Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 112

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 112
Ngoại truyện - Kiếp trước 04
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

"Đủ rồi." Anh nắm lấy tay cô gái đang cầm dao găm, nuốt nước bọt nói: "Anh sẽ chịu trách nhiệm với em."

Đỗ Duyệt dùng sức đè dao xuống, nhưng sức của đàn ông quá mạnh, cô không địch lại được nên đành phải buông tay nhận thua.

Cô mặc lại quần áo, lạnh nhạt nói: "Không cần anh chịu trách nhiệm. Nếu anh mà dám tiết lộ nửa lời chuyện hôm nay thì bất kể anh là ai, tôi cũng sẽ lấy cái mạng chó của anh."

Trình Phong nghiêng mặt nhìn cô gái hung dữ, không nhịn được bật cười, đưa tay xoa đầu cô: "Miệng thì như dao kiếm nhưng tim lại mềm như đậu hũ."

Cô hất tay anh ra: "Cút."

Trình Phong không giận, vẫn xem cô như một cô gái nhỏ: "Anh không biết vì sao em theo Lâm Đồ, nhưng em là bạn của Trình Phong này. Chỉ cần em lên tiếng, anh nhất định có thể cho em một cuộc sống khác."

"Trình Phong, anh thật sự tự cho mình là đúng." Đỗ Duyệt cắm con dao vào đất, nói: "Bảy tuổi tôi đã làm ăn mày, sau đó suýt bị bọn buôn người bắt gả cho một lão già sáu mươi tuổi làm vợ bé. Vào lúc tôi tuyệt vọng nhất, chính sư phụ đã giới thiệu tôi vào Thanh Bang rồi mới có Đỗ Duyệt của hôm nay. Cái người mà anh cho là kẻ xấu, mỗi tháng đều quyên tiền và quyên gạo cứu tế dân nghèo. Cái người anh cho là kẻ ác đã cứu những đứa trẻ mồ côi không chốn dung thân như chúng tôi. Người anh cho là kẻ ác ấy, không hề chê tôi là con gái. Tôi không biết thế nào là thiện hay ác, nhưng tôi biết ơn. Tôi không biết phân biệt ai là người tốt hay kẻ xấu, nhưng tôi biết, trong thời loạn thế này, người có thể để tôi sống tiếp chính là Phật sống."

Trình Phong ngẩn người nhìn cô.

Đỗ Duyệt cười lạnh một tiếng: "Hạng cậu ấm nhà giàu như anh, sao có thể hiểu được nỗi khổ chốn nhân gian?"

Trình Phong nhìn cô, không biết phải nói gì. Sau một hồi im lặng, anh hỏi: "Em biết mục đích lần này anh trở về là gì không?"

"Không biết, cũng không muốn biết."

"Là để giúp đất nước của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn." Anh đáp.

"Thời đại quân phiệt đã qua, nay là thời dân quốc. Có Chu Thụy Thanh ở đó, chẳng cần anh phải lo chuyện nước non. Ông ta sẽ tự khiến quốc gia này trở nên tốt hơn."

"Chu Thụy Thanh?" Trình Phong cười lạnh, ánh mắt đầy khinh thường.

Đỗ Duyệt liếc anh: "Sao? Chu Thụy Thanh là anh rể anh, anh còn khinh thường cả anh rể mình à?"

Chị họ Mạnh Tiêu Vân của Trình Phong là vợ của Chu Thụy Thanh. Mà Chu Thụy Thanh và vợ của ông ta, luôn vô cùng â.ռ á.❗ trước mặt người đời.

Chu Thụy Thanh từng công khai nói rằng, phu nhân của ông ta đáng giá hơn hàng chục quân sư, đủ để thấy tài năng của bà ta.

Tia Chớp với tư cách là một chú chó xuyên không, tất nhiên cũng từng nghe về Mạnh Tiêu Vân, bà ta là nhân vật nổi bật trong lịch sử cận đại, được mệnh danh là "Đệ nhất phu nhân thời dân quốc".

Dường như Trình Phong có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể nói ra. Quần áo trên người anh đã được hong khô, anh cởi xuống phủ lên vai cô: "Em nghỉ một lát đi, anh với Tia Chớp canh gác đêm nay cho em."

