Truyện:Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng! - Chương 18

Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!
Trọn bộ 19 chương
Chương 18
0.00
(0 votes)


Chương (1-19)

Góc nhìn Tiêu Cẩn Du:

Mẫu thân của Cố Bạch bị người bắt đi.

Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy lòng hắn rối loạn, để lộ sự hoảng hốt đúng với tuổi mười của mình.

Mẫu thân hắn m. a. n. g t. h. a. i đã sắp đến ngày lâm bồn, ta biết hắn vô cùng mong chờ đứa đệ đệ hoặc muội muội còn chưa chào đời ấy.

Thế nhưng không ngờ lại có kẻ nhân lúc phụ thân hắn không có ở phủ, ngay dưới mí mắt của đám gia phó mà bắt người đi.

Mà tất cả mọi chuyện này đều là vì ta.

Bởi mẫu thân Cố Bạch đã biết thân thế của ta.

Không, phải nói là đã biết thân thế của Yến nhi.

"Mẫu thân của Cố Bạch hiện đang ở đâu?"

Ta đứng trước mặt mẫu hậu, nhìn thẳng vào người.

Mẫu hậu khựng lại, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.

"Cố Bạch đã nói gì với con?"

Mẫu hậu hiếm khi chủ động nắm lấy tay ta, mỉm cười dịu dàng.

"Con đừng nghe người ngoài nói bậy, tất cả những gì mẫu hậu làm đều là vì con."

Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ tin người, sẽ vui mừng khôn xiết.

Nhưng lúc này, ta không thể nào vui nổi.

Mẫu thân của Cố Bạch quả thật là do người bắt đi.

Người đã ý thức được tầm quan trọng của Cố Bạch, bắt đầu cấm hắn vào cung.

Người muốn đẩy tất cả những kẻ không chịu sự khống chế của mình ra khỏi bên cạnh ta.

Nhưng người không biết rằng, giữa ta và Cố Bạch từ lâu đã có cách liên lạc chỉ thuộc về hai chúng ta.

Năm mười sáu tuổi, phụ hoàng lâm bệnh.

Ta biết người sắp động thủ.

Người muốn ta c. h. ế. t.

Ban đầu ta từng nghĩ, nếu người chỉ muốn ngôi vị kia, ta sẵn lòng hai tay dâng lên.

Thế nhưng người lại muốn lấy mạng ta.

Chỉ khi ta c. h. ế. t, Yến nhi của người mới có thể thuận buồm xuôi gió, không còn ai cản đường.

Như vậy sao có thể được?

Nếu ta c. h. ế. t rồi, sau này còn lấy gì để hiếu kính mẫu hậu đây?

Ngày phụ hoàng băng hà vì bệnh, ta sai ám vệ mình nuôi dưỡng ngăn cản toàn bộ người của mẫu hậu.

Cố Bạch đem khối ngọc bội nhuốm m. á. u của Yến nhi đặt trước mặt ta.

Ta mỉm cười nhận lấy rồi ném đến trước mặt mẫu hậu.

Người phát điên, lao đến muốn g. i. ế. c ta.

Ta không ngăn cản.

Ta chỉ lặng lẽ nhìn thanh kiếm trong tay người đ. â. m thẳng vào ✝️.𝖍.â.п 🌴.𝒽.ể mình.

Kể từ đó, giữa ta và người không còn ai nợ ai nữa.

Ta ngồi lên vị trí cao nhất thiên hạ.

Thế nhưng ta lại chẳng cảm nhận được chút vui 💲ướ_ⓝ_🌀 nào.

Tai mắt của mẫu hậu không chỉ cắm khắp hậu cung mà còn vươn cả đến tiền triều.

Các đại thần nơi 𝖙г_𝖎ề_𝖚 đì𝐧_𝒽 hết lần này đến lần khác khuyên can ta quảng nạp hậu cung.

Trong lòng bọn họ nghĩ gì, ta đương nhiên hiểu rõ.

