Truyện:Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh - Chương 16

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh
Trọn bộ 84 chương
Chương 16
0.00
(0 votes)


Chương (1-84)

Biệt thự nhà họ Minh.

"Đại tiểu thư, cô đã về rồi ạ?" Người hầu cung kính tiến ra đón.

Minh Kinh Ngọc chỉ đáp nhẹ một tiếng, bước vào đại sảnh trên đôi giày cao gót.

Minh San ngồi trên sofa, đang sơn móng tay. Có lẽ vì làm chuyện mờ ám nên khi thấy Minh Kinh Ngọc, cơ thể cô run lên vài cái, sơn móng tay lem ra các ngón.

Minh San run giọng nói: "Chị... chị đã về rồi à."

Minh Kinh Ngọc không nói nhiều, đá bay giày cao gót, ném túi xách bên cạnh Minh San, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng cô ta.

Minh San giật mình, cảm thấy chuyện chẳng lành, muốn chạy trốn.

Nhưng Minh San không có cơ hội. Minh Kinh Ngọc túm lấy tóc cô ta, kéo thẳng lên lầu.

Cả đại sảnh biệt thự vang lên chỉ có tiếng la hét thảm thiết của Minh San, vừa van xin người hầu giúp đỡ, vừa kêu họ đi tìm mẹ cô.

Nhưng việc của chủ nhân, người hầu nào dám tiến tới can thiệp.

Hơn nữa, mỗi lần đại tiểu thư nổi giận, họ đều khá sợ hãi.

Minh Kinh Ngọc không hề chần chừ, kéo Minh San vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại.

Cô không thương tiếc, ném Minh San xuống sàn như vất giẻ lau, cưỡi lên người cô ta, chẳng nói gì, chỉ tát liên tục mười mấy cái.

Lương Sở đang cắt hoa ở sân sau, chỉ nghe thấy tiếng Minh San từ phòng ngủ trên lầu vang lên, thảm thiết như tiếng 🌀.ℹ️ế.✝️ heo. Chưa kịp hiểu chuyện gì, Lương Sở định vào trong xem rõ tình hình.

Người hầu vội vàng chạy đến báo tin: "Đại tiểu thư kéo nhị tiểu thư vào phòng của nhị tiểu thư, và giờ đang đánh nhị tiểu thư ạ."

Lương Sở vứt hết hoa trên tay, vừa lẩm bẩm chửi rủa: "Minh Kinh Ngọc, sao tự nhiên lại phát điên thế hả? Cớ gì lại đánh con gái tôi chứ! Còn có luật pháp gì nữa không?" Vừa hối hả chạy vào trong, vừa bảo người gọi điện báo Minh Thịnh Huy về dạy dỗ Minh Kinh Ngọc, nói rằng Minh Kinh Ngọc sắp đ.áп.𝒽 🌜.♓ế.✞ Minh San.

Minh San ôm mặt, vừa khóc vừa nói: "Minh Kinh Ngọc, chị bị làm sao vậy? Sao chị lại đánh tôi? Chị có bị điên không vậy?"

Minh Kinh Ngọc nhìn xuống Minh San với vẻ kiêu ngạo: "Đánh cô còn cần lý do à? Khi nào tôi không vừa mắt cô, tôi sẽ kéo ra đánh một trận."

"Minh Kinh Ngọc, chị bị làm sao vậy hả!" Minh San ôm mặt, thét lên thảm thiết.

Minh Kinh Ngọc túm chặt tóc cô, "Minh San, tôi đã nói với cô vô số lần rồi, đừng động vào những thứ không nên đụng. Sao cô lại như con hề nhảy nhót, thích nhảy lên mũi dao của tôi thế hả? Thích tìm ⓒ·ⓗế·🌴 lắm phải không? Có cần tôi giúp cô thực hiên không?"

Minh San ôm chặt hai má, ánh mắt tránh né, thút thít: "Minh Kinh Ngọc, chị... chị là kẻ điên à, chị đang nói cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu!"

Minh Kinh Ngọc cười khẩy, "Nghe không hiểu à? Vậy tôi sẽ đánh đến khi cô hiểu."

Bốp bốp bốp...

Vài cái tát tiếp tục giáng xuống mặt Minh San.

"Hiểu chưa?"

Nhìn thấy tay Minh Kinh Ngọc giơ lên, cùng ánh mắt lạnh lùng như muốn nuốt sống mình, Minh San ôm đầu van xin: "Hiểu rồi, hiểu rồi, chị... chị ơi, tôi hiểu rồi, chị đừng đánh tôi nữa." Khuôn mặt Minh San đã đánh đến tê cứng.

