Lần đầu gặp gỡ (1)
← Ch.01 | Ch.03 → |
Văn phòng Tổng giám đốc công ty xây dựng Song lâm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai đối tác đang bàn chuyện làm ăn là Quan Chính Bình và Hoàng Quốc Phú.
Chủ tịch Hoàng Quốc Phú năm nay đã hơn năm mươi tuổi, lúc này khuôn mặt đỏ bừng, phẫn nộ trừng mắt nhìn Quan Chính Bình phía đối diện.
Tổng giám đốc Quan Chính Bình 36 tuổi thì mặt không chút biểu tình nhìn thẳng ông ta.
"Chú không đồng ý! Nơi đó phía trước không gần khu dân cư, sau không có cửa hàng, mua lại thì có thể làm được gì chứ? Thuê lại thì còn nói được." Hoàng Quốc Phú lớn tiếng nói.
"Nếu như trước không gần khu dân cư, sau không có cửa hàng, vậy chứng tỏ giá sẽ không đắt. Cho dù công ty không muốn bỏ tiền đầu tư thì ngân hàng cũng sẽ đồng ý cho vay."Quan Chính Bình
Đẩy chiếc kính gọng vàng, đôi mắt đen lợi hại tỏ ý không thoả hiệp.
"Ngay cả ngân hàng cháu cũng đã hỏi đến rồi? Rõ ràng là không để chú vào trong mắt". Hoàng Quốc Phú nghe xong càng tức giận hơn, giọng bỗng chốc cao lên không ít:" Chú là chủ tịch, cháu là Tổng giám đốc, cháu có biết đến tôn ti trật tự nữa không hả?"
"Chú Hoàng". Môi Quan Chính Bình cong lên, giọng điệu lạnh lùng giống hệt khuôn mặt:" Chú cất nhắc cháu vào Song Lâm có lẽ cũng hiểu rõ hơn ai hết cháu là người không làm việc gì mà không chắc chắn. Nếu như cháu đề nghị mua lại mảnh đất đó thì chắc chắn trong lòng đã có chuẩn bị kỹ càng, cháu dự định khai phá chỗ đó để xây dựng một trung tâm yoga của Đài Loan, khiến nó có thể nhanh chóng trở nên nổi tiếng"
"Cái chỗ đó ngay cả một con đường hoàn thiện cũng không có" Hoàng Quốc Phu lắc đầu, vẫn không tán thành.
"Nếu cháu đã quyết định, nhất định sẽ làm được". Giọng điệu Quan Chính Bình không chút nhượng bộ.
"Tuỳ cháu! Dù sao bây giờ cũng là thiên hạ của người trẻ tuổi". Hoàng Quốc Phú nghiêm mặt nói cũng không nhìn mặt anh.
"Chú Hoàng, chú là cổ đông lớn nhất của công ty). Cháu chỉ hi vọng chú có thể cho cháu một cơ hội, nếu không cháu cũng chỉ có thể tự mình đầu tư vào khu đất đó"
Hoàng Quốc Phú bỗng ngẩng đầu lên, lời này của Quan Chính Bình tỏ vẻ tình thế bắt buộc.
Công ty xây dựng Song Lâm là hai người một già một trẻ bọn họ sáng lập ra, lúc đó ông dùng tiền đầu tư còn Quan Chính Bình dùng tài năng của mình để cùng tham gia.. Sau đó, Quan Chính Bình lãnh đạo đã tạo ra rất nhiều dự án thành công phát huy tất cả tài năngcùng sở của chính mình, giúp bọn họn thu được lợi nhuận rất lớn đồng thời cũng trở thành người nắm một phần ba cổ phần của công ty.
Hoàng Quốc Phú biết, bây giờ cho dù bọn họ không tiếp tục xây dưng công trình thì dựa vào tiền cho thuê cùng tiền lãi thu được cũng đủ để bọn họ sống cuộc sống giàu sang phú quý sang tận kiếp sau, tất cả đều nhờ công của Quan Chính Bình.
Quan Chính Bình thật ra có khả năng tạo cho mình một đế quốc riêng nhưng đứa nhỏ này vẫn luôn nhớ đến tình cảm cũ, biết ơn ông năm đó đã dẫn dắt nên cho đến bây giờ hai người vẫn tiếp tục cùng hợp tác.
