Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 070

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 070
Căn phòng
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 69: Với em thì anh không tiết chế nổi

Edit: Thanh


Khương Mạt quay đầu nhìn Cận Hành Giản cười, đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm, dáng vẻ tinh ranh như hồ ly nhỏ, "Để em nghĩ đã."

"Anh nói xem, ngày đầu theo đuổi đã cưỡng 𝐡ôռ-, hôm nay lần đầu hẹn hò đã muốn xác định զυ.@.ⓝ 𝖍.ệ, có muốn đăng ký kỷ lục Guinness cũng không cần gấp thế đâu Cận Hành Giản."

Khương Mạt ngoắc ngón tay với Cận Hành Giản, đợi anh đến gần cô ghé sát tai anh, giọng nhỏ nhẹ, hơi thở khẽ lướt qua, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, "Dục tốc bất đạt nha anh trai à."

Nói xong cô định mở cửa xe chạy mất, nhưng "cạch" một tiếng, cửa xe đã bị khóa trước, người đàn ông phía sau áp sát lại, môi gần chạm môi cô, "Gọi lại lần nữa."

Khương Mạt cười né anh: "Đừng nghịch nữa, ba em tới rồi."

Cổng sân phía trước không xa mở ra, Khương Thương Thần xuất hiện ở cửa, Jan đi bên cạnh ông.

Cận Hành Giản liếc một cái, rõ ràng không muốn thả người, "Gọi một tiếng, hoặc cho anh một nụ h_ô_𝐧 không cần phụ trách."

"Hôm nay đã ⓗô●ⓝ rồi cũng đã gọi rồi, " Khương Mạt từ chối, vừa cười vừa né ra sau, "Anh phải biết tiết chế."

"Với em thì anh không tiết chế nổi."

Khương Mạt bị anh nói đến đỏ mặt, liếc ra ngoài, Jan dường như nhận ra chiếc xe quen thuộc, kéo Khương Thương Thần đi về phía này.

"Dạo này ba em đang tập quyền." Cô giục anh mở khóa cửa, "Hai người mà đánh nhau em không can nổi đâu."

"Cha con hai người hợp lại bắt nạt anh thì có." Cận Hành Giản không tiếp tục trêu nữa, "Một người về nước rồi mà không tiếp quản sự nghiệp của mình, cố tình để anh làm thay kiếm tiền cho, anh theo đuổi vợ thì lại trừng mắt với anh, còn một người thì đến cái 𝖍ô_𝐧 tạm biệt cũng không cho."

Khương Mạt nghe anh "tố cáo" Khương Thương Thần mà buồn cười, hoàn toàn không có ý an ủi, giả vờ vỗ nhẹ đầu anh, để lại một câu "Cô lên nha tiểu Cận" rồi mở cửa xuống xe.

Jan thấy cô liền quay đầu, giật dây chạy về phía cô, vẫy đuôi q𝖚ấ●𝖓 𝐪𝖚●ý●🌴, cô dắt Jan chạy một đoạn, gặp Khương Thương Thần định cùng về thì ông bảo cô về trước, còn mình đi thẳng về phía xe của Cận Hành Giản.

Khương Mạt vừa đi vừa ngoái đầu nhìn, vào nhà, cởi giày rồi lên lầu, nằm nhoài bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Hai người đàn ông cao lớn đứng cạnh xe, một người nói, một người nghe, người nói vẻ mặt nghiêm túc, người nghe thỉnh thoảng gật đầu, như có cảm giác, anh ngẩng đầu nhìn về phía này, khẽ cong môi, Khương Thương Thần theo ánh mắt anh quay đầu lại, Khương Mạt vội trốn đi.

Đợi cô ló đầu ra nhìn lại thì xe của Cận Hành Giản đã rời đi.

Khương Mạt xuống lầu, Khương Thương Thần cũng vừa vào nhà.

Còn một lúc nữa mới đến giờ trận bóng bắt đầu, Khương Thương Thần gọi cô vào thư phòng, lấy ra một chồng tài liệu dày.

