| ← Ch.09 | Ch.11 → |
Vì chai nước suối nhỏ xíu nên ban đầu khi cắm hai bông hồng đang nở rộ vào, trông nó vô cùng chật chội. Nhưng khi đặt vào chiếc bể cá cổ rộng thì lại trở nên vô cùng trống trải, hơn nữa cò một vẻ đẹp rất riêng, vẻ đẹp của sự tĩnh lặng.
Hạ Huân vô thức vươn tay chạm vào cánh hoa. Vừa chạm tay vào, cửa lớp đột nhiên bị ai đó đạ●ⓟ 𝖒●ạ●𝓃●𝒽, vang lên tiếng "rầm".
Chu Lưu Quang bước vào, quẳng cặp sách lên bàn rồi nhanh chóng đi ra.
Trong thời gian đó, cậu không nhìn cô dù chỉ một cái.
Hạ Huân ngờ vực nhìn chiếc bể cá trên bệ cửa sổ, sau đó lại quay đầu nhìn theo hướng Chu Lưu Quang rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Thời tiết hôm đó rất đẹp, ánh nắng chiếu rọi vào tấm kính, khiến nó trở nên lấp lánh.
Thỉnh thoảng, Hạ Huân lại ngước nhìn những bông hoa nhỏ trên bệ cửa sổ, tâm trạng bỗng trở nên bình yên lạ thường.
Cuối tuần đến rất nhanh. Việc học sinh lớp 12 có được nghỉ cuối tuần hay không hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của nhà trường. Tuần trước, trường cho nghỉ chủ nhật, còn thông báo về ngày nghỉ lần này được đưa ra vào cuối giờ tự học tối thứ sáu, học sinh được nghỉ thứ bảy.
Như thường lệ, Hạ Huân lao ra khỏi lớp ngay khi tiếng chuông tan học vang lên. Gần như ngày nào cô cũng là một trong những người đầu tiên ra khỏi cổng trường.
Cô đạp xe đi ven sông về nhà. Càng đi vào sâu trong trấn, đường càng vắng vẻ. Ở đây không có những con đường tấp nập người xe, chỉ có những bông hoa hợp hoan chưa ngủ và dòng sông cuồn cuộn tràn đầy sức sống.
Đi được nửa đường, Chu Lưu Quang bất ngờ vượt qua cô.
Cô đã quen với việc bị cậu vượt qua.
Cậu là người không bao giờ để mắt đến phong cảnh bên đường, luôn nhìn thẳng về phía trước, trong khi phía trước chỉ có gió.
Khi Hạ Huân về đến nhà, bà cô đang thu quần áo trong sân.
Bà vừa đưa tay lên, ống tay áo tuột xuống, Hạ Huân bỗng nhìn thấy một vết thương dài trên cánh tay của bà.
Hạ Huân vội vàng dựng xe dựa vào tường, chạy lại dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi: "Sao bà lại bị thế này ạ?"
Bà dùng ký hiệu trả lời: "Không sao, không sao."
"Rốt cuộc sao bà lại bị thế này ạ!" Mỗi cử chỉ của cô đều mạnh, rõ ràng là cô đang rất lo lắng.
Cô vốn luôn dịu dàng, chỉ có chuyện của bà mới làm cô trở nên mạnh mẽ như vậy.
Thấy cô cương quyết như vậy, bà bèn giải thích: "Bà giúp chủ nhà dọn dẹp đồ đạc, không ngờ bên trên lại có đinh, quệt vào nên mới bị như vậy."
"..." Hạ Huân nhíu mày, ánh mắt nhìn vết thương chằm chằm không chịu dịch chuyển.
Im lặng một lúc, cô nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bà: "Sau này bà đừng làm những việc nguy hiểm như vậy nữa được không?"
Bà cười gật đầu, trong mắt ẩn chứa nước mắt.
Hạ Huân giúp bà thu quần áo, rồi vào phòng lấy lọ cồn đỏ và băng gạc lần trước còn thừa ra băng bó cho bà.
Trong khi băng bó, bà cười trìu mến nhìn cô, dáng vẻ như thể "Cuối cùng đứa bé này cũng lớn rồi".
Bây giờ đã là mùa hè, vết thương không được xử lý kịp thời, xung quanh sưng tấy nhìn trông rất ghê, chỗ bị chảy ɱ*á*𝐮 còn có cả mủ.
