Cùng lưu lại phủ
| ← Ch.08 | Ch.10 → |
Giang Mạt từng gặp người này, hôm qua khi vào cung chính là hắn dẫn đội hộ tống, hôm nay về thăm nhà cũng là hắn đi theo hộ vệ.
Dục Vương là chủ soái Phi Kỵ doanh, người này tất nhiên là thân tín từng cùng hắn vào sinh ra tử suốt bao năm, tuyệt đối trung thành và đáng tin cậy.
Việc để Kiều Vân thẩm vấn, là điều tra thường lệ sau khi sự việc phát sinh.
Còn để Hà Tế thẩm vấn, chính là đã hoài nghi có điều khuất tất.
Nữ đầu bếp cũng là người từng trải sóng gió, không hề hoảng loạn, bà ta nhìn chằm chằm vào Giang Mạt một lát, rồi cất lời: "Khải bẩm Cửu vương gia, đều là lỗi của nô tỳ. Hôm nay trong bếp bận rộn, nô tỳ quên dặn dò nữ đầu bếp mới tới, không được bỏ hồ tuy vào canh cá của cô nương."
Lời này đúng nửa phần. Bận rộn là thật, còn quên dặn thì là giả. Vì từ người múc đến người dọn đều là tân tỳ nữ, bà ta vốn đã căn dặn kỹ, sau khi nấu xong canh cá phải múc riêng một phần cho cô nương rồi mới thêm hồ tuy vào. Sau đó khi các tỳ nữ trở về phòng bếp, bà chỉ tiện miệng hỏi một câu, không ngờ tỳ nữ mang canh lên lại nói không nhớ đã được dặn dò gì. Bà ta lập tức nhớ lại, năm xưa cô nương từng suýt mất mạng chỉ vì ăn nhầm hồ tuy, trong lòng nóng như lửa đốt, mới xông thẳng vào chính sảnh.
Sớm biết sẽ có ngày hôm nay, bà ta đã chẳng dại dột như vậy.
Bà nhìn Giang Mạt, chỉ thấy bản thân quá ngu xuẩn. Nhớ lại một tháng trước, rõ ràng cô nương sắp thành thân, lại đột nhiên bị đưa đến biệt viện, nói là Quốc Công gia mời mama trong cung đến dạy lễ nghi.
Khi ấy bà ta không hiểu, tại sao không dạy ở phủ, mà nhất thiết phải đến biệt viện? Giờ thì bà đã hiểu.
Hiểu quá rõ rồi — mà đã biết bí mật, e là bà chẳng sống được bao lâu nữa.
Hà Tế nghiêm giọng quát hỏi: "Nói! Ngươi thật sự quên, hay có người sai khiến?"
Lưỡi kiếm kề trên vai, ánh mắt sắc lạnh của hắn bỗng chuyển về phía Khánh Quốc Công.
Việc rắc rối thế này bất ngờ phát sinh, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ông. Vệ Thuần mặt đen như sắt, quát với quản gia phía sau: "Đi, gọi toàn bộ người trong phòng bếp tới đây!"
Hiển nhiên, Vệ Thuần cũng đã bị đẩy tới đường cùng, cân nhắc lợi hại, đành phải tỏ ra hợp tác điều tra ngoài mặt, nhưng trong lòng đã sớm tính tới chuyện 𝐠𝐢ế*t người diệt khẩu.
Suy cho cùng, việc này chỉ là một sơ suất ngoài ý muốn, là sự cẩu thả của tân tỳ nữ, là sự lo lắng thương yêu của nữ đầu bếp đối với Vệ Nhã Lan đã dẫn đến cục diện hôm nay.
Nữ đầu bếp cắn răng, kiên quyết nói: "Ta nói dối! Không phải ta quên, mà là cố ý!"
Tỳ nữ mới vào phủ kia không biết gì, ắt sẽ khai thật, đến lúc đó tránh sao được cái ⓒⓗ●ế●𝖙. Huống hồ trong bếp còn nhiều người quen giọng cô nương, trừ phi kẻ thế thân này không nói lời nào, bằng không, qua hôm nay e rằng cả phòng bếp đều sẽ bị Khánh Quốc Công diệt khẩu. Trong số đó còn có bằng hữu thân thiết với bà, sao bà nỡ để họ chịu 🌜·♓ế·𝖙 theo?
May thay bà ta vốn là kẻ cô đơn không ràng buộc, một mình ↪️𝒽ế*т là đủ rồi.
Mang tâm trạng quyết tử, bà lớn tiếng nói: "Cô nương trước khi xuất giá thường đánh mắng ta, phu nhân cũng luôn soi mói, ta sớm đã oán hận trong lòng, hôm nay rốt cuộc cũng tìm được cơ hội!"
