| ← Ch.006 | Ch.008 → |
Tô Dụ nghĩ rằng cậu cũng phải khóc, dù không định nỗ lực nhưng không thể làm liên lụy đến gia đình!
Nhưng nghĩ lại, những đứa trẻ khác đều khóc kêu cha, Tô Dụ hoàn toàn không có cảm xúc đau buồn, dù sao cậu cũng chưa từng gặp Tô lão tam, không có tình cảm gì, hơn nữa cậu đang căm thù phụ hoàng kiếp trước, chỉ muốn trở về đoạt ngôi.
Nhưng không sao, cậu cũng rất thảm, cậu có thể khóc vì bản thân.
Chuyện gì ấy nhỉ, đúng rồi, cậu cũng làm cha nhưng con không phải của cậu mà là của Thái Tử Phi và em trai cậu, nghĩ lại thật mất mặt, cậu làm cha giả suốt bảy tám năm.
Còn gì nữa nhỉ, ồ, chuyện này mẹ cậu cũng biết, còn nhiều lần che giấu cho họ, chậc, cậu thật thảm.
Hơn nữa cậu c. h. ế. t rồi, mẹ cậu có thể lợi dụng cơ hội này, nhân lúc phụ hoàng có chút áy náy, tranh thủ lợi ích cho bà ta và em trai, hoặc dựa vào danh tiếng tốt của cậu, giúp em trai lên ngôi cũng không chừng.
Còn phụ hoàng của cậu chắc sẽ nhanh chóng đi tìm thêm mỹ nhân thứ hai trăm, lão rất háo sắc, con trai thì nhiều, c. h. ế. t một đứa cũng không sao.
Haizz, kiếp trước cậu thật là một người đáng thương, tự cho mình thông minh nhưng chưa bao giờ nhìn rõ, lo nghĩ cho người này người kia, cuối cùng ai để tâm cậu chứ?
Tô Dụ nghĩ nghĩ, không nhịn được buồn bã, sao cậu lại thảm thế này, hu hu!
Tô Dụ suy nghĩ đến cảm xúc của nhiều ngày, nhưng thực tế chỉ mới qua chưa đầy nửa phút.
Người vừa nói Tô Dụ là một bà già lắm điều trong làng, Mã thẩm. Nói xong bà ta còn đắc ý, nghĩ mình nói đúng nhưng nhanh chóng bị người bên cạnh kéo áo nhắc: "Bà đừng nói thằng tư nhà họ nữa, đứa trẻ đầu óc không linh hoạt nhưng cha mất nó chắc cũng đau lòng, bà xem nó khóc kìa, đúng là không có tiếng nhưng người gần ngất rồi! Nó vốn yếu ớt, bà lại làm nó tức giận, Lưu Lan Hương sẽ liều mạng với bà đó!"
Mã thẩm không tin, khóc không ra tiếng mà khóc dữ dội? Nhưng bà ta nheo mắt nhìn kĩ, trời ơi trời ơi, đúng là đứa trẻ cúi đầu nên bà ta không nhìn kỹ, hóa ra mặt nó đã tím tái vì khóc rồi!
Mã thẩm: "..."
Mã thẩm lùi lại một bước, thôi thôi không dính vào chuyện này nữa, dù sao đội không bồi thường cho nhà họ Tô lão tam, cũng không chia thêm tiền và lương thực cho nhà bà ta, ai mà không biết Lưu Lan Hương coi trọng mấy đứa con, nếu thực sự có chuyện rắc rối gì, bà ta không yên được đâu!
Những lời nói của dân làng thật khó nghe, Lưu Lan Hương chỉ có thể cắn chặt môi không mở miệng, lại thấy mặt con trai út tím tái, bà cũng không kìm được mà khóc lớn hơn.
Tô Mậu tính tình nóng nảy, lúc này đã sắp không nhịn được nữa, muốn xông lên tranh luận với những người này nhưng bị chị cả Tô Dĩnh tóm lấy, nhét vào sau lưng mình.
Tô Mậu: "..."
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Quả nhiên tay của chị cả rất khỏe!
Tô Dĩnh quỳ thẳng lưng, bắt đầu phản bác một cách chính xác: "Hồ bà tử, lời bác nói thật không đúng, chẳng phải cha cháu đã thay con trai bác làm việc cả đêm sao? Không phải Hồ ngũ thúc nói chân bác không tốt, ban đêm cần có người chăm sóc nên mới nhờ cha cháu thay ca sao? Đây mới là đêm đầu tiên, những đêm còn lại là ai thay, có cần cháu kể ra không? Lẽ nào cha cháu tự mình muốn làm việc cho mọi người sao? Các người không sợ ban đêm nằm mơ thấy cha cháu đến tìm sao? Hơn nữa cha cháu vì tình đoàn kết mới gặp nạn, nếu chuyện như thế này không được công nhận, sau này ai còn dám làm việc tốt nữa?"