"Được rồi, cháu muốn mua thì cứ mua đi" Hoàng Quốc Phú thở dài, gương mặt già nua bất đắc dĩ nhìn Quan Chính Bình:" Chỉ là chú không muốn làm chuyện phiền phức như vậy. Cháu cũng biết mà, Lệ Văn nhà chú vì cháu không có cảm tình với nó mà tức giận qua lại với một tên tiểu tử không có tài cán gì làm cho cả nhà chú đều trở nên lộn xộn"
"Người thành công bây giờ hầu hết là người lúc trước không chút tiếng tăm, có lẽ chú nên thử cho anh ta một cơ hội, cũng giống như chú đã cho cháu cơ hội vậy" Quan Chính Bình nói.
"Cậu ta tới nhà chú ăn cơm chỉ lo ăn uống no đủ, nói năng bừa bãi, hoàn toàn không quan tâm xem thử Lệ Văn đã no chưa" Hoàng Quốc Phú thở phì phò nói.
"Chi tiết nhỏ đều cần phải cẩn thận, người này không tốt, cháu rảnh thì sẽ khuyên nhủ Lệ Văn một chút"
"Vậy thì nhờ cháu" Hoàng Quốc Phú vỗ vỗ vai anh, nở nụ cười nói:" Cháu cũng biết chú chỉ có một đứa con gái là Lệ Văn, sau này Song Lâm đều để lại cho nó"
Quan Chính Bình lễ phép gật đầu, gương mặt lạnh lùng bên dưới cặp kính không có bất kỳ một biểu tình dư thừa nào.
Đợi Hoàng Quốc Phú rời đi, Quan Chính Bình tháo kính mắt xuống, xoa xoa mi tâm đau nhức.
Sao anh không biết chú Hoàng muốn gả con gái cho anh chứ? Vấn đề là ở chỗ anh vốn không có ý định kết hôn.
Nhưng mà một tháng trước mẹ anh lại đột nhiên từ Canada trở lại Đài Loan, sau đó liền bắt tay vào việc tìm đối tượng xem mắt cho anh.
Anh chưa từng thấy mẹ anh nôn nóng như vậy bao giờ, cũng không biết là từ việc tìm vợ cho anh có thể đem lại cho bà nhiều niềm vui đến vậy, bởi vậy cũng không đành lòng ngăn cản. Dù sao mẹ anh cũng đã hơn 70 tuổi rồi.
Vấn đề là anh sắp vì mấy cuộc xem mắt này mà mắc bệnh u buồn rồi!
Quan Chính Bình đặt kính mắt lên bàn. Thiếu đi sự cản trở của mắt kính, sự lãnh ngạo trong mắt cùng với khí chất nghiêm túc trên khuôn mặt anh tuấn càng thêm hiện rõ. Kính mắt chẳng qua chỉ là vật làm tăng thêm sự nho nhã của anh mà thôi.
Quan Chính Bình nới lỏng cúc áo sơ mi, ngồi xuống trước máy tính sửa lại bản kế hoạch khảo sát tiến độ xây dựng ở công trường vào ngày mai, còn có kế hoạch khảo sát làng du lịch, rồi chuẩn bị tan tầm.
"Còn có việc gì sao?" Quan Chính Bình nhấn vào bộ đàm nói chuyện với thư kí.
"Có một vị tiểu thư họ Tôn muốn gặp cậu nhưng không có hẹn trước.."Thư kí nói.
"Nói cô ấy về đi" Thư kí của anh rất có kinh nghiệm, nếu như vị Tôn tiểu thư kia có chuyện quan trọng cần bàn thì đã sớm mời vào phòng họp rồi.
"Tôn tiểu thư nói là cô ấy có thể đợi đến khi anh chịu gặp mới thôi"
"Vậy cứ để cô ấy đợi, nếu cô ấy gây ảnh hưởng đến công việc thì gọi cảnh sát tới làm việc"
Quan Chính Bình lạnh lùng cúp điện thoại, đeo kính lên, cầm cặp tài liệu đi ra khỏi văn phòng.
Thư kí ở bên ngoài văn phòng theo anh đã mười năm, hiện năm mươi tuổi - thư kí Thạch nhìn thấy anh đi ra thì gật gật đầu nói:" Gặp lại sau, nhớ lái xe cẩn thận"
Quan Chính Bình gật đầu, bước được hai bước lại quay lại hỏi:"Mẹ tôi có còn gọi tới hỏi lịch trình của tôi không?"
