Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 09

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 09
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Diễn biến này hoàn toàn khác với những gì Hoắc Thanh Lan tưởng tượng.

Tiệm bánh ngọt Quảng Đông này không lớn, hương vị thanh nhã, bài trí cũng rất mộc mạc và 🌀.ầ.𝖓 𝐠.ũ.i.

Có vẻ như Hoắc Thanh Lan thường xuyên đến đây, anh lên tầng hai rồi ngồi vào bàn, chỉ nói một câu vẫn ba món như cũ, sau đó nhìn sang Trần Ý An ngồi đối diện, ý bảo cô gọi món, "Đói thì tự gọi."

"Em không đói ạ."

"Ngọt hay mặn?"

"Mặn ạ."

"..." Hoắc Thanh Lan lại vẫy nhân viên phục vụ, "Thêm một bát hoành thánh thịt cua."

"Sếp thường đến đây ạ?" Trần Ý An hơi ngại, bèn tìm gì đó để nói cho bớt ngượng ngùng.

Hoắc Thanh Lan rót nước nóng, tráng qua chén đĩa trước mặt, động tác tao nhã mà tự nhiên.

"Coi như vậy đi."

Anh sống một mình, một ngày ba bữa chủ yếu là cơm công ty hoặc tiệc xã giao, lúc bận quá có khi chẳng ăn gì, bình thường anh cũng hiếm khi nấu nướng, thi thoảng sẽ ghé chỗ này ăn khuya, lượng đồ ăn ít, cơm canh thanh đạm, hợp khẩu vị.

Trần Ý An nhìn quanh, trên tường dán đầy những quảng cáo giới thiệu về quán, gì mà cửa hiệu lâu đời từng lên thời sự.

Bình thường cô rất hiếm khi ra ngoài ăn.

Nhân viên lên món rất nhanh, ba món như cũ của Hoắc Thanh Lan là sườn hấp, cháo tam thất và há cảo tôm.

Trần Ý An thấy anh có vẻ không quá muốn tán gẫu thừa thãi, bèn lấy xấp tài liệu dày trong túi ra, lật đến chỗ mình đánh dấu.

Hoắc Thanh Lan cũng cảm thấy rất khó mà tưởng tượng, tuy anh thích thuận tiện thì giải quyết chuyện luôn không để đến hôm sau, nhưng vừa ăn khuya vừa trả lời câu hỏi của thực tập sinh, đúng là có hơi quá mức rồi.

Nhưng Trần Ý An lại cảm thấy rất tốt, chứ để đến mai khéo cô lại quên mất.

"Em đang xem dự án marketing Côn Minh này, " Trần Ý An vén tóc ra sau tai, "Số liệu cơ sở lấy từ đâu thế ạ? Thông qua Big Data tags hay sao ạ?"

"Có thể nói như vậy, trước tiên tạo ip địa phương để đẩy quảng cáo, căn cứ theo thói quen chọn lọc nội dung của người dùng để lọc ra nhu cầu ban đầu, sau đó bộ phận Dữ liệu sẽ phân tích chi tiết thị hiếu của từng nhóm khách, " Hoắc Thanh Lan nói, "Kenton Trip có vài ứng dụng là nền tảng trung gian, trước kia doanh nghiệp tiếp cận trực tiếp khách hàng, còn bây giờ là doanh nghiệp thông qua nền tảng để tiếp cận người dùng. Ngược lại phía khách hàng cũng vậy."

Trần Ý An đã hiểu, suy một ra ba, "Cho nên có thể tạo ip, cũng có thể đưa kế hoạch marketing tiến thêm một bước lên các nền tảng khác của tập đoàn Kenton, tạo chuỗi KOL hay KOC, mở rộng ảnh hưởng hành vi tiêu dùng."

Cô nắm bắt rất nhanh, Hoắc Thanh Lan khá hài lòng.

Trong mắt Hoắc Thanh Lan, giao tiếp chia làm hai loại: hiệu quả và không hiệu quả.

Cô rõ ràng thuộc loại đầu tiên.

Cho nên Hoắc Thanh Lan không còn mâu thuẫn nữa.

"Còn về lựa chọn phương án khách sạn..."

"Công ty có mở rộng hợp tác với các tập đoàn khách sạn năm sao quốc tế, " Hoắc Thanh Lan nói, "Chuỗi khách sạn của những tập đoàn này đều nhắm đến từng nhóm khách hàng riêng, từ cao cấp đến phổ thông, chúng ta cũng có ưu đãi riêng, bình thường sẽ là bộ phận Khách sạn kết nối với bọn họ, lựa chọn và tổng hợp thành một danh sách các phương án."

