Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 47

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 47
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Hạ Huân bị cú phanh gấp bất ngờ của Chu Lưu Quang làm nhao mạnh về phía trước, may mắn là có dây an toàn giữ lại, cuối cùng cô bị hất ngược, ngã phịch vào ghế ngồi.

"Anh bị điên à?" Hạ Huân gạt những sợi tóc vì phanh gấp mà dán đầy lên mặt ra phía sau, nhìn anh, "Nếu anh muốn cⓗ*ế*т thì tự đi tìm chỗ nào vắng vẻ mà c·𝐡ế·🌴 đi, không cần thiết phải kéo thêm một người làm vật đệm lưng đâu!"

Cô sợ đến mức tay г*⛎*𝖓 lẩ*𝖞 🅱️*ẩ*🍸, giọng nói cũng r.υ.ⓝ 𝓇.ẩ.γ.

Anh đặt hai tay lên vô lăng, vùi đầu vào giữa hai cánh tay, một hồi lâu không cử động.

Hạ Huân tức nghẹn, muốn mở cửa xe đi ra, nhưng đẩy hai lần đều không mở được, cô quay sang nói với anh: "Anh mở cửa cho tôi."

Lúc này anh mới ngẩng đầu lên.

Cô liếc nhìn vết đỏ mảnh như sợi chỉ trên sống mũi anh, rồi mới nhìn thẳng vào mắt anh.

Cảm xúc của anh rất mãnh liệt, anh hỏi cô: "Em có ý gì?"

Cô hỏi ngược lại: "Anh có ý gì?"

Anh cười tự giễu: "Em cố ý gọi điện thoại cho mẹ Giang Tuy trước mặt anh là có ý gì? Em muốn nhắc nhở anh điều gì?"

Hạ Huân cười chế nhạo hơn cả anh: "Anh còn biết Giang Tuy là ai cơ à? Tôi cứ tưởng ngày nào anh cũng lởn vởn trước mắt tôi, đã sớm quên bẵng cái người tên là Giang Tuy rồi chứ."

Cô nhìn anh với vẻ cực kì khinh miệt: "Anh còn nhớ Giang Tuy là bạn của anh không?"

Anh không nói gì, khoang xe im lặng như tờ.

Cô lại hỏi: "Thế anh còn nhớ tôi là bạn gái của Giang Tuy không?"

"Thì sao?" Chu Lưu Quang hỏi.

Hạ Huân sững sờ, cái gì mà "thì sao"?

Anh không hề bận tâm chút nào sao?

Cô trấn tĩnh lại: "Chu Lưu Quang, vợ bạn, không được động vào."

"Nhưng tôi là người quen em trước!" Anh đột nhiên lớn tiếng.

"Quen trước không có tác dụng." Cô nhanh chóng dùng lời nói chặn lại lời anh, "Đi đến cuối cùng mới có tác dụng."

Chu Lưu Quang nhíu chặt mày, lè lưỡi l**m môi. Anh cầm bao thuốc trên bảng điều khiển trung tâm lên rút một điếu, ngậm vào miệng.

Cô nhìn động tác của anh, chậm rãi hỏi: "Đừng nói với tôi là ngoài Tào Thần đã ↪️·𝐡·ế·𝖙, anh không quan tâm đến bất cứ ai khác. Cũng đừng nói với tôi rằng người bạn duy nhất mà anh quan tâm, lại chính là kẻ đã phản bội anh."

"Nói chuyện Giang Tuy thì cứ nói chuyện Giang Tuy, em đừng có nhắc đến Tào Thần được không?" Anh bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng, giọng điệu còn tệ hơn lúc nãy.

Quá quen thuộc, nên biết rõ nói gì là có thể chọc tức đối phương nhất.

Cô đã nhắc đến Tào Thần, cái tên mà anh không muốn nghe thấy nhất.

Hạ Huân liên tục gật đầu: "Được, tôi không nói anh ta nữa, chỉ nói Giang Tuy thôi. Anh thật sự không quan tâm đến cảm nhận của anh ấy sao, anh thèm muốn người phụ nữ của bạn mình, có vô liêm sỉ không hả?"

Chu Lưu Quang cúi đầu bật lửa.

Cái bật lửa kêu xoẹt xoẹt mấy cái, có lẽ là hết ga, anh bật đi bật lại mấy lần mà không lên lửa.

Cuối cùng anh bực mình, chửi thề một tiếng rồi ném cái bật lửa ra ghế sau, bỏ điếu thuốc khỏi miệng, vò nát trong tay, mặc cho thuốc lá dính đầy tay.

Anh không muốn làm tổn thương anh em, nhưng anh cũng không muốn buông cô.

Thậm chí cô càng từ chối, anh lại càng mê luyến. Cô càng dùng thủ đoạn, tâm cơ với anh, anh lại càng không thể buông tay.

Anh, con người anh, không hẳn là tốt mà cũng chẳng hẳn là xấu. Những luật lệ thế tục đã sớm mất đi sự ràng buộc đối với anh, anh tin vào quyết tâm xuất phát từ sâu thẳm trái tim mình hơn.

