Nàng ngủ giường, ta ra nhà ngoài
| ← Ch.09 | Ch.11 → |
Lưu Ánh Vinh cũng hiểu rõ, nếu tiếp tục khéo léo từ chối thì e Dục Vương sẽ sinh nghi. Bà liếc nhìn ba tỳ nữ kia:
"Huệ Tình, ngươi dẫn ba người họ đi chuẩn bị, đêm nay hầu hạ Vương gia và Vương phi cho tốt."
Huệ Tình dẫn ba tỳ nữ vội vàng rời khỏi chính sảnh.
Lãm Thu, Nhiễm Đông, Kiều Vân ba người lặng lẽ theo sau Giang Mạt và Trần Ứng Trù, chầm chậm đi về phía hậu viện.
Giang Mạt đỡ Trần Ứng Trù, tay dùng khăn che lại, tránh tiếp xúc trực tiếp da thịt, chỉ sợ dịch dính của sơn dược dính lên tay Trần Ứng Trù.
Khi đến khuê phòng của Vệ Nhã Lan, cổ và tay Giang Mạt ngứa ngáy dữ dội, khó lòng nhịn được mà không gãi. Sau khi rót trà cho Trần Ứng Trù, nàng vội vàng viện cớ tức 𝖓·g·ự·𝖈 muốn đi dạo, một mình rời khỏi viện.
Huệ Tình nhìn ra nàng muốn làm gì, liền tranh thủ lúc Trần Ứng Trù vừa phân phó Lãm Thu và Nhiễm Đông đi theo, lập tức dẫn ba tỳ nữ kia đi trước.
Bọn họ vừa rời đi, Trần Ứng Trù liền dặn dò Lãm Thu:
"Theo sát, nhưng không được kinh động ai."
"Cô nương, chúng ta đi đến bên hồ hoa viên. Vào Đông nguyệt, nơi ấy ít ai lui tới." Huệ Tình biết cần phải xử lý ngay ngứa ngáy trên người Giang Mạt.
Vừa gãi, Giang Mạt vừa nói:
"Bảo họ lấy một chậu nước ấm, một bát giấm, một cái lò sưởi tay — phải nóng, và thêm một lư hương thơm loại nồng nhất."
Phụ thân nàng thích ăn bánh sơn dược khoai tím, nàng thường làm cho người ăn, lúc gọt vỏ sơn dược cũng từng bị dịch dính làm ngứa tay. Chỉ cần rửa đi bằng giấm thật kỹ, rồi sấy nóng da tay bằng lửa là khỏi. Chỗ này bất tiện nhóm lửa, dùng lò sưởi tay cũng được.
Ba người phía sau lập tức tản ra chuẩn bị.
Giang Mạt nhặt một khối đá lớn, nhấc váy đi đến bên hồ.
Đông nguyệt ở Thượng Kinh rất lạnh, mặt hồ đã đóng băng, nàng dùng đá đập vào mặt băng.
"Ngươi làm gì vậy?" Huệ Tình chưa từng thấy một tiểu thư khuê các nào hành xử thô lỗ như thế, không khỏi kinh ngạc.
Giang Mạt không đáp. Nàng biết chừng mực, chỉ đứng ở mép hồ, không xuống nước. Nàng chỉ muốn đập vỡ một lớp băng để có nước rửa tay và cổ. Nếu không đập được, thì chỉ cần áp tay lên băng cũng có thể dịu cơn ngứa.
Huệ Tình thấy nàng đứng vững, lại cảm thấy mình lo chuyện bao đồng, liền châm chọc:
"Ngứa đến mức ấy sao? Vừa rồi giả vờ cũng giỏi lắm đấy. Tiểu thư nhà ta sẽ không bao giờ làm mấy chuyện th* t*c như vậy."
Lãm Thu trốn sau giả sơn, nhìn thấy Giang Mạt lấy khăn ướt đá lạnh chườm lên cổ, chẳng lấy làm lạ — chắc chắn là ngứa chưa khỏi, không muốn để Dục Vương lo lắng nên mới âm thầm chịu đựng.
Có điều, nàng cảm thấy kỳ quái: Dùng đá lạnh giảm ngứa là việc nên do tỳ nữ làm, sao Huệ Tình lại chỉ đứng nhìn, để Vương phi đích thân ra tay? Hình như còn nói gì đó, nhưng đứng xa quá nàng không nghe rõ.
Chẳng bao lâu sau, ba tỳ nữ mang đến nước ấm, giấm, lò sưởi tay và lư hương.
