Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 46

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 46
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Sau khi Hạ Huân rời đi, Chu Lưu Quang ở lại phòng một mình rất lâu.

Sau đó, anh mở quần áo mà cô đã mua cho anh, là một chiếc áo hoodie mỏng màu trắng, kiểu dáng cơ bản của một thương hiệu thể thao rất phổ thông.

Anh mặc vào ngay, kích cỡ vừa vặn.

Anh nhìn vào gương, trông rất giống sinh viên đại học.

Anh đã thấy cô thời đại học qua những bức ảnh trên Instagram, nhưng cô chưa từng thấy anh thời đại học. Giá như cô có thể nhìn thấy một lần.

Anh xé mác, xuống lầu đến nhà hàng.

Đi ngang qua phòng riêng của cô, anh phát hiện cô đã rời đi trước.

Anh lặng lẽ nhìn vào chỗ trống của cô, cuối cùng bình tĩnh quay đầu đi.

Đây là một cuộc chiến dai dẳng, anh tự nhủ hôm nay không được, vẫn còn ngày mai.

Hạ Huân rời khỏi khách sạn Grand Hyatt, cô mượn một chiếc xe đạp công cộng bên đường, đạp được nửa đường thì ghé vào siêu thị mua một túi bia.

Cô ngồi bệt xuống vỉa hè, mở một lon bia, uống một hơi hết nửa lon.

Nhớ lại từng chuyện với Chu Lưu Quang hôm nay, cô chỉ cảm thấy buồn cười.

Mãi đến lúc này, cô mới hiểu ra một điều. Cô có thể làm tổn thương Chu Lưu Quang, nhưng không thể khiến Chu Lưu Quang khuất phục.

Anh giống như một hiệp khách võ công cao cường, sẽ buông bỏ sự kháng cự để cô đâ.Ⓜ️ anh hết lần này đến lần khác, nhưng lại không để cô cướp đi thanh đao trên tay anh. Cô có thể đ-â-m anh vì anh yêu cô, song không thể cướp đi thanh đao vì anh sẽ không bao giờ để bản thân mất đi tư cách đối đầu với cô.

Con người anh là như vậy.

Hôm nay tuy cô tức giận, nhưng lại càng cảm thấy thú vị.

Cô uống cạn phần bia còn lại, bóp nát lon rỗng trong tay.

Những ngày tháng sau này e rằng sẽ rất đặc sắc.

...

Đúng như Hạ Huân dự đoán, ngày hôm sau Chu Lưu Quang vẫn xuất hiện trước mặt cô.

Anh dẫn một trợ lý mới đến cho cô, một cô gái tên là Dữu Tử, mặt tròn và hơi mũm mĩm, tóc màu hạt dẻ, khuôn mặt dễ có thiện cảm, 🍳.⛎🔼.𝐧 h.ệ khá tốt với mọi người.

Sau khi đưa Dữu Tử đến, Chu Lưu Quang không rời đi ngay.

Thay vào đó, anh kéo một chiếc ghế, ngồi bên cạnh FuFu, nói là muốn tự mình giá·𝖒 𝐬á·𝐭 cô thu âm bài hát.

Hạ Huân không có ý kiến gì với việc này, cô hiện đang rất tò mò không biết bước tiếp theo anh sẽ làm gì.

Bài hát cô thu âm lần này là viết tặng bà.

Anh nhặt tờ giấy lời bài hát nằm rải rác trên bàn lên xem, tên bài hát là "Em Vẫn Không Thể Quên".

Cô vô cùng nhập tâm hát ở bên kia bức tường kính.

Hát xong một đoạn, FuFu bên phía tường kính ra hiệu cho cô, nói: "Hơi thở của em cần phải chính xác, em có thể run, nhưng không thể câu nào cũng run. Nếu không nét riêng của em sẽ trở thành việc em không biết xử lý chi tiết, không biết hát..."

Đối với những điều này Chu Lưu Quang là người không có chuyên môn.

Ngoài việc có thể hiểu bài hát này có hay không, anh không hiểu gì khác, càng không hiểu tại sao việc thu âm lại phải chính xác đến mức hát tốt từng chữ.

Thế là anh nhàm chán nhặt một cuốn sổ trên bàn lên xem.