Cho nên thực ra, một khi anh đã dám xuất hiện trước mặt cô hết lần này đến lần khác, anh đã vứt bỏ hết mọi lễ nghĩa, liêm sỉ.

Cái gì mà vợ bạn? Chỉ cần chưa kết 𝖍_ô_𝖓_... thậm chí dù đã kết 𝐡·ô𝖓·, có lẽ anh cũng sẽ tìm mọi cách để cướp cô về.

Thế nhưng câu nói tiếp theo của cô đã lung lay tận gốc quyết tâm của anh.

Thấy anh luôn né tránh không trả lời thẳng vào câu hỏi liên quan đến Giang Tuy, cô cười nhạt: "Nếu bây giờ đã không thể buông tay như thế, thì ngày xưa anh làm cái quái gì?"

Anh nhìn cô, ánh mắt yêu thương vô hạn, còn cô lại đột nhiên đưa tay ra, chạm vào môi anh.

Người anh cứng đờ, hơi thở như bị cô cướp đi, không hiểu cô có ý gì.

Cô vô cùng dịu dàng miêu tả đường nét môi anh: "Tôi nhớ anh từng nói, anh muốn tôi cho anh mượn chỗ này, và của anh cũng cho tôi mượn."

Cô dừng động tác, hỏi: "Vậy chỗ này của anh bây giờ còn giữ lại cho tôi không?"

Anh mím môi, nơi bị cô chạm vào quá tê dại, khiến toàn thân anh r*υ*ռ 𝐫*ẩ*🍸.

Anh không nói gì.

Anh chỉ nhìn cô thật sâu, điều duy nhất anh có thể làm bây giờ là nhìn cô như thế.

Ánh mắt đã nói lên tất cả, đôi mắt anh nói với cô, nơi này vẫn là của cô, chỉ cần cô muốn, lúc nào cũng có thể lấy đi.

Nhưng cô lại cười một cách tàn nhẫn: "Tiếc là của tôi đã cho Giang Tuy rồi."

Anh không thể tin nổi nhìn cô.

Để anh nghe rõ hơn, cô lặp lại: "Tôi nói, nụ ♓ô●ռ đầu của tôi, đã cho Giang Tuy lâu rồi."

"..."

Chu Lưu Quang không thể tả được cảm giác của mình khi nghe câu nói này.

Hóa ra nỗi đau thật sự, lúc mới bắt đầu không cảm nhận được, phải đợi vài giây sau, cái đau nhọn hoắt đó mới trào lên, khiến con người ta nhận ra mình đau đến mức nào.

Anh không phải là người đàn ông có tư tưởng trinh tiết, huống chi nụ h·ô·ռ đầu là thứ mà chỉ có trẻ con mới tính toán.

Điều anh quan tâm chỉ là lời hẹn ước.

Trong lòng anh, lời họ nói năm đó, rằng sẽ giữ nụ 𝐡●ô●𝐧 đầu cho nhau, là một lời hẹn ước thuần khiết và đẹp đẽ nhất.

Trong đó chất chứa sự rung động non nớt nhất, sự trao tặng chân thành nhất, sự dũng cảm tìm đến nhau nhất của cả hai người.

Chính vì khi đưa ra quyết định này, anh và cô đều trong bộ dạng quần áo rách rưới, đầy rẫy vết thương. Mà nhất là những con người như vậy lại đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất, lời hẹn ước này mới có sức mạnh lớn đến thế.

Chúng ta có thể quên đi nhiều khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng nhất định sẽ có một khoảnh khắc không thể thay thế.

Trong lòng anh, đó chính là khoảnh khắc không thể thay thế.

Nhưng ô đã phá vỡ nó.

Giống như một cái tát thẳng vào mặt anh, nói với anh rằng, đã phạm sai lầm một lần, thì anh đừng bao giờ nghĩ đến chuyện quay đầu lại.

Chu Lưu Quang lại lấy một điếu thuốc ra.

Khi ngậm vào miệng, anh mới nhận ra cái bật lửa đã bị anh ném đi rồi.

Anh cười tự giễu, lại bỏ điếu thuốc xuống, mỉm cười nhàn nhạt với cô: "Được, vậy anh buông tay."

Hạ Huân quay mặt nhìn anh.

Anh đưa tay chạm vào má cô, giống như hồi nhỏ: "Em yêu, anh yêu em, anh sẽ tác thành cho em."

Anh nở một nụ cười nhạt.

Khi con người ta đã nản lòng thoái chí hoặc đã nhìn thấu mọi chuyện, họ sẽ nở nụ cười như thế.

Nói xong, anh nhấn nút mở khóa cửa xe.

Khóa cửa bật ra.

Hạ Huân bất động hồi lâu, còn anh thì đã quay mặt đi.

Vài giây sau, cuối cùng cô cũng hoàn hồn, quay người mở cửa, lặng lẽ rời đi.

Chương (1-63)