Truyện:Xuân Quy - Chương 096

Xuân Quy
Trọn bộ 112 chương
Chương 096
Người ở núi này (8)
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Yến Khê đứng đợi bên ngoài phủ đệ của Tống Vi hồi lâu, mãi mới thấy hắn bước ra với đôi mắt thâm quầng, bộ dạng thất hồn lạc phách.

Yến Khê khoanh tay dựa vào tường bao, lên tiếng trêu chọc: "Tống tướng quân đêm qua đi làm hái hoa tặc đấy à? Sao mà hốc mắt thâm sâu, nhìn y hệt kẻ túng d. ụ. c quá độ vậy?"

Tống Vi nghe ra ý châm chọc trong lời nói của Yến Khê, bèn ngẩng đầu nhìn hắn đáp trả: "Mục tướng quân hôm qua mỹ nhân trong 𝖓g*ự*↪️, đêm độn.ɢ 𝓅.♓ò𝓃.𝐠 hoa chúc chắc hẳn cũng rất mạnh bạo, nếu không trên cổ cũng chẳng bị người ta 'trồng dâu' thế kia."

Yến Khê nghe hắn nói vậy, ngẫm nghĩ lại thì đúng là lúc tình cảm dâng trào nồng nhiệt, Xuân Quy có làm càn trên cổ hắn một chút. Hắn bèn chỉnh lại cổ áo lông hắc điểu, che đi dấu vết phong lưu ấy rồi nói: "Đi thôi!"

"Đi đâu?"

"Đi thăm một người." Yến Khê thấy sắc mặt Tống Vi thay đổi, trên khuôn mặt vốn đã tiều tụy lại thêm vài phần sầu khổ. Đến giờ phút này, chính hắn cũng không dám khẳng định tình cảm Tống Vi dành cho Nguyệt Tiểu Lâu rốt cuộc là gì.

"Ta không gặp Nguyệt Tiểu Lâu đâu." Tống Vi không dám đối mặt với y. Đêm qua hắn thức trắng cả đêm, cứ nhắm mắt lại là hiện lên vẻ mặt bi thương của Tiểu Lâu khi nghe những lời khốn nạn hắn nói ra. Hắn hối hận suốt một đêm, nhưng lại chẳng đủ can đảm để gặp lại y. Tống Vi hiểu rõ bản thân mình, nếu gặp lại, để che giấu chút tâm tư vẩn đục trong lòng, không biết hắn sẽ còn nói ra những lời tổn thương nào nữa.

"Nguyệt Tiểu Lâu mắc bệnh nan y rồi." Yến Khê nhìn bộ dạng Nguyệt Tiểu Lâu chẳng khác nào ngọn đèn trước gió, nói như vậy cũng hy vọng không phạm vào thiên đạo.

"Ngươi nói cái gì?" Tim Tống Vi bỗng nhói lên một cái: "Chẳng phải chỉ là cảm lạnh thôi sao?"

"Không phải. Sáng sớm nay ta đã đi thăm hắn, nằm trên giường hơi tàn sức kiệt. Chúng ta hành quân đ. á. n. h giặc bao năm, ít nhiều cũng hiểu chút y lý, triệu chứng nhiễm phong hàn đâu có như vậy. Tất nhiên, chuyện bệnh nan y cũng chỉ là ta đoán bừa thôi."

Yến Khê nhìn vẻ mặt đau khổ của Tống Vi, lại nhớ đến lời Xuân Quy nói Nguyệt Tiểu Lâu là người đáng thương. Rõ ràng buổi sáng hắn còn khuyên Xuân Quy đừng lo chuyện bao đồng, giờ chính hắn lại muốn xen vào. Lòng người ai cũng làm bằng da bằng thịt cả, trên đời này làm gì có nhiều kẻ sắt đá đến thế.

"Tống Vi, ta đại khái hiểu được nỗi lo của ngươi. Ngươi sợ mình sẽ trở thành cha ngươi, nhưng ngươi và ông ấy hoàn toàn khác nhau. Cha ngươi có vì nghe tin một ông chủ gánh hát bị bệnh mà đau khổ thế này không? Cha ngươi ở độ tuổi như ngươi bây giờ đã nạp bao nhiêu thiếp thất rồi? Sao có thể giống nhau được?"