"Tôi nói tháng này cậu rất bận, ban ngày phải họp, buổi tối lại phải lập dự án mới"
"Cảm ơn" Quan Chính Bình nhẹ thở ra, gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng nở nụ cười.
"Thật ra..." Thư kí ho nhẹ hai tiếng, vẫn quyết định nói ra:"Tôi cũng là người làm mẹ nên có thể hiểu được tâm tình của mẹ cậu. Con trai có lớn thế nào thì vẫn là con, bà ấy lớn tuổi mới sinh ra cậu, giờ đã hơn 70 tuổi rồi, muốn có cháu ôm cũng là chuyện bình thường"
"Tôi hiểu rõ tâm tình của bà ấy nhưng tôi không muốn bị ràng buộc với bất kì cô gái nào"Anh mím môi nói
"Đó là bởi vì cậu còn chưa gặp được người thích hợp"Thư kí Thạch nói
Đa tạ ông trời! Ý tứ trong cặp mắt đen của Quan Chính Bình hiện rõ không cho điều này là đúng nhưng cũng không muốn tranh luận với thư kí Thạch...
Nếu anh dễ dàng bị thuyết phục như vậy thì sẽ không phải Quan Chính Bình rồi.
Quan Chính Bình bấm thang máy đi thẳng xuống tầng một, những nhân viên đang làm việc nhìn thấy anh đều cung kính chào"Hẹn gặp lại, Tổng giám đốc" sau đó thì lại tiếp tục công việc của mình.
Nhân viên công ty xây dựng Song Lâm đều biết Quan Chính Bình chính là một người bảo thủ. Trừ khi xảy ra tình huống đặc biệt nếu không thì mỗi ngày đều sẽ đúng giờ trở về nhà ăn tối, 11h đi ngủ, 4h sáng thức dậy, tới công ty vào đúng 7h sau đó tan tầm vào 5h chiều.
Quan Chính Bình đi ra cổnng chính của công ty, ánh nắng chiều ấm áp nhẹ nhàng bao phủ cơ thể anh.
Môi anh nở nụ cười thoải mái, bả vai cứng nhắc cũng thả lỏng, thời tiết hôm nay rất thích hợp để chạy bộ. Bây giờ về nhà dùng xong bữa tối thì có thể chạy 30 phút.
"Xin chào, Quan tiên sinh"
Đúng lúc đó, một cô gái nở nụ cười thân thiện ngăn cản bước chân của anh
Quan Chính Bình cúi đầu nhìn cô gái miễn cưỡng cũng chỉ cao đến ngực anh, nếu anh không để ý nhìn thì có thể sẽ không phát hiện ra.
"Tôi không biết cô, xin nhường đường" Môi Quan Chính Bình nhả ra mấy chữ.
"Thật xin lỗi, là tôi quên giới thiệu" Tôn Gia Nhạc cầm danh thiếp đưa tới trước mặt anh, thật may là anh so với ảnh trên mạng cũng không khác bao nhiêu nên cô mới có thể dễ dàng tìm thấy:"Xin chào, tôi là Tôn Gia Nhạc, là nhà chế tác của phim điện ảnh "Vợ chồng có thời hạn""
Quan Chính Bình liếc nhìn tấm danh thiếp nhưng cũng không có ý đinh nhận.
Anh nhớ là, bộ phim "Vợ chồng có thời hạn" này cuối tuần sẽ bắt đầu khởi quay tại Làng du lịch Song Lâm, hình như còn muốn mở họp báo, mời phóng viên đến để quảng bá.
Tôn Gia Nhạc lúng túng thu hồi danh thiếp, nụ cười trên mặt vẫn không có giảm bớt. Là nhà làm phim, phẩm chất đầu tiên cần có là co được dãn được, Quan Chính Bình cũng không phải là kim chủ đầu tiên bày ra vẻ mặt chán ghét với cô..
"Muốn bàn chuyện quay phim thì đến tìm người trong bộ phận PR của làng du lịch Song Lâm" Quan Chính Bình bước sang bên cạnh, muốn đi qua cô.
Tôn Gia Nhạc bước nhanh đuổi theo, lại ngăn trước mặt anh.
