| ← Ch.075 | Ch.077 → |
Cái gọi là văn võ xung khắc không phải là không có lý.
Ngoài ra, Mã hiệp lĩnh là võ tướng, chưa từng làm giám khảo nên đương nhiên không biết tình hình thực sự ở trường thi.
Để ngăn chặn gian lận trong khoa cử nên ✝️*𝓇ıề*⛎ đìⓝ*ⓗ các triều đại đã dùng hết mọi phương pháp, có thể nói là dùng bất cứ thủ đoạn nào để ngăn chặn gian lận.
Việc lục soát các sĩ tử nghiêm ngặt là thứ nhất. Thánh chỉ của ✝️●ⓡ❗ề●⛎ đ●ìⓝ●𝒽 thông báo các giám khảo đến các tỉnh là do Hoàng đế trực tiếp ban hành, sau khi nhận được ý chỉ thì tất cả quan viên không được về nhà, không được ở lại kinh thành mà có xe đưa thẳng tới địa phương cần đi. Ở địa phương cũng không có ai biết giám khảo là ai.
Có vẻ như cách phòng ngừa này được thực hiện khá tốt nhưng thực tế không phải vậy. Điều này không phòng ngừa được hạ nhân bên cạnh giám khảo, giám khảo bị hạn chế nhưng hạ nhân vẫn có thể truyền thông tin ra bên ngoài.
Vì thế sau khi giám khảo đến địa phương, không được phép ở lại nơi nào khác mà đi thẳng đến trường thi. Từ lúc bước vào trường thi cho đến khi bắt đầu kỳ thi thì các giám khảo đều bị nhốt trong trường thi và được canh gác nghiêm ngặt bên ngoài.
Trong đó giám khảo được chia thành quan bên trong và ngoài rèm, quan bên trong rèm bao gồm hai quan chủ khảo chính phụ và một số giám khảo, quan chủ khảo chịu trách nhiệm ra đề mục và giám khảo phụ trách chấm thi. Quan bên ngoài rèm có trách nhiệm xử lý các công việc trong trường thi bao gồm quan in ấn, quan tiếp nhận, quan niêm phong, quan sao chép vân vân.
Quan bên trong và ngoài rèm không được phép tiếp xúc với nhau, sau khi quan bên ngoài rèm đến thì quan bên trong rèm cần phải vào phòng chính tùy vào quan chỉ huy niêm phong cửa.
Mà quan giá.〽️ ⓢá.т và quan chỉ huy độc lập với quan bên trong và ngoài rèm, giá·𝐦 şá·т và quản thúc lẫn nhau.
Đề thi được ra ngay tại chỗ, sau khi nhận đề thi, quan in ấn sẽ in trực tiếp tại trường thi, sau đó sẽ cho quan phát cho sĩ tử.
Chờ sĩ tử làm xong đề thi và nộp bài thì quan giá-Ⓜ️ sá-ⓣ và quan niêm phong sẽ niêm phong tên trước mặt thí sinh, sau đó mang đến phòng sao chép và quan sao chép sẽ sao chép thành quyển đỏ.
Sau đó, quyển đỏ sẽ được đư_ⓐ v_à_𝖔 bên trong rèm để chấm điểm, quyển đỏ do sĩ tử viết sẽ được niêm phong để tránh có giám khảo gian lận thông qua nhận dạng thư pháp.
Sau khi tất cả quyển đỏ được gửi vào bên trong rèm thì quan chủ khảo và giám khảo không thể tự mình quyết định ai sẽ chấm bài của ai mà phải bốc thăm, rút được bài nào sẽ chấm bài đó.
Đầu tiên là phòng giám khảo tức là giám khảo chấm. Mỗi phòng sẽ trao đổi bài thi hai đến ba lần, phòng giám khảo duyệt xong thì đưa cho quan chủ khảo, nếu quan chủ khảo cảm thấy có thể chấp nhận được thì lấy.
Đồng thời vì đề phòng sĩ tử và quan bên ngoài rèm cấu kết nên sĩ tử có thể tiếp xúc với tất cả quan bên ngoài rèm ví dụ như quan giá_ɱ şá_† đều là quan bình thường mà quan niêm phong được chọn từ tiểu lại của các huyện nha, cả hai bên giá●〽️ şá●✝️ lẫn nhau.
Trong lúc này, nhất cử nhất động của quan bên trong ngoài rèm đều được giá●Ⓜ️ 𝐬á●🌴 bởi quan chỉ huy, thông thường quan chỉ huy sẽ chọn một quan võ để quan văn không dễ đối phó.
