| ← Ch.093 | Ch.095 → |
"Đến cùng là hoàng thúc của chàng muốn làm gì vậy? Chốc lát vừa mới xem nhà ở, còn thương lượng với chủ nhà hồi lâu rồi chốc lát lại nói không muốn mua."
Phúc Nhi bĩu môi phàn nàn.
Vệ Phó xoa má nàng và nói: "Nếu không thì chúng ta tới Ái Hồn rồi mua?"
"Đó không phải là nơi khỉ ho cò gáy sao?"
Vệ Phó chưa kịp nói gì thì lão gia tử đã nói: "Ai bảo con đó là nơi khỉ ho cò gày? Ái Hồn Thành xây cũng không tệ, chỉ là thôn xóm ở địa phương phá phách, bởi vì khí hậu lạnh giá, địa hình lại đặc thù nên bá tánh chỉ có thể kiếm sống bằng đánh cá và săn bắt nên khá nghèo nhưng phong tục dân gian lại rất mạnh."
Phúc Nhi tò mò.
"Gia gia, sao ngài biết rõ ràng như vậy?"
"Lúc còn trẻ ta từng hộ tống..."
Lão gia tử lại bắt đầu kể lại quá khứ làm hộ tống của ông lão.
Nhưng đừng nói tới Vệ Phó không tin, Phúc Nhi cũng không tin mà chỉ có tiểu tử ngốc như Vệ Kỳ nghe tới thích thú.
Bên này, Phúc Nhi và Vệ Phó tiếp tục nói chuyện.
"Hoàng thúc của chàng phái chàng tới loại địa phương đó, Kiến Kinh đã lạnh rồi nhưng phía cực bắc xa xôi đó còn lạnh hơn, gia gia cũng nói là lạnh thì chắc chắn sẽ rất lạnh."
"Nếu không thì nàng đợi ở Kiến Kinh, một mình ta đi..."
Hắn còn chưa kịp nói tiếp thì ánh mắt của Phúc Nhi đã liếc qua.
"Chàng định để ta và Đại Lang ở lại Kiến Kinh? Chàng không sợ ta dẫn theo nhi tử của chàng tái giá à?"
Còn nói sẽ mang theo đứa nhỏ tái giá rồi, Vệ Phó còn có thể nói gì?
"Hơn nữa chàng nghèo như vậy, còn không có tiền bằng ta và Đại Lang, nếu ta và Đại Lang không đi thì chàng có thể tự nuôi sống mình sao?" Nói xong, nàng lại hỏi nhi tử: "Có phải không, Đại Lang?"
Đại Lang rất nể tình gọi "nương" khiến Phúc Nhi vô cùng vui vẻ xoa đầu nhỏ của nhi tử, không lỗ vì gần đây nàng luôn dạy, cuối cùng y cũng học được.
Vệ Phó cười khổ: "Ta không muốn nàng đi theo chịu khổ."
"Lấy phu quân theo phu quân lấy chó theo chó, gả cho hán tử như chàng, ta cũng chỉ có thể nhận là mình xui xẻo."
Lão gia tử và Vệ Kỳ đang ở một bên nói chuyện hộ tống trong quá khứ đều nhìn sang đây, nhìn tôn nữ (thần giữ của) trêu chọc tôn nữ tế (ca ca của hắn ta) thì cả hai đều duy trì tư thế không nghe thấy.
Ai bảo người ta một người muốn cho, còn một người muốn nhận, bọn họ chỉ là người ngoài có thể nói gì?
Khi chia tay bao giờ cũng đầy cảm xúc.
"Không ngờ tới ngươi đường đường là Trạng Nguyên lại bị phái tới nơi Hắc Giang kia, ta chỉ là Bảng Nhãn, quê quán vẫn là nơi đó thì có thể an tâm ngồi ở Hàn Lâm Viện, đúng là thật hổ thẹn." Liêu Bách thở dài.