Mở ra mới phát hiện, đây là sổ ghi lời bài hát của Hạ Huân.

Trong thời đại mà hầu hết mọi người đều quen với việc lấy điện thoại ra ghi chú, cô vẫn giữ thói quen viết tay.

Mở cuốn sổ này ra, bên trên toàn là nét vẽ nguệch ngoạc, có một số lời bài hát bị cô gạch đi rất mạnh. Nhưng có một số lời lại được đánh dấu sao năm cánh ở phía sau, chắc hẳn cô đã rất hài lòng.

Anh lật từng trang, cho đến khi nhìn thấy trang này, lời bài hát tên là "Thuốc Lá và Dâu Tây" được viết ngay ngắn hơn so với những trang giấy khác, hầu như không có dấu vết tẩy xóa, chắc hẳn là viết rất trôi chảy.

Anh dừng lại, lướt qua mấy câu cuối:

Anh nguy hiểm như thuốc lá, cũng ngọt ngào như dâu tây.

Sự nguy hiểm của anh khiến em nghiện, sự ngọt ngào của anh khiến em lưu luyến.

Em bị em che mắt.

Quên đi nguy hiểm vĩnh viễn sẽ gặp nguy hại.

Sự ngọt ngào cuối cùng cũng sẽ hư thối.

Anh thầm đọc mấy câu này trong lòng, lặp lặp lại, như một câu thần chú.

"Tổng giám đốc Chu, lén xem đồ của người khác có vẻ không hay lắm nhỉ?" Không biết từ lúc nào Hạ Huân đã bước ra khỏi phòng thu, cô gõ gõ lên bàn.

Chu Lưu Quang ngước lên nhìn cô, không hề có chút cảm giác hối lỗi nào: "Em đặt ở đây không phải là để người ta xem sao?"

"Anh hay ảo tưởng quá đó."" Hạ Huân giật cuốn sổ của cô ra khỏi tay anh.

Anh không hề bận tâm, chuyển chủ đề hỏi: "Em thu âm thế nào rồi?"

Hạ Huân lật lật cuốn sổ, nói: "Nhờ phúc anh, thu âm vô cùng không tốt."

Chu Lưu Quang dựa vào ghế, nhướng mày hỏi: "Tại sao?"

"Rất hiếm có thí sinh nào có thể làm bài kiểm tra tốt khi có giáo viên đứng bên cạnh." Cô dùng một phép so sánh.

Nghe xong Chu Lưu Quang cười, để lộ lúm đồng tiền: "Vậy thì nhân tiện anh rèn luyện tâm lý cho em."

Hạ Huân: "..."

"Em mà không sợ hãi khi đối diện với anh bây giờ, sau này đối diện với hàng ngàn người hâm mộ cũng sẽ không sợ hãi." Anh thản nhiên nói.

Hạ Huân tức cười, từ lúc nào anh lại mặt dày như

thế?

"Anh và họ không giống nhau." Có lẽ cũng không quen với việc Chu Lưu Quang "giá·m 💰á·т" ở đây, FuFu đột nhiên chen vào một câu.

Chu Lưu Quang cười khẩy: "Thật sao?"

Anh liếc nhìn Hạ Huân: "Anh ấy nghĩ rằng hàng ngàn người cũng không thể làm em mất tập trung bằng tôi à?" Anh suy nghĩ một giây, không nhanh không chậm hỏi: "Tôi quan trọng đến vậy hả?"

FuFu suýt chút nữa phun ngụm nước ra ngoài, nhìn Hạ Huân với vẻ mặt hóng chuyện.

Chỉ thấy Hạ Huân nhìn Chu Lưu Quang chằm chằm ba giây.

Sau đó, ném cuốn sổ trong tay vào lòng Chu Lưu Quang.

Lần này rất mạnh, tiếng giấy vang lên "xào xạc", trúng ngay mặt Chu Lưu Quang. Mép giấy sắc bén lập tức cứa một vết như đường chỉ đỏ trên sống mũi anh.

Còn Chu Lưu Quang chỉ chớp mắt một cái, không hề né tránh.

Cuốn sổ rơi xuống, sống mũi anh rỉ Ⓜ️.á.𝐮, anh vẫn duy trì tư thế ban đầu nhìn Hạ Huân.

