Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 027

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 027
Chó dữ
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

Khi con chó ngốc nghếch ngậm viên đá quay lại, Đỗ Sanh đã bế Khương Nghiên lên trực thăng cứu hộ.

Nó ngậm viên đá trong miệng, ánh mắt đầy oán trách nhìn theo chiếc trực thăng đang cất cánh rồi đuổi theo suốt một đoạn đường, cho đến khi bị những tán cây cao lớn che khuất.

Nó ngẩng đầu lên nhìn, sau một hồi mới chán nản nhả viên đá ra, hai tai cụp xuống, mí mắt cũng sụp xuống rồi nằm rạp xuống đất một cách rầu rĩ.

...

Khương Nghiên được đưa về trang viên riêng của ông chủ Đỗ, nơi có đội ngũ y tế cá nhân điều trị cho cô.

Cô ngủ một giấc tỉnh dậy, vết thương do dao chém trên vai đã được băng bó lại.

Cậu nhóc Đỗ Sanh đang ngồi bên giường cô ngủ gật, tay chống cằm, miệng hơi hé phát ra tiếng ngáy nho nhỏ. Vì quá buồn ngủ, đầu anh trượt khỏi tay, đập mạnh vào thành giường gỗ đặc.

Anh đau quá bật ra tiếng "hừ" rồi tỉnh dậy, hốc mắt đỏ hoe nhìn Khương Nghiên.

Khương Nghiên nhíu mày nhìn anh: "Sao mệt thế mà không đi nghỉ? Cái vẻ mặt vô tội này là sao, như thể tôi bắt nạt cậu vậy."

Đỗ Sanh thấy cô nói năng vang dội như cũ thì yên tâm phần nào, chỉ là tâm trạng hơi chùng xuống. Anh nói: "Anh vừa mới mơ một giấc mơ."

"Hả?"

Đỗ Sanh thở dài, giấc mơ đó dường như rất chân thật: "Anh mơ thấy mình lái máy bay, chở em, Tiểu Mạt Lệ và Tề Ngọc. Đột nhiên có một quả đạn pháo bay tới, trúng vào cánh phải, anh rơi xuống biển cùng mọi người. Anh rất lo, muốn cứu em, nhưng ở dưới đáy biển lại càng lúc càng xa em, chỉ có thể mở to mắt nhìn em chìm xuống mà bất lực."

Giấc mơ đó quá chân thật, khiến tim Đỗ Sanh vẫn còn đập mạnh từng hồi.

Khương Nghiên cũng thở dài một hơi, không kiềm được mà đưa tay xoa đầu cậu nhóc này. Tóc anh 〽️ề·m ⓜ·ạ·❗ cọ nhẹ vào lòng bàn tay cô, cảm giác rất dễ chịu.

Y tá đang điều chỉnh bình truyền dịch cho Khương Nghiên liếc trộm cậu chủ nhà họ Đỗ vốn nổi tiếng nóng nảy. Nhưng giờ anh không nổi giận mà còn hơi cúi đầu xuống, giống hệt một chú chó săn to xác đang mong được xoa đầu.

Y tá vẫn còn nhớ ba năm trước, khi Đỗ Sanh ngã ngựa gãy chân, lúc bác sĩ già vỗ đầu anh để an ủi, anh nổi đoá đòi đổi bác sĩ, cảm thấy mình bị xem như chó.

Nhìn lại bây giờ, y tá cảm thấy thật khó tin.

Quả nhiên, thế giới này đánh giá người qua ngoại hình. Y tá lặng lẽ bê khay vật tư y tế ra ngoài, khép cửa lại.

"Bây giờ là thời bình, chuyện trong mơ sẽ không xảy ra nữa."

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh dương buổi sớm phản chiếu trong đôi mắt sáng: "Trung Quốc ngày nay như mặt trời mới mọc, tràn đầy sức sống, ngày càng cường thịnh, không còn cảnh non sông tan nát. Núi sông tươi đẹp đã thay thế những vùng đất tiêu điều năm nào."

Đỗ Sanh chỉ muốn nói với cô rằng trong mơ anh rất quan tâm đến cô.

Nhưng sao cô gái này lại không nắm bắt được trọng tâm thế nhỉ?

Anh lẩm bẩm: "Núi sông tan nát chẳng liên quan đến anh, anh chỉ muốn em sống vui vẻ thôi."

