| ← Ch.16 | Ch.18 → |
Minh Thịnh Huy cười ha hả: "Ngài Tạ, ngài nói nặng rồi. Kinh Ngọc ở ngay trong nhà mình thì làm sao bị bắt nạt được. Hai chị em nó chỉ đùa giỡn với nhau thôi, không có chuyện gì lớn đâu."
Minh San ấm ức nhìn Minh Thịnh Huy. Đùa giỡn mà cô ta lại bị đánh đến mức mặt sưng như đầu heo, chẳng dám gặp ai.
Anh Quý Hoài là người thừa kế của nhà họ Quý, vậy mà cũng bị tát một cái.
Thế nhưng trong miệng ba cô lại thành "đùa giỡn", chuyện như vậy mà gọi là không có gì lớn?
Minh Kinh Ngọc rõ ràng là muốn lấy mạng cô.
Còn Tạ Khuynh Mục này chẳng phải chỉ là một kẻ ốm yếu bệnh tật sao? Thật sự lợi hại đến mức khiến ba cô phải cúi đầu khom lưng như vậy sao?
Lương Sở thì chẳng quan tâm nhiều như vậy. Bà chỉ biết con gái mình bị bắt nạt, không những không đòi lại được công bằng, mà chỉ cần người 🌜ầ-m 🍳-ц-ⓨ-ề-n của nhà họ Tạ ở Lê Hải xuất hiện, là Minh Kinh Ngọc liền chiếm được thế thượng phong.
Mặc kệ quyền quý hay không quyền quý, quyền quý thì có thể tùy tiện đánh người sao? Không lẽ không còn pháp luật nữa?
Bà ta liều rồi.
Lương Sở từ tầng dưới bước lên: "Minh Thịnh Huy, ông nói vậy mà lương tâm không cắn rứt à! Minh Kinh Ngọc đánh Minh San thành ra thế này, còn tát cả con rể tôi một cái. Dù thế nào thì Quý Hoài cũng là người thừa kế của nhà họ Quý, chỉ một câu 'đùa giỡn' là xóa bỏ hết sao? Minh Thịnh Huy, ông thiên vị quá rồi đấy! Không sợ nhà họ Quý tìm ông tính sổ à?"
"Bà nói ít thôi." Minh Thịnh Huy ra hiệu bảo Lương Sở ngừng lại.
Nhưng Lương Sở vờ như không thấy, ngồi phịch xuống bên cạnh ông: "Tôi nói sai chỗ nào? Minh Kinh Ngọc đánh người là sự thật!"
Tạ Khuynh Mục mỉm cười nhạt: "Bà Lương, bà có ý kiến xử lý khác chăng? Hửm?"
Giọng Tạ Khuynh Mục rất nhẹ nhàng, trong mắt còn có vài tia cười khó hiểu, nhưng lại khiến Lương Sở không khỏi rùng mình.
Lương Sở nuốt nước bọt, cố giữ thẳng cổ mà nói: "Ngài Tạ, tôi biết ngài quyền thế lớn, dù là ở Lê Hải hay ở Tứ Cửu Thành, ngài đều có tiếng nói. Tôi hiểu rõ một người phụ nữ nhỏ bé như tôi không thể chọc vào ngài. Nhưng Minh Kinh Ngọc đánh người là sự thật. Đây là chuyện trong nhà. Trong căn nhà này, tôi là bề trên, muốn phạt một vãn bối làm sai, chắc ngài Tạ không có ý kiến chứ?"
Tạ Khuynh Mục cười nhẹ, ngón tay thon dài của anh chậm rãi xoay tách trà: "Thông thường, chuyện bề trên trách phạt vãn bối, Tạ mỗ đúng là không có tư cách xen vào. Nhưng theo tôi biết, mẹ của Yểu Yểu, cũng là mẹ vợ của tôi đã qua đời. Chủ tịch Minh là trưởng bối thân cận nhất của Yểu Yểu trong căn nhà này, và ông ấy cho rằng đây là hiểu lầm. Vậy, bà Lương đang lấy thân phận gì? Ý của bà là thế nào đây?"
"......"
Lương Sở lập tức bị mấy câu của Tạ Khuynh Mục làm nghẹn họng không nói được lời nào. Rõ ràng Tạ Khuynh Mục không hề công nhận thân phận mẹ kế của bà đối với Minh Kinh Ngọc. Con gái bà bị bắt nạt, vậy mà cái người họ Tạ này chỉ vài câu đã muốn giúp Minh Kinh Ngọc phủi sạch trách nhiệm?
Tạ Khuynh Mục bỗng đổi giọng: "Đương nhiên, bà Lương có ý kiến thì tôi có thể hiểu. Vậy chúng ta thử tính xem việc tiểu thư nhà bà xúi giục người khác phạm tội, nên được xử lý thế nào?"
Tạ Khuynh Mục dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói ra những lời khiến người ta khó mà nuốt nổi.
Minh Kinh Ngọc không khỏi bội phục anh, chỉ cần vài câu đã khiến sự việc trở nên nghiêm trọng.
"Cái... cái gì?"
Lương Sở hoàn toàn không hiểu.