Đỗ Duyệt nhìn chiếc áo anh khoác lên vai mình, sững người một lúc.

Sau đó lại gỡ xuống, ném lại cho anh: "Không cần." Nói rồi cô gối đầu lên thân Tia Chớp, nằm ngủ bên đống lửa.

Tia Chớp ngáp một cái, cuộn mình lại, dùng mõm cọ nhẹ lên đầu Đỗ Duyệt, rồi cũng yên tâm ngủ thiếp đi.

Trình Phong không ngủ, cũng không thấy buồn ngủ. Chỉ đợi Đỗ Duyệt ngủ say, anh lại lấy áo khoác của mình đắp lên người cô như cái chăn.

Sáng sớm hôm sau, Tề Tam và người của nhà họ Trình tìm thấy họ.

Trên đường đưa họ về nhà họ Trình, Tề Tam cứ cảm thấy ông chủ nhà mình có gì đó là lạ, như thể chỉ sau một đêm, bỗng nhiên mập lên không ít?

Trình Phong nhận ra ánh mắt dò xét của Tề Tam dành cho Đỗ Duyệt, lập tức bế bổng Tia Chớp đang nằm dưới chân cô lên rồi đặt nó lên ռℊ·ự·𝐜 cô, che đi b* ng*c vừa mới "phát triển".

Tề Tam ngạc nhiên: "Sao Tia Chớp lại chảy Ⓜ️á-ⓤ mũi thế?"

Tia Chớp "..."

Trình Phong: "......"

*

Sau chuyện lần này, cuối cùng họ cũng lôi được tên gián điệp giấu trong bóng tối ra ngoài. Đỗ Duyệt không hề nương tay, chặt cả hai tay của hắn rồi ném xuống sông.

Khi Trình Phong biết được sự tàn nhẫn của cô, lập tức tìm đến lý luận: "Một cô gái như em không thể 𝐠*i*ế*✞ ít người đi một chút à?"

"Cậu Trình, tôi chưa bao giờ chủ động gây sự với ai. Là bọn họ muốn 𝖌*ℹ️ế*𝐭 tôi."

Trình Phong: "Nếu không phải trước đó em g-𝒾-ế-𝖙 bố hắn, thì sao Lưu Tranh lại tìm em ⓑ·á·o т♓·ù?"

Đỗ Duyệt chẳng buồn tranh cãi, quay sang hỏi Tề Tam: "Thu dọn xong chưa? Đỡ bác tôi dậy, hôm nay chúng ta về Thượng Hải."

"Vâng."

Trình Phong vốn tính cắt đứt hoàn toàn với cô từ đây, nhưng anh lại không đành lòng nhìn một cô gái trẻ tiếp tục đi vào con đường tội lỗi. Cô còn nhỏ, lại thông minh, vẫn còn có thể cứu vãn.

Vì muốn cứu cô khỏi biển khổ, Trình Phong cũng đi theo về Thượng Hải.

Sau khi đến Thượng Hải, ngày ngày anh theo Đỗ Duyệt ra vào quán trà Minh Nguyệt, uống trà nghe hát, không thấy cô 🌀❗ế-𝖙 người nữa.

Trình Phong tưởng rằng cô đã cải tà quy chính, nhưng không ngờ đến ngày thứ sáu, cô lại g**t ch*t Lưu Tranh trong một phòng riêng.

Khi anh xông vào thì đã muộn, chỉ còn lại xác ⓒ*♓ế*т của Lưu Tranh.

Trình Phong túm lấy cổ áo cô, mắt đỏ rực: "Em thật sự điên rồi."

"Cậu Trình, anh thấy rồi đấy, tôi chính là người như vậy." Đỗ Duyệt hất tay anh rồi đẩy anh sang bên, lạnh lùng nói: "Nếu tôi không ɢ*𝒾*ế*🌴 hắn, ngày mai hắn sẽ 🌀❗ế●t tôi. Không phải anh luôn nói rằng muốn cứu tôi khỏi bể khổ à? Vậy tôi hỏi anh, nếu hắn chĩa súng vào đầu tôi, anh có dám 𝐠ïế_✞ hắn không?"

Trình Phong nhíu chặt mày.

