Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 069

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 069
Phòng tự học
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 68: Đan chặt

Edit: Thanh


Không cho gọi cục cưng thì gọi vợ, Khương Mạt đỏ bừng cả mặt, thật sự chỉ muốn viết bốn chữ "lưu manh cấp độ cao" lên trán Cận Hành Giản, để mỗi lần soi gương anh có thể tự giác nhận thức.

"Được thôi." Khương Mạt ngẩng mặt cười, "Lão Cận, lão Hành, lão Giản, anh chọn một đi, em đều được."

Không phải thích gọi kiểu "lão..." à? Cô còn chuẩn bị sẵn ba lựa chọn cho anh đấy.

Cận Hành Giản lặng lẽ nhìn cô một lúc, cô gái nhỏ ánh mắt tinh nghịch, rực rỡ hơn cả ánh nắng mùa xuân tháng tư, khiến người ta không nhịn được muốn kéo vào lòng mà hô●ⓝ đến nghẹt thở, nghĩ đến lời cảnh cáo ban nãy của cô, anh cụp mắt cười, xoa nhẹ sau đầu cô rồi đứng dậy, "Vậy mỗi người lùi một bước, vẫn gọi như cũ."

"Anh lùi chỗ nào, chỉ có em ——" Khương Mạt lẩm bẩm được nửa câu thì đột nhiên im bặt.

Người đàn ông vốn đã đứng dậy lại bất ngờ quay người ép xuống, hai tay chống lên lưng sofa, nhốt cô trong lòng, anh cúi người, hạ đầu xuống, mặt gần như dán vào mặt cô, hơi thở có thể cảm nhận rõ ràng, khóe môi anh cong lên: "Cục cưng đâu có nói là không được ⓗ●ô●𝐧●, đúng không?"

Tim Khương Mạt đập loạn lên theo lời anh, cô nín thở, lưng thẳng tắp ngả về phía sau, cô lùi một chút, Cận Hành Giản tiến một chút, đôi mắt đen mang ý cười, nhìn cô như muốn trêu đến cùng. Đến khi lưng cô chạm hẳn vào thành sofa không còn đường lui, Cận Hành Giản dừng lại cách cô chỉ nửa tấc, anh hơi nghiêng đầu, mũi ⓣ𝒽.â.ռ Ⓜ️.ậ.† cọ nhẹ vào mũi cô, môi như chạm mà chưa chạm, giọng khàn khàn mang ý cười, cổ áo hơi trễ xuống, lộ ra một góc xương quai xanh, 𝐪⛎y·ế·n r·ũ đến khó cưỡng.

Khương Mạt nghẹn đỏ mặt, mím chặt môi không nói gì.

Thấy đã trêu đủ, Cận Hành Giản đưa tay véo nhẹ má mềm của cô, vừa định đứng dậy thì phần gáy đã bị kéo lại.

Cô gái trước mặt run nhẹ hàng mi, chủ động áp lên, đôi môi ⓜ●ề●𝐦 Ⓜ️ạ●𝒾 chạm vào môi anh, nhẹ nhàng m*n tr*n.

Cận Hành Giản khựng lại trong chớp mắt, cơ lưng căng lên, tay anh đưa ra phía sau giữ lấy gáy cô, từ trên cao bao trùm lấy cô trong lòng, đáp lại nụ 𝖍.ô.ռ của cô một cách mãnh liệt.

Hơi thở ngọt ngào quen thuộc tràn vào khoang miệng, nỗi nhớ bị kìm nén trong cơ thể như lũ lụt vỡ bờ, lưỡi 🍳⛎·ấ·ⓝ 🍳·ⓤ·ý·t lấy nhau dường như vẫn không đủ, Cận Hành Giản nâng eo Khương Mạt, đặt cô nằm xuống sofa, ép cô vào một nụ ♓ô*п sâu.

Không khí trong phổi bị cướp đi, Khương Mạt bị 𝒽ô.ⓝ đến khó thở, có cảm giác hít thở không thông, mỗi góc trong khoang miệng đều bị đầu lưỡi 〽️ề*𝖒 𝐦*ạ*❗ của anh càn quét tỉ mỉ, đầu lưỡi tê dại từng đợt, tai ù đi, tiếng th* d*c ngọt ngào hòa quyện vào nhau, không phân rõ là của cô nhiều hơn hay của anh.

