(1)
| ← Ch.61 | Ch.63 (c) → |
Đêm trừ tịch năm nay, Tư Già đón năm mới ở Yến Thành. Những năm trước, cô đều theo Tư Bắc Nhược đến biệt thự Hi Ninh, ăn một bữa cơm đoàn viên với Tư Nguyên Hùng, Hứa Tinh, cùng hai nhà cậu cả và cậu hai. Nhưng năm nay cô đã lấy chồng nên không về Minh Thành nữa.
Sáng sớm đêm trừ tịch, Tư Già đang say giấc nồng thì bị Tạ Minh Huyền 𝒽ô*n cho tỉnh.
Cô mơ màng tỉnh dậy, gò má ửng hồng, vừa mở miệng, giọng đã có chút khàn đặc: "Làm gì thế?"
Cô vốn chưa ngủ đủ, Tạ Minh Huyền lại còn ♓-ô-n rất mạnh, rõ ràng là cố ý.
Tạ Minh Huyền không đáp lời cô ngay mà ↪️ắ·𝓃 n𝐡·ẹ lên nụ hoa trên b** ng*c cô. Mãi đến khi Tư Già không chịu nổi nữa, đẩy đầu anh ra, người đàn ông mới dừng lại. Anh ôm cô vào lòng, giọng cũng có vài phần khàn khàn, ♓ô-ⓝ lên vành tai cô rồi nói: "Hôm nay là trừ tịch."
Tư Già "ưm" một tiếng: "Em biết rồi."
Nhưng cô vẫn muốn ngủ. Bữa cơm với ông bà nội của Tạ Minh Huyền cũng phải đến chiều mới đi, sao không thể để cô ngủ thêm một chút chứ.
Hôm qua tiệm trang sức vừa khai trương, cô đã mệt rã rời.
"Dẫn em đi xem phòng cưới." Tạ Minh Huyền ôm nghiêng cô, bàn tay luồn vào trong áo.
Từng chút, từng chút một, Tư Già không tài nào ngủ tiếp được, đáy mắt đã phủ một tầng sương mờ, hàng mi khẽ 𝖗𝖚-𝖓 r-ẩ-y."Phòng cưới?"
Tạ Minh Huyền 𝒽●ô●n lên gáy cô trắng ngần, "Ừm."
Phòng cưới ở Yến Thành cô vẫn chưa được xem, vì mãi vẫn chưa trang hoàng xong. Cô rất hứng thú với phòng cưới, nhưng thực ra nhà quá lớn cũng chẳng có gì hay. Căn hộ ở Tây Thần Phủ này cô ở đã rất thoải mái rồi, lại không xa văn phòng thiết kế của cô và Tạ Minh Huyền cũng như cửa hàng trang sức, rất tiện cho công việc.
Khi chọn hai địa điểm đó, cô đã cố ý chọn nơi gần nhà, mà phòng cưới của cô và Tạ Minh Huyền hình như ở đường Hoa An.
Từ đây lái xe qua đó mất những bốn mươi phút.
Anh véo hơi mạnh, Tư Già giơ tay lên ấn nhẹ, hắng giọng hỏi: "Trang hoàng xong rồi ạ?"
Không hắng giọng không được, cổ họng cô khản đặc như vịt đực. Tối qua dùng giọng quá độ, chắc phải dậy uống chút nước ấm mới đỡ.
Tất cả là tại Tạ Minh Huyền, dày vò cô rất lâu."Ừm, " Tạ Minh Huyền đáp.
Tư Già dụi dụi mắt, "Nhưng em chưa ngủ đủ, cho em ngủ thêm lát nữa đi."
Còn tưởng Tư Già nghe thấy nhà đã trang hoàng xong sẽ kích động lắm, ai ngờ giấc ngủ với cô vẫn là quan trọng nhất. Tạ Minh Huyền nhếch môi, "Cũng được."
Tư Già muốn trở mình nhưng toàn thân đau nhức, đành ôm lấy cánh tay Tạ Minh Huyền rồi nhắm mắt lại.
Cô mệt mỏi rã rời, cần phải ngủ một giấc thật no thì mới được. Ngủ không ngon, da dẻ sẽ không đẹp, hôm nay lại là ba mươi Tết. Giấc này kéo dài đến tận 11 giờ trưa, khi mặt trời đã treo lơ lửng trên những áng mây.