Mà đội kèn tràn ngập mọi ngóc ngách của trường thi cũng do một nhóm tên lính không biết chữ đảm đương. Bọn họ là những người cung cấp thông tin tốt nhất bởi vì nếu bắt được một người gian lận thì không chỉ được thưởng bạc mà còn có thể được thăng chức tùy theo tình huống.
Cho nên nhiều sự kiểm tra, quản thúc tồn tại ở khắp mọi nơi trong trường thi và mỗi người đều đề phòng.
Chuyện này Mã hiệp lĩnh không biết nhưng không có nghĩa là Vệ Phó không biết.
Hắn đã từng thảo luận những vấn đề này với các thái phó, tiên sinh, hắn biết chuyện gặp phải người hắn quen biết ở trường thi là không lớn bởi vì đến lúc đó những người mà hắn phải đối mặt nhiều nhất có lẽ là một số quân lính đóng vai trò là người th*ổ*𝒾 ⓚ*è*ⓝ và quan giá_𝐦 💲_á_ⓣ do quan chức địa phương bổ nhiệm.
Ngoại trừ việc hắn phải tránh mặt quan chỉ huy.
Nhưng khi Vệ Phó lấy số ghế và tìm được ghế của mình thì đã yên lòng.
Ghế của hắn ở trong góc, cách xa vị trí của quan chỉ huy.
Nhưng hắn quyết định cho dù quan chỉ huy có nhận ra bản thân hay không thì cũng phải tránh xa đối phương một chút.
Chờ sau khi mọi thứ kết thúc thì sẽ gặp.
Không đề cập tới tình hình của Vệ Phó ở trường thi, bên kia khi cổng trường thi đóng lại, bọn Phúc Nhi cũng nên thu quán về nhà.
Mọi người đều rất mệt mỏi, đặc biệt là Phúc Nhi nhưng nàng vẫn không quên đưa thịt bò xé đã hứa cho nha dịch và lính canh và đồng thời tặng hết đồ ăn còn sót lại trong sạp.
Nhưng chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ còn thừa chút bột và trứng gà, nàng làm thành bánh đưa cho những tên lính đó.
Sau khi trở về nhà, mọi người ăn ngấu nghiến đồ ăn rồi nóng lòng đợi Phúc Nhi tính sổ sách.
Nhưng Phúc Nhi đang bận, người lớn đã no nhưng vẫn còn một hài tử muốn b* sữa.
Đại Lang đã đủ ngoan ngoãn, theo nàng ra ngoài cả ngày mà không gây náo loạn hay khóc lóc.
Nàng ôm nhi tử, vừa cho y b● vừa ♓·ô·n lên trán y, nói với nhi tử rằng hai ngày nữa cha sẽ về đồng thời tính nhẩm xem hôm nay kiếm được bao nhiêu bạc.
Thật ra nàng đã mua đủ thịt và đồ, đã đoán được có thể bán được bao nhiêu tiền nhưng vẫn phải làm một phép tính mới biết được.
Sau khi cho Đại Lang ăn no thì Phúc Nhi giao hài tử cho nhị tẩu trông một lát trong khi nàng ra ngoài xe lấy một chiếc rương xuống.
Nàng ôm chiếc rương đến trước sảnh và đặt chiếc rương lên bàn.
"Đều ở đây, nương kiếm dây tới vừa xâu chuỗi vừa đếm nhé."
Trong rương nhiều nhất là tiền xu, còn lại là chút bạc vụn và nén bạc.
Nàng cũng biết những người có thể tham gia kỳ thi hương không thiếu tiền và giàu có hơn gia đình bình thường một chút vì nó có liên quan đến cuộc thi diễn ra ba năm một lần nên đương nhiên sẽ bằng lòng chi nhiều tiền hơn bình thường.
Phúc Nhi không đếm hôm nay có bao nhiêu sĩ tử vào trường thi nhưng Vệ Phó đã tính giúp nàng, nói Kiến Kinh xem như một nơi cằn cỗi khoa cử nhưng do phạm vi thẩm quyền rộng rãi nên có thể có tới 3000 người dự thi.
Kết luận này không phải do hắn ước tính mà dựa trên số liệu thống kê từ các địa phương trong Lễ Bộ mà hắn từng xem qua, số lượng người dự thi ở Kiến Kinh không dưới 3000.
Nếu tính là 3000 người, mỗi người 50 văn thì 3000 người sẽ là 150 lượng.