Tạ Nhất tiếp lời, cười nói: "Bà Lương, bà còn chưa biết nhỉ? Con gái ngoan của bà, xúi giục tiểu thư nhà họ Tôn lợi dụng tài nguyên bệnh viện, chuyển di nguồn thận của bà ngoại chị dâu của tôi. Bà Lương, nếu bà không tin, có thể gọi điện thoại hỏi bà Tôn xem có phải là Chủ tịch Tôn đã bị cách chức khỏi vị trí chủ tịch bệnh viện rồi hay không? Bà Lương, vậy bây giờ bà còn nghĩ việc chị dâu tôi 'thưởng' cho con gái bà vài cái tát là quá mạnh tay nữa không?"
Đến lượt Lương Sở hoảng sợ, Minh San sao có thể làm ra loại chuyện như vậy được chứ!
Sắc mặt Lương Sở tái nhợt, lần này bà thực sự không dám hé một lời nào nữa.
Bị tát mấy cái chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu dính vào pháp luật thì lại là chuyện lớn!
Minh Thịnh Huy vội vàng đứng ra hòa giải: "Ngài Tạ, Tiểu Ngũ gia, đều là người một nhà, người một nhà cả, nói nặng rồi, haha, chuyện này là em gái làm sai, chị gái đánh vài cái để dạy dỗ là đúng, thật sự là đáng đánh! Kinh Ngọc, con mau nói gì đi chứ."
Minh Kinh Ngọc bật cười lạnh, muốn cô nói đây chỉ là hiểu lầm, nằm mơ đi.
Tuy chuyện này vốn dĩ không thể thật sự kết tội Minh San.
Nhưng cô đã tát hơn chục cái, xem như xả được cơn tức trong lòng.
Quý Hoài quay đầu nhìn Minh San đang đứng bên cạnh, trong mắt bùng lên một tia giận: "Em thật sự đã làm vậy à?"
Minh San cắ-n Ⓜ️-ô-ï: "Anh Quý Hoài, anh... anh phải tin em. Em không có! Em sao có thể làm loại chuyện đó được?" Cô hoàn toàn không biết phải giải thích thế nào. Sao trong miệng bọn họ lại thành ra cô xúi giục Tôn Nhiên hại người? Rõ ràng cô chỉ nói một câu mà thôi.
"Thật vậy sao? Lúc trên tầng cô đâu có nói với tôi như thế." Minh Kinh Ngọc cất giọng nhạt nhẽo: "Có cần tôi giúp cô nhớ lại một chút không?"
Vừa thấy đôi tay của Minh Kinh Ngọc, Minh San đã sợ đến mức không dám nói gì nữa, càng không thể giải thích được.
Quý Hoài nhìn thấy vẻ luống cuống của Minh San thì đã hiểu ngay.
Anh gỡ tay Minh San đang bám lấy cánh tay mình ra, ngẩng đầu nhìn về phía Minh Kinh Ngọc. Lần này, anh đã hiểu nhầm cô ấy.
Rõ ràng là Minh San đã chạm vào giới hạn của cô.
Ở Tứ Cửu Thành này có ai mà không biết, điểm yếu duy nhất của đại tiểu thư cao quý và kiêu ngạo nhà họ Minh, chính là bà cụ Thịnh, cũng là người duy nhất mà cô để tâm đến.
Chuyện như thế xảy ra với bất kỳ ai cũng sẽ bùng nổ, huống chi là đại tiểu thư Minh, người xưa nay có thù là phải báo ngay, tá mấy cái xem như đã nhẹ tay rồi.
Tạ Khuynh Mục giọng nhàn nhạt: "Chủ tịch Minh, nếu ông không còn điều gì dặn dò thì tôi và Yểu Yểu xin phép rời đi trước. Dù sao bà ngoại của Yểu Yểu vẫn đang nằm viện, không thể để không có người ở bên trông nom."
Người nắm quyền nhà họ Tạ đích thân đến nhà họ Minh, đó là vinh hạnh của Minh Thịnh Huy, ông ta nào dám dặn dò gì cho được.
Huống chi với chuyện vừa xảy ra, Minh Thịnh Huy chỉ sợ Tạ Khuynh Mục viện cớ mà trách tội, làm sao còn dám giữ họ lại.
Minh Thịnh Huy vội cười làm lành: "Đúng đúng đúng, dạo trước tôi luôn bận đủ thứ việc lặt vặt, không thể ở bên cạnh chăm sóc cho bà cụ. Thời gian này tôi cũng nên đến bên bà để tận hiếu rồi."
Tạ Khuynh Mục mỉm cười nhạt, nắm lấy cổ tay Minh Kinh Ngọc. Trước khi rời đi, anh nói: "Chủ tịch Minh, Yểu Yểu là thiên kim dòng chính của nhà họ Minh và nhà họ Thịnh, cũng là người thừa kế hợp pháp của tập đoàn Minh Thịnh. Tôi, Tạ Mục Khuynh, cùng toàn bộ nhà họ Tạ, sẽ mãi là chỗ dựa vững chắc nhất của cô ấy. Nặng nhẹ thế nào, ai mới là chỗ dựa cuối cùng của Chủ tịch Minh, Tạ mỗ tin rằng ông là người hiểu chuyện."
Trong lòng Minh Thịnh Huy "ầm" một cái. Rõ ràng lời nói của Tạ Khuynh Mục là một lời cảnh cáo, nếu Minh Kinh Ngọc còn bị tổn thương thêm, thì cả anh lẫn nhà họ Tạ đều sẽ không tha cho ông.