Hôm qua, cô ta nghe được vài tin đồn, Tôn Nhiên lợi dụng nguồn thận của bà ngoại Minh Kinh Ngọc để làm chuyện xấu, và Tôn Nhiên đã bị Minh Kinh Ngọc xử lý.

Cô vẫn còn ôm hy vọng rằng việc Tôn Nhiên làm về bản chất không liên quan đến cô, nên Minh Kinh Ngọc sẽ không nghĩ đến việc trút giận lên đầu cô.

Ai ngờ hôm nay Minh Kinh Ngọc đã tìm đến tận nơi.

Minh San vừa khóc vừa van xin: "Chị, là Tôn Nhiên làm, đó là ý của cô ta, không liên quan gì đến tôi cả."

Một cái tát nữa lại rơi xuống từ Minh Kinh Ngọc.

Minh San sợ đến г⛎●n 𝖗●ẩ●ⓨ toàn thân: "Tôi nói... tôi nói thật mà, lần trước đi mua sắm tôi có thấy chị và bà ngoại Thịnh, có nhắc một câu thôi, tôi cũng không ngờ cô ta lại làm chuyện đó." Cho dù Minh San có to gan cỡ nào cũng không dám hại người, cô ta chỉ muốn Tôn Nhiên gây rắc rối cho Minh Kinh Ngọc một chút thôi.

"Cũng không ngờ à?" Minh Kinh Ngọc vận động cổ tay, ánh mắt lạnh lùng.

"Minh Kinh Ngọc, tôi đã nói không liên quan đến tôi rồi, chị còn muốn 𝖌ⓘ●ế●✞ tôi hay sao?" Minh San nhìn vào mắt cô, quá đáng sợ, y hệt như hồi nhỏ, khi đi chơi nhà người khác, Minh Kinh Ngọc đẩy cô ta xuống bậc cầu thang, rồi đứng trên bậc cao nhìn xuống, ánh mắt như một con զu●ỷ nhỏ muốn đưa cô ta xuống địa ngục.

Minh San sợ đến mức muốn hét lên, nhưng mặt mũi sưng vù, đau đến nỗi không thể phát ra tiếng.

Minh Kinh Ngọc véo hai má cô, nhìn ánh mắt vừa rơi lệ vừa sợ hãi, 𝐧🌀-𝒽-1-ế-ⓝ 𝓇ăn-ⓖ nghiến lợi nói: "Minh San, nếu 𝖌.𝖎ế.† người không phạm pháp, thì giờ này xác cô đã chẳng còn!"

Một tia lạnh lùng lóe lên trong mắt cô. Cô thả mặt Minh San ra, đứng dậy khỏi người cô ta: "Đánh cô một cái bạt tai là còn hời cho cô đấy. Lần sau dám mưu mô sau lưng, tôi không ngại đeo thêm một mạng người đâu."

Minh San ôm đầu van xin, vừa khóc vừa thốt ra: "Không dám, không dám, tôi... tôi thề không dám nữa. Chị ơi, tôi thật sự biết lỗi rồi. Từ nay tôi sẽ không dám nữa, xin chị đừng đánh tôi nữa."

Minh Kinh Ngọc nhìn cô ta từ trên cao xuống, giọng lạnh lùng: "Ồ? Không dám cái gì?"

Minh San sụt sùi, thều thào: "Không dám nói lung tung, không dám làm điều xấu... nói chung là, cái gì cũng không dám nữa. Chị... xin chị, hãy tha cho tôi đi mà."

Minh Kinh Ngọc nâng cằm cô ta lên, và Minh San lập tức mềm nhũn, sụp xuống đất. Hai má gần như không còn cảm giác, toàn thân 𝓇_𝐮_𝓃 rẩ_ⓨ, mềm nhũn, nằm bẹp xuống đất, không thể đứng dậy.

Cô nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt.

"Muốn chạy à?" Minh Kinh Ngọc mỉm cười nhạt.

Minh San vội vàng lắc đầu, cô thật sự đã bị Minh Kinh Ngọc dọa sợ.

Minh Kinh Ngọc tao nhã chỉnh lại quần áo. Khi quay đầu, cô trông thấy trên bàn trang điểm của Minh San có đặt một cây quạt xếp bằng lụa thêu mỏng nhẹ, y hệt của cô. Cô mở quạt ra, trên đó thêu mấy chiếc lá ngân hạnh vàng óng. Đúng thật là giống hệt, đây chính là một món hàng thêu từng được cô đem bán đấu giá với giá không hề rẻ. Thì ra lại bị Minh San mua về.

