| ← Ch.10 | Ch.12 → |
Rất nhanh lại phải đến trường.
Kể từ khi lên cấp ba, Hạ Huân luôn có cảm giác mỗi cuối tuần trôi qua giống như chưa từng được nghỉ ngơi.
Khi quay lại lớp học, cô mới phát hiện hai bông hồng nguyệt quý trong bể cá đã bắt đầu tàn úa.
Không hiểu tại sao cô lại cảm thấy hoa trong giai đoạn này mới là đẹp nhất, chín vinh một khô [*], kiểu vẻ đẹp tàn phai sau quá trình rực rỡ.
[*] Là một thành ngữ dùng để miêu tả trạng thái thịnh suy của sự vật. Nó ám chỉ trong mười phần thời gian thì có chín phần là ở trạng thái hưng thịnh, nhưng đến một thời điểm cuối cùng, không tránh khỏi một phần là suy tàn, héo úa.
Thế nên cô thay nước cho hoa nhưng không thay hoa mới.
Những ngày có hai bông hoa ấy làm bạn, cuộc sống của Hạ Huân cũng coi như yên bình.
Một tuần nữa lại trôi qua, cuối cùng hoa cũng hoàn toàn héo rũ. Tối hôm đó, khi đến nhà xe lấy xe đạp, Hạ Huân phát hiện bánh xe của mình đã bị ai đó chọc thủng.
Những kẻ khởi xướng vẫn chưa rời đi, năm sáu người dựa vào tường, hút thuốc phì phèo, rõ ràng là đang chờ cô.
Hạ Huân biết mình không thể đi được, vì vậy cô không hề chống cự, mà đứng bên cạnh xe đạp, nhìn thẳng vào người cầm đầu như đang đợi cậu ta xử lý.
Quý Thiên Nhai hút xong một điếu thuốc, mới chậm rãi bước đến chỗ Hạ Huân.
"Xe đạp hỏng rồi à?" Cậu ta vừa đến gần, mùi thuốc lá lập tức bao trùm lấy cô.
Hạ Huân thành thật đáp: "Ừ."
Quý Thiên Nhai nói: "Tôi nhớ nhà cậu khá xa, ở trên trấn phải không?"
Hạ Huân lại nói: "Ừ."
Lúc này Chu Lưu Quang không có ở đây, hoàn cảnh của cô tứ cố vô thân nên chỉ có thể cụp mắt rũ mi.
Quý Thiên Nhai cười: "Vậy để tôi đưa cậu về nhé? Cô gái nhỏ xinh đẹp thế này, đi một mình trên đường vào ban đêm rất dễ gặp mấy thằng lưu manh."
"......" Lần này Hạ Huân không nói gì.
Quý Thiên Nhai bỗng đưa tay ra, nhìn như sắp chạm vào khuôn mặt Hạ Huân, cô vô thức né tránh.
Tay cậu ta khựng lại giữa không trung, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn: "Định vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa cho cậu thôi, không được à?"
Hạ Huân vội vàng đưa tay vuốt những sợi tóc con ra sau tai, cố gắng giữ bình tĩnh nhìn thẳng vào cậu ta: "Tôi tự làm được."
Tướng mạo của Quý Thiên Nhai không giống với người lương thiện, rõ ràng là cậu ta đang mặc đồng phục của trường, đầu cắt tóc ngắn gọn gàng, nhưng chẳng hề có chút phong thái nào của học sinh ngoan.
Mỗi lần cậu ta nhìn cô, cô đều cảm thấy có một luồng khí lạnh dâng lên.
Quý Thiên Nhai bình tĩnh nhìn cô vài giây rồi bỗng bật cười, túm lấy tóc cô. Cơn đau bất ngờ khiến cô nhắm chặt hai mắt, cậu ta cúi sát lại, hung dữ đe dọa: "Nhất định phải như vậy mới được chạm vào mái tóc quý giá của cậu đúng không?"
Hạ Huân cảm thấy tất cả da đầu như bị kéo lên, đau đến nỗi không thể thốt lên một lời nào.
Quý Thiên Nhai hỏi: "Biết lỗi chưa?"
Hạ Huân không còn cách nào khác, chỉ có thể không ngừng gật đầu.