Đó là toàn bộ tài sản và đầu tư của tập đoàn và các công ty con đứng tên ông.

"Đây là những gì ba tích lũy bao năm..." Khương Thương Thần đưa tài liệu cho cô, "Đời này ba coi như có hai đứa con, một là con, một là Lê Đông, những thứ này sau này sẽ dần giao lại cho hai đứa."

Khương Mạt lật vài trang, ngẩng đầu lo lắng nhìn ông: "Ba, ba sao vậy?"

"Không sao, đừng lo." Khương Thương Thần cười xua tay, "Ba khỏe lắm, cũng sẽ cố sống đến 80 tuổi vì con."

Khương Mạt thở phào, "80 tuổi sao đủ, ít nhất cũng phải 100 tuổi."

Khương Thương Thần cười, "Vậy ba sẽ cố. Mạt Mạt, ba không phải kiểu người cổ hủ, sẽ không can thiệp chuyện tình cảm của con. Hôm nay đưa con xem những thứ này, một là để con biết, ba và tất cả những tài sản phía sau ba là chỗ dựa của con, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng. Tiền bạc là thứ dễ thử lòng người nhất, người tiếp cận con, có người vì con, cũng có người vì lợi ích phía sau con."

"Cận Hành Giản chắc chắn không phải kiểu sau." Khương Mạt lập tức nói.

"Tin tưởng nó vậy sao?" Khương Thương Thần cười hỏi.

Khương Mạt gật đầu, "Ba cũng xem như nhìn anh ấy lớn lên, ngoài chuyện..." Khương Mạt hơi ngừng lại, "Lừa con kết ♓ô●𝖓 thì anh ấy vẫn luôn đối xử rất tốt với con."

"Con không sợ nó tiếp cận lại con là vì lợi ích sao?" Khương Thương Thần nói thẳng, "Bây giờ giá trị của con còn cao hơn nó."

"Không đâu, " Khương Mạt khẳng định, "Con phân biệt được, nếu không con đã không cho anh ấy thêm cơ hội."

Khương Thương Thần lặng lẽ nhìn Khương Mạt, trong lòng thở dài, "Chuyện kết ♓ô.𝐧 trước đây, ba cũng có lỗi với con. Nếu khi đó ba đi điều tra thân thế của con, con đã không phải chịu những khổ sở ấy."

"Làm sao ai đoán trước được nhiều chuyện như vậy." Khương Mạt cười, "Ba đừng tự trách. Có lúc con cảm thấy mình bị cuộc sống kéo đi về phía trước, còn Cận Hành Giản chính là sợi dây liên kết đó. Con được anh ấy đưa ra khỏi cô nhi viện, quen biết dì Cận, vào nhà họ Khương, sau đó gặp lại Lê Đông, rồi nhận lại ba... tính ra thì cũng là khổ tận cam lai, được nhiều hơn mất. Ba nên vui cho con mới đúng."

Mắt Khương Thương Thần hơi đỏ lên, "Được, ba vui cho con, ba chỉ mong những gì con nhận được mãi nhiều hơn những gì con mất. Giờ chúng ta nói đến chuyện thứ hai."

"Cả con và Lê Đông đều không phải kiểu người đam mê kinh doanh, nên yêu cầu của ba đối với người bạn đời tương lai của hai đứa sẽ cao hơn, lấy Cận Hành Giản làm ví dụ, con có suy nghĩ của con, ba cũng có suy tính của ba, con không được giúp nó."

Khương Mạt tò mò: "Là thử thách gì ạ?"

"Con không cần bận tâm chuyện đó." Trận bóng sắp bắt đầu, Khương Thương Thần dẫn cô xuống lầu, "Mạt Mạt, con còn trẻ, đang ở giai đoạn quan trọng của học tập và sự nghiệp, ba mong dù là yêu đương hay ⓗ●ô●ռ nhân cũng chỉ là điểm tô, đừng vội vàng, mọi thứ phải lấy bản thân con làm trọng."