Từng tia nắng vàng óng ả chiếu xuống mặt tuyết trắng xóa, như thể phủ thêm một lớp voan vàng mỏng lên tấm áo tuyết của đất trời.
Ngủ một giấc no nê, tinh thần Tư Già trở nên phấn chấn, lòng tràn đầy mong đợi được Tạ Minh Huyền dẫn đi xem phòng cưới. Nhưng trước khi ra khỏi nhà sau bữa trưa, cô đeo một chiếc tạp dề nhỏ, cùng Tạ Minh Huyền dán câu đối và giấy cắt hoa song hỷ màu đỏ cho căn hộ ở Tây Thần Phủ để cầu may mắn cho năm mới. Phải tự tay dán lên mới có cảm giác nghi lễ.
Sau đó, Tạ Minh Huyền tự mình lái xe, không gọi tài xế, chở cô đến đường Hoa An.
Ngự Hà ở đường Hoa An là khu biệt thự cao cấp nhất Yến Thành. Vừa lái xe vào khu này, Tư Già đã hạ cửa kính ô tô xuống.
Xe còn chưa tiến vào cổng lớn phía trước, Tư Già đã khẽ hé môi, ngây người ra đó, cảm giác như mắt mình có vấn đề.
Tòa biệt thự phía trước...
Phải nói là một tòa lâu đài màu hồng.
Biệt thự ở đây được xây dựng ven hồ, và tòa biệt thự màu hồng phía trước là hoành tráng nhất. Nói ra thật trùng hợp, có lần lướt Douyin, cô tình cờ thấy được video về tòa biệt thự này do một người qua đường quay lại. Tư Già còn nhấn thích, không để ý địa chỉ, chỉ biết nó cũng ở Yến Thành. Trong đầu cô còn thoáng qua một ý nghĩ, rằng người xây dựng tòa biệt thự này hẳn phải rất lãng mạn, và... rất có tâm hồn thiếu nữ.
Dù trong lòng đã có linh cảm, Tư Già vẫn chưa dám chắc chắn. Mãi cho đến khi Tạ Minh Huyền lái xe thẳng về phía trước, dừng lại trước cổng lớn của "tòa lâu đài màu hồng", có hai bảo vệ từ trong chạy ra mở cánh cổng lớn bằng đồng cổ.
Xe lập tức lái vào trong. Tư Già: "..."
Tòa biệt thự lớn màu hồng này, thật sự là phòng cưới của cô và Tạ Minh Huyền...
Xe chạy vào sân, đi thẳng vào trong cùng rồi dừng lại trước cửa biệt thự. Khi xuống xe, Tư Già không khỏi ngắm nhìn xung quanh.
Tạ Minh Huyền đưa tay ra, nắm lấy tay cô dắt vào "lâu đài".
Phòng cưới ở Yến Thành này có thể nói là rộng gấp ba lần phòng cưới ở Minh Thành, nên khi vừa nhìn thấy, trong đầu cô chỉ hiện lên hai chữ "lâu đài"... Cùng với đó, toàn bộ tường ngoài của nó đều được sơn màu hồng phấn... Điều này khiến Tư Già có cảm giác như lạc vào một giấc mơ.
Biệt thự tổng cộng có bảy tầng, tiện nghi đầy đủ, cực kỳ xa hoa. Điều Tư Già quan tâm nhất là phòng để đồ, quả nhiên như lời Tạ Minh Huyền nói, nó được sao chép y hệt từ phòng cưới ở Minh Thành. Tư Già rất hài lòng, lại còn vô cùng phấn khích, nhưng cũng có nhiều điều khó hiểu.
Cô kéo tay áo Tạ Minh Huyền, "Sao lại là màu hồng?"
Chẳng lẽ Tạ Minh Huyền có sở thích đặc biệt với màu hồng sao? Trước đây anh đã tặng cô một con My Melody hồng phấn dễ thương không chịu nổi, khiến người ta không thể không nghi ngờ anh có một đam mê đặc biệt nào đó. Mà đam mê này lại chẳng hề hợp với hình tượng cao lãnh của anh chút nào.
Tạ Minh Huyền: "Không thích à?"
"Cũng được ạ..." Không đúng, trả lời như vậy hình như hơi không nể mặt, dù sao cũng là Tạ Minh Huyền đã tỉ mỉ sắp đặt, khơi dậy cả trái tim thiếu nữ của cô. Cô sửa lời: "Thích chứ ạ! Chỉ là, màu hồng có hơi khoa trương..."
