Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 207

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 207
Mối ⓠ●υⓐ●n h●ệ mẹ chồng nàng dâu
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Trên đời này, mẹ chồng và nàng dâu tựa như kẻ thù trời định.

Lão thái thái góa chồng khi tuổi còn trẻ, cả đời không tái giá. Một mình gánh vác gia nghiệp nhà họ Hạ, vừa làm cha vừa làm mẹ, cực nhọc nuôi lớn độc tử. Phàm là nữ nhân có thể chống đỡ được cả gia nghiệp, tính tình tất phải cứng cỏi. Mẹ đã mạnh mẽ thì người làm con trai tất sẽ yếu mềm hơn đôi phần.

Từ khi Hạ Trạm Anh hiểu chuyện, đã biết cha sợ lão thái thái, chưa từng dám cãi lại nửa lời. Mẹ là con dâu nuôi từ nhỏ, vì nhà nghèo, mười mấy tuổi đã được gả vào Hạ gia. Lão thái thái chọn bà, chỉ vì tiên sinh bói nói bà có số sinh con đẻ cái, mà Hạ gia chỉ có độc nhất một mạch nam, rất cần người nối dõi tông đường.

Lão thái thái xuất thân danh gia vọng tộc, tất nhiên xem thường tính tình nhỏ nhen, vụn vặt của mẹ nên bắt bẻ đủ điều.

Tuy rằng sau khi về Hạ gia, mẹ không phải lo ăn mặc, nhưng giận thì nhiều, mắng cũng chẳng ít. Bị mắng, bị giận, người chồng của mình không những không dỗ dành lại còn tránh xa ba thước, chỉ sợ bị lão thái thái lôi ra mắng lây. Mẹ không dám trách chồng mình, chỉ ôm hận trong lòng với một mình lão thái thái.

Sau đêm đ_ộ_n_𝐠 🅿️_𝒽ò_𝖓_ⓖ, bà may mắn m. a. n. g t. h. a. i thuận lợi, từng đứa con trai, con gái lần lượt ra đời, ngồi vững ngôi chính thê, cũng dần dần có chút khí thế.

Nhưng chẳng ích gì. Quyền kinh tế và quyền quản gia trong Hạ phủ đều bị lão thái thái nắm chặt, chớ nói mẹ, đến cả cha cũng không dính được tí hơi. Thế nên bà vẫn phải nhẫn nhịn, vẫn phải bị mắng. Mà cha lúc này chẳng những né tránh, còn lần lượt nạp thiếp. Mẹ vẫn không dám oán trách chồng mình, chỉ càng lúc càng hận lão thái thái, nỗi oán hận tích tụ theo năm tháng càng thêm sâu sắc.

Nhưng gia nghiệp rồi cũng phải truyền xuống, không thể mãi nằm trong tay lão thái thái.

Đúng lúc đó Hạ Trạm Anh cất tiếng khóc chào đời, cha bèn mượn cớ mẹ ✝️*𝖍â*п t*h*ể yếu, đưa nàng tới chỗ lão thái thái nuôi dưỡng.

Nuôi lớn một đứa trẻ cần biết bao tâm sức. Lão thái thái là người thông minh cỡ nào chứ, chân trước vừa bế đứa trẻ tới, sau lưng đã giao một phần sự vụ bên ngoài cho cha xử lý.

Sau này Hạ Trạm Anh hiểu chuyện, lão thái thái nói với nàng rằng: cho dù không có chuyện nàng được đưa đến, bà cũng đã tính đến chuyện buông tay, để cha dần dần tiếp quản Hạ gia.

Người sống thì sẽ có lúc c. h. ế. t. Lý do khiến bà mãi không yên tâm giao lại là vì cha nàng quá yếu đuối, gặp chuyện là tránh né, không giống người có thể gánh vác đại nghiệp nhà họ Hạ.

Nhưng việc cha đưa con gái tới lại khiến lão thái thái thấy được chút tính toán và thủ đoạn của một nam nhân làm chủ gia đình, vậy là bà thuận nước đẩy thuyền, buông tay luôn.

Suốt một thời gian dài, Hạ Trạm Anh không có tên.

Cha mẹ nghĩ dù sao cũng đã đưa cho lão thái thái nuôi, vậy thì để bà đặt tên luôn.

Lão thái thái thì nghĩ: đứa trẻ này ta chỉ nuôi, đâu phải ta sinh, nên chuyện đặt tên phải là việc của cha mẹ nó.

Cứ vậy giằng co suốt hai năm, lão thái thái chỉ gọi nàng là "Tam nhi", đến khi có tên thật rồi, bà cũng đã quen miệng.

Đứa trẻ do ai nuôi, tính cách sẽ giống người ấy.

Lão thái thái cả đời kiêu hãnh, mạnh mẽ, vậy nên mới nuôi ra một Hạ Trạm Anh không sợ trời không sợ đất.

Còn mẹ thì mềm yếu, từ nhỏ đã nhìn sắc mặt người khác mà sống, chuyện gì cũng muốn yên ổn, chịu nhục cầu toàn, vì thế mà năm đứa con do bà dạy dỗ, đứa nào cũng nhát gan rụt rè.

Lão thái thái nhìn "Tam nhi" của mình, lại nhìn năm đứa con kia, chỉ muốn lắc đầu thở dài, chẳng coi ai ra gì.

