| ← Ch.62 | Ch.64 → |
Người đàn ông trẻ tuổi đột nhiên chạy tới tìm cô nhờ hỗ trợ, Triệu Chanh sững cả người, bởi vì bọn họ còn chẳng biết tên nhau, cũng may là Triệu Chanh hiện tại có trí nhớ tốt, chứ thực ra hai người cũng không được tính là quen biết.
Trong tình huống như vậy mà đã đường đột vội vàng chạy tới nói với cô những lời này, Triệu Chanh thật sự không thể thoải mái cho được.
Bất quá trong lòng nghĩ thế nào thì trên mặt Triệu Chanh vẫn giữ thái độ hòa nhã, thầm nghĩ chẳng lẽ là mời cô đi trang điểm cho ai sao? Bằng không thì cô cũng không có gì khác để giúp cả.
Triệu Chanh lần này thật đúng là đoán trúng, người đàn ông trẻ tuổi quả thật là mời cô đi hỗ trợ trang điểm.
"Tôi mở một công ty quảng cáo, hôm nay muốn chụp một bộ ảnh, chuyên viên trang điểm làm hiệu quả không được tốt lắm, cho nên muốn mời cô đến giúp một tay."
Vừa nghe là đã có chuyên viên trang điểm, Triệu Chanh liền không muốn dính líu vào.
Cô không có tham vọng trèo cao, cũng không có ý định tạo dựng sự nghiệp ở thời đại này, kiểu chuyện này vừa nghe đã thấy phiền phức.
Triệu Chanh cười khách khí, "Ngại quá, tôi hiện vẫn đang trong giờ làm việc, nếu anh muốn mời tôi ra ngoài làm, có thể thương lượng với chủ của chúng tôi."
Nếu là việc công, vậy mời anh tìm sếp của tôi, còn cái kiểu nói "giúp một chút" như "việc tư" thế này, Triệu Chanh thật sự không thấy mình và đối phương có ⓠυa-ⓝ 𝐡-ệ cá nhân đến mức đó.
Người đàn ông trẻ tuổi không nghĩ tới Triệu Chanh sẽ cự tuyệt, giờ này ai nghe xong hai chữ "chụp quảng cáo" cao sang như vậy mà lại không kích động, rồi tích cực tham gia chứ?
Công ty bọn họ quay quảng cáo, tuy không đến mức được lên đài truyền hình lớn, nhưng đài truyền hình địa phương vẫn có thể lên, ngoài ra quảng cáo tĩnh cũng được treo ở các trung tâm thương mại.
"...Thôi được, tiệm chụp ảnh của các cô quy định không được tự mình đi làm thêm à?"
Triệu Chanh thấy anh ta dường như vẫn có ý định đứng đây nói chuyện tiếp, không thể không hơi xấu hổ hỏi: "Xin lỗi thưa anh, tôi nên xưng hô với anh thế nào?"
Vấn đề này vừa đưa ra, người đàn ông xấu hổ đến đỏ mặt, nghĩ lại mới thấy, chuyện này đúng thật là do anh ta nghĩ quá đơn giản.
"Người nên nói xin lỗi là tôi mới phải, thất lễ quá, tôi tên là Diêu Hưng Hồng."
Còn việc Triệu Chanh nên xưng hô với anh ta thế nào, Diêu Hưng Hồng không nói rõ, kỳ thật ý tứ là xưng hô thế nào cũng được, để cho Triệu Chanh tự mình quyết định.
Triệu Chanh không hề nghĩ ngợi, cười gọi một tiếng: "Anh Diêu."
Trong tình huống không chắc đối phương có phải là chủ công ty hay không, đây là cách gọi tương đối tôn trọng, rất phù hợp với vẻ ngoài khá thư sinh của Diêu Hưng Hồng.
Nói vì sao Diêu Hưng Hồng cho rằng Triệu Chanh biết anh ta là ai, trong đó cũng là một hồi hiểu lầm, căn bản vẫn là vì Diêu Hưng Hồng quá tự tin vào duyên với phụ nữ của mình.
Sau khi tham dự 𝒽ô·𝐧 lễ của huynh đệ xong, ngày hôm sau Diêu Hưng Hồng liền nhận được điện thoại của chú rể, lời trong lời ngoài đều trêu chọc anh ta quá được các đồng chí nữ hoan nghênh, không ít người đều tìm vợ anh ta để hỏi thăm tin tức của Diêu Hưng Hồng.