Khi Cận Hành Giản rời môi cô, chuyển xuống 𝒽*ô*𝓃 lên cổ, hàng mi cô run nhẹ, hai chân thon dài quấn lấy eo anh, bàn tay đặt lên lưng anh, vạt áo hoodie bị xô lệch trong lúc 𝐡ô-п-, lộ ra đường eo rõ nét dưới lòng bàn tay, tay cô vừa hay đặt lên vùng da trần ấy.

Cô khẽ động, lòng bàn tay men theo cơ lưng chậm rãi trượt lên, nụ h·ô·ⓝ của Cận Hành Giản đột ngột dừng lại.

Anh vùi đầu vào hõm cổ cô th* d*c. Hơi thở ẩm nóng phả vào tai cô từng đợt.

Bị anh đè xuống, Khương Mạt khó khăn xoay cổ, muốn tránh cảm giác nhột từ hơi thở anh, bàn tay vẫn tiếp tục trượt lên, bỗng bị người đàn ông giữ chặt cổ tay.

"Đừng nhúc nhích."

Hơi thở của anh vẫn hỗn loạn, khi nói chuyện mang theo nhịp 𝖙h·ở 🌀ấ·🅿️ rõ ràng, anh giữ cổ tay cô, kéo tay cô rời khỏi lưng mình, đan chặt mười ngón tay rồi ép xuống bên cạnh, Khương Mạt nhíu mày, Cận Hành Giản cúi đầu ♓ô.п nhẹ lên môi cô một cái, không lưu luyến mà đứng dậy, tiện thể kéo cô ngồi dậy theo.

Anh chỉnh lại cổ áo bị lệch, giọng khàn khàn, tóc hơi rối, nhìn cô bật cười, "Suýt nữa thì bị em chiếm tiện nghi rồi."

Khương Mạt bị ♓.ô.ռ đến thiếu oxy, mắt ươn ướt, đuôi mắt còn vương hơi nước, cô mất vài giây mới hiểu ý anh, trợn tròn mắt không tin nổi.

Sao lại giống như cô vừa chiếm lợi lớn của anh vậy?

Chân cô vẫn vắt trên eo anh, biết rõ trạng thái hiện tại của anh là thế nào, vậy mà người này còn có thể mặt không đổi sắc nói ra câu đó.

Nhưng nghĩ lại, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Cô cố ý nhúc nhích nhẹ bắp chân, Cận Hành Giản khẽ rên một tiếng, Khương Mạt cong môi, dáng vẻ nắm chắc phần thắng, "Dù sao 𝖍·ô·п cũng không cần chịu trách nhiệm."

"Nhóc xấu xa."

Cận Hành Giản cười bất lực, gỡ chân cô xuống, véo nhẹ má cô, liếc nhìn đồng hồ rồi hỏi: "Chiều nay em vốn định làm gì?"

"Sửa luận văn."

Chiếc đồng hồ thể thao trên cổ tay anh phối với bộ đồ, vóc dáng cao lớn, làn da trắng lạnh, thêm vào đó là đường nét xương mặt đẹp, khi không cười, anh mang dáng vẻ lạnh lùng, cấm dục như một đàn anh khó gần, Khương Mạt nhìn anh vài giây rồi hỏi: "Anh muốn cùng em đến trường không?"

*v*

Khương Mạt dẫn Cận Hành Giản đến phòng tự học, các phòng riêng đã kín chỗ, hai người đành ngồi ở khu mở, Khương Mạt ngồi ở góc, giữa hai người cách một ghế.

Cô mở laptop, mở luận văn.

Khoa yêu cầu nộp bản thảo đầu vào cuối tháng 4, cô làm nhanh nên đã gửi cho giáo viên hướng dẫn từ tháng 3, giờ nhận lại góp ý sửa, thấy Cận Hành Giản cũng mở laptop làm việc, cô không để ý anh nữa, nhanh chóng rất mau tiến vào trạng thái học tập.