Lãm Thu nhìn thấy Giang Mạt thoa giấm lên cổ và tay, xoa kỹ rồi rửa bằng nước ấm, sau đó dùng lò sưởi tay áp lên người để làm dịu. Một tỳ nữ khác thì cầm lư hương thơm nồng quanh người nàng.
Suốt quá trình, Huệ Tình chẳng hề nhúng tay vào hầu hạ.
Lãm Thu không biết nên bẩm báo thế nào với Dục Vương, tuy nàng thấy ⓠυ*🅰️*𝓃 𝒽*ệ giữa Vương phi và Huệ Tình không giống chủ tớ, nhưng Huệ Tình vẫn là nha hoàn hồi môn, nàng đâu tiện lắm lời.
Cuối cùng, nàng chỉ bẩm đúng những gì mình trông thấy, không thêm không bớt.
Vừa bẩm xong, Giang Mạt đã trở lại phòng.
Trần Ứng Trù vì đôi mắt mù, nên thính giác và khứu giác đều mẫn cảm. Dù Giang Mạt đã dùng hương thơm nồng để át mùi, hắn vẫn ngửi ra được mùi giấm.
Sau một hồi bận rộn, trời đã về chiều. Lưu Ánh Vinh cho người tới mời hai người dùng bữa tối.
"Bữa trưa đã ăn no, giờ không thấy đói, ta không đi nữa." Trần Ứng Trù đứng dậy, Kiều Vân lập tức bước đến đỡ:
"Lan nhi, nàng cùng Quốc Công gia và phu nhân dùng bữa đi. Ta ra ngoài đi dạo một chút, chờ nàng quay lại."
Giang Mạt vốn cũng không muốn đi, nhưng thân phận không cho phép từ chối. Đang do dự, tỳ nữ đưa tin lại nói:
"Phu nhân đích thân làm món bánh phù dung mà cô nương thích nhất."
Nghe vậy, Giang Mạt đành phải đi.
Bánh phù dung vốn không phải món Vệ Nhã Lan thích, mà là nàng thích. Xem ra trong tháng vừa rồi, Huệ Tình đã đem cả khẩu vị nàng bẩm báo với Quốc Công phu nhân.
Bảo là "đích thân làm", rõ ràng là biết Dục Vương sẽ không tới, sợ nàng cũng không đi, nên lấy cớ đó để nàng đến gặp riêng — hẳn là có chuyện muốn nói.
Giang Mạt theo tỳ nữ đến chính sảnh. Huệ Tình và các tỳ nữ khác chờ ngoài, trong phòng chỉ còn lại ba người: Khánh Quốc Công, Quốc Công phu nhân và nàng.
Vệ Thuần đi thẳng vào vấn đề:
"Phụ thân ngươi hiện là Chính lục phẩm Chủ sự, cần có một phủ đệ ra dáng. Ta đã sai người đưa phụ thân và đệ đệ ngươi đến phủ trạch ở Đông Nhai, gia nhân, nha hoàn, hộ viện đều đầy đủ, ngươi có thể yên tâm."
Yên tâm? Bảo nàng yên tâm sao?
Phủ đệ do Khánh Quốc Công an bài, người hầu cũng là người của ông ta — chẳng khác nào tuyên bố với nàng rằng phụ thân và đệ đệ đã nằm gọn trong tay ông, nàng không thể không nghe lời.
"Ngày hôm nay thấy Dục Vương đối với ngươi xem như có phần quý trọng, tuy không sâu nặng nhưng vẫn có nghĩa khí. Những điều hắn nói, việc hắn làm, đều xem ngươi là chính thê, ắt không đề phòng ngươi."
Giang Mạt nghe mà cảm thấy là lạ.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Vệ Thuần đã chứng thực dự đoán của nàng.
"Trước khi Dục Vương mù, có rất nhiều người ủng hộ hắn trong triều. Chức Thượng thư Lại bộ là điều ai cũng biết. Nhưng vẫn còn không ít người ẩn mình chưa lộ mặt, đặc biệt trong quân đội, không ai rõ người của Dục Vương rải rác nơi nào. Nghe nói, hắn có một cuốn danh sách. Ngươi không cần trộm về, chỉ cần sao lại một bản là được."
Giang Mạt nghe càng lúc càng lạnh lẽo. Giờ thì nàng hiểu rõ, Khánh Quốc Công... vốn không thuộc phe của Dục Vương.
