Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 105

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 105
Cầu hôn
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

Vừa bước vào nhà, mẹ Khương đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn đầy ắp.

Tuy nói bọn họ không thích Đỗ Sanh làm con rể lắm, nhưng con gái họ đã lấy anh, cũng có giấy kết ♓ô-п rồi thì còn biết làm sao?

Trong bữa ăn, hai ông bà cứ gắp thịt, gắp rau vào bát của Khương Nghiên không ngừng. Đỗ Sanh tính gắp miếng thịt kho, nhưng lại bị bố Khương nhanh tay gắp mất, rồi gắp thẳng vào bát con gái.

Đỗ Sanh: "..."

Khương Nghiên nhìn bát mình đầy ắp thịt rồi thì vội vàng che bát lại, nói: "Bố mẹ, con đủ rồi, thật sự đủ rồi, bố mẹ còn tiếp tục thế này nữa thì con béo ↪️♓-ế-ⓣ mất!"

"Béo gì mà béo?" Mẹ Khương xót xa nhìn con: "Con nhìn lại mình đi, gầy trơ cả xương ra rồi!"

Bố Khương cũng phụ họa: "Đúng đó, nhìn con xem, gầy như thế kia!"

Khương Nghiên cúi đầu nhìn mình, cười khổ nói: "Bố mẹ, con tập quyền mỗi ngày, mỡ đều chuyển thành cơ bắp cả rồi, muốn béo cũng chẳng béo được."

Vừa nói, cô vừa gắp thịt trong bát mình sang bát của Đỗ Sanh.

Đỗ Sanh cũng cười nói: "Bố mẹ yên tâm, sau này con sẽ đích thân vào bếp nấu cho Nghiên Nghiên ăn, tuyệt đối không để cô ấy nghĩ tới chuyện giảm béo đâu ạ."

Bố Khương đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn anh: "Đỗ Sanh này, bao năm nay, tình cảm cậu dành cho Nghiên Nghiên, vợ chồng tôi đều thấy hết. Giờ hai đứa đã kết ♓-ô-n rồi, tôi tạm thời cũng bỏ qua những định kiến về cậu. Tôi muốn biết, sau khi kết 𝖍.ô𝓃., hai đứa định ở lại nhà họ Đỗ? Hay ra ngoài sống riêng?"

Mẹ Khương cũng rất quan tâm chuyện này.

Dù sao trong mắt họ, bố của Đỗ Sanh không phải người dễ sống chung. Có một người bố chồng như vậy ở nhà, con gái bị ràng buộc bởi các quy củ, thế nào cũng sẽ thấy gò bó.

Những năm qua, con gái họ sống trong nhà họ Đỗ với tư cách là sư phụ của con nuôi Đỗ Nam, nhưng giờ thì khác rồi, ⓠ_υ𝖆_ⓝ ⓗ_ệ đã thay đổi. Bố mẹ Đỗ khó tránh khỏi sẽ mang những quy tắc gia tộc ra áp đặt.

Đỗ Sanh đặt bát xuống, nắm lấy tay Khương Nghiên, nói với họ: "Bố mẹ yên tâm, sau khi tổ chức hô_п lễ, con và Nghiên Nghiên sẽ dọn ra ngoài. Dù sao sau khi cưới là thành một gia đình rồi, sống cùng bố mẹ cũng bất tiện ạ."

Thật ra anh không muốn ai làm phiền thế giới hai người của mình với Nghiên Nghiên.

Nghe anh nói vậy, bố mẹ Khương cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng chịu gắp cho anh hai miếng thịt.

Ăn cơm xong cũng đã muộn, Đỗ Sanh ở lại nhà Khương Nghiên nghỉ.

Khương Nghiên lên tầng rửa mặt, còn Đỗ Sanh để lấy lòng bố mẹ vợ, chủ động ở lại giúp mẹ Khương rửa bát.

Mẹ Khương không ngờ cậu con rể này lại chịu làm việc nhà, cho dù là để thể hiện thì cũng rất hiếm thấy.

Đỗ Sanh lau tay xong thì ra khỏi bếprồi lên tầng đi về phía phòng ngủ.

