| ← Ch.040 | Ch.042 → |
Âm thanh này đã gây ra sự hỗn loạn trong toàn doanh trại.
Đồng thời ngay lúc Phùng Tiên thét chói tai thì ông ta và Nguyên Phong đế bị ông ta lôi kéo bị đẩy lùi vào căn lều phía sau do đà của mũi tên.
Đám thị vệ canh ngoài hoàng trướng thậm chí còn chưa thấy rõ chuyện gì đang xảy ra, bởi vì âm thanh có thích khách này mà cảnh giác nhưng lúc này doanh trại đã hỗn loạn.
Có tiếng đánh g●i●ế●🌴 từ nhiều góc, có người đang la hét sợ hãi là người Ⓜôռ.ɢ Cổ làm phản, có một số lều trại bốc cháy, lửa xộc lên tận trời, có người sợ hãi chạy tán loạn, khoảnh khắc bị thanh kiếm sắc bén phía sau đ_â_m ngã xuống thì khắp nơi đều trở nên hỗn loạn.
Thị vệ canh gác ngoài hoàng trướng hoang mang lo sợ nhìn mọi thứ trước mặt, sau đó mới biết dò hỏi xem bệ hạ thế nào rồi? Tiếp theo phải làm gì.
Đáng tiếc là người bên trong vẫn không trả lời.
Thị vệ nghi ngờ xông vào liền thấy Phùng Tiên đang quỳ gối ở đó như thể choáng váng, mà người nằm trên mặt đất đúng là Nguyên Phong đế. Chỉ thấy giữa trán ông ta sụp xuống và một mũi tên màu đen ghim ở đó.
Trước cảnh tượng này, đừng nói đến Phùng Tiên mà ngay cả bọn thị vệ cũng гụ·n·ɢ гờ·i bất lực.
Có người sợ hãi quay đầu bỏ chạy, động tác này lây nhiễm cho tất cả mọi người, phần lớn đều quay đầu bỏ chạy, chỉ còn mấy thị vệ ở lại.
"Phùng công công, bệ hạ là..."
Phùng Tiên ngẩng đầu lên, toàn bộ gương mặt bẹo hình bẹo dạng, như thể ông ta muốn cười nhưng lại không cười nổi, trong cổ họng phát ra tiếng khanh khách.
Một trong những thị vệ không thể chịu đựng được cảnh tượng trước mắt nên hét lên "Phùng công công đã 🌀𝐢.ế.✝️ bệ hạ" rồi bỏ chạy ra khỏi lều.
Không ai dám ở lại, bởi vì lúc đó mọi chuyện diễn ra quá nhanh, ngoại trừ Phùng Tiên thì không ai có thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết Phùng công công kêu có thích khách, ông ta và bệ hạ ngã vào trong trướng.
Thật ra có một số người biết cái c. h. ế. t của bệ hạ không liên quan gì tới Phùng Tiên, chắc hẳn là do mũi tên gây ra nhưng bất kể tình huống thế nào, chỉ cần bên ngoài dừng náo động, có người truy cứu cái c. h. ế. t của bệ hạ thì bọn họ chắc chắn không thể sống sót.
Nếu như Nguyên Phong đế chỉ bị thương, còn có thể nói chuyện hay hạ lệnh thì đám cấm quân thị vệ cũng sẽ không hoảng loạn như vậy nhưng trong tình huống này, bọn họ chỉ có chạy trốn thì mới có cơ hội sống sót.
Điều này không liên quan gì đến hoàn cảnh và là do bản năng của con người.
Phùng Tiên vẫn đang trong trạng thái hoảng hốt khi nhìn thấy người trước mặt bỏ chạy.
Hình ảnh này cũng làm cho ông ta tỉnh táo lại, bỏ bàn tay đang ôm đầu Nguyên Phong đế ra và lẩm bẩm: "Đúng đúng đúng, ta cũng muốn chạy, ta không muốn c. h. ế. t, ta không muốn c. h. ế. t..."
Ông ta loạng choạng đứng dậy, ngã mấy lần và chạy đến cửa rồi lại quay lại, chạy vọt đến một chiếc tủ trong lều, lấy một ít vàng ngọc nhét vào п*ⓖự*𝒸 rồi xoay người bỏ chạy.
