Ngàn dặm gửi tương tư (7)
| ← Ch.084 | Ch.086 → |
Nguyệt Tiểu Lâu mỗi ngày sau khi luyện giọng xong đều ghé quán mì ăn một bát mì thanh đạm. Mùa đông ở trấn Vô Diệm ngày một lạnh hơn, Xuân Quy lo Nguyệt Tiểu Lâu bị cảm lạnh không hát được nữa, bèn đưa chìa khóa phủ Tướng quân cho hắn: "Trời lạnh thế này, chân núi gió lớn, lỡ nhiễm phong hàn thì cổ họng không khỏi ngay được đâu. Đây là chìa khóa phủ Tướng quân, huynh cứ vào nhị tiến viện mà luyện giọng, chắc sẽ không làm ồn đến ai đâu."
Nguyệt Tiểu Lâu nhìn chìa khóa trong lòng bàn tay, hỏi Xuân Quy: "Muội không sợ Mục đại tướng quân của muội về biết chuyện sẽ giận sao?" Tiểu Lâu đến trấn Vô Diệm đã hơn mười ngày, buổi sáng ăn mì thường nghe thực khách trêu chọc chuyện của Xuân Quy và Mục tướng quân.
"Có gì mà giận, chàng ấy không phải người nhỏ mọn thế đâu. Lát nữa muội qua phủ Tướng quân dặn người gác cổng một tiếng, mai huynh có thể đến đó được rồi!" Nói xong Xuân Quy nhớ lại lời tuyên bố hùng hồn của Yến Khê: "Phủ Tướng quân đều là của nàng..."
Nguyệt Tiểu Lâu thấy Xuân Quy nói vậy cũng không khách sáo nữa, những ngón tay trắng ngần nhón lấy chìa khóa nhét vào tay áo: "Tống tướng quân không có nhà riêng ở trấn Vô Diệm sao? Huynh ấy ở đây ba năm, theo lý mà nói thì nên sắm sửa một căn nhà chứ."
"Hồi đó bọn muội cũng giúp huynh ấy xem nhà rồi, có một căn nhà cũ bên bờ sông Vô Diệm, ai cũng bảo phong thủy tốt, nhưng Tống Vi thích ở trong doanh trại, huynh ấy thấy thế tiện hơn. Sau đó thì thôi luôn." Hồi đó Xuân Quy cũng thấy lạ, tại sao Tống Vi lại không mua căn nhà đó.
"Huynh ấy ở doanh trại nhưng mỗi sáng lại đến quán mì ăn mì... Hồi đó vẫn là quán mì vỉa hè nhỉ? Tống tướng quân từng kể, hồi đó quán mì của muội mở ở ngoài trời."
"Huynh ấy ấy à! Là do mấy năm đó rảnh rỗi quá đấy thôi!" Xuân Quy nói xong cười khanh khách.
Nguyệt Tiểu Lâu nhìn Xuân Quy đầy ẩn ý, không nói thêm gì nữa. Từ biệt Xuân Quy ra khỏi quán mì, hắn trở về nhà. Ban ngày không hát, cũng không cần đến rạp hát, hắn một mình trong thư phòng hí hoáy làm mấy món đồ chơi nhỏ để g. i. ế. c thời gian.
Thời niên thiếu của Nguyệt Tiểu Lâu rất khổ cực, dần dần hát có chút tiếng tăm, bạc kiếm được cũng nhiều lên. Có những kẻ si mê kịch hát, một đêm sẵn sàng vung cả ngàn lượng để nghe hát. Sau này hắn tự nuôi một gánh hát, trước kia người ta gọi hắn là ông chủ Nguyệt, đó là quy tắc trong nghề, hát hay mới được gọi là ông chủ, chưa thành danh thì người ta vẫn gọi là kẻ hát xướng. Bây giờ người ta gọi ông chủ Nguyệt là vì hắn thực sự đã là ông chủ rồi. Rạp hát của hắn ở Tuyến Đông, vé bán đắt như tôm tươi, có tiền cũng chưa chắc mua được.
Lần này đưa người đến trấn Vô Diệm, cách Tuyến Đông mấy ngàn dặm, đường xá xa xôi trèo đèo lội suối, mưa gió chẳng quản. Đến nơi hắn ưng ngay cái Hồng Lâu kia, mua lại rồi sửa thành rạp hát. Nguyệt Tiểu Lâu cũng là một kẻ si mê kịch, người khác hát xong xuống đài là trở về con người thật, nhưng hắn thì không, xuống đài rồi hắn vẫn là người trong kịch, không thoát ra được.