Đột nhiên, bất chấp lưỡi kiếm kề trên vai, bà ta vùng dậy, chỉ thẳng vào Giang Mạt mà hét lớn: "Vệ thị, ngươi lòng dạ độc ác, bạc bẽo vô tình! Ta tận tâm tận lực hầu hạ ngươi, vẫn không thoát khỏi bị ngươi hạ lệnh đ_áռ_𝐡 đ_ậ_🅿️! Từ đó lưu lại bệnh tật, đêm đêm đau nhức khổ sở! Dù sao ta cũng sống không lâu nữa, thà kéo ngươi ↪️♓ế·† chung còn hơn!"
Lời vừa dứt, nữ đầu bếp lao đầu vào kiếm, tự vẫn ngay tại chỗ.
Lưu Ánh Vinh và Vệ Thuần đều 𝖈.♓.ế.𝖙 sững, bởi họ biết rõ — nữ đầu bếp này từ nhỏ đã ở cạnh nữ nhi, rất được yêu quý, nữ nhi cũng vô cùng thân thiết với bà, hoàn toàn không có chuyện oán hận. Cái gọi là "bị đánh" chẳng qua là do năm xưa bà che giấu chuyện tiểu thư trốn phủ đi chơi, bị Lưu Ánh Vinh phát hiện, hạ lệnh đánh đòn. Nhưng sau khi nữ nhi xin xỏ, cũng chỉ bị đánh qua loa, hoàn toàn không thể lưu lại bệnh căn gì.
Người thông minh, tự nhiên hiểu được vì sao bà lại làm vậy.
C_hế_t một người hầu, né được một kiếp nạn, Vệ Thuần hoảng loạn không thôi, vội vàng làm bộ phẫn nộ xen lẫn đau thương: "Vương gia, người đã tự vẫn, may mắn là Lan nhi không sao, thần nghĩ, chuyện này nên dừng tại đây."
Lưu Ánh Vinh kéo tay Giang Mạt: "Vương gia, cổ Lan nhi nổi ban càng lúc càng nhiều, để thiếp dẫn nó xuống bôi thuốc."
Giang Mạt vẫn chưa hết kinh hoàng sau khi thấy nữ đầu bếp tự vẫn. Từ nhỏ nàng được phụ mẫu nâng niu như ngọc, đến cả việc 🌀-𝖎-ế-𝐭 gà còn chưa từng chứng kiến, huống chi là cảnh tượng ɱ·á·⛎ chảy như vậy.
Nàng mờ mịt đứng dậy, theo Lưu Ánh Vinh đi ra ngoài, liếc nhìn nữ đầu bếp đang nằm trong vũng 〽️á_⛎, cổ bà vẫn đang chảy 〽️_á_⛎, đôi mắt mở trừng trừng. Giang Mạt mới nhìn thoáng qua mà sau lưng đã lạnh toát, toàn thân 𝐫.ц.𝓃 𝖗.ẩ.ⓨ. Nhìn một lúc, gương mặt đó như biến thành chính nàng, chân nàng mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống phía sau Lưu Ánh Vinh, may mà Huệ Tình kịp đỡ lấy.
Lưu Ánh Vinh thì vẫn bình thản, rõ ràng đã quen thuộc với những cảnh tượng như vậy. Bà nắm chặt cổ tay Giang Mạt, dắt nàng rời khỏi chính sảnh. Vừa đến cửa, phía sau liền vang lên tiếng Dục Vương: "Hà Tế, lui xuống đi."
Xem ra chuyện đã qua, thân phận nàng được giữ kín, mạng nàng cũng tạm thời được bảo toàn.
Bị Lưu Ánh Vinh dẫn vào khuê phòng, Giang Mạt lập tức quỳ xuống phía sau bà ta: "Phu nhân, là do ta không nhận ra có hồ tuy trong canh. Việc Dục Vương đề nghị để ta ở lại phủ vài ngày, cũng là do ta không kịp hiểu thấu dụng ý của ngài, khiến người và Quốc Công gia phải bất ngờ ứng biến."
Lưu Ánh Vinh khẽ thở dài: "Thôi, chuyện hồ tuy không thể trách ngươi." Bà quay lại nhìn nàng, nghiêm túc hỏi: "Ta hỏi ngươi, Dục Vương đối với ngươi thế nào? Có đúng như hắn nói, thật lòng yêu thương ngươi?"
Giang Mạt thành thật đáp: "Dục Vương đối với ta không có tình nam nữ, sự tôn trọng và tốt bụng của ngài dành cho ta, đều là vì ta là đích nữ của Khánh Quốc Công, là do ngài thuận theo ý chỉ hoàng gia, chấp nhận ta làm chính thê."