Ánh lửa vọt lên tận trời, một mảnh hỗn loạn.
Một số người không biết chuyện gì đang xảy ra mà đánh nhau, cũng có những người không rõ tình hình mà chạy loạn, c. h. ế. t cũng không biết c. h. ế. t như thế nào, có mấy thị vệ chạy về phía bên kia nhưng chỉ đổi lấy được một đao.
Điều khó chịu nhất là những thị vệ đó mang theo binh khí, thậm chí không thể phân biệt được rõ đâu là địch đâu là ta nên chỉ có thể chống trả một cách bị động.
Sau khi Thái tử và Phúc Nhi trở về nghỉ ngơi đã bị âm thanh ầm ĩ bên ngoài đánh thức.
Phúc Nhi tỉnh dậy trước và vô thức hỏi có chuyện gì vậy?
Tiền An từ bên ngoài lảo đảo chạy vào, lắp bắp nói: "Bên ngoài hỗn loạn, hình như có người nói ℳôn.🌀 Cổ làm phản."
Chạy vào sau chính là Tiểu Hỉ Tử quần áo rối tung.
"Điện hạ..."
Đúng rồi, điện hạ đâu.
Lúc này Phúc Nhi mới phát hiện bên ngoài ồn ào như vậy mà Thái tử vẫn chưa tỉnh dậy, chợt nhớ tới khi Thái tử trở về đã say khướt nên chỉ vội uống một chén canh giải rượu liền ngủ thiếp đi.
"Điện hạ, điện hạ!"
Đầu tiên là gọi, sau đó là đẩy nhưng đẩy mãi cũng không tỉnh, nàng cũng hơi luống cuống.
"Tiểu Hỉ Tử, ngươi mau đi tìm Trần Cẩn để yêu cầu thị vệ gác đêm không được hoảng loạn, canh gác lều trại cho tốt, nếu có người đ·ộ·t 𝖓·h·ậ·𝓅 thì lập tức đánh trả."
Tiểu Hỉ Tử cuống quýt xoay người chạy ra ngoài, Phúc Nhi ở đây cũng không còn cách nào, cho người mang chén nước lạnh tới tạt vào mặt Thái tử.
Cuối cùng Thái tử cũng tỉnh lại nhưng đầu óc choáng váng, cả người suy nhược.
"Sao vậy?"
Phúc Nhi vội vàng giải thích tình hình bên ngoài nhưng Thái tử có hơi ngây người giống như phản ứng chậm chạp.
"Điện hạ?"
Phúc Nhi lại nói một lần thì Thái tử mới phản ứng lại, hắn định đứng dậy nhưng lại yếu ớt ngã xuống.
Tình huống này rõ ràng là không ổn nhưng Phúc Nhi không quan tâm tại sao lại thế này, ra lệnh cho Niệm Hạ giúp mình và Thái tử mặc xiêm y đồng thời để Tiền An nhìn chằm chằm động tĩnh bên ngoài, tốt nhất là tìm ☑️.ũ 𝐤.𝒽.í để tự vệ.
Sau khi vội vàng mặc xong xiêm y, lúc này Vệ Phó cũng nhận ra mình có gì đó không ổn, không chỉ đơn giản là say rượu, hắn nhớ tới lúc đi dự tiệc về cũng vậy nhưng bởi vì thời điểm đó vừa uống rượu xong nên hắn đã xem nhẹ.
Hắn không thể đứng thẳng bằng sức của riêng mình và cần phải có người nâng đỡ, thật ra tay vẫn còn chút sức lực nhưng cẳng chân và bàn chân rất yếu, đầu đau và choáng váng.
Trần Cẩn mang theo cơn gió lạnh từ bên ngoài bước vào.
"Điện hạ."
"Bên ngoài thế nào? Có chuyện gì vậy?"
Sắc mặt Trần Cẩn nghiêm túc nói: "Nô tài cũng không biết, có người đang kêu gào là người 𝐌ôп*𝐠 Cổ làm phản nhưng bọn thị vệ lại 𝐭·à·ⓝ 💲á·🌴 lẫn nhau, bên ngoài rất hỗn loạn..."
