Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 03

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 03
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Buổi phỏng vấn sẽ được ghi hình lại, Anna giới thiệu sơ lược về hai năm cải tổ vừa qua của Kenton Trip, tiền thân của công ty vốn là đơn vị lớn nhất trong nước làm về du lịch, nhưng mấy năm gần đây khi các hình thức du lịch nhỏ lẻ lần lượt xuất hiện trên internet, sức cạnh tranh lớn, doanh thu cũng giảm dần theo từng năm, do đó sau này mới bị tập đoàn Kenton mua lại. Hiện giờ Kenton Trip đã tái cấu trúc xong nội bộ và vẫn đang trong giai đoạn cải cách, rất được trụ sở xem trọng.

Hiện tại Kenton Trip có tổng cộng hai mươi mốt bộ phận: bộ phận khách sạn, bộ phận mua vé, bộ phận du lịch, bộ phận công tác thương vụ, vân vân, các bộ phận có thể phối hợp với nhau, có sự qua lại nhất định, mỗi bộ phận lại có các nhóm như marketing, vận hành, quảng cáo, phát triển kinh doanh, vân vân.

"Hiện tại nhóm marketing của bọn chị đang rất thiếu người, " Anna mỉm cười, "Công việc đều làm theo nhóm cả, nhưng chị có thể hỏi vì sao em lại tạm dừng học cao học không?"

Trần Ý An kiên nhẫn lắng nghe, câu hỏi này khiến cô hơi ngượng ngùng, khẽ mím môi, "Bởi vì em cảm thấy công sức bỏ ra và kết quả nhận lại không tương xứng nhau ạ."

"Cụ thể là?" Anna ý bảo cô cứ từ từ nói tiếp.

"Ban đầu em định dùng chuyên ngành cử nhân làm cầu nối, khi đó em có học cả ngoại ngữ thứ ba là tiếng Tây Ban Nha, em nghĩ như vậy thì khi học cao học có thể học thông dịch song song, đây luôn là nghề mơ ước của em, nhưng đáng tiếc là trường không cấp offer cho em chuyên ngành đó, nên em đành lấy lui làm tiến chọn nghiên cứu ngôn ngữ, nghĩ rằng sau này nếu học lên tiến sĩ có thể chọn lại, hoặc ở lại trường làm việc, hơn nữa em cũng đã tính toán đến cơ hội việc làm sau khi học ngành này, nhưng dần dần em nhận ra hướng đi đó càng lúc càng xa với kế hoạch ban đầu, học tiến sĩ cần số tiền rất lớn, nên em chọn dừng lại đúng lúc, " Trần Ý An nói, "Chi phí ba năm học khoa chính quy ở London không hề nhỏ, nhà em chỉ là gia đình bình thường, em có làm thêm để trang trải nên biết kiếm tiền khó thế nào, bởi vậy em muốn mỗi đồng tiền đều phải được dùng đúng chỗ. Với em, bằng cử nhân đã đủ rồi, nếu có thêm bằng thạc sĩ đúng là càng tốt hơn, nhưng nếu không thể thì cũng không cần gượng ép. Trong hồ sơ em có đính kèm bảng điểm đại học ạ."

"Studio này của em tổng cộng có 189 lượt phục vụ khách hàng, phản hồi đều rất tốt, em đã làm thế nào vậy?"

"Bởi vì khách hàng của bọn em chủ yếu là sinh viên, thật ra khách nữ và các cặp đôi chiếm đa số, chúng em sẽ căn cứ theo sở thích của khách hàng để tặng thêm các món quà nhỏ, hoặc là thương lượng với nhà hàng để họ tặng thêm món tráng miệng, hoặc là hợp tác với khách sạn để gửi quà lưu niệm, " Trần Ý An nói, "Thật ra quan trọng nhất vẫn là chân thành và để ý đến từng chi tiết nhỏ, chúng em sẽ dựa theo sở thích của mỗi vị khách để lập kế hoạch, studio của bọn em tuy nhỏ, nhưng ai cũng làm hết sức mình, chỉ mong khách hàng có được những trải nghiệm đáng nhớ và bọn em thu được một chút ít lợi nhuận là đủ."

