Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 16

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 16
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Khi quay lại lớp, Chu Lưu Quang đang đứng ở hàng cuối nói chuyện với nhóm Thương Thiên Đông. Họ đứng ngay cạnh bể cá cắm hoa bên bệ cửa sổ.

Nhìn thấy bể cá, Hạ Huân chợt nhớ đến sự tốt bụng của Chu Lưu Quang và không khỏi cảm thấy áy náy về việc đã lừa dối cậu.

Cô liếc nhìn về phía đó vài lần, nhưng vì đều là con trai nên cô ngại đến gần, cuối cùng đành phải quay về chỗ ngồi của mình, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, Chu Lưu Quang mới quay lại chỗ ngồi. Hạ Huân nhìn cậu nhiều lần, muốn tìm cơ hội để biện minh đôi chút cho mình, tuy nhiên cậu hoàn toàn xem cô như không khí, thậm chí còn không thèm nhìn cô lấy một lần. Vậy nên cuối cùng cô đành thôi.

Sau giờ học, một là cậu gục xuống bàn ngủ ngay, hai là bị người khác gọi đi ra ngoài, khiến cô không có cơ hội nào để mở lời.

Trong giờ tự học buổi tối, Hạ Huân viết một tờ giấy nhỏ cho Chu Lưu Quang, lấy hết can đảm đẩy tới trước mặt cậu. Làm xong xuôi mọi chuyện, cô không dám nhìn cậu, chỉ chăm chú nhìn vào bài kiểm tra, cơ thể căng thẳng đến mức có thể thấy rõ.

Chu Lưu Quang nhìn cô, ban đầu không có biểu hiện gì. Sau đó, cậu nghĩ cô đã đưa giấy cho mình nên mới miễn cưỡng liếc qua một cái.

Nhìn kĩ thì thấy trên đó viết bốn chữ rất đẹp mắt: "Không có lần sau." Bên cạnh còn vẽ một bông hoa nhỏ đang mỉm cười.

Cậu cười lạnh trong lòng, vo tờ giấy lại thành một cục rồi ném lên bài kiểm tra của cô.

Cô giật mình, quay đầu nhìn cậu.

Cậu mấp máy môi: "Vô dụng thôi."

Hạ Huân: ............

Vết cắn cậu để lại trên vai cô vẫn đau âm ỉ, thậm chí  còn chưa đóng vảy, thế mà cô đã chọc giận cậu.

Sau khi tan học, Chu Lưu Quang bị một nhóm người kéo đi chơi bóng rổ.

Bình thường, mỗi khi Chu Lưu Quang chơi bóng, luôn có rất nhiều nữ sinh đứng xem, tạo thành khung cảnh náo nhiệt như một buổi biểu diễn âm nhạc.

Lần này, Hạ Huân không hiểu sao mình cũng xuất hiện trong hàng ngũ "mê trai", tóm lại đến khi nhận ra cô đã đứng trong sân bóng mất rồi.

Các nữ sinh túm tụm thành từng nhóm, buổi tối mùa hè sau giờ học luôn là thời điểm thoải mái nhất. Họ ăn xúc xích nướng, khoai tây chiên, kẹo m*t... Những người không ăn gì thì cầm điện thoại quay lại các nam sinh đang chơi bóng, còn có người không cầm gì, khoác tay bạn thân hào hứng tám chuyện. Có người đeo cặp sách đứng ngoài lưới chắn, có người đặt cặp sách dưới đất rồi ngồi bệt xuống.

So với họ, Hạ Huân có vẻ rụt rè hơn hẳn.

Cô cầm một chai nước khoáng lạnh trong tay, đứng không quá xa cũng không quá gần bên cạnh rổ bóng, ánh mắt tập trung và nam sinh mặc áo đen, đeo băng đô trắng.

Cô đến đây để xin lỗi cậu.

Nhưng bây giờ, cô lại càng cảm thấy sầu muộn vì đến mà không dám lại gần.

Một bên là quyết tâm không chùn bước, một bên lại sợ sệt.

Lúc này trận đấu bóng rồ đang diễn ra sôi nổi.

Sân bóng rổ của trường mới lắp đặt sàn nhựa vào năm ngoái, tiếng giày ma sát với mặt sân liên tục vang lên. Các nam sinh chạy nhảy như gió trên sân bóng, chỉ trong vòng năm phút, Chu Lưu Quang đã ném được hai quả ba điểm, nhận được sự cổ vũ vang dội.

Chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ giữa trận.

Thương Thiên Đông vừa ra khỏi sân đã chạy tới bên cạnh Hạ Huân: "Cậu cũng đến xem náo nhiệt cơ á, mặt trời mọc từ hướng Tây à?"