Vệ Phó lung lay: "Vậy mẫu hậu thì sao?"
"Nơi này cách lều lớn của nương nương một khoảng, nô tài tới chỗ của điện hạ trước nên chưa kịp tới lều lớn của nương nương để xem..."
Lúc này bên ngoài lều vang lên tiếng 𝖛*ũ 🎋♓*í va chạm, hình như là thị vệ bên ngoài đang đánh nhau với ai đó.
Có thị vệ vội vàng tiến vào bẩm báo: "Điện hạ, có người đ●ộ●т ռ♓ậ●𝖕 vào đây, có thị vệ, có người Ⓜô_ռ_ɢ Cổ, chúng ta đã đánh với bọn chúng rồi, tiếp theo nên làm gì bây giờ..."
Đầu Vệ Phó đau nhức, mấu chốt là choáng váng, choáng váng đến mức muốn nôn, âm thanh này càng khiến hắn đau đầu, khiến hắn có cảm giác buồn nôn.
"Dừng lại! Trần Cẩn, tập hợp tất cả mọi người đi đến chỗ mẫu hậu trước."
"Nhưng điện hạ, ngài..."
Lúc này Trần Cẩn đã nhận ra tình huống của Thái tử có gì đó không ổn.
"Đừng vô nghĩa!" Vệ Phó th* d*c: "Đến chỗ mẫu hậu trước, có thể thì cùng đi theo, không ở lại trong lều..."
Phúc Nhi ở bên cạnh lo lắng muốn c. h. ế. t nhưng chẳng giúp được gì, chỉ có thể nhúng khăn tay vào nước lạnh rồi lau trán cho hắn.
"Ngài đứng vội, chắc chắn nương nương sẽ không sao."
Rất nhanh đã tập hợp đủ đoàn người, ngoài đám người Vệ Phó, Phúc Nhi và Trần Cẩn thì còn có mấy tiểu thái giám và một nhóm gồm bảy tám thị vệ.
"Có đao không, lấy thêm đao đi, mỗi người một thanh, mở to mắt, nếu có người đánh tới thì hãy đánh lại cho ta." Phúc Nhi nói.
Lại đi tìm đao, có một số người nhặt ở ngoài cửa, không có đao thì nhặt gậy lên, trong tay một số tiểu thái giám còn có chân nến.
Phúc Nhi đỡ Vệ Phó, Vệ Phó muốn cầm trường kiếm của mình, Phúc Nhi thấy hắn không có sức lực thì muốn lấy thanh kiếm đi, hắn không đưa nên cuối cùng Phúc Nhi phải cướp lấy đao.
"Đi, tới lều lớn của Hoàng hậu nương nương trước!"
Đoàn người vội vàng ra ngoài, bọn thị vệ ở một bên bảo vệ.
Niệm Hạ sợ tới mức run bần bật, chạy theo Phúc Nhi, Phúc Nhi ngại nàng ấy cản đường nên kéo nàng ấy ra phía sau, đồng thời bảo Tiền An để mắt tới nàng ấy, không để nàng ấy bị tụt lại phía sau.
Bên ngoài đã hỗn loạn, có một số lều đang bốc cháy, có người chém ɢ𝖎.ế.t, có người đang lẩn trốn, có người cầm dao lao tới, khi thấy bên này người đông thế mạnh thì lập tức bỏ chạy.
Trên đường đi, đám người Phúc Nhi đã thu thập được một số cung nhân và thị vệ đơn độc đều do Trần Cẩn sắp xếp. Phúc Nhi nắm chặt con đao, nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mặt và sẵn sàng chém bất cứ lúc nào nếu có người đánh lén.
Trong mắt Vệ Phó choáng váng, trong miệng và mũi có chút ngọt, bởi vì quá sốt ruột và lo lắng rồi lại bất lực.
"Mau, đi nhanh lên!"
Hắn tưởng giọng mình rất lớn nhưng thật ra ở trong tai Phúc Nhi lại giống như tiếng muỗi kêu, nàng lo lắng liếc hắn và nói: "Ngài đừng hoảng sợ, chúng ta sắp đến nơi rồi."