Chắc chắn là rất đau, nhưng bà không thể kêu lên, bởi vì trời đã tước đoạt đi quyền được kêu đau của bà.
Nghĩ đến đây, Hạ Huân không kìm được nghẹn ngào, cô cắn chặt đầu lưỡi để kìm nén những giọt nước mắt.
Trở về phòng, khóa cửa lại, cô mới dám nằm xuống giường và khóc thật to.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng lặng lẽ chiếu vào từ cửa sổ.
Hạ Huân ngước nhìn vầng trăng khuyết với khuôn mặt đẫm nước mắt, cô không thấy nó trong trẻo, không thấy nó sáng ngời, cũng không hề thấy nó dịu dàng.
Vào lúc này, trong mắt cô, vầng trăng chỉ là một vết thương của màn đêm.
Vầng trăng là một vết thương của màn đêm, ánh trăng là 𝐦á*𝐮 tuôn chảy ra từ đêm.
Cô vẫn phải tiếp tục sống trên thế giới này, cô không thể hận thế giới, nhưng cô có thể hận vầng trăng.
Con người phải tuyệt vọng đến mức nào mới đi hận vầng trăng.
Và cô hận vầng trăng.
Khoảng mười phút sau, Hạ Huân sốc lại tinh thần, ngồi dậy khỏi giường, cô không thể khóc quá lâu, cô còn phải học bài một tiếng nữa.
Kế đó cô đi tắm, đồ ngủ của cô thường là những chiếc áo phông cũ không mặc đến, lúc nãy tiện tay cầm bừa một cái, ai dè là cái chưa giặt. Cô lại vào tủ lấy một cái khác sạch sẽ để thay.
Vừa c** q**n áo, cô cảm thấy ánh sáng trong phòng bất chợt thay đổi. Chắc chắn là phòng bên cạnh bật đèn, ánh đèn hắt vào phòng cô thông qua cửa sổ.
Cô giật mình, vô thức ôm 𝖓𝖌ự-c, quay người nhìn về phía cửa sổ.
Cứu với...
Cậu đang đứng bên cửa sổ, tay kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc đỏ rực giống như những ngọn lửa nhỏ trong đêm đen.
Cô cảm thấy trời đất như sụp đổ, hoảng loạn cầm áo phông mặc vào người rồi vội vàng kéo rèm cửa lại. Rõ ràng khoảng cách từ đầu giường đến cửa sổ chỉ có ba bốn bước chân, thế mà suýt nữa cô đã vấp ngã.
Sau khi kéo rèm cửa lại, cô 𝐭h*ở ♓ổ*ռ h*ể*ռ, cảm giác k*ch th*ch trong năm giây ngắn ngủi vừa rồi không khác gì chạy 800 mét cả.
Bên ngoài cửa sổ, Chu Lưu Quang rũ điếu thuốc, bụng dưới như bị điện giật.
Cảnh tượng lúc nãy cứ ám ảnh cậu, cô mặc quần đùi thể thao bó sát, bên trên không mặc áo, mái tóc dài che phủ tấm lưng trần, hai tay ôm lấy b** ng*c tròn trịa, khi quay đầu nhìn lại... mẹ nó, đúng là khiến trời đất cũng phải câm nín.
Cậu mở to cửa sổ, nửa người thò ra ngoài, vươn cổ nhìn lên trời.
Tìm một lúc lâu mới thấy vầng trăng ở hướng đông nam.
Bảo sao da cô lại trắng như vậy, mắt sáng lấp lánh như chứa một hồ nước, tất cả đều là do ánh trăng.
Cậu lại hút một hơi thuốc thật sâu, lần này khói thuốc như bị 𝐧.ổ 🌴.𝐮.𝓃.𝖌.
Nghĩ đến những lời đàm tiếu và chỉ trích nhắm vào cô, ánh mắt cậu tối sầm lại. Đi học nhiều năm như vậy, cuối cùng cậu mới hiểu được câu nói "Thất phu vô tội, hoài bích có tội". [*]
[*] Ý chỉ những người có thứ quý giá trong người thì thường bị người khác ghen ghét, dòm ngó, hãm hại. Ngoài ra nó còn ám chỉ những người tài thường bị ghen ghét, đố kị.
Ở một nơi lạc hậu, là một cô gái xinh đẹp, vẻ đẹp chính là ngọc bích của cô.
