Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 31

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 31
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

"Hai người vừa nói gì vậy?" Trên đường rời khỏi vịnh Bán Nguyệt, Hạ Huân không nhịn được hỏi câu này.

Lúc đó Chu Lưu Quang đang mua quýt bên vệ đường.

Trả tiền xong, cậu lấy một quả từ trong túi ra, bóc vỏ vừa đi vừa ăn, trông rất tự nhiên và thoải mái: "Không có gì."

Dù đã đoán trước được câu trả lời này, nhưng Hạ Huân vẫn khẽ thở dài một tiếng.

Cô thò tay vào túi của cậu lấy một quả quýt, lẳng lặng bóc vỏ, lẳng lặng ăn.

Thấy cô im lặng, Chu Lưu Quang buồn cười trong lòng, cậu liếc nhìn cô: "Không hỏi nữa à?"

Cô chăm chú ăn quýt, vì chua mà mặt nhăn lại: "Dù sao cậu cũng không nói."

Chu Lưu Quang xoa đầu cô một cái, bảo cô quay mặt lại: "Cái khoản cãi lại của cậu tiến bộ vượt bậc đấy nhỉ."

"Ê..." Hạ Huân né đi, "Cậu làm tóc tôi rối hết rồi."

Hôm nay cô cố ý cài chiếc kẹp tóc hình quả dâu tây lên đầu.

Chu Lưu Quang thầm đánh giá, chiếc kẹp tóc dễ thương, chiếc váy dài cotton màu trắng hơi cũ, bên ngoài khoác áo sơ mi caro hồng trắng xen kẽ, là một cô gái nhỏ rất ngọt ngào.

Quá xinh đẹp.

Cậu tha thứ cho cô.

"Chỉ là tôi cảm thấy cậu ta khá giống một người bạn của tôi, rồi bọn tôi tâm sự vài câu thôi."

Hạ Huân suýt nghẹn.

Cô không ngờ Chu Lưu Quang lại đột nhiên trả lời nghiêm túc câu hỏi của mình.

Sau chuyện lần trước, cậu không còn gay gắt như trước nữa, điều này khiến lòng cô dâng lên cảm giác chua xót.

Cô nuốt miếng quýt xuống rồi mới hỏi: "Người bạn đó... là Tào Thần à?"

Chu Lưu Quang cứng đờ lại.

Hạ Huân vội nói: "Xin lỗi, tôi chỉ chợt nghĩ đến thôi, cậu có thể không nói."

Chu Lưu Quang đột nhiên dừng lại, cậu nhìn lên trời, ánh mắt xa xăm. Lặng im một lúc, cậu đi đến ngồi trên bệ đá dưới gốc cây hoa quế bên đường, hất cằm về phía cô: "Lại đây ngồi."

Cô bước tới, hỏi: "Sao thế?"

"Tôi kể cho cậu nghe về tôi." Cậu nói.

Hạ Huân cảm thấy trái tim mình bỗng trở nên tĩnh lặng, cô đi đến ngồi bên cạnh cậu, ánh mắt dịu dàng nhìn khuôn mặt cậu.

"Cậu biết đấy, người như tôi vốn dĩ không nên có bạn. Tôi không biết cách bước vào thế giới của người khác, trừ khi người đó chủ động tìm đến tôi."

Chu Lưu Quang và Tào Thần gặp nhau lần đầu ở Ý.

Lúc đó là kỳ nghỉ hè năm lớp tâm, vào cuối tháng tám, mẹ của Chu Lưu Quang là Ngụy Đình vừa tự tử không lâu.

Chu Lưu Quang là người đầu tiên phát hiện ra, 𝖙𝖍-i 🌴-ⓗ-ể mẹ cậu nằm ngay trong tủ quần áo phòng Nguyệt Nha Nhi. Cổ bà gần như đứt lìa vì treo, giống hệt như trong phim truyền hình, lưỡi thè ra, mắt đỏ ngầu trợn trừng.

Chu Lưu Quang kéo mẹ ra khỏi tủ, †𝖍*ℹ️ 🌴*𝐡*ể của mẹ đã lạnh cứng.

Cậu gọi điện cho ba là Chu Tu Phúc, ông nhanh chóng nghe máy: "Ba đang phát tờ rơi ở cầu vượt, có chuyện gì về nhà rồi nói, " rồi vội cúp máy.

Chu Lưu Quang lại gọi cho Chu Tu Thụy.

Chu Tu Thụy hủy một cuộc họp, phóng xe như bay đến nơi.

𝒯h_𝖎 ✝️_𝖍_ể của Ngụy Đình nằm lặng lẽ trong phòng Nguyệt Nha Nhi, còn Chu Lưu Quang thì tự nhốt mình trong phòng ngủ, khóa trái cửa, ba ngày liên tiếp không bước ra khỏi phòng nửa bước.