Thấy cô như vậy, cậu ta mới cảm thấy hài lòng hơn. Cậu ta buông cô ra, ngậm điếu thuốc vào miệng, sau đó vứt chiếc bật lửa cho cô: "Cho cậu cơ hội lập công chuộc tội."
Hạ Huân ⓡц_𝓃 г_ẩ_𝖞 bắt lấy bật lửa, mái tóc rối tung, trên mặt vẫn còn vương nước mắt vì phản ứng sinh lý.
Đám anh em của Quý Thiên Nhai đứng dựa vào tường đều đang nhìn về phía này, có người đã rút điện thoại ra, ghi lại cảnh tượng này.
Hạ Huân cảm thấy rất khó chịu, nước mắt lại rơi xuống vài giọt theo từng nhịp thở.
Tay cô không còn chút sức lực nào, một tay không thể bật nổi bật lửa, phải dùng cả hai tay mới miễn cưỡng bật lên. Cô đưa ngọn lửa đó đến gần điếu thuốc của Quý Thiên Nhai, ánh lửa lập lòe phản chiếu lên những giọt nước mắt yếu ớt trên khuôn mặt cô.
Quý Thiên Nhai ngẩn người trong giây lát, thật sự bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của cô.
Một vẻ đẹp yếu đuối, bị giày vò, dễ dàng bị người khác hái xuống.
Cậu ta khựng lại một lúc mới cúi người, đưa điếu thuốc đến gần ngọn lửa.
Cô nhanh chóng dập tắt bật lửa.
Cậu ta hít một hơi thuốc, chưa kịp nhả khói đã rút điếu thuốc ra, một tay khác chợt giữ lấy gáy Hạ Huân, cúi xuống định ♓ô-п cô.
Chỉ cách một đốt ngón tay nữa là chạm vào thì bỗng nhiên có người kéo mạnh Hạ Huân về phía sau, giấu cô ra sau lưng mình.
Ánh sáng chiếu đến.
Ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc mang lại cảm giác an toàn trên người người đó, Hạ Huân mới nhận ra người đến là ai.
Sống sót sau tai nạn, nước mắt của cô không kìm được mà tuôn trào.
Cô không muốn người khác nhìn thấy mình như vậy, vô thức rụt người lại trốn phía sau cậu. Cậu vừa cao vừa vững chãi, hoàn toàn có thể che chắn tất cả nguy hiểm.
"Đến à?" Chu Lưu Quang hỏi Quý Thiên Nhai.
Quý Thiên Nhai chậm rãi nhả ra một làn khói.
Việc tốt bị cắt ngang nhưng cậu ta không hề tỏ vẻ khó chịu, ngược lại chỉ cười: "Đây là địa bàn của tao, tao muốn đến thì đến, không muốn đến thì thôi."
"Được, rảnh thì chơi bóng cùng nhau." Chu Lưu Quang nói khẽ.
Sắc mặt của Quý Thiên Nhai lúc này mới có chút thay đổi.
Mấy tên con trai phía sau cậu ta cũng đã vây lại.
Chu Lưu Quang không hề nao núng, quay đầu nhìn Hạ Huân đang nức nở, nói: "Đi thôi."
Hạ Huân ngạc nhiên ngẩng đầu.
Đi luôn sao?
Có thể đi thật sao?
Cô dè dặt liếc nhìn Quý Thiên Nhai.
Sắc mặt của Quý Thiên Nhai u ám, rõ ràng là đang kiềm chế nhưng không hề có ý ngăn cản. Lúc này cô mới yên tâm, theo Châu Lưu Quang rời khỏi nhà xe.
"Mình còn tưởng có kịch hay để xem, thật là thất vọng... thất vọng..."
Một giọng nữ quen thuộc vang lên trong góc tối, Quý Thiên Nhai không quay đầu lại cũng biết là Ân Ô Thiến.
Quý Thiên Nhai chửi: "Một là lăn ra đây, hai là cút."
Im lặng hai giây, Ân Ô Thiến và Khúc Tiểu Ninh cùng đi ra từ góc tối.
Ân Ô Thiến buộc tóc đuôi ngựa cao, ống quần đồng phục chỉ xắn một bên, áo đồng phục buộc nút ở eo, lộ ra vòng 3·o 🌴·ⓗ·🅾️·ⓝ gọn.