"Nhưng rất hợp với em." Tạ Minh Huyền vỗ nhẹ đầu cô."..."
Sao lại hợp với cô chứ? Năm nay cô đã 22 rồi, chứ đâu phải vị thành niên.
Lòng bàn tay anh lại đặt lên gáy cô, giọng trầm ấm: "Tiểu công chúa, chẳng phải nên sống trong lâu đài màu hồng sao?"
Câu nói này chạm mạnh vào trái tim Tư Già. Cô lập tức không thể nào phàn nàn hay trêu chọc về ngôi nhà màu hồng này được nữa, cũng dập tắt luôn ý định bảo Tạ Minh Huyền sơn lại màu khác...
Cô lao vào lòng Tạ Minh Huyền, "Được thôi, vậy thì làm tiểu công chúa."
"Tiểu công chúa của Tạ Minh Huyền."
Tạ Minh Huyền khẽ cười một tiếng, xoa đầu cô, "Ừm."
Tòa biệt thự này là do bà nội Cố Hướng Lan cho người xây từ rất sớm, nói rằng phong thủy ở đây tốt, sau này có thể dùng làm phòng cưới cho anh. Chỉ là anh mãi không kết ♓ô·п·, nên ngôi nhà vẫn để trống. Năm nay mới được tu sửa lại. Còn việc sơn nó thành màu hồng là ý tưởng bất chợt của anh vào một đêm nọ. Lúc ấy Tư Già vừa ngủ thiếp đi trong lòng anh, nhìn gương mặt ửng hồng của cô, anh đã nảy ra ý nghĩ này.
Cô gả cho anh, chỉ có thể tốt hơn trước đây, và nhất định phải tốt hơn trước đây, hơn nữa, phải hạnh phúc hơn trước đây.
Lúc đến họ có mang theo câu đối và giấy cắt hoa song hỷ. Biệt thự quá lớn, không giống như căn hộ chung cư, nhưng cũng không thể không trang trí một chút nào, hơn nữa đây còn là phòng cưới. Tư Già và Tạ Minh Huyền bắt đầu bận rộn, dán giấy cắt hoa song hỷ lên cửa lớn tầng một và sáu cánh cửa sổ sát đất.
Rõ ràng là một công trình kiến trúc rất Tây, nhưng khi dán lên những ô cửa sổ màu đỏ rực lại không hề khó chịu, mà còn trông rất hân hoan, vui vẻ.
Xong việc, họ phải đến nhà cũ của gia đình họ Tạ. Thực ra Tư Già vẫn chưa tham quan hết tòa biệt thự lớn này, nhưng cô kìm nén lại, cùng Tạ Minh Huyền rời đi trước.
Nhà cũ của họ Tạ là một tòa tứ hợp viện bên cạnh hào thành. Đến nơi, Tư Già gặp rất nhiều họ hàng của Tạ Minh Huyền. Vào ngày trừ tịch, cha của Tạ Minh Huyền và người mẹ kế thứ hai của anh, cùng hai đứa em trai em gái của anh đã từ nước ngoài trở về.
Nhưng khi gặp mặt, giữa họ vẫn rất xa lạ. Hai đứa em đó rõ ràng rất sợ Tạ Minh Huyền, vừa thấy anh là trốn mất. Tư Già cũng không phải người khéo léo, giỏi ứng phó với những người họ hàng không thân quen, nên cô chỉ chào hỏi đơn giản. Cô nói chuyện với bà nội Cố Hướng Lan nhiều hơn, ở chỗ những người khác, có lẽ cô đã để lại một hình tượng cao quý lạnh lùng.
Sau khi cùng nhau ăn bữa cơm tất niên, đám trẻ con chạy ra ngoài tụ tập đốt pháo hoa, còn người lớn thì ngồi xem Gala Chào Xuân trên TV. Tư
Già không mấy hứng thú với pháo hoa, bèn cùng mấy người cùng thế hệ nhà họ Tạ chơi mạt chược.
Tạ Minh Huyền không chơi, Tư Già phát hiện ra anh thế mà lại không biết chơi, chỉ ngồi bên cạnh xem cô đánh.
Vận may của Tư Già hôm nay khá tốt, cô thắng liền mấy ván. Đêm nay Thần Tài dường như đặc biệt ưu ái cô, chỉ nửa tiếng sau, điện thoại cô đã nhận được gần hai ngàn tệ tiền chuyển khoản.
