Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 028

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 028
Trình Phong
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

Kiều Dục Khanh vốn định đưa Đỗ Sanh và Tiểu Mạt Lệ về nhà trước.

Tiểu Mạt Lệ một tay ôm con chó, tay kia giơ lên yếu ớt nói: "Em đã hẹn với chị Duyệt là tối nay sẽ qua nhà chị ấy ăn chực rồi còn ngủ lại nữa cơ."

Nói rồi, cô bé còn liếc nhìn gáy của Đỗ Sanh với vẻ khoe khoang.

Đỗ Sanh nhìn thấy ánh mắt khoe khoang đó qua gương chiếu hậu, trong lòng thấy ngột ngạt.

Anh lập tức nói: "Không cần đưa tôi về đâu, tôi quen Sư Tử Nhỏ bao lâu rồi mà chưa đến thăm bác trai bác gái lần nào. Hơn nữa, cái lồng chó to đùng thế kia, giáo sư Kiều yếu ớt vậy có khiêng nổi không? Sư Tử Nhỏ bị thương, chân Tiểu Mạt Lệ còn không to bằng tay tôi, chuyện vác lồng sắt này vẫn là tôi gánh vác thôi."

Tóm lại, bữa cơm này anh nhất định phải ăn chực.

Ánh mắt của Kiều Dục Khanh nhìn Đỗ Sanh không mấy thiện cảm.

Khương Nghiên thì không thèm để ý đến anh, tự mình suy nghĩ chuyện riêng.

Đến dưới tầng, Đỗ Sanh xắn tay áo ôm lồng chó đi vào tòa nhà, nhất quyết không để Kiều Dục Khanh đụng vào để thể hiện "bản lĩnh đàn ông" của mình.

Cái lồng chó quá lớn, lúc vào thang máy anh bị ba người kia cùng một con chó đẩy ra ngoài, đành lủi thủi vào thang máy bên cạnh.

Cái lồng chó bằng sắt gập lại nặng hàng chục ký, lại to cồng kềnh, ôm rất khó chịu.

Người đàn ông bình thường thì phải có người phụ khiêng cùng, nhưng Đỗ Sanh thường xuyên rèn luyện thể lực lại ôm lên được. Cho dù khổ sở không nói thành lời, nhưng trước mặt Nghiên Nghiên, anh nhất quyết không thể để lộ là nó nặng, giả vờ như không có gì.

Đợi cửa thang máy của Khương Nghiên đóng lại, anh mới thở phào một cái, thả "phịch" một tiếng đặt cái lồng xuống đất, từ từ kéo vào thang máy.

Ở trong nước, Đỗ Sanh luôn đeo khẩu trang, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Sau khi vào thang máy, anh kéo khẩu trang xuống cằm, thở nhẹ một hơi. Hai bà cô đi mua thức ăn về chạy vào thang máy.

Cửa đóng lại, bà A đánh giá anh một cái, bà B cũng liếc nhìn, rồi cả hai cùng nhìn sang cái lồng chó anh kéo theo.

Đến tầng trệt, Đỗ Sanh kéo cái lồng ra khỏi thang máy, nghe hai bà thì thào với nhau: "Cậu shipper này trông giống Đỗ Sanh quá, tiếc chưa chụp hình, đăng lên Weibo chắc chắn thành hotboy mạng."

"Đúng vậy, cái m-ô-𝓃-ℊ kia..."

Đỗ Sanh: "............"

Kiều Dục Khanh đứng đợi ở cửa thang máy, giúp anh khiêng cái lồng vào nhà Khương Nghiên.

Khương Đông Quốc và Tần Quế Anh nghe con gái nói sẽ đưa bạn và giáo sư Kiều về ăn cơm nên đã nấu cả bàn đầy món ngon, còn bốc khói nóng hổi.

Chưa tới cửa, mùi thơm của món ăn đã như một viên đá đập mạnh vào thần kinh khứu giác.

Chỉ cần ngửi thôi, Đỗ Sanh đã thấy đói rồi.

Hai ông bà ra cửa đón bạn của con gái, nào ngờ nhìn thấy Đỗ Sanh, hai người sững sờ.

Mà Đỗ Sanh thì mặt dày, ôm lồng chó vào nhà rồi lễ phép cúi chào: "Cháu chào chú Khương, cháu chào cô Tần."

Tần Quế Anh tức đến run cả người, nhìn xung quanh tìm cái chổi rồi giơ lên định đánh anh.