Khúc Tiểu Ninh để kiểu mái ngố dày đã lỗi mốt từ lâu, vừa nhìn đã biết là mới cắt xong, tóc mái ngắn không che được đôi lông mày, nhìn trông chả ra làm sao, cả người toát lên vẻ vừa quê mùa vừa dị biệt.
"Tôi phát hiện ra con người cần phải có nền để trở nên nổi bật." Quý Thiên Nhai liếc nhìn hai cô gái trước mặt, cười nhạt: "Cậu đứng trước mặt Hạ Huân là một cô gái phong trần, còn cậu ấy đứng trước mặt cậu lại là một ngôi sao."
Sắc mặt Ân Ô Thiến và Khúc Tiểu Ninh đều thay đổi.
Nhưng chỉ có Ân Ô Thiến dám nói lại: "Bớt xoi mói bọn tôi đi, cậu đứng bên cạnh A Bố là đại ca, nhưng đứng trước mặt Chu Lưu Quang chẳng phải cũng chỉ là tay sai thôi sao!"
Nụ cười của Quý Thiên Nhai cứng đờ trên khóe miệng, ánh mắt trở nên đen kịt, sâu không thấy đáy.
Đây là dấu hiệu cậu ta nổi giận.
Ân Ô Thiến giật mình, nụ cười lập tức biến mất, cô tađang sợ hãi.
Cũng may là A Bố bước tới nói: "Anh à, chúng ta cứ để gã họ Chu đi như vậy sao?"
"Mẹ kiếp, hỏi hỏi cái gì! Có bản lĩnh thì mày kéo thằng đó về đây cho ông! Mẹ nó, không có thì câm miệng vào!" Quý Thiên Nhai đột nhiên nổi giận.
Những người có mặt ở đây im bặt không dám nói gì.
Quý Thiên Nhai nhìn bóng lưng Chu Lưu Quang và Hạ Huân đang rời đi, chỉ cảm thấy đầu óc như muốn ⓝ_ổ t_⛎_n_🌀.
Ngày hôm đó, sau khi cậu ta và Chu Lưu Quang đánh nhau xong, cậu ta định tối đó sẽ gọi người đến trả thù. Nhưng không ngờ người ba đã lâu không xuất hiện của cậu ta lại đột nhiên gọi điện tới, mắng cậu ta một trận tơi bời khói lửa.
Ông ấy nói: "Nghe A Bố nói mày đánh nhau với người ta à? Thằng nhãi ranh, mày có biết là mày đã động vào người không thể động không?"
Cậu ta hỏi: "Cậu ta có địa vị gì?"
Người ba bình thường vẫn ♓●⛎𝖓●ɢ hă●𝖓●g tàn ác của cậu ta lập tức hừ một tiếng, nói: "Nó có một ông chú, hắc bạch lưỡng đạo [*] đều phải nể, ngay từ ngày đầu tiên nó đến đây đã đến chào hỏi chúng ta rồi."
[*] Hắc bạch lưỡng đạo: Hắc Đạo là những người xấu, nham hiễm, bất chấp thủ đoạn; còn Bạch Đạo là những người tốt, chính trực, có tinh thần hiệp nghĩa, cứu khổn phò nguy.
Quý Thiên Nhai im lặng.
Ba cậu ta lại nói: "Tao cảnh cáo mày, đừng giấu tao đi gây sự với nó, mày tưởng tao lăn lộn được ở vùng này ờ xương tao cứng à? Là vì tao rộng lượng, cúi đầu chứ có phải chặt đầu đâu, cúi vài lần không 𝐜hế·𝐭."
Quý Thiên Nhai lại càng lặng thinh.
Từ khi có trí nhớ, cậu ta đã biết ba mình là một nhân vật có tiếng, ngay cả cảnh sát cũng phải nể ông ấy vài phần. Cậu ta là con trai của đại ca nên tất nhiên tính cách tùy tiện và kiêu ngạo, chưa bao giờ biết thế nào là cúi đầu.
Cậu ta ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời ở huyện Lưu Vân chỉ có một khoảng nhỏ như vậy.
Những người bị kẹt trong cái góc trời nhỏ bé này cứ ngỡ rằng mình có thể che cả bầu trời, nhưng thật ra bên ngoài còn có trời cao hơn.
Tuy nhiên làm sao cậu ta có thể cam lòng chứ!