Tống Vi lại nhớ đến câu "đừng nói nữa" của Nguyệt Tiểu Lâu đêm qua, giọng nói mang theo sự cầu xin ai oán. Hắn cảm thấy mình quả thực có chút tàn nhẫn. Một người chưa từng làm hại hắn, lại bị lời nói sắc bén của hắn cứa nát cõi lòng.

"Ta đi thăm y vậy! Ngươi... có thể đi cùng ta không?"

"Đương nhiên."

Tống Vi bước vào phòng của Nguyệt Tiểu Lâu, nhìn thấy người đang nằm trên giường. Y k♓é.🅿️ ♓.ờ đôi mắt, dường như việc thở cũng trở nên khó nhọc. Nghe thấy tiếng động, y từ từ mở mắt, nhìn thấy Tống Vi đang đứng trước mặt. Có vẻ y ngủ không ngon, dưới mắt hằn lên vết thâm quầng, thần sắc lại vương vài phần bi thiết.

"Tống tướng quân..." Nguyệt Tiểu Lâu cất tiếng gọi: "Sao ngài lại tới đây?"

"Nghe nói ngươi bị bệnh... ta đến thăm." Tống Vi nhìn sang Yến Khê, ý muốn nói chuyện riêng với Nguyệt Tiểu Lâu. Yến Khê hiểu ý, gật đầu chào Tiểu Lâu rồi đi ra ngoài.

"Ngươi... vẫn ổn chứ?" Tống Vi ngồi xuống bên giường nhìn y. Hôm qua đã thấy y tiều tụy, hôm nay lại càng không còn chút huyết sắc nào.

"Chỉ là phong hàn thôi." Nguyệt Tiểu Lâu nói xong bèn ho khan, khuôn mặt vì ho mà đỏ bừng lên, những ngón tay thon dài ⓑ●ấ●𝖚 🌜𝖍ặ●✞ lấy chăn. Bàn tay Tống Vi nắm chặt bên hông, cuối cùng vẫn vươn ra, vuốt nhẹ lồng n. g. ự. c giúp y thuận khí.

Mặt Nguyệt Tiểu Lâu thoáng ửng hồng, y hơi quay mặt đi, hồi lâu sau mới dứt cơn ho.

Lồng n. g. ự. c y gầy guộc và mỏng manh, cách lớp áo cũng có thể cảm nhận được xương cốt rõ ràng. Sao lại gầy đến mức này? Tống Vi ngập ngừng nhìn y: "Bệnh bao lâu rồi? Sao lại tiều tụy thế này?"

Nguyệt Tiểu Lâu không trả lời. Bàn tay Tống Vi vẫn đặt trên n. g. ự. c y, truyền hơi ấm qua lớp áo liên tục, khiến y cảm thấy cái lạnh thấu xương của những ngày qua như được giải tỏa.

Người y vẫn đang hâm hấp sốt, nóng hổi. Đôi môi bất giác г⛎●п r●ẩ●𝓎, bàn tay để ngoài chăn hơi giơ lên: "Làm phiền Tống tướng quân, giúp ta xin thêm một tấm chăn. Lạnh quá."

Tống Vi đặt tay lên trán y, nóng rực. Hắn vội vàng đứng dậy gọi tiểu nhị mang thêm chăn, rồi hỏi: "Đã uống t. h. u. ố. c chưa? Ta đi tìm lang trung bốc t. h. u. ố. c cho ngươi."

Hắn định đứng dậy thì bị Nguyệt Tiểu Lâu nắm lấy tay: "Đừng đi, ta có đại phu giỏi nhất rồi. Y thuật của Xuân Quy rất cao minh, ta tin tưởng cô ấy." Nói rồi y buông tay Tống Vi ra: "Phiền Tống tướng quân ngồi xuống nói chuyện với ta một lát được không?"

"Được." Tống Vi ngồi xuống, chăm chú nhìn Nguyệt Tiểu Lâu: "Lời ta nói hôm qua làm tổn thương ngươi rồi, ngươi đừng để trong lòng. Ta... Tiểu Lâu, ta..." Hốc mắt Tống Vi hoe đỏ: "Ta chưa từng kể với ngươi, ta cực kỳ hận cha mình, đến nay cha con ta đã như nước với lửa. Thuở thiếu thời, ta từng thấy cha nuôi con hát... Ta rất sợ bản thân sẽ biến thành người giống như ông ấy..."

