Ngoại truyện - Kiếp trước 03
| ← Ch.110 | Ch.112 → |
Trình Phong lái xe xông ra khỏi vòng vây, đạn bắn vào xe phát ra những tiếng "đoàng đoàng đoàng".
Chiếc xe chạy được một đoạn, tiếng súng dần ngừng lại, nhóm cướp bất ngờ xuất hiện kia cũng dần rút xa. Cuối cùng Trình Phong cũng thở phào, ngồi thẳng người, tiếp tục lái xe chậm rãi về phía trước rồi quay đầu hỏi cậu thiếu niên đang ngồi xổm ở ghế phụ: "Cậu không sao chứ?"
Đỗ Duyệt ngồi thẳng dậy, lạnh lùng liếc nhìn anh một cái, không nói gì, chỉ chìa tay ra với Tề Tam ở ghế sau.
Tề Tam đặt lại khẩu súng vào tay cô, thở phào nói: "Cậu Đỗ, lần sau cậu nên dẫn theo anh em cùng đi, nguy hiểm quá."
"Bọn chúng là ai?" Trình Phong tập trung lái xe, hỏi cô.
Đỗ Duyệt cúi đầu nghịch khẩu súng, vừa làm vừa đáp: "Không biết."
Trình Phong thấy cô lại nghịch súng, sợ cô vô tình bóp cò nên một tay cầm vô lăng, tay kia vươn sang định giật súng, nhưng lại bị cô vỗ vào mu bàn tay, thậm chí còn chĩa thẳng khẩu súng vào thái dương anh.
Trình Phong tiếp tục lái xe, không chút sợ hãi.
"Cậu không sợ 🌜♓ế*† à?" Đỗ Duyệt hỏi anh.
Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng, không chút dao động cảm xúc, trông đầy nghĩa khí: "Cậu sẽ không ℊ𝒾ế.𝐭 tôi."
Anh thậm chí còn nghi ngờ cô không biết dùng súng, thậm chí nghi ngờ cô chỉ là con rối của Tề Tam, Lâm Đồ và những người khác. Về phần tại sao bọn kẻ ác kia lại chọn một thiếu niên yếu ớt như vậy làm con rối, anh nghĩ mãi cũng không hiểu.
Đỗ Duyệt thu súng lại, ngồi yên, cảnh cáo anh: "Lần sau đừng cướp súng của tôi nữa. Cậu biết người cuối cùng giật súng của tôi có kết cục ra sao không?"
"Thế nào?" Trình Phong vẫn lái xe.
Đỗ Duyệt: "Ⓒ𝖍-ế-† rồi."
Gương mặt lạnh như tiền của Trình Phong cuối cùng cũng hiện lên nụ cười.
Đỗ Duyệt hỏi anh: "Cậu cười cái gì?"
"Không có gì." Trình Phong vươn tay xoa đầu cô, nói: "Chuyện hôm nay cậu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cậu, điều tra rõ xem ai là kẻ muốn 𝐠❗*ế*✝️ cậu."
"Không cần phiền cậu, tôi sẽ bảo Tề Tam đi điều tra."
Tề Tam ở ghế sau cuối cùng cũng không nhịn được chen lời: "Cậu Ba Trình, không có chuyện gì mà cậu chủ tôi không điều tra ra ở Thượng Hải này, khỏi cần cậu bận tâm."
Ba người trong tình trạng vô cùng nhếch nhác trở về Đỗ Công Quán.
*
Ngay buổi tối hôm sau, khi Đỗ Duyệt đang ngủ, bỗng một nhát dao bổ thẳng xuống.
Cô lập tức nghiêng người tránh né, rút con dao ngắn từ dưới gối ra đ*â*𝐦 ngược lại. Nhưng mà người kia biến mất rất nhanh, thoáng cái biến mất khỏi căn phòng.
Đỗ Duyệt cầm dao găm, đi vài bước trong phòng, lúc này Tề Tam và những người khác nghe thấy động tĩnh nên xông vào.
"Cậu Đỗ, cậu không sao chứ?"
Cô lắc đầu, ra hiệu không việc gì.
"Cậu Đỗ! Cậu bị thương rồi!"