"Còn riêng tư thì sao?"
"Không có riêng tư." Giang Mạt nhớ lại lần nói chuyện duy nhất giữa họ cũng chẳng mấy vui vẻ, huống chi những chuyện khác: "Ngay cả sau khi viên phòng, Vương gia cũng chưa từng lưu lại nghỉ qua đêm."
Điều này có phần nằm ngoài dự liệu của Lưu Ánh Vinh: "Lẽ nào Dục Vương chưa từng yêu thích Lan nhi của ta?"
Giang Mạt lắc đầu: "Ta không biết."
Lưu Ánh Vinh thong thả bước đi trong phòng, vừa đi vừa đánh giá Giang Mạt, dường như đang tự nói một mình, lại như nói cho nàng nghe: "Khi xưa được ban ♓ô.𝐧., tin tức truyền ra từ trong cung nói rằng Dục Vương vô cùng mừng rỡ. Tuy hai người chỉ gặp nhau vài lần trong yến tiệc, chưa từng nói chuyện, nhưng với dung mạo của Lan nhi, đủ để khiến Dục Vương vừa gặp đã động lòng. Lẽ nào là..."
Ánh mắt Lưu Ánh Vinh bỗng trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào Giang Mạt:
"Là do ngươi tính tình quá mức trầm tĩnh, quá mức vô vị, phải không?"
Giang Mạt hành lễ:
"Phu nhân dạy phải. Đối diện với Dục Vương, ta luôn dè dặt, cẩn trọng từng ly từng tí, sự sự thuận theo, không dám nhiều lời. Lại sợ sau này tiểu thư trở về, Vương gia sẽ nhận ra sơ hở, cho nên càng cố gắng tránh đơn độc cùng người."
Nàng dùng ánh mắt trong sáng, thản nhiên mà nhìn Lưu Ánh Vinh, giọng nói thành khẩn:
"Nếu phu nhân cho rằng ta làm chưa đủ, xin cứ chỉ dạy, ta tất sẽ cố hết sức."
Lưu Ánh Vinh ngồi xuống nhuyễn tháp, thở dài nói:
"Ngươi và Lan nhi tính cách khác biệt quá lớn, bắt ngươi phải làm ra vẻ hoạt bát nhiều lời, tùy hứng phóng túng, sợ là sẽ càng thêm giả tạo, mà lời nói nhiều thì tất có sai sót. Thôi được rồi, ngươi suy tính cũng không sai. Chỉ là khổ cho Lan nhi của ta, sau khi trở về phủ Dục Vương còn phải học theo tính cách của ngươi một đoạn thời gian, mới có thể tìm cơ hội làm lại chính mình."
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!
Mà cơ hội ấy, cũng chẳng khó kiếm — đập đầu, ngã nước, bị kinh sợ... đều có thể khiến người thay đổi tính tình.
"Người đâu—!"
Nghe tiếng gọi, Huệ Tình lập tức bước vào.
"Đi lấy ít vỏ khoai từ sơn dược sống mang tới."
Chẳng bao lâu, vỏ sơn dược được mang đến. Lưu Ánh Vinh bảo tỳ nữ bôi lên cổ và tay Giang Mạt, chỉ chốc lát, những chỗ bôi qua liền đỏ rát ngứa ngáy.
"Đi thôi, Vương gia và Quốc Công gia còn đang đợi."
Lưu Ánh Vinh bước ra trước, Giang Mạt cố nén cơn ngứa, theo sau bà.
Khi quay lại chính sảnh, chỗ nữ đầu bếp tự vẫn đã được lau sạch, trong sảnh đang đốt hương tô hợp, chẳng còn chút mùi 〽️á●⛎ tanh. Các món ăn cũng đã thay mới, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Dục Vương đang cùng Khánh Quốc Công đàm đạo, giữa lời nói thỉnh thoảng vang lên những từ như "muối sắt thủy vận", "lucj bộ triều chính".
Vệ Thuần thấy hai người trở lại, chào với Trần Ứng Trù xong liền vội bước tới trước mặt Giang Mạt, tỏ vẻ quan tâm:
"Lan nhi, con thấy khá hơn chưa?"
Giang Mạt chỉ liếc mắt đã hiểu — ông ta đâu phải quan tâm nàng, rõ ràng là tới để kiểm tra xem cổ nàng có nổi ban thật hay không.
Dục Vương tuy không nhìn thấy, nhưng người bên cạnh hắn, thì mắt nào cũng tinh tường cả.
"Đỡ hơn nhiều rồi, khiến phụ thân lo lắng."