*v*

Cuộc nói chuyện giữa Khương Thương Thần và Cận Hành Giản trở thành bí mật của hai người. Khương Thương Thần còn hé lộ chút ít với Khương Mạt, còn phía Cận Hành Giản thì không nhắc một lời, chỉ là anh đến trường tìm cô thường xuyên hơn, cũng không còn vội ép cô cho mình một "danh phận".

Gần đến mùa tốt nghiệp, Khương Mạt xin nghỉ ở viện bảo tàng, ở lại trường, cuối tháng 5 bảo vệ luận văn xong, các hạng mục tốt nghiệp lần lượt triển khai, mỗi ngày ăn uống vui vẻ, thỉnh thoảng hẹn hò với Cận Hành Giản, cuộc sống trôi qua nhẹ nhàng thoải mái.

Các sinh viên khóa dưới tổ chức một buổi tiệc chia tay cho khóa trên, Khương Mạt và Hạ Nam ngồi hàng cuối, chờ một ban nhạc lên biểu diễn.

"Là đàn em năm hai." Hạ Nam nói tên một người, "Cậu có nhớ không? Hồi nhập học cậu từng hướng dẫn cậu ấy, ngày nào sau huấn luyện quân sự cũng ra thư viện 'tình cờ gặp' cậu."

Khương Mạt lắc đầu cười, hoàn toàn không có ấn tượng.

Hôm nay Cận Hành Giản đi tụ tập với Thẩm Hoài Kinh và mấy người bạn, Lâm Nguyên vừa nhắn tin nói anh uống say, đang đưa anh về.

Quen nhau lâu như vậy, Khương Mạt vẫn chưa từng thấy Cận Hành Giản say, tò mò dáng vẻ khi say của anh 𝖈.♓.ế.t đi được, cô nhắn Lâm Nguyên quay lén một đoạn video gửi cho mình rồi tắt màn hình.

Mấy lần sau đó bật điện thoại lên vẫn không thấy tin nhắn.

Khi điện thoại rung, Khương Mạt lập tức cúi xuống, là cuộc gọi của Lâm Nguyên, âm thanh trong hội trường quá lớn, cô không ra ngoài mà đeo tai nghe nghe máy.

Giọng Lâm Nguyên khàn khàn pha chút bất đắc dĩ, "Phu nhân, Cận tổng đang đợi cô dưới lầu."

"Ở đâu? Dưới ký túc xá trường à?"

"Ở Dung Hồ."

"Sao lại đến đó?"

Khương Mạt vừa định đứng dậy thì bị Hạ Nam kéo lại, tiết mục trên sân khấu vừa kết thúc, mấy chàng trai đang mang nhạc cụ lên, Hạ Nam kích động nói, "Cậu nhìn góc kia kìa! Chính là đàn em hay 'tình cờ gặp' cậu đó! Đúng là con trai lớn lên thay đổi thật, giờ đẹp trai quá! Trời ơi, nhìn cơ n🌀-ự-↪️ kìa, cảm giác chỉ cần ưỡn lên là bật bay mấy người nho nhỏ như cậu luôn!"

"Đàn em nào?" Người đối diện bên kia điện thoại không biết từ lúc nào đã đổi thành Cận Hành Giản.

"..."

Khương Mạt âm thầm hít một hơi, dùng khẩu hình nói với Hạ Nam là có việc rồi đứng dậy đi ra ngoài, "Sao anh lại đến Dung Hồ thế?"

"Không phải em muốn xem anh say à?" Giọng Cận Hành Giản vẫn rõ ràng, trả lời xong lại hỏi tiếp: "Đàn em nào?"

Xem ra Lâm Nguyên quay lén bị phát hiện rồi.

"Một đàn em không quen." Khương Mạt chen ra khỏi hàng ghế, đi ra xa hơn, "Giờ anh thấy thế nào? Có cần để Lâm Nguyên đưa anh về Thiên Việt không?"

"Không về." Cận Hành Giản trả lời rõ ràng, "Em còn chưa nhìn thấy anh."

