| ← Ch.08 | Ch.10 → |
Vưu Tường đứng trên bục giảng nói không ngừng nghỉ, chỉ một lát sau tiếng chuông ra chơi vang lên.
Thầy vội vã kết thúc bài giảng và dặn mọi người: "Như thầy đã nói từ trước, sau kỳ thi sẽ xếp lại chỗ ngồi dựa vào kết quả thi. Sau khi tan học các em tranh thủ ăn cơm, đúng 6 giờ 10 phải có mặt ở lớp để chọn chỗ ngồi, cả lớp nghe rõ chưa?"
"Có ạ." Hạ Huân và các bạn đồng thanh trả lời.
Sau đó, Vưu Tường rời khỏi lớp, Hạ Huân gục xuống bàn chợp mắt một lúc.
Khi chuông vào lớp vang lên, cô ngáp một cái rồi ngồi thẳng dậy, phát hiện Chu Lưu Quang cũng đang nằm ngủ trên bàn. Cậu gối đầu lên cánh tay, chiếc mũ bóng chày che đầu, mặt quay về phía cô nhưng cô chỉ có thể nhìn thấy phần mũi cao thẳng của cậu dưới vành mũ.
Dáng vẻ của cậu lúc ngủ khiến cô vô tình nhớ đến cảnh tượng người cậu đầy m●á●ⓤ và vết thương sau cuộc ẩu đả.
Thật kỳ lạ, rõ ràng dáng vẻ khi ngủ vô hại hơn nhiều, nhưng hình ảnh dữ dội kia lại khiến cô an tâm hơn.
Ai cũng cần có một bến đỗ an toàn, huống chi là người đang trải qua bão tố như cậu.
Nghĩ đến việc sắp phải đổi chỗ ngồi, lòng Hạ Huân càng nặng trĩu.
***
Chiếc đồng hồ trong lớp treo ngay phía sau bảng đen, mọi người cứ vài phút lại quay đầu nhìn giờ, cuối cùng cũng đến 6 giờ 10 phút chiều.
Tất cả học sinh đeo cặp sách, xếp hàng trước cửa lớp. Vưu Tường gọi tên từng người theo thành tích, người đầu tiên là Chu Lưu Quang.
Vưu Tường nói: "Bạn xếp thứ nhất, em chọn chỗ trước đi."
Cả lớp đều quay đầu nhìn về phía sau.
Chu Lưu Quang đứng tựa lưng vào lan can cuối hàng, ánh hoàng h·ô·ⓝ rực rỡ ở phía sau, gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc.
Cậu không trả lời Vưu Tường, ánh mắt dừng lại tại một người: "Người đứng thứ bảy, cậu chọn trước đi."
Cả lớp lại quay đầu nhìn về phía người đứng thứ bảy.
"Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy..." Một vài cô gái chưa kịp phản ứng, bắt đầu đếm đầu người.
Đến khi đếm đến người thứ bảy, cả lớp đều im lặng, biểu cảm của mỗi người một khác.
Người đứng thứ bảy trong lớp là Hạ Huân.
Hạ Huân không ngờ mình lại bị chú ý, cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng không thể giấu nổi đôi má ửng đỏ, cúi đầu không dám nhìn ai.
Vưu Tường nheo mắt, nhìn kỹ Hạ Huân rồi nhìn Chu Lưu Quang, cuối cùng chỉ cười: "Không được đâu, em phải chọn chỗ hoặc bỏ lượt, nếu ai cũng như em thì loạn mất."
Chu Lưu Quang suy nghĩ một lúc, không cố chấp nữa, cậu đi vào lớp từ cửa sau và ngồi vào chỗ cũ của mình.
Người thứ hai chọn chỗ là Bạch Tiền, cậu ấy cũng giống như Chu Lưu Quang, chọn chỗ ngồi cũ.
Những người chưa được chọn chỗ căng cổ nhìn vào trong lớp, sợ vị trí mình thích sẽ bị người khác chọn mất.
"Tiếp theo, Hạ Huân." Vưu Tường gọi tên cô.
Hạ Huân bước vào lớp từ cửa trước, đưa mắt nhìn quanh lớp một lượt.