Ông biết Minh Kinh Ngọc có chút tài năng, nhưng không ngờ cô lại lợi hại đến mức có thể nắm được người 𝖈_ầ_ⓜ ⓠ_𝖚_𝖞ề_𝐧 của nhà họ Tạ trong tay.
Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc cùng nhau rời đi, Quý Hoài cũng tìm cớ rời đi luôn.
Minh San muốn níu kéo Quý Hoài, nhưng từ đầu đến cuối anh không thèm đoái hoài đến cô.
Trong biệt thự chỉ còn lại ba người họ, Lương Sở mới chậm rãi thở ra, giải phóng bớt sự căng cứng trong lòng.
Bà hạ giọng một chút, ném một chiếc gối vào Minh Thịnh Huy.
"Bà lại phát điên cái gì nữa vậy hả?" Minh Thịnh Huy tức đến nỗi muốn 𝓃-ổ t⛎-n-𝖌.
Lương Sở hừng hực khí thế, liên tục trút lời: "Ông bảo tôi phát điên gì cơ? Minh Thịnh Huy, ông nói xem câu nói cuối cùng của Tạ Khuynh Mục là ý gì hả! Giờ tôi mới thật sự hiểu ông! Từ đầu đến cuối ông đều thiên vị! Ông rõ ràng biết người ⓒ·ầ·𝐦 q·⛎ⓨề·ռ nhà họ Tạ vừa có quyền thế vừa điển trai phi thường, vậy mà vẫn sắp xếp cho Minh Kinh Ngọc đi xem mắt với anh ta, chẳng bao giờ nghĩ cho Minh San cả! Ông thật sự muốn để mọi lợi ích đều thuộc về Minh Kinh Ngọc đúng không? Mẹ con tôi rốt cuộc là như thế nào trong lòng ông hả?"
"Nhà họ Tạ tốt như vậy, sao hồi đó ông không nghĩ đến San San một chút? Nếu San San gả vào nhà họ Tạ, San San lại hiếu thảo như vậy, Tạ Khuynh Mục chắc chắn sẽ để ý đến thể diện của người cha vợ là ông, thì ông đâu cần phải thấp thỏm trước mặt anh ta như hôm nay?" Trước đây bà còn tưởng mấy lời đồn về Tạ Khuynh Mục chỉ là một người trẻ tuổi tài giỏi, nào ngờ anh vừa điển trai khác thường lại còn đầy uy nghiêm.
Minh Thịnh Huy hằm hằm liếc Lương Sở một cái: "Đầu óc bà có vấn đề gì không vậy? Cả ngày chỉ biết nghĩ vớ vẩn thôi à! Quyết định của nhà họ Tạ là tôi có quyền kiểm soát được sao? Chính bà cụ Tạ đã nói là ưng ý Kinh Ngọc, để nó gả đi 'xung hỉ'. Tôi phải sắp xếp thế nào đây? Tôi làm gì có quyền hành gì mà chạm tay vào việc của nhà họ Tạ ở Lê Hải? Hơn nữa, tôi có chỗ nào đối xử không đúng với Minh San đâu? Minh San muốn ở bên Quý Hoài, chẳng phải tôi cũng đã nghĩ cách hủy bỏ 𝖍ô·n sự giữa cậu ta và Kinh Ngọc rồi còn gì?" Điều này thì ông thực sự còn nợ con gái cả một chút, dù ông không muốn thừa nhận, nhưng đó là sự thật không thể chối cãi.
Lương Sở cố tình bỏ qua chuyện Minh San đã thích Quý Hoài và việc Minh Thịnh Huy phải hủy bỏ ♓ô●𝐧 ước của Minh Kinh Ngọc và Quý Hoài, bà cứ một mực liên kết mọi chuyện với nhà họ Tạ: "Ông nhìn người 𝒸ầ*𝖒 զ⛎*y*ề*ռ nhà họ Tạ kia kìa, trông bình thường vậy, có giống một người bệnh nặng cần 'xung hỉ' không?"
Ban đầu, Lương Sở còn nghĩ rằng Tạ Khuynh Mục là một gã xấu xí yếu ớt, dù không quá xấu, chắc chắn cũng là người bảo thủ và khó gần, lần đầu hẹn gặp Minh Kinh Ngọc, còn gửi thiệp mời.
"Thể trạng của Tạ Khuynh Mục không thể làm giả." Nhiều năm trước, Minh Thịnh Huy từng gặp Tạ Khuynh Mục tại nhà họ Nhậm ở Tứ Cửu Thành, khi đó Tạ Khuynh Mục không giống như bây giờ, nhà họ Nhậm đã mời không ít danh y đến để chữa trị cho Tạ Khuynh Mục, chỉ có điều không ai biết rõ là anh mắc bệnh gì.
Lương Sở nhỏ giọng nói: "Cho dù là vấn đề sức khỏe, nếu để San San nhà mình gả sang đó, có khi sẽ rạng danh cả đời." Dù cho là phải ở góa, thì cái danh thiếu phu nhân nhà họ Tạ cũng đủ uy nghiêm.
Minh Thịnh Huy căn bản không muốn cùng Lương Sở tiếp tục bàn luận về chuyện này.