Anna gật đầu, nhìn cô bằng ánh mắt đầy tán thưởng, theo kinh nghiệm của nhà tuyển dụng số một, tổng hợp lại, cô ấy nghĩ Trần Ý An có thể đạt điểm cao.

Cô không giống với những sinh viên mới ra trường khác tỏ ra quá non nớt hay quá căng thẳng rụt rè, lại vẫn giữ được sự ngây ngô và nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Quan trọng hơn, cô có sự can đảm, lý trí và độc lập.

Đây đều là những phẩm chất tốt mà Anna rất xem trọng.

Trong mắt Anna, nhân viên giống như các linh kiện, chỉ khi được đặt đúng chỗ mới có thể khiến cỗ máy lớn vận hành trơn tru.

Phỏng vấn Trần Ý An xong, khâu phỏng vấn buổi sáng cũng kết thúc.

"Không hợp với nhóm sáng tạo quảng cáo bên các anh lắm, " Anna nói với Liam bên cạnh, "Nhưng lại rất hợp với vị trí marketing, em ấy có sự chu đáo và quan tâm dành cho khách hàng."

"Bên tôi đang có năm thực tập sinh rồi, đúng là cô ấy hợp với marketing hơn. Nhưng ba bộ phận sáng tạo, marketing và nghiên cứu thị trường vốn là anh em, sau này có lẽ sẽ có nhiều cơ hội hợp tác."

Anna gật đầu, ôm tập hồ sơ đi lên tầng trên.

Hoắc Thanh Lan tạm thời được điều từ trụ sở chính xuống, văn phòng của vị giám đốc kỹ thuật tiền nhiệm vẫn chưa dọn xong, nhưng may mắn là anh cũng không mấy để tâm, tùy ý chọn một phòng khác.

Lúc Anna gõ cửa bước vào, Hoắc Thanh Lan đang xem báo cáo, nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn sang, "Có chuyện gì?"

"Gần đây nhân sự ở chi nhánh bị thay đổi nhiều, chính sách mới vẫn chưa ổn định, thành phố có ba, bốn sản phẩm du lịch mới rất mạnh, hẳn anh cũng đã nhìn ra hiện tại lượng khách cũ của chúng ta đang sụt giảm, khách mới lại nghiêng về phía đối thủ hơn, " Anna kiên nhẫn nói, "Tôi biết anh tuyển người rất khắt khe, nhưng vấn đề là chúng ta không còn nhiều thời gian để thong thả chọn người. Cuối năm là mùa du lịch vàng rồi."

"Vấn đề quyết sách cần bộ phận nhân sự can thiệp?" Hoắc Thanh Lan rũ mắt xem báo cáo trước mặt, đáy mắt càng lúc càng lạnh nhạt, anh không thích nhìn những câu chữ mơ hồ, chỉ cần những con số chính xác cuối cùng, mấy giây sau, anh bấm số điện thoại nội bộ, giọng nói lạnh như băng, "Bảo Henry viết lại báo cáo tháng, nộp lên trước hai giờ chiều."

"Henry không hài lòng vói nhóm thực tập sinh hiện tại, không có gì ngoài ý muốn thì cuối tháng đều sẽ bị loại, các giám đốc bộ phận đều bắt đầu có ý kiến rồi."

"Cho nên?" Hoắc Thanh Lan nói, "Trước mắt cho thấy quy tắc dùng người của nhóm marketing rất lỏng lẻo, liên tục giẫm vào vết xe đổ, cho nên lần này phải 💰*𝖎*ế*ⓣ ↪️♓ặ*ⓣ từ khâu đầu tiên, đừng để dưa vẹo táo sâu gì cũng được lọt vào vòng thực tập."