Trịnh Hoành Chí cũng ở đó, dù không được xếp những hạng đầu nhưng sau đó hắn ta đã vượt qua kỳ tuyển chọn và được nhận vào Hàn Lâm Viện, ở cùng một chỗ với Liêu Bách.
Vệ Phó thản nhiên cười: "Vị trí tu soạn vẫn giữ lại cho ta, các ngươi cứ coi như ta tới nơi đó để trải nghiệm đôi điều."
"Tuy nơi đó khổ hàn, đi lại cũng vất vả nhưng nếu đạt được kết quả thì sẽ có công lao và bằng cấp, có thể thấy ⓣ𝓇ℹ️·ề·υ đ·ìⓝ·ⓗ rất coi trọng ngươi, ngươi làm chăm chỉ ở đó, nói không chừng chờ ngươi trở về có thể làm quan lớn khi còn trẻ."
Trịnh Hoành Chí cũng coi như là người sáng suốt.
Coi trọng hắn?
Tâm trạng của Vệ Phó kỳ quái nhưng không thể phản bác, bởi vì hình như cũng không sai.
Liêu Bách thở dài một hơi, vỗ vai Vệ Phó.
"Được rồi, ta sẽ không làm ngươi nản lòng nữa, lão Trịnh nói cũng đúng, thay vì ở lại Hàn Lâm viện tiêu tốn thời gian thì ta cũng muốn giống như ngươi, ra ngoài dựng nghiệp lớn. Sợ gì chút vất vả chứ? Người trẻ tuổi nên vất vả, cha ta đã nói như vậy. Nếu ngươi đi ngang qua Mặc Nhĩ Căn thì hãy nhớ mang tin của ta tới nhà, ta đưa cho ngươi địa chỉ, cần gì giúp đỡ thì ngươi hãy nói với cha ta, cha ta nhất định sẽ giúp ngươi. Còn những chuyện khác thì không cần nói nhiều nữa, ngươi đi đường cẩn thận."
"Các ngươi hãy bảo trọng."
Khi nói đến câu này, Vệ Phó đặc biệt thở dài.
Trong mười mấy năm trước đó, hắn không kết giao nhiều, hầu hết chỉ là những người cố ý tâng bốc vì thân phận của hắn, không ngờ tới kinh thành một chuyến lại kết giao được với hai người này.
Ba người lại nói lời tạm biệt, Vệ Phó lên xe.
Xe ngựa chạy về nơi xa.
Vệ Phó nhìn kinh thành đang dần thu nhỏ lại qua cửa sổ xe thì thầm nói trong lòng: Ta sẽ quay lại.
...
Khôn Nguyên cung.
Nghênh Xuân có chút khó hiểu hỏi Hoàng hậu: "Nương nương, người thật sự không muốn gặp điện hạ sao?"
"Đã đi rồi. Chờ đến lúc nên gặp thì tất nhiên sẽ gặp."
Nghênh Xuân cũng không nghĩ nhiều, thấy tinh thần của Hoàng hậu đã tốt hơn phía trước khá nhiều thì không khỏi cảm thán nói: "Nương nương nên chăm sóc bản thân mình, tránh để điện hạ lo lắng."
"Đúng vậy, hài tử của ta có thể thoát khỏi nghịch cảnh thì người làm nương như ta sao có thể sống trong trạng thái hoảng hốt." Hoàng hậu sửa soạn làn váy, duỗi thẳng eo đứng lên.
Nghênh Xuân sửng sốt một lúc, cảm thấy nương nương có gì đó đã khác trước.
Đi đường vẫn là đi đi lại lại nhưng phía trước vẫn còn có đường.
Nhưng so với lần lưu đày kia thì quãng đường lần này vui vẻ hơn nhiều.