Lúc này Phúc Nhi ngoài lo lắng cho Thái tử và Hoàng hậu thì còn lo lắng cho Thượng Thực cục bên kia, chỉ hy vọng rằng tình trạng hỗn loạn này sẽ không lan đến những nơi bên cạnh.
Nhìn thấy lều lớn của Hoàng hậu trong tầm mắt nhưng lều lớn lại đắm chìm trong bóng tối ở một bên.
Cảnh tượng này có vẻ đặc biệt kỳ lạ trong khoảnh khắc hỗn loạn.
Lá gan của Thái tử sắp nứt ra, bảo mọi người tăng tốc độ, chờ đến khi vào lều lớn của Hoàng hậu thì phát hiện bên trong không có một bóng người.
Cùng lúc đó, Đoạn Chuyên vất vả lắm mới tập hợp được một nhóm thị vệ xông vào hoàng trướng.
Ai ngờ chỉ nhìn thấy hoàng trướng không một bóng người và Nguyên Phong đế đã c. h. ế. t ở bên trong.
Sự khiếp sợ không còn đủ để diễn tả tâm trạng của hắn ta, hắn ta dẫn người ra khỏi hoàng trướng, sau đó chuyển hướng tới lều của Hoàng hậu thì tình cờ gặp được đoàn người của Thái tử.
Tiếng chém ⓖ.❗ế.ⓣ trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, dường như sự hỗn loạn đang dần kết thúc.
Một nhóm người lớn từ ánh lửa bước ra mà dẫn đầu là Tuyên Vương đang cưỡi ngựa, mặc khôi giáp.
"Tuyên Vương, là ngài!"
"Hoàng thúc!"
Toàn bộ Thừa Đức bị trọng binh bao vây, canh gác nghiêm ngặt.
Lần này các quan văn võ tướng tới Thừa Đức cùng Nguyên Phong đế đều bị giam trong cung điện của hành cung theo từng nhóm, ngay cả các bộ tộc trên thảo nguyên cũng không ngoại lệ nhưng cách đối xử với bọn họ thì tốt hơn rất nhiều.
Suy cho cùng thì đây là 𝐧.ộ.i ⓒ♓𝐢.ế.ռ ở Đại Yến, không thể trách bọn họ được nhưng bộ tộc A Ⓜô●п●🌀 Nạp đã gây chiến với bộ tộc Sa Hắc Lý và bộ tộc Khoa Lai Túc, không ít người đã c. h. ế. t.
Sau đó Ba Hắc Lợi Sát thân vương của bộ tộc A Mô●n●ℊ Nạp mới biết bộ tộc Sa Hắc Lý và Khoa Lai Túc đã đầu phục Tuyên vương.
"Đây không tính là đầu hàng, 𝓃-ộ-ℹ️ c-h𝒾-ế-ռ của Đại Yến không liên quan gì đến chúng ta, chỉ là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt." Tát Khắc Đồ quận vương nói.
Bề ngoài ông ta có vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lập lòe và bàn tay nắm chặt cho thấy ông ta không hề bình tĩnh như vẻ ngoài. Nhưng thật ra Bành Đức Đạc quận vương của bộ tộc Khoa Lai Túc lại trầm lặng một cách bất thường như thể cam chịu số phận của mình.
Ba Hắc Lợi Sát thân vương không chấp nhận lời giải thích của hai người, tức giận nói: "Không phải các ngươi không cam lòng thấy Hoàng đế Đại Yến thân thiết với bộ tộc A ℳ-ôn-g Nạp của ta, cảm thấy bộ tộc A 𝐌ô●ⓝ●𝖌 Nạp đang áp đảo hai bộ tộc của các ngươi nên mới đầu quân cho Tuyên Vương, theo cách nói của Đại Yến thì các ngươi đều là loạn thần tặc tử..."
Tát Khắc Đồ quận vương bị mắng mà bực bội: "Ngươi cứ nói vậy đi."