Tay Tiểu Lâu nhẹ nhàng kéo lấy tay áo Tống Vi: "Ngài và ông ấy khác nhau... Ta chưa từng gặp ai tốt như ngài. Ngài biết không? Lần đầu tiên gặp ngài, ngài ngồi dưới khán đài, nghe hát say mê đến thế, ta đã nghĩ, vị tướng quân như ngọc như ngà này quả là người tuyệt diệu hiếm có trên đời. Ngài xem ta... sống hèn mọn thế này... mà lại có thể kết bạn với người như ngài... Ta..."

Nguyệt Tiểu Lâu nói một hồi rồi thiếp đi lúc nào không hay. Tống Vi nhìn khuôn mặt y, cơn sốt khiến nó ửng đỏ, bàn tay vẫn còn hơi ⓡ.ц.п ⓡẩ.🍸. Hắn tém lại chăn cho y cẩn thận, rồi đứng dậy ra ngoài nói với Yến Khê: "Ngươi đi lo việc của ngươi đi, ta xin nghỉ phép vài ngày."

Yến Khê gật đầu, vỗ vỗ vai Tống Vi: "Dù ngươi thích đàn ông hay đàn bà, cũng không ảnh hưởng đến việc ngươi là bạn nối khố vào sinh ra t. ử của ta."

"...Đa tạ."

...

Rời khỏi khách trọ, Yến Khê đi tìm Xuân Quy. Hắn đi thẳng đến phủ của Âu Dương, gõ cửa, người mở cửa là gã gác cổng. Người gác cổng ở kinh thành lâu năm, tự nhiên nhận ra Yến Khê. Nghe hắn nói rõ ý định, gã chỉ tay về phía trước: "Họ đi mua bút mực giấy nghiên rồi ạ!"

Yến Khê lại quay đầu đi về hướng đó. Từ xa, hắn nhìn thấy hai bóng người trong con hẻm nhỏ, dáng vẻ thong dong như đang đi dạo. Nam t. ử không biết nói câu gì mà chọc cho nữ t. ử cười khúc khích. Không hiểu sao, Yến Khê lại nhớ đến những ngày ngồi trên nóc nhà ở trấn Vô Diệm nhìn họ trò chuyện. Hắn dừng bước, lẳng lặng nhìn họ.

Là Xuân Quy nhìn thấy Yến Khê trước. Hắn đứng đó, đầu hơi cúi xuống, có vẻ hơi lạc lõng. Nàng chạy tới, kéo kéo tay áo hắn: "Sao chàng lại tới đây?"

Đôi mắt nàng trong veo như nước, chút mây mù trong lòng Yến Khê thoáng chốc tan biến, hắn cười nói: "Mấy hôm nay ta xin nghỉ không phải đến Binh bộ, định đưa nàng đi dạo kinh thành. Bên phía sông Vĩnh An có rất nhiều món ngon vật lạ, cảnh đẹp ý vui, còn có mấy món đồ thủ công tinh xảo rất đáng yêu."

Xuân Quy nghe thấy được đi chơi, bèn đưa một bàn tay vào lòng bàn tay Yến Khê, ngón tay khẽ gãi gãi lòng bàn tay hắn thay cho lời cảm ơn.

Lúc này Âu Dương cũng đã đi tới trước mặt, mỉm cười với Yến Khê: "Mục tướng quân, vừa rồi ta kéo Xuân Quy đi mua bút nghiên cùng, làm lỡ dở chút thời gian. Thật xin lỗi."

"Xin lỗi cái gì chứ? Xuân Quy cũng là cố nhân của Âu Dương đại nhân, gặp mặt là chuyện thường tình. Nàng ấy chắc sẽ ở lại kinh thành một thời gian, hôm nào rảnh ta sẽ tổ chức một buổi tiệc, gọi cả Tống Vi mà ngài quen biết nữa, chúng ta không say không về."

"Vậy thì tốt quá." Âu Dương nói xong nhìn Xuân Quy một cái, chắp tay cúi người chào nàng, dáng vẻ y hệt như lần đầu gặp gỡ, rồi mỉm cười rời đi.

Xuân Quy cứ nhìn theo bóng lưng hắn cho đến khi khuất hẳn, Yến Khê bèn đưa tay bóp nhẹ cằm nàng: "Người đi khuất rồi mà còn nhìn!"