Hoắc Thanh Lan nói xong, rút bút chì trong tay cô, khoanh một chỗ trong tài liệu, "Cho nên ở bước này em cần liên hệ với bộ phận Khách sạn để họ chọn ra đối tác thích hợp cho lần này sau đó thảo luận ra phương án cụ thể."

Trần Ý An ồ một tiếng, thuận thế hỏi tiếp, "Cho nên nhà hàng và vé cũng tương tự như vậy ạ?"

"Đúng vậy."

"Còn một vấn đề nữa, đó là..." Trần Ý An hơi ngượng ngùng, câu hỏi này khiến cô có ảo giác mình đang gian lận, nhưng cô cảm thấy Hoắc Thanh Lan cũng sẽ không nói đáp án cho mình, có lẽ càng giống như tìm hiểu đề bài trước lúc thi hơn.

Loại cảm giác này rất kỳ diệu.

Giống hồi còn đi học, thầy hướng dẫn của mình là người ra đề, cho nên sinh viên sẽ dùng đủ mọi cách quanh co lòng vòng thăm dò ra phạm vi ôn tập từ thầy hướng dẫn.

"Nói đi." Anh đang ăn cháo, dáng vẻ đúng là đẹp mắt.

"Cho nên, khụ... Sếp cảm thấy marketing cho mùa đông nên tập trung vào đâu ạ?" Trần Ý An lại tự biện hộ cho mình, "Em cũng có vài ý tưởng rồi, nhưng sợ lối suy nghĩ của mình có hơi phiến diện."

Hoắc Thanh Lan khẽ đảo muỗng cháo trong tay, ý tứ trong lời của cô đúng là không giấu diếm tí nào.

"Thứ nhất, tôi không làm ở nhóm sáng tạo nên không thể đưa ra ý tưởng cho em, thứ hai, đây không phải buổi brainstorm(*) hay thảo luận sáng tạo, tìm điểm nóng tiếp thị là công việc của em."

(*) Brainstorm là một kỹ thuật nhằm tìm nhiều giải pháp cho một vấn đề, bằng cách thu thập, ghi lại các ý tưởng mới một cách tự do, khuyến khích sự cởi mở

Câu trả lời của Hoắc Thanh Lan khó mà tìm ra lỗi sai, giọng điệu giải quyết công việc.

Trần Ý An đương nhiên biết mình có lòng riêng khi hỏi ra câu này, cười hê hê nói vâng, rồi cúi đầu bắt đầu ăn hoành thánh trong bát mình.

Hoắc Thanh Lan nói xong có một giây tạm dừng.

Còn tưởng cô gái nhỏ này da mặt mỏng, nghe anh nói vậy nhất định sẽ xấu hổ hoặc mất tự nhiên, nhưng bọn họ là զ●ц●𝒶●ⓝ ♓●ệ cấp trên cấp dưới, anh không cảm thấy có vấn đề gì cả.

May là Trần Ý An không vì thế mà tỏ ra không thoải mái.

Quán không không khách, nhưng đồ ăn nóng hôi hổi, ông chủ nhiệt tình, lại nhân lúc này mang ra hai bát chè.

Hoắc Thanh Lan không thích đồ ngọt, anh rút một tờ khăn giấy lau tay, "Đưa cô ấy đi."

"..." Trước mặt Trần Ý An lại có thêm hai món ngọt.

Một bát sữa hạnh nhân, một bát chè đu đủ nấm tuyết.

Cô định khách sáo đôi câu, "Sếp không ăn ạ?"

"Không ăn."

"Vậy để em giải quyết ạ."

"..."

Hoắc Thanh Lan ngồi đối diện cô, Trần Ý An thật sự không hề câu nệ hay khách sáo gì, loại ở chung này không khiến Hoắc Thanh Lan phản cảm, so với buổi chiều rụt rè căng thẳng, lúc này cô rõ ràng đã thả lỏng hơn nhiều.

"Không căng thẳng nữa?" Anh chợt hỏi.

"Tan làm rồi mà ạ." Trần Ý An nhai nấm tuyết, "Với cả..."

"Với cả?"

Trần Ý An ngượng ngùng đáp, "Em thấy sau giờ làm, sếp cũng rất dễ tính, ừm... Sếp là người tốt."

Đáp án này không khỏi khiến Hoắc Thanh Lan buồn cười, anh khẽ cười, "Cách em diễn đạt cũng đủ đặc biệt đấy."