Minh Kinh Ngọc gập chiếc quạt, cầm trên tay ngắm nghía, rồi ngồi xuống chiếc ghế trước bàn trang điểm. Cô nhẹ nhàng nâng cằm Minh San lên: "Cái đầu heo của mày, tốt nhất nên nhớ cho kỹ. Nếu không, lần sau sẽ không chỉ dừng ở vài cái tát đâu."

Vừa nãy, Minh San thật sự nhìn thấy sát khí trong mắt Minh Kinh Ngọc. Có một khoảnh khắc, cô gần như tin rằng Minh Kinh Ngọc đã từng có ý muốn lấy mạng mình.

Bên ngoài vẫn còn hỗn loạn chưa dứt, có tiếng gõ cửa, đẩy cửa và đá cửa 'rầm rầm rầm' của Lương Sở, hòa cùng bước chân hối hả của đám người hầu đang chạy tới chạy lui.

Lương Sở the thé gào lên: "Các người bị ngu hết rồi à? Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau đi lấy dụng cụ tới đây, phá cửa ra! Nhỡ nhị tiểu thư xảy ra chuyện gì, cả đám các người không ai thoát được đâu! Một lũ vô dụng! Tôi nuôi các người để làm gì hả?"

"Minh Kinh Ngọc! Nếu mày dám làm gì Minh San, tao sẽ không tha cho mày! Ba mày cũng sẽ không bỏ qua đâu!"

"Minh Thịnh Huy còn chưa về sao? Nếu ông ta còn không về, con gái ông ta bị đ●á●ռ●♓ 𝐜hế●† luôn rồi!"

Đám người hầu lí nhí đáp: "Chủ tịch, ngài ấy không nghe máy ạ."

Lương Sở chửi đám người hầu một câu, rồi tự mình vừa khóc vừa gọi điện cho Minh Thịnh Huy, nói rằng Minh Kinh Ngọc muốn ⓖ.𝒾ế.𝖙 Minh San, bắt ông phải mau về ngay.

Lúc đó Minh Thịnh Huy đang chơi golf với Quý Hoài ở bên ngoài, vừa nghe điện thoại của Lương Sở liền vội vã chạy về.

Trong khi đó, Minh Kinh Ngọc ung dung chỉnh trang lại quần áo, rồi chân trần bước ra ngoài.

Lương Sở đang hò hét bảo người ta cạy khóa cửa thì Minh Kinh Ngọc bất ngờ mở cửa từ bên trong. Lương Sở không giữ được thăng bằng, lao thẳng vào bên trong.

Minh Kinh Ngọc chỉ hơi nghiêng người sang bên, để mặc Lương Sơ loạng choạng vài bước ngay giữa phòng.

Nhìn thấy Minh San đang nửa nằm nửa bò dưới đất, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, hai bên má sưng đến mức không thể nhìn nổi, nước mắt giàn giụa, cả người 𝐫*𝐮*ⓝ 𝖗*ẩ*y.

Lương Sở vội vàng đỡ con gái dậy, nhìn trái nhìn phải: "Minh San, con sao rồi? Có bị thương chỗ nào nữa không?"

Minh San òa khóc, nói chỗ nào cũng đau, mặt như sắp rách ra.

Lương Sở lập tức xách bình hoa đuổi theo ra ngoài: "Minh Kinh Ngọc! Mày dám đánh con gái tao, tao liều với mày!"

Minh Thịnh Huy hối hả chạy về, chỉ trong vòng nửa tiếng đã về đến nhà.

Minh Kinh Ngọc bước xuống cầu thang, từng bước thong thả.

Đột nhiên, một chiếc bình hoa từ tầng trên ném xuống. Minh Kinh Ngọc khẽ nghiêng người, né sang một bên.

Chiếc bình lao vút qua cạnh cô, rơi xuống ngay trước mặt Minh Thịnh Huy đang chuẩn bị bước lên cầu thang. Nếu ông nhanh hơn một bước, cái bình ấy đã có thể đập vỡ đầu ông.

"Lương Sở! Bà lại phát điên cái gì nữa vậy?" Minh Thịnh Huy giận dữ quát, ánh mắt khóa chặt vào Lương Sở đang đứng trên lầu, khí thế như muốn xông xuống.