"Anh bảo Lâm Nguyên..." Nhạc bắt đầu vang lên, át hết giọng cô, cô đi xa thêm một đoạn, "Hay để Lâm Nguyên đưa anh về, trên đường mình gọi video nhé?"

Bên kia im lặng khá lâu, khi Khương Mạt tưởng đã cúp máy thì giọng anh lại vang lên trong tai nghe:

"Người đang hát bây giờ là đàn em theo đuổi em à?"

"..."

Hóa ra là đang nghe tiếng bên cô.

Cận Hành Giản say rượu cứ mãi bám vào vấn đề này, Khương Mạt cũng không biết nên nói gì, cô cố nhịn cười, kiên nhẫn đáp: "Em không biết giọng cậu ta, hiện tại cậu ta cũng không theo đuổi em, lúc nãy chỉ là Hạ Nam nhắc lại chuyện trước đây thôi. Cận Hành Giản, anh về nhà trước được không?"

Sáng mai cô còn phải tham dự lễ tốt nghiệp, Khương Thương Thần đã về Mỹ xử lý công việc, sáng mai vừa hạ cánh sẽ đến thẳng trường, hiện giờ nhà ở Dung Hồ không có ai tiếp đón Cận Hành Giản.

"Anh đợi em về nhìn anh."

Nói xong Cận Hành Giản cúp điện thoại.

Khương Mạt ngây ra.

Cô sững người một lúc rồi nhắn tin cho Hạ Nam nói có việc phải về nhà một chuyến, sau đó quay người đi ra khỏi trường.

Trên đường, Lâm Nguyên gửi tin nhắn hỏi cô đang ở đâu, có phải lén quay lại xem đàn em biểu diễn không.

Khương Mạt dở khóc dở cười, nghĩ bằng ngón chân cũng biết đây là "tác phẩm" của Cận Hành Giản.

Không biết ngày mai tỉnh rượu anh có xấu hổ không, sau khi gửi vị trí của mình, cô còn tốt bụng nhắc anh xóa lịch sử tin nhắn, không lâu sau, cô nhận được một ảnh chụp màn hình từ "Lâm Nguyên", trong khung chat của hai người đã không còn tin nhắn đó.

Cũng khá ngoan đấy.

Chỉ là ngoan trong những chuyện có lợi cho anh thôi.

Khi Khương Mạt về đến Dung Hồ, chiếc Bentley quen thuộc đang đỗ ngoài sân, cửa kính xe hạ xuống, Cận Hành Giản dựa vào ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi, trên tay cầm một chiếc điện thoại màu đen.

Lâm Nguyên bước xuống từ ghế lái, gọi một tiếng "phu nhân". Cận Hành Giản mở mắt, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô một lúc rồi mở cửa xuống xe, trả lại điện thoại cho Lâm Nguyên, bảo anh ấy lái xe về.

"Vậy mấy giờ tôi đến đón ngài?" Lâm Nguyên liếc nhìn Khương Mạt hỏi.

"Bảy giờ sáng mai." Cận Hành Giản quay sang xác nhận với Khương Mạt, "Lễ tốt nghiệp bắt đầu lúc tám giờ đúng không?"

Lâm Nguyên lại nhìn Khương Mạt, không dám lên tiếng.

Mùi rượu trên người Cận Hành Giản không nồng, động tác xuống xe cũng ung dung, nhưng nhìn kỹ ánh mắt không còn tỉnh táo của anh mới biết anh đã thật sự say.

Khương Mạt lặng lẽ nhìn anh một lúc, bất lực nói, "Đúng, tám giờ bắt đầu. Em đã nhìn thấy anh rồi, bây giờ đưa anh về nhà được không?"

"Em muốn cùng anh về nhà?"

"Em đưa anh về nhà." Khương Mạt sửa lại cách nói.

Cận Hành Giản nhìn cô chằm chằm, rồi bỗng bật cười, "Không định ở lại chăm sóc anh à?"