Lúc này Đỗ Duyệt mới phát hiện, cánh tay mình bị chém một nhát. Nếu không có vết thương trên tay, nhớ lại cảnh vừa rồi, thậm chí cô còn nghi ngờ đó là ảo giác, chỉ là một cơn ác mộng.
Cô kể lại tình huống vừa rồi với Tề Tam, anh ta lập tức phất tay ra hiệu cho những người khác rời đi trước.
Anh ta nói với Đỗ Duyệt: "Cậu Đỗ, bọn em đã điều tra rõ chuyện hôm qua rồi, là người của Lưu Tranh. Ba năm trước cậu 🌀-𝖎ế-✞ bố hắn vì bảo vệ ông chủ Lâm, giờ hắn tập hợp thế lực để 𝒷á·🅾️ 𝖙♓·ù."
"Con trai ông ta?" Đỗ Duyệt hỏi.
Tề Tam: "Phải. Con trai ông ta vừa du học Nhật Bản về nước, phía sau còn có người Nhật chống lưng. Em nghe nói bên Nhật có vài cao thủ ninja, giỏi ngụy trang. Người vừa rồi đột nhiên biến mất, nếu em đoán không sai, chắc chắn là ninja. Bọn em đã điều tra được rồi, ngày mai Lưu Tranh sẽ đi nghe hát ở quán trà Minh Nguyệt, có cần anh em đến đó không?"
Đỗ Duyệt nhíu mày, đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, giơ tay ra hiệu cho Tề Tam im lặng.
Tề Tam cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài cửa sổ.
Đỗ Duyệt cho anh ta một ánh mắt, Tề Tam lập tức núp sau giường, rút súng, nhắm vào hướng cửa sổ.
Cửa sổ bị đẩy ra, Trình Phong nhảy từ bên ngoài vào. Thân thủ anh ta không tệ, nhanh chóng lao đến trước mặt cô, bịt miệng cô lại, ra hiệu "suỵt":
"Đừng kêu, là tôi, Trình Phong."
Đỗ Duyệt: "..." Ai nói cho anh biết là tôi sẽ kêu?
Trình Phong nắm chặt cổ tay cô, nói: "Đi thôi, người của anh cả tôi đã bao vây bên ngoài, cậu đi với tôi rời khỏi đây."
"Hả?"
Thấy cô không muốn đi, Trình Phong nhíu chặt mày, nói: "Tôi biết bản chất cậu lương thiện, chỉ là con rối của Lâm Đồ, Tề Tam và bọn xấu xa kia. Cậu đi theo tôi, từ nay về sau, Lâm Đồ tuyệt đối không dám sai khiến cậu làm chuyện xấu nữa."
Đỗ Duyệt nhíu mày.
Tề Tam trốn sau giường: "..." Vậy rốt cuộc cậu chủ đã nhịn thế nào mà không bắn nát đầu anh ta?
Trình Phong 𝐬_𝐢_ế_✞ c_h_ặ_† tay cô, kéo cô về phía cửa sổ: "Mau đi thôi."
Đỗ Duyệt: "..."
Thấy vẻ mặt cô nghiêm trọng, Trình Phong vội nói tiếp: "Tôi đã đưa chó và bác của cậu lên xe rồi, đi thôi, tôi sẽ đưa cậu đến Hàng Châu."
Đỗ Duyệt: "..."
Nghĩ đến chuyện tối nay và những gì xảy ra ở Long Kiều, cô đoán rất có thể trong nhà có nội gián. Bây giờ cô và bác ở lại Đỗ Công Quán lại càng không an toàn, chi bằng đưa bác đến Hàng Châu dạo một vòng, xem như đi du lịch.
Trình Phong kéo mạnh một cái, cô trèo qua cửa sổ rời đi.
Tề Tam nhìn chủ nhân nhà mình trèo cửa sổ rời đi cùng Trình Phong, trong lòng vô cùng phức tạp. Từ sau khi Trình Phong xuất hiện, hành vi và thái độ của cậu chủ ngày càng kỳ quái.
Xe của Trình Phong đỗ ở cửa sau. Sau khi lên xe, Đỗ Duyệt thấy quả nhiên bác và con chó đen lớn đã ngồi sẵn bên trong.