Nhưng cô để ý thấy ba người chơi mạt chược cùng mình đều có chút gượng gạo, chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, thật sự chỉ đơn thuần là chơi mạt chược.
Chỉ có Tạ Tri Cần là nói nhiều hơn một chút, mỗi lần cô thắng, cậu ta đều trêu chọc vài câu. Mãi sau này, khi Tạ Minh Huyền bị ông nội Tạ Quảng Nguyên gọi đi thư phòng, không khí trên bàn mạt chược như được giải phóng ngay lập tức.
Tạ Tri An và cô em gái nhà chú hai của Tạ Minh Huyền là Tạ Lưu Y bắt đầu nói nhiều hơn. Lúc lấy bài, Tạ Lưu Y còn không nhịn được nói: "Chị dâu cả ơi, chị gả cho anh cả của em thật sự là quá quá tốt rồi. Năm nay tiền lì xì bà nội cho em dày hơn mọi năm nhiều, chắc chắn là vì đặc biệt vui mừng anh cả kết ♓·ô·𝓃·. Anh ấy độc thân nhiều năm quá rồi, bà nội vẫn luôn mong anh ấy lấy vợ."
"..."
Tạ Tri An liếc nhìn Tư Già, rồi gật gật đầu theo.
Còn nói thêm một câu: "Đúng vậy... Năm nay em và anh trai em cũng có tiền lì xì."
Gia đình họ Tạ dạy dỗ con trai, cháu trai nghiêm khắc hơn con gái, cháu gái. Trong đám cháu chắt này, sau khi thành niên chỉ có cháu gái mới được nhận lì xì vào các dịp lễ tết. Năm nay, bà nội Cố Hướng Lan và ông nội Tạ Quảng Nguyên lại còn lì xì cho cả bố mẹ chúng, có thể thấy việc Tạ Minh Huyền cuối cùng cũng kết ♓·ô·𝓃 đối với họ đáng mừng và đáng chúc phúc đến nhường nào.
Tạ Lưu Y ghé sát vào Tư Già một chút, hạ giọng nói: "Hơn nữa nhé chị dâu cả, mọi năm chúng em đều không được chơi mạt chược, trẻ con cũng không được đốt pháo hoa, đều phải tụ tập ở phòng khách xem Gala Chào Xuân. Năm nay vì có chị ở đây, để không quá đơn điệu, bà nội mới cho người mua bàn mạt chược và pháo hoa đấy."
"............"
Tư Già kinh ngạc tột độ, lúc này mới biết tác dụng của mình lại lớn đến thế. Cô còn tưởng gia phong nhà họ Tạ không nghiêm khắc như nhà họ Tư. Đêm giao thừa nhà họ Tư cũng có rất nhiều quy củ, mỗi lần tụ tập ở biệt thự Hi Ninh, cô chỉ cảm thấy đông người, bất kể người lớn hay trẻ con đều rất câu nệ, không dám nói năng linh tinh, tụ họp gia đình mà cứ như đi thi. Cả đám trẻ con bọn họ đều như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.
Cô cứ ngỡ, nhà họ Tạ sẽ khác...
Thực ra còn một điều Tạ Lưu Y chưa nói, đó là trước đây vào dịp Tết, Tạ Minh Huyền chưa bao giờ tụ tập cùng đám em họ này, chỉ nói chuyện nhiều hơn với ông bà nội. Anh chỉ hào phóng phát lì xì cho đám em trai em gái này thôi. Dù là Tết, sắc mặt anh vẫn lạnh nhạt. Nhưng vừa rồi anh thế mà lại có kiên nhẫn ngồi xem Tư Già chơi mạt chược, không còn vẻ nghiêm túc nặng nề như trước nữa.
Đối với những lời này của Tạ Lưu Y, Tư Già cũng không biết đáp lại thế nào, chỉ có thể mỉm cười. Vừa hay cô bốc được một quân Gió Bắc, đang suy nghĩ có nên đánh ra không, cuối cùng vẫn quyết định đánh. Vừa đánh ra, Tạ Tri An ở đối diện liền đẩy bài, cuối cùng anh ta cũng ù một ván, vẻ mặt vô cùng kích động.
