Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 60

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 60
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Lần đầu tiên đi công tác một mình, quả là một trải nghiệm đặc biệt.

Đến Tô Châu đã là hơn năm giờ chiều, may mà có người ra đón ở ga, Trần Ý An không dám chậm trễ một phút, nhanh chóng đi làm thủ tục nhận phòng, hội chợ quảng bá và kêu gọi đầu tư cũng được tổ chức ngay tại khách sạn này.

Đây là một khách sạn kiểu vườn cảnh, tổng cộng chỉ có hai tầng, tầng một là phòng nhìn ra vườn, kèm một khoảng sân nhỏ, tầng hai là phòng có tầm nhìn ra vườn hoa.

Khắp nơi là những căn nhà lầu nhỏ và sân, đi dọc theo lối lát đá là đến khu hội nghị, hai bên đều là rừng trúc và núi giả, trông hệt như một khu vườn kiểu Tô Châu.

Trong hội nghị vẫn là phần giới thiệu ngắn gọn về chính sách du lịch hiện tại, Kenton Trip trình bày về ý tưởng, định vị và phương hướng của lần hợp tác này, nói về nền tảng văn hóa du lịch của Giang Tô và Chiết Giang, Trần Ý An ghi chép lại những điểm tham quan trọng điểm, cô ngồi ở hàng ghế thứ ba, người thuyết trình vẫn là một quản lý cấp cao nào đó của Kenton Trip, cô nghe rất chăm chú, ghi chép cũng rất chi tiết.

Kết thúc là tiệc buffet, Trần Ý An chủ động tìm đến phía khách sạn xin danh thiếp và sổ tay tuyên truyền, cô mang theo một chiếc cặp hồ sơ, phân loại cẩn thận rồi cất vào: khách sạn, ẩm thực, di chuyển, các công ty lữ hành nhỏ bên thứ ba...

Bữa ăn lần này cũng theo tiêu chuẩn ẩm thực Giang Chiết, vị thiên về nhạt và ngọt, Trần Ý An không khỏi nhớ đến Hoắc Thanh Lan, nếu không phải vì thường xuyên ăn cơm ở nhà anh, có lẽ cô cũng khó mà quen được khẩu vị này.

Trần Ý An đang ăn tối ở một góc, ánh mắt cô vẫn luôn dán vào màn hình điện thoại, cuối cùng điện thoại cũng rung lên.

Là tin nhắn wexin của Hoắc Thanh Lan, nói anh đã đến nơi, sau đó gửi một số phòng — Lần này anh không đến vì công việc mà rút ngày nghỉ từ kỳ nghỉ năm, cho nên phòng khách sạn chắc chắn là của anh tự đặt.

Trần Ý An nhanh chóng ăn xong chỗ cơm trong bát, hẳn là sau đó cũng không còn quy trình công việc gì nữa, bèn nhanh chóng rời đi.

Nhưng khách sạn kiểu này có một nhược điểm.

Diện tích quá lớn, phòng ốc rải rác, đường nhỏ bốn phía thông nhau, cô đi một lúc đã có cảm giác mình sắp lạc đường, thế là lần theo bảng chỉ dẫn quay lại sảnh lễ tân, hỏi xem phòng này ở đâu.

Lễ tân nhìn số phòng, "Đây là phòng Deluxe Suite của khách sạn bên em ạ, ở khu R, để em bảo đồng nghiệp dẫn chị qua nhé."

"Làm phiền rồi."

Khu R quả thật không dễ tìm, cô thậm chí có hơi căng thẳng.

Xung quanh đều được bố trí cảnh thắp đèn, cho nên vào ban đêm càng trở nên yên tĩnh hơn, cô theo nhân viên đi rất lâu mới tới nơi, cô lịch sự nói cảm ơn, rồi đứng đó nhắn tin cho Hoắc Thanh Lan.

Cửa mở từ bên trong.

Trần Ý An chạy chậm tới, đã vào xuân, Hoắc Thanh Lan chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, vẫn là quần tây phẳng phiu, dáng người thẳng tắp mà rắn rỏi, cô lao thẳng vào vòng tay anh, dang tay ôm chặt eo anh, áp mặt vào ռ𝐠ự.𝐜 anh, "Hoắc Thanh Lan, em nhớ anh c·♓ế·✞ đi được."

Hoắc Thanh Lan nâng tay xoa mái tóc dài của cô, "Anh cũng nhớ em, chân đã đỡ chưa?"