Cửa sổ phòng tự học mở, gió tháng tư thổi vào, rèm khẽ lay như sóng nước, ngoài cửa sổ tiếng chim mơ hồ và tiếng người nói vọng vào, trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím.

Giữa chừng, chỗ ngồi bên cạnh trống ra, có vẻ một cô gái đến tìm chỗ, thấy trên bàn có laptop nên lại đi, Khương Mạt nghiêng đầu nhìn theo, ánh mắt chợt dừng lại, laptop của Cận Hành Giản khé*p ⓗ*ờ, bên cạnh có một tờ giấy ghi chú màu xanh nhạt.

Nếu không đoán nhầm, trên đó hẳn là một dãy số.

Thoáng thấy bóng dáng cao ráo tiến lại gần, một cốc trà sữa hoa nhài đặt xuống bàn, Khương Mạt thu hồi ánh nhìn, ngẩng đầu lên cười ngọt ngào, mấp máy môi nói cảm ơn, Cận Hành Giản tỏ vẻ rất hài lòng, nhướng mày, vòng qua cô trở về chỗ ngồi thì khựng lại.

Ngón tay dài nhấc tờ giấy ghi chú lên, liếc qua nội dung, rồi lại úp xuống, nghĩ đến lúc quay về, ánh mắt Khương Mạt vừa nãy dừng đúng chỗ này, sắc mặt anh trầm xuống nhìn sang, Khương Mạt hoàn toàn không hay biết, hút một ngụm trà sữa, l**m nhẹ khóe môi, cúi đầu tiếp tục sửa luận văn.

Ngón tay anh khẽ gõ mặt bàn, yết hầu chậm rãi chuyển động, anh không làm phiền cô, tạm thời nuốt cơn khó chịu xuống.

Phòng tự học vẫn yên tĩnh, anh dựa vào ghế, mở điện thoại, trả lời tin nhắn Thẩm Hoài Kinh gửi tới lúc trưa, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo Khương Mạt.

Cô gái nhỏ dường như gặp khó khăn, khẽ nhíu mày, lật sách tham khảo một lúc, gửi vài tin nhắn rồi cầm điện thoại ra ngoài gọi, Cận Hành Giản nhìn theo bóng cô rời khỏi phòng, hạ mắt xuống.

Đã đến giờ ăn tối, từng nhóm sinh viên thu dọn đồ rời đi, khi có người dừng lại trước chỗ của Khương Mạt, Cận Hành Giản ngẩng đầu.

Đó là một nam sinh cao gầy, da trắng, gương mặt còn non trẻ nhưng cũng khá ưa nhìn, cậu ta đang nhét một mẩu giấy vào cuốn sách Khương Mạt đặt trên bàn, khi nhận ra có ánh nhìn hướng về phía mình, cậu khựng lại, nở nụ cười ngượng ngùng.

Người đàn ông nhìn sang phía này vóc dáng cao lớn, khí chất nổi bật, đẹp trai đến mức đàn ông cũng phải thừa nhận, ngồi đó thôi đã toát ra cảm giác người lạ chớ lại gần, dưới mí mắt mỏng là ánh nhìn sắc bén, anh liếc cậu một cái, hơi nghiêng người cầm cốc trà sữa trên bàn, thong thả hút một ngụm rồi cúi đầu xuống không nhìn nữa.

Chỉ riêng việc hai người cùng uống chung một cốc trà sữa đã đủ nói lên mối 🍳●υ𝖆●п 𝖍●ệ, huống chi khi anh cầm cốc, chiếc nhẫn trên ngón tay hướng về phía cậu ta.

Nụ cười trên mặt nam sinh lập tức cứng lại, mặt đỏ bừng, đúng lúc đó, một bóng dáng mảnh mai xuất hiện ở cửa, cậu ta không dám ở lại, cúi đầu vội vàng rời đi.

Khi Khương Mạt trở lại chỗ ngồi, Cận Hành Giản vừa đặt cốc trà sữa xuống, tiện tay rút mẩu giấy trong cuốn sách ra.

Trà sữa để lâu, đầu lưỡi thoáng vị chát nhẹ, anh khẽ nhíu mày.