Vào ngày tang lễ của Ngụy Đình, Chu Lưu Quang chủ động bước ra khỏi phòng.

Không ngoài dự đoán, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cậu từ một thiếu niên đầy sức sống đã trở thành một cái xác biết đi, tóc che mắt, toàn thân bốc mùi, hệt như một bóng ma.

Cậu không đến nhà tang lễ để thắp hương, không tiếp đãi khách đến viếng, cũng không để ý đến người ba tóc đã bạc đi một nửa chỉ trong vài ngày.

Cậu đi ăn một bát cơm trước, sau đó đi tắm, thay một bộ quần áo sạch sẽ, trông có vẻ giống người một chút, rồi mới đến linh đường của mẹ.

Cậu không khóc, mà lẳng lặng đặt con búp bê nhồi bông Nguyệt Nha Nhi từng ôm khi ngủ vào trong quan tài của mẹ.

Về bản thân, cậu không để lại gì cho mẹ.

Nhưng chỉ có cậu biết, cậu đã đặt một phần của chính mình, phần tốt đẹp đó, vào trong quan tài của mẹ, và nó sẽ bị phong ấn vĩnh viễn dưới lòng đất tối tăm.

Cậu đã thay đổi thành một người khác.

Nếu việc Nguyệt Nha Nhi mất tích khiến cậu trở nên ít nói, thì sự ra đi của mẹ đã mang đi tinh thần còn sót lại trên người cậu

Chu Tu Phúc và Chu Tu Thụy đều nhận thấy sự thay đổi của cậu.

Tuy nhiên Chu Tu Phúc đã thề trước mộ vợ rằng nhất định phải tìm thấy con gái.

So với đứa con trai vẫn còn ở bên, ông lo lắng cho cô con gái không biết đang ở đâu hơn, vì vậy đành phải nhờ Chu Tu Thụy chăm sóc cho cậu nhiều hơn.

Chu Tu Thụy nghỉ phép vài ngày để đưa cậu đi nước ngoài giải khuây.

Tào Thần xuất hiện vào thời điểm quan trọng này.

Đối với Chu Lưu Quang, đây là một thời điểm rất quan trọng. Định mệnh luôn dẫn dắt người ta gặp gỡ điều gì đó khi mất đi thứ gì đó, sự xuất hiện của Tào Thần giống như cơn mưa lớn đổ xuống, đột nhiên có người cầm ô đến bên cạnh cậu.

Lần đầu gặp mặt là ở Florence.

Cậu nhớ rất rõ, trên đoạn đường sắt nhẹ tử T1 Uccello đến Batoni, ở vị trí gần cửa, ngay khi cánh cửa sắp đóng lại, túi xách của một cô gái Trung Quốc bất ngờ bị giật.

Lúc đó Chu Lưu Quang đứng ngay cửa, phản ứng đầu tiên của cậu là đuổi theo.

Ngay giây cuối cùng trước khi cánh cửa đóng lại, cũng có người lao ra khỏi xe. Họ gần như đuổi kịp tên trộm cùng lúc, và cùng nhau đè tên trộm xuống đất.

Tất cả xảy ra rất nhanh, thậm chí còn chưa đầy một phút.

Tên trộm là một người Gypsy cao gầy, vẻ ngoài và màu da nằm giữa Ấn Độ và châu Âu.

Người con trai cùng cậu khống chế tên trộm là người châu Á, mắt cáo, mũi cao, người thấp hơn và gầy hơn cậu, nhưng lại mạnh hơn cậu. Sau khi bắt được tên trộm, cậu ta giáng hai bạt tai, chửi: "Con mẹ mày, mày muốn 𝒸♓ế.† à?"

Sau đó cảnh sát đến đưa tên trộm đi, cô gái bị giật túi xách cũng vội vã chạy đến.

Mấy người nhìn nhau, mới phát hiện ra người này quen biết cô gái. Không khó đoán, hai người đó chính là Tào Thần và Hoàng Chỉ Ninh.

Tuy nhiên tối hôm đó họ không trao đổi thông tin liên lạc.

Chu Lưu Quang bỏ đi trước, khi họ phản ứng lại, cậu đã biến mất.

Đêm đó, cậu đi lang thang một mình, bắt được một tên trộm, coi như giải tỏa được phần nào.

Ngày hôm sau, cậu cùng Chu Tu Thụy đến Milan, khi đang ăn cơm ở Papa Francesco, họ gặp lại hai người kia.

Tào Thần chủ động chào hỏi Chu Lưu Quang: "Cậu bạn đẹp trai, có duyên nhỉ."

Cậu ta cười, còn có răng khểnh.