Minh San không giữ được Quý Hoài lại, vừa bước chân vào nhà đã thấy cha mẹ đang bàn luận về cô và nhà họ Tạ, còn muốn cô gả vào nhà họ Tạ, cô vội vàng nói: "Mẹ ơi, con chỉ muốn ở bên anh Quý Hoài, con không muốn gả vào nhà họ Tạ. Càng không muốn gả cho Tạ Khuynh Mục!" Tuy nói rằng Minh San cũng không ngờ rằng người 𝖈·ầ·𝖒 🍳·⛎·𝖞·ề·n nhà họ Tạ lại trẻ tuổi và nho nhã như vậy, là người đàn ông hoàn hảo nhất mà cô từng gặp trong đời, chứ không phải là một kẻ bệnh tật đầy mình, không thể xuống giường như trong tưởng tượng, nhưng cơ thể anh không tốt, lỡ như có chuyện đó xảy ra, cô không hề muốn ở góa. Hơn nữa, cô chỉ muốn ở bên cạnh Quý Hoài.
"Con còn không chịu, cho dù ba mẹ có sắp xếp thì nhà họ Tạ cũng không nhìn trúng con!" Minh Thịnh Huy không ngại đả kích Minh San.
Con gái cả tuy kiêu căng và ngang ngược, nhưng trong những tình huống lớn, ông vẫn thấy được khả năng ứng biến và tầm nhìn tổng thể của cô, cô có thể làm nên đại sự.
Con gái út tuy ngoan ngoãn và vâng lời, nhưng chỉ biết dùng mưu mẹo nhỏ, ở nhà làm tiểu thư, lấy chồng làm quý phu nhân trong hậu cung, chứ không thể làm nên chuyện gì lớn.
Minh San hoàn toàn không có khả năng khống chế đàn ông, nói gì đến việc khéo léo trước người quyền lực như gia chủ nhà họ Tạ, Tạ Khinh Mục, ngay cả đối với tính cách lạnh lùng của Quý Hoài, cô cũng khó mà điều khiển được.
Lương Sở không chịu nhường: "Minh Thịnh Huy, ông nói gì vậy hả! Nói đi nói lại, chỉ vì Minh San là do tôi sinh ra, nên không bằng Minh Kinh Ngọc, đứa con mà ông cùng Thịnh Vi sinh ra chứ gì. Minh San của tôi có chỗ nào không tốt??? Minh Thịnh Huy, ông đừng quên, trước đây chính ông đã chọc tôi, tôi vì ông mà sống mấy năm trời trong bóng tối, cả đời này là ông nợ tôi!"
Minh Thịnh Huy nhức đầu: "Tôi có nói Minh San không tốt đâu! Bà suốt ngày gây chuyện, lúc trước Minh San gây ra mớ rắc rối ở công ty, chưa đủ sao! Nếu không có Minh Kinh Ngọc kịp thời cứu vãn tình hình, mang về hợp đồng lớn cho công ty, hậu quả thật khó lường."
"Bà cũng thấy rồi đấy, Tạ Khuynh Mục là người thế nào. Bề ngoài thì hòa nhã, lịch thiệp như quý ông, nhưng thực tế, mỗi câu anh ta nói hôm nay, đâu phải là chuyện chúng ta có thể chịu nổi? Nếu để San San gả vào nhà họ Tạ, con bé có khống chế nổi tình hình không? Người như Tạ Khuynh Mục, liệu con bé có thể quản nổi sao?" Ông đã từng thấy Tạ Khuynh Mục cách đây nhiều năm, giờ thì so với hiện tại, đúng là khác hẳn.
Lương Sở hơi nguôi nghĩ, lẩm bẩm: "Có giỏi cỡ nào cũng chỉ là một kẻ bệnh tật thôi mà. Chắc ông đánh giá quá cao rồi. Nhà họ Tạ có được ngày hôm nay là do thế hệ trước gây dựng, thế hệ này chỉ hưởng thành quả mà thôi." Ông chỉ nghĩ đơn giản là biết hưởng thụ.
Minh Thịnh Huy lạnh lùng hừ một tiếng: "Bà thì hiểu cái gì, dựng nước thì dễ, giữ nước mới khó! Thế hệ này của nhà họ Tạ vẫn có thể hưng thịnh, thậm chí tiến thêm một bậc, đủ thấy họ giỏi cỡ nào! Những lời bà nói, chỉ là đám đàn bà nói chuyện vu vơ thôi!"
Lương Sở khóc nức nở: "Nói đi nói lại, ông chỉ thấy mẹ con họ giỏi giang, còn mẹ con tôi, ông coi như chỉ biết hưởng thụ, là những kẻ vô dụng thôi phải không?"
Lại nữa!
Lần này, Minh Thịnh Huy làm biếng giải thích.
Minh Thịnh Huy không nói gì, nhưng trong lòng thật sự nghĩ như vậy. Ngày trước, khi ông tay trắng lập nghiệp, thì Thịnh Vi, mẹ của Minh Kinh Ngọc, vừa tinh tế vừa mưu lược trên thương trường, lại thêm thân phận con gái cả nhà họ Thịnh, ai mà chẳng nể mặt bà ấy một chút.
Nhưng rồi, mọi chuyện thay đổi, ai cũng nhớ đến nhà họ Thịnh, nhớ đến sự tuyệt vời của con gái cả nhà họ Thịnh, còn Minh Thịnh Huy đi đâu cũng mang tiếng xấu là "ăn bám vợ, rể cắp nách".