"Cho nên tôi muốn đề nghị bớt khắt khe về bằng cấp, anh cũng thấy mấy người Trần Ý An đợt này rồi, đều là sinh viên trường top, học đúng chuyên ngành, mà báo cáo thực tập lại hoàn toàn không bằng Trần Ý An. Anh có biết vì sao dù chuyên ngành cô ấy không liên quan mà tôi vẫn muốn thử xem sao không?" Anna rất nhẫn nại thuyết phục anh, "Bởi vì tôi học Xã hội học và 🍳u●𝖆●𝖓 h●ệ công chúng, tôi biết chuyên ngành của Trần Ý An khô khan đến mức nào, vậy mà cô ấy lại đạt điểm cao nhất toàn khóa, cho thấy cô bé ấy cực kỳ nỗ lực và chịu được áp lực. Nếu Trần Ý An muốn học xong thạch sĩ, thành tích tốt nghiệp chắc chắn cũng rất tốt. Ngoài ra, yêu cầu của nhóm kỹ thuật chỉ là bằng cử nhân song nhất lưu hoặc QS Top 50, chiểu theo yêu cầu của bọn họ, Trần Ý An hoàn toàn có thể."

"Không phải vì qua kính lọc cùng trường?" Hoắc Thanh Lan hỏi ngược lại một câu.

"Không phải tôi chưa từng đánh trượt người tốt nghiệp bằng giỏi từ G5 và Ivy(*)."

(*) Top 8 trường Đại học danh giá ở Mỹ, bao gồm: Brown University, Columbia University, Cornell University, Dartmouth College, Harvard University, University of Pennsylvania, Princeton University, và Yale University

"Kết quả thử việc sẽ không có ngoại lệ."

Đáp án này đã đủ khiến Anna hài lòng rồi.

-

Trần Ý An khá bận. Trước khi về nước cô còn lén ở sau lưng Judy gửi hồ sơ tới vài công ty khác, dù sao cũng không thể bỏ hết trứng vào một giỏ.

Nhưng mấy buổi phỏng vấn này đều là mấy kiểu quen thuộc, phúc lợi thường thường, nhiều thuật ngữ đen mà Judy từng phổ cập cho cô: thời gian làm việc linh hoạt nghĩa là hai mươi bốn giờ luôn trong trạng thái sẵn sàng bị gọi, bao nơi ở là hoặc mấy người chen chúc trong một phòng hoặc hoặc công ty xa xôi, còn cái gì mà mô hình quản lý phẳng(*) thực chất là sếp sẽ nhìn chằm chằm nhân viên, không có cơ hội thăng tiến...

(*) mô hình này loại bỏ tầng trung gian là giám đốc bộ phận, còn CEO - Trưởng nhóm - Nhân viên, để nhân viên có thể giao tiếp, báo cáo hoặc nhận chỉ đạo trực tiếp hơn từ cấp trên, giúp quyết định nhanh hơn, linh hoạt hơn, hiệu quả hơn, trao quyền và giảm quan liêu

Trần Ý An bận rộn cả một buổi chiều, sau đó ngồi tàu điện ngầm ghé siêu thị mua ít đồ sinh hoạt, chờ cô xách hai túi lớn về đến nơi, Cù Dĩnh cũng vừa về đến nhà.

"Ôi trời cậu mua nhiều đồ vậy làm gì, mấy thứ này chúng ta dùng chung cũng được mà, " Cù Dĩnh giúp cô sắp đồ, quả là một cô gái nhiệt tình, "Bình thường mình với Ôn Thần không ăn ở nhà, chỉ cuối tuần mới ăn cùng nhau, lát nữa cậu gặp Ôn Thần nhé, cô ấy là người Yên Kinh đấy, tốt bụng lắm. À, cậu là người ở đâu? Mình ở Cam Túc."

Cuối cùng Cù Dĩnh cũng có thời gian để chính thức giới thiệu với cô.

"Mình hả? Mình ở Tuyền thành(*)." Trần Ý An mua quýt, hai người bèn chia nhau ăn.

(*) tên cũ của thành phố Tế Nam, thuộc tỉnh Sơn Đông

"Tề đa cam tuyền, quan vu thiên hạ(*), " Cù Dĩnh nói, "Mình đến từ Cam Túc, vùng nhỏ thôi, nếu không có gì ngoài ý muốn thì sau này sẽ cố gắng bám rễ ở Yên Kinh."