Cô đặt tên cho con chó đen này là "Tia Chớp".
Bác cô nghe thấy cô lên xe thì nắm tay cô, hỏi: "A Duyệt, nghe nói cậu Trình muốn đưa chúng ta đến Hàng Châu chơi, không biết khi nào mới về?"
Đỗ Duyệt vỗ tay bác, dịu dàng nói: "Chơi chán thì về thôi ạ."
Để dụ nội gián lộ diện, Đỗ Duyệt không cho người đi tìm Lưu Tranh ngay mà để Tề Tam tung tin rằng cô sẽ đến Hàng Châu.
Khi đến Hàng Châu, Đỗ Duyệt ở lại phủ của anh thứ hai của Trình Phong.
Anh hai của anh ta là Trình Lang, người giàu nhất vùng Giang Chiết, một triệu phú, dinh cơ lộng lẫy khỏi phải nói. Từ sau khi Đỗ Duyệt chuyển vào, ngày ngày Trình Phong dẫn cô dạo chơi khắp Hàng Châu, thậm chí còn hỏi cô thích làm việc gì để anh sắp xếp công việc cho.
Đỗ Duyệt chớp đôi mắt to nhìn anh: "Tôi không biết chữ, làm sao tìm được việc?"
Trình Phong gần như bị đôi mắt trong veo của thiếu niên mê hoặc, sững người trong giây lát rồi đập tay một cái, nói: "Vậy anh dạy cậu học chữ."
Đỗ Duyệt gật đầu: "Vậy phiền cậu Trình rồi."
"Anh đã cứu cậu ra khỏi biển khổ, thì sẽ không bỏ mặc cậu giữa chừng. Anh nhất định sẽ dạy cậu làm lại cuộc đời."
Trình Phong lại xoa đầu cô, nghiêm túc nói: "Đỗ Duyệt, anh biết trước đây cậu bị Lâm Đồ và Tề Tam lợi dụng. Từ nay về sau cậu cứ yên tâm ở lại phủ nhà họ Trình, không cần sợ gì hết."
"Ừ."
Đỗ Duyệt nhìn Trình Phong, càng nhìn càng thấy người đàn ông luôn nghiêm mặt như poker này có vẻ rất đáng yêu.
Những ngày tiếp theo, hễ có thời gian rảnh là Trình Phong lại dạy Đỗ Duyệt đọc và viết chữ. Cô rất thông minh, học rất nhanh.
Mỗi ngày thấy hai người họ ⓠ.u.ấ.𝐧 ⓠ.⛎.ý.𝖙 bên nhau, chị dâu thứ hai nhà họ Trình lo lắng nói với anh hai Trình Lang: "Sao em thấy ánh mắt Phong Phong nhìn thiếu niên kia lạ quá? Em thấy mặt mũi thằng bé ấy thanh tú, môi đỏ răng trắng, nói chuyện cũng nhẹ nhàng nữa. Chẳng lẽ Phong Phong thích con trai?"
Trình Lang nhíu mày, quát vợ: "Nói năng bậy bạ nữa là tôi xé miệng cô!"
Chị dâu lập tức im bặt, không dám nói thêm gì.
...
Dinh cơ nhà họ Trình được canh phòng nghiêm ngặt, muốn dẫn dụ kẻ đứng sau ra mặt cũng không dễ dàng. Vì vậy, Đỗ Duyệt bảo Trình Phong đưa cô ra ngoài đi dạo chợ đêm, chỉ dẫn theo hai người hầu.
Trình Phong dẫn cô đi chơi Tây Hồ, trên thuyền hồ Tây, vừa dạy cô đọc viết.
Anh dạy cô viết được tên mình, cũng viết được tên "Tia Chớp".
Tia Chớp nằm ở mũi thuyền nhìn hai người họ, ngáp một cái, nhưng bỗng nhiên ngửi thấy một mùi nguy hiểm.
Nó liền sủa "gâu gâu" vào bên trong khoang thuyền, nhưng Đỗ Duyệt chỉ hờ hững liếc nó một cái, rồi cúi đầu tiếp tục cầm bút lông luyện chữ.