Bạch Tiền nhìn cô chăm chú, dù không nói gì song ánh mắt cậu ấy rõ ràng đang bảo: "Chọn chỗ của mình."
Còn Chu Lưu Quang một tay thi chống cằm, tay kia quay bút, hoàn toàn không để ý đến cô.
Hạ Huân hít một hơi sâu, cuối cùng thong thả bước xuống hàng ghế cuối.
Cô ngồi xuống bên cạnh Chu Lưu Quang.
Vừa đặt Ⓜ️ôռ-𝖌 lên ghế, cây bút trong tay cậu rơi xuống bàn cái "cạch", cậu không quay nữa.
Cô liếc nhìn cậu, tình cờ cậu cũng nhìn lại, cậu hỏi: "Nhìn gì mà nhìn?"
Cô vội quay mặt đi.
Cậu khẽ nhếch môi cười.
Có lẽ là cười nhạo cô nhút nhát.
Hạ Huân và Chu Lưu Quang lại trở thành bạn cùng bàn, cả lớp xôn xao bàn tán về mối 𝐪υ🔼·n 𝒽·ệ của họ.
Do không có câu trả lời chính xác nên những người từng nhìn Hạ Huân bằng ánh mắt khinh miệt giờ đều nhìn cô một cách cẩn trọng hơn. Tất nhiên sự ác ý không biến mất, mà nó chỉ thu mình lại.
Một người luôn mang tiếng xấu trong trường vì những tin đồn bỗng nhiên thân thiết với học sinh xuất sắc kiêm đại ca của trường, không ai nghĩ rằng Chu Lưu Quang là người chủ động đến gần Hạ Huân. Mọi người đều cho rằng cô là người 𝖉*ụ ⓓ*ỗ và lừa gạt cậu.
Thậm chí Bạch Tiền cũng hỏi cô: "Cậu và cậu ấy có ⓠ⛎𝖆·ⓝ 𝒽·ệ gì?"
Hạ Huân chỉ có thể trả lời: "Bạn cùng bàn."
Không biết Bạch Tiền có tin không, cậu ấy gật đầu rồi hỏi tiếp: "Nếu mình thi được hạng nhất, cậu có chọn ngồi với mình không?"
Hạ Huân há miệng, cảm thấy cổ họng nghèn nghẹn.
Con người ai cũng hẹp hòi, mỗi người đều nhìn vấn đề từ góc độ của riêng mình. Sự hẹp hòi của Bạch Tiền không mang ác ý, còn những người khác thì chưa chắc.
Rất nhanh, một vòng cô lập mới lại bắt đầu. Lần này không công khai, mà diễn ra một cách thầm lặng và ngầm hiểu.
Chẳng hạn như ngày hôm đó ở trong nhà vệ sinh, Hạ Huân nghe thấy một bạn nữ trong lớp, người chưa từng tỏ thái độ trước mặt cô đang mắng chửi: "Nhìn nó là thấy bực rồi, suốt ngày giả vờ ngây thơ trong sáng cho ai xem cơ chứ?"
Hoặc khi cô xuống cầu thang, một nhóm nam sinh bỗng cười phá lên phía sau, cô khó hiểu quay đầu lại thì họ lập tức nín cười.
Khi rời khỏi khu phòng học, một đàn em lớp 10 bước đến nhắc nhở cô: "Bọn họ thật ghê tởm, họ nói nhìn cách chị đi chắc chắn không còn... không còn trong trắng nữa."
Nói đến câu cuối, cô gái ấy tỏ ra ngượng ngùng khó xử.
Hạ Huân cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, nhiều hơn hết là thấy ghê tởm. Nhưng sau cùng cô chỉ có thể vờ như không biết, im lặng ra khỏi trường như một người vô cảm.
Ngày nào cô cũng âm thầm đếm ngược từng ngày đến kỳ thi đại học.
Cô không có mơ ước gì lớn lao, chỉ muốn thi vào một trường đại học cách xa nơi này, chọn một ngành dễ xin việc. Sau đó không nhất thiết là phải kiếm được nhiều tiền, chỉ cần đủ chăm lo cho bà trong những năm cuối đời là cô đã mãn nguyện rồi.