Chu Lưu Quang lạnh lùng nhìn cậu ta một cái, không cười, cũng không đáp lời, tiếp tục ăn phần của mình.

Tào Thần bị hắt hủ cũng không cố gắng bắt chuyện nữa.

Lúc đó cứ nghĩ, đó chỉ là một chuyện vặt vãnh không hơn không kém. Nếu không cố ý nhớ lại, sẽ không bao giờ nghĩ đến người này nữa.

Ai ngờ, lần gặp lại tiếp theo là nửa tháng sau.

Lúc đó vừa mới khai giảng không lâu, Chu Lưu Quang vì giúp một bạn học bị bắt nạt mà đắc tội với vài tên đầu gấu khó dây nhất trường. Trên đường tan học về nhà, cậu bị một đám học sinh chặn lại.

Và Tào Thần đã xuất hiện giữa chừng, đứng về phía cậu, đánh nhau với đám học sinh đó.

Kết quả rõ ràng là hai người họ ít chọi nhiều, bị đánh cho mẹ đẻ cũng không nhận ra.

Sau đó, hai người đầy thương tích bò dậy khỏi mặt đất, nhặt chiếc cặp sách bị giẫm nát, dìu nhau, khập khiễng đến tiệm thuốc bên đường mua thuốc.

Mua thuốc xong, nhìn vết thương trên người đối phương, cảm nhận cơn đau trên cơ thể mình, cả hai đều cảm thấy bực bội, không nuốt nổi cục tức này.

Thế là cả hai không muốn về nhà, mà tìm một quán nướng để ăn uống xả stress.

Tào Thần không hỏi tại sao bọn người đó chặn đánh cậu.

Cũng như Chu Lưu Quang không hề hỏi tên Tào Thần.

Hai người họ, với tư cách là những người xa lạ quen thuộc, lại bất ngờ cùng tính toán một chuyện, đó là làm thế nào để dạy cho đám đó một bài học.

Vào ngày hẹn đánh nhau với đám đó, Chu Lưu Quang đã gọi cảnh sát trước.

Còn Tào Thần thì dẫn theo một đám người, toàn là dân ngoài xã hội, tay đều có hung khí. Ban đầu Chu Lưu Quang cứ tưởng những người đó chỉ là Tào Thần thuê, nhưng khi Tào Thần đè chặt tên cầm đầu xuống đất, đấm hết cú này đến cú khác đến mức 𝖒á_⛎ tươi b*n r*. Cậu mới nhận ra, người này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Sau đó cảnh sát đến, bắt hết tất cả mọi người đi.

Sau khi ở đồn cảnh sát vài giờ, người nhà Tào Thần đến - một phụ nữ trung niên mặc vest trắng đến đón Tào Thần về.

Người phụ nữ này có lẽ là mẹ Tào Thần.

Ra khỏi đồn công an, mẹ cậu ta bắt đầu nói chuyện với Tào Thần, vẻ mặt khá nghiêm túc.

Hai phút sau, Tào Thần cãi nhau với mẹ. Sau đó mẹ cậu ta tát cậu ta một cái, không quan tâm đến cậu ta nữa, lên xe rời đi mà không ngoảnh lại.

Tào Thần đứng tại chỗ, giữ nguyên tư thế mặt bị đánh lệch rất lâu rất lâu.

Chu Lưu Quang bước đến, vỗ vai cậu ta: "Chu Lưu Quang."

Cậu ta sững sờ, cười đáp: "Tào Thần."

Chu Lưu Quang thầm ghi nhớ cái tên này, hỏi: "Tại sao lại giúp tôi?"

Câu trả lời của Tào Thần là: "Tôi thấy cậu đẹp trai."

Chu Lưu Quang sững sờ rồi cười.

Đó là nụ cười chân thật đầu tiên của cậu sau khi mẹ cậu qua đời.

Tình bạn của họ cứ thế bắt đầu.

Kể tiếp câu chuyện sẽ quá giống một cuốn sổ ghi chép chi tiết.

Tất cả các câu chuyện đều phát triển như vậy: Hai người quen nhau vì một cơ duyên, cùng nhau trải qua chuyện tồi tệ, cùng nhau trả thù, sau đó từ xa lạ trở nên thân thiết.

Sau khi thân thiết với Tào Thần, Chu Lưu Quang mới biết, hóa ra ba Tào Thần làm ↪️♓í-n-𝒽 ⓣг-ị, mẹ làm kinh doanh.

Ba mẹ cậu ta thường xuyên bất hòa, nhưng vì nhiều lợi ích mà ràng buộc lẫn nhau, thuộc kiểu ai sống cuộc đời người nấy, nhưng không ly hô.ռ..