Vệ Thuần nắm lấy tay nàng, vỗ vỗ mu bàn tay:
"Phụ thân biết mà, chút hồ tuy ấy nhất định không gây hại cho con. Đều do phụ thân sơ suất."
Ông thuận thế kéo nàng ngồi xuống:
"Lan nhi bị kinh hãi rồi, mau, đây là bánh thủy tinh mới làm xong từ phòng bếp, ăn một miếng để trấn tĩnh lại."
Lưu Ánh Vinh nhận ra, lúc sự cố xảy ra, Quốc Công gia hoàn toàn không quan tâm đến Giang Mạt, nghĩ lại chắc Dục Vương đã nhắc tới chuyện đó trong cuộc trò chuyện vừa rồi. Không rõ ông ấy giải thích ra sao, nhưng e là đã qua loa lấp l**m, nên giờ mới vội vàng biểu hiện.
Trần Ứng Trù xoay mặt theo hướng giọng nói, nói:
"Nếu т-h-â-п ⓣ-♓-ể Lan nhi còn khó chịu, đêm nay cứ để nàng ở lại phủ Quốc Công nghỉ ngơi một đêm, mai sớm ta sẽ cùng tiễn Quốc Công gia và phu nhân khởi hành."
protected text
Vệ Thuần và Lưu Ánh Vinh liếc mắt nhìn nhau, Lưu Ánh Vinh cố gắng lấy lại bình tĩnh:
"Sau khi Lan nhi xuất giá, trong phòng nó đã dọn hết than sưởi, lúc này nhất thời không ấm lên được. Lan nhi ✞*𝒽â*𝖓 ✝️*𝖍*ể yếu, sợ bị nhiễm lạnh."
Vệ Thuần nheo mắt, chợt nghĩ ra một lý do khá khôn ngoan, làm bộ muốn nói lại thôi:
"Vương gia, thần thương yêu Lan nhi, thiên hạ đều biết, thần cầu còn chẳng được nàng ở lại vài hôm. Chỉ là... thần có nghe nói... đêm đ·ộn·𝐠 𝓅ⓗò·ռ·🌀, Vương gia chưa cùng tiểu nữ viên phòng, mãi đến đêm vào cung bái kiến Thánh thượng về mới..."
Ông thở dài, đầy ẩn ý:
"Nếu đêm nay Lan nhi lưu lại phủ, ngày mai chẳng biết ngoài kia lại sẽ dấy lên bao lời đàm tiếu."
Nghe vậy, Trần Ứng Trù bật cười, đứng dậy nói:
"Là tiểu tế suy nghĩ chưa chu toàn. Vậy thì... ta sẽ lưu lại cùng Lan nhi."
......!
"Có ta ở đây, Lan nhi ắt sẽ không bị nhiễm lạnh. Hơn nữa, mai sớm ta cùng Lan nhi tiễn nhị vị khởi hành. Vừa hay, đưa tiễn xong, ta muốn đưa Lan nhi đi dạo Đông Nhai một vòng."
......!!
Lưu lại nghỉ đêm, đưa tiễn, rồi còn muốn dạo phố Đông Nhai!
Chưa nói đến lưu lại — còn có cái "cầu phúc" ở chùa Hoàng Lương vốn là giả. Chưa nói đến chuyện công vụ xuất hành — chẳng lẽ không cần trong đêm thông báo với người đi cùng sao? Như vậy tất sẽ gây bất mãn trong đồng liêu. Chưa kể đến các loại công văn, hành lý, cũng đâu thể chuẩn bị xong trong chớp mắt?
Điều khiến người đau đầu nhất chính là —— Đông Nhai!
Hơn phân nửa cửa hàng nơi đó đều là sản nghiệp của phủ Khánh Quốc Công. Nếu lỡ gặp phải kẻ mắt mù không nhận ra Dục Vương, thấy người rộng tay tiêu tiền lại đem những món không nên bán ra, làm những việc không nên làm, thì e rằng hậu quả còn nghiêm trọng hơn chuyện bị đồng liêu hạch tội lúc trước.
Đêm nay, ông đừng mong được ngủ.
Sắc mặt Vệ Thuần lúc trắng lúc xanh, toàn thân гυ-𝖓 ⓡ-ẩ-ⓨ vì tức tối, cuối cùng chỉ đành đè nén nỗi hoảng sợ, cười gượng:
"Vương gia chịu lưu lại phủ ta trong ngày về thăm nhà, hẳn sẽ là một giai thoại tốt đẹp."
Ông bất đắc dĩ nhìn về phía Lưu Ánh Vinh:
"Phu nhân, mau đi chuẩn bị phòng đi."
| ← Ch. 08 | Ch. 10 → |