Khương Đông Quốc hiếm khi bình tĩnh như hôm nay, vội giành lấy chổi trong tay vợ: "Mình ơi, bình tĩnh, bình tĩnh."

Đỗ Sanh lùi mấy bước, liên tục nói: "Chú Khương vẫn là tốt nhất, cháu..."

Khương Đông Quốc đặt cái chổi xuống, xoay người lấy cái búa đóng đinh sau tủ giày, mắt đỏ ngầu lao về phía Đỗ Sanh.

Vợ ông thấy thế thì hoảng hồn ôm lấy ông: "Ông ơi ông ơi, bình tĩnh lại, bình tĩnh!"

Từ đầu đến cuối Kiều Dục Khanh chỉ khoanh tay đứng nhìn, chờ đến khi Khương Nghiên và Tiểu Mạt Lệ từ phòng ngủ đi ra, anh mới "đúng lúc" tiến lên ngăn Khương Đông Quốc lại, nhỏ giọng khuyên: "Chú Khương, đừng giận, có chuyện gì từ từ nói."

Mẹ kiếp! Đỗ Sanh nhìn Kiều Dục Khanh, chưa bao giờ thấy tên này thâm hiểm như vậy. Cố tình đợi Khương Nghiên ra rồi mới can ngăn. Đạo đức nghề giáo đâu rồi? Bỏ qua 𝐪𝐮ⓐ.п h.ệ tình địch thì dù gì họ cũng là thầy trò đấy!

Tình nghĩa thầy trò đâu rồi?

Đỗ Sanh trốn sau lưng Khương Nghiên và Tiểu Mạt Lệ, kéo áo cô, thì thầm: "Sư Tử Nhỏ, sống 🌜h*ế*t của anh... trông cậy vào em rồi."

Khương Nghiên nhìn đôi mắt đỏ rực của bố, đi tới lấy cái búa trong tay ông đặt lại vào hộp dụng cụ. Sau đó cô vỗ nhẹ vai bố, nói như gọi học sinh vào phòng giám thị: "Bố mẹ, vào trong nói chuyện với con chút."

Năm phút sau, hai ông bà ra khỏi phòng, quả nhiên đã nguôi giận.

Tần Quế Anh làm lơ Đỗ Sanh, chỉ gọi Tiểu Mạt Lệ và Kiều Dục Khanh vào bàn ăn.

Dù bị phớt lờ, nhưng Đỗ Sanh vẫn tự nhiên ngồi vào bàn, hai ông bà không lấy bát đũa gắp đồ ăn cho anh thì anh tự đi vào bếp lấy chén đũa, ngoan ngoãn ngồi ăn.

Thịt heo kho tàu béo mềm, thịt kho màu đỏ óng ánh, lưỡi heo trộn lạnh và trứng bách thảo nấu kèm đậu hũ, món nào cũng khiến người ta thèm thuồng.

Tần Quế Anh gắp hai miếng thịt ngon nhất cho Tiểu Mạt Lệ và Kiều Dục Khanh.

Kiều Dục Khanh mỉm cười: "Cảm ơn cô."

Tiểu Mạt Lệ ăn một miếng thịt kho, lớp mỡ tan chảy trong miệng, vị ngọt lan ra đầu lưỡi. Cô bé hài lòng cười tít mắt: "Ngon quá à, còn ngon hơn cả đầu bếp nhà cháu nấu."

Tần Quế Anh cười híp mắt: "Thích thì ăn nhiều vào nhé."

Đỗ Sanh định gắp thịt, nhưng mỗi lần anh gắp món nào thì lập tức bị hai ông bà kịp thời cướp trước, gắp cho ba người kia. Chờ ba cái bát kia đầy ắp, anh mới nghĩ tới lượt mình rồi.

Ai ngờ, Tần Quế Anh gắp thêm một miếng thịt rồi quay đầu ra ban công gọi: "Đại Hắc, lại đây!"

Tia Chớp chạy từ ban công đến, Tần Quế Anh ném miếng thịt vào miệng nó ngay trước mặt Đỗ Sanh.

Tia Chớp sung ⓢ_ướn_🌀 nuốt gọn, vẫy đuôi chờ thêm.

Đỗ Sanh: "..."

Thôi xong, địa vị của anh còn không bằng con chó, bữa cơm này đúng là không nuốt nổi.

