Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 119

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 119
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Điều chào đón Đại Lang ngày hôm sau không phải là gương mặt tươi cười của nương mà là mặt của một con chó.

Chó con tuy nhỏ nhưng rất mập mạp, lông xù.

𝐍.ⓖ.ự.↪️, bụng và nửa dưới mặt đều là màu trắng, lưng và lỗ tai phía trên có màu nâu đen, toàn bộ trán được phủ lớp lông nâu đen nhưng phía trên mắt có hai mảng lông trắng.

Giữa lông mày cũng có một vệt trắng nên có vẻ như hai vệt trắng đó trông rất giống lông mày, lại còn cau mày khiến khuôn mặt của con chó trông rất ngây thơ.

Đại Lang bị dọa đến sửng sốt, ngay sau đó đã đưa tay chạm vào con chó kia.

Sau đó y nhìn thấy một gương mặt tươi cười.

"Có thích không, tiểu cữu cữu đã đặc biệt mang đến cho con."

Thực ra không phải Vương Đa Thọ không có việc gì làm, Phúc Nhi không ở đây, các nơi đều có việc phải làm, ngoài việc hỏi cha hắn ta thì là hỏi tỷ phu hoặc là hắn ta.

Lưu Trường Sơn phụ trách thành lập đoàn xe băng.

Có người nói ngựa không tốt, cho dù bọn họ dùng ngựa chịu được rét ở địa phương nhưng những con ngựa này nhỏ, không thể chạy nhanh nên tốt hơn là thử chó xem sao.

Nghe nói xa hơn về phía bắc của Hắc Thành có một bộ tộc chuyên nuôi chó, bọn họ không đi săn hay kiếm sống bằng nghề đánh cá, phía bắc này có rất nhiều chó kéo xe băng, ban đầu cũng bị lộ từ chỗ bọn họ.

Nhưng vị trí của bộ tộc này cách Hắc Thành rất xa, nếu đi xa hơn về phía bắc thì gần như đến được Mạc Hà.

Lưu Trường Sơn tự mình dẫn người đến đó, dùng lương thực, vải vóc và muối để đổi lấy một lô chó của những người đó.

Người ta không muốn đổi chó trưởng thành nên chỉ đổi ba mươi con, phần lớn là chó chưa thành niên hoặc là chó con. Sau khi nghe nói Vương Đa Thọ đã đặc biệt chọn chú chó con này để ngoại tôn chơi cùng.

"Đây là chó, cún con."

Vương Đa Thọ chỉ vào chó con và dạy ngoại tôn nhận biết chó.

"Cún con."

Được rồi, chú chó con này đủ cho y chơi cả buổi sáng rồi.

Cuối cùng Vệ Kỳ cũng có thể nghỉ ngơi và luyện võ.

Vì vậy khi Phúc Nhi trở lại, trong nhà đã có thêm một chú chó con.

"Nó từ đâu tới?"

Phúc Nhi vừa ôm ⓗô.ⓝ nhi tử vừa ngạc nhiên nhìn chằm chằm chú chó con đang xoay tròn quanh chân nàng trông thật ngốc nghếch.

"Chó con!" Đại nhanh chóng nói.

"Nương biết là chó con, vậy nó tên là gì? Đại Lang đã đặt tên cho nó chưa?"

"Chó con."

Vệ Kỳ vội vàng nói: "Còn chưa đặt tên, ta bảo gọi là Vượng Tài nhưng hắn không đồng ý, nhất quyết phải gọi là chó con."

Phúc Nhi quan sát nhi tử ngốc nghếch rồi dẫn dắt: "Chó con là cách mắng chửi người, thỉnh thoảng gọi thì không sao nhưng nếu suốt ngày treo bên miệng thì quá khó nghe, đổi tên cho nó đi."

"Đổi tên?" Đại Lang nhíu mày nhỏ nói.

Vệ Kỳ tức giận nhìn y: "Ta bảo gọi là Vượng Tài, con nhất định muốn gọi là chó con, sao nương con vừa nói thì con đã bằng lòng đổi tên?"

Phúc Nhi cười khanh khách: "Hài tử của ta không nghe ta, chẳng lẽ lại nghe đệ?" Nàng lại nói với Đại Lang: "Vượng Tài không hay, thật quê mùa. Ta không nghe thúc thúc con nói, đổi cái tên hay đi."

Tẩu mới quê mùa đấy! Vệ Kỳ bực bội nói.

"Hay." Đại Lang lẩm bẩm.

"Đúng rồi, con từ từ nghĩ, nương vào thay xiêm y trước."