Với ông, đó là vết nhục khắc sâu suốt nhiều năm, mãi mới gỡ bỏ được. Và ông sẽ luôn phải sống dưới ánh hào quang của con gái cả nhà họ Thịnh.
Ông không muốn nhắc lại quá khứ nữa.
Phụ nữ, nếu chọn an phận trong hậu trạch, thì cũng tốt.
"Được rồi, gọi bác sĩ gia đình đến đây, xử lý khuôn mặt của Minh San đi." Nhìn vào gương mặt này, ông thấy khó chịu.
"Minh Thịnh Huy, vậy là San San đã phải chịu mười mấy cái tát vô cớ sao?" Ít ra cũng phải trị Minh Kinh Ngọc một chút chứ.
Minh Thịnh Huy liếc nhìn Lương Sở với ánh mắt sắc bén: "Không thì sao? Nó tự làm chuyện gì, trong lòng chẳng có chút nhận thức à? Trước đây tôi đã nói rồi, đừng gây rắc rối với bà cụ Thịnh, đó là ranh giới duy nhất của Kinh Ngọc, vậy mà nó còn xúi người khác làm chuyện với thận của bà cụ!"
"Ba à, con không có." Minh San ủy khuất trả lời.
Minh Thịnh Huy hừ lạnh, nói: "Con đừng tưởng ba không biết chút tâm tư đó của con! Con tưởng Tạ Nhất đang nói đùa với con đấy à, chú Tôn của con vì Tôn Nhiên lợi dụng tài nguyên bệnh viện mà bị cách chức khỏi vị trí chủ tịch, hiện tại ông ấy đang tiếp nhận điều tra của Viện kiểm sát, ngay cả Tôn Nhiên cũng không thể rời khỏi Tứ Cửu Thành trong vòng một năm!" Minh Thịnh Huy hiểu rõ, đây là ý của Tạ Khuynh Mục, nếu không với thế lực của nhà họ Tôn ở Tứ Cửu Thành, cũng không đến nỗi bị điều tra.
Đồng tử của Minh San dần dần mở to, lúc nãy cô chưa nghe kỹ, cứ nghĩ chỉ là nói chơi thôi.
Lần này, Minh San thật sự sợ rồi.
Lúc đó cô không nghĩ nhiều, chỉ muốn Tôn Nhiên gây khó khăn cho Minh Kinh Ngọc một chút thôi, hoàn toàn không ngờ sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Càng không ngờ Tôn Nhiên lại dám chặn nguồn thận, đây là chuyện nguy hiểm đến tính mạng đấy.
Lúc đó cô có nhắc tới chuyện bệnh viện, Tôn Nhiên sẽ không gây phiền phức cho cô đấy chứ?
Cô cũng đâu có sai khiến Tôn Nhiên làm gì với nguồn thận đâu.
Sao cô phải sợ chứ.
Lương Sở cũng âm thầm này sinh cảm giác sợ hãi.
Xem ra Tạ Khuynh Mục thật sự có chút bản lĩnh.
Tôn Trí Duy có căn cơ vững chắc ở Tứ Cửu thành, vậy mà chỉ cần một câu nói của anh là có thể bị loại bỏ ngay.
Lúc nãy bà còn đối đầu trực diện với anh.
Tạ Khuynh Mục sẽ không trả thù bà đấy chứ?
*
Minh Kinh Ngọc chợt nhận ra thân phận của Tạ Khuynh Mục đúng là hữu dụng thật.
Chỗ nào hắn xuất hiện, khí thế của bất kỳ ai cũng có thể bị đè xuống đôi phần. Hôm nay xả giận như vậy, đúng là sảng khoái vô cùng.
Chỉ là tay có chút đau.
Lâu lắm rồi không đánh người, bàn tay cũng không còn quen nữa.
"Vui chưa?" Khóe môi Tạ Khuynh Mục hơi cong lên.
"Cũng tạm." Khóe miệng Minh Kinh Ngọc hiện ý cười.
"Đưa tay ra." Tạ Khuynh Mục đưa tay về phía cô trước.
"Làm gì?" Minh Kinh Ngọc nghi hoặc hỏi.
Tạ Nhất ở phía sau cười nói: "Phụt, chị dâu, chị không hiểu rồi. Anh tư của em biết chị đánh người vất vả, định xoa tay cho chị đấy."
"!!!" Minh Kinh Ngọc xấu hổ đến mức giấu tay ra sau lưng: "Ờ... thôi khỏi."
Sự ngượng ngùng của cô, Tạ Khuynh Mục thu hết vào mắt, khẽ mỉm cười. Ánh nhìn dịu dàng của hắn luôn đặt trên người cô, nóng rực như ánh mặt trời.
Minh Kinh Ngọc bỗng có chút không biết phải làm sao, cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mặt đất.
Đúng lúc này, sau lưng vang lên tiếng gọi của Quý Hoài: "Minh Kinh Ngọc."
Cắt ngang bầu không khí vừa ngại ngùng vừa mập mờ giữa hai người.
