| ← Ch.07 | Ch.09 → |
Không khí trong công ty nhìn chung khá tốt, mới vào làm nên Trần Ý An dồn một trăm hai mươi phần trăm tinh lực vào công việc, Hedy không ưa tổ của Linda, mà Linda cũng chẳng mấy thiện cảm với tổ của Hedy, Trần Ý An ngẫu nhiên đến phòng trà nước sẽ nghe thấy mấy thực tập sinh tám chuyện, nghe rất không có hy vọng.
Trần Ý An mới đến được mấy hôm, đã thấy có người thu dọn đồ rời công ty rồi.
Trần Ý An ngồi chỗ của mình, lặng lẽ quay đầu nhìn sang, hai thực tập sinh vào cùng đợt với cô đều ở tổ của Linda, đang cầm máy tính bảng, bộ dạng đầy khiêm tốn và tập trung hỏi ra những điều mình chưa hiểu, thoạt nhìn khá là bận rộn.
"Làm việc quan trọng là chất lượng chứ không phải số lượng, " Hedy thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, vỗ vai cô nói, "Thứ bọn chị coi trọng là độ hoàn thiện và chính xác."
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng Trần Ý An lại thấy áp lực đè nặng.
Bảy giờ vừa điểm, Max tức thì đứng dậy, vừa ngâm nga nghe theo bài hát trong tai nghe vừa thu dọn đồ vào ba lô, ăn bữa tối ở công ty xong, anh ta còn phải lái xe đi đón vợ tan làm.
Hedy thì dặm lại phấn tô lại son, dáng vẻ như tối nay sẽ hẹn hò.
Trần Ý An chưa vội về, Hedy dặn cô tính xong bảng số liệu cũng về nghỉ sớm thôi, dù gì cuối tuần còn phải đi công tác nữa, công tác rất vất vả, phải nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trần Ý An hỏi cô, "Chị đi rồi, em mà có gì không hiểu thì..."
"Hỏi Henry ha, như nhau cả, ngày nào anh ấy cũng tăng ca tới mười một, mười hai giờ, cuồng công việc khiếp." Hedy bĩu môi, "Thoải mái đi, đừng căng thẳng quá."
Nói thì nói thế, nhưng nhìn mấy thực tập sinh khác ai nấy đều chăm chỉ cần mẫn, Trần Ý An lại thấy nguy cơ trùng trùng.
Trần Ý An biết cơ hội lần này quý giá thế nào.
Vậy nên cô tự đặt mục tiêu cho mình, hiện tại cô phải cố hết sức vượt qua kỳ thực tập này.
Nghĩ vậy, Trần Ý An gửi tin nhắn nội bộ cho Henry hỏi anh ta có đang rảnh không.
Henry tưởng cô muốn hẹn trước để nói chuyện, bèn đáp trưa mai mình có thời gian.
Trần Ý An vội gõ chữ trả lời: Em muốn xem qua các dự án marketing trước đây của công ty để học hỏi ạ.
Henry trực tiếp mở cửa phòng gọi cô qua, "Lilian, qua đây."
Trần Ý An chạy chậm qua.
Henry cảm thấy ham học hỏi là chuyện tốt, nên cũng rất hào phóng mà đưa cho cô bản tổng kết tháng đã được Hoắc Thanh Lan sửa lại vài hôm trước, "Mấy ví dụ này khá điển hình, phù hợp với phong cách của sếp mới. Em cầm về xem đi, à nhưng mà mấy ngày tới tôi phải đi công tác, nếu có gì không hiểu thì hỏi thẳng Eric là được, sếp lớn tan làm còn muộn hơn cả tôi, sau mười chín giờ thường là không có lịch trình, em xin phép trước một tiếng là được."
Trần Ý An gật đầu, nói cảm ơn Henry, cô định hỏi thêm một vấn đề nho nhỏ, nhưng câu hỏi này khá là khó hỏi ra miệng.
"Nói đi." Henry vừa mở máy tính vừa hỏi cô.
"Em muốn hỏi là... thường sau một kỳ thực tập sẽ giữ lại mấy người ạ?"
"Một hoặc hai, chọn người ưu tú." Henry đáp, "Nhưng chính sách mới của công ty đang từng bước được tiến hành, em biết đó. Có gì không hiểu có thể hỏi bất cứ lúc nào nhé, tôi rất hoan nghênh."
Trần Ý An mất mấy giây mới phản ứng lại.