Bởi vì Vệ Phó mang theo công văn và thư bổ nhiệm của 🌴ⓡ-ⓘ-ề-ⓤ đ-ì-𝖓-𝖍 nên có thể ở trạm dịch dọc đường, còn có thể đi đường lớn, đây là một lợi thế khi tỏa sáng.
Bọn họ không đi quá nhanh, có lẽ †.г𝐢.ề.⛎ đ.ìп.𝖍 suy xét tới chuyện Vệ Phó là Tân Khoa tiến sĩ, lại là Trạng Nguyên mà bị phái tới địa phương đó nên cố ý cho thời gian nửa năm.
Nói cách khác là chỉ cần trong khoảng thời gian nửa năm này, ngày nào cũng có thể đến nhậm chức được.
Cho nên Phúc Nhi thương lượng với Vệ Phó và dự định đưa lão gia tử về Kiến Kinh trước rồi sau đó mới tới Hắc Long Giang.
Trên đường đi, Đại Lang đã qua sinh thần một tuổi.
Bởi vì đang trên đường, cũng không có gì ngon để ăn nên chỉ dừng ở trạm dịch một ngày, Phúc Nhi mượn phòng bếp ở trạm dịch, mua một chút thịt và rau để nấu một bàn đồ ăn ngon.
Đứa nhỏ đến tháng này đã thay đổi rất nhiều, có lẽ hôm nay chỉ biết gọi cha nương thì ngày mai đã có thể nói được vài từ khác, điều quan trọng là cũng có thể bước đi rồi.
Ban đầu Vệ Phó còn đỡ y, để y bám vào cái bàn nhỏ trong xe ngựa thì ngày hôm sau y có thể tự mình bám vào bàn xoay qua xoay lại.
Giống như con cua nhỏ, đi lại rất nhanh nhưng bản thân còn chưa đứng vững nên chỉ có thể bám vào bàn mà đi tới đi lui.
Sợ y nhân lúc người lớn không để ý mà vô tình trèo ra khỏi cửa sổ xe nên trên đường đi Phúc Nhi còn đóng đinh hai khúc gỗ trên cửa sổ.
Lão gia tử nói Đại Lang giống như Phúc Nhi, học đi nhanh hơn học nói.
Thật ra Vệ Phó rất muốn nói y giống mình, bởi vì mẫu hậu và Nghênh Xuân đều nói với hắn, khi hắn còn bé học đi rất nhanh, khi đi rất vững mà còn nói chưa sõi.
Nhưng mẫu hậu của hắn không có ở đây, không có trưởng bối làm chứng nên lời này tự nhiên khó nói ra.
Những ngày rong ruổi trên đường chậm rãi trôi qua khi Đại Lang dần tập đi.
Mắt thấy sắp đến gần Kiến Kinh Thành, không giống như lần trước mặt xám mày tro vào thành thì lần này Vệ Phó tiến vào Kiến Kinh còn huy hoàng hơn hắn tưởng tượng.
Chính Hà Hữu đã ra chào đón hắn.
Tất cả lệnh của t.гℹ️ề.ⓤ đì.n.♓ đều được thông báo trong công kỳ, Hà Hữu đã chờ Vệ Phó từ lâu và để lại mệnh lệnh cho trạm dịch gần Kiến Kinh nhất, nếu thấy Tân Khoa Trạng Nguyên tới thì nhanh chóng đưa thư về Kiến Kinh.
Với khoảng cách nhỏ này thì có thể tính toán thời gian lúc nào tới nơi nên Hà Hữu đã tạo cho Vệ Phó một bất ngờ lớn.
"Trạng Nguyên của ta, lão phu đã nói không nhìn lầm ngươi mà!"
Hà Hữu đỏ bừng mừng, mừng đến mức quên xưng là bản quan, khoác vai Vệ Phó và hàn huyên rất nhiều lời với hắn ở cửa thành, tiếp đó là kéo hắn vào thành và nói Đốc học nha môn sẽ đón gió tẩy trần cho hắn.
Tuy nhiên không chỉ có một mình hắn.