Khương Nghiên thương anh, gắp cho anh chút rau xanh vào chén.

Đỗ Sanh cảm động muốn khóc, ôm chén, mắt đỏ hoe.

Vẫn là Nghiên Nghiên của anh tốt nhất.

*

Hải Sinh Nguyệt là một cuốn tiểu thuyết dân quốc dựa trên nguyên mẫu Đỗ Duyệt và Trình Phong, tác giả Tần Nhiên là giảng viên khoa văn Đại học A. Văn phong của Tần Nhiên lão luyện, cốt truyện hấp dẫn, vừa đăng trên trang Tấn Giang đã gây sốt khắp cả nước, trở thành IP hot.

Đỗ Duyệt là một nhà yêu nước, xuất hiện trong nhiều phim ảnh yêu nước. Hơn nữa còn là phụ nữ, cuộc đời thật sự rực rỡ chói sáng. Vì thế nhân vật dựa trên bà xuất hiện không đếm xuể.

Chỉ cần không cải biên quá đáng, nhà họ Đỗ sẽ không can thiệp.

Chuyện tình giữa Đỗ Duyệt và Trình Phong trong lịch sử thì mập mờ, có người nói hai người chỉ quý trọng nhau, cũng có người nói họ là người yêu, từng thề non hẹn biển, lý do cả đời Đỗ Duyệt không gả cũng vì thế.

Hải Sinh Nguyệt dùng tình yêu để khơi dậy lòng yêu nước, không quá Mary Sue, là tác phẩm chất lượng cao.

Cũng vì vậy mà Đạo diễn Lưu rất ưng ý. Thêm nữa, nhà đầu tư lớn nhất là công ty Phim ảnh và Truyền hình Trần Đại, mà Trần Đại lại trực thuộc tập đoàn nhà họ Đỗ, tức đã được ông chủ Đỗ cho phép.

Khương Nghiên nhận lời làm diễn viên đóng thế nên hôm sau đi gặp tác giả Tần Nhiên và mượn sách về đọc.

Việc mời cô là ý của Đạo diễn Lưu Trấn Đình.

Dù từng bị Khương Nghiên làm cho tức giận, nhưng ông ta vẫn không chịu thua. Biết cô là hàng xóm của bạn thân tác giả, ông bèn lập tức nhờ người mời cô, còn bảo không được tiết lộ là ý ông.

Người khác thấy ông mời diễn viên đóng thế mà tốn công sức như vậy thì thấy kỳ lạ, nhưng Đạo diễn Lưu vốn kỹ tính, chính tính cách vạch lá tìm sâu ấy mới tạo nên danh tiếng hiện tại.

Còn 4 ngày mới vào đoàn phim, Khương Nghiên dành 3 ngày ở nhà đọc hết Hải Sinh Nguyệt.

Lúc đầu cô không thể tập trung đọc, cứ bị lạc khỏi mạch truyện. Nhưng sau khi kiên trì đọc vài chương, cô bị cuốn hút bởi văn phong và cách bố cục của tác giả, cuối cùng đã đọc đến tận trang cuối cùng.

Kết thúc truyện khiến mắt cô đỏ hoe, như thể đang chứng kiến câu chuyện của một người khác.

Gấp sách lại, Khương Nghiên nằm trên giường, rất lâu vẫn không thể chợp mắt.

Tối hôm đó, cô đã mơ một giấc mơ.

Cô mơ thấy mình ở Văn Trang, nơi đang bị quân địch bao vây. Mười vạn thường dân và binh lính bị mắc kẹt trong thành. Do cả đường không lẫn đường biển đều bị cắt đứt, sau hơn một trăm ngày bị phong tỏa, tài nguyên trong thành ngày càng cạn kiệt.

Sau lưng Văn Trang là biển, tàu thuyền đã bị phá hủy, người dân trong thành không thể rút lui. Ngoài cổng thành là quân địch đang chờ họ đầu hàng.

Suốt hơn một trăm ngày bị phong tỏa, họ đã nhiều lần giao chiến với kẻ địch, tài nguyên ngày càng thiếu thốn.

Kẻ địch ở bên ngoài, còn cô và Trình Phong ở bên trong nhìn người dân tranh nhau ăn đất sét Quan Âm mà bất lực, đau lòng khôn nguôi.