Tạ Minh Huyền đi lần này khá lâu, gần một tiếng đồng hồ vẫn chưa quay lại. Trong một tiếng này, tướng quân bất bại đã biến thành Tạ Tri An. Anh ta thắng đến nỗi mắt sáng rực lên. Hơn hai ngàn tệ trong WeChat của Tư Già sắp chuyển hết sang cho anh ta, hai người kia cũng bắt đầu thắng, còn cô thì biến thành người thua thảm nhất.
Điều này khiến Tư Già không khỏi nghi ngờ, có phải lúc trước ba người họ vì có Tạ Minh Huyền ở đó, để giữ thể diện cho cô chị dâu này, nên đã cố ý nhường nước, hay là khí chất của Tạ Minh Huyền đã khiến họ căng thẳng đến mức không phát huy được...
Ván mạt chược này chơi thật đã, khiến thời gian trôi qua nhanh hơn. Dần dần đã đến 0 giờ, bầu trời đêm Yến Thành trong nháy mắt được thắp sáng bởi một bữa tiệc pháo hoa vô cùng lộng lẫy.
Trên đại lộ trước Thiên An Môn, người đông như mắc cửi. Gia đình họ Tạ không ra ngoài xem náo nhiệt, nhưng vào lúc 0 giờ, họ đã cùng nhau ngắm pháo hoa.
Bên ngoài quá lạnh, người lớn không ra ngoài mà ở trong nhà xem, còn những người trẻ tuổi thì tụ tập trong sân.
Bầu trời rực rỡ sắc màu, được pháo hoa lộng lẫy chiếu sáng. Tư Già dựa vào Tạ Minh Huyền, ngẩng đầu ngắm nhìn với vẻ mặt hân hoan. Khoảnh khắc cô cúi đầu xuống, ánh mắt cô chạm phải đôi mắt đen láy của anh, tim bất giác đập thình thịch.
...
Xem pháo hoa xong, Tư Già ở lại nhà cũ đón giao thừa cùng Tạ Minh Huyền. Hai ông bà đã đi ngủ trước, các bậc trưởng bối và những người cùng thế hệ khác cũng lần lượt về nhà. Rạng sáng hai giờ, Tư Già lái xe, cùng Tạ Minh Huyền trở về Ngự Hà, vì Tạ Minh Huyền tối nay đã uống rượu, lại cho tài xế nghỉ phép.
Lần đầu tiên, người ngủ gật trên xe lại là Tạ Minh Huyền. Tư Già chợt nhớ ra đêm giao thừa mình vẫn chưa đăng gì lên vòng bạn bè.
Khác với mọi khi, dường như những ngày tháng quá đỗi viên mãn sẽ khiến người ta quên đi việc "khoe khoang". Tư Già dừng xe bên lề đường, chụp một tấm ảnh góc nghiêng của Tạ Minh Huyền.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn kiềm chế không đăng lên. Vì đêm trừ tịch người ta luôn khoe bữa cơm đoàn viên và pháo hoa, nếu cô khoe đàn ông thì có vẻ quá lụy tình. Hơi buồn ngủ, Tư Già ngáp một cái, định lướt vài vòng cho tỉnh táo. Trước đó toàn chơi mạt chược, cô còn chưa lướt vòng bạn bè, bỗng thấy Tư Đàn đăng một dòng trạng thái.
——【 Trừ tịch vui vẻ, chia tay vui vẻ. 】
Tư Già ngẩn người. Dù bây giờ đã khuya, cô vẫn không nhịn được mà gửi tin nhắn WeChat cho Tư Đàn: 【 Chị, chị... chia tay rồi ạ? 】
【 Sao lại thế ạ? 】
Tư Đàn không phải kiểu người hay đùa giỡn trên vòng bạn bè. Chị ấy và Diêm Tư Quyết đã yêu nhau nhiều năm như vậy, tình cảm vẫn luôn rất tốt. Trước đây cô còn rất ngưỡng mộ chị, vì đã gặp được người phù hợp và yêu thương nhau như vậy ngay từ thời đi học.