Cậu nam sinh kia tính cách nhút nhát, chữ viết cũng không phóng khoáng, theo đuổi người ta còn phải viết giấy.

Cận Hành Giản "chậc" một tiếng, đọc lướt qua những lời sến súa trên đó, đang định vo lại vứt đi thì bên cạnh có một cái đầu nhỏ ghé lại.

Khương Mạt kéo tờ giấy nhìn qua: "Cho em à?"

Cận Hành Giản liếc cô, "ừ" một tiếng, vẻ mặt không mấy vui vẻ: "Hay nhận được mấy cái này lắm à?"

Khương Mạt nhìn sắc mặt anh mà trong lòng cười muốn ⓒ·ⓗ·ế·t, nhưng ngoài mặt không nói gì.

Cận Hành Giản lại không định bỏ qua, vo tờ giấy lại, đầu ngón tay gõ nhẹ vào tờ giấy ghi chú màu xanh nhạt trên bàn.

"Cục cưng, chúng ta cần nói chuyện về việc đối mặt với lời tỏ tình từ người khác phái."

Chủ đề này được bàn tiếp trên đường anh đưa cô về, ăn xong rồi mà cơn bực trong lòng anh dường như vẫn chưa tan.

"Buổi chiều em nhìn thấy có người để giấy vào chỗ anh rồi đúng không? Cứ trơ mắt nhìn vậy à, không quản?"

Chiều thấy anh uống trà sữa của mình, lại thấy tờ giấy kia, Khương Mạt đã đoán ra chuyện gì, lúc này nghe giọng anh không giấu nổi sự khó chịu, cô cúi đầu cười, vừa nghịch con hạc giấy màu xanh trong tay vừa tự biện hộ, "Không có, người ta đi rồi em mới nhìn thấy, lúc đó anh cũng quay lại rồi mà."

Cơn giận trong lòng Cận Hành Giản dịu đi không ít, anh liếc cô, khóe môi khẽ cong, hỏi đầy ẩn ý: "Thế nếu nhìn thấy ngay lúc đó thì sao, em sẽ ngăn lại à?"

"Chắc là không đâu, em đâu có lập trường gì." Khương Mạt chống cằm giả vờ suy nghĩ, trước tiên "đánh" anh một cái, "Chẳng lẽ lại chạy tới nói người đàn ông này đang theo đuổi tôi, cô tránh xa ra à?"

Thấy sắc mặt anh trầm xuống, cô liền nở nụ cười rạng rỡ, lại "cho anh một viên kẹo": "Với lại bây giờ anh chẳng phải toàn tâm toàn ý với em sao? Người khác có để lại số điện thoại anh cũng không để ý đâu, đúng không?"

Không biết nên nói cô rộng lượng, hay là cô hiểu rõ tình hình, hay nói thẳng ra là... cô đã nắm thóp anh rồi.

Cận Hành Giản lại liếc cô một cái, sắc mặt đã có dấu hiệu dịu lại.

Khương Mạt lén nhìn anh, dựa lưng vào ghế, dáng vẻ rất thấu hiểu: "Anh xem anh đi, cao 1m91, chân dài, mặt đẹp, dáng chuẩn, đã đẹp trai còn cực kỳ giàu, năng lực làm việc lại giỏi, đúng là hiếm có khó tìm. Từ nhỏ đến lớn chắc không thiếu con gái theo đuổi nhỉ? Mãi đến khi gặp em mới động lòng, chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ anh không thể thiếu em được!"

Đôi mắt đen láy của cô như ánh sao, giọng điệu tinh nghịch, không rõ là đang khen anh hay tự khen mình.

Xe đã vào khu Dung Hồ. Cận Hành Giản dừng xe cách nhà Khương Thương Thần một đoạn, không vội để cô xuống.

Anh nén ý cười nơi khóe môi, một tay đặt lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn cô, giọng chậm rãi dẫn dắt.

"Nếu anh đã giàu có, đẹp trai, hiếm có khó tìm như vậy, lại không thể thiếu em, toàn tâm toàn ý với em... Vậy em định khi nào cho mình một 'danh phận' đây?"

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)