Bố Khương đang xem tivi trong phòng khách vội vã đuổi theo, khi thấy anh chuẩn bị mở cửa phòng Khương Nghiên thì ngăn lại.

Đỗ Sanh ngạc nhiên nhìn ông: "Bố?"

Khương Đông Quốc ho khan một tiếng rồi nói: "Đỗ Sanh à, hai đứa vẫn chưa làm lễ cưới, theo tục lệ quê mình, chưa cưới thì chưa phải vợ chồng chính thức nên không thể ngủ chung phòng. Bác Khương con đã chuẩn bị phòng khách cho con, ở ngay cạnh phòng Nghiên Nghiên, con qua đó ngủ nhé. Trên giường có bộ đồ ngủ mới, là của bác, chưa mặc lần nào, cho dù không đẹp lắm, con chịu khó vậy nhé."

Đỗ Sanh gật đầu đồng ý, nhìn phòng vợ một cái rồi lặng lẽ đi sang phòng kế bên.

Khương Đông Quốc cũng chỉ rời đi sau khi thấy anh thật sự vào phòng.

Xuống tầng, mẹ Khương hỏi: "Lão Khương, sao không cho tụi nhỏ ngủ chung? Người ta hợp pháp rồi mà."

Khương Đông Quốc uống ngụm trà: "Haiz, con gái bị lợn ủi mất rồi, tôi đau lòng chứ sao."

Mẹ Khương bật cười: "Tôi càng nhìn càng thấy con rể không tồi. Năm năm, đời người có mấy lần năm năm chứ. Nhớ lại hồi đó Nghiên Nghiên bị nhà họ Vân ức h**p, cũng chỉ có Đỗ Sanh dám đứng ra bênh vực nó. Sau khi con mất tích, cậu ấy còn bỏ tiền thuê người đi tìm, đăng báo, phát thanh... Nghĩ lại, tôi cảm thấy thằng bé này thật lòng yêu con mình, chứ không phải chỉ vì trả ơn, hoàn toàn khác với người nhà họ Vân."

Khương Đông Quốc: "Hy vọng là vậy."

Hai vợ chồng đang nói thì thấy một bản tin quốc tế.

Trong đó đưa tin, một phóng viên chiến trường tại Syria phát hiện ⓣh.1 t.h.ể của tội phạm truy nã Vân Dật, tình trạng 🌜_ⓗ_ế_✞ rất thảm.

Phóng sự còn phỏng vấn một kiều bào vừa từ chiến trường trở về. Người này kể rằng họ đã gặp kh*ng b* trên tàu hàng về nước. Khi đó cần người lái trực thăng mang b·ⓞ·𝖒 ném xuống biển, nhưng trên tàu chỉ có Đỗ Sanh biết lái máy bay.

Vì thế, một mình Đỗ Sanh đã cứu cả con tàu.

CCTV còn phát cảnh Đỗ Sanh bước xuống trực thăng, ôm ⓗ●ô●ռ người yêu. Giữa tiếng reo hò của cả con tàu, cảnh hai người ôm nhau vô cùng lãng mạn.

Một người đàn ông trong phỏng vấn nói: "Vẫn là tổ quốc tốt nhất! Lần này thật sự phải cảm ơn các chiến sĩ quân đội Trung Quốc! Và cả anh Đỗ nữa! Nếu không có anh ấy, cả con tàu chúng tôi tiêu rồi."

Bố mẹ Khương nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.

Mẹ Khương kêu lên: "Lão Khương! Nhìn kìa! Đó chẳng phải con gái mình và con rể sao?"

Mặt bố Khương tái mét, hít sâu một hơi, một lúc lâu mới phản ứng lại được: "Hóa ra Nghiên Nghiên không phải đi du lịch, mà là đến Syria!"

Hai ông bà nghĩ đến tin tức nói Đỗ Sanh gặp nguy hiểm ở chiến trường mấy ngày gần đây, tuy có cảm thương nhưng cũng không quá xúc động. Thế nhưng giờ nhận ra con gái cũng gặp nguy hiểm cùng anh, tim họ bỗng đập liên hồi.

Mẹ Khương hít sâu, không nhịn được mà ôm mặt khóc: "Nếu không có thằng bé, con gái mình thật sự đã không còn..."