Nhưng chờ đến khi cả nhà xâu hết số tiền xu lại, cân qua bạc vụn thì đã hơn 450 lượng.
Sau khi tính toán xong thì tất cả mọi người đều choáng váng.
Bởi vì trước đó Phúc Nhi đã tính nhẩm với bọn họ và nói chắc phải tầm hai trăm lượng nên mọi người đều mong đợi con số này là hai trăm lượng, vậy số nhiều hơn là từ đâu tới?
Còn nhiều hơn rất nhiều như vậy?
"Có phải muội chưa tính thịt bò xé và nước sốt thịt bò không?" Nhị ca nhắc nhở.
Lúc này Phúc Nhi mới nhớ ra nàng đã quên tính cái này.
Hai thứ này nhìn có vẻ không kiếm được nhiều nhưng cũng đã bán một hai trăm phần, thịt bò xé đắt hơn, nước sốt thịt bò rẻ hơn nhưng thêm không ít tiền.
Ngoài ra nàng tính mỗi người 50 văn nhưng điều này không đúng, bởi vì chỉ mua một phần mì chăng đã tốn hơn 50 văn, hầu hết mọi người đều mua hai phần hoặc là còn mua bánh nên tính 100 văn mới hợp lý.
Cho dù nhiều hay ít thì tiền vào túi sẽ là của mình.
Tiền vốn có lẽ không đến 50 lượng, nói cách khác là 400 lượng chính là lợi nhuận.
Vương Hưng Học tiếc nuối nói: "Việc kinh doanh này rất tốt nhưng mấy năm mới có một lần."
Phúc Nhi cười nói: "Ca, huynh đã quên bọn họ phải thi ba vòng à?"
Đúng rồi, sau khi ra ngoài thì ngày hôm sau sẽ thi một vòng khác, ba ngày sau đó lại tiếp tục vòng thi khác, có nghĩa là công việc kinh doanh này có thể thực hiện hai lần.
"Xem trí nhớ của ta này!"
Thật ra là bị Lý Tứ ảnh hưởng, bởi vì trước đó Lý Tứ làm nhiều nhất là kỳ thi viện và kỳ thi phủ nhưng kỳ thi hương không giống vậy, tổng cộng 9 ngày, thi ba vòng.
"Vậy chúng ta nhanh chóng nghỉ ngơi, hai ngày này chuẩn bị sẵn sàng, ba ngày sau lại đi. Ta cảm thấy có thể đổi bếp lò và đổi cái nồi lớn hơn để cho cha và gia gia không phải chạy..."
Vương Hưng Học hưng phấn vừa nói vừa Phúc Nhi vừa thương lượng với đại ca.
Phúc Nhi nhắc nhở: "Nhị ca, huynh đừng quên, thứ chúng ta bán trong lĩnh vực kinh doanh này là ý tưởng bởi vì chúng ta nghĩ ra những thứ mà người khác chưa nghĩ tới. Huynh có thể vào thì người khác cũng có thể vào, ta đoán ba ngày sau chắc chắn sẽ có người bắt chước chúng ta."
Nghe được lời này giống như có một chậu nước lạnh dội xuống đầu Vương Hưng Học.
Vệ Kỳ siết tay nói: "Chúng ta vất vả lắm mới kiếm được số bạc này, ai dám cướp công việc kinh doanh của chúng ta thì tiểu gia ta sẽ đánh c. h. ế. t hắn."
Phúc Nhi bị hắn ta chọc cười, hôm nay nàng bị tiểu tử này chọc cười không ít lần, lúc trước thì đội khăn hoa giống như tiểu lão thái lẻn vào đám đông, bây giờ lại hành động giống như con gấu.
"Đệ nhìn ta đi, khi xảy ra chuyện phải dùng não chứ không dùng nắm đấm, chừng nào đệ mới học được từ ca ca?" Người làm tẩu tử chống nạnh dạy dỗ.
Người làm tiểu thúc lập tức ngậm miệng, hắn ta biết hắn ta không cãi thắng Phúc Nhi.
"Vậy nên nghĩ ra biện pháp gì?"
Phúc Nhi nghĩ: "Giảm giá là không thể, ngươi có thể hạ thì người khác cũng có thể hạ. Thật ra không phải chúng ta không có lợi thế, thứ nhất là chạy trước người khác, lúc trước mua đồ ăn của nhà ta, nếu ăn ngon thì chắc chắn sẽ quay lại lần nữa. Tiếp đó chính là khăn hoa của chúng ta."