(*) thành phố Tế Nam thời cổ còn gọi là Tề Thành, hình như thời Xuân Thu thuộc nước Tề, câu này đại ý là đất Tề có nhiều suối ngọt (tuyền), suối là 𝖑*ı*𝖓*h ♓*ồ*𝓃 của vùng đất này. Về sau đặt là Tuyền thành chắc cũng vì vậy

Trần Ý An cảm thấy cô ấy thuộc trường phái cực kỳ lạc quan, như một mặt trời nhỏ.

Cù Dĩnh lại nói, "Người vùng mấy cậu cao ghê ấy, mình có một mét sáu hai thôi. Có phải cậu cao hơn mét bảy không?"

"Một mét bảy lăm, " Trần Ý An phì cười, "Đùa cậu đó, mình chỉ cao một mét sáu chín thôi."

"Chẳng sao cả, đi giày cao gót vuốt tóc lên, chúng mình bốc phét lên mét tám cũng được ấy chứ." Cù Dĩnh rút hai tấm vé trong túi ra, "Nè, hôm nay chiếu vở kịch của đạo diễn Ôn bạn cùng phóng của chúng ta, xem xong rồi đi ăn lẩu."

Trần Ý An oa một tiếng.

"Cậu chưa xem bao giờ à?"

"Chưa, ở nước ngoài không có cơ hội xem, lịch học dày quá, với cả mua vé cũng rất đắt." Trần Ý An thật thà đáp.

Cù Dĩnh kéo cánh tay cô, gật đầu, "Là do tỷ giá bảng Anh cao, trong nước thì thiếu gì đâu, mấy hàng ghế sau cũng chỉ có vài chục tệ, có khi mua còn được giảm giá."

"Cậu thích xem à?"

"Không thì một mình ở Yên Kinh chán lắm, dù sao cũng phải tìm việc gì làm mà."

Hai người vừa nói vừa đi tới rạp kịch, đến rồi mới biết đó là vở Tứ thế đồng đường do Học viện Điện ảnh Yên Kinh dàn dựng.

Tiếc là chỉ lấp ghế một phần ba, hơn phân nửa người xem là sinh viên.

Các diễn viên trẻ diễn rất sinh động, nhập tâm và chuyên nghiệp, đoạn cao trào còn có người vỗ tay khen hay. Ba tiếng trôi qua rất nhanh.

Lúc kết thúc, Trần Ý An vẫn còn lưu luyến nhìn sân khấu.

Cù Dĩnh cười hớn hở chỉ cho cô, "Đại ɱ·ỹ 𝐧·ữ bên phải đó! Bạn cùng phòng Ôn Thần của chúng ta, đạo diễn Ôn!"

Lần này thì Trần Ý An nhìn thấy rồi.

Mái tóc đen thẳng dài chạm eo, mắt đen môi đỏ, có lẽ là một cô gái trầm tính nhưng lại có khí chất thanh cao, mặc quần jean bó sát phối với bốt dài, áo khoác da ngắn cực kỳ ngầu, đúng như cô nghĩ: Là một "cool girl".

Buổi diễn kết thúc, chỉ có ba diễn viên đi cùng nhau, đều là người trẻ tuổi.

Bọn họ cùng đi ăn lẩu, bầu không khí sôi nổi náo nhiệt, Trần Ý An hơi hướng nội, ngồi vào bàn tiệc năm nữ hai nam.

Một chàng trai điềm đạm ít nói phụ trách chăm lo cho mọi người, rót nước trái cây thêm đồ ăn, chu đáo quan sát mỗi người, cậu ta đeo cặp kính nửa gọng, mặc áo khoác gió màu đen, khá đẹp trai.

"Đây là Trần Dục, đóng vai quản gia!" Cù Dĩnh nhiệt tình giới thiệu.

"Trần Ý An." Cô ngại ngùng đưa cốc của mình ra.

Trần Dục rót nước cam cho cô, "Xin chào xin chào." Nói xong, bên tai còn hơi đỏ lên.

Đó là bữa cơm tụ tập đầu tiên của Trần Ý An tại Yên Kinh.

Mấy người trẻ cụng ly chúc mừng ba buổi diễn đầu tay do Ôn Thần làm đạo diễn thành công tốt đẹp, cũng chúc mừng cô bạn cùng phòng mới đến.