"Thật cảm ơn anh vẫn còn nhớ rõ "Vợ chồng có thời hạn" được quay tại khu vực của công ty anh, còn có nửa tháng trước lúc chúng tôi quay phim các anh đã cho sử dụng miễn phí phòng tổng thống"
"Cô muốn cám ơn? Trong kia có rất nhiều nhân viên, cô có thể đi nói lời cảm ơn với bọn họ" Quan Chính Bình không kiên nhẫn bước qua người cô, tiếp tục đi về phía trước.
"Quan tiên sinh thật là vui tính" Cô lại vội vàng đuổi theo.
Con mắt lạnh lùng của Quan Chính Bình khẽ nhíu, liếc mắt nhìn cô "Nếu còn tiếp tục nịnh nọt thì tôi sẽ lập tức gọi cho bộ phận PR huỷ bỏ hợp tác quay phim với các cô"
"Nhưng chúng ta đã ký hợp đồng nha"Tôn Gia Nhạc buột miệng nói.
Quan Chính Bình trừng mắt nhìn khuôn mặt chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay của cô, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đen như muốn toé lên ánh lửa bình tĩnh nhìn cô.
"Tiền bồi thường phá vỡ hợp đồng tôi sẽ trả" Quan Chính Bình chậm rãi nói.
"Không!!!" Tôn Gia Nhạc kêu thảm thiết, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một đám". Anh ngàn vạn lần đừng làm như thế! Nghìn sai vạn sai đều là do tôi, hôm nay tôi đến đây là do nhìn thấy tin anh trả nợ cũ thay bố trên báo, cho nên..."
"Đó đã là tin tức từ nhiều năm trước" Anh cắt ngang lời cô, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc cô muốn diễn cái gì.
"Cho nên nó mới bị lấy để che lên thiết bị cũ" Tôn Gia Nhạc nhỏ giọng nói, nhưng rất nhanh lại đề cao âm lượng, tinh thần sáng láng nói "Nhưng mà, sự tình nhiều năm như vậy vẫn còn khiến tôi rất cảm động, đây mới là điều quan trọng nhất"
Quan Chính Bình từ trên cao cúi xuống quan sát cô gái có mái tóc dài, khuôn mặt thanh tú cùng với một đôi mắt hạnh tràn ngập cảm xúc trước mặt.
Tôn Gia Nhạc cũng nhìn lại anh, không thể không chú ý đến khuôn mặt góc cạnh cùng đôi mắt sâu thẳm và đôi mắt kiếng trên gương mặt anh. Anh vừa đẹp trai vừa có tiền lại có tài, thật sự là trời không có mắt mà.
"Cô đã nói xong rồi?" Anh hỏi
"Đúng vậy"
"Nói xong vậy thì nhanh cút đi"
Tôn Gia Nhạc trợn tròn mắt nhìn anh, cứ nghĩ là mình nghe lầm.
"Quan tiên sinh, anh có đùa không? Anh bảo tôi cút" Cô cười khan hỏi.
"Tôi chưa bao giờ nói đùa"Quan Chính Bình bước qua người cô, đi nhanh về phía trước.
Tôn Gia Nhạc nhìn bóng lưng anh, lửa giận bốc lên tận não. Cô thật muốn tạt cho anh một chậu nước, nếu không thì đá cho anh một cái ngã sấp xuống cũng được.
Nhưng mà cô là nhà làm phim, cô là người phải gánh lấy cả bộ phim, mà sự thật thì...... Kim chủ của cô chạy rồi! Bộ phim của cô đang cần gấp 500 vạn!
Nếu như cô cút có thể có 500 vạn vậy thì cô cút ngay.
"Đứng lại". Tôn Gia Nhạc nghiến răng, hai tay dang thành hình chữ nhất đứng trước mặt anh. (hai tay dang ngang đó m. n^^)
Quan Chính Bình nhìn vẻ mặt như muốn băm anh thành thịt vụn của Tôn Gia Nhạc, anh nheo mắt, khẽ quát một tiếng:" Tránh ra".
Tôn Gia Nhạc hít sâu một hơi, cười híp mắt vỗ vai anh.
"Quan tiên sinh, không ngờ anh nói chuyện cũng giống lúc anh mua đất, đơn giản ngắn gọn". (chém@@)
Quan Chính Bình trừng lớn mắt, không thể tưởng tượng nổi đẩy kính mắt.