Vốn dĩ theo lý thuyết thì người quản chính là Đề học đạo, Hà Hữu không thể ra lệnh cho ai nhưng lần đầu tiên Kiến Kinh có tới ba cử tử thi đỗ Tân Khoa thi hội.
Chuyện này không quan trọng, quan trọng là có tới một Trạng Nguyên và một Bảng Nhãn!
Điều này không phổ biến.
Khi tin tức này truyền về Kiến Kinh, Hà Hữu đã vui mừng đến mức gần như phát điên, ông ta nghĩ rằng lần này bản thân có thể triệu về kinh thành.
Nghe nói Trạng Nguyên về quê nên Hà Hữu tự nhiên muốn thể hiện lòng tốt, cho dù là kích động phong trào học tập của địa phương?
Để khoe khoang vinh quang của Vệ Phó mà ông ta còn lôi kéo nhiều quan viên bản địa của Kiến Kinh.
Tri huyện của huyện Liêu Dương và chỉ dụ huyện là không thể thiếu, lại tới quan viên của Lễ Bộ Kiến Kinh, hai nơi này có qⓤ·@·𝓃 ♓·ệ mật thiết. Ông ta còn dùng mối quⓐ-ⓝ 𝒽-ệ cá nhân của mình để kéo rất nhiều quan viên có 𝐪𝐮a·ⓝ ⓗ·ệ tốt tới cho đủ quân số.
Cũng bởi vậy mà cảnh tượng rất hoành tráng, bá tánh ven đường đều chú ý tới.
Không ngờ có quan viên sẵn lòng tới và thực tế là có tâm tư xem diễn.
Trước đó Hà Hữu nói đưa Vệ Phó tới kinh thành đi thi đã được lan truyền từ lâu trong hệ thống quan viên ở Kiến Kinh.
Mấu chốt là những người này cũng biết, bọn họ biết nhưng không đề cập cho Hà Hữu biết nên Hà Hữu vẫn chưa biết danh tính thật sự của Tân Khoa Trạng Nguyên.
Có lẽ tương lai một ngày nào đó ông ta sẽ biết nhưng dù sao bây giờ cũng không biết, cho nên khi nghe nói Hà Hữu muốn đón gió tẩy trần cho Tân Khoa Trạng Nguyên thì có người ôm tâm tư xem kịch tới.
Tất nhiên không chỉ có vậy.
Vệ Phó được phái đi làm trấn an sử quản lý Ái Hồn, nơi này tình cờ thuộc quyền quản lý của Kiến Kinh, tuy nhiên là do tướng quân trấn thủ nhưng người quản lý ngang hàng với tướng quân trấn thủ, tất nhiên có người mang tâm tư thăm dò tới.
Tóm lại, khung cảnh này thật kỳ lạ và náo nhiệt.
Đương nhiên Vệ Phó nhìn ra được ít manh mối, sau một hồi trầm ngâm thì hắn đã hiểu tại sao những quan viên này lại thay đổi thái độ tránh còn không kịp với hắn trước đó.
Nói trắng ra là do lợi ích của việc có danh tính rõ ràng.
Thân phận trước đó của hắn rất xấu hổ, không rõ tình thế, sao những lão quan viên trên quan trường này lại không hiểu rõ tình thế, cũng không biết nên hòa hợp với hắn như thế nào nên tốt nhất là tránh mặt.
Hiện giờ hắn đã nhận mệnh theo tⓡℹ️ề-𝖚 đ-ìп-𝖍, thân phận cũng rõ ràng nên tự nhiên hiểu làm thế nào để hòa hợp với hắn nên sẽ không trốn tránh gặp hắn nữa.
Nhưng mà -----
Người kỳ diệu Hà Hữu này, dường như vẫn chưa biết thân phận của hắn?
Không đề cập tới Vệ Phó, đám Phúc Nhi và lão gia tử không ở lại dự tiệc mà trở về thôn Hắc Sơn.
