| ← Ch.106 | Ch.108 → |
Ngày tiếp theo, Vệ Kỳ và Lưu Trường Sơn tỉnh lại vẫn còn nhớ rõ chuyện ngày hôm qua.
Điều quan trọng là hai người không bị đau đầu, thông thường sau khi say rượu sẽ bị đau đầu nhưng bọn họ lại không.
Điều này cho thấy rượu của Phúc Nhi còn thể hiện một đặc tính khác ----- không bị đau đầu sau khi say. Hai người liền nói rượu này có thể bán, Vệ Kỳ còn giúp Phúc Nhi chọn một cái tên, gọi là Thần tiên đảo.
Phúc Nhi lại nói lời cay độc với hắn ta, chẳng lẽ đệ còn tự so sánh với thần tiên?
Nhưng tên này vẫn được chấp nhận.
Còn về việc có nên bán hay không, bán như thế nào thì còn cần phải bàn bạc thêm. Bởi vì Vệ Phó nói với nàng, loại rượu nồng độ cao này có công dụng lớn nhất không phải để uống mà còn dùng để rửa miệng vết thương.
Nhắc tới điều này thì phải nói ngay đến cách xử lý vết thương ngoài.
Trước khi có Thiêu đao tử, khi xử lý vết thương, đại phu thường cho thêm muối ăn vào nước sôi để nguội, sau đó rửa sạch vết thương rồi mới bôi thuốc.
Đây là phương pháp được các y quan trong quân sử dụng để điều trị vết thương cho binh lính. Bá tánh bình thường sẽ dùng tro nồi, tro hương hoặc rửa bằng nước trôi mỗi khi bị thương.
Tuy nhiên với phương pháp xử lý này có một nửa khả năng là người bị thương sẽ xuất hiện triệu chứng nhiễm trùng, sưng tấy thế nên có thể dẫn đến sốt cao và 𝐭_ử ⓥ🔴n_𝖌.
Nói cách khác là khi có chấn thương nặng, người có c. h. ế. t hay không là tùy vào số phận.
Sau đó đại phu phát hiện việc dùng Thiêu đao tử rửa sạch miệng vết thương sẽ làm giảm triệu chứng sưng tấy vết thương và các triệu chứng sốt sau đó, giúp giảm đáng kể tỷ lệ t*ử v⭕𝐧*𝖌 sau chấn thương.
Phát hiện này khiến các đại phu ngạc nhiên nhưng hễ là người trong quân thì đều tự chuẩn bị Thiêu đao tử cho mình, ngay cả khi đang đánh giặc ở phương nam.
Cho nên vai trò của Thiêu đao tử không chỉ là để uống mà còn để cứu mạng trong những tình huống nguy cấp.
Vì vậy mà Vệ Phó mới cho rằng công dụng lớn nhất của Thần tiên đảo không phải là uống mà là trị thương.
Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của hắn còn cụ thể như thế nào thì phải thử mới biết được.
Nhưng mà cách nói của hắn cũng nhận được sự đồng tình của lão gia tử.
Phúc Nhi hơi nghi ngờ nhưng rất nhanh đã có cơ hội thử nghiệm.
Từ khi công sở có đủ sai dịch thì Vệ Phó để lại một số sai dịch ở quan nha, số còn lại sẽ chia thành nhiều ca để tuần tra trên phố.
Sau khi hắn xử trảm nhóm mã phỉ đã trực tiếp ra lệnh cho Mao Tô Lợi, nghiêm cấm mã phỉ vào thành.
Một khi phát hiện mã phỉ vào thành thì phải chặn lại ở cổng thành.
Tất nhiên, điều này không có nghĩa là Vệ Phó giao việc cho Mao Tô Lợi rồi sẽ mặc kệ nên mới có chuyện sai dịch đi tuần tra trên phố.