Tống Vi từng khuyên hắn: Người sống một đời, cũng nên si mê vài thứ khác nữa, bước ra khỏi kịch bản, huynh nên có những niềm vui khác, đi qua một cây cầu, ngắm một đám mây, yêu một người. Cứ mãi giam mình trong kịch không thoát ra được, đi không dám đi, nhìn không dám nhìn, yêu không dám yêu, chỉ sợ cái khung mình dựng lên bị sụp đổ. Chẳng lẽ huynh định giữ cái khung đó đến lúc bạc đầu, mang cả xuống mồ sao?
Vì những lời này của Tống Vi mà Nguyệt Tiểu Lâu mấy ngày không thèm để ý đến hắn. Nhưng khi rời khỏi mưa bụi Giang Nam đến với vùng Tây Lương này, hắn mới nhận ra Tống Vi nói đúng. Cái khung của hắn vẫn còn đó, nhưng đã vương chút hơi thở phàm tục. Nếu là trước đây, bảo hắn ngồi trong quán mì nóng hầm hập, mồ hôi nhễ nhại ăn một bát mì, hắn c. h. ế. t cũng không chịu. Nhưng bây giờ, mỗi ngày đi ăn một bát mì, nghe chuyện nhà chuyện cửa, lại trở thành điều hắn mong chờ nhất trong ngày.
Cất mấy món đồ chơi đi, khoác áo choàng lên người rồi ra ngoài. Hắn thong thả đi dạo, cuối cùng lại đến tiệm may. Đẩy cửa bước vào, thấy Thanh Yên đang vẽ mẫu quần áo, ngẩng đầu thấy Nguyệt Tiểu Lâu bèn cười chào: "Ông chủ Nguyệt."
Nguyệt Tiểu Lâu cười gật đầu, nói với Thanh Yên: "Muốn may mấy bộ y phục, nghe danh Thanh Yên cô nương may khéo tay nên mạo muội đến làm phiền."
Thanh Yên vội đứng dậy định lấy ghế cho hắn nhưng bị hắn ngăn lại: "Để ta tự làm! Cô nương không tiện."
"Cũng được." Thanh Yên vì m. a. n. g t. h. a. i nên dạo này người có chút tròn trịa, vốn dĩ mặt mũi đã hiền hậu, nay lại thêm phần phúc hậu, càng toát lên vẻ ấm áp.
Nguyệt Tiểu Lâu nhìn nàng rồi nói: "Thanh Yên trông cũng có vài phần giống nữ t. ử Giang Nam quê ta."
"Thật sao?" Mắt Thanh Yên híp lại cười, sau đó lấy ra vài mẫu quần áo đưa cho hắn: "Ông chủ Nguyệt xem thử đi, chọn được mẫu nào ta sẽ đo kích thước cho ngài."
Nguyệt Tiểu Lâu cầm mẫu lên xem, đều là y phục nam giới, Thanh Yên quả nhiên lợi hại, những mẫu này đều rất độc đáo. Nhưng hắn đẩy chúng lại: "Ta muốn xem mẫu y phục nữ." Nói xong hắn nhìn Thanh Yên, ánh mắt thẳng thắn không chút che giấu.
Thanh Yên nghe vậy, ngón tay thoáng chút bối rối, sau đó nhớ ra hắn là diễn viên đóng vai nữ, may y phục nữ cũng là chuyện bình thường. Nghĩ lại, biết đâu là may tặng cho cô nương nào đó thì sao! Nghĩ vậy nàng cười với Tiểu Lâu, đưa mẫu y phục nữ cho hắn.
Nguyệt Tiểu Lâu xem xét rất lâu, cuối cùng chọn được vài mẫu, hắn nói với Thanh Yên: "Dùng vải của ta, tiền công cô nương tính thế nào cứ tính thế ấy. Nhưng ta muốn sửa đổi một chút, đứng trên sân khấu ánh đèn rất sáng, ngoài sân khấu ra thì những chỗ khác đều rất tối. Màu sắc bộ y phục này có lẽ phải sửa lại theo ý ta, tay áo cũng phải sửa, ngoài tay áo vốn có, còn phải làm thêm tay áo thủy tụ thật dài nữa."