Không ngờ mới một giây trước Khương Nghiên còn dịu dàng, giờ lại trầm mặt xuống, nghiêm nghị quở trách: "Đỗ Sanh, cậu là người Trung Quốc, trong tim nên có tổ quốc!"

Cô gái quát lên như một con sư tử con phát ra tiếng gầm mềm yếu "gừ gừ", thật đáng yêu.

Đỗ Sanh suýt bật cười trước vẻ nghiêm túc của cô, cong mắt dịu dàng dỗ dành: "Được rồi được rồi, anh biết rồi. Anh đã thấy khăn quàng đỏ bay phấp phới trước п.gự.ⓒ em rồi. Sư Tử Nhỏ của chúng ta đúng là thiếu nhi gương mẫu chuẩn mực, anh nhất định sẽ học theo."

Khương Nghiên gật đầu: "Trẻ nhỏ dễ dạy."

Nếu nơi này không phải Mỹ, có lẽ anh thật sự sẽ ra ngoài mua cho cô một chiếc khăn quàng đỏ đeo lên cổ. Cô đúng là hình mẫu thiếu nhi ưu tú, không làm đội viên thì thật đáng tiếc.

Nghĩ đến đó, Đỗ Sanh quay người lại, thầm bật cười.

Khương Nghiên thấy anh quay lưng, vai run run, tưởng anh bị mắng mà buồn lòng nên vội vỗ vai anh an ủi: "Tôi không cố ý quát cậu, chỉ muốn cậu biết là đối với hưng vong của đất nước, người người đều có trách nhiệm."

Đỗ Sanh thật sự không nhịn được nữa, vai rung lên dữ dội, sau đó quay người lại, nhìn cô gật đầu lia lịa. Vì cố nín cười nên mắt anh đỏ hoe.

Khương Nghiên tưởng anh sắp khóc, trong lòng thầm khen ngợi:

Xem ra, cậu chủ Đỗ cũng là một người yêu nước chân chính.

Lúc này, Tiểu Mạt Lệ bưng ly nước trái cây bước vào, đóng cửa lại, đưa nước cho Khương Nghiên rồi ngồi cạnh cô.

Cô bé nói nhỏ: "Những kẻ tấn công chúng ta là tội phạm ℊ1ế*t người đang lẩn trốn, là bọn liều mạng. Chúng nhận được số tiền lớn, đi đường vòng từ phía bên kia núi đến. Anh trai em cho người đến sở cảnh sát điều tra rất nhiều lần nhưng không khai thác được gì. Ba kẻ đó chỉ nói là nhận tiền làm việc, không biết ai là người thuê. Chị Duyệt, lần này là do em liên luỵ chị. Thực ra không cần điều tra cũng biết, chắc chắn là người nhà họ Vân. Còn nữa, em bị tiêu chảy tuyệt đối không phải trùng hợp."

"Ừ." Khương Nghiên kể lại chuyện tối qua có người gửi đồ bơi đến, nhíu mày phân tích: "Kẻ đó muốn mượn tay ông chủ Đỗ để đá chị ra khỏi em. Tiếc là không thành công."

Đỗ Sanh nghe xong lập tức nổi giận: "Tên khốn Vân Dật kia, để tôi đi xử anh ta!"

Anh định đứng dậy thì tay Khương Nghiên đặt nhẹ lên vai anh: "Nóng nảy làm gì? Chưa có chứng cứ, cậu đi gây chuyện thì chỉ thiệt về mình. Không sợ bị bố cậu đánh à?"

"Không sợ."

Anh thật sự không sợ bố đánh, từ nhỏ đến lớn bị đánh mãi quen rồi, da thịt cũng chai lì.

Cùng lúc đó.

Vân Dật đang ngồi trong phòng làm việc của Đỗ Nam, vẻ mặt nặng nề nói: "Chú Đỗ, cháu biết chú muốn nói gì. Tề Ngọc vừa đến tra hỏi cháu rồi. Việc hôm nay không liên quan gì đến chúng cháu cả. Y Y tự mình chuốc họa, chúng cháu không ai bênh con bé. Nếu sự việc hôm nay là do chúng cháu làm, cháu có ngu mới chọn con đường đó, đúng không ạ? Chú là bề trên, cháu hy vọng chú có thể nói giúp vài lời công bằng cho nhà họ Vân."