Cái người đang đứng trước mắt anh cười hì hì, một bộ dáng vừa rồi cùng anh trò chuyện rất vui vẻ là ai? Không phải vừa lúc nãy mặt vẫn còn tràn đầy tức giận sao?
"Quan tiên sinh". Tôn Gia Nhạc nở nụ cười đầy thành khẩn:" Tôi chỉ xin anh cho tôi 5 phút, bởi vì sau câu tôi cảm động còn có "cho nên"".
"Cho nên?". Quan Chính Bình nhìn cô gái biểu cảm nhanh chóng thay đổi này, vốn là muốn bước đi nhưng lại đột nhiên dừng lại, bởi vì anh muốn xem thử trong hồ lô của cô bán thuốc gì?
"Người như vậy rất trọng tình trọng nghĩa, ngay cả các công nhân cũ của cha anh cũng không nỡ phụ lòng, anh nhất điịnh có thể hiểu được cảm giác của tôi khi vì bạn bè, vì điện ảnh, vì ước mơ mà giúp bạn mình không tiếc mạng sống là như thế nào".
"Tôi hiện tại muốn hiểu chính là, da mặt của cô luôn dày như vậy?". Quan Chính Bình mỉa mai nâng lên khoé môi hỏi.
Tôn Gia Nhạc lắc đầu, thở dài một tiếng, bi thảm thừa nhận:"Có khi so với bây giờ càng dày hơn".
Quan Chính Bình mím môi, thiếu chút nữa đã bật cười thành tiếng.
"Cô muốn tôi đầu tư bao nhiêu?". Quan Chính Bình hơi nhếch môi, tránh cho nụ cười đã tràn ra bên khoé miệng phá vỡ khuôn mặt lạnh lùng của anh.
"Năm trăm vạn". Cô cảm giác phía sau anh như xuất hiện kim quang chói lọi, nhưng cô không dám nói quá nhiều.
"Vì năm trăm vạn cô có thể làm tới mức này?".
Cô tức đến bốc hoả nhìn anh chằm chằm, anh cảm thấy trên mặt cô có loại tinh thần mạnh mẽ phấn chấn làm người ta không thể dời mắt.
"Năm trăm vạn đối với anh là rất ít ỏi nhưng đối với ước mơ của một đạo diễn là rất to lớn, bởi vậy nên tôi mới nguyện ý vì anh ta mà có gắng". Tôn Gia Nhạc hai mắt phiếm lệ, thanh âm mang chút nghẹn ngào nói.
Hoàn hảo! Cô nói thật tốt, đến cô cũng bị chính mình làm cho cảm động.
Quan Chính Bình nhìn cô, nhớ đến nhiều năm trước chính mình cũng vì món nợ của cha, ngay cả chỉ thiếu 10 vạn cũng muốn cúi đầu hạ thấp bản thân.
"Để tôi suy nghĩ một chút". Quan Chính Bình xoay người, tiếp tục bước nhanh về phía trước.
"Đây là kịch bản phim của chúng tôi, đã từng xuất hiện trong một vài triển lãm điện ảnh". Tôn Gia Nhạc bước đi bên cạnh anh, vội vàng lấy kịch bản từ trong ba lô, nâng cao quá lông mày.
"Không cần". Khoé miệng Quan Chính Bình vụng trộm nâng lên, ánh mắt cũng không tự chủ mà nhìn thẳng khuôn mặt cô.
"Cảm ơn anh đã tin tưởng 100%". Tôn Gia Nhạc đi nhanh một bước đến trước mặt anh, cúi đầu chín mươi độ.
"Tôi không phải là tin tưởng cô, "Làng du lịch Song Lâm" nếu như đã đồng ý cho các cô quay phim có nghĩa là bọn họ đã xem xét qua rồi".
"Đúng vậy". Cô le lưỡi.
Quan Chính Bình nhìn cô mang nụ cười ngây thơ, càng nhìn cảng cảm thấy có chút ý tứ.
Mái tóc dài buông tự nhiên, mặc trên mình áo sơ mi trắng cùng với quần jean làm cho trên người cô tràn đầy hơi thở nghệ thật. Không thể nghi ngờ rằng khí chất này của cô còn hơn cả mỹ mạo, còn có đôi mắt đầy nhiệt tình, to tròn giống như đứa bé càng thu hút ánh mắt mọi người.