Cậu ngước nhìn bầu trời, khẽ nghĩ: "Vầng trăng hãy chiếu rọi ít hơn một chút."
Cô không cần vầng trăng, cô cần mặt trời.
***
Sáng hôm sau, Hạ Huân dậy sớm nấu bữa sáng cho bà.
Vừa đặt cơm lên bàn, bà đã thức dậy.
Cô kiểm tra qua vết thương của bà, may mà vẫn ổn, không có dấu hiệu xấu đi, chỉ cần bôi thuốc cẩn thận, không để dính nước thì sẽ nhanh chóng lành lại.
Cơm nước xong xuôi, bà đi làm.
Hạ Huân dọn dẹp bát đũa, tranh thủ sáng sớm trời chưa nắng gắt, cô đem quần áo ra giặt.
Lúc giặt đồ, cô nghe thấy tiếng hai ông cháu nhà bên cạnh đang nói chuyện.
"Kỳ lạ, kỳ lạ thật." Ông Nguỵ nói đi nói lại.
"Ông đang tìm cái gì vậy?" Chu Lưu Quang có vẻ vừa mới ngủ dậy, giọng nói uể oải, mất kiên nhẫn.
"Không thể nào, ông nhớ rõ là để ở đây mà."
"Rốt cuộc là cái gì ạ?"
"Bể cá." Ông Nguỵ nói: "Ông để bể cá ở đây mà giờ không thấy đâu nữa, cháu có thấy không?"
"..." Chu Lưu Quang không nói gì.
Ông Nguỵ lại lẩm bẩm: "Trong nhà có nhiều đồ vật giá trị, nếu có trộm vào chắc cũng không lấy cái bể cá đâu nhỉ?"
"Chỉ là một cái bể cá vỡ thôi, mua cái mới là được." Chu Lưu Quang nói.
"Trời ơi, cái này đâu phải cái cắt móng tay, lỡ để đâu quên mất còn chấp nhận được, chứ cái bể cá thì... Cháu nói thử xem, nó to đùng như thế, làm sao mà lại không thấy?"
"..."
Hạ Huân đang giặt quần áo thì dừng tay lại từ lúc nào không hay, một vệt bọt xà phòng bám dính trên tay cô, bị gió thổi khô lại thành lớp màng trắng.
Cô suy nghĩ rồi rửa sạch tay, vào nhà cầm một món đồ đi sang nhà bên.
Gõ cửa hai tiếng, bên trong vang lên giọng nói bất cần: "Vào đi."
Cô hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Ông Nguỵ đang cúi người tìm kiếm gì đó gần cái chum, còn Chu Lưu Quang ngồi dưới giàn nho trong sân ăn sáng.
Cô vừa bước vào, cả hai ông cháu đồng thời nhìn về phía cô.
Sau đó Chu Lưu Quang dời mắt đi, ông Nguỵ ngẩng đầu cười: "Ôi chao, là Tiểu Huân à, cháu ăn sáng chưa?"
"Dạ cháu ăn rồi." Hạ Huân mỉm cười đáp.
"Cháu chưa ăn thì qua đây ăn cùng ông, đừng khách sáo." Ông Nguỵ lau mồ hôi trên trán.
Hạ Huân hỏi: "Ông đang tìm gì mà miệt mài thế ạ?"
"Đừng nhắc đến nữa, cái bể cá đẹp của ông, mới mua chưa được bao lâu mà đã mất rồi." Ông Nguỵ lắc đầu ngao ngán.
Hạ Huân liếc nhìn Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ cúi đầu gắp rau, nhấm nháp bát cháo loãng một cách ngon lành.
Hạ Huân thoáng cười thầm trong lòng nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cô an ủi: "Ông đừng tìm nữa, ăn sáng trước đã."
Ông Nguỵ gật đầu đồng ý, rồi lại hỏi: "Cháu cầm cái gì đấy? Lại mang đồ ngon cho ông à?"
Bình thường, Hạ Huân cầm đồ sang cho ông Nguỵ theo lời bà dặn, toàn là những món quà quê dân dã như cà tím mới dỡ, quả đào mới hái hoặc là một bát canh cá... Hàng xóm láng giềng ở quê thường xuyên chia sẻ cho nhau như vậy.
Nhưng lần này thì khác.
Hạ Huân giơ chiếc túi trong tay lên: "Ông không nhắc thì cháu quên mất."