Bởi sự trở về đột ngột của bọn họ nên cả nhà rất bất ngờ.
Triệu Tú Phân lau nước mắt nói: "Lâu nay không có tin tức gì của các người, cũng không biết khi nào mới về, ta đang định nói với cha con, có nên nhờ tỷ phu con tới kinh thành xem sao không. Sau đó lại nghe tin Vệ Phó đỗ, tin mừng cũng đưa tới nhà nên mới an tâm."
Bà ấy lại ôm Đại Lang và liên tục gọi tôn nhi ngoan.
Khi đi Đại Lang mới chỉ mấy tháng, đâu nhớ rõ người trước mắt chính là ngoại tổ mẫu nên liên tục gọi nương và vùng vẫy trong lòng Triệu Tú Phân.
Tiểu gia hỏa nghị lực đến mức Triệu Tú Phân không thể ôm y được, liên tục nói y khỏe như vậy, cũng mạnh mẽ và độc đoán như khi Phúc Nhi còn nhỏ.
Bàn chân nhỏ bé cuối cùng cũng đặt xuống đất khiến Đại Lang có hơi không quen nhưng trong chốc lát y đã có thể xiêu vẹo, vùng vẫy hai chân ngắn ngủn rời đi.
Những con gà trong nhà, trâu trong chuồng đều là những điều mới mẻ với y.
Lá gan cũng lớn, bản thân còn chưa bước vững đã dám đuổi theo giật lông sau 〽️-ô𝐧-🌀 con gà.
Mao Nha và Mao Đản vây quay tiểu đệ đệ, chơi đùa với y và còn nói sẽ dẫn Đại Lang ra ngoài chơi với những người khác. Phúc Nhi không cho mấy đứa đi, nói chỉ có thể chơi trong sân và bảo bọn họ trông chừng đừng để đệ đệ bị ngã.
Ngưu Đại Hoa rưng rưng nước mắt đi theo sau lão gia tử, lão gia tử đi đâu thì bà lão đi theo đó.
Lão gia tử nhướng mày nhìn bà lão.
Ngưu Đại Hoa nắm tay nói: "Ông lão..."
Ông lão đã gần nửa năm không trở lại, mặc dù nhi nữ đều nói lão gia tử cùng Vệ Phó đến kinh thành nhưng bà lão luôn cảm thấy ông lão không quay lại là không cần bà lão nữa. Bởi vì trước khi ông lão rời đi, bà lão đã náo loạn một hồi, ông lão đã không để ý tới bà lão mấy tháng.
"Biết sai rồi?"
"Biết rồi."
"Đừng đi theo nữa, đã một đống tuổi rồi còn không ngại mất mặt trước đám hài tử vậy à."
Thấy ông lão không giận thì Ngưu Đại Hoa vội vàng gật đầu rồi nhanh chóng lau nước mắt.
Phúc Nhi ở một bên cười trộm, gia gia và nãi nãi của nàng cũng coi như là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Chờ khi Vệ Phó quay lại thì bên ngoài đã tối.
Là Trần huyện lệnh đích thân đưa hắn về.
Từ khi bọn họ rời đi, thỉnh thoảng cha nương sẽ dọn dẹp nhà bọn họ một lần, lúc chiều Phúc Nhi đã dọn dẹp lại để có thể ở được.
Về đến nhà, nằm trên giường đất quen thuộc.
Vệ Phó thở dài, nói một câu cuối cùng đã trở lại.
Mặc dù cái nhà này chỉ được xây dựng cách đây không lâu, bọn họ cũng không sống bao lâu đã vào kinh nhưng đối với bọn họ vẫn có ý nghĩa khác.
"Đáng tiếc là không thể ở lại lâu được, chúng ta phải đến Ái Hồn, cũng không biết phải ở lại đó bao lâu."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 093 | Ch. 095 → |