***
Hạ Huân và Chu Lưu Quang đi ra khỏi trường, Chu Lưu Quang gọi xe qua điện thoại, song vì nơi này lạc hậu nên phải rất lâu mới có người nhận đơn.
Chiếc xe nhận đơn cách đây tận năm cây số, chạy đến cũng mất một lúc.
Nhân cơ hội này, Chu Lưu Quang lần đầu tiên hỏi Hạ Huân: "Cậu với cậu ta có chuyện gì, kể tôi nghe đi."
Hạ Huân không ngờ Chu Lưu Quang lại hỏi cô vấn đề này.
Cô vẫn luôn nghĩ cậu chẳng quan tâm gì đến mọi thứ.
Cô lau những giọt nước mắt còn vương trên cằm, hít một hơi thật sâu. Nhắc lại những hồi ức cũ, cô vẫn cảm thấy đau đớn và bất lực, dù rằng cô cứ ngỡ mình đã bình thản từ lâu.
Cô nên bắt đầu từ đâu đây?
Buổi họp lớp vào kỳ nghỉ đông năm lớp 11, khi cô đi vệ sinh xong, ra ngoài hành lang áo len không may mắc vào chiếc nhẫn của Quý Thiên Nhai, thế là hai người họ quen nhau từ đó. Từ hôm ấy, Quý Thiên Nhai bắt đầu thường xuyên xuất hiện bên cạnh cô, bao gồm việc mang bữa sáng và đủ loại đồ ăn vặt, đợi cô ở cửa lớp và muốn đưa cô về nhà...
Ý đồ của Quý Thiên Nhai tất cả mọi người đều biết, Hạ Huân cũng biết.
Thế giới của cậu ta ồn ào và nguy hiểm, chứa đầy những cám dỗ và sa ngã không phù hợp với tuổi vị thành niên, mang đến cảm giác một khi bước vào sẽ khó mà thoát ra. Cô không dám dính líu đến cậu ta, vì vậy đã dứt khoát từ chối.
Ban đầu, Quý Thiên Nhai tưởng cô đang chơi trò lạt mềm buộc chặt nên vẫn không ngừng theo đuổi cô.
Có lần trong giờ thể dục, khi cô xuống tầng, một nhóm con trai bỗng nhiên hét lên "chị dâu"khiến mọi người xung quanh tò mò quay lại nhìn cô, cô không chịu nổi bèn đáp: "Mình không phải là chị dâu của các cậu, đừng gọi bừa."
Quý Thiên Nhai nổi giận, bắt cô nhắc lại lần nữa.
Khi ấy cô đang nổi nóng nên nói: "Tôi và cậu không thể, cậu đừng bám lấy tôi nữa."
Sau này, Hạ Huân vô số lần tự hỏi, có phải cô không nên kích động như vậy không?
Khi nghĩ mình đang đúng, con người ta thường kiên định theo đuổi lý lẽ của mình mà lại quên rằng so với việc làm đúng, đôi khi làm điều trông có vẻ đúng đắn lại quan trọng hơn.
Nếu khi đó cô khéo léo hơn một chút, vòng vo nói với Quý Thiên Nhai: "Chúng ta có thể làm bạn, nhưng không thể vượt quá giới hạn, vì tôi vẫn còn đi học, đợi tốt nghiệp xong tôi sẽ ở bên cậu".
Làm như vậy liệu có thể tạm thời xoa dịu ×*⛎𝐧*𝖌 đ*ộ*𝐭 gay gắt này không?
Cô như một đứa trẻ cãi nhau chưa thể hiện hết ý, cô thường xuyên nghĩ đi nghĩ lại nếu cho cô thêm một cơ hội, cô sẽ nói thế nào cho hợp lý hơn.
Mỗi lần nhớ lại, Hạ Huân rốt cuộc cũng hiểu, trên thế giới này không có nhiều sự đồng cảm đến vậy.
Lòng người rất dễ bị kích động.
Chẳng bao lâu sau, trong trường bắt đầu xuất hiện đủ loại tin đồn thất thiệt về cô và Quý Thiên Nhai. Cô vốn nghĩ cây ngay không sợ ⓒ𝖍ế·𝖙 đứng, tuy nhiên ai ngờ không lâu sau lại có người đồn cô đang được đại gia bao nuôi.