Bành Đức Đạc quận vương nói: "Xu thế chung của Tuyên Vương là không thể thay đổi, mặc kệ ai trở thành Hoàng đế của Đại Yến đều không liên quan đến chúng ta, phải tự bảo vệ mình, chẳng lẽ ngươi muốn bị Hổ uy pháo nhắm vào bộ lạc của mình à? Ta vốn tưởng rằng Tuyên Vương chỉ nói quá mà thôi, ai ngờ hắn làm thật..."
Nghe được những lời này, sắc mặt Ba Hắc Lợi Sát thân vương càng khó coi.
"Cho nên các ngươi đã cấu kết với Tuyên Vương từ lâu..."
Tát Khắc Đồ quận vương đứng lên, cắt ngang lời ông ta: "Cái gì gọi là cấu kết với không cấu kết, chỉ là khoanh tay đứng nhìn thôi!"
Trận đại duyệt này không chỉ là Đại Yến đe dọa các bộ tộc trên thảo nguyên mà còn là để Tuyên Vương đe dọa đám người bọn họ, có không dưới mười mấy bộ tộc từ thảo nguyên đến đây sau cuộc hỗn loạn ban đầu, tất cả chỉ dẫn theo người của mình đến xem mà không hề tham dự.
Chỉ có Ba Hắc Lợi Sát thân vương ngu ngốc đi hộ giá Hoàng đế Đại Yến nên mới bị bộ tộc Sa Hắc Lý và Khoa Lai Túc kết hợp đánh.
Ngay từ đầu Bành Đức Đạc cũng không muốn đánh với Ba Hắc Lợi Sát, khi mới bạo loạn, ông ta vô thức cảm thấy Đại Yến sẽ gây bất lợi cho người mình nên đã dẫn một số thủ hạ đ●ộ●т п●hậ●𝓅 vào doanh trại.
Ai ngờ khi xông ra lại phải đối mặt với thiên quân vạn mã đã mai phục sẵn ở bên ngoài.
Vì thế ông ta phải quay đầu, nhân cơ hội cùng với bộ tộc Sa Hắc Lý đánh bộ tộc A Ⓜ️ô𝓃·🌀 Nạp một trận.
"Chúng ta đánh với ngươi, xuống tay còn có mức độ, nếu để người khác tới đánh ngươi thì ngươi cứ cẩn thận kẻo sau này bị trả thù."
Người một nhà trên thảo nguyên bọn họ đánh nhau thì có thể nói là nhân cơ hội để giải quyết ân oán cũ, nếu đánh với người khác thì ai biết rằng tình trạng hỗn loạn này sẽ thế nào? Dù bên nào thắng thì cuối cùng đều bị Đại Yến trả thù.
Cho nên Bành Đức Đạc và Tát Khắc Đồ đã giở trò xảo quyệt, cái giá phải trả chỉ là bộ tộc A M●ôп●g Nạp bị đánh hơi thảm hại.
Những lời này thành công khiến Ba Hắc Lợi Sát thân vương ngồi lại trên ghế, không thốt nên lời.
Cảnh tượng tương tự cũng diễn ra ở một cung điện khác.
Chỉ là những quan viên Đại Yến này không thể lựa chọn giúp đỡ lẫn nhau như người 𝐌●ô●п●ɢ Cổ mà phải đưa ra lựa chọn.
Thậm chí bọn họ còn thảm hại hơn vì căn bản bọn họ không biết lúc ấy bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết bên ngoài loạn cả lên mà bọn họ đều bị bắt.
Mới đầu không biết là ai bắt bọn họ, còn tưởng là người Môп*🌀 Cổ nhưng sau đó mới phát hiện là người một nhà. Bọn họ bị chất lên xe ngựa và đưa đến đây giống như vận chuyển heo, một số chống cự quyết liệt đã bị ℊ𝒾ế●𝖙 ngay tại chỗ, số còn lại không dám chống cự nữa.
Có người bị bắt ở chỗ ở, có người bị bắt ở hành cung và khi ngày càng có nhiều người được đưa đến nơi này thì bọn họ mới chắp nối ra chân tướng, Tuyên Vương làm phản.