Trình Phong thà 𝐜♓ế.✞ chứ không đầu hàng, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn dân thường 𝐜-♓ế-ⓣ đói, cuối cùng nghĩ ra một kế: ném ⓑ●⭕●𝖒 doanh trại địch, thu hút hỏa lực để dân thường có thể thoát khỏi thành.

Toàn thành Văn Trang chỉ có một chiếc máy b** ch**n đ** và chỉ có Trình Phong biết điều khiển.

Rạng sáng hôm đó, Đỗ Duyệt giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, lại nghe thấy bên ngoài tiếng pháo nổ ầm trời. Cũng chính hôm đó, cổng thành mở ra, dân thường rời thành, Trình Phong rơi xuống biển.

Trình Phong để lại cho cô một bức thư. Đoạn cuối cùng trong thư, đến nay vẫn khắc sâu trong tâm trí cô:

[Tuy hiện tại Trung Quốc tan tác, nhưng dân tộc có lịch sử năm nghìn năm của chúng ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng khuất phục! Nguyện dùng nhiệt huyết của thế hệ chúng ta, mở ra con đường ánh sáng cho Trung Quốc, để lớp trẻ sau này có thể bước đi trên con đường ấy, nhìn thấy bình minh của ngày mai. A Duyệt, nếu em còn sống mà ra được khỏi thành, nhất định phải thay anh nhìn ngắm non sông này. ]

Cho đến cuối cùng, Trình Phong cũng không để lại cho cô một lời tình cảm mập mờ. Thật uổng công cô đã gần như liều mạng ở lại nơi đó vì anh.

...

Đọc xong nguyên tác "Hải Sinh Nguyệt", Khương Nghiên rốt cuộc cũng hiểu vì sao cháu trai luôn tôn trọng cô lại muốn đầu tư chuyển thể tiểu thuyết này thành phim. Dù đây là một tác phẩm ngôn tình, nhưng không thiếu tinh thần yêu nước, những đoạn miêu tả chiến sĩ đầy nhiệt huyết, khiến cô cũng phải sục sôi.

Có lẽ Đỗ Nam muốn dùng bộ tiểu thuyết này để lấp đầy tiếc nuối giữa cô và Trình Phong.

Nếu tác phẩm này không lấy nguyên mẫu là cô để bịa đặt lung tung, cô sẵn sàng chấm cho nó điểm mười. Tiếc là, chuyện tình cảm mập mờ giữa Đỗ Duyệt và Trình Phong trong truyện không chân thực, nên cô miễn cưỡng chỉ có thể cho bốn điểm.

Ngoại trừ điểm ấy, cô không thể phủ nhận đây là một tác phẩm hay.

*

Ngày gia nhập đoàn phim, Đỗ Sanh rất bận, vừa phải đi học vừa phải họp ở công ty nên không tiễn cô được nhưng anh vẫn nhắn tin ủng hộ suốt hành trình.

[Nghiên Nghiên đến đoàn phim chưa? Mọi người thế nào? Đạo diễn có bắt nạt em không?]

[Nghiên Nghiên, anh thấy mấy tin đồn rồi, nói em bỏ tiền mua vai. Ha ha, cái gì mà bỏ tiền mua vai? Nếu em thích diễn, sau này anh cho em làm nữ chính luôn nhé?]

[Nghiên Nghiên ăn cơm chưa? Anh bảo Tiểu Mạt Lệ đi mua cho em cổ vịt nhà họ Tào ở ngoài khu phim trường rồi, siêu ngon luôn...]

...

Nếu đoạn chat này bị lộ, chắc chắn sẽ làm mù mắt dân mạng.

Dù sao hình tượng của Đỗ Sanh vẫn luôn là "cậu ấm lạnh lùng cáu bẳn".

Tiểu Mạt Lệ mới chỉ học năm nhất đại học, nhưng đã tự học xong chương trình năm hai, đúng là không uổng danh tiếng học sinh xuất sắc. Bây giờ cô bé đang tìm niềm vui trong cuộc sống, ngày nào cũng bám lấy Khương Nghiên.

Cô bé thấy ai làm diễn viên cũng có trợ lý hay quản lý, còn Khương Nghiên thì không, như vậy thật mất mặt nên xung phong làm quản lý cho cô.

Khương Nghiên: ... Niềm vui của thiếu nữ này thật sự là điều cô không hiểu nổi. = =

Hễ Khương Nghiên không có nhà, Tia Chớp lại quậy banh trời, cắn nát chiếc ghế sofa mới của ba mẹ cô. Bất đắc dĩ, Khương Nghiên đành phải dẫn cả Tia Chớp theo đến đoàn phim.