Minh Kinh Ngọc nhíu mày, quay đầu lại. Quý Hoài đứng trước cổng biệt thự nhà họ Minh, chậm rãi bước tới. Hắn nhìn chằm chằm vào Minh Kinh Ngọc, trong mắt ẩn chứa những cảm xúc khó phân rõ."Có mấy lời, tôi muốn nói riêng với cô." Sau đó hắn nhìn sang Tạ Khuynh Mục, trong đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo."Ngài Tạ, chút không gian riêng tư này chắc ngài không để ý chứ?"
Tạ Khuynh Mục không hề liếc Quý Hoài lấy một cái, mà xoay đầu nhìn Minh Kinh Ngọc, giọng ôn hòa hỏi ý cô: "Muốn nói chuyện không?"
"Không có gì để nói cả." Dù gì cũng chẳng thân thiết, đột nhiên đòi nói chuyện làm gì.
Vẻ mặt Tạ Khuynh Mục hiện lên một chút vui vẻ bị chạm đến.
Kỷ Hoài kìm nén cảm xúc nhìn Minh Kinh Ngọc, giọng mang vài phần cầu khẩn: "Kinh Ngọc, chỉ vài câu thôi." Rồi lại nói, "Chẳng lẽ ngài Tạ ngay cả chút lợi ích này cũng không chịu?"
Tạ Khuynh Mục hơi trầm mặt, nheo mắt nhìn Quý Hoài một cái. Sau khi đưa nắm tay lên môi, kìm nén ho nhẹ vài tiếng, hắn dịu dàng nói với Minh Kinh Ngọc: "Yểu Yểu, anh ra xe đợi em."
Minh Kinh Ngọc nhìn Tạ Khuynh Mục đang bước về phía xe, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Cảm giác có gì đó không đúng lắm.
Người này...
Cô còn chưa mở miệng mà.
Sao anh đã tự quyết định thay cô rồi?
Lại còn ho dữ như vậy.
Có khi nào là do tối qua bị nhiễm lạnh ở bệnh viện không?
Chắc chắn là vậy.
Nếu thật thế, hôm nay anh còn cố đến nhà họ Minh để chống lưng cho cô.
Trong lòng Minh Kinh Ngọc âm thầm dâng lên vài phần áy náy.
Trước khi theo Tạ Khuynh Mục rời đi, Tạ Nhất lạnh lùng liếc Quý Hoài một cái, rồi lại quay sang Minh Kinh Ngọc cười hì hì vẫy tay: "Chị dâu, đừng nói chuyện lâu quá nhé, bà ngoại còn đang đợi chúng ta trong bệnh viện đó."
"......" Có phải cô muốn nói chuyện đâu? Rõ ràng là Tạ Khuynh Mục quyết định giùm cô.
Lên xe rồi, Tạ Nhất từ ghế lái thò đầu ra, cười cười:
"Anh tư, có cần em đi nghe thử chị dâu với tên họ Quý kia nói gì không? Anh biết mà, tai em thính lắm, đảm bảo không sót một chữ."
"Ồn ào." Tạ Khuynh Mục tựa đầu vào tay, như đang chợp mắt, nhưng ánh mắt từ gương chiếu hậu vẫn nhìn về hai người trước cổng nhà họ Minh.
Tạ Nhất lại cười, lôi từ túi áo ra một lọ thuốc: "Anh tư, cho anh."
Tạ Khuynh Mục mở mắt, nhìn cái lọ trắng nhỏ trong tay Tạ Nhất: "Cái gì đây?" Không một cái nhãn.
Tạ Nhất cười vô hại: "Thuốc trị ho, anh ba đưa cho em. Anh ba bảo với em là có tác dụng với cơn ho của anh."
"......" Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Tạ Khuynh Mục day day lên trán, "Em không nói chuyện, anh cũng không nghĩ là em bị câm đâu."
"......" Tạ Nhất nhe răng cười.
Minh Kinh Ngọc thực sự không hiểu Quý Hoài có gì để nói riêng với cô: "Anh Quý, tôi không nhớ giữa chúng ta có chuyện gì cần nói riêng. Nếu là vì chuyện Minh San bị tôi tát hôm nay, thì chẳng có gì để bàn đâu. Cô ta đáng đời. Nếu không phải vì thời gian gấp, tôi còn chẳng dừng lại ở mấy cái tát ấy."
Quý Hoài há miệng, phải mất một lúc mới nói được: "Chuyện hôm nay... tôi xin lỗi... là tôi không hiểu rõ ngọn nguồn, hiểu lầm cô."
Ha ha ha.
Minh Kinh Ngọc thật sự hết nói nổi, nghi ngờ nghiêm túc xem có phải cú tát lúc nãy khiến não Quý Hoài bị đơ rồi không.
Bao nhiêu năm nay, hắn đứng về phía Minh San không phân phải trái bao lần rồi?
Vậy mà lần này lại xin lỗi cô? Trời chắc sắp mưa đỏ quá?
Quý Hoài nhìn cô gái trước mắt, cao quý, xa vời như không thể chạm tới. Yết hầu hắn khẽ trượt lên xuống, mở miệng nói: "Cô thật sự muốn gả vào nhà họ Tạ ở Lê Hải? Gả cho người đó sao?"
"Như anh thấy đấy." Minh Kinh Ngọc đáp, giọng không hề dao động.
Quý Hoài nhìn Minh Kinh Ngọc, lặng thinh không nói.
Bọn họ quen biết nhiều năm như vậy, từ nhỏ hai nhà đã định ♓ô·n ước cho họ.