Khi ấy Hedy đã nói rất rõ rồi: Cắt giảm nhân sự.
Dù sao thay đổi tầng quản lý cấp cao chính là đổi sang hướng đi mới, Max thường nói đùa, một triều vua một triều thần.
Cũng tức là, cạnh tranh càng trở nên khốc liệt hơn.
Trần Ý An lại càng thấy mình phải nỗ lực hơn.
Cô quay lại bàn, pha một tách cà phê, Henry gửi mail qua, những chỗ đánh dấu chú thích trong đó đều là của Hoắc Thanh Lan.
Cô có thể nhìn ra được, Hoắc Thanh Lan đúng là rất nghiêm khắc.
Trần Ý An đeo tai nghe, bắt đầu tập trung đọc, bản kế hoạch marketing du lịch này cực kỳ chi tiết, dày đến mấy chục trang, cô vừa xem vừa dùng bút chì đánh dấu những chỗ chưa hiểu.
Bởi vì quá mức tập trung nên Trần Ý An quên mất cả thời gian, cô đeo tai nghe đi phòng trà nước thêm cà phê, rất có dáng vẻ sẽ chong đèn đọc hết một đêm này.
Kế hoạch marketing này thật sự rất tuyệt.
Ngày trước cô cũng từng làm ở một studio nhỏ, quy mô rất nhỏ, với một vài dự án có rất rất ít lựa chọn.
Càng không cần nói đến một kế hoạch sáng tạo đa dạng mà hoàn thiện thế này, bao quát cả một hành trình từ ăn, ở, đi lại, giải trí, mỗi một quá trình đều có kế hoạch marketing và quảng bá riêng, chuẩn xác đánh vào nhu cầu của từng nhóm khách hàng.
Kenton Trip là một nền tảng lớn.
Lúc Hoắc Thanh Lan kết thúc công việc đã là 0:30, không gian rộng lớn bên ngoài chỉ còn lại chừng một nửa số đèn còn bật, lác đác sáng vài chỗ.
Văn phòng tầng 33 gần như không còn một bóng người, cô lao công đang quét tước vệ sinh.
Anh đảo mắt một vòng, chợt thấy người ngồi ở kia.
Cô đeo tai nghe, trên bàn là bốn năm vỏ gói cà phê hòa tan và mấy túi bánh quy.
"Em định ở lại luôn đây à?"
Trần Ý An đang mải mê nghiên cứu kế hoạch trước mắt, đột nhiên thấy trong tầm mắt xuất hiện một bàn tay thon dài, cô hơi giật mình, vừa ngẩng đầu đã đối diện với một khuôn mặt tuấn tú, cô vội vàng tháo tai nghe xuống.
"Lúc nào rồi?" Hoắc Thanh Lan vốn không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng thấy cô không có dấu hiệu muốn tan ca về nhà là anh lại không nhịn được. Trước đây anh làm ở chi nhánh Bắc Mỹ, những đồng nghiệp nước ngoài đều nói cuộc sống công sở ở châu Á quá khắc nghiệt, đôi khi còn có tin nhân viên đột tử vì tăng ca, lúc anh về nước báo cáo công việc, ban giám đốc còn liên tục nhấn mạnh văn hóa công ty của Kenton.
Kenton có thể trở thành tập đoàn trong ngành đạt mức độ hài lòng cao nhất từ nhân chính là nhờ văn hoá quan tâm đến nhân viên.
"A vâng, mùng ba tháng mười hai ạ." Trần Ý An căng thẳng đến nỗi không hiểu là anh đang hỏi mấy giờ, "Kế hoạch marketing Thanh Đảo hạn chót là ngày mười tám..."
"Tôi hỏi thời gian." Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, đúng là cô gái này đầu óc chẳng bình thường tí nào, "Em không tan ca?"
"À à, " Trần Ý An vừa nhìn giờ đã bị doạ, vội tắt máy tính rồi dọn bàn, bỗng có ảo giác như bị đuổi khỏi thư viện trường vì sắp đến giờ đóng cửa, "Em về ngay ạ."
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, quan tâm tượng trưng một câu, "Nghỉ ngơi sớm đi."
Trần Ý An liên tục vâng dạ.
Hoắc Thanh Lan đi về phía thang máy.