Trình Phong thấy cô cầm bút sai tư thế, bèn lấy từ trong túi ra một cây bút máy rồi đưa cho cô: "Cậu thử dùng cái này xem."
Đỗ Duyệt nhận lấy bút máy của anh, quả nhiên có thể viết ngay ngắn bốn chữ "Trình Phong" và "Đỗ Duyệt" lên giấy.
Tia Chớp chạy vào khoang, chui xuống gầm bàn. Đúng lúc ấy, từ dưới nước bất ngờ có bốn người nhảy lên, nhanh chóng cắt cổ người chèo thuyền, đẩy hai người hầu của nhà họ Trình xuống hồ.
Bốn tên 𝐬-á-✝️ 𝐭-𝐡-ủ tiến đến gần Đỗ Duyệt và Trình Phong.
Trình Phong chắn trước người cô, dặn: "Chui xuống gầm bàn trốn đi."
Nhưng Đỗ Duyệt chỉ ngồi xếp bằng tại chỗ, tiếp tục luyện viết tên mình lần này qua lần khác.
Trình Phong không kịp lo nhiều, lập tức giao chiến với những kẻ đó.
Anh được huấn luyện từ nhỏ, lại từng ra nước ngoài học tập quân sự chính quy, võ nghệ tất nhiên không tệ. Nhưng bốn kẻ này đều là cao thủ hàng đầu của Nhật Bản, anh không chiếm được thế thượng phong.
Khi Đỗ Duyệt nhìn rõ chiêu thức và phong cách ⓒ𝖍-iế-n đ-ấ-υ của bốn tên kia, cô lập tức đứng dậy.
Thấy một tên sắp đâ-〽️ trúng Trình Phong, cô lập tức ném cây bút máy về phía hắn. Đòn chí mạng trúng ngay thái dương, tên đó ngã xuống c♓·ế·𝐭 ngay tại chỗ.
Sự tàn độc và dứt khoát ấy, hoàn toàn không thua gì bọn 𝐬á.🌴 t♓.ủ chuyên nghiệp.
Trình Phong ngây người, ngơ ngác nhìn cô.
Đây là trùng hợp thôi, phải không?
Vừa mới tự an ủi như thế xong thì thấy cô tung một cú đá hất văng một tên şá●т tⓗ●ủ, rồi 𝖗ú-t ⓡ-𝐚 một con dao găm từ túi da buộc ở bắp chân, rạch cổ một tên s●á●𝖙 ⓣ𝒽●ủ khác.
Đỗ Duyệt nhặt một thanh đao dưới đất, ném cho Trình Phong: "Ngây ra làm gì, không muốn sống nữa à?"
Anh bắt lấy con dao, ngẩn ra một thoáng, rồi kết liễu tên 💰á_t †_♓_ủ cuối cùng.
Ngay khi họ tưởng mọi chuyện đã yên ổn thì có người nổ súng từ bên bờ. Đỗ Duyệt lập tức kéo Trình Phong cùng nhảy xuống hồ, đạn "đoàng đoàng" bắn vào mặt nước.
Đúng lúc đó, Tề Tam dẫn người tới, bắt đầu đấu súng với đá●ⓜ 𝖘á●ⓣ thủ trên bờ.
...
Nước Tây Hồ chảy rất xiết, Đỗ Duyệt vừa nhảy xuống thì chân bị chuột rút, mà bơi lại không giỏi bằng Trình Phong nên suýt chút nữa bị 𝒸.𝖍ế.ⓣ đuối. May thay Tia Chớp đã đưa cô nổi lên mặt nước rồi Trình Phong bơi tới, đưa cô vào bờ.
Lên được bờ, họ rơi vào nơi hoang vu, hoàn toàn không biết đang ở đâu. Xung quanh toàn là rừng rậm, cũng khó tìm đường nên Trình Phong quyết định cắm trại tại chỗ, nhóm một đống lửa.
Đỗ Duyệt bị chuột rút, sặc nước nên đã bất tỉnh.
Tia Chớp lắc lông cho khô, sủa "gâu gâu gâu" về phía Trình Phong.
Trình Phong nói với nó: "Yên tâm, tao nhất định sẽ cứu chủ mày."