Ánh mắt nàng dừng trên mảnh vải hoa trên tủ bên cạnh.
"Khăn hoa?"
"Cho nên ta mới bảo các người làm cho mình thật bắt mắt để mọi người dễ nhận ra và ghi nhớ, nếu lần sau người ta tới mua thì chắc chắn sẽ tìm đến khăn hoa."
Lời nói này khiến mấy nam nhân nhận ra thì ra muội tử của ta/ Phúc Nhi đã có dự kiến như vậy.
Thật ra chuyện này chỉ là trời xui đất khiến, Phúc Nhi nói ngẫu nhiên chẳng qua là sợ hai ca ca xong việc sẽ tìm nàng tính sổ, dù sao đường đường là đại hán cao bảy thước lại đội khăn hoa, thật sự có chút gì đó.
Không có nhiều lời để nói, hôm nay mọi người đều mệt mỏi nên đều quay về nghỉ ngơi, nếu có ý kiến gì thì ngày mai nói cũng không muộn.
Nói là kỳ thi hương phải thi ba vòng, mỗi vòng thi ba ngày nhưng trên thực tế ba ngày đó bao gồm cả ngày điểm danh.
Cho nên vòng đầu tiên kết thúc trước khi mặt trời lặn vào ngày mùng mười.
Vòng thứ hai vào ngày 11 tháng tám vẫn sẽ điểm danh vào ghế, kết thúc vào lúc chạng vạng ngày 13 tháng tám và ngày 14 tháng tám bắt đầu vòng ba.
Đương nhiên ngươi cũng có thể nộp bài thi trước, có thể về nhà nghỉ ngơi sớm và đến điểm danh vào vòng tiếp theo là được.
Mỗi lần Vệ Phó đều viết đề mục lên giấy viết tay, kiểm tra từng câu từng chữ, cảm thấy có thể chấp nhận được rồi sẽ chép vào bài thi.
Hắn sẽ không nộp bài thi quá sớm hoặc quá muộn, mỗi lần có nhiều người nộp bài thì hắn cũng sẽ hòa vào đám đông nộp bài và cùng ra khỏi trường thi, kể từ đó sẽ không quá nổi bật.
Vào ngày 11 tháng tám, đúng như Phúc Nhi dự đoán, những quầy hàng rong bán giày mũ bút mực, nghiên mực lúc trước đều đổi thành bán thức ăn.
Hơn nữa đều bán giống như nhà nàng, dù sao nhìn từ bên ngoài thì trông giống mì chưng nhưng nếu nhìn kỹ thì có một số điểm khác biệt.
Trước hết là màu sắc không giống, dù sao tay nghề nấu cơm cũng có người giỏi người kém. Thứ hai là loại mì sử dụng không giống nhau, có lẽ đối phương không biết làm mì ống nên bọn họ dùng mì chưng của địa phương.
Thật ra loại mì chưng này có thể ăn được nhưng khi nguội sẽ vón cục lại nhưng nhược điểm này sẽ không thấy rõ trong chốc lát.
Kế tiếp là không cho nhiều thịt bằng nhà nàng. Nhưng người ta bán rẻ hơn, nàng bán 50 văn thì người ta bán 45 văn.
Sau khi đến nơi nhận thấy cảnh tượng như vậy thì khiến mấy người Vương Hưng Học vô cùng tức giận.
Chỉ có Phúc Nhi không hề hoang mang bảo bọn họ đừng tức giận rồi nhanh chóng đi chào hàng.
Trên thực tế, dự đoán của Phúc Nhi đã đúng, lần này khăn hoa thật sự có tác dụng, bởi vì đám người đi chào hàng đông như vậy, ai sẽ nhận ra ai? Nhưng mọi người đều nhớ tới chiếc khăn hoa trước đó nên phần lớn vẫn đến mua mì chưng của Phúc Nhi.
Nhưng khi đến lượt sĩ tử vào trường thi có rất nhiều lựa chọn, nhìn thấy nhà khác rẻ hơn thì đương nhiên những người có gia cảnh không tốt lắm sẽ chấp nhận mua những nơi rẻ hơn.
Trong lúc này cũng xảy ra hai chuyện.
Đầu tiên là những hàng bán giày, mũ, bút mực đều đổi thành bán mì chưng, chỉ có Lý Tứ kiêng dè Vương Hưng Học không làm theo nên công việc kinh doanh của Lý Tứ hôm nay tốt đến mức không ngờ.
Sau đó có mì chưng của quầy hàng khác không đủ sợi và vón cục nên nha dịch không cho qua.