Chờ thang máy khá lâu, anh nghe thấy phía sau có tiếng bước chân vội vàng, bèn nghiêng đầu nhìn sang, thấy Trần Ý An khoá chiếc túi đựng máy tính và giấy tờ lại, tay xách túi rác rồi chạy chậm về phía cô lao công rồi bỏ rác vào thùng, sau đó vuốt lại mấy sợi tóc bị rối, mỉm cười với máy chấm công.
Hoắc Thanh Lan không hiểu sao bỗng cảm thấy cô gái này thật giống một con thỏ ngây thơ chưa bị xã hội mài mòn, rốt cuộc mới chỉ mới 23 tuổi, làm gì cũng dựa vào nhiệt huyết và sự kiên trì.
Anh nhắm mắt nghĩ ngợi.
Khi đó Anna gửi mấy video phỏng vấn người mới cho anh, anh dành khoảng thời gian nghỉ trưa rảnh rỗi vừa xem tài liệu vừa xem qua chỗ video này một lượt.
Phần lớn đều trả lời rập khuôn như học thuộc trong sách giáo khoa, toàn những mục tiêu đao to búa lớn, người nào cũng tỏ ra tràn trề khát vọng, cũng có người hoặc do căng thẳng hoặc do cẩn thận mà được hỏi gì thì đáp đó.
Mãi đến khi anh nghe thấy một câu trả lời, thẳng thắn bất ngờ, đơn giản mà tự nhiên: Bởi vì thích ạ.
— Đương nhiên là bởi vì thích ạ.
— Vì sao lại thích?
— Bởi vì thế giới này vẫn rất tốt đẹp, đi nhiều nơi hơn mới có thể tận mắt chứng kiến nhiều hơn, có thể càng yêu thương và ɢ*ầ*𝖓 ℊ*ũ*❗ với thế giới và cuộc sống này hơn. Đi ngàn dặm đường đọc ngàn cuốn sách, ⓛ1·𝓃·𝖍 hồ·ռ con người sẽ mãi được bước đi. Em muốn mang theo lòng nhiệt huyết ấy đi khám phá những vùng đất trên thế giới.
Trong số tất cả thực tập sinh, đây là câu trả lời khiến anh ấn tượng nhất.
Không có kế hoạch, cũng không có mục tiêu, chỉ có sự thuần khiết và một trái tim nhiệt thành.
Hoắc Thanh Lan ngẩng đầu.
Đó chính là Trần Ý An.
Anh thậm chí vẫn nhớ rõ giọng nói và dáng vẻ của cô ngày hôm đó.
"Đinh -"
Thang máy đến rồi.
Hoắc Thanh Lan nhấc chân bước vào.
"Ôi khoan đã ạ -"
Trần Ý An ôm túi chạy tới.
Hoắc Thanh Lan vươn tay chặn cửa thang máy.
Trần Ý An chạy vào, áo len màu xám đậm, quần jean bó, ngoài khoác áo măng-tô, chiếc khăn quàng cổ được quấn cẩn thận, che kín đến cằm.
Trần Ý An ngượng ngùng cười, Hoắc Thanh Lan bấm tầng -2, cô bấm tầng 1.
Hoắc Thanh Lan lại nhắc cô, "Tầng một đóng cửa lúc mười một rưỡi rồi."
"Dạ?"
"Xuống tầng -2."
"À, dạ vâng. Cảm ơn sếp."
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, không nói nữa.
Trần Ý An nhìn con số giảm dần, trong lòng bỗng hơi thấp thỏm, cô chưa từng xuống bãi đỗ xe tầng -2, còn không biết lối ra ở chỗ nào.
"Đinh -"
Cửa thang máy lại mở.
Tầng hầm ẩm thấp lạnh lẽo, chỉ bật vài cái bóng, chẳng thấy nửa bóng người, xung quanh tối như mực, phóng mắt không nhìn thấy lối ra.
Những nơi thế này quả thật khiến người ta nổi hết cả da gà da vịt.
"Cái đó... sếp, " Trần Ý An chậm rì rì bước lên vài bước, có mấy cửa ra màu xanh đều khoá, cô không biết phải đi lối nào ra ngoài.
Thế là Trần Ý An cố lấy dũng khí, gọi anh lại.
Hoắc Thanh Lan vừa đi được mấy bước.
Anh quay lại nhìn cô.
"Em không biết lối ra ở đâu... Sếp không phiền thì có thể chỉ cho em không ạ?"