Cậu ấy tinh mắt nhìn thấy Hạ Huân từ đầu, khi nãy chơi bóng cũng không ít lần nháy mắt ra hiệu với Chu Lưu Quang, nhưng cậu hoàn toàn không để ý, thậm chí còn không liếc nhìn cô một lần.

Thương Thiên Đông không cần nhìn cũng biết giữa hai người này đang có vấn đề.

Cậu ấy liếc chai nước trong tay Hạ Huân: "Mua cho ai đấy?"

Hạ Huân kín đáo nhìn về phía sau, nơi có ai đó đang cúi người buộc dây giày, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cậu giúp tôi đưa chai nước này cho cậu ấy nhé."

"Cậu ấy!?" Thương Thiên Đông cao giọng, vẻ mặt cố ý: "Cậu ấy là ai, cậu nói rõ đi?"

"Cậu nói nhỏ thôi." Hạ Huân lo lắng nhìn quanh xem có ai nghe thấy không.

"Nhỏ cái gì, cậu để ý như vậy..." Ánh mắt Thương Thiên Đông đảo qua, "Để tôi đoán nhé, 'cậu ấy' này chắc là Chu Lưu Quang nhỉ?"

Hạ Huân bị nói trúng, cô thoáng khựng lại, mặt lập tức đỏ lên, lí nhí nói: "Chỉ là đưa nước thôi mà."

Câu nói đó còn chưa kịp thốt ra hết, Thương Thiên Đông đã nhanh chóng giật lấy chai nước trên tay Hạ Huân, quay người về phía Chu Lưu Quang, vẫy vẫy cánh tay, "Này, họ Chu, Hạ Huân mang nước đến cho anh này!"

"......" Hạ Huân suýt ngất xỉu tại chỗ.

"Oh***" Các nam sinh phối hợp reo hò, không sợ to chuyện cười lớn.

Các nữ sinh xung quanh cũng đưa mắt về phía Hạ Huân.

Sau khi mọi người đã đổ dồn ánh mắt về phía cô, Chu Lưu Quang mới nhìn qua.

Cô đã cố ý xõa tóc ra.

Mái tóc đen dài óng ả rủ xuống sau lưng, ngọn tóc khẽ bay theo làn gió nhẹ buổi tối, khuôn mặt cô vì thế mà càng trở nên trắng trẻo, xinh đẹp.

"Ôi trời, sao không có ai mang nước cho tôi!" Thấy Chu Lưu Quang nhìn sang, Thương Thiên Đông càng lắc lư chai nước trong tay mạnh hơn.

"Đúng đó, sao chúng ta cũng không có nhỉ?"

"Chỉ có mấy người đẹp trai mới được quan tâm, ghen tị quá đi mất!"

Nghe họ mồm năm miệng mười, Hạ Huân nhận ra con trai luôn có tài gây náo nhiệt hơn con gái, bởi vì da mặt của họ lúc nào cũng dày.

Những người đó càng nói càng hăng.

Chỉ cần thêm một câu nữa, Hạ Huân sẽ quay người bỏ đi.

Đúng lúc đó, Chu Lưu Quang lên tiếng, giọng không nóng không lạnh: "Biến."

Nói xong, cậu đi về phía Hạ Huân. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt cô chăm chú dõi theo những con côn trùng nhỏ đang bay lượn dưới ánh đèn đường phía sau lưng, nhìn chúng lao mình vào ngọn đèn.

Chu Lưu Quang tiến lại gần, Thương Thiên Đông nhét chai nước khoáng Hạ Huân mua vào tay cậu: "Cảm nhận đi, nóng cⓗ-ế-т đi được."

Chu Lưu Quang cười: "Đây không phải là nước lạnh sao?"

Thương Thiên Đông nói: "Ai nói vậy? Anh thử cảm nhận lại đi."

Chu Lưu Quang ngay lập tức hiểu ý của Thương Thiên Đông, nhưng cậu không nói thẳng ra, chỉ cười nhạt: "Vẫn là nước lạnh mà."

Thương Thiên Đông trợn mắt, biểu cảm như muốn nói "Thằng nhóc này đúng là bùn nhão không thể chát tường". Cậu ấy thở dài nói tiếp: "Nước thì lạnh, nhưng trái tim của Hạ Huân lại nóng như lửa."

"Thương Thiên Đông..." Hạ Huân cuối cùng không thể chịu nổi, gọi tên Thương Thiên Đông như thể cảnh cáo.

Có điều lọt vào tai lại mang đầy vẻ nũng nịu. Thậm chí còn có chút ngọt ngào mà ngay cả cô cũng không nhận ra.

Nghe tiếng gọi ấy, Thương Thiên Đông suýt chút nữa mềm nhũn cả người, phản ứng đầu tiên là nhìn nét mặt của Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang không biểu lộ cảm xúc, ngoại trừ... đôi mắt hình như đã tối lại đôi chút.