Hằng ngày khi nhóm sai dịch đi trên đường cái, gặp phải kẻ ỷ vào vũ lực bắt nạt bá tánh hoặc có kẻ lừa gạt, ngang nhiên dựng sạp hàng trên phố thì sẽ ra tay xử lý.
Hắc Thành hỗn loạn ngày xưa dần dần bắt đầu có cảm giác có trật tự.
Mặc dù loại cảm giác này vẫn chưa rõ ràng nhưng nó thực sự đang thay đổi từng ngày.
Ban đầu Hắc Thành là nơi mã phỉ thu thập tin tức, mua vật tư hằng ngày, sao có thể không vào thành phố? Không vào thành chính là cắt đứt đường sống của bọn họ.
Một số người không tin, cũng là để thử nên đã phái mấy mã phỉ vào thành.
Cũng trùng hợp bị Tát Luân Sơn và người của hắn ta gặp phải.
Một bên là quan chức, một bên là kẻ cướp, nếu quan chức không bắt được kẻ cướp thì thật có lỗi với y phục quan sai và lương bổng nhận được mỗi tháng.
Vì thế hai bên xảy ra tranh chấp.
Cả ba tên mã phỉ đều bị bắt nhưng thanh niên là thủ hạ của Tát Luân Sơn cũng bị đâ-𝖒 một đao.
Đối với những thợ săn ở Hắc Thành thì thương tích là chuyện xảy ra thường xuyên.
Mỗi người đều sẽ mang theo thuốc trị thương đơn giản, sau khi bị thương thì hắt Thiêu đao tử lên miệng vết thương, sau đó rắc một ít thuốc trị thương, băng bó miệng vết thương lại, chỉ cần không phải là vết thương trí mạng thì dưỡng thương mấy ngày là được.
Nhưng mà miệng vết thương của thanh niên lần này hơi lớn, bởi vậy mà Tát Luân Sơn không khỏi tỏ ra lo lắng, cho dù là Vệ Phó tới thăm sai dịch bị thương thì hắn ta cũng chỉ cười gượng.
Khi bước vào, sắc mặt của thanh niên kia trắng bệch, các đồng đội đang xử lý miệng vết thương cho hắn ta.
Rắc thuốc trị thương lên, m.á.υ vẫn không ngừng chảy mà còn bị má*ц cuốn trôi.
Lão gia tử đi tới quan sát, bảo Vệ Kỳ đi tìm Phúc Nhi lấy chút Thần tiên đảo, bởi vì nghe nói cần dùng đến Thần tiên đảo nên Phúc Nhi cũng theo tới.
Lão gia tử cho người dùng nước sôi trần qua vải trắng, nhúng qua nước muối để lau miệng vết thương cho đối phương, ông lão lấy một bình thuốc từ trong 𝓃·𝐠·ự·↪️ ra và đổ một ít bột lên đó.
Có thể nhìn thấy Ⓜ️á·u đang dần ngừng chảy bằng mắt thường.
Trong mắt Vệ Phó tràn đầy kinh ngạc, đây là đặc tính của thuốc trị thương tốt nhất nhưng loại thuốc trị thương này chỉ có trong quân mới có, không được lưu thông ở bên ngoài.
Đương nhiên đối với một ít hoàng thân quốc thích thì thứ này chẳng là gì cả nên hắn mới từng nhìn thấy nó trước đây.
Nhưng sao lão gia tử lại có được thứ này?
Tự nhiên hắn lại nhớ đến loại thuốc mỡ "gia truyền" mà lão gia tử đã đắp cho Vệ Kỳ khi hắn ta bị gãy chân. Mỗi lần lão gia tử lấy ra một thứ gì đó, nhìn qua có vẻ tầm thường nhưng thực chất lại không hề đơn giản.
Sau khi rắc thuốc trị thương, lão gia tử cũng không bỏ qua mà đợi một lúc, chờ 〽️á·⛎ đã hoàn toàn ngừng chảy thì dùng thanh tre trần qua nước sôi cạo sạch lớp bột và cục 𝖒-á-υ đông.