Vốn dĩ nha dịch đã bao dung cho quầy hàng của Phúc Nhi là bởi vì đối phương làm tốt việc của mình. Bây giờ mọi chuyện đã như thế này, nếu vẫn nhượng bộ, bị người ta tố giác thì bọn họ sẽ bị trừng phạt.
Còn cảnh cáo đối phương nếu còn tiếp tục như vậy thì đừng bán nữa.
Người bán rong bận rộn làm mì chưng thành từng miếng mỏng nhưng vốn dĩ là bắt chước người ta và nghĩ rằng mì chưng thì ai cũng có thể làm nhưng không ngờ có rất nhiều thủ thuật trong này.
Các sĩ tử không kén chọn, chỉ vì lấp đầy bụng, dù sao đều phải bỏ tiền ra để ăn những thứ này thì không bằng gặm màn thầu. Nên tuy việc kinh doanh của Phúc Nhi bị cướp một chút nhưng cũng không nhiều.
Đêm đó về tính lại thì kiếm được 300 lượng, không bằng vòng đầu nhưng vẫn kiếm được rất nhiều.
Hôm nay Vệ Phó không tới quầy hàng giúp đỡ mà ở nhà nghỉ ngơi đến chiều mới vào trường thi.
Vòng thứ ba cũng không khác gì lúc trước nên không đi sâu vào chi tiết. Tuy nhiên một số sĩ tử trước đó mua thức ăn rẻ của các nhà khác nhưng thấy không ngon nên lần này công việc kinh doanh của Phúc Nhi có khởi sắc hơn một chút.
Trong khi Phúc Nhi bận kiềm tiền, Vệ Phó bận tham gia kỳ thi hương thì một nhóm giám khảo bên trong rèm trường thi cũng đang khua chiêng gõ mõ chấm bài.
Kết quả được công bố vào ngày mùng 2 tháng 9, nghĩa là bọn họ chỉ có nửa tháng để chấm bài thi.
Nửa tháng tưởng chừng như dài nhưng thực chất việc đọc mấy ngàn bài thi cũng khá căng thẳng.
Ngày đầu tiên của tháng 9, tất cả bài thi đều được chấm xong, nhóm giám khảo cùng xếp hạng bài thi.
Kiến Kinh không phải tỉnh khảo thí lớn của †ⓡ●ℹ️ề●ⓤ đì●𝓃●♓, mỗi lần chỉ có 50 người được nhận vào.
Sau khi sắp xếp xong năm mươi thứ hạng thì kế tiếp là điền vào bảng thảo, giám khảo sẽ điền số màu đỏ của bài thi trúng tuyển vào bảng thảo theo thứ hạng.
Sau khi điền xong bảng thảo thì kế tiếp là quan bên trong và ngoài rèm tập hợp lại để mở cuốn mực.
Dưới sự giá●𝐦 💰●á●🌴 của quan giá.ⓜ 💲á.т và quan chỉ huy, sau khi kiểm tra độ chính xác của từng cuốn thì mở niêm phong, viết tên và thứ tự trúng tuyển của sĩ tử lên trên quyển đỏ, cuối cùng là điền tên sĩ tử, quê quán vào bảng chính.
Khi mở bài thi hạng nhất ra, có người im lặng trong giây lát vì tên của sĩ tử này có vẻ quen thuộc với một số người.
Vệ Phó?
Vệ là quốc họ nhưng không có nghĩa là ngoại trừ hoàng thất thì không có bá tánh bình thường nào họ Vệ.
Dù sao cũng chỉ có hai người cảm thấy quen mắt, dù sao không phải quan viên nào cũng biết tên húy của Thái tử.
Sự im lặng và ngờ vực giằng co một lúc, bởi vì lúc này phó giám khảo vừa cười vừa cầm bài thi hạng nhất lên nói rằng đã sớm nhìn ra người này không phải vật trong ao.
Cho nên -----
Chỉ là cùng tên thôi sao?
Chỉ có ánh mắt của quan chủ khảo Tô Mậu lóe lên nói: "Nếu không sai thì nhanh điền đi, mọi người đã vất vả lâu như vậy rồi, lát nữa bản quan chủ trì mời chư vị dự tiệc."
"Không sai, đương nhiên không sai, bản quan tới điền đi."
Hà Hữu đứng lên, vui vẻ nhận bút đỏ từ tay một giám khảo bên cạnh và viết hai chữ "Vệ Phó" vào vị trí đầu tiên của bảng chính.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 075 | Ch. 077 → |