Những năm qua, con gái họ làm gì cũng không nói rõ với bố mẹ, sợ hai người lo lắng. Nhưng giờ họ mới nhận ra, con gái và con rể yêu nhau sâu đậm đến mức nào.

Trong khi đó, có cư dân mạng đăng video này lên Weibo. Kết hợp với những bài viết ngọt ngào hôm nay của hai người, cùng lời dẫn của MC CCTV, mọi người không khỏi rơi nước mắt.

Bình luận của cư dân mạng:

"Trời ơi, khóc muốn lồi mắt rồi, hóa ra bức ảnh của Trần Cẩm Trạch là từ đây mà ra! Trời ơi, sống sót sau hoạn nạn!"

"Khóc quá trời, vậy là lúc đó Trạch Trạch cũng ở trên tàu à? Vậy là Đỗ Sanh cứu cả Trạch Trạch và bà nội Đỗ à?"

"Đỗ Sanh thật sự quá ngầu! Anh ấy đúng là anh hùng! Nguy hiểm thế mà vẫn dám điều khiển trực thăng mang ⓑo-〽️ ra biển, trong khi không hề được huấn luyện chuyên nghiệp, tâm lý vững thế cơ mà!"

"Đúng vậy, Đỗ Sanh quá ngầu! Ai cưới được một người đàn ông như vậy, thật sự cuộc đời không còn gì nuối tiếc."

"..."

Trên mạng, lời khen ngợi Đỗ Sanh tràn ngập. Có người ghen đến đỏ mắt, nhưng không nỡ trách móc cặp đôi vừa trải qua sinh tử này.

Lúc này, Đỗ Sanh và Khương Nghiên vẫn không biết gì về những chuyện đang lan truyền trên mạng. Hai người đang ngồi dựa vào đầu giường, nhắn tin qua WeChat.

Nghiên Nghiên: "Vợ chồng son mà bị bắt ngủ riêng, đúng là thảm nhất thế giới, không có ai thảm hơn."

Sanh Sanh: "Bị bố vợ ghét mới là bi thảm thật sự. Giải quyết được cả dự án hàng tỷ, mà lại không giải quyết nổi bố vợ. [Thở dài]"

Khương Nghiên gửi lại một sticker bé gái mũm mĩm dễ thương.

Nghiên Nghiên: "Sanh Sanh đừng nản, Sanh Sanh là tuyệt nhất! [Mặt đáng yêu. jpg]"

Đỗ Sanh vừa tắm xong, mặc bộ đồ ngủ của Bố Khương, tóc còn ướt. Vì kiểu đồ ngủ của ông già quá lỗi mốt nên Đỗ Sanh không nhịn được mà chụp ảnh gửi cho vợ.

Người đàn ông tuấn tú, nhướng mày, gương mặt đầy vẻ u sầu.

Bộ đồ ngủ kiểu cũ hoàn toàn phá hủy khí chất sếp lớn cao ngạo của anh.

Trang phục này khiến Khương Nghiên bật cười khúc khích, không nhịn được đăng thẳng lên vòng bạn bè.

Khương Nghiên: "Bộ đồ ngủ mới của Sanh Sanh. [Hình ảnh]"

Bình luận từ bạn bè:

Tiểu Mạt Lệ: Hahahahahahahaha! Anh Sanh, anh mặc cái gì vậy? Chị Duyệt, không phải thế chứ, chị là vợ người ta rồi mà cho người ta mặc đồ ngủ như vậy à? Dù gì anh Sanh cũng là sếp lớn oai phong đó nha!

Tề Ngọc:...

Trần Cẩm Trạch: Xấu thật đấy. Cậu chủ Đỗ, cậu tin không? Bộ đồ này tôi mặc lên có thể ra chất hàng hiệu luôn. Quan trọng là do người mặc, Đỗ Sanh thì không được.

Liễu Cầm: Không tệ mà, con trai mẹ mặc gì cũng đẹp. [Ngón tay cái]

Đỗ Nam thả một cái like, không bình luận gì. Nhưng nửa tiếng sau, ông ấy cũng gửi một biểu tượng ngón tay cái.