Khi cạo xuống, bằng mắt thường có thể thấy được gương mặt thanh niên kia co rút vì đau đớn.
Lão gia tử giải thích: "Không cầm được m-á-𝖚, không lau sạch được chất bẩn trên miệng vết thương thì ngươi sẽ bị sốt, miệng vết thương sẽ sưng tấy. Bây giờ trời đã lạnh, rửa sạch được miệng vết thương thì vết thương của ngươi chỉ cần dưỡng một thời gian."
Đám người Tát Luân Sơn không xa lạ gì với việc sốt cao sau khi bị thương, bởi vì có rất nhiều trưởng bối xung quanh bọn họ đã c. h. ế. t theo cách này.
Những thợ săn quanh năm ở trong núi nên rất dễ bị thương, sau khi bị thương, miệng vết thương tưởng chừng như đã được xử lý tốt nhưng vào ngày hôm đó hoặc là ngày hôm sau, người bị thương sẽ sốt, một số ít người có thể sống sót nhưng hầu hết là không thể.
Sau đó lão gia tử dùng Thần tiên đảo rửa miệng vết thương cho thanh niên, Tát Luân Sơn không nhịn được hỏi: "Lão gia tử, nếu dùng loại nước này rửa miệng vết thương cho hắn thì sau đó hắn sẽ không sốt chứ?"
Lão gia tử có thể nói, cho tới bây giờ thì đều là suy nghĩ của ông lão và Vệ Phó, không có ví dụ thực tế.
Nên ông lão chỉ có thể nói: "Dùng cái này rửa miệng vết thương còn tốt hơn Thiêu đao tử."
Cuối cùng mới xử lý xong được miệng vết thương, thanh niên đã 𝒽ô.п mê, lão gia tử dặn dò đừng để căn phòng ấm quá, có thể đốt giường đất nhưng hãy đặt người ở đầu giường, cách xa lò sưởi.
Như vậy có thể đảm bảo người đó sẽ không bị đông cứng nhưng cũng không quá nóng và có lợi cho quá trình hồi phục vết thương.
Sau đó còn nhờ người chuẩn bị hai gói thuốc hạ sốt, dặn nếu sốt thì phải hạ nhiệt ngay. Sau khi ra ngoài, ông lão nói với Vệ Phó rằng hắn cần một đại phu nghiêm túc.
Vệ Phó cười khổ, đương nhiên hắn biết cần có đại phu nhưng trong chốc lát không dễ tìm được đại phu nghiêm túc nên chỉ có thể từ từ tìm kiếm.
Ngày hôm sau, Vệ Phó phái người đi hỏi.
Đêm đó thanh niên kia không bị sốt, đã tỉnh từ lâu, ngoài việc hơi yếu do chảy quá nhiều 〽️á·ⓤ thì tinh thần khá tốt.
Nếu có tinh thần tốt thì có nghĩa là vết thương không sao và chỉ cần dưỡng thương một thời gian.
Hôm qua Tát Luân Sơn đã tận mắt chứng kiến, đại nhân không chỉ đích thân đến thăm sai dịch bị thương, còn lấy ra hai loại thuốc quý để chữa trị vết thương cho đồng đội.
Hơn nữa đại nhân còn nói, nếu bị thương trong lúc làm việc thì quan nha sẽ trợ cấp bạc, gạo, hôm qua bọn họ bắt được ba mã phỉ, bắt được một người thưởng năm bạc, tổng cộng là 15 lượng và bọn họ là sai dịch đầu tiên nhận được.
Ngoài ra đối với người bị thương, ngoài một tháng lương thì mỗi ngày còn được nhận một cân gạo cho đến khi vết thương lành hẳn.
