Truyện:Thứ Nan Tòng Mệnh – Vân Nghê - Chương 222

Thứ Nan Tòng Mệnh – Vân Nghê
Hiện có 250 chương (chưa hoàn)
Chương 222
Tiếu diện hổ, Trung Sơn lang 1
0.00
(0 votes)


Chương (1-250 )

Tiết Tam thái thái ở trong phòng ngồi cũng không xong mà đứng cũng chẳng yên. Chỉ cần nghĩ đến hậu quả của chuyện này, cõi lòng bà ta lại dâng lên một cỗ hoảng loạn.

Bà ta có nằm mơ cũng không ngờ Tiết Sùng Nhân lại to gan lén lút làm ra loại chuyện này bên ngoài.

Nạp một nữ nhân đứng đắn thì cũng đành đi, đằng này đối phương lại là gái đã có chồng. Bây giờ Tiết Sùng Nhân còn bị người ta uy h**p, bắt viết giấy nhận tội. Điểm yếu đã lọt vào tay kẻ khác, ông ấy chỉ đành bất lực để mặc cho bọn chúng tống tiền.

Tam thái thái ngồi phịch xuống ghế. Nếu chuyện này vỡ lở cho cả thiên hạ đều biết, cả đời này bà ta sẽ chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa. Nói không chừng Lão phu nhân trong lúc tức giận sẽ đuổi thẳng cổ họ ra khỏi phủ.

Tam thái thái đang miên man suy nghĩ thì nha hoàn bên ngoài chạy vào bẩm báo: "Lão phu nhân bị đau thắt 𝐧𝐠-ự-𝒸."

Tam thái thái vội vã sai nha hoàn hầu hạ thay y phục. Đang định bước ra ngoài, chẳng hiểu sao bà ta lại đ. â. m ra chùn bước, đứng c. h. ế. t trân trong phòng không dám ló mặt ra. Thêm vào đó, vợ Hình Trường Viễn đi dọ thám tin tức vẫn chưa về, nên Tam thái thái nghĩ bụng thà nán lại một chút, đợi mụ ta về nghe ngóng tình hình rồi hẵng hay.

Căn phòng vắng lặng như tờ. Tam thái thái ngồi thất thần trên ghế. Đột nhiên, bà ta nghe thấy tiếng bước chân của vợ Hình Trường Viễn. Chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến nhịp tim đang đập thình thịch, bà ta vội vàng cất tiếng hỏi: "Lão gia có tin tức gì chưa? Rốt cuộc mọi chuyện sao rồi?"

Sắc mặt vợ Hình Trường Viễn xám ngoét, đôi môi гυ.ռ 𝖗.ẩ.γ: "Vẫn chưa có tin tức gì ạ." Ngập ngừng một lát, mụ lại nói tiếp: "Lúc nô tỳ quay về thì thấy Hầu gia đã ra khỏi phủ rồi."

Tam thái thái gật đầu, bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó. Lão phu nhân lúc này đang đổ bệnh mệt mỏi, Minh Duệ ra khỏi phủ làm gì cơ chứ? Lẽ nào hắn đã nghe được phong thanh chuyện gì rồi?

Tam thái thái liếc mắt nhìn vợ Hình Trường Viễn.

Vợ Hình Trường Viễn vội trấn an: "Thái thái đừng quá lo lắng, chắc hẳn Hầu gia có công vụ ở nha môn nên mới ra ngoài thôi."

Tam thái thái đột ngột đứng phắt dậy. Những ngày qua, bà ta luôn có cảm giác có vô số ánh mắt đang dán chặt vào viện của mình, nói không chừng đã có kẻ biết chuyện.

Tại sao Lão phu nhân lại đau thắt n. g. ự. c đúng vào lúc này? Có phải ai đó đã kề tai bà cụ nói ra nói vào chuyện gì rồi không?

Tam thái thái trừng mắt nhìn vợ Hình Trường Viễn: "Theo ta đến phòng Lão phu nhân."