Bà thường nói với Hạ Trạm Anh một câu: "Mẹ con ấy à, ngoài mặt thì có vẻ uất ức, nhưng trong lòng thì khôn lỏi hơn ai hết. Tam nhi à, sau này con sống lâu rồi sẽ hiểu".

Mẹ thì lại nhìn năm đứa con nghe lời ngoan ngoãn dưới gối, nhìn Hạ Trạm Anh không ra thể thống gì, chỉ thấy phiền lòng.

Bà thường dặn nàng: "Con mà còn học theo tổ mẫu như vậy nữa, sau này khổ đấy con ạ".

Nhưng cuộc sống của Hạ Trạm Anh thì thuận buồm xuôi gió, những lời ấy lọt tai trái ra tai phải. Nàng vốn chẳng biết rằng, tất cả những gì gọi là "thuận buồm xuôi gió" ấy đều là vì sau lưng nàng có một lão thái thái đắc thế. Mãi đến khi nàng dần nhận ra điều đó thì lão thái thái cũng đang ngày một già đi theo năm tháng.

Có người già đi, ắt có người trưởng thành.

Huynh, tỷ lần lượt cưới vợ gả chồng, mỗi người mỗi ngả, họ và thông gia, nhà vợ nhà chồng, trở thành chỗ dựa lớn nhất của mẹ trong phủ. Lúc này, mẹ chẳng còn là nàng con dâu ngoan ngoãn e dè ngày xưa nữa. Bà đã nắm lấy một nửa quyền quản lý gia đình, có thể sánh ngang cùng lão thái thái.

Lão thái thái muốn làm khó dễ bà, cũng phải cân nhắc xem sau lưng bà là những ai. Sự ngang vai ấy duy trì được mấy năm.

Rồi một đêm long trời lở đất, Đại ca đỗ tiến sĩ. Họ Hạ chấn động, ánh mắt hâm mộ và nịnh bợ nhất tề đổ dồn về mẹ. Bà chẳng tốn chút sức nào đã đứng lên vị trí cao nhất trong số nữ quyến họ Hạ. Vì tiến sĩ kia là do bà sinh ra, mẹ nhờ con mà được quý.

Còn lão thái thái thì chỉ sau một đêm, từ "vương vị" ngồi mấy chục năm nay, bị đẩy xuống tận đáy. Bà chẳng còn sức để đấu lại mẹ nữa, chỉ có thể bất đắc dĩ giao nốt nửa phần quyền quản gia còn lại.

Hai người mẹ chồng nàng dâu đấu đá công khai và ngấm ngầm suốt mấy chục năm, rốt cuộc cũng đến hồi kết, mẹ đường hoàng bộc lộ sự hận thù với lão thái thái. Mối hận ấy chôn sâu nhiều năm, một khi phát tác thì không thể che giấu nổi.

Người hầu trong Hạ phủ thấy vậy bèn chia bè kéo cánh, ai nấy tìm chỗ dựa, thể hiện trung thành. Còn lão thái thái, ngoài Hạ Trạm Anh ra, chỉ còn vài lão bộc trung thành hầu hạ bà một đời.

Một người như lão thái thái, cả đời mạnh mẽ, cho dù c. h. ế. t cũng muốn giữ lại chút thể diện, há lại cam tâm rơi vào cảnh thê lương thế này? Cho nên khi Nhậm Trung Kỳ xuất hiện, bà động lòng.

Con bà đỗ cử nhân thì sao? So với danh môn phủ Trường Bình Bá, vẫn còn kém một bậc. Sau này "Tam nhi" gả sang đó, làm chủ gia đình, các người từng người một đều phải trông cậy vào nó. Mà cầu nó, cũng là cầu lão thái thái này, vì "Tam nhi" là do ta nuôi, thân thiết với ta nhất.

Cố thị ngươi xoay vần cả nửa đời, rốt cuộc vẫn là bị ta bóp trong tay.

*****

Mười bảy tuổi, Hạ Trạm Anh nào thấy được lớp sóng ngầm giữa đám người lớn kia, nàng chỉ nhìn thấy một mình Nhậm Trung Kỳ. Từ tướng mạo, thân phận đến tính tình... nếu như Tống Bình là nước thì Nhậm Trung Kỳ chính là lửa.

Nước thì nhu hòa âm thầm, cái tốt đẹp ấy bền lâu và sâu lắng, cần thời gian để thấu hiểu.

Lửa lại mãnh liệt và nồng cháy, không để người ta có thời gian suy nghĩ, cứ thế ập tới. Mà sự cuồng nhiệt của Nhậm Trung Kỳ, đâu chỉ là ngày ngày lui tới Hạ phủ.

Hôm qua nàng bảo muốn ăn ô mai tiệm Lương gia, hôm sau, tất cả các vị ô mai trong tiệm đều được bày ra trước mặt nàng.

Nàng chỉ ho một tiếng, hôm sau thái y đã đến tận nơi bắt mạch.

Trong yến tiệc Hạ gia, nàng liếc nhìn mấy lần vào đầu tóc trang sức của một cô nương nào đó, chẳng bao lâu sau, người từ tiệm trang sức đã mang đúng bộ ấy đến dâng lên tận cửa.

Dùng lời Nhậm Trung Kỳ mà nói: "Hạ Trạm Anh, ta là người th* t*c, chẳng biết làm thơ ngâm phú như mấy văn nhân kia, chỉ biết đem bạc đổ lên người nàng. Chỉ cần khiến nàng cười một tiếng, vui một chút thì chừng đó bạc đổ xuống, cũng xứng đáng".

Chương (1-400 )