Các sai dịch do Tát Luân Sơn lãnh đạo đương nhiên rất cảm động về sự đối xử ưu đãi dành cho sai dịch. Sau khi trở về chắc chắn sẽ đề cập với người nhà và trưởng bối trong truân.
Nhờ đó, một truyền mười, mười truyền trăm, dần dần có rất nhiều người biết trấn an sử là người tốt, là người yêu dân như con.
Không giống như Mao tổng quản trước đây.
Sau khi tin tức được truyền ra, Mao Tô Lợi đã nổi trận lôi đình, đập phá nhiều đồ đạc trong nhà.
Bây giờ đến lượt Mạc Đóa Cáp Lạp cười nhạo ông ta, cười nhạo ông ta "thiếu kiên nhẫn, không đủ vững vàng", đây đều là lời Mao Tô Lợi thường nói với Mạc Đóa Cáp Lạp, cuối cùng bà ta cũng có cơ hội để trả lại.
Thật ra chính Mạc Đóa Cáp Lạp cũng khó chịu khi Mao Tô Lợi bảo bà ta quay về xin lương thực.
Sau khi trở về, bà ta đã thương lượng với cha.
Cha của bà ta đã suy nghĩ, cắn răng mới lấy mẻ lương thực này ra nhưng Mạc Đóa Cáp Lạp cũng biết rõ, trong mùa đông giá rét này sẽ có một nhóm người trong truân sẽ bị đói.
Tất nhiên sẽ không c. h. ế. t đói nhưng người chịu đói sẽ phàn nàn, sau đó những trưởng lão trong tộc lại ra mặt trách móc cha.
Tình hình trong thành hiện giờ ngày càng khiến cả hai càng bực bội, ngày càng có nhiều người nói về Tân An phủ sử, đồng thời khi ca công tụng đức đương nhiên sẽ không thể tránh khỏi việc trách móc Mao tổng quản trước kia.
Dường như tất cả mọi người đều đang đổ thêm dầu vào lửa của Mao Tô Lợi.
Điều này càng làm cho ông ta mất kiên nhẫn, vốn dĩ ông ta định đợi cho đến khi tâm phúc được cử đi hỏi thăm lai lịch của trấn an sử trở về rồi mới lên kế hoạch chuyện sau này.
Sự xuất hiện của Độc Nhãn Báo đã khiến ông ta tốn rất nhiều bạc để tính toán mượn đao ɢ●ï●ế●† người.
Hiện giờ bởi vì tình hình trong thành bất lợi cho ông ta nên ông ta bắt đầu liên tục thúc giục Độc Nhãn Báo nhanh chóng hành động.
Độc Nhãn Báo bảo ông ta đừng vội, nói rằng tân quan không cho mã phỉ vào thành, điều này thành công khiến cho tất cả mã phỉ vốn muốn ngồi nhìn có chung kẻ địch và bây giờ cũng dự định tham gia.
Rồi nói cho gã thêm mấy ngày, để hai bên thương lượng làm thế nào để ɢ·1·ế·† vị trấn an sử này mà không liên quan đến Mao Tô Lợi.
Cùng lúc đó, Độc Nhãn Báo cũng nhân cơ hội nói một số điều kiện thuận lợi cho gã với Mao Tô Lợi và liên quan đến điều kiện sinh tồn của mã phỉ.
Việc cho phép mã phỉ ra vào thành tùy ý giống như trước đây chỉ là chuyện nhỏ, cho dù có một số điều kiện quá mức nhưng Mao Tô Lợi muốn nhanh chóng xử lý Vệ Phó nên đều đồng ý.
Chỉ cần giải quyết họa lớn một cách cấp tốc.
Trong thời gian này, Phúc Nhi đã mở một quán rượu.
Quán rượu nằm trên đường cách công sở không xa, mặt tiền không lớn, chỉ có hai gian, bảng hiệu cũng bình thường và không dễ thấy chút nào.