Chờ Phúc Nhi thay xiêm y đi ra thì chó con đã có thêm cái tên Tô Lặc, Tô Lặc trong ngôn ngữ của người Yến có nghĩa là thông minh lanh lợi.

Nhưng thông minh?

Phúc Nhi lại quan sát chó con trông ngu ngốc.

Trông nó thông minh chỗ nào?

Có lẽ cũng giống như cha nương đặt tên cho hài tử với ý chúc phúc và hy vọng, Đại Lang cũng hy vọng chú chó con này sau này sẽ thông minh hơn?

Không đúng, tên này là do Vệ Kỳ đặt, chẳng lẽ hắn ta hy vọng bản thân thông minh hơn sao?

Nghe nói tỷ phu đã mang một lô chó về thì Phúc Nhi đã đi nhìn qua.

Chúng được nuôi trong viện phía sau công sở, có một hán tử thuộc bộ tộc kia cùng tới Hắc Thành, chịu trách nhiệm dạy người ta huấn luyện chó nếu không thì không thể sử dụng đám chó này được.

Lưu Trường Sơn chọn mấy người đáng tin cậy cho bọn họ trước. Từ giờ trở đi, bọn họ sẽ là nhân vật nòng cốt của đoàn xe băng và phải giao tiếp với đám chó trong thời gian dài.

Một số người trong số này được chọn từ đám sai dịch, một phần còn lại được chọn trong mấy truân trang, đều là những người trẻ tuổi dũng cảm và cẩn thận, đã học làm quen với tính khí của chó.

Tuy nhiên số lượng chó trưởng thành hiện giờ không nhiều, cũng không thể làm chủ lực nên vẫn phải dùng ngựa trước.

Khi Phúc Nhi bước vào sân đã có con chó nghe thấy tiếng động.

Tất cả những con chó khác đều đứng yên ngoại trừ một con chó to lông xù trông hơi giống Tô Lạc chạy tới rất nhanh.

Thấy chó chạy về hướng này thì Vệ Phó theo bản năng kéo Phúc Nhi ra phía sau, ai ngờ con chó kia chạy được nửa đường thì đột nhiên trượt chân rồi ngã úp xuống.

Khi con chó lắc lư đầu đứng dậy, Phúc Nhi có thể thấy rõ ý xấu hổ trên mặt con chó.

Nàng không khỏi bật cười, con chó này xấu hổ buồn bực mà sủa nàng hai tiếng rồi bị người huấn luyện chó gọi về.

Bởi vì sự việc này mà ánh mắt của Phúc Nhi đều mang theo ý cười khi nhìn con chó đó.

Hình như đám chó này có huyết thống của sói, lớn lên trông rất giống sói, hầu hết đều có lông màu trắng, có thể chia thành trắng đen, trắng xám và trắng nâu.

Có 32 con chó trưởng thành, loại chó này đứng lên có thể cao tới nửa người, chiều cao khoảng một mét, lông xù trông chắc nịch, móng vuốt cũng thô ráp, xương đùi to, trông rất khỏe.

Nhìn lại những chú chó con lông xù, Phúc Nhi rất nghi ngờ tại sao chó con trưởng thành giống như chó lớn như vậy.

"Đám chó này rất dễ nuôi, thịt và lượng thực đều ăn, hơn nữa còn chịu được lạnh. Thời tiết càng lạnh thì lông càng dày, ngựa không thể chạy lâu khi trời quá lạnh, một khi đổ mồ hôi thì sẽ bị đông lạnh nhưng chó không như vậy." Lưu Trường Sơn giới thiệu.

Thực tế thì bộ tộc đó cũng có loại chó lớn hơn nhưng loại chó đó có tính cách hung dữ, sau khi được nuôi lớn thì hoàn toàn không nghe chỉ dẫn của người ngoài, chỉ có thể nuôi từ khi còn nhỏ, đợi đến khi trưởng thành thì có thể lớn hơn con chó lớn bây giờ khoảng ba phần.

Lưu Trường Sơn rất thích con chó lớn như vậy nhưng không nuôi được nên mới mua một ít cho con về và nuôi từ từ cho đến khi chúng lớn như đám chó trưởng thành này rồi mới sử dụng.

Người phụ trách dạy huấn luyện cho là một hán tử mặt vàng mặc áo lông lốm đốm, không cao và chỉ có thể nói được một ít tiếng Hán đơn giản.

Hắn ta là người nói được tiếng Hán tốt nhất trong bộ tộc nên người trong tộc đã cử hắn ta tới dạy huấn luyện chó.