"Vậy anh cũng là một vị sếp tốt, " Trần Ý An bổ sung một câu, "Em nhất định sẽ trân trọng cơ hội thực tập lần này."

Hoắc Thanh Lan tự nhiên thấy hơi nóng.

Trần Ý An đã ↪️ở-ⓘ á-𝖔 khoác, áo và khăn vắt trên chiếc ghế bên cạnh.

Mái tóc dài vì tĩnh điện nhẹ mà hơi xù lên.

Buổi phỏng vấn hôm đó, anh chỉ cảm thấy đặc biệt và khó mà tưởng tượng, một cô gái nhỏ hơn hai mươi tuổi vừa mới ra trường, chẳng có gì trong tay, lại dám dùng thẻ tín dụng để tạo dòng tiền, còn biết tận dụng điểm thưởng, khi ấy anh chỉ nghĩ cô liều lĩnh, nhưng nói cách khác, chí ít thì cô thông minh và dũng cảm hơn rất nhiều những người đồng trang lứa khác.

Mấy ngày nay ngồi trong văn phòng, thi thoảng anh sẽ nhìn thấy cô, dẫu gì cũng là người được Anna coi trọng, lý lịch lại đáng gờm hơn hẳn mấy thực tập sinh khác, thế mà những lúc này cô chỉ yên lặng ngồi ở vị trí của mình, vùi đầu vào công việc, không hề có cảm giác tồn tại.

Anh nghĩ, hoá ra cũng chỉ là một người bình thường như bao người bình thường khác, chẳng thể bật lên thành ngôi sao sáng.

Cho đến tối hôm nay, cán cân trong lòng anh hơi nghiêng đi.

Anh dường như đã hiểu được câu nói của Anna: Cô đúng là khác biệt.

Nhưng rốt cuộc là khác biệt chỗ nào?

Hoắc Thanh Lan không biết.

Nhưng trực giác nhạy cảm và giác quan thứ sáu mách bảo anh, anh không ghét cô, thậm chí có đôi chút mong chờ đến ngày kiểm tra đánh giá của cô.

"Tiết tháng tám thường gắn với những từ khóa tránh nóng, cặp đôi, khai giảng, thời kỳ đặc biệt này, kế hoạch marketing có nên tập trung vào lễ Thất Tịch và hoạt động marketing mùa khai giảng không? Tháng tám là thời điểm nóng nhất năm, kế hoạch marketing có cần lưu ý cả vấn đề nắng nóng hay mưa bão không?"

Trần Ý An đang ăn hoành thánh, bỗng nhiên nghe thấy Hoắc Thanh Lan nói chuyện, cô "A!" một tiếng, trong đầu loé lên, bỗng như có một cánh cửa nào đó trong đầu mở ra, "Đúng vậy! Không nên chỉ marketing các địa điểm du lịch địa phương mà còn phải kết hợp yếu tố văn hóa và lễ hội nữa."

Trước đây cô từng ở nước ngoài, dù sao cũng không phải người địa phương, hiểu ít về phong tục và tập quán địa phương, sợ làm sai nên không dám làm những hoạt động thế này, nhưng sau khi nghe Hoắc Thanh Lan nói, cô bỗng có linh cảm rất lớn.

"Còn lễ Noel vào tháng mười hai, Tết Dương lịch, Tết Nguyên Đán..."

Hai mắt Trần Ý An sáng ngời.

Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, phản ứng nhanh, không quá ngốc.

Trần Ý An vừa ăn vừa suy nghĩ, nhớ Hedy từng nói, hoạt động năm mới, tổ của Linda muốn làm dự án marketing Tam Á, đây quả đúng là lựa chọn an toàn không thể sai lầm, dù sao mùa đông khắc nghiệt đi lại không thuận tiện, mọi người đều sẽ lựa chọn nơi có thời tiết ấm áp.

Nhưng lời của Hoắc Thanh Lan đã khiến cô bừng tỉnh, không nhất định phải bám vào thời tiết và khu vực.

Yếu tố văn hóa cũng có thể là một hướng đi mới.

Cô nhất thời im lặng suy nghĩ, Hoắc Thanh Lan chờ cô, tầm mắt dừng trên người cô.

Mặt mũi dáng vẻ cô cũng không tính là mề-ⓜ mạ-ℹ️, mà cảm giác có một sự dẻo dai can đảm, những lúc cô thả lỏng tự nhiên giống như vô tình giấu đi những gai nhọn. Cô không dính dáng gì đến ngọt ngào, ít nhất là khi nhìn cô, từ miêu tả mà Hoắc Thanh Lan có thể nghĩ đến là sự dẻo dai, không biết sợ hãi và gan dạ.