Trải qua những ngày bị đặt ở đầu sóng ngọn gió, cô càng khao khát một tương lai bình yên và bình thường.
Dù cô đã cố tình phớt lờ những ác ý, song đôi khi vẫn bị ác ý tìm đến cửa.
Chiều thứ sáu, trong tiết thứ hai - tiết học Vật Lý, giáo viên Vật Lý gọi tên những người chưa nộp bài tập, trong đó có Hạ Huân.
Cô giáo dạy Vật Lý là một người phụ nữ vô cùng nguyên tắc, bà ấy đẩy gọng kính kim loại trên mũi rồi nghiêm nghị nói: "Tôi không cần biết lý do của các em là gì, quên mang hay quên làm đều không quan trọng, không nộp là không nộp. Tất cả lên bục giảng đứng nghe giảng."
Thế là những người bị gọi tên, bao gồm cả Hạ Huân lặng lẽ bước lên bục đứng phạt.
Một vài người nhìn Hạ Huân với vẻ mặt hả hê, trong đó có đại diện môn Vật Lý.
Giữa giờ học, cô giáo Vật Lý yêu cầu học sinh ngồi tại chỗ làm bài tập, còn bà ấy rời khỏi bục giảng, xuống lớp đứng quạt mát.
Chính lúc ấy, có ai đó lấy điện thoại ra chụp trộm Hạ Huân.
Hạ Huân thấy mà chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy.
Không hiểu sao những lúc như vậy cô thường cúi đầu để che giấu nỗi thất vọng của mình, nhưng lần này cô lại vô thức nhìn về phía Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang vẫn đang quay bút một cách hờ hững, không hề nhìn cô.
Cô lặng lẽ thu lại ánh mắt, trong lòng thoáng có chút cảm xúc khó tả.
Không lâu sau đấy tiếng chuông hết giờ vang lên, cô giáo Vật Lý rời khỏi lớp, Hạ Huân cũng bước xuống bục giảng. Cô không quay về chỗ ngay mà đi đến chỗ đại diện môn Vật lý và hỏi: "Bài tập của mình đâu?"
Đại diện môn Vật Lý đang tám chuyện với bạn ở hàng trước, nghe cô hỏi, nụ cười trên mặt hơi chững lại. Cô ta tỏ ra sửng sốt: "Bài tập của cậu, cậu hỏi tôi à?"
"Mình nộp cho cậu từ sáng." Hạ Huân nói.
Cả lớp bắt đầu chú ý đến cuộc đối thoại giữa hai người họ.
"Ý cậu là gì?" Đại diện môn Vật Lý không ngờ người luôn cam chịu như Hạ Huân lại dám chất vấn mình, giọng cô ta bỗng trở nên gay gắt, "Cậu nghi ngờ tôi làm mất bài tập của cậu hả?"
"Đúng." Giọng Hạ Huân không to nhưng rất kiên định.
Đại diện môn Vật Lý bị chặn họng, mặt đỏ bừng, vừa ngượng vừa tức: "Nói chuyện phải có bằng chứng chứ? Không có bằng chứng mà cậu dám bôi nhọ tôi? Cậu không biết xấu hổ à, không có lý lẽ sao?"
"Năm nay phòng học này mới lắp camera, mình có nộp bài hay không camera sẽ quay lại. Chúng ta có thể nhờ thầy chủ nhiệm kiểm tra camera. Nếu mình sai, mình sẽ xin lỗi cậu." Hạ Huân bình tĩnh, kiên quyết không chùn bước.
"Trời đất..." Đại diện môn Vật Lý bị nghẹn lời, mặt đỏ bừng hơn, cô ta không biết phải làm gì.
"Làm ơn đừng bắt nạt đại diện nữa, bài tập của cậu là tôi vứt đấy, được chưa?"
Lúc này, một cô gái chơi thân với đại diện môn Vật Lý đứng lên, ra vẻ bênh vực kẻ yếu.
"Chị Hạ lộ bản chất thật rồi nhỉ? Thôi, cậu đừng bắt nạt người hiền nữa, việc đó là do tôi làm, giờ cậu tính sao?" Cô ta cười khiêu khích.