Mặt mày Vân Dật lo lắng, có phần ủ rũ nhắm mắt lại, dùng tay bóp trán.

Đỗ Nam nhíu mày nghiêm nghị, gật đầu: "Chú biết rồi, cháu đi nghỉ đi."

Lúc này Vân Dật mới đứng dậy, cúi chào Đỗ Nam rồi rời khỏi phòng làm việc.

Trong lòng Đỗ Nam không phải không nghi ngờ, nhưng ông luôn có nguyên tắc của riêng mình. Không nghe lời đồn, chỉ tin chứng cứ trước mắt.

Xét cho cùng, việc này cũng chỉ là chuyện giữa hai nhà, theo lời con trai ông thì không nên nhúng tay vào vũng nước đục này.

*

Phòng của Khương Nghiên nằm ở tầng một. Nửa đêm hôm đó, cô nghe thấy có tiếng "bốp bốp" đập vào cửa ban công bị khóa. Âm thanh rất kỳ lạ.

Cô lập tức cảnh giác, ngồi dậy, cầm lấy con dao gọt trái cây trên tủ đầu giường, dán mắt vào ban công, chầm chậm bước đến.

Cô áp lưng vào tường, dùng mũi dao vén một khe hở rèm, nhờ ánh đèn ngoài sân nhìn ra ban công.

Một con chó Đức tai to đang cào cánh cửa ban công, toàn thân lấm lem, trông như vừa vượt muôn trùng núi non để đến đây.

Nó cào cửa mãi không mở được, cụp đuôi lại, sốt ruột đi vòng vòng tại chỗ, miệng phát ra tiếng rên "gừ gừ".

Cuối cùng có lẽ kiệt sức, nó nằm xuống ban công, cằm đặt lên hai chân trước lông lá, nâng mí mắt lên nhìn vào trong.

Khương Nghiên thấy con vật này thật sự quá đỗi phi thường. Nó lại lần được đến tận đây, chẳng lẽ vượt núi tìm cô để xin ăn?

Cô bật đèn, kéo rèm ra, con chó thấy cô qua lớp kính trong suốt, lập tức mừng rỡ vẫy đuôi, sủa "gâu gâu" gọi cô.

Tiếng sủa vang dội, đầy uy lực.

Cô mở cửa, con chó lập tức lao vào lòng cô, cái đầu lông lá cứ chui vào người cô cọ cọ.

Khương Nghiên không hiểu sao con chó này thấy cô lại kích động như gặp chủ nhân.

Nó đã bị bỏ đói nhiều ngày nên đói đến phát điên, lúc ấy Khương Nghiên là người đã cho nó ăn.

Chủ nhân thật sự của nó là một thợ săn bên ngoài núi, sau khi người đó 𝐜.hế.✝️ đuối, nó trở thành chó hoang, bị ba tên tội phạm kia bắt về huấn luyện.

Ba kẻ đó cố tình không cho nó ăn, dùng sự đói khát để k*ch th*ch bản năng hoang dã của nó, khiến nó tấn công người.

Đó là lý do vì sao nó từng hung dữ với Tiểu Mạt Lệ và Khương Nghiên.

Khương Nghiên đưa bánh mì nguyên cám thừa cho nó, nó lập tức nuốt ngấu nghiến.

Cô vuốt đầu nó, chú chó dữ trở nên ngoan ngoãn, không hiểu sao bộ dạng này lại khiến cô nhớ đến cậu nhóc Đỗ Sanh.

Khương Nghiên quyết định nhận nuôi nó, đặt tên là "Tia Chớp".

*

Hai ngày sau, ba nhà cùng trở về nước. Tề Ngọc lo vết thương Khương Nghiên bị nhiễm trùng nên hoãn lại hai ngày.

Anh cho cô một tháng nghỉ phép có lương.

Ngày Khương Nghiên về nước, Kiều Dục Khanh đích thân ra sân bay đón cô.

Cùng xuống máy bay với Khương Nghiên còn có Tiểu Mạt Lệ, Đỗ Sanh, và cả Tia Chớp.

Tia Chớp bị nhốt trong lồng, được Đỗ Sanh đẩy xe đưa ra, gây chú ý không ít.

Nó vẫn nhớ thù, vẫn nhớ chuyện Đỗ Sanh lừa nó bằng cách ném đá. Suốt chặng đường cứ trợn mắt nhe răng nhìn Đỗ Sanh.