Nàng chỉ thấy chua chát cười thầm:
Biết cũng chẳng có ích gì. Chuyện mà Khánh Quốc Công đã giao, nàng dám không nghe sao?
Mặc dù trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng Giang Mạt cũng biết, bản thân phải khiến Khánh Quốc Công hiểu được việc này khó khăn đến nhường nào, không thể vì nàng không hoàn thành mà giận lây sang phụ thân.
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!
"Nói để Quốc Công gia hay, sau khi vào phủ Dục Vương, thiếp thân bị an trí tại Triêu Mộ viện, chưa từng bước qua chính viện, càng chưa từng vào qua thư phòng hay tẩm phòng của Vương gia."
Khánh Quốc Công mỉm cười ôn hòa:
"Các ngươi thành ♓.ô.п mới ba ngày, mà chuyện này cũng chẳng phải muốn nàng lập tức hoàn thành. Bổn phủ cho nàng thời hạn ba tháng. Nếu thành, sẽ thăng phụ thân nàng lên Chính ngũ phẩm Lang trung."
Hiện tại nàng thực sự là tiến thoái lưỡng nan, đừng nói là sao chép, chỉ riêng việc tìm được bản danh sách đã là việc khó như lên trời. Nàng lại hiểu rõ hơn ai hết — bất kể có hoàn thành hay không, cuối cùng đều khó tránh khỏi một chữ c-♓ế-𝖙.
Trước kia nàng chỉ là kẻ thế thân, còn có thể ôm chút hy vọng cầu sống. Giờ đây, một khi đồng ý việc này, tức là chính thức đứng đối lập với Dục Vương. Nếu hắn biết, tất sẽ không dung tha. Còn Khánh Quốc Công, một khi xong việc, ắt cũng sẽ diệt khẩu.
Giờ phút này, nàng không còn đường lui, chỉ có thể gật đầu, rồi từ từ tìm cách thoát thân.
"Dạ, tiểu nữ nhất định tận lực."
Vệ Thuần hài lòng ngồi xuống:
"Tốt, tốt, quả là một đứa nhỏ ngoan ngoãn biết nghe lời. Nào, cùng dùng bữa đi."
Giang Mạt nhìn bàn tiệc đầy món sơn hào, lòng chẳng thấy chút vị, nhưng Khánh Quốc Công và Quốc Công phu nhân lại nhiệt tình gắp thức ăn, trông chừng nàng ăn, nàng đành phải gắng gượng, từng đũa từng đũa nuốt vào.
Cơm nước gần xong, Lưu Ánh Vinh lấy ra một chiếc hộp, mở ra là một chiếc vòng vàng, khá lớn, lòng rỗng, bên ngoài đính các mảnh bảo thạch đỏ và lam, trông vừa quý giá lại lộng lẫy.
"Phu nhân, người đã tặng tiểu nữ một chiếc vòng ngọc, vòng này quá quý trọng, tiểu nữ không thể nhận thêm."
Giang Mạt giơ cổ tay — nàng đã cố ý đeo chiếc vòng ngọc ấy từ sáng.
Lưu Ánh Vinh mỉm cười, không nói gì. Bà cầm lấy vòng vàng, lại tháo trâm cài đầu xuống, cẩn thận khảy nhẹ phần chốt ẩn bên trong vòng.
"Đây là đặc biệt chuẩn bị cho ngươi. Chuyện ngươi nhờ Huệ Tình truyền lời, ta đã biết. Vương phủ lẫn trong cung đều có không ít tai mắt, Huệ Tình không tiện sắc thuốc tránh thai cho ngươi nữa. Chiếc vòng này bên trong có xạ hương, đeo vào sẽ khiến ngươi không thể thụ thai."
Dứt lời, Lưu Ánh Vinh từ tốn đóng lại chốt vòng, nắm lấy tay Giang Mạt, tháo vòng ngọc ra đặt vào hộp, xem như không có ý định trả lại. Rồi đeo vòng vàng vào cổ tay nàng.
"Phụ mẫu là người yêu con nhất. Ngươi chưa làm mẹ, sẽ không hiểu một người mẹ có thể vì con mà làm đến mức nào."
Chiếc vòng vàng xinh đẹp sang quý trên cổ tay lại nặng trĩu như đá tảng, khiến tay nàng đau buốt.
Tay nàng từng bưng nồi thuốc nặng trịch cho mẫu thân, từng ôm đệ đệ bé bỏng suốt đêm không ngủ, nhưng chưa từng cảm thấy mệt mỏi đến vậy.