Tôn Gia Nhạc thấy anh quan sát, lập tức nâng lên nụ cười rực rỡ.
"Nếu có chuyện gì còn chưa rõ, tôi rất vui lòng giải thích cho anh".
"Cô diễn tốt như thế, không nên làm nhà làm phim mà nên đi làm diễn viên". Anh nói.
"Không được đâu, tôi diễn luôn quá giả, quá khoa trương, rất giống diễn kịch, không có đủ chân thành..". Tôn Gia Nhạc thấy anh nhíu mày, đột nhiên nhớ tới mục đích chuyến đi này của cô, vội vàng cười càng thêm sáng lạn, để lộ hàm răng trắng bóc:" Thành ý của tôi tuyệt đối là 100%, những lời nói vùa rồi cũng đều là lời tâm huyết, xin anh nhất định phải ủng hộ. Bây giờ anh giúp đỡ chúng tôi, nếu sau này có điều gì cần tôi giúp đỡ, tôi nhất định sẽ vì anh mà lao vào nơi nước sôi lửa bỏng..."
"Dừng". Anh nghiêm túc giơ tay phải lên ngăn cản cô tiếp tục nói, nhưng môi lại nở nụ cười: "Diễn quá giả, quá khoa trương?"
Nụ cười này của anh, tróng mắt đên lạnh lùng giống như là vẽ rồng điểm mắt làm cho cả khuôn mặt anh đều sáng bừng lên.
Mà Tôn Gia Nhạc nhìn nụ cười đủ để giết người hàng loạt của anh, đầu óc liền đình chỉ hoạt động.
Mẹ ạ, anh cười lên quá phải quá mức quyến rũ rồi không?
Mà Quan Chính Bình nhìn thấy cô ngây ra như phỗng liền bật cười.
Tiếng cười không thể kìm nén, anh cười đến mức cúi gập người xuống.
Tiếng cười của anh sảng khoái rực rỡ, anh ngửa đầu phong thái thật phóng khoáng, anh cười rộ lên trông thật mê người... Tôn Gia Nhạc si ngốc nhìn không chớp mắt, trong lúc nhất thời liền thất thần, mãi cho đến lúc cô ý thức được anh là đang cười cô mới thôi.
"Tóm lại, tóm lại...". Tôn Gia Nhạc nhìn vào đôi mắt màu đen như có thể hiểu thấu lòng người của anh chợt cảm thấy bối rối không biết tay chân nên để ở nơi nào."Tóm lại, cá giúp đỡ nước nước giúp đỡ cá. Chỉ cần anh mở miệng tôi nhất định sẽ hỗ trợ!"
"Tôi không nghĩ tôi sẽ có lúc cần cô giúp đỡ, trừ khi tôi cũng cần tìm người diễn kịch...". Quan Chính Bình đang nói đột nhiên dừng lại, bởi vì có một ý nghĩ vừa mới chợt loé lên trong đầu anh.
Sự vui vẻ trên mặt anh thu lại, ánh mắt anh nhanh chóng đánh giá cô một lượt từ đầu tới chân.
Tôn Gia Nhạc không biết đột nhiên anh nhìn cô như vậy là có ý gì, cô cảm giác giống như mình lần đầu tham gia thử vai vậy, trong lúc đạo diễn soi mói khẩn trương đứng thẳng.
"Đã có bạn trai chưa?". Anh hỏi.
"Tôi còn độc thân". Tôn Gia Nhạc gãi lỗ tai có chút nóng lên, hoài nghi có phải mình đã nói sai cái gì hay mình có tin gì mà mình chưa biết hay không?
"Có người thân bên cạnh không?".
Tôn Gia Nhạc nuốt một ngụm nước miếng, long bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Anh không phải cho rằng sau khi đầu tư năm trăm vạn thì có thể cùng cô xảy ra chuyện gì đó chứ?
"Ba mẹ tôi đều đã tái hôn, có gia đình riêng, tôi sống một mình". Tôn Gia Nhạc đứng vững, ngay cả động đậy một chút cũng không dám.
"Rất tốt, tôi sẽ liên lạc với cô sau"
Quan Chính Bình nheo mắt, lại quay đầu rời đi.