Gia đình Tào Thần quản lý cậu ta rất chặt, cậu ta học rất giỏi, còn biết chơi piano, kiên trì bơi lội từ nhỏ, đối với người ngoài đúng chuẩn là "con nhà người ta".

Tuy nhiên đồng thời cậu ta lại chơi với dân xã hội, đánh nhau, yêu sớm, hút thuốc đều là chuyện thường.

Cứ như thể trong một cơ thể lại tồn tại hai lℹ️𝓃-𝐡 hồ-ⓝ, một xuất sắc, một nghịch ngợm.

Tào Thần nói với Chu Lưu Quang: "Tôi làm thế này là để trả thù họ, nhưng thực ra tôi không xấu như vậy."

Ban đầu Chu Lưu Quang cũng nghĩ, cậu ta không xấu như vậy.

Lúc đó là năm lớp chín.

Cậu và Tào Thần học ở các trường khác nhau, nhưng hầu hết thời gian không đi học đều ở bên nhau. Tuy chưa đến mức hoàn toàn trải lòng, nhưng cũng coi như hình với bóng.

Thông qua Tào Thần, Chu Lưu Quang cũng dần thân thiết với Hoàng Chỉ Ninh.

Hoàng Chỉ Ninh là một cô gái nhiệt huyết như ánh mặt trời, chỉ khi nhìn về phía Tào Thần, ánh mắt cô ấy mới phủ lên một lớp dịu dàng như ánh trăng. Và khi Tào Thần nhìn cô ấy, cậu ta cũng vậy.

Sau kỳ thi cấp ba, Chu Lưu Quang, Tào Thần và Hoàng Chỉ Ninh vào cùng một trường cấp ba.

Ba người họ như hình với bóng, trở thành tam giác sắt nổi tiếng trong trường.

Chu Lưu Quang hoàn toàn trải lòng với Tào Thần là vì Chu Tu Phúc.

Lần đó Chu Tu Phúc đạp xe đi tìm Nguyệt Nha Nhi vào ban đêm thì bị tai nạn xe hơi, phải vào IⒸ⛎-. Chu Lưu Quang biết tin này đúng lúc đang ở cùng Tào Thần, Tào Thần lập tức cùng cậu đến bệnh viện.

Sau đó Tào Thần biết được câu chuyện đằng sau Chu Lưu Quang.

Trong những ngày Chu Tu Phúc nằm trên giường bệnh, Chu Lưu Quang giống như người sống không hồn.

Cậu canh giữ bên giường bệnh, lúc thì lẩm bẩm một mình, lúc thì nước mắt giàn giụa, lúc lại không ăn không uống, lúc lại ăn uống vô độ. Lúc nổi nóng, cậu sẽ đột nhiên đập phá đồ đạc, thậm chí húc đầu vào tường. Lúc im lặng thì không nói một lời, ai gọi cậu, mắt cậu thậm chí còn không nhúc nhích.

Chu Tu Thụy ép cậu đi khám bác sĩ.

Cậu được chẩn đoán mắc rối loạn lưỡng cực vô cùng nghiêm trọng.

Đây là một căn bệnh vừa có cơn hưng cảm vừa có cơn trầm cảm.

Song Chu Lưu Quang không chịu điều trị, như thể quyết tâm tự kéo mình vào vòng xoáy khổ đau chung của gia đình này.

Tào Thần đã làm một việc vào lúc này.

Cậu ta đưa Chu Lưu Quang đi nhảy dù, đi nhảy bungee, đi lặn... chơi tất cả các môn thể thao mạo hiểm có thể chơi ở Bình Vu.

Cuối cùng cậu ta dạy cậu hút điếu thuốc lá đầu tiên trong đời.

Sau một hồi giày vò lớn, Chu Tu Phúc tỉnh lại.

Một tháng sau, Chu Tu Phúc gần như khoẻ lại hoàn toàn.

Còn Chu Lưu Quang ngoại trừ sức sống trở lại, cậu dường như không mất đi gì, ngoài nghiện thuốc lá, nhưng dường như cũng không nhận được gì.

Việc đầu tiên Chu Tu Phúc làm sau khi hồi phục là tiếp tục đi tìm Nguyệt Nha Nhi.

Ngày ông lên đường, mọi người cùng nhau ăn cơm, cũng mời cả Tào Thần tới.

Trên bàn ăn, Chu Tu Phúc nghẹn ngào nói về Nguyệt Nha Nhi mấy lần.

Chu Lưu Quang và Chu Tu Thụy đã quen với điều này, chỉ nghe mà không đáp lời.

Và lúc này, Tào Thần đã làm một việc mà đến bây giờ Chu Lưu Quang nghĩ lại vẫn thấy không thể tin được.

Chương (1-63)