Hắn từ nhỏ đã biết cô là vị 𝐡ô●𝖓 thê của mình. Cô cao quý như một vì sao trên trời, còn hắn thì luôn chạy theo sau, cố gắng theo kịp bước chân cô.
Nhưng trong mắt cô, chưa từng có lấy một bóng hình của hắn.
Cho dù thấy hắn ở cạnh người khác, cho dù là lúc hủy hôⓝ_, cô cũng không hề tỏ ra dao động.
Như một tảng đá không biết động lòng.
Chỉ có duy nhất một lần, trong buổi tiệc đính 𝐡-ô-п của hắn và Minh San, cô xuất hiện với vẻ kiêu hãnh.
Hắn từng nghĩ rằng đó là vì cô để ý hắn, rằng cô sẽ cúi đầu kiêu ngạo của mình xuống, cầu xin hắn, nuối tiếc việc hủy ♓ô*n*, chịu mềm lòng trước hắn.
Khi ấy hắn đã nghĩ, chỉ cần cô chịu như vậy.
Dù có phải theo đuổi cô cả đời, hắn cũng cam tâm tình nguyện.
Thế nhưng, sự xuất hiện của cô hôm đó chỉ để nói cho mọi người biết rằng chính Minh Kinh Ngọc mới là người hủy ♓●ô𝖓●, chứ không phải cô coi trọng vị ♓·ô·𝐧 phu của em gái đến mức không nỡ buông, càng không phải như tin đồn là kẻ xen vào phá hoại tình cảm của bọn họ.
Như chính cô từng nói, cô sẽ không bao giờ để bản thân gánh một cái tội không rõ ràng.
Hôm đó, cô đứng ở cuối hàng khách mời, trong mắt toàn là khinh thường và châm biếm. Hắn thậm chí còn nhìn thấy sự chán ghét trong ánh mắt cô.
Cuối cùng thì tất cả chỉ là hắn tự mình đa tình, tự mình ảo tưởng.
Yết hầu của Quý Hoài khẽ chuyển động mấy lần, giọng trầm xuống: "Chuyện cả đời không phải trò đùa. Người đó, nói vài câu là ho liên tục mấy tiếng, đi vài bước đã thở dồn."
"Liên quan gì đến anh?" Minh Kinh Ngọc nhíu mày, rồi bật cười, "Mà tài bôi xấu người khác của anh, tôi xin bái phục. Có gan thì nói thẳng mấy câu đó trước mặt Tạ Khuynh Mục thử xem." Ở trước mặt cô mà nói mấy lời này để làm gì?
"......" Quý Hoài nghẹn lời. Viền mắt dần ửng đỏ, giọng khàn lại: "Minh Kinh Ngọc, cô biết từ nhỏ đến giờ tôi ghét cô nhất ở điểm nào không? Tôi ghét nhất là cô lúc nào cũng cao cao tại thượng, tự cho mình đúng, trong mắt chẳng có ai."
Minh Kinh Ngọc cúi mắt nhìn bộ móng tay xinh đẹp của mình. Do tát người mà phần mép đã bị sứt đi, thật đáng tiếc. Cô thở dài, giọng thản nhiên không chút cảm xúc: "Ồ, chứ không thì sao? Tôi phải van xin anh chắc? Tôi đâu có giống một số thứ không ra gì, phải nịnh bợ đàn ông để trèo lên."
Quý Hoài ռ🌀𝐡·𝐢ế·п 𝐫ă·ⓝ·𝖌: "Minh Kinh Ngọc, cô nói chuyện đàng hoàng chút sẽ ⓒ𝒽ế·t à? Cứ phải châm chọc như thế mới vui sao? Cô biết người ta thấy cô khó chịu đến mức nào không?"
Minh Kinh Ngọc bật cười lạnh: "Nghe như thể tôi rất hy vọng anh thích tôi vậy." Thứ gì đâu.
"......" Quý Hoài cố nén cảm xúc, nói tiếp: "Minh Kinh Ngọc, cô có biết nội bộ nhà họ Tạ phức tạp đến mức nào không? Với cái tính thù dai, hẹp hòi và mắt cao hơn đầu của cô, gả vào nơi ăn người không nhả xương như nhà họ Tạ, thì có thể có kết cục tốt sao? Huống hồ Tạ Khuynh Mục còn là một kẻ bệnh tật, cô nghĩ hắn có thể giữ được vị trí gia chủ nhà họ Tạ bao lâu? Lại có thể bảo vệ cô được bao lâu? Ở tứ cửu thành này, mọi người đều nhường nhịn cô, chịu được tính khí của cô. Nhưng người nhà họ Tạ ở Lê Hải thì không! Lão phu nhân nhà họ Tạ xuất thân danh môn quý tộc cổ xưa, nổi tiếng nghiêm khắc và bảo thủ."
"Ồ, hóa ra ở Tứ Cửu Thành vẫn còn người nhường nhịn tôi à? Sao tôi không biết chứ? Tôi nói này, anh Quý, chúng ta có gì thân tình đâu, nếu anh đến đây chỉ để nói mấy lời ấy mà châm chọc tôi, thật sự không cần thiết. Tôi không có thời gian nghe anh nói nhăng nói cuội." Minh Kinh Ngọc nói thẳng, không đùa. Hôm nay ở nhà họ Minh đã lãng phí gần nửa ngày của cô, thời gian còn lại không cần phí vào Quý Hoài: "Và người đàn ông mà Minh Kinh Ngọc tôi chọn, chắc chắn là người tốt nhất trên đời này, không cần anh ở đây xen vào! Dù anh ấy chỉ sống được một ngày, anh ấy vẫn là người tuyệt nhất!"