Đỗ Sanh chẳng hề sợ ánh mắt của nó, ngược lại còn trừng lại, đe dọa: "Còn nhìn tao như thế nữa là tao nấu mày lên đấy."

"Gâu gâu!" Tia Chớp gầm gừ như dã thú, dựng lông, khiến người xung quanh sợ hãi tránh xa.

Tiểu Mạt Lệ nhỏ giọng trách: "Anh Sanh, sao anh lại bắt nạt Tia Chớp? Nó đáng thương như thế..."

Khương Nghiên đang đi phía trước ngoảnh đầu lại, Tia Chớp lập tức thu lại ánh mắt hung dữ, đuôi đang dựng như gậy cũng cụp xuống, hai tai cụp lại, ánh mắt tội nghiệp nhìn chủ nhân mới.

Chú chó vừa nãy còn dữ tợn như dã thú, phút chốc hóa thành cún con đáng thương, nhất là đôi mắt ngây thơ vô tội ấy, khiến người khác không khỏi mềm lòng.

Khương Nghiên dừng bước, nhíu mày nói: "Cậu chủ Đỗ, giờ cậu còn thi gan với cả chó cơ à?"

Tia Chớp lập tức phối hợp "gâu gâu" hai tiếng. Tiếng kêu đáng thương đến nhói lòng khiến người nghe muốn bật khóc.

Một người phụ nữ đang đẩy hành lý đi ngang qua, chỉ vào con chó trong lồng nói: "Ôi chao, con chó này trông tội nghiệp quá, bị bệnh rồi à? Mau đưa về khám thử xem, ngồi máy bay lâu thế, nhỡ bị phản ứng độ cao thì sao."

Khương Nghiên vội gật đầu, bước đến, đưa tay vào lồng vuốt cằm chó con, an ủi: "Tia Chớp đừng sợ, có bà nội ở đây, không ai dám bắt nạt con đâu."

Tia Chớp phối hợp ngẩng đầu lên, vẻ mặt tận hưởng vô cùng.

Đỗ Sanh: "..." Khoan đã, con gái bình thường đều tự xưng là mẹ của chó, sao đến chỗ Khương Nghiên lại thành bà nội?

Má nó. Thế chẳng phải anh phải làm ông nội à?

Cái thứ bậc này cứ như trực thăng lao vèo vèo, làm anh có chút chóng mặt.

Tiểu Mạt Lệ thấy anh cứ tức giận với con chó, tức quá giật lấy xe đẩy trong tay anh, lầm bầm: "Anh Sanh, anh phải biết yêu ai yêu cả đường đi chứ? Đến điều cơ bản đó anh còn không làm được mà còn nói thích chị Duyệt? Cái sự thích của anh dành cho chị Duyệt, chưa được một phần ba của em đâu. Hừ."

Đỗ Sanh: "???" Cái gì?

Anh ngơ ngác nhìn Tiểu Mạt Lệ đẩy xe chó đi, chạy đến trước mặt Khương Nghiên khoe khoang công lao, giọng trong trẻo, đáng yêu cực kỳ: "Chị Duyệt, Tia Chớp dễ thương quá đi mất!"

Đỗ Sanh nhìn con chó to đùng trong lồng, trông chẳng khác nào đại ca xã hội đen trong tù, muốn chửi thề.

To tướng thế kia mà dễ thương cái quái gì? Tiểu Mạt Lệ đúng là mù mắt thật rồi!

Con chó này mà còn dễ thương thì chẳng phải anh phải dễ thương tới nỗi bay lên trời à?

Hừ... phụ nữ toàn lật lọng.

*

Từ sân bay đi ra, ba người cùng lên xe của Kiều Dục Khanh.

Đỗ Sanh vừa chui lên xe, Tiểu Mạt Lệ đã bắt đầu vạch trần: "Anh Sanh, chẳng phải anh có xe à? Sao cũng chen lên đây làm gì?"

Khương Nghiên, Tiểu Mạt Lệ, Tia Chớp ngồi ghế sau, Đỗ Sanh ngồi ghế phụ cùng Kiều Dục Khanh. Anh thắt dây an toàn, mặt không cảm xúc nói: "Tiết kiệm xăng."

"Anh? Tiết kiệm xăng?" Tiểu Mạt Lệ không tin nổi.