Lương Sở đứng trên lầu, lớn tiếng đối đầu với Minh Thịnh Huy: "Cái gì mà tôi phát điên? Minh Thịnh Huy, ông tự nhìn đi! Nhìn xem con gái ngoan mà ông nuôi dạy thành cái dạng gì! Nó đánh Minh San nhà chúng ta ra nông nỗi nào rồi? Con bé tội nghiệp của tôi suýt nữa bị nó đá𝓃*h 𝒸♓ế*ⓣ! Vậy mà ông còn muốn bênh nó? Minh Kinh Ngọc có cái tính nết như thế này, chẳng phải đều do ông nuông chiều mà ra sao? Hôm nay ông không cho tôi một lời giải thích, tôi ⓒ♓ế·t ngay trước mặt ông cho xem!"

Trong phòng ngủ, Minh San nghe thấy Minh Thịnh Huy đã về, lập tức chân cũng chẳng còn mềm nữa, cả người như có sức chạy. Cô hất tay người hầu đang đỡ mình ra, vén váy, lao thẳng ra ngoài.

Vừa ló ra khỏi cửa, vượt qua tầm mắt Minh Thịnh Huy, cô lập tức nhìn thấy Quý Hoài đang đứng sau lưng ông.

Bước chân Minh San khựng lại. Nghĩ đến bộ dạng thê thảm của mình, cô do dự một thoáng.

Nhưng chỉ một thoáng. Giờ chính là cơ hội tốt nhất để khiến Minh Kinh Ngọc phải trả giá.

Cũng là cơ hội để anh Quý Hoài hoàn toàn chán ghét Minh Kinh Ngọc. Cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Minh San chạy vượt qua Minh Kinh Ngọc, lao xuống cầu thang, vừa chạy vừa khóc òa: "Ba... anh Quý Hoài... huhu... chị... chị ta điên rồi! Chị ta không cần biết đúng sai gì hết, vừa vào đã đánh con!"

Minh San trốn sau lưng Quý Hoài, lập tức tìm được cảm giác được che chở.

Minh Kinh Ngọc hơi nhướng đuôi mày, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ khinh thường: "Minh San, khi nói chuyện thì chú ý dùng từ. Chuyện là như vậy sao?"

Minh San sợ Minh Kinh Ngọc, mím môi, rồi thụt cổ lại, nép sát sau lưng Quý Hoài hơn nữa.

Cô nắm lấy tay áo sơ mi trên cánh tay Quý Hoài, khẽ dựa vào anh như chú chim nhỏ tìm nơi nương tựa. Đôi mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước mắt, hai má sưng bầm, toàn thân toát ra vẻ yếu ớt và hoảng hốt sau khi bị bắt nạt, dễ dàng gợi lên bản năng bảo vệ của đàn ông.

Quả thật là như vậy.

Quý Hoài lạnh lùng nhìn về phía Minh Kinh Ngọc đang đứng trên cầu thang, giọng cũng lạnh như băng: "Đủ rồi! Minh Kinh Ngọc, nếu cô có bất mãn gì thì nhằm vào tôi đây này, đừng hết lần này đến lần khác nhắm vào Minh San!"

Minh Kinh Ngọc từng bước từng bước bước xuống, dáng vẻ tao nhã mà bình thản. Cô chân trần, bàn chân trắng nõn, móng chân được sơn lớp gel lấp lánh trong suốt. Bộ váy dài đơn giản trên người cô lại hợp đến lạ, vừa cao quý vừa lạnh lùng.

Ở bậc thang còn cách Quý Hoài hai bước, Minh Kinh Ngọc dừng lại, từ trên cao nhìn xuống như thể đang nhìn đám phàm nhân nhỏ bé, cúi mắt xuống người thấp hơn cô vài phân là Quý Hoài, khóe môi khẽ nhếch:"Nhắm vào anh á? Mặt anh to hơn Minh San chắc? Muốn thay Minh San nhận một bạt tai không?"

"......"

Sắc mặt Quý Hoài lập tức tối sầm, còn khó coi hơn lúc nãy.

Minh Kinh Ngọc từ trước đến nay đều như vậy, từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng mang dáng vẻ cao cao tại thượng, trong mắt trống rỗng, không coi ai ra gì.

Khiến người ta chán ghét, căm hận!

"Được rồi, hết người này đến người kia, cả ngày ầm ĩ làm tôi đau cả đầu!" Minh Thịnh Huy xoa trán, liếc nhìn Minh San với khuôn mặt sưng như đầu heo, lạnh giọng hỏi: "Kinh Ngọc, con nói đi, chuyện gì xảy ra? Tại sao lại đánh em con?"