"Được thôi." Thanh Yên gật đầu, đứng dậy làm động tác mời: "Để ta đo kích thước cho ngài nhé?"
Nguyệt Tiểu Lâu gật đầu, đứng thẳng người, từ từ dang rộng hai tay. Thước dây của Thanh Yên vòng qua eo hắn, trong lòng nàng thầm than, bình thường giấu trong lớp y phục không nhận ra, giờ đo mới biết eo hắn còn nhỏ hơn cả eo nữ t. ử yểu điệu thục nữ. Thấy hắn ăn uống cũng từ tốn ăn rất ít, xem ra nghề hát xướng này còn nghiêm ngặt hơn cả quy củ trong Hồng Lâu năm xưa.
"Đừng nói cho Xuân Quy biết nhé, được không?" Nguyệt Tiểu Lâu im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.
Thanh Yên ngẩn ra, hỏi: "Chuyện may y phục không được nói cho Xuân Quy biết sao?"
Nguyệt Tiểu Lâu gật đầu: "Không chỉ Xuân Quy, mà người khác cũng đừng nhắc tới."
"Được." Thanh Yên cầm cuốn sổ ghi chép, xé trang giấy vừa viết đi: "Ta không ghi sổ nữa, y phục may xong ngài cứ trực tiếp đến lấy, không cần qua tay người trong tiệm."
"Được. Đa tạ cô nương, Thanh Yên."
Thanh Yên lờ mờ hiểu ra đôi chút, nàng cười với Nguyệt Tiểu Lâu: "Rạp hát của ông chủ Nguyệt, trước đây là Hồng Lâu, kỹ viện tốt nhất trong vòng mấy trăm dặm quanh đây. Còn ta từng là hoa khôi của Hồng Lâu." Nói xong nàng xé nát trang giấy, ném vào sọt rác bên cạnh.
"Cho nên không cần cảm ơn."
Lòng Nguyệt Tiểu Lâu ấm áp, gật đầu với Thanh Yên rồi quay người bước ra khỏi tiệm may. Thanh Yên nhìn bóng lưng Nguyệt Tiểu Lâu, bị cái lạnh lẽo của ngày đông phủ lên một lớp u sầu, không kìm được tiếng thở dài.
...
Thanh Viễn không sửa sang gì nhiều cái sân nhỏ của mình, ngoài việc nhổ hết hoa trồng cây, nàng còn yêu cầu làm nguyên một bức tường sách trong phòng ngủ. Nàng cực kỳ khắt khe với bức tường sách này, các ô để sách phải đóng thế nào, kích thước ra sao, tất cả nàng đều phải xem qua.
Sửa đi sửa lại năm lần, đến lần thứ năm, người thợ mộc cầm bản vẽ tìm đến Âu Dương, nhìn thấy Âu Dương suýt nữa thì bật khóc: "Không vẽ được nữa rồi... không biết công chúa muốn cái gì nữa!" Người thợ mộc đó là thợ giỏi nhất kinh thành do Yến Khê tìm đến, những dinh thự lớn ở kinh thành hầu hết đều qua tay ông ta.
Âu Dương ngẫm nghĩ rồi bảo: "Ta đi gặp công chúa, ông về đợi tin đi!" Nói rồi hắn đi thẳng đến tiểu viện tìm Thanh Viễn. Lúc này nàng đang ôm lò sưởi tay ngồi trong phòng ngủ, thấy Âu Dương đến ánh mắt khẽ động.
Âu Dương không nói nhiều, hành lễ xong bèn trải tờ giấy vẽ kích thước bức tường lên bàn, nói với Thanh Viễn: "Vi thần giúp công chúa vẽ bản đồ, công chúa nhìn vi thần vẽ, chỗ nào không đúng, công chúa cứ nói, vi thần sẽ vẽ lại."
"Ngươi biết vẽ?"
"Cũng biết chút ít." Nam t. ử xuất thân như Âu Dương, cái gì cũng phải biết một chút, đồ dùng cần thiết trong nhà phần lớn đều tự tay làm lấy. Nói xong hắn cầm bút, đi đo đạc bức tường, rồi quay lại bàn vẽ, vừa vẽ vừa hỏi Thanh Viễn: "Chỗ này, muốn nghiêng thế nào?" Hắn chỉ vào một ô sách, chỗ mà thợ mộc đã phải sửa bốn lần... Thanh Viễn ngẫm nghĩ, đưa tay làm động tác: "Thế này."