Vốn có ý định "binh đến tướng đỡ, nước đến đất chặn", Tôn Gia Nhạc ngây người.
Anh cuối cùng đang suy nghĩ cái gì? Hại tim cô từ vui vẻ đến mơ mộng tình yêu, hiện tại lại thấp thỏm lo lắng?
Tôn Gia Nhạc xoắn một lọn tóc, ngơ ngác đi theo phía sau anh, giữ khoảng cách ba bước chân, cho đến lúc anh đi vào bãi đỗ xe, ngồi lên xe, đóng cửa xe cái"bịch" rồi khởi động xe.
"Đợi một chút. Anh...lúc nào anh sẽ liên lạc với tôi?" Tôn Gia Nhạc bất chấp lúc này trong bãi đỗ xe còn có người khác, vỗ cửa sổ xe của anh lớn tiếng hỏi,
Quan Chính Bình hạ cửa sổ xe xuống một chút, ném lại một câu:
"Trong vòng ba ngày".
Sau đó chiếc xe màu đen Vèo... một tiếng liền rời khỏi bãi đỗ xe.
Tôn Gia Nhạc nhìn theo hướng chiếc xe rời đi, cô dột nhiên cảm thấy một màn này còn rất bi thương đấy.
Ánh chiều tà chiếu lên người cô, chiếu sáng nhà làm phim vì nghệ thuật và bạn bè mà hi sinh- Tôn Gia Nhạc.
"Ân, lão ngạnh". (hem hỉu, có nàng nào hiểu thì giúp ta với, cảm ơn nhiều) Tôn Gia Nhạc tự phỉ báng mình một tiếng, mang theo tâm tình tốt ra khỏi bãi đỗ xe.
Quan Chính Bình đồng ý liên lạc có nghĩa là mọi thứ vẫn còn có hi vọng.
Cô đã biết rõ chỉ cần có Tôn Gia Nhạc cô thì hết thảy mọi chuyện đều sẽ ổn thôi mà.
9h sáng ba ngày sau, Tôn Gia Nhạc đồng ý lời mời đến gặp Quan Chính Bình ở công ty xây dựng Song Lâm.
Bởi vì anh hẹn ở văn phòng, suy nghĩ linh tinh của cô lập tức biến mất không còn một mảnh, làm cho cô thoáng chốc cảm thấy chút chuyện nhỏ đó mà cũng khiến mình mất ngủ quả thực là đồ ngốc.
Hôm nay cô vẫn mặc áo sơ mi trắng, quần jean đơn giản, có điều là tóc được buộc lại bằng khăn lụa màu cam tỏ vẻ nghiêm túc.
Cô vừa đi vào công ty xây dựng Song Lâm, cô gái ở quầy tiếp tân lập tức trừng lớn mắt.
"Xin chào, tôi là Tôn Gia Nhạc, tôi có hẹn với Quan tổng vào lúc 9h". Tôn Gia Nhạc nói với cô tiếp tân.
Mắt của cô gái ở quầy tiếp tân trợn to lên không chỉ 3 lần, lập tức đứng bật dậy.
"Cô là Tôn tiểu thư, cô gái đã nói chuyện cùng Quan tổng vào ba ngày trước tại bãi đỗ xe". Cô tiếp tân nhanh chóng đánh giá cô từ đầu tới chân một lần.
"Đúng vậy". Tôn Gia Nhạc gật đầu, cô cảm thấy cô gái này có chút hưng phấn quá mức.
"Đây là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy Quan tổng cười nói cùng một cô gái". Cô tiếp tân nhỏ giọng thần bí nói.
"À". Là cái lúc anh cười cô diễn xuất quá giả sao? Tôn Gia Nhạc vì lễ phép nên cũng cười theo.
"Ngày đó hai người nói chuyện gì vậy?". Nữ tiếp tân hỏi.
"Có liên quan tới cô sao? Nụ cười trên mặt Tôn Gia Nhạc hơi nhạt đi, nhàn nhạt nói:" Ngày đó tôi cùng Quan tổng nói một chút chuyện về chủ đề điện ảnh".
"Quan tổng của chúng tôi rất tuấn tú đúng không?".
Tôn Gia Nhạc gật đầu, sau đó cũng xem xét lại bề ngoài của mình một chút.
