| ← Ch.18 |
Hắn càng như vậy, ta càng muốn trêu chọc hắn.
Ta cầm túi thơm của Thái hậu, lấy hết d. ư. ợ. c liệu có độc bên trong ra, đổi thành vài vị d. ư. ợ. c thảo giúp tỉnh thần.
Đối với chứng đau đầu của ta rất có ích.
Rõ ràng muốn á.ⓜ 𝐬á.t ta, vậy mà lần nào cũng mềm lòng.
"Vậy bọc kín thêm một chút, ra mồ hôi là sẽ đỡ."
Hắn kéo chăn đắp kín mít cho ta.
Nếu thật sự muốn g. i. ế. c ta, hắn hoàn toàn có thể nhân cơ hội ấy ra tay.
Thế nhưng hắn lại lo lắng đưa tay sờ trán ta thêm một lần nữa.
Phát sốt vốn đâu phải bệnh có thể c. h. ế. t người.
Ấy vậy mà trong mắt hắn, dường như đó là một căn bệnh vô cùng nghiêm trọng.
Ngoài Cố Bạch ra, dường như ta chưa từng thấy ai lo lắng cho ta rõ ràng như vậy.
Khắp hoàng cung đều truyền rằng hắn si mê ta, yêu ta đến c. h. ế. t đi sống lại.
Ừm.
Xem ra lời đồn đều là thật.
Xét ở phương diện này, quả nhiên không hổ là huynh đệ của Cố Bạch.
Cố Bạch nói hắn là người của Thanh Long giáo, mà mẫu thân huynh ấy quả thật cũng bị người của Thanh Long giáo bắt đi.
Tên 🌀●𝖎●á●𝐨 🌜ⓗ●ủ Thanh Long giáo kia ta có quen biết.
Hắn là biểu ca của mẫu hậu.
Ha.
Đúng là đôi tay người chẳng cần động vào việc gì, vẫn luôn có kẻ thay người làm tất cả.
Đến rất đúng lúc.
Vừa hay một mẻ hốt gọn.
Mọi việc đều tiến hành theo đúng kế hoạch, chỉ riêng Tiểu Đức T. ử là nằm ngoài dự liệu.
Ta phát hiện mình có chút không ổn.
Nhất cử nhất động của hắn bắt đầu ảnh hưởng đến ta, ngay cả trong mộng cũng đều là hình ảnh đôi môi hắn chạm lên môi ta.
Ta chưa từng có cảm giác ấy với Cố Bạch.
Trước khi ta phát điên, ta nhất định phải xử lý hắn.
Thế nhưng hắn là muội muội của Cố Bạch.
Không thể g. i. ế. c hắn, vậy ta chỉ có thể tránh mặt hắn.
Không ngờ hắn lại bị mẫu hậu gọi đi.
Hẳn là để hỏi chuyện túi thơm.
Đến khi đón hắn từ chỗ mẫu hậu trở về, ta liền hối hận.
"Sau này tránh xa trẫm một chút."
Ta sa sầm mặt, nói với Tiểu Đức T. ử vừa chạy đến bên cạnh mình.
Trên người hắn thơm quá.
Một tiểu thái giám, vì sao trên người lại thơm như vậy?
Ta ghét nhất những thái giám thích xức hương phấn lên người.
Cố Bạch đến tìm ta, nói rằng người của Thanh Long giáo đã bị bắt gọn chỉ trong một lần.
Hơn nữa huynh ấy còn mang đến một tin tức còn tốt hơn.
Tiểu Đức T. ử là muội muội của huynh ấy.
Là muội muội.
Không phải đệ đệ.
Ta biết ngay mà, ta không thể nào thích một tên thái giám được.
Mẫu hậu đã phát hiện hành động của ta.
Các tú nữ cũng đã nhập cung.
Trong cung sắp sửa xảy ra một trận đại loạn.
Với т_ⓗ_â_n ✝️h_ể nhỏ bé của Tiểu Đức Tử, không thể tiếp tục để nàng ở lại bên cạnh mà bị cuốn vào nữa.
Cho dù Cố Bạch không mở lời cầu xin, ta cũng sẽ thả nàng xuất cung.
Ta cố ý hỏi nàng vì sao lại tên là Chi Chi.
Đầu óc nàng quả thật rất nhanh nhạy.
Lập tức đoán được ta đã biết thân phận thật sự của nàng.
Rõ ràng đã sợ đến như vậy, trước khi rời đi vẫn không quên đắp lại chăn cẩn thận cho ta.
Nhưng ta không ngờ nàng thật sự chẳng hề lưu luyến.
Đêm hôm ấy đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Ngay cả đường xuất cung ta cũng đã sắp xếp ổn thỏa cho nàng.
Không ngờ nàng lại định chui qua lỗ ch. ó.
"Ngươi không định giúp nàng một tay sao?"
Ta nhìn Tiểu Đức T. ử đang mắc kẹt ở đó, hỏi Cố Bạch đứng bên cạnh.
Cố Bạch nhìn ta.
"Hay là đẩy đổ luôn bức tường?"
Vậy thì không cần.
Ta bước tới, nhẹ nhàng đá một cái vào m. ô. n. g Tiểu Đức Tử.
Nghe nàng kêu lên một tiếng, Cố Bạch cau mày.
"Ngươi đối xử với muội muội ta như vậy sao?"
Ta cũng đá một cái vào m. ô. n. g huynh ấy.
"Thế nàng đối xử với ta như vậy, sao ngươi không nói?"
Việc còn lại chính là xử lý những chuyện dơ bẩn ấy.
Khi mẫu hậu treo cổ tự vẫn ngay trước mặt ta, trái tim vốn đã bị người làm cho lạnh cứng của ta vẫn vỡ vụn.
Ta hỏi người:
"Người thật sự... chưa từng xem ta là hài t. ử của mình sao?"
Người phun vào mặt ta một ngụm m. á. u.
"Ngươi cũng xứng sao?"
Đúng vậy.
Ta không xứng.
Ha ha.
Ta không xứng.
Ta phóng một ngọn lửa thiêu rụi Khải Hoa điện.
Nhìn ngọn lửa như muốn nuốt trọn cả đất trời, trong lòng ta vẫn chẳng có lấy một tia vui 𝐬ướ_ⓝ_ⓖ.
Rốt cuộc, ta vẫn chỉ là một đứa con hoang.
(Hết) , , vn, live
, vn
| ← Ch. 18 |