"Đỡ nhiều rồi, đáng ra phải đeo nẹp, nhưng hôm nay em dùng tất đàn hồi rồi, tốt hơn nhiều, cũng không đi đường nhiều lắm!" Trần Ý An từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, cô đi giày bệt, thấp hơn anh rất nhiều, phải ngước lên nhìn anh, cảm giác như đã rất lâu rồi anh không được nghỉ ngơi tử tế, trên mặt thấp thoáng nét mệt mỏi, Trần Ý An sờ má anh, "Có phải dạo này anh thức khuya nhiều lắm không?"

"Vẫn ổn, có một dự án gặp vài vấn đề, nhưng không nghiêm trọng, " Hoắc Thanh Lan rất ít khi nhắc đến công việc trước mặt cô, cửa sân đã đóng, Hoắc Thanh Lan cứ thế lặng lẽ ôm cô, bao bọc thân hình Ⓜ️·ề·Ⓜ️ 𝖒·ạ·ℹ️ trong vòng tay, sau một quãng thời gian dài, cuối cùng thì cô cũng xuất hiện trước mặt anh, Hoắc Thanh Lan cảm thấy, cuộc sống mù mịt kéo dài rốt cuộc đã trở về yên tĩnh.

Trần Ý An hỏi anh, "Anh mở cửa nhanh vậy, là vẫn luôn ngồi chờ em trong sân hả?"

"Ừ." Hoắc Thanh Lan đáp một tiếng.

Trần Ý An cười lên.

Cảnh trong sân rất đẹp, có hồ nước, trên mặt hồ có mấy cây thủy sinh màu xanh biếc, cô đều không biết tên, bọn chúng lặng lẽ trôi nổi dập dềnh, khẽ lay động theo gió, mặt nước liền gợn lên những vòng sóng nhỏ sau đó lan ra.

Cô vốn tưởng mình sẽ có rất nhiều lời không nhịn được mà nói ra, nhưng vào khoảnh khắc này, cô lại chỉ muốn ôm anh thật chặt.

"Em nhớ hình như anh là người Giang Chiết." Trần Ý An nói, "Có phải ở đây gần nhà anh lắm không?"

"Ừ, bà ngoại ở đây, " Hoắc Thanh Lan nói, "Anh không định về quấy rầy bà, không thì lại làm bà tất bật bận rộn một phen."

Trần Ý An ồ một tiếng, vỗ vỗ eo anh, "Vào trong thôi, sao cứ đứng ngoài sân mãi vậy."

Đêm mùa xuân vẫn hơi lạnh.

Hoắc Thanh Lan nắm tay cô đi vào trong, căn phòng rất lớn, phòng khách thiết kế kiểu Trung, cửa sổ sát đất, chậu cây xanh, thực ra phong cách cũng không khác mấy so với căn nhà của anh ở Tây Giao, đều sạch sẽ gọn gàng, giống như một căn phòng mẫu.

Hôm nay Trần Ý An ngồi xe hơn nửa ngày, có hơi mệt, cô đi tìm phòng tắm, thoải mái ngâm một lúc. Lúc mặc áo choàng tắm đi ra, Hoắc Thanh Lan đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng ngủ gọi điện, chắc là công việc bên Hồng Kông, bởi vì cô nghe anh nói tiếng Quảng, Trần Ý An nghe không hiểu, anh vẫy tay gọi cô, Trần Ý An bèn nhích qua, vốn chỉ định ngồi bên cạnh anh, nhưng Hoắc Thanh Lan lại kéo tay cô, để cô ngồi thẳng vào lòng mình.

Cô không dám động đậy lung tung, sợ 𝐩♓*á*𝐭 𝐫*𝒶 â*ⓜ †*♓*ⓐ*𝖓*𝐡 gì kỳ quặc.

Hoắc Thanh Lan vòng tay ôm eo cô, anh rũ mắt, thi thoảng đáp lại đối phương, anh rất thích eo cô, nhỏ nhắn nhưng vẫn có thịt, thi thoảng Trần Ý An có xíu bụng mỡ, cô bèn tự hào mà nói đó là mỡ bảo vệ t* c*ng, cách nói này đã thành công chọc cười Hoắc Thanh Lan, cô bèn tuỳ ý buông một câu: Cảm ơn mỡ của chị.

Thật là một cô gái đơn giản đến không thể đơn giản hơn.