Trong quán lẩu nhỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Ý An hơi đỏ lên, nghe mọi người tán gẫu.

Cảm giác không thoải mái vì vừa đặt chân đến vùng đất lạ thoáng cái tan biến, hóa ra thế giới này không lạnh lùng như cô tưởng.

Ra là mỗi người đều có giấc mơ của riêng mình.

Ai cũng muốn ở lại thành phố này, gây dựng một khoảng trời thuộc về chính họ.

Bữa ăn kết thúc, hai chàng trai đưa hai cô gái kia ra ga tàu điện ngầm và bến xe buýt, ba người Trần Ý An ở gần đây, bèn cùng nhau đi bộ về nhà.

"Quà gặp mặt."

Cù Dĩnh đi ở giữa, tay khoác túi, hớn hở lên tiếng nhắc nhở.

Ôn Thần bèn đưa cho Trần Ý An một túi giấy.

Trần Ý An ngạc nhiên, vội cảm ơn.

Bên trong túi giấy là một chiếc khăn choàng nâu.

"Sáng nay dậy uống nước thấy cậu đi xuống tầng, đang hạ nhiệt độ, cuối tuần cậu đi Tây Đan mua áo khoác dày đi, tạm thời quàng cái này trước."

Trần Ý An cười, đuôi mắt cong cong, vừa ăn lẩu nên trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi đỏ, cô quấn khăn quanh cổ, Cù Dĩnh lập tức khen Ôn Thần có mắt thẩm mỹ tốt.

Ôn Thần cười cười.

Trần Ý An cảm giác rất kỳ diệu, lại thấy mình quá may mắn, cảm giác thấp thỏm từ khi đặt chân đến Yên Kinh đã bị quét sạch không còn gì.

Cô cảm thấy Yên Kinh rất tốt, nhìn như rất lạnh lùng, nhưng lại ấm áp không tưởng.

Ba cô gái làm quen nhau bằng cách đó, rồi nắm tay đi trên con đường lớn trở về.

Đèn đường lờ mờ, gió lạnh liên tục quét qua, trong lòng lại vô cùng ấm áp.

— "Judy, tớ có bạn mới rồi." Trần Ý An gửi tin nhắn cho Judy, lại gõ chữ, "Bạn cùng phòng, tốt tính lắm, nhưng cậu vẫn là người bạn tốt nhất của tớ."

Judy: Coi như cậu biết điều. Lấy được cái bằng thạc sĩ ác mộng này tớ sẽ về nước thừa kế gia nghiệp, đến lúc đó cậu chỉ cần bám đùi tớ thôi.

Trần Ý An tựa lưng vào đầu giường cười, lại gửi tin nhắn vào nhóm gia đình cả nhà tương thân tương ái.

Gửi ảnh chụp nồi lẩu, cả ảnh phòng của mình.

— "Bố mẹ, con ở Yên Kinh rất tốt, mới đi ăn lẩu với bạn cùng phòng về nè."

— Chị Hồng: "Chăm sóc tốt bản thân, đừng để mệt quá! Nhớ phải chia tiền với người ta!"

— Ông Trần: "Lì xì wexin, cung hỉ phát tài."

Trần Ý An bấm mở.

Hai cái lì xì hai trăm tệ, tổng bốn trăm tệ.

Ông Trần: Mua quần áo.

Trần Ý An trả lời một meme OK: Con đang định cuối tuần đi Tây Đan mua quần áo! Lão trần vạn tuế!

Chị Hồng: [Chuyển khoản wexin 500 tệ]

Trần Ý An càng cười vui vẻ hơn, nhận tiền rồi gửi một cái ♓●ô●ⓝ gió.

Thu nhập hôm nay là chín trăm tệ.

Trần Ý An nằm xuống giường, bỗng có cảm giác chờ mong vào những ngày sắp tới.

Mục tiêu tháng này của cô là phải tìm được việc!

— Lời tác giả —

Cảm thấy sẽ là một bộ truyện khá ấm áp!!! Không quá giống với những bộ trước.

Chương (1-79)