Nghe nói đây là chủ nhân mua chó, hán tử này tên là Qua Ba Lư A, đặc biệt bảo Phúc Nhi và Vệ Phó duỗi tay cho đám chó trưởng thành ngửi mùi và bảo bọn họ chạm vào những chú có con.

Người ta nói chỉ cần chó quen với mùi hương của bọn họ, sau này cho chúng ăn vài lần thì chó sẽ nghe lời bọn họ.

Vốn dĩ Lưu Trường Sơn muốn nói cho dù có huấn luyện chó thì cũng không cần Phúc Nhi và Vệ Phó phải đích thân đến nhưng Phúc Nhi rất thích đám chó này, còn xoa đầu chúng.

Có một số con để cho xoa nhưng một số con thì không.

Trong đó có con lớn nhất, hình như là chó đầu đàn, thấy Phúc Nhi đưa tay ra thì nhe răng như muốn cắn nàng một phát.

Đáng tiếc là tốc độ không nhanh bằng Phúc Nhi, Phúc Nhi dùng chiêu thức rất nhanh và quen thuộc nắm lấy miệng chó, con chó có lắc đầu cũng không thoát khỏi sự kiềm chế, chỉ có thể kêu ô ô vài tiếng rồi nằm xuống tượng trưng cho sự đầu hàng.

Qua Ba Lư A không ngờ nữ tử này lại có sức lực lớn như vậy, phải biết là Sài Vượng chính là con chó mạnh nhất trong đàn chó, ngay cả người huấn luyện chó lợi hại nhất của bộ tộc bọn họ cũng không thể chế phục Sài Vượng chỉ trong một chiêu nhưng nữ tử này có thể chế phục được.

Phúc Nhi dùng sức xoa đầu chó của Sài Vượng rồi cười nói: "Muốn cắn ta? Không có cửa đâu, ta còn đề phòng ngươi."

Xong việc thì Vệ Phó mới biết hóa ra khi còn bé Phúc Nhi bị con chó trong thôn đuổi theo cắn, tuy không cắn được nhưng kể từ đó nàng liền khôn khéo và đề phòng chó cắn nàng.

Theo lời kể của lão gia tử thì Phúc Nhi khi còn bé rất nghịch ngợm và còn cưỡi tất cả số chó trong thôn.

Để đề phòng chó cắn mình mà nàng còn có tuyệt chiêu, dùng dây cỏ buộc miệng con chó rồi giữ như hàm ngựa để ép chó phải cho nàng cưỡi, không cưỡi thì không cởi trói cho nó.

Bởi vậy mà lũ chó trong thôn thường tránh xa tiểu nữ oa tròn trịa này vì sợ bị bịt mõm.

"Sao khi nàng còn bé đã trải qua hết mọi chuyện vậy?" Vệ Phó không khỏi bật cười.

Phúc Nhi nói vô cùng tự tin: "Sao nào? Cưỡi chó thì sao? Chàng có biết có người còn cưỡi heo không? Bọn họ cưỡi heo thì ta cưỡi chó, heo vừa hôi vừa bẩn, ta không thèm cưỡi đâu."

Có hài tử nào trong thôn chưa từng chơi cưỡi ngựa đánh giặc?

Chỉ là bọn chúng không có ngựa để cưỡi nên cưỡi heo và chó là rất bình thường.

Ngày tháng trôi qua trong tiếng cười rộn ràng, cuối cùng cũng đến thời gian dân làng thu hoạch rau trồng trong nhà ấm.

Thực ra thì từ trước đó, cửa lớn cửa công sở đã sắp bị giẫm sập vì mọi người đều tìm Vương Thiết Xuyên.

Kể từ khi rau trồng trong nhà ấm nảy mầm thì dân làng không ngừng tới tìm.

Đầu tiên là so sánh với các nhà khác trong truân, thấp hơn so với gia đình khác là do bản thân không trồng tốt, muốn tìm Vương đại nhân, nếu cao hơn so với nhà khác thì lại sợ có phải có vấn đề gì không nên cũng muốn tìm Vương đại nhân.

Đúng vậy, Vương đại nhân chính là cách gọi trân trọng của dân làng dành cho Vương Thiết Xuyên.

Bởi vì vị Vương đại nhân này không chỉ không tự cao tự đại mà còn tốt bụng, dễ gần, bọn họ tới hỏi gì thì Vương đại nhân đều sẽ kiên nhẫn giải đáp cho bọn họ.

Đây là sự tôn trọng mà dân làng thể hiện từ nội tâm, ngay cả khi Vương Thiết Xuyên nói bản thân không phải đại nhân gì đó thì bọn họ vẫn gọi như vậy.