Bọn họ muốn thao túng ta, muốn liên thủ với mẫu hậu ⅼậ-т đ-ổ ta.

Nào có chuyện dễ dàng như vậy.

Ta đâu còn là vị Thái t. ử năm xưa, đứng trên triều mà chẳng thể nói nổi một lời phản bác.

Mẫu hậu yên tĩnh lại, nói rằng muốn ăn chay niệm Phật.

Ta biết người chẳng qua chỉ đang âm thầm bày mưu tính kế, chờ một ngày đẩy ta xuống vực sâu vạn kiếp bất phục.

Ngay cả Toàn công công cũng là người của người.

Vị Toàn công công đã ở bên ta từ nhỏ, từng hết lòng chăm sóc ta, vậy mà lại một lòng một dạ chỉ biết nghe theo mệnh lệnh của mẫu hậu.

Đám tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh ta cũng đều là người của bọn họ.

Cố Bạch nói không thể đ. á. n. h rắn động cỏ, ta không thể g. i. ế. c sạch toàn bộ thái giám bên cạnh mình.

Huynh ấy nói không sai.

Quả thực không thể đ. á. n. h rắn động cỏ.

Vì thế ta nghĩ ra một biện pháp rất hay.

Khắp hoàng cung đều đồn rằng ta không nạp phi vì thích nam nhân.

Đã vậy, ta sẽ để bọn họ tận mắt nhìn thấy.

Ta không thích nam nhân.

Ta thích thái giám.

Để Toàn công công không sinh nghi, ta từng người từng người chậm rãi sủng ái, rồi cũng từng người từng người chậm rãi xử lý.

Sau khi giải quyết kẻ cuối cùng, ta vốn tưởng bọn họ sẽ yên ổn được một thời gian.

Không ngờ Toàn công công lại dẫn thêm một người đến, nói rằng đó là một tiểu thái giám mới vào cung, tên là Tiểu Đức Tử.

Tiểu Đức T. ử quỳ trong điện, thân hình còn gầy yếu hơn tất cả những tiểu thái giám trước đây.

Với †♓â.n т♓.ể như vậy mà cũng muốn đến g. i. ế. c ta sao?

"Ngẩng đầu lên cho trẫm xem."

Ta nhàn nhạt lên tiếng với người đang quỳ.

Tiểu Đức T. ử ngẩng đầu.

Trong đôi mắt tròn xoe ấy tràn ngập vẻ hiếu kỳ, cùng với sự kinh diễm không hề che giấu khi nhìn thấy ta.

Ta chưa từng gặp một đôi mắt như thế.

Những kẻ khác nhìn ta, hoặc là sợ ta g. i. ế. c bọn chúng, hoặc là muốn g. i. ế. c ta.

Điều khiến ta kinh ngạc hơn cả là hàng mày khóe mắt của người này lại có vài phần giống Cố Bạch.

Khi mẫu thân Cố Bạch được tìm thấy thì bà đã qua đời, nhưng đứa trẻ trong bụng lại không thấy tung tích.

Bao năm qua, Cố Bạch chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm.

Mà lúc này, trước mắt lại xuất hiện một người có vài phần tương tự huynh ấy.

Vậy thì cứ giữ hắn lại trước đã.

Dù sao ta cũng đã chán trò chơi này rồi.

Giữ hắn ở lại cũng tốt.

Tiểu Đức T. ử không giống những thái giám khác.

Những thái giám khác ở bên cạnh ta đến thở mạnh cũng không dám, còn hắn rõ ràng sợ đến c. h. ế. t khiếp nhưng cái miệng nhỏ vẫn líu lo không ngừng.

Nào là ta có tư chất phi phàm, nào là hắn ngày đêm đều mong được hầu hạ ta.

Trên gương mặt hắn đều viết rõ hai chữ muốn trốn khỏi nơi này.

Thật thú vị.

, , vn, live

, vn

Chương (1-19)