Khoảnh khắc chiếc vòng ấy đeo lên tay, giống như một tảng đá rơi xuống tim nàng, trĩu nặng đến khó thở.
Nàng hiểu rõ — Lưu Ánh Vinh sợ nàng nếu mang thai, sẽ vì đứa bé mà buông tha phụ thân và đệ đệ, sẽ vì mẫu tử thâm tình mà phản bội Quốc Công phủ, rời khỏi tầm kiểm soát của họ.
Lưu Ánh Vinh thản nhiên nói đến xạ hương, khiến nàng thấy mình nhỏ bé như cát bụi. Rõ ràng bà ta biết rõ — một hai lần dùng thuốc tránh thai thì không hại gì, nhưng xạ hương hấp thụ lâu dài thì sẽ gây tổn thương không thể hồi phục cho nữ nhân. Thế mà bà ta chẳng thèm che giấu, bởi vì — nàng hèn mọn đến mức chẳng đáng để lừa gạt.
Số mệnh nàng, đã bị người khác bóp chặt trong tay.
"Cũng là vì tốt cho ngươi. Sau này nếu phải rời đi, khỏi phải luyến tiếc."
Khoé môi Giang Mạt khẽ cong, nhưng không thể gượng ra nổi nụ cười.
Cúi đầu đáp: "Phu nhân nói phải, tiểu nữ tuân mệnh."
...
Khi trở về khuê phòng của Vệ Nhã Lan, đèn trong nội thất đã tắt.
Kiều Vân nói Dục Vương đã nghỉ ngơi, bèn chặn Huệ Tình cùng ba tỳ nữ khác ở bên ngoài, chỉ để Lãm Thu và Nhiễm Đông vào hầu hạ Giang Mạt.
Thấy nàng bước vào, Lãm Thu và Nhiễm Đông liền vội vàng thay y phục cho nàng.
Lãm Thu dịu giọng hỏi:
"Vương phi có muốn tắm gội không ạ? Nước đã được chuẩn bị sẵn rồi."
Giang Mạt trước nay chưa từng ngắm kỹ Lãm Thu. Giờ nhìn, thấy nàng mắt hạnh, mũi nhỏ, dung mạo ngoan ngoãn, có vài phần giống Lạc Lê.
Từ ánh mắt nàng, Giang Mạt nhìn ra được thiện ý. Chợt ý thức được mùi trên người mình — để át mùi giấm, nàng đã xông rất nhiều hương liệu, lại đi ăn tối, trên áo quện thêm mùi trầm hương trong phòng, các mùi hoà lẫn. Vì ở lâu trong đó nên bản thân không còn cảm nhận rõ, nhưng hiển nhiên Lãm Thu đã ngửi thấy — có chút khác thường.
protected text
Sau khi tắm gội xong, 𝐭●𝒽●â●𝓃 🌴●𝐡●ể nàng chỉ còn lưu lại mùi hương dịu nhẹ. Lúc thay xiêm y, Lãm Thu mở rương y phục của Vệ Nhã Lan, lấy ra vài bộ đưa nàng chọn. Nàng vẫn chọn bộ hải đường sắc.
Đổi sang trung y, Lãm Thu treo ngoại y lên giá, rồi cùng Nhiễm Đông lui xuống.
Giang Mạt vòng qua bình phong, bước nhẹ vào nội thất. Nghĩ rằng Dục Vương đã ngủ, nàng đi rón rén, lấy chăn đệm định ra nhà ngoài ngủ tạm một đêm.
Vừa bước được hai bước, trước mắt bỗng sáng rực.
Trần Ứng Trù đang cầm hỏa chiết tử, dò dẫm định châm cây nến bên cạnh.
Giang Mạt bước tới, cầm lấy hỏa chiết tử từ tay hắn, cúi người châm nến.
Chưa kịp chạm lửa vào bấc, bên tai đã vang lên thanh âm trầm thấp:
"Ban đỏ trên người nàng đã khỏi chưa?"
Vừa châm nến, Giang Mạt vừa dịu dàng đáp:
"Đa tạ Vương gia quan tâm, thần thiếp đã khá hơn nhiều."
Châm bốn ngọn nến xong, nàng thổi tắt hỏa chiết tử, ôm lấy chăn đệm định rời đi. Nhưng Trần Ứng Trù dựa vào thính giác liền đoán được ý nàng, vươn tay giữ lấy tay áo nàng:
"Nàng ngủ giường. Ta ra nhà ngoài."
| ← Ch. 09 | Ch. 11 → |