Lúc ấy Diêu Hưng Hồng trong lòng khẽ động, hỏi đối phương một câu: "Trong tiệm chụp ảnh có đồng chí nữ nào hỏi thăm tôi không?"
Lời này nói ra thật sự thẳng thắn, chú rể lập tức chê cười anh ta cuối cùng cũng động lòng xuân, sau đó cho anh ta một câu trả lời khẳng định.
Diêu Hưng Hồng để ý cũng chỉ có Triệu Chanh, tự nhiên liền coi cái đồng chí nữ đã hỏi thăm anh ta này chính là "thợ Triệu" đã ngồi sau xe đạp của anh ta.
Vì thế qua mấy ngày, vừa vặn gặp phải khách hàng khó tính chê hiệu quả trang điểm của người mẫu, Diêu Hưng Hồng đột nhiên nghĩ đến Triệu Chanh, thế là liền lấy cớ này, tới tiệm chụp ảnh tìm Triệu Chanh.
Kết quả Triệu Chanh lại biểu hiện như hoàn toàn không biết chuyện đó, làm Diêu Hưng Hồng muối mặt.
Đến lúc này, Diêu Hưng Hồng cũng hiểu ra đồng chí nữ mà huynh đệ anh ta nói hẳn là cô gái trẻ khác thỉnh thoảng nhìn trộm về phía này, anh ta đảo mắt qua bên đó liếc một cái.
Thấy đó là một cô gái nhỏ miễn cưỡng xem như thanh tú, lực chú ý của Diêu Hưng Hồng liền quay lại toàn bộ lên người Triệu Chanh đang đứng trước mặt.
Triệu Chanh không để ý đến câu nói có vẻ khích tướng kia của Diêu Hưng Hồng, bất luận đối phương nói cái gì, đều tỏ ý chuyện công việc thì có thể đi tìm chủ tiệm.
Lời đã nói đến mức này, nếu Diêu Hưng Hồng bây giờ mà đi, thì có vẻ như "có ý đồ xấu", vì thế dưới sự dẫn dắt của Triệu Chanh, Diêu Hưng Hồng đã nói chuyện với Mai Trân.
Mai Trân đối với việc Triệu Chanh đi ra ngoài kiếm thêm thu nhập cũng không có ý kiến gì lớn, bất quá nếu Triệu Chanh ngay từ đầu liền tự ý nhận việc chiếm dụng thời gian làm việc, Mai Trân trong lòng khẳng định sẽ không vui.
Dù gì thì trên q⛎·🅰️·𝐧 ♓·ệ bạn bè, các cô vẫn là 🍳ц.🔼.ռ h.ệ chủ và thợ.
Hiện tại Triệu Chanh biểu hiện như vậy, Mai Trân trong lòng rất thoải mái, lập tức gật đầu.
"Nếu anh Diêu không ngại, tôi có thể dẫn thêm người đi cùng không?"
Có Mai Trân hỗ trợ nói chuyện thù lao, Triệu Chanh cũng không có ý cự tuyệt, chủ động hỏi thăm xem nhân sự có bị hạn chế không.
Diêu Hưng Hồng biết Triệu Chanh có mang theo một cô học trò, cho rằng cô nói chính là việc này, liền thành ý tràn đầy mà sảng khoái gật đầu đáp ứng.
"Vậy thợ Triệu bây giờ dọn dẹp một chút, tôi lái xe tới, đang ở bên ngoài."
Vẫn là chiếc xe ô tô con, bởi vì quá lùn, người bản địa còn gọi đùa nó là "xe con rùa".
Diêu Hưng Hồng tạm thời đi ra ngoài, nụ cười vốn còn rất rụt rè trên mặt Mai Trân liền trở nên xán lạn hơn, kéo Triệu Chanh mặt mày hớn hở, "Không nghĩ tới công ty quảng cáo chụp quảng cáo đều chạy tới tìm thợ trang điểm của tiệm chúng ta."
Chuyện này đủ để chị ấy đem ra ngoài khoe một trận tưng bừng.
Mai Trân thật tình vì cô mà cảm thấy tự hào kiêu ngạo như vậy, nghĩ đến chính mình chuẩn bị từ chức ra làm riêng, Triệu Chanh có chút áy náy, quyết định lát nữa trở về sẽ tìm một cơ hội, nói với Mai Trân về ý tưởng khởi nghiệp của mình.