Tam thái thái dẫn theo vợ Hình Trường Viễn tất tả bước vào viện của Lão phu nhân. Nhị lão gia và Tứ lão gia đang đứng trò chuyện ngoài sân. Tiết phu nhân và Nhị thái thái thì ở gian ngoài nghe ngự y chẩn đoán mạch tượng. Nhị thái thái vừa thấy Tam thái thái bước tới, đang định mở lời thì Tam thái thái đã vội vàng ngắt lời trước: "Ta vào xem Lão phu nhân thế nào."

Dáng vẻ nôn nóng này quả thực khác hẳn với phong thái làm việc thường ngày của bà ta.

Tiết phu nhân và Nhị thái thái còn chưa kịp nói gì, Tam thái thái đã xoay người xốc rèm bước thẳng vào gian trong.

Các nha hoàn vừa cuốn rèm trướng lên, toàn bộ cửa sổ trong phòng đều được mở toang. Lý ma ma đang chỉ đạo tiểu nha hoàn dọn hết các lư hương ra ngoài.

Lại có vài người bưng những chậu đá lạnh đặt rải rác quanh phòng để hạ nhiệt.

Thấy Tam thái thái, đám hạ nhân vội vàng tiến lên hành lễ. Đôi mắt Tam thái thái như ghim chặt vào Lý ma ma, gặng hỏi: "Lão phu nhân sao rồi?"

Lý ma ma bị ánh mắt sắc lẹm ấy làm cho sửng sốt một chút, sau đó mới cung kính đáp: "Chắc là do trời quá nóng bức nên Lão phu nhân lại tái phát bệnh cũ thôi ạ."

Thấy người trong phòng Lão phu nhân đối xử với mình vẫn như thường lệ, Tam thái thái khẽ thở phào nhẹ nhõm. Bà ta tiến lên vài bước, nhoài người nhìn thử. Thấp thoáng sau lớp màn trướng trên chiếc giường sưởi rộng rãi, Lão phu nhân đang tựa lưng vào chiếc gối lớn. Dung Hoa ngồi phía sau đang nhẹ nhàng xoa bóp lưng cho bà, thỉnh thoảng lại cúi đầu thì thầm điều gì đó.

Trái tim Tam thái thái lạnh toát. Gả vào Tiết gia bao nhiêu năm nay, sao bà ta lại không hiểu đạo lý "tường đổ mọi người cùng đẩy". Một khi ai đó xảy ra chuyện, đừng hòng mơ tưởng đến việc che đậy giấu giếm.

Lão gia ra ngoài đã bao lâu mà bặt vô âm tín, chắc hẳn bề lo liệu không được suôn sẻ. Tiêu tốn bao nhiêu bạc trắng mà chẳng giải quyết được gì, bà ta cũng hết cách rồi. Đã không thể bưng bít, chi bằng tự mình thẳng thắn thú nhận còn hơn để kẻ khác vạch trần.

Nghĩ vậy, bà ta nuốt nước bọt cái ực, đầu óc thoắt cái tê rần. Đôi chân vô thức bước đến trước mặt Lão phu nhân, vừa định mở miệng...

Bên tai bỗng vang lên giọng nói êm ái của Dung Hoa: "Tam thẩm, ngự y căn dặn Lão phu nhân cần phải tĩnh dưỡng nhiều hơn, không được lao tâm tổn trí thì bệnh mới mong thuyên giảm."

Tam thái thái men theo giọng nói ngẩng lên nhìn Dung Hoa.

Đôi mắt Dung Hoa cũng không hề né tránh mà nhìn thẳng lại. Ánh mắt nàng trong trẻo, sáng ngời, khẽ gật đầu chào Tam thái thái.

Giữa lúc Tam thái thái đang do dự, Lão phu nhân bỗng thở dài cất giọng: "Đều là bệnh cũ cả thôi. Hai ngày nay thời tiết oi bức quá khiến ta thở không nổi." Nói đoạn, bà chống tay muốn ngồi dậy.