"Em không về nhà, về rồi em cũng không chăm anh." Anh đú.🌴 tay vào túi, đứng đó phong thái ung dung, cúi đầu nói rất rõ ràng, "Đồ vô lương tâm, em say rượu, anh chăm em hai lần, từ đánh răng đến tắm ——"

Mặt Khương Mạt nóng lên, cô lao lên bịt miệng anh lại.

Lâm Nguyên ho khẽ một tiếng, tự động quay mặt đi.

Khương Mạt xấu hổ muốn ⓒ𝐡ế●✝️, vội bảo anh ấy lái xe đi, đợi xe đi rồi cô mới bỏ tay ra, đặt ra ba điều kiện với Cận Hành Giản, "Tối nay anh có thể nghỉ ở đây, nhưng phải nghe lời em, không được gây rối, lên lầu phải nhẹ nhàng, không được để ba em nghe thấy."

Cô nghĩ một lúc rồi nói thêm: "Ông ấy có thể không nỡ đánh em, nhưng chắc chắn sẽ nỡ đánh anh."

"Hôm nay ông ấy không có nhà." Cận Hành Giản nói chắc nịch.

"..." Khương Mạt chống hông nhìn anh, "Vậy nên anh mới chạy tới gây chuyện?"

Cận Hành Giản quay mặt đi: "Anh không gây chuyện, anh chỉ muốn em chăm sóc anh thôi."

Một cơn gió thổi qua, anh bỗng nhíu mày: "Cục cưng, anh khó chịu."

Khương Mạt không dám chần chừ nữa, vội đưa anh vào nhà, đi được vài bước mới phát hiện Cận Hành Giản phía sau loạng choạng.

Cô quay lại đỡ cánh tay anh.

Có lẽ các cô giúp việc đang ở trong phòng, phòng khách không có ai.

Khương Mạt lén lút như kẻ trộm, đưa Cận Hành Giản vào phòng, để anh ngồi xuống sofa, rồi lấy điện thoại tra cách giải rượu.

Cận Hành Giản ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt đầu quan sát căn phòng của cô.

Gần giống bên Nam Thành, căn phòng được cô bày trí ấm cúng dễ chịu, những vật dụng thường dùng rải rác khắp nơi, đâu đâu cũng là dấu vết sinh hoạt của cô, mùi hương cũng là mùi anh quen thuộc và yêu thích.

"Nấu canh giải rượu mất thời gian, em đi pha cho anh cốc nước mật ong trước." Khương Mạt đặt điện thoại xuống, cúi người nhìn anh, "Giờ anh thấy khó chịu ở đâu không?"

"Trên người có mùi rượu, " Cận Hành Giản nhíu mày, như đang tự ghét bỏ bản thân, "muốn tắm."

Khương Mạt nhớ lại lời anh nói dưới lầu, nuốt nước bọt: "Cần... cần em giúp không?"

Cận Hành Giản nhìn cô đầy hứng thú, ánh mắt như thể cô đang định chiếm tiện nghi của anh, đến khi Khương Mạt đỏ mặt đứng thẳng dậy, anh mới nói: "Anh tự làm."

Rồi hỏi: "Có quần áo nào anh mặc được không?"

Khương Mạt thành thật lắc đầu, khẽ ngửi một chút: "Em thấy không có mùi gì, hay là khỏi tắm đi?"

"Không được, anh muốn ôm em. Hôm nay còn chưa 𝒽ô·ⓝ·."

"..."

Cận Hành Giản sắp xếp rõ ràng mọi thứ cho cả hai, khiến Khương Mạt đỏ mặt, cô nhịn rất lâu mới nói: "Anh không được... k♓ỏ●𝐚 тⓗ●â●п."

Cô nam quả nữ, rất dễ xảy ra chuyện.

Cận Hành Giản lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy hứng thú: "Yên tâm, đợi em đồng ý quay lại với anh rồi anh mới cho em chiếm tiện nghi."

Khương Mạt cạn lời đến mức chỉ muốn tát anh một cái, một người đàn ông đã kết 𝒽-ô-n không còn "trong trắng", mà giờ lại coi trọng trinh tiết của mình như vậy, cứ như thể cô đang có ý đồ gì với anh không bằng.