Trương Học Thành cũng rất cao hứng, có Triệu Chanh ở đây, tên tuổi của tiệm chụp ảnh này được nổi danh, đối với cá nhân anh ta mà nói cũng rất có lợi, tự nhiên cũng hùa theo Mai Trân khen Triệu Chanh vài câu.
Ngược lại, Tất Tuyết Mai bên cạnh có chút thất thần, lực chú ý đều hướng ra chiếc xe con bên đường ngoài cửa.
Tất Tuyết Mai không phải là người có thể che giấu tâm sự, lúc này biểu hiện rõ ràng như vậy, ba người còn lại ai cũng tinh ý, đương nhiên đều đã nhìn ra.
Bất quá cô gái trẻ tuổi xuân ái mộ người đàn ông trẻ tuổi vừa có vẻ ngoài nho nhã, vừa đẹp trai lại còn lái xe con như Diêu Hưng Hồng, cũng là chuyện hết sức bình thường, cho nên ba người Triệu Chanh trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, chỉ cười cười, không nói thêm cái gì.
"Chị Trân, hay là chúng ta cùng đi xem? Hoặc là lưu một người ở lại tiệm trông? Em vừa rồi nghĩ là có thể thấy người ta chụp ảnh quảng cáo cũng là hiếm có, nếu có thể, hoàn toàn có thể đi quan sát một chút."
Đặc biệt là đối với Mai Trân và Trương Học Thành phụ trách chụp ảnh mà nói.
Đương nhiên, đối với Triệu Chanh mà nói cũng rất khó có được, có thể xem xem xu hướng trang điểm thịnh hành hiện giờ.
Cho nên vừa rồi Triệu Chanh mới hỏi trước Diêu Hưng Hồng có thể mang người khác đi không, ý là nếu Mai Trân muốn, liền mang chị ấy cùng đi.
Mai Trân không nghĩ tới Triệu Chanh còn vì mình tính toán như vậy, cao hứng đến mức lại kéo tay cô nhéo hai cái để tỏ ý cảm tạ, "Vậy thì tốt quá, bất quá buổi chiều có mấy khách hàng hẹn tới lấy ảnh. Trong tiệm vẫn phải có người, tiểu Trương, Tuyết Mai, hai cậu liền ở lại tiệm. Chanh Tử, đi, chị đi cùng em, hôm nay chị làm trợ thủ cho em!"
Tất Tuyết Mai sốt ruột, muốn nói cái gì đó, Mai Trân coi như không nhìn thấy, cười hì hì cùng Triệu Chanh nhanh chóng thu thập xong hòm trang điểm, lại mang thêm một cây dù che nắng, hai người nói đi là đi.
"Chị Trân, thật không mang Tuyết Mai đi à?"
Triệu Chanh xem bộ dáng mất mát kia của Tất Tuyết Mai, biết Tất Tuyết Mai là người hay suy nghĩ nhiều, chỉ sợ cô bé sẽ vì vậy mà sinh ra oán giận.
Nếu không phải hôm nay Diêu Hưng Hồng tìm tới, lại thấy biểu hiện của Tất Tuyết Mai, Triệu Chanh thật đúng là không biết cô bé nảy sinh tâm tư với Diêu Hưng Hồng từ khi nào.
Ngày Trương Lệ Lệ kết 𝒽ô*п bận quá rối tinh, Triệu Chanh cũng không để ý Tất Tuyết Mai suốt.
Bất quá nghĩ lại, cũng có khả năng là hôm nay lại nhìn thấy Diêu Hưng Hồng mới nảy mầm tình cảm, Triệu Chanh cũng liền cảm thấy rất bình thường.
Mai Trân lại không lo lắng nhiều như vậy, "Anh Diêu kia vừa rồi cũng chỉ liếc cô bé một cái, vì tốt cho nó, tốt nhất vẫn là đừng để nó đi."
Mai Trân là người từng trải, chuyện tình cảm phương diện này cũng thấy không ít, đối với loại người như Diêu Hưng Hồng ít nhiều cũng có hiểu biết.
Mai Trân còn muốn nhắc nhở Triệu Chanh một câu, bất quá đảo mắt hai người liền đến bên cạnh xe con, cũng không thích hợp tiếp tục nói gì nữa.
Hai người lên xe, Diêu Hưng Hồng tự mình lái xe, chở hai người một đường ra khỏi đường Xuân Hoa, đi khoảng hơn hai mươi phút, đều ra khỏi thành, cuối cùng mới đến một bờ hồ nhỏ tương đối yên tĩnh.