"Chàng nói xem... Âu Dương tiên sinh... Kinh thành các chàng có cô nương nào xứng với Âu Dương tiên sinh không?" Xuân Quy cọ cọ cằm vào lòng bàn tay hắn, bất chợt hỏi một câu như vậy.

"Kinh thành chúng ta e là chẳng có ai xứng với Âu Dương tiên sinh của nàng đâu." Yến Khê rút tay về, gõ nhẹ lên trán nàng một cái: "Đi thôi, đưa nàng đi dạo, tối nay về Mục phủ dùng cơm."

Sông Vĩnh An tuy vui, nhưng Yến Khê còn bận tâm chuyện buổi tối, nên chỉ kéo Xuân Quy đi dạo qua loa cho xong chuyện.

Hai người tay trong tay đi về Mục phủ. Đến cổng phủ, Xuân Quy rút tay ra khỏi tay Yến Khê, nghiêm túc nói với hắn: "Chúng ta giao kèo ba điều. Thứ nhất, trước mặt cha mẹ chàng không được động tay động chân, ✝️♓·â·ⓝ ɱậ·✞ quá mức. Thứ hai, không được vì thiếp mà cãi nhau với cha mẹ chàng. Thứ ba... không được nhắc chuyện cưới xin."

Yến Khê vừa nghe nàng nói không được 𝐭𝐡â·ռ 𝖒·ậ·t, không được nhắc chuyện cưới xin bèn cuống lên: "Đây là cái kiểu giao kèo quái ⓠ𝐮.ỷ gì vậy?"

"Chàng không đồng ý thì ta không vào đâu. Dù sao ta đến cũng không đúng lúc..."

"... Ta đồng ý là được chứ gì?" Yến Khê chỉnh lại b. í. m tóc cho nàng, sau đó hai người một trước một sau bước vào Mục phủ.

Đập vào mắt đầu tiên là sân trước của Mục phủ, sân rất rộng, trồng đầy hoa cỏ. Người hầu kẻ hạ bận rộn làm việc, cả sân viện tĩnh lặng không một tiếng động. Yến Khê dẫn nàng vào sân trong, thấy cha đang luyện quyền. Yến Khê gọi một tiếng: "Thưa cha."

Mục lão tướng quân làm như không nghe thấy, đ. á. n. h cho hết bài quyền mới chịu dừng lại, nhận khăn từ người hầu lau mặt, lúc này mới nghiêm túc nhìn Xuân Quy.

Cô gái trước mắt không tô son điểm phấn, hai b. í. m tóc dày tết thả trước ռ●ɢự●c, chiếc áo choàng lông trắng càng tôn lên làn da phấn nộn. Tuyệt nhất là đôi mắt kia, trong veo như nhìn thấy đáy. Trong lòng Mục lão tướng quân thầm nhủ: Thằng con mình cũng có mắt nhìn đấy, chọn được người không phải hạng dung tục tầm thường.

"Đến rồi à?" Mục lão tướng quân nhướng mày, nói với Xuân Quy một câu "đến rồi" coi như lời chào hỏi.

Xuân Quy không hề e dè, toét miệng cười: "Tiểu nữ chào bá phụ ạ."

Nói rồi nàng lấy từ thắt lưng ra một củ nhân sâm già to bằng cánh tay, hai tay dâng lên trước mặt Mục lão tướng quân: "Lên núi hái t. h. u. ố. c vô tình đào được củ sâm ngàn năm này, xin bá phụ vui vẻ nhận cho."

Nàng nói năng rành mạch, từng câu từng chữ đâu ra đấy, nghiêm túc vô cùng. Yến Khê nghe mà chỉ muốn cười, Xuân Quy có bao giờ nghiêm túc thế này đâu? Chắc là nàng coi chuyện này quan trọng lắm đây. Mà thần kỳ hơn là, nàng giấu củ sâm to thế trong người lúc nào vậy? Cái con nha đầu này đúng là tinh quái thật.

Mục lão tướng quân liếc qua củ sâm già, thầm nghĩ đúng là hàng thật giá thật, củ sâm tốt hiếm có. Ông chắp tay sau lưng đi đi lại lại phía trước, miệng ra lệnh: "Đi thôi!"

Chương (1-112)