Nói rồi, anh bắt đầu ⓒ·ở·ℹ️ á·🔴 cô.
Cởi được mấy cái cúc, anh thấy một lớp vải quấn chặt quanh 𝖓ɢự·c cô để bó ⓝℊự·𝖈. Anh rất khó hiểu, lẩm bẩm với Tia Chớp: "Chủ của mày thật kỳ quặc, 𝖓ℊ.ự.c quấn cái mớ vải rách này, không thấy ngột ngạt à?"
Tia Chớp: "..."
Trình Phong bắt đầu làm hồi sức tim phổi, cúi xuống thực hiện hô hấp nhân tạo cho cô.
Đỗ Duyệt ho vài tiếng, nôn ra mấy ngụm nước, mơ màng nhìn anh: "Chó... chó..."
Trình Phong cau mày nghiêm túc đáp: "Đừng lo, chó của cô đang ở bên cạnh."
"Gâu gâu!" Tia Chớp sủa mấy tiếng với Trình Phong, rồi dùng miệng cắn áo anh, kéo anh ra sau.
Trình Phong: "Đừng quậy! Qua một bên nằm yên!"
Tia Chớp: "..." Bị quát như vậy, tâm trạng nó tụt dốc không phanh, chỉ đành ra nằm sưởi lửa ở một bên.
Nó chống mõm lên hai chân trước, nhẹ nhàng vẫy đuôi, ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh, mong anh gặp chuyện xui xẻo.
Trình Phong ⓒ●ở●1 á●𝖔 ướt của cô ra, mới phát hiện vải bó 𝖓𝐠_ự_𝐜 quấn cực kỳ chặt. Anh lấy dao găm cắt lớp vải bó ấy.
Anh chợt nhớ lại sự 𝖍●ц●п●ℊ ♓●ă●п●g của "thiếu niên" trên thuyền ban nãy, mới nhận ra có lẽ mình đã bị vẻ ngoài hiền lành của cô lừa rồi. Với thân thủ như vậy, cô vốn dĩ không cần ai bảo vệ.
Nghĩ đến đây, Trình Phong chỉ biết thở dài bất lực.
Anh thấy trên eo cô có rất nhiều vết sẹo dao chém, đại khái đoán ra vì sao cô phải dùng vải bó 𝖓*🌀*ự*𝐜 nên cau mày nói: "Dù có vết thương thì cũng không thể băng bó như thế, làm sai cách chỉ khiến vết thương nặng hơn thôi."
Anh cắt đứt lớp vải bó ⓝ.𝐠ự.c, lớp vải trước ⓝ🌀*ự*𝐜 Đỗ Duyệt lập tức bung ra hai bên.
Trình Phong nhìn chằm chằm vào ռ*gự*↪️ cô, hoàn toàn đơ người.
"Keng" một tiếng, dao găm rơi xuống đất.
Có lẽ vì quá tức giận, Đỗ Duyệt bỗng nhiên hồi sức, 𝐬_𝒾ế_✞ ⓒ𝒽_ặ_𝖙 nắm đấm đấm thẳng vào mắt anh, mắng: "Đồ chó ↪️.hế.𝐭, hôm nay tôi 🌀·ℹ️ế·✝️ anh!"
Trình Phong bị đấm một cú lăn quay ra đất, ngơ ngác nằm ngửa nhìn trời, mặt đỏ bừng như bị †𝒽*1*ê*⛎ ↪️*♓á*🍸.
Tim anh đập "thình thịch thình thịch" liên hồi, cả khuôn mặt ռ.óռ.ɢ 🅱️ừⓝ.𝖌 như lửa.
Đỗ Duyệt nhanh chóng khoác lại áo ướt, cầm dao nhắm vào mắt Trình Phong.
Mũi dao kề sát mắt anh, vậy mà anh không hề chớp mắt.
Cô bóp cổ anh, hỏi: "Anh chọn đi, giữ mắt hay giữ lưỡi?"
---------
Lời tác giả: Ngoại truyện của Đỗ Duyệt không dài lắm, chắc tuần sau sẽ xong.
| ← Ch. 110 | Ch. 112 → |