Hồ bà tử không phải người dễ đối phó, vốn là người cay nghiệt, Hồ ngũ thúc cũng là kẻ lười nổi tiếng trong làng, làm việc rất kém.
Nếu là thường ngày, chắc chắn Hồ bà tử sẽ lao lên xé rách miệng của Tô Dĩnh nhưng Hồ bà tử mê tín, bị Tô Dĩnh hù dọa, thật sự không dám nói thêm nữa. Hiện nay dù nói là phá bỏ mê tín nhưng trong lòng bà ta vẫn sợ hãi.
Hồ bà tử lườm với ánh mắt đầy oán hận, kéo Hồ ngũ thúc liên tục lùi lại. Những gia đình cũng từng được Tô lão tam thay ca và gia đình Tô lão tam và Lưu Lan Hương giúp đỡ cũng không tiện nói thêm gì.
Thực ra ngay từ đầu đã có người thấy tội nghiệp cho gia đình Tô lão tam, cho rằng đội nên giúp đỡ thêm một chút nhưng nói ra thì dễ đắc tội với người khác nên vừa rồi không dám lên tiếng. Bây giờ Tô Dĩnh nói lý lẽ rõ ràng, còn nâng vấn đề lên thành việc tốt không được công nhận khiến đội trưởng đau đầu, mà những người vốn đã cảm thấy tội nghiệp gia đình Tô lão tam cũng dám lên tiếng giúp đỡ.
"Mỗi năm cho gia đình họ thêm 200 cân khoai lang đi, 200 cân khoai lang cũng không tốn bao nhiêu tiền, Lan Hương đại muội cũng chỉ muốn đủ ăn thôi, tôi thấy cô ấy không phải là người tham lam."
"Đúng vậy, mùa Đông cho thêm ít củ cải và bắp cải, thôn chúng ta có mấy trăm hộ, mỗi nhà chia ra không đáng bao nhiêu, chẳng lẽ lại để những người làm việc tốt phải đói c. h. ế. t con mình sao?"
"Trước đây khi Tô lão tam còn sống, anh ấy giúp hết nhà này đến nhà khác, việc không ít đâu, làm người không thể quên ơn được."
Thời đại này dù nghèo nhưng phần lớn mọi người vẫn có tinh thần chính nghĩa cao, Tô Dĩnh nói rõ đầu đuôi, nhanh chóng nhận được sự ủng hộ của nhiều dân làng.
Tô Dĩnh nhanh chóng chớp lấy thời cơ, muốn quyết định khoản bồi thường, cô "bịch bịch bịch" quỳ xuống đất lạy mấy cái rõ to: "Đội trưởng, chú xem thế này có được không, mỗi năm nhà cháu cần thêm 200 cân khoai lang, 200 cân bắp cải, thôn miễn học phí cho chúng cháu, số tiền này chia ra mỗi năm không đến 20 đồng, sau 6 năm, khi cháu lớn đến 15 tuổi, thôn không cần phải trợ cấp nữa."
Vật giá lúc này rất thấp, những thứ không cần tem phiếu ở làng họ đổi cho nhau, còn rẻ hơn bắp cải, củ cải và khoai lang ở hợp tác xã, cơ bản chỉ một xu một cân.
Tô Dĩnh đưa ra khoản bồi thường này, tính theo năm thì chi phí ăn uống là 4 đồng, học phí cho bốn đứa trẻ là 12 đồng, tương đương với đội mỗi năm phải bỏ ra thêm 16 đồng, nếu tính trên tổng số hàng trăm hộ gia đình ở làng Thanh Sơn, hàng nghìn xã viên, trung bình mỗi người chỉ mất 0. 8 xu mỗi năm, chưa đủ một xu, không mua nổi một cân bắp cải.
Mọi người đều có cân nhắc, các bà cụ, các cô vợ chỉ cần tính toán một chút là rõ. Điều kiện Tô Dĩnh đưa ra thật sự không quá đáng, chỉ là đảm bảo cơ bản nhất.
Về chuyện học phí vốn dĩ cũng không liên quan đến túi tiền của dân làng, nhiều người đều gật đầu đồng ý.
Đội trưởng Vương Đại Lực thấy hơn nửa dân làng đều đồng ý, định đồng ý vì anh ta cũng không muốn thấy cảnh mẹ góa con côi gặp khó khăn, trước đây không dám bồi thường nhiều, chủ yếu sợ dân làng không hài lòng.
Nhưng khi thấy đội trưởng đã tỏ vẻ đồng ý, lại có người bắt đầu bới móc Tô Dĩnh không tha. Có người chính là như vậy, tôi có thể không có nhưng bạn cũng không thể có, dù bạn có khổ thế nào đi nữa cũng thế!
| ← Ch. 006 | Ch. 008 → |