Minh Kinh Ngọc thản nhiên đáp: "Ba, nếu ba không ngại thì hỏi thử xem cô con gái tốt của ba đã làm chuyện gì khuất tất, đến mức khiến con không tiếc tự tay tặng cho nó mấy cái bạt tai."

Minh Thịnh Huy bị lời mỉa mai nghẹn lại, nhìn sang Minh San.

Minh San cúi gằm đầu, trốn sau lưng Quý Hoài.

Minh Thịnh Huy lại ngước nhìn Lương Sở trên lầu đang làm ầm ĩ muốn sống muốn 🌜●𝖍ế●𝐭, đầu đau như muốn nứt ra: "Có chuyện gì thì không thể nói cho tử tế được à, sao cứ phải động tay động chân? Con xem em con bị con đánh thành cái dạng gì rồi?" Mặt sưng như cái đầu heo.

Minh Kinh Ngọc hờ hững nói: "Mấy cái bạt tai là giải quyết được rồi, còn cần giảng đạo lý gì? Hơn nữa, đạo lý là để nói với con người. Đ* c*m th* còn không bằng thì hiểu nổi cái gì?"

Minh Thịnh Huy tức đến nhức cả đầu, cảm thấy mình sớm muộn gì cũng bị mấy chuyện phá làng phá xóm trong nhà làm cho tức 𝒸♓*ế*𝐭, bị đám người này chọc cho phát điên!

Đúng lúc ấy, Tạ Nhất bước vào và nghe được câu nói nhạt như nước lã của Minh Kinh Ngọc, cười đến mức suýt không đứng vững, còn phải cố nhịn không dám bật cười thành tiếng.

Cậu ta nhỏ giọng nói bên tai Tạ Khuynh Mục: "Anh tư, chị dâu đúng là nóng tính thật đấy. Em thích... à không, em rất bội phục!"

Tạ Khuynh Mục nhìn về phía cuối tầm mắt, nơi một mảnh hỗn độn bày ra trước mặt.

Bị chuyện nhà làm cho đau đầu muốn nứt óc, Minh Thịnh Huy hoàn toàn không nhận ra còn có người khác đến.

Ông ta lại nhìn Minh Kinh Ngọc, cô vẫn ở giữa đám hỗn loạn ấy mà vô cùng thản nhiên.

Tạ Khuynh Mục nhớ lại nhiều năm trước, khi Minh Kinh Ngọc bị vu oan, chỉ là một cô bé nhỏ xíu mà đã dễ dàng khống chế toàn cục.

Bây giờ cô ấy, thực ra chẳng khác gì hồi nhỏ.

Giống như một con nhím bé xù lông, ai chọc vào cô, cô sẽ dùng những chiếc gai sắc nhọn của mình, từng chút từng chút đâ.𝐦 ngược lại, khiến đối phương nghẹn nơi cổ họng, khó chịu đến phát điên.

Nếu nói có thay đổi, thì cũng có, lợi hại hơn trước rất nhiều.

Quản gia đi theo sau Tạ Khuynh Mục, đang định bước lên báo với Minh Thịnh Huy.

Bị Tạ Nhất ngăn lại.

Chị dâu tư nói chuyện thú vị như vậy, cơ hội hiếm có.

Cậu ta còn muốn xem thêm một chút.

Minh San khóc lóc nức nở, cầu xin Minh Thịnh Huy đứng ra làm chủ cho mình.

Ánh mắt lạnh nhạt của Minh Kinh Ngọc lướt qua người Minh San, rồi cô bước xuống từ hai bậc thang cuối cùng.

Minh San sợ đến rụt cổ lại, nép thêm vào sau lưng Quý Hoài, giọng điệu yếu đuối làm màu: "Anh Quý Hoài ơi, cứu em với, chị ấy lại muốn đánh em nữa đúng không..."

Quý Hoài bước lên một bước, chắn Minh San sau lưng, nhìn thẳng vào mắt Minh Kinh Ngọc: "Minh Kinh Ngọc, đủ rồi!"

Minh Kinh Ngọc thản nhiên liếc Quý Hoài một cái, hoàn toàn không xem anh ta ra gì, rồi giơ tay lên 'bốp' một cái tát giáng thẳng lên mặt Quý Hoài.

Tiếng bạt tai vang dội trong phòng khách biệt thự, chấn động đến ong cả tai.