FuFu sợ đến mức không dám thở mạnh, há miệng muốn nói điều gì đó thay Hạ Huân.

Nhưng Hạ Huân lại quay người, trở lại phòng thu, đeo tai nghe và nói: "Chúng ta tiếp tục."

FuFu lén nhìn Chu Lưu Quang một cái rồi mới ngồi lại chỗ cũ, cũng đeo tai nghe vào, bắt đầu làm việc.

Thu âm được hai câu, Chu Lưu Quang đi ra ngoài.

Hạ Huân thậm chí không hề liếc nhìn, FuFu ra hiệu cho cô, cô thản nhiên nói: "Kệ anh ta, tiếp tục đi."

Đây là quyết tâm coi anh như không khí.

Song FuFu lại không thể bình tĩnh.

Dù anh ta có ngốc đến đâu cũng nhận ra bầu không khí giữa Hạ Huân và người sếp mới nhậm chức này không hề tầm thường.

Chẳng lẽ đại gia muốn chơi quy tắc ngầm?

FuFu lập tức cảm thấy tim đập thình thịch, anh ấy suy nghĩ rất lâu trong lòng, vừa mới hạ quyết tâm định dặn dò Hạ Huân thì Chu Lưu Quang lại quay lại.

Trên tay anh xách một túi nước khoáng.

Vết thương trên mũi đã đóng vảy 𝖒á*𝐮, trông còn đỏ hơn lúc nãy.

Anh đặt nước sang một bên, rồi lại ngồi xuống vị trí lúc nãy.

Cuốn sổ của cô vẫn còn trên mặt đất.

Anh cúi xuống nhặt lên, phủi bụi trên đó, rồi lại mở ra, nhìn chằm chằm vào lời bài hát, không nói một lời.

Lại một lúc sau, anh cầm cây bút trên bàn, viết gì đó vào cuốn sổ.

Hạ Huân nhìn thấy, nhưng giả vờ không thấy.

Cô không muốn tỏ ra quá quan tâm.

Anh viết xong thì gập cuốn sổ lại, sau đó đứng dậy rời đi.

Lần này anh không quay lại nữa.

Thu âm xong, Hạ Huân mới cầm cuốn sổ ghi lời bài hát của cô.

Mở ra, đúng là trang "Thuốc Lá và Dâu Tây".

Anh đã thêm bốn câu lời bài hát vào cuối bài này.

Ánh mắt cô trầm xuống—

"Anh giúp em mở rộng tầm nhìn.

Nguy hiểm đến đường cùng thì gặp sự sống, sau khi thối rữa chính là tươi mới.

Giả dối, ngọt ngào cũng nguy hiểm.

Chân tình, nguy hiểm cũng ngọt ngào."

Anh đã nhìn ra rồi sao, bài hát này, viết về câu chuyện giữa họ à?

Vốn dĩ cô muốn viết một bài tình ca buồn, trong lời bài hát toàn là sự thất vọng về tình yêu.

Nhưng anh lại tự ý thêm vào mấy câu này giúp cô.

Lời lẽ chuyển hướng, hoàn toàn biến thành ý khác.

Hay thật đấy, "Giả dối, ngọt ngào cũng nguy hiểm, Chân tình, nguy hiểm cũng ngọt ngào", khá biết biện chứng.

Sao nào, anh muốn nói với cô rằng, chỉ cần thay đổi suy nghĩ, thứ nhìn thấy sẽ là điều tốt đẹp sao?

Đáng tiếc, anh lại đụng trúng chỗ đau của cô.

Bởi vì đã từng có lúc, chẳng phải anh là người giả dối đó sao?

Sau khi gặp lại, đây là lần đầu tiên Hạ Huân có cảm giác cay sống mũi.

Những ấm ức ngày xưa, vốn dĩ đã bị cô dùng cái lý do hoàn hảo là "Tôi đã trở nên mạnh mẽ, sẽ không khóc lóc vì chuyện tình cảm vặt vãnh nữa" đè nén xuống, giờ đây lại bị anh khơi dậy hết.

Hôm đó việc thu âm kéo dài đến mười giờ đêm.