Tư Đàn vẫn chưa ngủ, trả lời cô: 【 Ừ, anh ta ngoại tình. Cô gái kia từng là bạn học cùng lớp với bọn chị 】
Tư Già xuống xe, gọi điện cho Tư Đàn. Giọng của chị ấy ở đầu dây bên kia lại không có chút ℊ●ợ●𝓃 s●ó●ռ●ⓖ cảm xúc nào. Có lẽ Tư Đàn đã tự mình khóc xong, lúc này cảm xúc đã ổn định lại. Còn cô bây giờ mới biết, cũng không biết có nên an ủi hay không. Tư Đàn vẫn luôn là đứa trẻ có cảm xúc ổn định nhất nhà họ Tư, chị ấy thậm chí còn bình tĩnh và lý trí hơn cả hai người anh họ là Tư Hành Trạch và Tư Hành Duệ. Từ nhỏ học hành đã xuất sắc, có chủ kiến riêng, nếu không cũng đã không từ chối cuộc ♓ô-𝖓 nhân sắp đặt với Tạ Minh Huyền.
Bên kia, Tư Đàn cũng nói không cần an ủi, chị còn nói không hối hận vì đã lãng phí những năm tháng thanh xuân cho Diêm Tư Quyết, vì đây có thể là món nợ tình từ kiếp trước, nên kiếp này phải trả. Người ta phải nhìn về phía trước, và chị hoàn toàn không hận Diêm Tư Quyết. Ngay khoảnh khắc biết anh ta ngoại tình, chị đã từ bỏ anh ta, hơn nữa, cũng sẽ không lãng phí thêm một giây nào cho người đó nữa.
"Mùng bốn chị định đi Singapore làm triển lãm tranh, giám đốc phòng tranh bên đó đã liên lạc với chị nhiều lần rồi. Tiểu Già, em không cần lo cho chị đâu, đây cũng không phải là chuyện xấu. Năm mới vui vẻ."
Tư Già đột nhiên rất khâm phục Tư Đàn. Chị ấy dường như cũng không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, tâm thái cũng rất mạnh mẽ. Một lúc lâu sau, cô đáp: "Năm mới vui vẻ, chị."
Dù trong điện thoại Tư Đàn tỏ ra nhẹ nhàng, nhưng chuyện chị ấy đột ngột chia tay, cùng với việc Diêm Tư Quyết ngoại tình, đối với Tư Già như một tiếng sét ngang tai. Điện thoại của cô cũng có WeChat của Diêm Tư Quyết. Tư Đàn nói thì nhẹ nhàng, nhưng cô không có được sự độ lượng như chị ấy. Giữa đêm hôm, cô tức giận vô cùng, viết một bài văn nhỏ chửi mắng Diêm Tư Quyết, sau đó xóa và chặn WeChat của anh ta.
Tạ Minh Huyền tỉnh giấc, phát hiện xe đang đỗ bên đường. Anh còn tưởng đã về đến nhà. Ở ghế lái, Tư Già mặc chiếc áo len màu đỏ rực rỡ, dường như vừa nhắn tin WeChat xong, cô tắt màn hình điện thoại.
Xoay xoay cái cổ hơi mỏi, anh đưa tay qua véo nhẹ vành tai cô, "Sao lại dừng xe bên đường?"
Tư Già quay đầu lại nhìn anh, không nói một lời.
Cô đột nhiên nghĩ, nếu không có sự phá rối của Tư Đề, người đón trừ tịch cùng Tạ Minh Huyền hôm nay có lẽ sẽ là Tư Đàn, và người ngồi trong xe lúc này cũng sẽ là chị ấy. Cảm xúc trong lòng cô có chút phức tạp. Thấy cô không nói gì, Tạ Minh Huyền véo má cô, "Có phải mệt rồi không, để anh tìm tài xế lái thay."
Mùng một Tết, tìm đâu ra tài xế lái thay bây giờ. Tư Già bèn đáp "Không mệt, " rồi khởi động xe, theo bản đồ định vị lái về phía Ngự Hà.
Trước đó đã nói xong là sau trừ tịch sẽ về "tòa lâu đài màu hồng" đó, chứ không phải về Tây Thần Phủ.
Tạ Minh Huyền để ý thấy tâm trạng của Tư Già có chút sa sút, rõ ràng lúc trước ở nhà cũ còn rất vui vẻ. Anh tự kiểm điểm lại bản thân, có phải vì anh ngủ gật trong xe, không nói chuyện với cô, nên Tư Già dỗi rồi không. Lúc cùng nhau tắm uyên ương, anh không vội vàng "động tay động chân" với cô, mà chỉ ngồi trong nước giúp cô chải tóc, hỏi cô làm sao vậy.
Cũng hiếm khi thấy Tư Già buồn bã thế này, vì bình thường cô có chuyện gì không vui sẽ trực tiếp phàn nàn anh ngay.