Âu Dương nương theo hướng tay nàng vẽ lên giấy, sau đó đi đến bức tường, tìm một thanh gỗ ướm thử: "Làm xong sẽ như thế này, đúng không?"
Thanh Viễn suy nghĩ hồi lâu: "Đúng."
"Được." Âu Dương bỏ thanh gỗ xuống quay lại bàn tiếp tục vẽ. Hắn cực kỳ tập trung, trời bên ngoài đã tối, tì nữ vào thắp đèn hắn cũng không để ý, toàn tâm toàn ý dồn vào bản vẽ, sửa rồi vẽ, vẽ rồi sửa, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
Thanh Viễn nhìn sườn mặt hắn dưới ánh đèn, bóng mũi đổ xuống má phải, đôi mắt bất động trông như người giả.
"Ngươi và người trong lòng đã độ_ռ_𝐠 ⓟ𝒽_òп_𝐠 chưa?" Thanh Viễn bất ngờ lên tiếng hỏi, câu hỏi khiến người ta không kịp trở tay. Tay Âu Dương run lên, một giọt mực rơi xuống giấy, loang ra, hỏng cả bức vẽ.
"Đã độⓝ_🌀 𝓅♓_ò_𝖓_𝖌 chưa?" Thanh Viễn cúi đầu nhìn bản vẽ, rồi lại nhìn Âu Dương.
Âu Dương đứng dậy, nhìn Thanh Viễn, hắn không hiểu tại sao Thanh Viễn lại hỏi câu này.
"Người trong lòng ngươi là Xuân Quy phải không? Ta từng gặp cô ấy ở trấn Vô Diệm."
Mặt Âu Dương đỏ lên, gật đầu.
"Nếu bổn công chúa đoán không lầm, chắc hẳn Âu Dương đại nhân vẫn đang giữ mình vì Xuân Quy, mà Xuân Quy hiện giờ thế nào, ngươi có biết không?" Thanh Viễn nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Âu Dương, thầm nghĩ Mục Yến Khê ngươi đúng là xấu xa, cái tiếng thơm gì cũng để ngươi hưởng hết, ngươi chiếm đoạt người phụ nữ của người ta, lại còn bắt người ta làm mưu sĩ cho mình.
Âu Dương lắc đầu. Hắn cảm thấy lời nói của Thanh Viễn đầy ẩn ý, nhưng hắn không muốn hỏi. Cho dù Xuân Quy đã lấy chồng thì chuyện đó cũng nên do chính miệng nàng nói với hắn, nàng không nói, chắc chắn là có lý do của nàng.
Thanh Viễn cười nhạt: "Bổn công chúa không nên đột nhiên lên tiếng dọa Âu Dương đại nhân, Âu Dương đại nhân vất vả rồi." Nói xong nàng bảo tì nữ đổi lò sưởi tay khác, ngồi im không nói một lời.
Âu Dương lấy tờ giấy mới, bắt đầu vẽ lại từ đầu. Vì vừa vẽ qua một lần nên lần này nhanh hơn nhiều. Chưa đầy hai canh giờ đã đuổi kịp tiến độ ban nãy, sau đó tiếp tục vừa ướm thử cho Thanh Viễn xem vừa vẽ, mãi đến khi bình minh ló dạng mới hoàn thành.
Hắn cầm bản vẽ đi đến trước bức tường, ướm thử lên tường: "Đây là bản thu nhỏ, khi thợ mộc làm sẽ phóng to theo tỷ lệ bản vẽ này. Những gì công chúa muốn, Âu Dương đã rõ, bức tường sách này Âu Dương sẽ cùng thợ mộc làm. Xin công chúa yên tâm."
"Ngươi đích thân giá_ⓜ 𝐬á_t, bổn công chúa đương nhiên yên tâm. Trong vòng bảy ngày phải xong, bổn công chúa muốn chuyển vào đây." Thanh Viễn nói xong lấy từ tay áo ra một cuốn sổ nhỏ: "Theo danh sách này đi mua sách về."
Âu Dương xem qua, loại sách nào cũng có một ít, nhiều nhất là sách y lý. Hắn không phải người nhiều chuyện, cất cuốn sổ vào tay áo: "Hôm nay tan triều thần sẽ đi làm ngay."
"Đa tạ. Ngươi không muốn biết Xuân Quy hiện giờ thế nào sao? Đã theo ai chưa?"
| ← Ch. 084 | Ch. 086 → |