Đỗ Duyệt mỉm cười nói: "Anh nhất định sẽ 🌀*ı*ế*𝖙 thay tôi đúng không? Vậy thì, tôi tự mình ℊ𝒾ế.t hắn, có gì khác nhau?"

"Thế giới này vốn là như vậy, kẻ yếu bị kẻ mạnh nuốt chửng, lý lẽ đó, chẳng phải anh nên hiểu rõ nhất à?"

Trình Phong nhìn cô, trán nổi gân xanh: "Đỗ Duyệt, em thật sự là ác ma, vô phương cứu chữa rồi."

Nói xong, anh phẫn nộ rời khỏi quán trà.

Đỗ Duyệt quay lại chỗ ngồi xem hát, tiếp tục uống trà, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Cô bảo người đổi trà thành rượu, uống hết ly này đến ly khác.

Tia Chớp thấy tâm trạng cô không tốt, đi đến dùng móng vỗ nhẹ lên đầu gối cô, nhưng cô không hề để tâm.

Tia Chớp lại lắc đuôi, lại đi đến trước mặt Tề Tam, dùng móng vỗ vỗ lên đầu gối anh ta và nhìn anh ta bằng ánh mắt đáng thương.

Thường ngày Tề Tam chưa từng dám trái lời chủ nhân, nhưng lần này anh ta thật sự không nhịn được nữa. Anh ta bước đến, giật lấy ly rượu trong tay cô: "Cậu Đỗ, tôi nhìn ra được cậu để tâm đến cậu Trình. Cậu có thể đi giải thích với cậu ấy mà."

"Giải thích? Tôi có gì để giải thích? Chẳng phải tôi chính là một kẻ ⓜ-á-u lạnh ℊ*1*ế*ⓣ người không chớp mắt à?"

Tề Tam nhíu mày: "Cậu Đỗ, tôi biết cậu thích cậu Trình. Tôi cũng thấy rõ, cậu Trình rất quan tâm cậu."

"Anh nói bậy gì đó!"

"Cậu Đỗ, tôi biết cậu là con gái..."

"Xoảng" một tiếng, ly rượu bị Đỗ Duyệt bóp nát. Cô ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn anh ta: "Cút."

Tề Tam nhún vai, vẫy tay với Tia Chớp rồi rời khỏi quán trà.

Tề Tam và Tia Chớp đuổi theo Trình Phong, một người một chó chặn trước mặt anh.

Tia Chớp cắn chặt lấy vạt áo của Trình Phong không cho đi, còn Tề Tam thì giữ chặt cánh tay anh nói: "Cậu Ba Trình, nếu cậu hiểu được nội tình sự việc thì sẽ không trách cậu chủ của chúng tôi ra tay ɢ·ℹ️ế·т người đâu. Đi, tôi dẫn cậu đến một nơi."

Trình Phong đi theo Tề Tam đến Thúy Hồng Lầu, kỹ viện lớn nhất Thượng Hải.

Đến cổng, anh dừng lại, mặt mày nghiêm nghị: "Anh đưa tôi đến cái nơi như thế này à?"

Tề Tam kéo anh đi vào: "Đi thôi."

Hai người vừa vào cửa, bà chủ dẫn theo một nhóm cô nương vây quanh, Tề Tam quát một tiếng, các cô nương lập tức tản ra.

Tề Tam kéo Trình Phong lên tầng hai, dẫn thẳng vào phòng của Lam Mạt Lệ.

Lam Mạt Lệ đang luyện đàn tỳ bà, vừa thấy là Tề Tam thì đứng dậy nghênh đón: "Anh Tam, sao ngài lại đến? Cậu chủ Đỗ đâu?"

Tề Tam nói: "Em kể cho anh ta nghe đi, vì sao cậu chủ Đỗ lại 🌀.ⓘ.ế.† Lưu Đạo Thành."

Lưu Đạo Thành chính là bố của Lưu Tranh.

Lam Mạt Lệ là đệ nhất mỹ nhân nổi tiếng ở Thượng Hải, biểu diễn đàn hát ở Thúy Hồng Lầu, bán nghệ không bán thân. Mấy tháng trước, Lưu Đạo Thành dựa vào việc mình có tiền, muốn cưới Lam Mạt Lệ làm vợ bé rồi bị cô ấy từ chối nên sau đó dẫn người đ-á-п-♓ ⓒ♓-ế-† mấy người phục vụ trong Thúy Hồng Lầu.