Cô rút từ trong túi ra một chiếc mũ lưỡi trai màu xám đen, đi về phía Chu Lưu Quang, đưa tay ra: "Mũ của cậu này."
Chu Lưu Quang dừng đũa, ngẩng đầu nhìn chiếc mũ rồi mới nhìn cô.
Cậu nói: "Bỏ đi."
Cô nói: "Tôi giặt sạch rồi, không khác gì mũ mới đâu."
Ông Nguỵ xen vào: "Mũ của con sao lại ở chỗ Tiểu Huân thế?"
"Cậu ấy không cẩn thận làm rơi, cháu nhặt được ạ." Ông Nguỵ hỏi Chu Lưu Quang nhưng người trả lời lại là Hạ Huân.
"Ồ, vậy à?" Ông Nguỵ nhận lấy chiếc mũ, xem xét một lúc rồi nói: "Lưu Quang, mau đến cảm ơn Tiểu Huân đi."
Hạ Huyên mím môi, "Không cần đâu, cháu về đây ông."
Ông Nguỵ nhiệt tình giữ cô lại: "Vừa sang mà đã về rồi, cháu vào nhà ngồi chơi một lúc đi." Nói xong, ông lại nhớ ra gì đó, nói với Chu Lưu Quang: "Tủ lạnh trong phòng Lưu Quang có nước ngọt, để nó lấy cho cháu một chai nhé!"
"Không cần đâu, cháu..."
Lời của Hạ Huân bị nghẹn lại bởi Chu Lưu Quang đột nhiên đứng dậy.
Chiếc ghế đổ xuống đất phát ra tiếng động lớn, còn cậu nhìn như không biết gì, quay người đi vào trong.
Hạ Huân sững sờ.
Chỉ nghe thấy cậu gọi: "Mang mũ vào đây."
Cô mất một giây mới phản ứng lại, cầm chiếc mũ từ tay ông Nguỵ rồi nhanh chóng theo sau cậu vào nhà.
Khi cửa phòng khách đóng lại, cô nghe thấy ông Nguỵ than thở: "Thằng bé này tính tình xấu thật."
Rồi lại nghe thấy ông nói: "Ôi, cái bể cá đâu rồi..."
Hạ Huân quay đầu nhìn, thấy ông lại đi tìm bể cá, khoé miệng không khỏi cong lên.
Quay lại lần nữa, cô thấy Chu Lưu Quang đang đứng trên cầu thang nhìn cô chằm chằm.
Bị cậu bắt gặp, nụ cười của cô tắt ngấm, cô ngượng ngùng nhìn cậu.
Đây là lần đầu tiên Hạ Huân lên tầng hai nhà ông Nguỵ, cũng là lần đầu tiên cô bước vào phòng của một người con trai.
Phòng của Chu Lưu Quang khác hoàn toàn với những gì cô nhìn thấy được từ cửa sổ nhà mình.
Trước đây, cô chỉ thấy được bàn học và một góc tủ quần áo của cậu, bây giờ cô mới thấy được toàn bộ căn phòng. Trên bàn học có hộp thuốc, bật lửa, lon Coca uống dở và một chiếc đèn hình quả địa cầu.
Phòng của cậu nhìn qua đều là màu đen và trắng. Sàn nhà màu đen, tường màu trắng, ga trải giường màu đen, giường màu trắng, ghế sofa đơn màu đen ở góc phòng và một chiếc tủ lạnh mini màu trắng đặt cạnh giường.
Thì ra "tủ lạnh trong phòng Lưu Quang" mà ông Nguỵ nhắc là một chiếc tủ lạnh mini, thấp hơn cả chiều cao của cậu. Cậu đi vào, cúi người mở tủ lạnh, lấy một lon RIO ném cho cô: "Chỉ còn mỗi cái này thôi."
Cô dùng cả hai tay mới bắt được lon nước lạnh.
Trên lon ghi dòng chữ "RIO nồng độ nhẹ, vị Brandy đào", cô biết loại đồ uống này, cũng biết nó là rượu Cocktail, nổng độ cồn chỉ khoảng ba độ.
Vì vậy cô chỉ cầm lon nước trên tay chứ không uống.
Cậu đóng cửa tủ lạnh lại, ngồi xuống giường, cầm điện thoại lên xem.
Hạ Huân đứng yên một chỗ, nhìn xuống chân mình: "Vậy tôi về đây."