Tin đồn đó là do Ân Ô Thiến lan truyền. Người mà cô ta gọi là đại gia chẳng qua chỉ là một người tuyển chọn ngôi sao. Những năm gần đây, với sự nổi lên của các video ngắn, huyện Lưu Vân cũng hưởng ké gió, nắm bắt cơ hội phát triển du lịch.
Người tìm kiếm ngôi sao đó chỉ tình cờ đến đây du lịch, vô tình gặp Hạ Huân và Ân Ô Thiến đi dạo bên bờ sông Y. Ông ấy cảm thấy hình ảnh của Hạ Huân rất thích hợp để tham gia các chương trình tuyển chọn, hỏi cô có muốn trở thành ngôi sao không, còn bảo cô hát thử vài câu cho ông ấy nghe... Tất cả những chuyện này Ân Ô Thiến đều là người chứng kiến.
Tuy nhiên lòng đố kỵ vĩnh viễn là một lưỡi dao sắc bén.
Bạn có thể giỏi nhưng không được phép giỏi vượt trội. Mọi người đều lớn lên ở cùng một nơi, tại sao chỉ có mình bạn là nổi bật?
Ban đầu, cô và Ân Ô Thiến vốn là bạn bè. Thỉnh thoảng Ân Ô Thiến sẽ mượn bài tập của cô để chép, hai người thường cùng nhau đi vệ sinh, ai đau bụng kinh thì người kia sẽ đi lấy nước nóng giúp. Khi vừa chơi với Ân Ô Thiến, trong lớp có người lặng lẽ hỏi cô: "Cậu ngoan như vậy sao lại chơi với loại cô chiêu phá phách như cậu ta, không sợ bị hư theo à?"
Lúc ấy cô đáp lại: "Cậu ấy chỉ học không giỏi thôi, học tập không thể đại diện cho nhân cách được."
Nhưng thứ gì mới đại diện cho nhân cách đây?
Khi cô và Ân Ô Thiến tuyệt giao, Hạ Huân thật sự mờ mịt.
Cô không tin chỉ vì một chuyện mà có thể khiến người này cắt đứt qⓤ𝐚*ռ h*ệ với người kia. Băng đóng ba thước không phải do cái lạnh một ngày [*], song lúc đó cô đã không còn đủ dũng khí đi tìm Ân Ô Thiến để hỏi cho rõ ràng nữa.
[*] Sự xuất hiện của bất cứ thứ gì đều có yếu tố tiềm ẩn và lâu dài, không thể hình thành một cách đột ngột. Khi dùng với nghĩa xúc phạm, nó thường được dùng để mô tả sự tích tụ của các ×⛎·𝖓·ℊ độ·🌴 theo thời gian; khi dùng với nghĩa tích cực, nó được dùng để mô tả những thành tựu khó khăn mới đạt được.
Vì mọi người đều nói: "Đến cả bạn thân của nó cũng nói nó không tốt, vậy chắc chắn nó là người không ra gì rồi."
Có hỏi cho rõ thì sao, tổn thương cũng đã xảy ra, và cô sẽ mãi mãi căm hận Ân Ô Thiến
Cho nên không cần hỏi nữa.
Từ đó về sau, cô tự khép mình lại, không kết bạn với bất kỳ ai.
Khi xương sống bị người ta chọc ngoáy, cô chỉ còn cách cố gắng ưỡn п🌀ự-c đứng thẳng.
Nhưng sống như vậy rất mệt mỏi.
Có đôi khi trước khi đi ngủ, cô đều nghĩ xem đám người đó lại nói gì sau lưng mình.
Cô hận sự yếu đuối của bản thẫn
Yếu đuối đến mức khi nghe thấy tên của họ, cả người sẽ không kìm được mà 𝖗ⓤ_𝓃 rẩ_ÿ.
Yếu đuối đến mức khi đi trên đường phải đeo tai nghe, bật nhạc hết cỡ để ngăn những lời xì xào bàn tán.
Yếu đuối đến mức ngay cả phản kháng cũng sợ.
Yếu đuối đến mức đến tận bây giờ vẫn rơi nước mắt, vẫn còn mất ngủ.
Yếu đuối đến mức nếu có vài ngày họ không đến gây chuyện, cô lại lo sợ bất an, tự hỏi liệu có phải một tai họa lớn hơn đang chờ mình không.
Cuộc sống như thế này đến bao giờ mới kết thúc đây?
| ← Ch. 10 | Ch. 12 → |