Chỉ có chữ trên bảng hiệu là đẹp nhưng ở một nơi như Hắc Thành, không có nhiều người đọc sách nên hầu hết mọi người chỉ nhận ra được mấy chữ.
Có thể nhận ra ba chữ "Thần tiên đảo" trên bảng hiệu đã là khá tốt rồi, trên thực tế không có quá nhiều người để ý đến việc chữ viết có đẹp hay không.
Quán rượu đã treo biển và quảng cáo nhưng không mở cửa ngay trong ngày.
Liên tục như vậy hơn mười ngày, mỗi lần có người đi ngang qua nơi này đều sẽ không nhịn được nhìn qua, biết được đây là quán rượu mới mở, quảng cáo có thể chứng minh điều đó.
Nhưng không mở cửa, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Lại có người nhận ra tên của bảng hiệu và nói là Thần tiên đảo.
Một quán rượu tên là Thần tiên đảo, nghĩa là rượu của quán này cho dù thần tiên uống cũng sẽ say?
Đây không phải là quá khoe mẽ rồi à!
Phương bắc xưa nay không thiếu người giỏi rượu, uống ngàn chén không say cũng không phải số ít, rượu gì có thể làm thần tiên uống say? Có phải cũng có thể khiến bọn họ uống say không?
Quá nhiều người không phục và muốn dạy cho chủ quán một bài học.
Nhưng người ta không mở cửa thì phải làm sao bây giờ?
Chỉ vì chuyện này mà ngươi truyền ta, ta truyền cho ngươi nên toàn bộ Hắc Thành, thậm chí cả các truân trang lân cận đều biết đến quán rượu mới mở gần đây rất kiêu ngạo, hống hách, tự nhận là rượu nhà mình có thể hạ gục thần tiên.
Có người không phục và nói, vậy để ta nếm thử xem?
Người kể cho đối phương chuyện này sẽ nói rằng quán chưa mở cửa nên trong dân chúng lại có thêm một người ghét "Thần tiên đảo."
Phúc Nhi thật sự không cố ý làm điều đó để thu hút mà là vì tốc độ chưng cất rượu quá chậm mà tốc độ Vệ Phó giúp nàng mở cửa hàng quá nhanh.
Hiện giờ vẫn chưa xây dựng xong xưởng rượu, cũng không có đủ nhân lực, tất cả đều do nàng và đám hạ nhân giúp nàng trồng rau trong nhà ấm đảm nhiệm.
Hơn nữa còn có một vấn đề khác là không có đủ rượu nguyên chất, Lưu Trường Sơn đã dẫn người đến Mặc Nhĩ Căn, hy vọng có thể trở lại trước khi tuyết rơi dày đặc.
Nếu cả hai còn chưa chuẩn bị tốt thì tất nhiên không thể mở quán được.
Ai mà ngờ rằng chỉ vì một tấm biển và cánh cửa đóng kín lại có thể nảy sinh nhiều rắc rối như vậy.
Phúc Nhi trêu chọc Vệ Phó: "Lần này chàng không cần phải ảo não vì không có ai đánh giá biển hiệu chàng viết, hãy nhìn xem đã thu hút bao nhiêu sự thù hận."
Vệ Phó bật cười và nói: "Người thu hút sự thù hận phải là Tiểu Ngũ mới đúng."
Tên là do Vệ Kỳ đặt.
Trêu chọc thì trêu chọc, cũng bởi vậy mà Phúc Nhi nảy ra ý tưởng và dự định sẽ mở quán vào ngày mai.
Không có rượu cũng không thành vấn đề, trước tiên cứ mở rộng tên tuổi, không đủ rượu cũng không thành vấn đề, cứ bán hết số lượng có trong tay, người bình thường đều thích bị nhử, càng treo cao thì càng có lãi suất.
Vì vậy, ngày hôm sau, "Thần tiên đảo" đã đóng cửa rất lâu cuối cùng cũng mở cửa.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 106 | Ch. 108 → |