Hoặc là giận dỗi thẳng thừng.
Tư Già được anh dỗ dành hai câu, mới kể cho anh nghe chuyện Tư Đàn chia tay, còn tức tối chửi mắng Diêm Tư Quyết, lại còn hỏi Tạ Minh Huyền, sau này anh có ngoại tình không, và có hối hận khi kết 𝐡ô·n với cô không.
Không ngờ Tư Già vì chuyện Tư Đàn chia tay mà lại sinh ra nhiều cảm xúc như vậy. Anh ôm cô 𝒽ô●ⓝ thêm vài cái, rồi hỏi: "Vậy em có tin anh không?"
Tư Già nhìn Tạ Minh Huyền, đột nhiên bình tĩnh lại. Cô đương nhiên là tin anh...
Hơn nữa, lời hứa là thứ vô dụng nhất. Để làm cô vui, Tạ Minh Huyền đương nhiên có thể nói sẽ không, nhưng chỉ có thời gian mới có thể chứng minh.
Mà cô việc gì phải lo lắng về những chuyện chưa xảy ra. Kể cả sau này có xảy ra, thì cô cũng phải giống như Tư Đàn, bình tĩnh một chút.
Khi anh yêu cô, cô cũng yêu anh thật tốt là được rồi. Chỉ cần anh không phản bội, cô sẽ không rời xa anh.
Tư Già nép vào lòng Tạ Minh Huyền, đáp lại anh: "Em tin anh."
Hai cơ thể nhẹ nhàng trôi nổi trong nước, hơi nóng lượn lờ. Mái tóc dài của Tư Già xõa ra, như một tấm lụa đen 〽️ề.m Ⓜ️.ạ.ℹ️ trải trên mặt nước.
Chiếc cổ thiên nga của cô ướ·𝖙 á·т, trắng nõn như tuyết, đôi vai xinh đẹp và xương quai xanh khẽ lộ ra khỏi mặt nước. Tạ Minh Huyền ôm trọn cơ thể cô vào lòng, những đường cơ bắp trên cánh tay rõ ràng. Anh lại đáp lại cô một câu: "Đương nhiên không hối hận."
"Còn em thì sao, có hối hận không?"
Lúc trước Tư Già hỏi liền mấy câu, Tạ Minh Huyền trả lời một lượt.
Tư Già ngẩng đầu, khuôn mặt bị hơi nước hun đến hồng hào như một quả đào mọng nước, cô lắc đầu.
Nhưng rồi cô vòng tay lên ôm cổ anh, "Nhưng mà, đối tượng kết 𝐡-ô-𝓃 của anh vốn dĩ phải là chị gái em cơ, là em đã cướp mất nhân duyên của chị ấy."
Khi đó, một mặt cô vì muốn chọc tức Tư Đề, nên đã cố ý tiếp cận Tạ Minh Huyền, mặt khác cũng là vì biết Tư Đàn đã có người thương khác, không muốn nghe theo sự sắp đặt của gia đình.
Nhưng bây giờ Tư Đàn chia tay, chứng tỏ cô ấy và Diêm Tư Quyết mới là sai lầm. Nghe theo sự sắp đặt của gia đình, có khi lại tốt hơn một chút."Muốn nghe sự thật không?" Tạ Minh Huyền nhìn Tư Già.
Bí mật đó, anh vốn không định nói ra, vì không muốn Tư Già cảm thấy anh là một người xấu.
Anh sợ cô sẽ cảm thấy anh thật đáng sợ."Gì ạ?"
Giọng Tạ Minh Huyền có chút trầm: "Tối hôm đó anh biết tất cả, nhưng đã không ngăn cản."
"Hả?"
Tạ Minh Huyền luôn có tính chiếm hữu rất mạnh, và gần như không tin tưởng người khác. Bên cạnh anh quanh năm đều có vệ sĩ đi theo, dù ở ngoài sáng hay trong tối. Tối hôm đó, có người báo cáo với anh, rằng trong sơn trang, Tư Đề đã mua chuộc một người làm, quá trình bỏ thuốc, vệ sĩ của anh cũng đã thấy.
Đêm đó, người làm đã mang nước dừa giải nhiệt cho mọi người, trong đó có ba ly đã bị động tay động chân.
Tạ Minh Huyền thực ra không hề uống, nhưng đêm đó cùng Tư Hành Trạch
| ← Ch. 61 | Ch. 63 (c) → |