Dẫn theo Tia Chớp và Tiểu Mạt Lệ đến đoàn phim, Khương Nghiên trông cứ như đang chăm hai đứa trẻ nghịch ngợm.

Cảnh quay đầu tiên hôm nay là phân đoạn nữ chính 16 tuổi làm lưu manh, đánh nhau trong sòng bạc rồi bỏ chạy. Vì cơ thể Liễu Minh Nguyệt yếu ớt, sợ bị thương nên ngay cả cảnh đơn giản này cũng đòi dùng diễn viên đóng thế.

Đạo diễn Lưu bực mình, hồi trước khi còn là tân binh, Liễu Minh Nguyệt rất chăm chỉ, đâu có cái kiểu này.

Phó đạo diễn than thở: "Người ta sắp làm bà chủ nhà họ Vân rồi, có nhiều yêu cầu cũng không có gì lạ. Dù sao người ta cũng là ngôi sao có lượng fan đông mà."

Khương Nghiên trang điểm xong bước vào trường quay.

Cô đội mũ rách, mặc quần áo cũ nát, khuôn mặt trắng trẻo đầy đặn lấm bùn. Chỉ cần cô chống nạnh đứng đó, khí chất tiểu lưu manh đã hiện ra rõ rệt. Vậy mà ánh mắt cô lại đẹp cực kỳ, đôi mắt long lanh hút hồn, cực kỳ ăn hình.

Phó đạo diễn nhìn Khương Nghiên qua màn hình, tặc lưỡi: "Lão Lưu, mắt ông chọn người mới thật tốt, gương mặt này đúng là lên hình đẹp thật."

Cảnh quay bắt đầu, Khương Nghiên bị người trong sòng bạc đuổi theo, cô lật bàn, nhặt ghế đánh trả người phía sau. Sau đó khi chạy lên cầu thang, cô sẩy chân, nhưng vẫn bò chạy về phía trước như chó con, né tránh người đuổi theo phía sau.

Cô nhảy từ tầng hai của sòng bạc xuống, trong khoảnh khắc đó thậm chí không chớp mắt, hoàn toàn không có vẻ gì sợ hãi. Tiếp đất hoàn hảo xong, cô còn không quên làm mặt 🍳.𝐮.ỷ trêu đám người trên lầu, vô cùng tinh nghịch.

Chuỗi hành động của cô liền mạch như thể đã từng diễn cả ngàn lần cảnh đánh nhau, bỏ chạy trong băng nhóm.

Vì quá tự nhiên và liền mạch, đạo diễn thậm chí không nỡ hô "Cắt".

Liễu Minh Nguyệt ngồi một bên, bực bội không vui. Chỉ là một diễn viên đóng thế thôi mà, sao lại diễn luôn cả cảnh của cô?

Đã là diễn viên đóng thế thì đừng thể hiện cảm xúc chi tiết như vậy chứ? Cô ta làm vậy là để lấy lòng đạo diễn hay định công khai cướp spotlight đây?

Liễu Minh Nguyệt nhìn chằm chằm vào diễn viên đóng thế đó, cảm thấy quen mắt, bèn hỏi em trai đang che ô cho cô: "Cô ta là ai thế? Trông quen quá."

Liễu Minh Đào nói: "Chị, chị không biết cô ta thật à? Bạn gái thần bí của Đỗ Sanh đó, dạo trước còn nổi một thời vì vụ trừng trị ăn vạ gì đó... Khá dữ dằn đó. Em nghe nói Đạo diễn Lưu mời được cô ấy về làm đóng thế cho chị, tốn không ít công sức đâu. Cũng phải công nhận, nhìn xinh thật."

Chỉ là diễn viên đóng thế thôi mà, tưởng mình là ai? Liễu Minh Nguyệt nhíu mày, cười khẩy: "Tin mấy tin đồn trên mạng? Đỗ Sanh mà lại thích loại người đó ư?"

Liễu Minh Đào im lặng một lúc rồi nói: "Nhưng em thấy bóng lưng cô ta... trông rất giống một người."

"Ai?"

Liễu Minh Đào nhìn quanh, ghé sát tai cô ta nói nhỏ: "Cô gái ngốc mà tụi mình đã chôn trên núi."

Chương (1-124)