Thành phố Liên Dung không có mấy địa điểm thích hợp để chụp ngoại cảnh, không ngoài một công viên Lam Sơn, nhưng nơi đó lại đông người.
Vì thế bọn họ Diêu Hưng Hồng chọn một rừng cây nhỏ bên hồ nước ở ngoại ô, mùa hè trong rừng cây muỗi nhiều, đặc biệt là ven mặt nước, chỉ có thể xịt thật nhiều nước hoa.
Lúc Triệu Chanh bọn họ đến, toàn bộ hiện trường đều là mùi nước hoa.
"Anh Diêu, anh tới rồi?"
Vài người vốn đang nghỉ ngơi sôi nổi đứng lên, chào hỏi Diêu Hưng Hồng, một người đàn ông mập mạp đang vén áo thun lên bụng hóng mát vừa kéo quần áo vừa dùng khăn giấy lau mồ hôi trên mặt đi tới.
Diêu Hưng Hồng hỏi anh ta tình hình hiện tại thế nào.
Anh mập mặt mày ủ rũ, "Ông chủ Lý vẫn cảm thấy phối đồ không đẹp, trang điểm cũng quá đậm, nói là nhìn qua liền không giống đồng chí nữ đàng hoàng."
Lời này cũng quá cổ hủ, nếu tư tưởng phong kiến như vậy, còn tới làm quảng cáo làm gì!
Vốn là một ông chủ Lý làm kinh doanh quần áo chuẩn bị mở một trung tâm thương mại thời trang ở thành phố Liên Dung, đây chính là một động thái lớn.
Giống như thành phố Liên Dung của bọn họ, hiện tại cũng chỉ có một trung tâm thương mại bách hóa, vẫn là kiểu tương đối hỗn tạp, mấy năm trước mới từ quốc hữu chuyển thành tư hữu.
Ông chủ trung tâm thương mại cũng không có ý tưởng gì lớn, liền đem các mặt tiền bên trong cho thuê ngoài, chỉ dựa vào cái này cũng kiếm lời không ít tiền.
Nhưng thời đại đang phát triển nhanh chóng, anh không theo kịp thời đại, tự nhiên có người nghĩ đến việc chiếm lĩnh thị trường.
Cho nên từ một ý nghĩa nào đó mà nói, trung tâm thương mại thời trang này của ông chủ Lý, xem như là cơ sở bán lẻ quần áo quy mô hóa đầu tiên của thành phố Liên Dung.
Ông chủ Lý tìm được công ty quảng cáo của Diêu Hưng Hồng, chính là vì muốn chụp một ít quảng cáo lớn cho trung tâm thương mại thời trang của ông ta.
Diêu Hưng Hồng cũng thở dài, bất quá không có ý định phủi tay không làm, ông chủ Lý là từ bên Thâm Thị qua, Diêu Hưng Hồng một lòng muốn đem công ty làm lớn mạnh, đây đối với bọn họ mà nói là một cơ hội hiếm có.
Lúc này cũng không rảnh lo mấy tâm tư cá nhân, Diêu Hưng Hồng đơn giản nói với Triệu Chanh và Mai Trân tình huống hiện tại, sau đó mang Triệu Chanh đi trang điểm thử cho người mẫu trước.
"Cũng đừng quá căng thẳng, không được thì thôi, thù lao đã nói vẫn trả đủ."
Trên phương diện công việc, tính tình Diêu Hưng Hồng vẫn là khá tốt.
Có trung tâm thương mại thời trang nhập trú vào thành phố Liên Dung, đối với việc Triệu Chanh mở tiệm vẫn có chút lợi ích, ít nhất là thẩm mỹ của mọi người sẽ nâng cao, trong việc theo đuổi cái đẹp cũng có thể chịu chi hơn.
Đương nhiên, đây đều là chuyện còn xa, trước mắt là xem có thể làm ông chủ Lý vừa lòng hay không đã.
"Cái này xem ra là toàn bộ hình tượng trang phục của người mẫu à? Chanh Tử, chị có làm được không?"
Mai Trân nhíu mày, vốn còn tưởng rằng chỉ là một việc làm thêm trang điểm đơn giản, bây giờ nghe tới, sao lại là toàn bộ hình tượng của người mẫu làm ông chủ không hài lòng?
| ← Ch. 62 | Ch. 64 → |