Sau khi tan làm, Hạ Huân vừa bước ra khỏi cổng công ty thì có một chiếc xe bóp còi với cô.

Là xe của Chu Lưu Quang, quá dễ nhận ra.

Cô vốn định giả vờ như không nghe thấy, nhưng không hiểu vì sao, cảm xúc bị kìm nén suốt cả ngày lại xúi giục cô bước tới.

Cô ngồi vào ghế phụ.

Chưa kịp đóng cửa xe, Chu Lưu Quang đã vươn người giúp cô thắt dây an toàn.

Anh đúng là muốn nhân cơ hội này để tiếp xúc t.h.â.n ✞.♓.ể với cô.

Hạ Huân cười thầm trong lòng, tiện tay vén tóc, không nói gì.

Chu Lưu Quang liếc cô một cái, dường như cảm thấy bất ngờ vì sự thờ ơ của cô.

Im lặng một lúc, anh khởi động xe.

Đi được nửa đường, điện thoại của Chu Lưu Quang reo lên.

Là Chu Tu Thụy gọi đến.

Cô lướt nhìn người gọi đến trên màn hình, lông mi khẽ 𝖗-u-ⓝ ⓡẩ-γ.

Anh im lặng nhìn cô, sau đó dùng tai nghe Bluetooth trả lời.

Khi anh đang nghe điện thoại, cô cũng lấy điện thoại ra gọi một cuộc, song lại cúp máy sau hai tiếng chuông.

Sau đó không quá vài giây, bên kia gọi lại cho cô.

Cô liếc nhìn Chu Lưu Quang, không học theo anh đeo tai nghe, mà bật loa ngoài.

Bên kia truyền đến giọng của một người phụ nữ trung niên: "Tiểu Huân, con vừa gọi cho dì à?"

Chu Lưu Quang nghe thấy âm thanh, nghiêng đầu nhìn Hạ Huân.

Hạ Huân cũng không hề né tránh, đón lấy ánh mắt anh, sau đó cười ngọt ngào: "Dì, cháu xin lỗi, vừa nãy cháu bấm nhầm ạ."

"Ồ, dì cứ thắc mắc sao vừa định nghe thì con lại cúp máy." Người phụ nữ cười, rồi hỏi: "Bây giờ con đang làm gì đấy, lâu rồi không đến nhà ăn cơm."

Hạ Huân bất động nhìn chằm chằm Chu Lưu Quang, trả lời: "Dạo gần đây công việc của cháu hơi bận, đợi có thời gian, cháu sẽ về thăm dì."

"Ôi chao, con bận thì bận, cũng phải chăm sóc sức khỏe, muốn ăn gì uống gì thì bảo Giang Tuy đi mua. Bình thường đi làm, tan làm cứ để Giang Tuy đi đón con. Đàn ông mà, phải sai bảo nhiều vào." Người phụ nữ cười dặn dò.

Hạ Huân cũng cười, trong ánh mắt có vẻ đắc ý: "Cháu biết rồi dì."

Lông mày của Chu Lưu Quang dần dần nhíu lại.

Trong mắt anh tụ lại cơn cuồng phong bão táp có thể hủy diệt mọi thứ, vừa sâu vừa tối.

Ở đầu dây bên kia, Chu Tu Thụy gọi anh mấy tiếng anh mới hoàn hồn.

Anh lạnh lùng trả lời: "Đợi con về nhà rồi nói.", rồi úp điện thoại.

Bên anh vừa tắt điện thoại, bên Hạ Huân cũng kết thúc cuộc gọi.

Không khó để phán đoán, người gọi điện cho cô là mẹ của Giang Tuy.

Nghe cuộc trò chuyện của họ cũng biết được hai người này dù không tính là т♓-â-n Ⓜ️-ậ-🌴, thì nhất định cũng ở mức quen thuộc.

Xem ra cô và Giang Tuy đang yêu đương nghiêm túc, nếu không đã không gặp phụ huynh.

Chu Lưu Quang 𝖘ï*ế*✞ 🌜𝒽ặ*† vô lăng, lạnh lùng nhìn con đường phía trước, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng bị đánh bại. Anh đột nhiên đánh vô lăng, dừng xe lại bên đường.

Chương (1-63)