Hạ Huân đau nhói trong lòng.
Rõ ràng cô là người bị hại, cô chỉ muốn lấy lại bài tập của mình mà thôi, thậm chí cô còn không yêu cầu ai phải xin lỗi mình. Vậy mà tại sao những người này lại có thể đảo lộn trắng đen, nói cô là kẻ bắt nạt?
Sao họ có thể nói dối một cách "chính nghĩa" như thế?
Một trong những điều tệ hại nhất trên đời này là kẻ làm điều ác lại không thấy rằng mình làm điều ác.
Hạ Huân liếc nhìn về phía cuối lớp.
Bọn họ có thể thấy cô là kẻ đáng ghét, nhưng chỉ cần một người thấy cô đáng thương là đủ rồi.
Cô bình tĩnh lại và nói: "Mình chỉ cần bài tập của mình."
"Nó ở trong trạm trung chuyển rác." Cô gái kia nhanh chóng đáp lời: "Tôi ném nó vào giờ giải lao buổi sáng đấy, cậu đi mà tìm."
"..."
Hạ Huân im lặng ba giây, nhìn chằm chằm người đối diện như thể đang phân biệt xem lời cô ta nói là thật hay giả.
Cuối cùng, cô không nói lời nào, chạy vội ra khỏi lớp.
Trạm trung chuyển rác của trường nằm gần cổng sân thể dục. Chưa tới nơi, mùi hôi thối đã xộc thang vào mũi, những con ruồi xanh bay vo ve trong không trung.
Cô không ngần ngại lấy đồng phục che mũi, bình thản tiến đến gần đống rác, cúi người tìm kiếm.
"Tôi nghĩ cậu ấy trở thành đề tài nóng của trường cũng là có lý đấy."
Thương Thiên Đông đứng trước cửa sổ cuối hành lang, vỗ vai Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang liếc nhìn Thương Thiên Đông một cái, cảnh cáo cậu ấy bỏ tay ra.
Thương Thiên Đông vội vàng rút tay lại, cười đầu hàng, tiếp tục nói: "Lúc nãy em thấy có ai đó đăng ảnh Hạ Huân bị phạt đứng trên diễn đàn trường, dưới bình luận muôn màu muôn vẻ."
Chu Lưu Quang hạ mắt xuống, hỏi: "Rồi sao?"
"Em chỉ đang nghĩ, không phải trong trường không có người đẹp hơn cậu ấy, có điều tại sao nhất định phải là cậu ấy."
"Hửm?"
"Vì cậu ấy đặc biệt."
"Đặc biệt chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng đặc biệt." Thương Thiên Đông nói: "Anh không thấy cậu ấy vừa yếu đuối vừa kiên cường à, đó chính là một nét đặc biệt."
Kiên cường?
Chu Lưu Quang lặp lại từ đó trong đầu, nhìn bóng dáng cô gái đang ngoan cố tìm kiếm thứ gì đó trong đống rác.
Cậu không nghĩ vậy.
Sự kiên cường trên người cô không bằng sự bền bỉ, thậm chí cô chẳng kiên cường chút nào, chỉ rất cố chấp.
"Một người vừa đẹp vừa đặc biệt như vậy, cho dù người khác có ghét hay thích, họ cũng không thể nào phớt lờ cậu ấy được." Cuối cùng Thương Thiên Đông kết luận như vậy.
Ở nơi nhỏ bé, lạc hậu và đầy sự cố chấp như trấn này, có những người chẳng cần phải làm gì cả, vì xinh đẹp mà được tôn lên tận trời xanh, cũng vì xinh đẹp mà trở thành kẻ địch, hứng chịu bao lời dị nghị.
Chu Lưu Quang không đáp lại.
Bầu trời bên ngoài vô cùng trong xanh, ánh nắng xuyên qua mọi ngõ ngách, khiến cho đất trời trở nên chói lóa.
Hạ Huân bị ánh nắng thiếu đốt hoa hết cả mắt nhưng vẫn không quên thỉnh thoảng quan sát cái bóng ở khung cửa sổ phía xa.