Tiểu Ngũ: Sư phụ, sư mẫu thật sự sẽ không ly 𝒽ô-ⓝ với người chứ?

Đỗ Sanh trả lời Tiểu Ngũ: Mau dưỡng thương cho tốt, chơi điện thoại làm gì? Ngủ sớm đi.

Đỗ Sanh trả lời Tiểu Mạt Lệ: Không sao, chỉ cần là đồ cô ấy mua, anh đều thích.

Đỗ Sanh trả lời Trần Cẩm Trạch: Tên trộm vô liêm sỉ. [Cười mỉm]

Trần Cẩm Trạch trả lời Đỗ Sanh: Vãi chưởng, sao anh có thể công khai chửi người ta vậy? Còn biết giữ thể diện không?

Hai người ngồi cách nhau một bức tường, tựa lưng vào tường, mỗi người ôm một cái điện thoại mà cười khúc khích.

Đỗ Sanh gửi tin nhắn WeChat cho cô: "Em còn nhớ, khi anh ở khu D trong tù đã gõ mã Morse cho em không?"

Khương Nghiên cố gắng nhớ lại.

Thời dân quốc, Trình Phong từng bị Tư lệnh quân khu khi ấy là Chu Thụy Thanh bắt giam vì một tội danh bịa đặt. Trình Phong tưởng rằng phen này khó thoát 𝒸𝒽_ế_𝖙, bèn gõ một chuỗi mã Morse vào lòng bàn tay của Đỗ Duyệt khi cô tới thăm.

Trình Phong nói: "Tiểu Duyệt, nhớ kỹ câu này."

Nhưng lúc ấy, Đỗ Duyệt chỉ lo cho sự an nguy của Trình Phong, hoàn toàn không để ý đến tiết tấu mà anh gõ vào tay mình.

Cô nhắn lại: "Nhớ chứ. Lúc ấy thăm anh xong, em đi gặp Chu Thụy Thanh. Khi ông ta đồng ý thả anh, em quá kích động nên lát sau quên mất luôn. Sau khi đón anh ra tù, em hỏi anh lúc đó gõ cái gì vậy, anh nói là 'bảo trọng nhé'."

Đỗ Sanh: "Áp tai vào tường, nghe thử đi."

Khương Nghiên đặt điện thoại xuống, áp tai vào tường. Rất nhanh, cô nghe thấy tiếng người ở phòng bên kia gõ tường.

Cô lắng nghe cẩn thận, nhịp điệu gõ y hệt như mã Morse mà năm xưa trong tù anh từng gõ vào lòng tay cô.

Khương Nghiên lập tức thấy không vui, nhắn hỏi anh: "Anh bị ngốc à? Chúng ta kết ⓗ_ô_ռ rồi, còn gõ 'bảo trọng' cái gì?"

Trên màn hình hiện dòng chữ "Đỗ Sanh đang nhập...", một lúc lâu sau, anh gửi hai câu:

"Anh thích em."

"Chuỗi mã Morse đó là anh thích em."

Khương Nghiên cầm điện thoại, nhìn thấy hai dòng chữ kia, ký ức bỗng chốc ùa về, hốc mắt lập tức đỏ lên.

Cô cầm điện thoại, ngẩng đầu nhìn trần nhà, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống.

Một lúc sau, cô dụi mũi, lau nước mắt rồi hỏi anh: "Lúc anh làm Trình Phong, từ khi nào thì anh bắt đầu thích em vậy?"

"Lúc biết em là con gái."

Nghe câu này, Khương Nghiên theo phản xạ ôm lấy ռⓖ-ự-𝒸, thầm mắng: "Tên háo sắc khốn kiếp."

Đỗ Sanh vội vàng giải thích: "Anh không phải loại háo sắc đâu, ý anh là... Sau khi biết em là con gái và biết mình không phải đồng tính... thì bắt đầu thích em."

Khương Nghiên không nhịn được, bật cười.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Trình Phong nghiêm túc và cổ hủ kiếp trước, cô lại càng nhịn không nổi mà cười thêm.

Thì ra từ sớm như thế, Trình Phong đã bắt đầu thích cô.

Chương (1-124)