Không chỉ vậy, Lưu Đạo Thành còn bắt cóc đứa em gái bị mù của Lam Mạt Lệ, lão cầm thú đó làm nhục cô em để ép Lam Mạt Lệ khuất phục. Em gái cô ấy đã nhảy hồ tự sát để bảo vệ chị gái.

Lưu Đạo Thành có chút thế lực ở Thượng Hải, không ai dám đụng vào. Có người khuyên Lam Mạt Lệ đi cầu xin cậu chủ Đỗ, trong mấy nhân vật lớn ở Thượng Hải, chỉ có cậu chủ Đỗ là chịu đứng ra vì những người thấp cổ bé họng như họ.

Thúy Hồng Lầu không phải địa bàn của Đỗ Duyệt, xử lý chuyện này thực ra không hợp lý.

Lam Mạt Lệ và bà chủ dày mặt đến cầu xin Đỗ Duyệt, vốn tưởng rằng cô sẽ không quan tâm, không ngờ sau khi hiểu rõ đầu đuôi sự việc, cô lại gánh lấy chuyện này.

Vài ngày sau, cô dẫn người đến Thúy Hồng Lầu chống lưng cho Lam Mạt Lệ, khi Lưu Đạo Thành đến cướp người thì bị Đỗ Duyệt ngăn chặn.

Lưu Đạo Thành nổi giận, tính bắt Lam Mạt Lệ, còn muốn dùng dao rạch mặt cô ấy. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, Đỗ Duyệt nổ súng đã bắn 🌜_ⓗế_🌴 Lưu Đạo Thành.

Dù sao Lưu Đạo Thành cũng là nhân vật có tiếng ở Thượng Hải, 𝐠1*ế*✞ ông ta xong, Đỗ Duyệt phải tốn không ít công sức mới dàn xếp ổn thỏa.

Còn Lưu Tranh y như cha mình, là một tên cặn bã, cấu kết với người Nhật ⓖ*1ế*ⓣ hại quan chức cấp cao Thượng Hải, ↪️.𝖍.ế.𝖙 là đáng.

Tề Tam nói: "Cô chủ chưa bao giờ ℊℹ️.ế.t oan người nào, những kẻ cô ấy 𝖌𝖎*ế*т đều là rác rưởi, cặn bã. Cô ấy có nguyên tắc, không 𝖌.ïế.† bừa, nhưng có thù tất báo. Cậu Ba Trình, anh quen biết cô ấy những ngày qua, hẳn cũng hiểu đôi chút con người cô ấy rồi chứ? Vì một kẻ cặn bã mà trở mặt với cô ấy, không đáng đâu."

Đỗ Duyệt chưa bao giờ nói cho Lam Mạt Lệ biết mình là phụ nữ, nhưng có lần cô uống say ở đây, Lam Mạt Lệ vô tình phát hiện ra bí mật đó.

Lúc này, nhìn thấy Trình Phong tuấn tú, chính trực, cô ấy cũng đoán ra đôi chút. Lam Mạt Lệ cũng lên tiếng khuyên: "Cậu Ba Trình, tôi không biết giữa anh và cô chủ Đỗ có hiểu lầm gì, nhưng nhân phẩm của cô ấy, chỉ cần anh chịu tìm hiểu một chút là sẽ biết rõ. Cách cô ấy làm việc, đối đãi với người khác, bất kỳ ai từng tiếp xúc đều rõ. Đừng nghe những lời đồn bên ngoài, người muốn cô ấy 🌜.𝐡.ế.𝖙 ở Thượng Hải này không ít đâu."

Sau khi biết được đầu đuôi sự việc, Trình Phong hiểu ra mình đã hiểu lầm Đỗ Duyệt.

Tối hôm đó, anh đến quán trà tìm Đỗ Duyệt để xin lỗi.

Trà lâu vắng tanh, Đỗ Duyệt say khướt lại đột nhiên xuất hiện trên sân khấu, vừa hát "Quý Phi say rượu", vừa uống từng ngụm rượu lớn.

Trình Phong lao lên sân khấu giật lấy ly rượu của cô, nhỏ giọng nói: "Đừng uống nữa."

