? Có lớn hơn tướng quân không? Người đứng sau chúng ta chính là tướng quân, là trời của Hắc tỉnh này..."
"Nói chuyện này có ích gì, tướng quân cũng chỉ quan tâm đến tiền bạc. Được rồi, đừng nói lời vô nghĩa nữa, thúc giục người bên dưới đẩy nhanh tốc độ, nhà bên kia ra lệnh thúc giục cho đến c. h. ế. t..."
"Nếu cứ thúc giục thì chỉ sợ..."
"Ⓒ*𝖍ế*𝖙 thì c. h. ế. t thôi, dù sao người cũng đưa miễn phí, c. h. ế. t thì lại để tướng quân đưa cho chúng ta..."
Mà ở dưới đáy giếng cách miệng giếng một khoảng không xa, có mười mấy người không nhìn rõ mặt, đang dẩu 𝖒_ô𝐧_ⓖ, ngẩng đầu đào những cục than đá đen sẫm bỏ vào sọt tre phía sau.
Không ai lên tiếng, hầu hết mọi người đều mệt mỏi và lặp lại hành động đ●à●ⓞ 𝖒●ột cách máy móc.
Có người đang đào, có người đang dọn, khi sọt đầy thì người phụ trách khuân vác sẽ cõng tới chỗ đầu giếng.
Buộc sọt vào dây thừng cho người kéo lên.
Một người gầy trơ cả xương cõng sọt than đi đến chỗ dưới miệng giếng. Sau lưng hắn ta còn có người khác hỗ trợ, hiển nhiên một người không thể gánh nổi trọng lượng của sọt than đá này mà phải dựa vào hai người.
Vừa đặt sọt xuống thì phía trên miệng giếng truyền ra tiếng mắng: "Nói với người trong đó, hôm nay không đào đủ một trăm sọt thì không được phép lên, khi nào đào xong thì mới có cơm ăn."
Ngày xưa mỗi người 50 sọt than đã xé trời, bởi vì không chỉ đào mà còn phải vận chuyển từ những quặng mỏ cực sâu. Hơn nữa khi đào than đá không phải cứ cúi đầu đào là được, trừ khi muốn bị 𝒸.♓ô.𝓃 💰ố.п.🌀 đến c. h. ế. t.
Nếu không muốn thì phải vừa đào, vừa dựng khung gỗ để đỡ quặng mỏ.
Một trăm sọt, đây là muốn bắt người ta làm nô lệ đến c. h. ế. t.
"Tam ca..."
Có vẻ như người đen thùi lùi, bẩn thỉu không kém ở phía sau muốn nói gì đó.
"Tam ca" này khẽ lắc đầu với hắn ta.
Hai người trầm mặc buộc sọt tre vào dây thừng, đợi người phía trên kéo than lên rồi cởi sọt trống xuống nhưng phía trên vẫn không có động tĩnh gì, vài người còn đang xì xào bàn tán về "cuộc buôn chuyện" của bọn họ.
"Nghe nói vị quan mới này còn rất trẻ, hành động không giống người thường, ngươi đã từng thấy chưa?"
"Chỉ nhìn từ xa nhưng không thấy rõ. Hành động không giống như người thường, người thường có thể g●❗ế●т hết đám mã phỉ kia trong vòng chưa đến hai tháng sao? Ngươi đừng quên, trước kia chúng ta còn phải đ-ú-✝️ bạc cho đám mã phỉ."
"Cũng là do gia chủ làm việc quá mềm mỏng, phải lấy đại cục làm trọng, ngươi có thấy gia chủ trước kia có tác phong này không? Không phải sau khi mở quặng này mới như thế à."
"Đúng rồi, ngươi nói xem vị quan mới Vệ Phó có địa vì gì? Ta thấy gia chủ có vẻ hơi kiêng dè đối phương."
"Địa vị gì thì ta không biết, chỉ nghe nói hành động không giống người bình thường nhưng ta nghe ca ca làm việc ở nội viện có nói, hình như họ Vệ là quốc họ."
"Quốc họ? Hoàng thân quốc thích? Hoàng thân quốc thích có thể đến nơi khỉ ho cò gáy này sao?"
"Ai biết được, ta cũng không biết..."
"Ai biết được, ta cũng không biết..."
"Ngươi nói họ Vệ là quốc thì không phải ở đây cũng có hai người họ Vệ sao, ta cũng không thấy dáng vẻ hoàng thân quốc thích nào cả..."
"Những người này cho dù có là hoàng thân quốc thích thì có sao, đã bị đưa đến nơi này thì tức là có người không muốn cho bọn họ sống..."
Hai người ở dưới giếng sâu chấn động.
Một người trong số đó muốn nói chuyện nhưng lúc này người phía trên đã nhận ra có sọt than ở dưới nên vừa hùng hổ kéo lên.
Chờ đến khi sọt không được đặt xuống, hai người lại cởi sọt ra rồi lại bước vào quặng mỏ sâu thẳm.
Mãi cho đến khi tới đường hầm nhỏ nơi hai người đang đào than thì một người trong số đó mới nói: "Vị quan mới này có phải Thái tử không? Không phải hắn cũng bị lưu đày sao?"
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 119 | Ch. 121 → |