Sau khi Vệ Phó biết được chuyện này thì nói có thể giao cho nhạc phụ chức nông quan để giúp dân.

Hắn quản lý nơi này và có đủ tư cách tự bổ nhiệm các chức quan cấp thấp, chỉ cần báo với 𝐭*ⓡ*𝐢ề*u đ*ìп*𝐡 là được.

Vương Thiết Xuyên rất ngạc nhiên khi nghe nói bản thân có thể làm quan.

Mấu chốt là chức quan này không phải là quan tham gia mà là quan có phẩm cấp, cho dù chỉ là nông quan cửu phẩm.

Phải biết rằng việc thăng chức từ thường dân lên quan viên cũng tương đương với việc chuyển đổi một giai cấp, có thể nói là khó như leo lên trời, người bình thường cũng chỉ có con đường khoa cử mới có thể chuyển nông thành sĩ.

Nhưng Vệ Phó cảm thấy chức quan này có thể ban, không phải vì hắn lấy công làm việc tư mà là vì việc mà nhạc phụ hiện đang làm, nếu thật sự có thể dẫn bá tánh Hắc Thành trồng rau trong nhà ấm, làm giàu cho bá tánh, an cư lạc nghiệp thì có thể coi là một công lao không nhỏ.

Nếu là huyện lệnh địa phương thì dựa vào thành tích này, ít nhất có thể thăng hai cấp nên một chức nông quan cửu phẩm thực sự không tính là cao.

Hơn nữa ở quan nha này, hắn đang chuẩn bị thành lập sáu phòng phụ trách công việc hằng ngày theo hình thức quan phủ địa phương, ngoài ra binh mã và trợ giúp nông dân đều cần một chủ quan.

Không thể nghi ngờ gì về Lưu Trường Sơn, trước mắt thì thủ hạ, binh mã của Vệ Phó đều là do hắn ta quản lý, trợ giúp nông dân thì giao cho nhạc phụ, còn sáu phòng làm việc này có thể cho thê đệ ứng một chân trước.

Trên đời này có ai không muốn làm quan không?

Không có, ngay cả một người thường kiên định, chững chạc như Vương Thiết Xuyên cũng có mơ ước trở thành quan viên.

Cuối cùng thì Vương Thiết Xuyên vẫn nhận chức quan này.

Tạm thời thì công văn nhận mệnh của ⓣ·𝐫1ề·ⓤ đì·𝐧·♓ và quan phục không thể ban hành nhanh như vậy nhưng mà người ở quan nha đều biết tin tức tốt này nên lần lượt chúc mừng Vương Thiết Xuyên cũng như sửa xưng hô thành Vương đại nhân.

Nhân tiện, Vệ Phó cũng thăng chức cho Lưu Trường Sơn thành thủ quan của Hắc Thành và báo với t-𝓇iề-𝐮 đ-ìп-h. Đồng thời cũng cáo buộc tội trạng Mao Tô Lợi cấu kết với mã phỉ để mưu hại mệnh quan 𝖙ⓡ-ⓘ-ề-ц đì-𝖓-♓ và chèn ép bá tánh ở địa phương nhiều năm.

Xem như một lần giải quyết được nhiều chuyện.

...

Tới ngày thu hoạch rau, ngay khi cổng thành mở ra thì từng người dân cõng sọt tre lục đục xuất hiện trong thành.

Bọn họ giẫm lên lớp tuyết dày, cẩn thận bảo vệ chiếc sọt sau lưng, sọt tre được bọc một lớp da thú dày, miệng sọt cũng được che lại bằng da thú, một đám người bảo vệ như bảo bối chậm rãi đi về phía quan nha.

Lúc này cánh cổng một bên của quan nha đã mở.

Dân làng xếp hàng đi vào trong, cân, đếm và nhận tiền bạc.

Những người xếp sau không khỏi nhìn xung quanh xem thật sự có thể lấy được tiền hay không.

Mặc dù những chuyện quan nha làm gần đây đủ để chứng minh thái độ nhưng một số dân làng vẫn cảm thấy bất an. Suy cho cùng thì dù thế nào đi nữa, có tiền trong tay thì mới là thật.

Cuối cùng cũng có người đi ra, sọt sau lưng trống không, trên tay còn cầm một túi vải nhỏ, tuy không nhìn ra trong túi có gì nhưng ai cũng biết là tiền đổi rau.

"Sao rồi? Lấy được chưa?"

"Lấy được lấy được, đại nhân bên trong rất tốt, còn làm tròn lên cho ta mấy văn nữa."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)