Cậu thường đứng bên cửa sổ hoặc ngoài hành lang nhìn xa xăm, lần này cậu cũng đứng rất lâu, không rõ có liếc nhìn cô cái nào hay không.
Một lát sau, bóng dáng đó biến mất.
Hạ Huân cũng đứng dậy khỏi đống rác, quyết định từ bỏ tìm kiếm, đi tới vòi nước rửa tay.
Trước khi rời đi, cô vô tình nhìn thấy mấy bông hoa nguyệt quý trong bồn hoa gần đó.
Hoa nguyệt quý nằm giữa hoa hồng và tường vi, trông rất giống chúng nhưng lại không được ưa chuộng bằng. Dẫu thế, loài hoa Hạ Huân thích nhất vẫn là hoa nguyệt quý.
Bởi vì ý nghĩa của nó là — chờ đợi hy vọng có thể thành hiện thực.
***
Chu Lưu Quang cứ nghĩ Hạ Huân sẽ trở về với bộ dạng lấm lem, nhếch nhác.
Tuy nhiên không ngờ cô lại mang về hai bông hoa nguyệt quý, cắm chúng vào một chai nước suối.
Đại diện môn Vật Lý và đám bạn cố tình nói to mấy câu châm chọc, mỉa mai, nhưng Hạ Huân hoàn toàn phớt lờ, cô đặt bình hoa lên bệ cửa sổ. Những bông hoa mỏng manh khẽ đung đưa, nhìn kỹ sẽ thấy trên cánh hoa vẫn còn đọng nước.
"Cậu tìm thấy bài tập chưa?"
Ngồi xuống chưa bao lâu, Chu Lưu Quang bất ngờ hỏi cô.
"Chưa."
"Thế hoa ở đâu ra?"
"Tôi hái ở bồn hoa."
"Vậy còn chai nước?"
"......" Cô ngập ngừng, ngoảnh đầu nhìn cậu một cái.
Cậu hỏi: "Nhặt trong đống rác à?"
Cô nhẹ giọng trả lời: "...Ừ."
Chu Lưu Quang không nói gì, cười nhạt rồi quay đầu đi, không thèm để ý đến cô nữa.
Lòng Hạ Huân rối bời, không biết phải làm sao.
Tối hôm đó, vào tiết tự học buổi tối, Chu Lưu Quang không đến lớp.
Cô đang làm bài tập, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn hai bông hoa thơm ngát trên bệ cửa sổ.
Cô không biết việc mình tiếp cận cậu có phải là quá cố ý hay không.
Cậu luôn khiến cô có cảm giác, rõ ràng là cậu để ý đến cô, nhưng lại không quan tâm cô.
Tất nhiên cô không nghĩ rằng cậu thích cô, ánh mắt của cậu không lừa được người khác.
Nhưng chắc là vẫn có chút thương hại chứ?
Cô cũng không hiểu nổi nữa...
Thật ra so với "thích", cô càng mong muốn sự "thương hại" của cậu hơn.
Thương hại an toàn hơn tình cảm rất nhiều.
Dù thế nào bây giờ cô cũng phải đánh cược một lần, cậu là người duy nhất mà cô có thể bám víu. Nếu ngọn núi đó không cho cô dựa, cùng lắm cô lại trở về hoàn cảnh trước kia, cũng chẳng thiệt gì.
Cô ôm theo trái tim nôn nao chờ đợi đến ngày hôm sau gặp cậu, nghĩ xem mình nên đối xử với cậu thế nào, nói chuyện ra sao.
Nhưng rồi hôm sau vừa bước vào lớp, cô lập tức sững người, chiếc chai nhựa không biết đã bị ai thay thế bằng một cái bể cá.
[*] Hoa nguyệt quý: Là một giống hoa hồng, ở Việt Nam hay gọi là Hồng Trung Hoa. Sở dĩ có tên gọi Nguyệt Quý vì giống hoa này nở quanh năm, tháng nào, mùa nào cũng đều xanh tốt (nguyệt = tháng, quý = mùa). Hoa nguyệt quý được coi là hoàng hậu của các loại hoa ở Trung Quốc.
| ← Ch. 08 | Ch. 10 → |