Buổi đêm tầm thường này nhờ có cô mà trở nên kỳ diệu không tầm thường.

Điều này khiến anh bất giác trở nên thả lỏng.

Anh không thích sự câu nệ, không thích người khác đeo một chiếc mặt nạ nguỵ trang khi đứng trước mặt mình.

"Có phải công ty chúng ta cũng hợp tác với các sở du lịch địa phương không ạ?" Trần Ý An đột nhiên mở miệng hỏi.

"Ừ, nhưng không chỉ có sở du lịch, " Hoắc Thanh Lan thu lại tầm mắt, rót một cốc nước, "Phải đi hỏi Henry."

Trần Ý An gật đầu, ăn xong những thứ trước mặt mình, cô hít sâu một hơi, sau đó vuốt vuốt ռⓖự·𝒸, "No quá."

"..."

Hoắc Thanh Lan không đáp, cầm chìa khóa xe đứng dậy.

Trần Ý An cầm áo khoác đuổi theo, vừa đi vừa mặc áo, quàng khăn lại, "Chỗ này gần nhà em rồi, em đi bộ về được ạ..."

"Bây giờ là một rưỡi sáng. an toàn ưu tiên hàng đầu, tôi đưa em đến trước cổng khu, không thiếu mười phút này." Hoắc Thanh Lan đi đằng trước.

Một lát sau vẫn không thấy người đuổi theo.

Anh quay đầu nhìn lại, Trần Ý An đứng ở cửa, dưới ánh đèn đèn đường khi lờ mờ khi sáng hẳn, chiếc khăn quàng trên cổ cô xô lệch lung tung, mái tóc dài hơi rối nhét trong khăn quàng cổ, bên trong quán rất ấm áp, nhiệt độ bên ngoài lại cực kỳ thấp, trên trán cô lấm tấm mồ hôi, làm ướt mấy sợi tóc, gò má hơi đỏ lên vì lạnh.

Khi đó không hiểu vì sao, bước chân của Hoắc Thanh Lan chợt khựng lại.

Anh không có thú vui xấu gì, cũng không có sở thích gì, lại càng không cảm thấy hứng thú với thứ gì, cảm xúc hiếm khi dao động.

Nhưng khoảnh khắc đó, trái tim anh bất giác đập nhanh hơn.

Hai mươi ba quả thật là một độ tuổi tốt tươi đẹp, gan dạ, tự do, chưa bị xã hội và cuộc đời mài mòn, cũng sẽ không có áp lực hay gánh nặng gì quá lớn, cho nên vẫn vô cùng đơn thuần và ngây ngô.

Thậm chí khuôn mặt cũng phúng phính căng tràn collagen.

Đây vốn là một khung cảnh rất đỗi bình thường, lại không hiểu sao đã chui vào nơi sâu nhất của ký ức, anh sẽ nhớ kỹ dáng vẻ hai mươi ba tuổi của Trần Ý An, bình thường mà lại không tầm thường.

"Eric, anh là người tốt."

Trần Ý An chạy chậm đến, cô không nói mấy lời khách sáo nữa, trước khi ngồi vào xe lại không nhịn được khen thêm một cái, "Cũng là một vị sếp tốt."

Hoắc Thanh Lan tự thấy bản thân thật hoang đường.

Anh thậm chí còn chưa hiểu rõ cô, chẳng biết cô là người thế nào.

Anh ừ một tiếng, trong ba mươi hai năm qua, Trần Ý An là người đầu tiên dùng từ "người tốt" để khen anh.

Không tiện dừng xe trước khu tập thể, Trần Ý An bèn bảo anh dừng ở đầu đường đi vào khu.

Cô lại nghiêm túc nói cảm ơn một lần nữa, đã làm lỡ thời gian của anh.

"Cảm ơn rất tốt, lần sau viết luôn bài phát biểu khen thưởng đi." Hoắc Thanh lan nói, "Chỗ này chỉ cho dừng ba phút, em nói thêm mười giây nữa thì mai đến đồn nộp phạt tiền cho tôi."

"..." Trần Ý An cười hê hê, nhanh chóng mở cửa xe đi xuống.

Hoắc Thanh Lan cho quay xe, qua kính chiếu hậu vẫn có thể thấy Trần Ý An đứng đó, còn liên tục vẫy tay chào anh.

Không hiểu sao anh bỗng thấy buồn cười.

Ngốc.

Chương (1-79)