Đỗ Sanh liếc tình địch bên cạnh, lại nhìn con chó to như đầu gấu mafia qua gương chiếu hậu, lạnh nhạt nói: "Cái đó gọi là tề gia trị quốc, trẻ con như em biết gì."

Xe chạy lên cầu vượt, Kiều Dục Khanh quan sát Khương Nghiên qua gương chiếu hậu, lên tiếng: "Tiểu Duyệt, mấy hôm trước có một người bạn đến nhà anh chơi, biết em là hàng xóm của anh, muốn nhờ em giúp đóng thế võ thuật cho một bộ phim, không biết em có hứng thú không?"

"Wow, giáo sư Kiều, bạn anh không phải là Đạo diễn Lưu nổi tiếng đấy chứ?" Tiểu Mạt Lệ vừa xoa đầu Tia Chớp vừa hỏi.

Kiều Dục Khanh cười đáp: "Không phải, bạn anh tên là Tần Nhiên, là tác giả nguyên tác kiêm biên kịch của Hải Sinh Nguyệt. Câu chuyện này được cải biên từ chuyện tình của nữ anh hùng Đỗ Duyệt và Trình Phong. Anh là cố vấn lịch sử cho bộ tiểu thuyết này. Tiểu Duyệt, em cũng am hiểu lịch sử dân quốc, không chỉ sùng bái Đỗ Duyệt mà còn trùng tên với cô ấy, anh thấy em rất thích hợp đóng thế võ thuật cho nữ chính."

Yêu đương cái quái gì với Trình Phong chứ, Khương Nghiên âm thầm mắng thầm trong lòng.

"Thích hợp cái rắm, để Sư Tử Nhỏ nhà chúng tôi đi đóng thế cho loại người như Liễu Minh Nguyệt ấy à? Mẹ nó chứ, Liễu Minh Nguyệt có tư cách ư?" Tuy Đỗ Sanh không biết rõ chuyện Liễu Minh Nguyệt đã làm với Khương Nghiên, nhưng biết Khương Nghiên bị nhà họ Vân đuổi khỏi nhà lúc rạng sáng, thì cái cô Liễu đó chắc chắn có liên quan rất lớn.

Nếu không phải Vân Dật cắm sừng Khương Nghiên để ở bên cái cô Liễu này, cô gái ngốc nghếch đó có bị đuổi đi không? Anh ghét nhất là việc người thứ ba như vậy mà lại được tẩy trắng, nhận nhiều lời khen trên mạng.

Nếu đối phương là đàn ông, anh đã sắn tay áo lên đánh từ lâu rồi. Dĩ nhiên, hồi đó anh cũng chẳng ít lần đánh Vân Dật.

Khương Nghiên không đáp, Kiều Dục Khanh lại nói: "Đúng lúc em đang nghỉ phép một tháng, cảnh quay đóng thế võ thuật chưa đến một tháng là xong. Bộ phim này là siêu IP*, đạo diễn nổi tiếng, vốn đầu tư lớn. Em giờ cũng là hotgirl mạng, phim này có thể giúp em giữ vững độ hot."

[*]Siêu IP = IP (Intellectual Property) nổi tiếng + lượng fan đông đảo + giá trị khai thác cao + khả năng chuyển thể đa dạng

Độ hot chính là tiền, cái này Khương Nghiên hiểu.

Nhưng cô không hề quan tâm đến độ hot, càng không để ý danh tiếng gì đó.

Khương Nghiên im lặng một lúc, sau đó cong mày cười, giọng vừa mềm vừa nhỏ: "Được thôi."

Đỗ Sanh: "..." Tự đi tìm khổ à?

Anh nhìn qua gương chiếu hậu, nhìn gương mặt còn non nớt của Khương Nghiên. Cô cong mày cười lộ ra hai cái răng nanh nhỏ đáng yêu.

Khi cười, má cô trắng nõn hồng hào, trông vừa ngây thơ vừa đáng yêu. Nhưng đôi mắt kia lại sắc bén đến kỳ lạ, khiến anh không sao nhìn thấu.

---------

Lời tác giả muốn nói:

Bà cố tỏ vẻ ngoan ngoãn xoa tay, chuẩn bị đi đánh người. Không đánh được cặn bã thì đánh người thứ ba cũng được (:з" ∠)

Chương (1-124)