"Cô..." vô lý hết mức! Quý Hoài hít một hơi thật sâu, không tiếp tục tranh cãi nữa. Hắn cũng không hiểu tại sao, rõ ràng chỉ muốn nói một câu "đừng gả đến Lê Hải, đừng gả cho Tạ Khuynh Mục", cuối cùng lại không kiềm chế được mà nói cả đống lời khiến hai người khó chịu.
Quý Hoài còn muốn mở miệng nói gì đó thì Minh San vội vã chạy đến: "Anh Quý Hoài, chị, hai người đang nói chuyện gì vậy?" Minh San cảnh giác nhìn Minh Kinh Ngọc, bước qua bên cô, không thể phủ nhận sau chuyện vừa rồi, cô rất sợ Minh Kinh Ngọc, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: "Tôi... tôi cảnh cáo cô, tránh xa anh Quý Hoài ra!"
Minh Kinh Ngọc nhìn khuôn mặt sưng vù như đầu heo của Minh San, hơi khom người, cúi sát vào tai cô, khẽ cười: "Vậy sao bây giờ? Vị ⓗ*ô*𝖓 phu của cô đang, 🅓*ụ 𝒹*ỗ tôi đây. Anh ta không nỡ để tôi gả vào nhà họ Tạ ở Lê Hải. Em gái tốt của tôi ơi, cô phải trông chừng anh ta thật kỹ nhé, lỡ anh ta đổi ý, muốn nối lại tình cũ với tôi thì cô biết làm sao đâu? Nếu tôi là cô thì sẽ nghĩ cách gả vào nhà họ Quý ngay lập tức, bằng mọi cách phải chiếm cho vững vị trí thiếu phu nhân nhà họ Quý."
Ấy vậy mà giọng cô không nhỏ chút nào, Quý Hoài nghe rõ mồn một, 𝓃🌀·𝒽·ıế·п 𝓇ă·𝐧·🌀 ken két, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ bật ra: "Minh... Kinh... Ngọc!" Hắn từng nói sẽ cưới Minh San khi nào chứ!
Minh Kinh Ngọc liếc qua Quý Hoài bằng ánh mắt đầy dư quang nơi đuôi mắt, nụ cười trên môi vừa tự do vừa kiêu hãnh, rồi quay đi rời khỏi.
Quý Hoài nhìn theo bóng lưng cô, tức giận khôn cùng. Cô luôn là vậy, tự do phóng khoáng, tỏa sáng từng cử chỉ, luôn là vầng trăng cao vời, khiến người khác không thể chạm tới, cũng chẳng thể bước vào.
Bao năm qua, với cô, có lẽ hắn chỉ là một gã hề tầm thường, vô danh.
Dù hắn làm gì, cố gắng ra sao, cũng chẳng thể khuấy động được cô một chút cảm xúc nào, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn hắn.
Giờ đây, lại có người đàn ông đó bên cô, chắc chắn càng không thèm đoái hoài đến hắn nữa.
"Anh Quý Hoài, em còn tưởng anh đã đi rồi, không ngờ lại đang nói chuyện với chị. Chúng ta vào nhà đi, bố mẹ có chuyện muốn nói với anh." Minh San ôm cánh tay Quý Hoài, nhưng bị hắn vô tình đẩy ra.
Trong đầu Minh San chỉ còn ghi nhớ câu cuối cùng của Minh Kinh Ngọc: Bằng mọi cách, phải chiếm cho vững vị trí tiểu thư nhà họ Quý.
Khi cô trở thành thiếu phu nhân nhà họ Quý...
Cô không tin Quý Hoài sẽ không quên được Minh Kinh Ngọc.
*
Minh Kinh Ngọc lên xe, Tạ Khuynh Mục đang xem tài liệu.
Cô ngồi xuống bên cạnh, Tạ Khuynh Mục liền đóng tài liệu lại.
"Nói chuyện xong rồi à?" Anh dịu dàng hỏi.
"Ừ, vốn dĩ cũng chẳng có gì để nói." Cũng chính là anh đã quyết định thay cô mà, cô không muốn nói chuyện gì nữa, lại còn ảnh hưởng tâm trạng.
"Ồ." Tạ Khuynh Mục nhẹ đáp, "Vậy mà nói lâu vậy?"
"?"
Cũng không lâu lắm đâu, cùng lắm chỉ khoảng bốn, năm phút.
Tạ Khuynh Mục bỏ lại câu đó, không nói thêm gì nữa.
Minh Kinh Ngọc nhìn Tạ Khuynh Mục. Vẻ mặt thường dịu dàng của anh hôm nay có gì đó không ổn, bầu không khí trong xe cũng hơi căng. Vị gia chủ nhà họ Tạ này có vẻ khác lạ thật.
Chẳng lẽ lại đau ốm nữa?
Chắc chắn là vậy, vừa nãy anh ho dữ quá.
| ← Ch. 16 | Ch. 18 → |