Tam thái thái và Dung Hoa vội vàng đỡ Lão phu nhân ngồi ngay ngắn.

Lúc này, Tiết phu nhân, Nhị lão gia, Nhị thái thái, Tứ lão gia, Tứ thái thái, Đại nãi nãi Tiền thị, cùng Tiết Diệc Song và đám tiểu bối lần lượt tiến vào phòng.

Lão phu nhân lướt mắt nhìn quanh mọi người: "Đâu cần phải hưng sư động chúng thế này. Chỉ là hơi đau thắt n. g. ự. c một chút mà làm các con sợ hãi đến vậy sao."

Nhị lão gia vội vàng bước lên: "Một lát nữa t. h. u. ố. c sẽ sắc xong, mẫu thân uống t. h. u. ố. c vào thì nhi t. ử mới có thể an tâm được."

Tam thái thái liếc mắt nhìn quanh, ánh mắt của mọi người đều đang tập trung cả vào Lão phu nhân.

Các nha hoàn bê mấy chiếc đệm gấm thêu tới, mọi người mới lần lượt an tọa trong phòng.

Điểm mặt lại, trong phòng lúc này chỉ vắng mỗi Tiết Minh Duệ và Tam lão gia.

Tiết phu nhân mắt nhìn thẳng, cẩn thận thuật lại lời dặn dò của lang trung cho Lão phu nhân nghe. Nhị thái thái ngồi cạnh thỉnh thoảng hùa theo vài câu, còn Tứ thái thái thì chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhị lão gia và Tứ lão gia chuyền tay nhau xem đơn t. h. u. ố. c lang trung kê. Tiền thị đang dỗ dành Nhuận ca chơi đùa. Nhuận ca vừa thấy Lão phu nhân liền nằng nặc đòi trèo 👢·ê·п 🌀ıư·ờ·𝐧·🌀 sưởi của bà.

Tiền thị vô cùng kiên nhẫn, cúi xuống nhỏ nhẹ dỗ dành: "Nhuận ca ngoan, tằng tổ mẫu đang ốm. Nếu con qua đó chơi đùa, tằng tổ mẫu không nghỉ ngơi được thì sẽ phải uống thêm rất nhiều bát t. h. u. ố. c đắng đấy."

Nhuận ca có vẻ đã hiểu, liền đưa bàn tay nhỏ xíu lên bóp mũi, giả vờ như chính mình đang phải uống t. h. u. ố. c đắng: "Nhuận ca ngoan."

Lão phu nhân nghe thấy giọng Nhuận ca liền cười trách Tiền thị: "Đừng dọa trẻ con thế chứ, ta nào có bệnh tật gì đâu, chỉ là hơi mệt chút thôi."

Thế nhưng Nhuận ca lại ra vẻ ông cụ non, nghiêm túc lặp lại: "Nhuận ca ngoan, tằng tổ mẫu sẽ ít phải uống t. h. u. ố. c đắng."

Lão phu nhân lập tức bị chọc cười.

Dung Hoa nhìn Tiền thị đang ngồi thu mình trong góc. Thảo nào Lão phu nhân lại quý Nhuận ca đến vậy. Tiền thị quả thực biết cách dạy dỗ con cái, khiến ai nhìn thấy cũng phải đem lòng yêu mến. Đạo làm vợ hiền mẹ đảm, Tiền thị đã làm đến mức tận thiện tận mỹ. Ngày thường nàng ấy rất hiếm khi lên tiếng, chỉ một lòng chăm lo cho phu quân và con trẻ. Ánh mắt Lão phu nhân mỗi khi nhìn Tiền thị luôn mang theo vài phần ưng ý, hài lòng.

Khi mọi sự chú ý đang đổ dồn vào Nhuận ca, Nhị thái thái bỗng quay sang hỏi Tam thái thái: "Tam thúc đâu rồi? Vẫn chưa về sao?"