"Nhưng mà, Quan tổng rất nghiêm túc. Nghe nói là từ lúc ba anh ta tuyên bố phá sản, anh ta nhìn thấy hết sự nóng lạnh của xã hội này, từ đó về sau liền luôn ăn nói nghiêm túc".
"Ra là vậy, nhưng mà tôi cũng không thấy anh ấy ăn nói nghiêm túc". Bởi vì anh đã cười nhạo cô.
"Qủa nhiên người tình trong mắt hoá Tây Thi". Nữ tiếp tân cao hứng đến đỏ bừng cả mặt.
Tôn Gia Nhạc trừng mắt, cô thấy cô gái này thật là lạ nhưng cô không có thời gian ở đây mà nói chuyện tào lao đâu.
"Đã sắp tới 9h, xin hỏi tôi có thể gặp Quan tổng ở chỗ nào? Tôi không muốn trễ giờ". Tôn Gia Nhạc chỉ chỉ vào đồng hồ.
"A...". Nữ tiếp tân cười cười, nhanh nhẹn dẫn cô đi về phía trước: "Cô dùng thang máy này đi lên tần 12, ở đó có văn phòng tổng giám đốc".
"Cảm ơn". Tôn Gia Nhạc đứng trước thang máy nhấn tầng 12, trong lúc đợi chọt nhìn thấy nữ tiếp tân cầm điện thoại lên, dùng giọng điệu khoe khoang vội vàng nói: "Tôi nhìn thấy cô ấy rồi! Hơn nữa còn nghe cô ấy nói là Quan tổng rất đẹp trai, ngày đó họ nói chuyện về điện ảnh, nói chuyện rất vui vẻ...".
Tôi có nói những chuyện đó sao? Tôn Gia Nhạc ngạc nhiên thiếu chút nữa thì tròng mắt cũng rớt xuống, đang muốn quay lại hỏi xem cô gái tiếp tân kia có phải kiêm luôn chức biên kịch phim hay không thì cửa thang máy vừa lúc mở ra.
Tôn Gia Nhạc đi vào thang máy, nhìn vào gương mặt sợ hãi trong gương, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy lời đồn bắt đầu như thế nào. Là nhân viên quá nhàm chán, hay là do cuộc sống của Quan Chính Bình quá nghiêm túc, ngẫu nhiên cười một chút thì nhân viên của anh đã nghĩ đến đăng kí để ghi vào Kim thị kỷ lục thế giới?(nôm na là ảnh rất hiếm khi cười nên nhân viên mới như nhìn thấy chuyện lạ thế giới đó).
Khi cửa thang máy mở ra, Tôn Gia Nhạc nở nụ cười nhanh chóng ra ngoài.
Một người phụ nữ hơn 50 tuổi mặc bộ đồ công sở nhanh chóng tiến lên nghênh đón.
"Cô là Tôn tiểu thư? Tôi dẫn cô tới phòng khách, Quan tổng rất nhanh sẽ tới".
"Thư kí Thạch? Tôi nhận ra giọng của bà, cảm ơn bà ngày đó đã giúp tôi chuyển lời".
"Đừng khách sáo, đợi con tôi lớn lên có lẽ sẽ đi theo con đường điện ảnh như cô". Thư kí Thạch vừa cười vừa nói.
"Cậu ấy nếu muốn thực tập thì rất hoan nghênh đến tìm tôi. Muốn học hỏi được nhiều điều thì tới studio rất có lợi". Tôn Gia Nhạc đưa ra danh thiếp.
"Cảm ơn". Thư kí Thạch dẫn cô tới phòng khách.
Tôn Gia Nhạc vừa ngồi xuống liền nhìn đồng hồ, đúng 9h!
Quan Chính Bình một phút cũng không sai đi tới phòng khách, hướng về phía thư kí gật gật đầu nói: "Hai ly cà phê, cảm ơn".
"Quan tiên sinh khoẻ không? Hôm nay tinh thần anh có vẻ tốt". Tôn Gia Nhạc đứng dậy, nở nụ cười rực rỡ, chỉ thiếu cúi đầu 90 độ nữa thôi.
"Không cần cố gắng giả bộ quen thuộc". Quan Chính Bình cầm một cái túi da ngồi xuống đối diện cô.
← Ch. 01 | Ch. 03 → |