Thương Thiên Đông gãi đầu, nghĩ rằng cách tốt nhất là rút lui: "Hai người cứ nói chuyện đi, em đi uống nước đã, khát 𝐜.𝖍ế.т đi được..."

Nói xong, cậu ấy không hề do dự, vội vàng rút lui.

Ban đầu, Hạ Huân nghĩ khi cậu ấy rời đi cô sẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ khi đối mặt với Chu Lưu Quang một mình, cô lại càng mất tự tin.

Chu Lưu Quang dường như đang chờ cô nói điều gì đó, cậu nhìn cô một cách lạnh lùng, nhưng không mở lời trước.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Hạ Huân hắng giọng: "Cậu muốn chơi đến khi nào?"

Chu Lưu Quang hơi ngạc nhiên.

Rõ ràng cậu không ngờ rằng câu đầu tiên cô nói lại là như vậy.

Cậu ngừng lại một chút, thành thật trả lời: "Liên quan đếch gì đến cậu."

"......" Hạ Huân bị câu trả lời của cậu làm cho đỏ mặt.

Cô đến tìm cậu với suy nghĩ rất đơn giản— không muốn cậu để bụng.

Song bây giờ cô lại cảm thấy mình không nên đến thì hơn.

"Vậy cậu chơi đi, tôi đi trước." Cô nói như vậy.

Chu Lưu Quang không khỏi nhíu đôi lông mày thanh tú: "Hạ Huân, cậu có biết cách dỗ người khác không hả?"

Hạ Huân ngẩng đầu nhìn cậu.

Ánh mắt đó, rõ ràng là không hiểu ý của cậu.

Chu Lưu Quang cười thầm trong lòng, đúng là đồ ngốc.

Cậu lạnh lùng nói: "Trong tình huống này, giả vờ tội nghiệp không có tác dụng gì đâu, chỉ khi cầu xin người khác mới cần tỏ ra đáng thương, còn khi dỗ dành người khác thì không cần."

Cậu hỏi: "Cậu biết cách dỗ người khác không?"

Hạ Huân sững lại, sau đó lắc đầu.

Cậu cười đầy vẻ chế giễu: "Vậy khi nào cậu học được thì hãy bén bảng đến trước mặt tôi."

"......" Hạ Huân lại một lần nữa im lặng.

Cậu không biết rằng cô ấy lắc đầu không phải vì cô không biết dỗ dành, mà là vì cô không hiểu tại sao cô phải dỗ dành cậu.

Cô chỉ lừa cậu một chút thôi, thẳng thắn xin lỗi là được, sao còn phải dỗ dành cậu?

Hạ Huân rời khỏi sân bóng rổ trong tiếng ồn ào.

Về đến nhà, cô suy nghĩ rất lâu, rồi thông qua nhóm lớp kết bạn với Thương Thiên Đông trên QQ.

Đúng lúc ấy, mọi người vừa chơi bóng rổ xong, Thương Thiên Đông, Chu Lưu Quang và đám con trai đang ngồi ở một quán ăn khuya vỉa hè gần trường.

Yêu cầu kết bạn của Hạ Huân vừa gửi tới, Thương Thiên Đông lập tức thốt lên: "Không thể tin nổi!"

"Cậu ấy vừa kết bạn với tôi, cậu ấy vừa kết bạn tôi!" Thương Thiên Đông hoàn toàn kinh ngạc.

"Ai vừa kết bạn với mày?" Một người bên cạnh hỏi.

Thương Thiên Đông liếc nhìn Chu Lưu Quang rồi nói: "Hạ Huân."

Chu Lưu Quang dừng động tác nướng xiên.

Mặt Thương Thiên Đông tràn đầy vẻ không thể tin được: "Xong rồi, xong rồi, sao cậu ấy không kết bạn sớm hơn, giờ thì tao không dám đồng ý."

Câu này cậu ấy nói với Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang nheo mắt, cười khẩy: "Đồng ý đi."

"Thật không?" Thương Thiên Đông thử dò hỏi.

Chu Lưu Quang lười biếng liếc nhìn cậu ấy một cái: "Nói thừa."

Thương Thiên Đông nuốt nước bọt, nhấn nút chấp nhận.

Tin nhắn của Hạ Huân rất nhanh đã gửi tới.

Mấy chàng trai ngồi cạnh Thương Thiên Đông đều rướn cổ nhìn: [Chào bạn Thương Thiên Đông, tôi là Hạ Huân, tôi có một việc muốn nhờ cậu giúp đỡ có được không?]

Có một người đọc rõ rành rành từng chữ một.

Mọi người cười đùa: "Ô~~ người ta nhờ mày giúp đỡ đấy, bạn Thương Thiên Đông."

Thương Thiên Đông cười mắng: "Cút cút cút."

Sau đó hỏi Hạ Huân: [Việc gì vậy?]