Khương Mạt tìm khăn tắm sạch và đồ dùng vệ sinh đưa cho anh, không buồn quan tâm anh có chóng mặt không, đi lại có vững không, có va chạm vào đâu không, rồi đi xuống lầu.

Trong bếp có đủ loại nguyên liệu, được các cô giúp việc sắp xếp gọn gàng, Khương Mạt mở tủ, lấy đậu xanh đặt ở vị trí dễ thấy, rửa sạch rồi cho vào nồi nấu. Cô pha một cốc nước mật ong, đợi nồi đậu sôi thì chỉnh lửa, sau đó đặt báo thức trên điện thoại rồi lên lầu.

Trong phòng tắt đèn, tiếng nước trong phòng tắm cũng đã dừng.

Khương Mạt gọi một tiếng "Cận Hành Giản", bưng cốc nước mật ong bước vào, tay cô vừa chạm vào công tắc thì bị giữ lại, hơi thở ẩm ướt tiến gần, có người 𝒽●ô●ⓝ nhẹ lên khóe môi cô.

"Nước mật ong!" Tim Khương Mạt đập nhanh, vội lên tiếng nhắc.

Chiếc cốc được người kia nhận lấy, dưới ánh đèn hành lang, cô nhìn thấy góc nghiêng của Cận Hành Giản, ngũ quan sắc nét càng trở nên rõ ràng dưới ánh đèn, cơ bắp trên cánh tay săn chắc, anh đưa cốc lên môi, yết hầu chuyển động, uống một ngụm.

Cổ họng Khương Mạt cũng vô thức nuốt theo, ánh mắt dần hạ xuống.

Tấm lưng rộng, vòng e-𝖔 t-♓𝑜-𝖓 gọn đầy sức lực, chiếc khăn tắm quấn quanh eo.

"Cạch" một tiếng, sau khi cốc nước được đặt xuống bàn, cánh cửa phía sau cô đóng lại.

Căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối, một nụ 𝐡_ô_𝐧 ẩm ướt mang theo vị ngọt của mật ong rơi xuống môi cô.

Khương Mạt mở to mắt, hàng mi khẽ run.

Eo cô bị ôm lấy, anh bế cô lên, trong bóng tối tay cô đặt lên vai anh, dưới lòng bàn tay là cơ bắp rắn chắc.

Vừa tắm xong, người anh còn vương hơi ẩm, mùi sữa tắm giống cô hòa lẫn với mùi riêng của anh ×·â·ⓜ 𝓃♓ậ·𝓅 vào khứu giác cô.

"Còn mùi rượu không?" Khi đặt cô 🦵ê-𝓃 g-ⓘ-ườռ-ℊ, Cận Hành Giản kéo tay cô đặt lên 𝖓🌀ự.🌜 mình, dán sát môi cô hỏi.

Khương Mạt lắc đầu, ngay sau đó là một nụ 𝒽ô*𝓃 sâu như muốn nuốt trọn.

Đêm tối, trong nhà của cô, phòng của cô, giường của cô, người cô lén đ_ư_ⓐ ν_à_𝐨, mái tóc còn ướt của anh, nhịp tim đập dưới lòng bàn tay cô, tất cả khiến Khương Mạt nhanh chóng mê muội.

Giống như men rượu trong người anh theo những nụ hô.𝐧 𝐪ц-ấ-𝖓 զⓤ-ý-✞ mà truyền sang cô.

Một cảm giác lâng lâng bao trùm.

Nụ 𝐡_ô_𝖓 trượt xuống cổ, khi váy bị kéo lên, cô mở mắt.

"Cận Hành Giản..." Giọng Khương Mạt mềm nhũn run run, "Ở đây em không chuẩn bị gì cả."

"Anh biết."

"Cục cưng à, anh muốn l**m em..."

"Muốn l**m em trong phòng em..."

"Trên giường em l**m em..."

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)