Thần kinh căng thẳng của Hoắc Thanh Lan dần thả lỏng.

Kỳ thực chuyến công tác lần này không mấy thuận lợi, nhất là có một đối tác trong dự án đầu tư thành phố giữa chừng phá vỡ thỏa thuận, khiến dự án xuất hiện khoảng trống và thua lỗ, việc sàng lọc lại đối tác vừa tốn thời gian vừa tốn sức lực, nhiều bên phải đàm phán lại từ đầu, có vài đối tác dễ nói chuyện, cũng có đối tác thái độ cứng rắn, kỳ thực những trắc trở như vậy vốn dĩ rất thường gặp, anh cũng nên quen rồi, nhưng lần này, có đến mấy đêm, anh lại nhớ Trần Ý An.

Nhớ Trần Ý An luôn vui vẻ, sẽ không thật sự để bụng chuyện gì.

Mỗi chiều tối anh lại lướt xem tin nhắn cô gửi, thấy những chia sẻ vụn vặt của cô, khiến cuộc sống mệt mỏi của anh cuối cùng cũng có được một khoảng nghỉ, giống như sau một ngày bận rộn, đứng nơi bến cảng giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Cuối cùng cũng có được sự yên bình sau một chuyến cập bờ.

Trần Ý An đè tay lên tay anh, có lẽ do tâm lý, tự nhiên thấy nhột nhột, tay anh liền dừng lại.

Trần Ý An kéo tay anh, mười ngón đan nhau.

Hoắc Thanh Lan cũng chiều theo ý cô, tay anh rất lớn, khô ráo và ấm áp, cô cẩn thận ngắm nghía, rồi kéo lên môi ⓗô*𝓃 nhẹ một cái.

Hoắc Thanh Lan cúp điện thoại.

Trần Ý An ngồi trong lòng anh, ánh mắt anh rõ ràng rất bình tĩnh, nhưng lại khiến cô có hơi không thể kìm lòng.

Trái tim cũng ngứa ngáy, như đang có một khoảng trống mang tên nhung nhớ đang ngọ nguậy.

Trần Ý An ⓡướ●𝐧 ⓝ●🌀●ư●ờ●ⓘ, chủ động 𝒽ô.ⓝ lên môi anh.

Cảm nhận thật tỉ mỉ, cuối cùng anh cũng xuất hiện bên cạnh cô rồi.

"Hoắc Thanh Lan, mấy ngày nay em rất rất nhớ anh, " Hô hấp của Trần Ý An có hơi rối loạn, lại như mang theo uất ức tủi thân, "Chúng ta đã lâu rồi không gặp mặt, cũng không nói chuyện, mấy hôm trước em đi dạo phố một mình... Em đã nghĩ, giá mà có anh ở đây thì tốt biết mấy."

Hoắc Thanh Lan nhẹ nhàng xoa má cô, Trần Ý An thả lỏng cơ thể, ngửa đầu nhìn anh, ánh mắt đáng thương.

Giống như một chú cún mini golden với đôi mắt nước, đơn thuần, vui vẻ, nhớ nhung gì cũng đều viết hết lên mặt.

Mini Golden.

Dùng từ này để hình dung cô thật sự quá chuẩn.

Hoắc Thanh Lan nâng mặt cô, cúi đầu 𝖍ô-𝐧 lên, "Vậy nên anh đã về rồi đây."

"Nhưng mấy hôm nữa anh vẫn phải đi."

"Ở với em đến chủ nhật trước, chắc là tuần sau lại về?" Hoắc Thanh Lan nhịn cười nhìn cô, "Sao nhìn em vẫn tủi thân thế."

"Thì đúng mà." Trần Ý An ôm cánh tay anh, "Xa nhau nhiều ơi là nhiều ngày."

Nói xong, Trần Ý An kéo tay anh đặt lên n·ɢ·ự·c mình, dưới lớp da thịt, trái tim đập từng nhịp từng nhịp.

Cô như một bé mini golden đang tủi thân.

Hoắc Thanh Lan dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ trông ngóng từng ngày của Trần Ý An.

Anh bế cô lên, đặt xuống giường.

Trần Ý An ngồi trên giường đưa tay về phía anh, "Ôm -"

"Ừ, ôm."

Hoắc Thanh Lan bật cười, cúi người xuống, để cho cô ôm cổ mình.

Anh thích cô như vậy.

Nỗi nhớ trong veo thấy cả đáy.

Chương (1-79)