Tam thái thái giật thót mình, lắp bắp: "Vẫn... chưa." Nói rồi bà ta ngoái đầu nhìn vợ Hình Trường Viễn. Vợ Hình Trường Viễn hiểu ý, lặng lẽ lùi dần ra khỏi phòng.

Vợ Hình Trường Viễn cố tình bước chậm lại, ra vẻ thong dong như chẳng có chuyện gì xảy ra. Khi ra đến nhị môn, mụ vẫy một bà t. ử thân tín lại, dặn dò bà ta phái hạ nhân ra cổng phủ túc trực đợi Tam lão gia.

Bà t. ử kia đi khuất, vợ Hình Trường Viễn vẫn không yên tâm nên tự mình đứng chờ ở nhị môn.

Mụ vừa tìm được chỗ ngồi xuống thì bà t. ử vừa đi ra ban nãy đã hớt hải chạy về báo: "Nguy rồi, có mấy kẻ đang hùng hổ xông thẳng vào phủ chúng ta. Lẽ nào là..."

Sắc mặt vợ Hình Trường Viễn lập tức biến dạng. Mụ quát lớn: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau ra xem cho rõ rốt cuộc là chuyện gì!" Cuối câu nói, giọng mụ đã г*𝖚*ⓝ 🦵ẩ*ÿ 🅱️ẩ*γ. Bà t. ử kia cũng hiểu được tính chất nghiêm trọng của sự việc, vội vàng quay người chạy đi. Nào ngờ chân trái vấp phải chân phải, bà ta ngã oạch một cú trời giáng ngay trước nhị môn.

Chẳng màng đến việc mặt mũi sưng vù bầm tím, bà t. ử lồm cồm bò dậy, cắm cổ chạy ra phía trước.

Cõi lòng vợ Hình Trường Viễn lạnh dần. Khéo bọn người đó không chịu để yên, cầm bạc của Tam lão gia rồi mà vẫn cố tình làm rùm beng cho cả phủ biết để tiếp tục vòi vĩnh thêm. Dẫu sao Tam lão gia cũng đã hạ bút viết giấy trắng mực đen rồi. Dù có nhờ vả người của nha môn đè chuyện này xuống thì cũng sẽ đồn đãi ầm ĩ khắp kinh thành.

Vợ Hình Trường Viễn lo lắng đi qua đi lại trước nhị môn. Thình lình, một bóng người từ ngoài xộc tới, tông sầm vào mụ. Vợ Hình Trường Viễn trẹo cả chân, lảo đảo lùi lại mấy bước mới đứng vững.

Mụ vốn là ma ma đắc lực bên cạnh Tam thái thái, ngày thường ở trong phủ quen thói diễu võ giương oai thay chủ tử. Lúc này tâm can đang rối bời vì chuyện của Tam lão gia, bao nhiêu hỏa khí tích tụ không có chỗ phát tiết. Ngẩng lên thấy người đ. â. m vào mình là vợ Tô Trường Cửu - một bà t. ử chuyên làm việc vặt ở đại phòng, mụ liền trợn ngược mắt quát mắng: "Đồ ch. ó đẻ, vội vã đi đầu t. h. a. i à?"

Vốn dĩ vợ Tô Trường Cửu định mở miệng tạ lỗi, nhưng nghe vợ Hình Trường Viễn c. h. ử. i rủa không ngớt, mụ cũng chẳng thèm hạ mình nhún nhường nữa, bèn thẳng thừng đáp: "Đằng trước có mấy tên vô lại đến sinh sự. Đương gia nhà ta gọi thêm mấy người ra đuổi bọn chúng đi. Ta tò mò ra xem thử, ai dè lúc quay về lại tông trúng ngài."

Vợ Hình Trường Viễn nghe đến đó, bao nhiêu lời c. h. ử. i rủa nghẹn ứ lại ở cổ họng. Thấy vợ Tô Trường Cửu đứng trơ ra đó, mụ vội vàng dịu giọng đổi thái độ: "Thế... thế... đã đuổi đi được chưa?"