Bệ hạ c. h. ế. t, Tuyên Vương làm phản, Thái tử và Hoàng hậu bị Tuyên Vương bắt giữ, các hoàng tử và phi tần khác không ai trốn thoát được. Nghe nói có một số phi tần đã c. h. ế. t trong loạn lạc nhưng mọi người không biết là ai c. h. ế. t.
Sau khi biết Tuyên Vương 𝓅●♓ả●𝓃 ⅼⓞạ●𝐧 thì có đại thần bắt đầu chửi bới, mắng Tuyên Vương là loạn thần tặc tử, không bằng cả heo, ai cũng có thể g*❗*ế*t c. h. ế. t.
Nhưng bọn họ mắng mỏ từ khi trời tối đến lúc bình minh, mặc kệ bọn họ mắng như thế nào thì cũng không có ai để ý.
Toàn bộ cung điện, tất cả các cửa ra vào và cửa sổ đều bị khóa, bên trong không có giường hay ghế ngồi, người bị nhốt bên trong chỉ có hai lựa chọn là ngồi dưới đất hoặc là đứng.
Nhưng ngồi dưới đất mắng chửi thì làm gì có uy thế mà người đứng lâu sẽ thấy mệt, đặc biệt là các đại thần không còn trẻ này, cả đêm kinh hãi thì làm gì có thể lực chống đỡ.
"Người đâu, người đâu!"
"Hắn tính nhốt chúng ta vĩnh viễn sao?! Sao hắn dám?!"
Mới đầu có rất nhiều người đế theo nhưng chờ đến giữa trưa cũng không thấy có ai tới đưa nước và đồ ăn, rất nhiều người không muốn nói chuyện mà lẳng lặng ngồi trong góc.
Qua một đêm thì tiếng mắng chửi ở đây cuối cùng cũng biết mất.
Tiếng kẽo kẹt trầm thấp vang lên, một lượng lớn ánh nắng bên ngoài chiếu vào khiến người bên trong không khỏi đưa tay ra che khuất tầm mắt.
Một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt mọi người, chính là Tuyên Vương.
"Tuyên Vương, ngươi dám mưu nghịch..."
"Ngươi, loạn thần tặc tử!"
Tuyên Vương bình thản nói: "Bổn vương cũng không phải mưu nghich, bổn vương chỉ đoạt lại ngôi vị Hoàng đế vốn thuộc về mình."
"Năm đó Tiên hoàng không hài lòng Thái tử xa hoa 𝖉â-𝖒 dật, kết bè kết cánh vì lợi ích cá nhân, chuẩn bị phế truất Thái tử, không ngờ Tiên hoàng đột ngột qua đời, chuyện phế truất Thái tử bị chấm dứt, Thái tử đăng cơ. Khi đó các đại thần tâm phúc của Tiên hoàng chuẩn bị phế truất Thái tử đã quyết định lập bổn vương làm Thái tử bằng một mật thư."
"... Nhưng khi đó bổn vương đang chinh chiến bên ngoài, sau khi biết được tin tức Tiên hoàng băng hà đã vội vàng trở về. Trên đường đi thì Thái tử đã đăng cơ, đồng thời cũng biết được sự việc xảy ra bất ngờ nên Thái tử đã phối hợp với vây cánh của mình đóng cửa Cửu môn, giới nghiêm toàn thành cho đến khi đăng cơ đại điển được hoàn thành thì mới mở cửa Cửu môn."
"Bổn vương biết nếu lúc này vội vã chạy về kinh thành, tất nhiên không thể lấy lòng nên chỉ có thể quay đầu trở về. Bao năm qua bổn vương luôn thận trọng dè dặt, khom lưng cúi đầu, quanh năm đóng giữ biên giới chẳng qua là để bảo vệ mình. Mặc dù những chuyện này đã xảy ra từ lâu nhưng các đại nhân đã nắm quyền nhiều năm hẳn là biết được, sao lúc này có thể chỉ trích bổn vương mưu nghịch?"
"Bổn vương mưu nghịch sao? Bổn vương không có, bổn vương chỉ đoạt lại những gì vốn là của mình sau nhiều năm mà thôi."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 040 | Ch. 042 → |