"Đi thẳng năm mươi mét, rẽ lối tây đi tiếp hai mươi mét đến khu J, rồi đi theo hướng đông tới khu H, lại rẽ phía tây, ra cổng C hướng nam."
Trần Ý An đứng sững tại chỗ.
Cô không phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Hơn nữa...
Chỉ riêng khu K bọn họ đang đứng này đã rộng khiếp rồi, xung quanh bốn phương tám hướng đều có lối.
Hoắc Thanh Lan thấy mình chỉ đường vô ích, bèn xoay người lấy chìa khoá xe ra, "Qua đây."
"À vâng..."
Trần Ý Chan chạy chậm đuổi theo, "Sếp không cần dẫn đường đâu ạ, vậy phiền anh quá."
Hoắc Thanh Lan đâu rảnh mà dẫn đường, anh đi thẳng về phía xe mình, "Lên xe."
"Dạ?"
"Tôi chở em ra ngoài."
"A vâng... Cảm ơn sếp ạ." Trần Ý An cũng không khách sáo, bởi vì tầng hầm tối om thế này thật sự có hơi đáng sợ, khả năng định hướng của cô cũng rất kém.
Xe của Hoắc Thanh Lan là một chiếc Bentley, cô kéo cửa sau không được, một lát sau thì cửa ghế lái phụ mở ra.
Cô ngượng ngùng ngồi vào, cài dây an toàn.
(*) ai không hiểu chỗ này lắm thì văn hoá bên Trung là trừ phi đi taxi hay người trong gia đình, còn không ngồi phía sau như là sếp, người lái thành tài xế của sếp kiểu kiểu vậy:>>, nên là nên ngồi ghế lái phụ, bé An ở nước ngoài lâu nên chắc quên haha
Bên trong xe của Hoắc Thanh Lan, nội thất một màu đen, giống hệt với văn phòng của anh.
Không gian có mùi da nhàn nhạt.
Anh không nói một lời khởi động xe.
Trần Ý An tranh thủ tra bản đồ, tàu điện ngầm ngừng chạy rồi.
Thời điểm này việc đặt xe Didi còn chưa quá phổ biến, nhưng Max rất đề cao, cảm thấy đây là công việc lý tưởng sau khi tốt nghiệp.
Xem ra cô chỉ cỏ thể đứng ven đường gọi xe.
Nhưng Hoắc Thanh Lan thả cô xuống cổng sau của công ty, ít người, khó gọi xe, cô chỉ đành chạy chậm đến cửa trước.
Thế là sau thời gian chờ đèn đỏ, Hoắc Thanh Lan vừa rẽ ra thì thấy bóng dáng kia vẫn đứng ở cửa trước, tay vươn ra vẫy xe.
Nhưng không có chiếc xe nào dừng lại, đều là xe đang chở khách rồi.
Giờ này đã qua giờ cao điểm tan làm gọi xe về nhà.
Hoắc Thanh Lan nhìn người kia đứng ở ven đường, cổ quấn khăn, thở ra khói trắng, cũng không hề mất kiên nhẫn, thấy có xe khác là lại đưa tay ra vẫy.
Cũng không biết mấy tiếng nữa mới gọi được xe.
Anh không biết lúc này suy nghĩ trong đầu mình là "quan tâm nhân viên" hay "ngày mai không quá bận, coi như làm việc tốt đi vậy".
Anh cho xe vòng về.
Cửa kính hạ xuống, thấy khuôn mặt nhỏ đã đỏ bừng vì lạnh, anh nói ngắn gọn, chặt đứtt những lời khách khí, "Đừng nói vô nghĩa, lên xe."
Trần Ý An ngoan ngoãn lên xe.
Hoắc Thanh Lan hỏi cô đi đâu.
Cô đọc địa chỉ, "Ở chỗ nào gần đó cũng được ạ."
"Tiện đường." Anh đáp, lời ít mà ý nhiều, "Tôi đi ăn khuya gần đó."
Hai mắt Trần Ý An sáng lên, "Gần nhà em luôn, chỉ cách ba con phố, hay là em đi theo sếp nha."
"...?"
"Không phải, em không ăn khuya, ý em là, sếp tiện thì đưa em theo, em có mấy vấn đề muốn hỏi, có phiền sếp không ạ? Cũng không nhiều, chỉ có sáu vấn đề thôi. Nếu sếp không tiện thì mai em tìm anh trợ lý hẹn trước cũng được."
| ← Ch. 07 | Ch. 09 → |