"Đồ khốn, cút!" Đỗ Duyệt đẩy anh ra, định giành lại ly rượu.

Trình Phong thấy cô đã say đến thế, không quan tâm cô có đồng ý hay không, bế bổng cô lên rồi đi thẳng ra ngoài, lên xe.

Tề Tam mở cửa xe cho họ, mấy anh em đứng cạnh nhìn mà há hốc mồm.

Cái... cái gì thế này? Cậu chủ bị một ông chủ lớn bế lên xe... kiểu công chúa?

Tề Tam đuổi tài xế xuống, tự mình làm tài xế đưa họ về Đỗ Công Quán.

Đỗ Duyệt say đến mềm nhũn, ngã vào người Trình Phong, miệng còn lẩm nhẩm hát.

Trình Phong hỏi: "Cô ấy sao vậy?"

"Còn không phải vì anh làm tổn thương lòng cô ấy à?" Tề Tam hừ lạnh: "Hôm nay là ngày giỗ của một người anh em tốt của cô ấy, vốn đã buồn rồi mà anh lại còn nói những lời đó, càng khiến cô ấy đau lòng hơn. Cô chủ không phải người biết biểu đạt cảm xúc, cho dù bị hiểu lầm cũng không thích giải thích. Cô ấy luôn cho rằng, người tin cô ấy thì không cần cô ấy phải giải thích. Tôi nhìn ra được cô ấy rất để tâm đến anh, nếu không đã chẳng vì mấy lời của anh mà biến thành ra nông nỗi này."

Trong lòng Trình Phong tràn đầy hổ thẹn.

Về đến Đỗ Công Quán, Trình Phong tự mình chăm sóc cô, đ·ú·🌴 canh giải rượu, dùng nước đá chườm mặt cho cô.

Đỗ Duyệt tỉnh rượu, thấy anh thì tỏ vẻ lạnh lùng: "Chẳng phải anh đã đi rồi à? Còn quay lại làm gì?"

"Anh đã gặp Lam Mạt Lệ, cô ấy kể hết rồi." Trình Phong áy náy nhìn cô: "Là anh chưa tìm hiểu rõ mọi chuyện, xin lỗi, anh rút lại những lời trước đó, em có thể tha thứ cho anh không? Chúng ta còn có thể làm bạn chứ?"

Đỗ Duyệt chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, không trực tiếp trả lời, chỉ nói: "Tôi muốn uống nước."

"Được, anh đi rót cho em." Trình Phong lập tức đi rót nước.

Đỗ Duyệt uống nước xong, nói: "Ngày mai quán trà Minh Nguyệt có vở "Bá Vương Biệt Cơ", tôi bao cả quán, anh đi cùng tôi."

"Được." Trình Phong không do dự đồng ý.

Đỗ Duyệt còn nói: "Chỉ có anh và tôi."

"Hả?" Trình Phong sững người, vội đáp: "Vậy thì mai anh bao trà, coi như xin lỗi. Hơn nữa, để cho một cô gái như em mời anh nghe hát thì không ổn."

Đỗ Duyệt: "Được."

Trình Phong đi ra từ phòng Đỗ Duyệt, Tề Tam hỏi: "Sao rồi? Cô chủ tha thứ cho anh chưa?"

Trình Phong lắc đầu: "Cô ấy không nói. Nhưng cô ấy hẹn tôi đi nghe hát, chỉ hai chúng tôi, vậy có tính là tha thứ không?"

Tề Tam liếc mắt nhìn anh, Tia Chớp cũng sủa "gâu gâu".

Tề Tam hỏi anh: "Anh biết mai là ngày gì không?"

"Lại là ngày giỗ của anh em nào đó của cô ấy à?"

"Phì phì phì! Ngày mai là sinh nhật của cô ấy." Tề Tam giải thích: "Cô ấy có hai ngày sinh nhật, một cái công khai, một cái bí mật. Hằng năm vào ngày này, cô ấy sẽ đến rạp hát nghe hát bài 'Bá Vương Biệt Cơ' và không nói gì suốt cả ngày. Năm nay lại mời anh, cho thấy anh có vị trí quan trọng trong lòng cô ấy."

Chương (1-124)