Vợ Tô Trường Cửu thủng thẳng đáp: "Còn chưa biết nữa." Rồi cất bước đi thẳng vào trong phủ.

Vợ Tô Trường Cửu vừa nhấc chân tiến lên một bước, vợ Hình Trường Viễn vội vàng né sang một bên nhường đường. Mụ lẽo đẽo theo sát bên cạnh để dò hỏi tin tức: "Có cần sai người vào bẩm báo cho các chủ t. ử trong phủ không?"

Mới trước đó còn hừng hực lửa giận, giờ lại khúm núm bám theo bồi nụ cười lấy lòng.

Vợ Tô Trường Cửu liếc xéo vợ Hình Trường Viễn một cái: "Ai mà biết được, chắc không cần đâu. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát."

Vợ Hình Trường Viễn vội hùa theo: "Đúng thế, đúng thế, cũng chẳng phải chuyện gì to tát."

Tiễn vợ Tô Trường Cửu đi xong, vợ Hình Trường Viễn đứng chờ cho đến khi bà t. ử lúc nãy chạy vào bẩm báo: "Mấy tên hạ nhân trong phủ đã đuổi được đám người đó đi rồi."

Vợ Hình Trường Viễn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Thế nhưng bà t. ử lại bồi thêm một câu: "Nhưng có ai ngờ, đúng lúc đó Đại gia từ nha môn đi về lại đụng mặt bọn chúng. Hiện giờ Đại gia đang ở ngoài đó, cũng không biết ngài ấy có tra hỏi gì không."

Vợ Hình Trường Viễn tối sầm mặt mũi.

Cứ ngỡ có thể dễ dàng qua ải, ai ngờ oan gia ngõ hẹp lại để Đại gia bắt gặp. Đại gia đã đụng chuyện thì làm sao có thể không tra hỏi... Chuyện này dù có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi nữa rồi.

...

Dung Hoa xoa bóp lưng cho Lão phu nhân một hồi lâu. Cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, Lão phu nhân liền nắm lấy tay nàng, hiền từ cười nói: "Con mau nghỉ tay đi, để Tuyết Ngọc lên làm thay."

Tuyết Ngọc vội vàng đỡ Dung Hoa xuống, tự mình trèo 🦵*ê*𝓃 g*ı*ư*ờ*𝖓*ɢ sưởi tiếp tục đ. ấ. m lưng cho Lão phu nhân.

Dung Hoa tìm một chiếc đệm gấm rồi ngồi xuống.

Dẫu chuyện của Tam thúc phụ có giấu giếm được mọi người trong phủ, thì rốt cuộc cũng không thể qua mặt được Lão phu nhân. Vốn dĩ nàng định bẩm báo chuyện này với bà, không ngờ bà lại đột ngột đổ bệnh.

Nếu bây giờ đem ngọn nguồn sự việc kể hết cho Lão phu nhân nghe, chỉ e bệnh tình của bà lại càng thêm trầm trọng. Thôi thì đành phải đợi Tiết Minh Duệ về rồi mới cùng nhau bàn bạc giải quyết.

Dung Hoa liếc nhìn Tam thái thái đang nắm chặt chiếc khăn tay đến nhăn nhúm.

Cũng không biết chuyện của Tiết Minh Duệ và Tam thúc phụ đã giải quyết đến đâu rồi? Nàng đã lường trước, sai Tô Trường Cửu và đám hạ nhân canh chừng trước phủ. Nàng căn dặn Tô Trường Cửu hễ có kẻ nào đến làm loạn thì cứ khống chế bọn chúng lại, đợi Hầu gia về xử lý.

Nếu bề xuôi lọt, chắc chắn sẽ chống đỡ được cho đến khi Tiết Minh Duệ về.

, vn

Chương (1-250 )