Cậu ngước lên, im lặng một lúc rồi nói: "Đưa mũ đây cho tôi xem."
Cô ngẩn người nhưng động tác lại rất nhanh, nhanh chóng đưa mũ cho cậu.
Cậu hơi dơ tay nhận mũ, nhận xong thì quan sát một lượt, trên mũ vẫn còn vương vẩn mùi nước giặt: "Mùi oải hương?"
Cô lại ngẩn ra, "Ừ."
Cậu cười khẽ một tiếng, cũng nói: "Ừ."
Cô không hiểu ý cậu, mùi oải hương thì sao, đa số bột giặt đều là mùi này.
"Nhặt đồ ở bãi rác về cắm hoa, tôi thấy khó chịu." Cậu nhanh chóng đổi chủ đề, tiện tay ném mũ xuống, sau đó đứng dậy.
Cậu đứng lên, cô phải ngẩng đầu để nhìn cậu.
Cô biết cậu đang giải thích chuyện "bể cá", nhưng cậu hoàn toàn không phải giải thích. Bởi vì cho dù cậu làm vậy vì lý do gì, cô cũng sẽ nói với cậu: "Cảm ơn".
Hai chữ này khiến Chu Lưu Quang hơi khựng lại.
Cô không biết phải nói gì tiếp, bèn chỉ ra cửa: "Tôi về đây."
Nói xong, cô xoay người, tầm mắt nhìn về một góc, thấy trên ghế có một dải lụa đỏ mà lúc nãy cô không để ý.
Cô hơi ngạc nhiên: "Cái này..."
Cậu nhìn sang theo ánh mắt cô, lòng chợt rối loạn, lập tức đưa tay che mắt cô lại.
Trong khoảnh khắc bóng tối ập đến, tim Hạ Huân như nhảy lên.
Cậu che rất chặt, không chừa lại một kẽ hở nào, cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhè nhẹ còn vương trên đầu ngón tay cậu.
Vừa nãy cậu đứng bên trái cô, lúc che mắt vô tình đã kéo cô lệch về phía trái một chút. Cô lùi lại hai bước, lưng tựa vào lồng ռgự*𝒸 cậu, hơi ấm từ cơ thể cậu truyền qua làn da mỏng manh.
Cô không dám gỡ tay cậu ra, bả vai rụt lại theo phản xạ, cô lo lắng hỏi: "Làm sao vậy?"
Một tiếng "vậy" rất hay.
Từ bé đến giờ, cậu chưa từng nghe thấy âm thanh nào khó miêu tả như thế...
Vừa nũng nịu, vừa 𝓇⛎-ռ гẩ-🍸, lại phảng phất chút nghẹn ngào như sắp khóc.
Chu Lưu Quang không ngờ chỉ một tiếng nói của cô lại khiến toàn cậu anh tê dại, cậu lập tức đẩy cô ra.
Cô thích nghi với ánh sáng mất một lúc rồi mới dám mở mắt ra.
Cậu có chút cáu kỉnh, mở miệng chỉ muốn đuổi cô: "Vào phòng người khác nhìn lung tung là rất mất lịch sự, cậu biết không?"
Cô ngơ ngác gật đầu, trạng thái ngây người.
Cậu mở cửa cho cô: "Đi đi."
Rõ ràng là cô đang ngơ ngơ nhưng vẫn không quên nói với cậu: "Hẹn gặp lại."
Cậu đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng cô đi xuống cầu thang.
Cậu vốn đã nhìn thấu tính toán nhỏ nhặt của cô, định bụng dùng kế "mời quân vào", gặp chiêu nào phá chiêu đó, ai ngờ cuối cùng lại tự bê đá đập vào chân mình.
Hôm nay cô mặc áo phông trắng in hình những bông hoa nhỏ màu đỏ nhạt, quần đùi thể thao trắng vừa đủ che đến đùi, đi một đôi dép nhựa cũng màu trắng nốt. Món đồ nào cũng bị giặt đến bạc màu, toát lên sự giản dị và mộc mạc không thể che giấu.
Kiểu người như vậy, chỉ cần dính một chút, cho dù chỉ có một phần một nghìn d*c v*ng thì đó cũng là loại ⓧ*𝖚â*𝓃 𝖉ượ*c mạnh nhất.
Cậu đã bị cô đánh lén hai lần rồi.
Đành coi như cậu xui xẻo vậy.
| ← Ch. 09 | Ch. 11 → |