Hạ Huân trả lời ngay: [Tôi và Chu Lưu Quang có chút mâu thuẫn, bây giờ tôi không biết làm sao để giải quyết, tôi biết cậu là bạn của cậu ấy, cậu có thể giúp tôi không?"]

"𝒞hế-t tiệt..." Thương Thiên Đông xem xong tin nhắn, lập tức ném điện thoại xuống bàn.

Người bên cạnh hỏi: "Sao thế?"

Thương Thiên Đông tức giận liếc xéo Chu Lưu Quang: "Đại ca, con gái cũng đến chỗ của em để tìm anh, anh đúng là lợi hại thật."

Chu Lưu Quang dừng lại một chút, tiếp đó dùng tay không cầm xiên nhấc điện thoại của Thương Thiên Đông lên liếc mắt nhìn qua. Cậu cười không quan tâm, như thể đã sớm biết cô tìm Thương Thiên Đông vì chuyện gì.

Suy nghĩ một chút, cậu mở khung chat, gõ chữ: [Thứ sáu bọn tôi tụ tập, cậu đến không?]

Lần này, Hạ Huân trả lời không nhanh như trước.

Chu Lưu Quang cười thầm, cậu biết cô không thoải mái với những nơi đông người.

Nhưng cuối cùng cô vẫn trả lời: [Có]

Không hỏi có những ai, cũng không hỏi đi đâu, chỉ đơn giản là một từ "Có."

Từ đó thật chói mắt, làm Chu Lưu Quang cảm thấy tim nhói lên.

"Chuyện giữa Hạ Huân và Ân Ô Thiến là thế nào, bọn mày biết không?"

Mấy bạn nam bên cạnh đang tám chuyện, Chu Lưu Quang hoàn hồn, vừa lúc nghe được câu này.

Thương Thiên Đông tỏ vẻ không quan tâm: "Chuyện của họ thì có gì lạ, đừng bàn nữa, ăn cơm đi."

Nhưng bạn nam kia lại nói: "Không không, tao nghe A Bưu nói, mấy hôm trước hình như Ân Ô Thiến chọc giận Hạ Huân, Hạ Huân tức giận đến mức bắt Ân Ô Thiến quỳ xuống."

Chu Lưu Quang vốn định châm điếu thuốc, nghe vậy tay chợt khựng lại.

"Đúng là người ta nói thỏ cùng đường cũng cắn người, bọn mày không biết Hạ Huân cắn mạnh đến mức nào đâu, bắt Ân Ô Thiến quỳ xuống tự tát vào mặt mình."

"Cái gì, thật không đấy?" Có chàng trai cười lớn: "Mẹ nó, tao nghĩ mày đang nói khoác đấy anh bạn."

"Thật mà, không tin thì để tao gọi điện, tao sẽ bảo A Bưu kể lại cho bọn mày nghe."

"Gọi đi gọi đi." Thương Thiên Đông cũng hứng thú, "Để xem mày có bốc phét không?"

"......"

Mấy chàng trai mỗi người một câu, rất nhanh đã gọi cho A Bưu.

A Bưu có vẻ như chưa tỉnh ngủ, ngáp dài kể lại mọi chuyện tối đó, từ chuyện Ân Ô Thiến "mời" Hạ Huân ngồi xuống thế nào, đến chuyện họ diễn lại cảnh bà của Hạ Huân ra sao, cậu ta kể chi tiết không sót điểm nào.

Chu Lưu Quang kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, hút vài hơi một cách hờ hững.

Mấy chàng trai khác cũng không ngồi yên, mỗi người đều cầm một điếu thuốc, vừa nghe vừa hút.

Sau khi A Bưu cúp máy, Thương Thiên Đông buột miệng chửi thề: "C𝒽ế*𝐭 tiệt, cái con họ Ân này đúng là mất nhân tính."

Mấy người khác cũng hưởng ứng: "Mẹ nó, quá đáng thật, tao cũng không chơi ác như thế."

"Dù không biết Hạ Huân có thật sự là người nhân cách không tốt hay không, nhưng chuyện này liên quan gì đến bà của cậu ấy chứ!"

"..."

Mọi người đều bất bình cho Hạ Huân.

Chỉ có Chu Lưu Quang là không nói gì sau khi nghe hết câu chuyện.

Cậu chỉ lặng lẽ hút liên tục ba điếu thuốc.

Khi điếu thứ ba bị cậu dập tắt, cậu nhấc điện thoại lên, đi ra ngoài.

Vừa đi, cậu vừa tìm số trong danh bạ có lưu là "Chú" rồi gọi một cuộc điện thoại.

...

Khoảng cách giữa chúng ta với cái ác vừa xa vừa gần.

Nếu không thể thiện lương, ít nhất cũng đừng đê hèn.

Chương (1-63)