Kỷ Hoài ⓒ𝖍*ế*🌴 lặng tại chỗ, trong đôi mắt lạnh lẽo của anh ta lập tức bùng lên lửa giận, mặt nóng rát, nghiến từng chữ: "Minh... Kinh... Ngọc."

Minh Kinh Ngọc không có chút cảm xúc nào, nói: "Tôi vốn là người không chịu nổi oan ức, tay này nữa, càng không thể chịu được thấy tôi bị oan. Một khi tôi bị oan, tay này sẽ không nghe theo não, nhất định phải nghĩ mọi cách để chứng minh ý định của tôi." Cô cúi mắt, xoa nhẹ cổ tay thon, "Xin lỗi nhé, tay không có mắt, đánh lệch rồi, không ngờ lại đánh trúng mặt Tổng giám đốc Quý."

"......" Quý Hoài.

Ánh mắt của Minh San và Lương Sở trên lầu đều lộ vẻ khó tin; Minh Kinh Ngọc dám đánh Quý Hoài.

Quý Hoài là người rất coi trọng thể diện, tự trọng đặt trên hết, bị Minh Kinh Ngọc tát.

Lần này coi như Minh Kinh Ngọc ↪️hế*t chắc.

Minh San nhịn đau, khẽ nhếch khóe môi.

Minh Thịnh Huy vẫn còn choáng váng trước hành động của Minh Kinh Ngọc.

Đánh người trong nhà thì thôi, đánh cả người thừa kế nhà Kỷ, thế này làm sao kết thúc được!

Quý Hoài không chớp mắt nhìn Minh Kinh Ngọc, đôi mắt từng chút một ngập đầy những tia ⓜ●á●υ đỏ.

Anh ta từng bước tiến gần Minh Kinh Ngọc, nℊ_𝖍_ı_ế_𝐧 r_ăռ_🌀 ken két: "Minh... Kinh... Ngọc." Bàn tay gân xanh nổi lên của Quý Hoài từ từ giơ lên, áp sát cổ tay cô, ánh mắt hận muốn xé nát cô.

Quý Hoài còn chưa chạm vào cổ tay Minh Kinh Ngọc thì từ đâu xuất hiện một chiếc bật lửa bay thẳng vào tay anh ta.

Chiếc bật lửa được đính kim cương bạch kim, khá nặng.

Hạ đúng vào tay Quý Hoài, không lệch một ly, khiến anh đau đến nín thở, phát ra tiếng "ưm" khẽ.

Tiếp đó là giọng nói của chủ nhân chiếc bật lửa vang lên trong phòng khách: "Ồ, Tổng giám đốc Quý của Tứ Cửu Thành phải không? Dám động vào chị dâu nhà tôi thử xem? Tôi muốn xem, là nhà họ Quý của anh hùng mạnh đến mức dám thách thức nhà họ Tạ, hay là đôi tay này của anh muốn bỏ đi rồi?" Tạ Nhất khoanh tay vào túi, bước vào tầm mắt mọi người, dáng đi giống hệt gương mặt tuấn tú của cậu, kiêu ngạo, khó thuần phục, rồi quay sang cười híp mắt với Minh Kinh Ngọc: "Chị dâu à, sau này có chuyện hay thế này đâu cần chị phải tự tay làm nữa, chỉ cần bảo tôi một tiếng, tôi sẽ lo cho chị gọn gàng hết."

Ánh mắt Minh Kinh Ngọc vượt qua vai Tạ Nhất, nhìn thấy Tạ Khuynh Mục đứng sau lưng cậu, dáng vẻ thẳng tắp, quý phái vô cùng.

Sao anh ta lại đến đây?

Dây đàn trong lòng Minh Kinh Ngọc bỗng rung lên một cách lặng lẽ, có chút xao động.

Mọi ánh mắt trong phòng đều bị giọng nói vừa đùa cợt vừa uy quyền của Tạ Nhất thu hút.

Minh Thịnh Huy liếc mắt đã thấy Tạ Khuynh Mục đứng không xa sau lưng Tạ Nhất.

"Ngài Tạ?" Minh Thịnh Huy hết sức ngạc nhiên, không còn bận tâm đến mấy chuyện lộn xộn trong nhà, lập tức tiến đến trước Tạ Khuynh Mục: "Ngài Tạ, anh đến từ khi nào vậy? Anb xem này, tôi cũng không kịp chuẩn bị, tiếp đãi chưa chu toàn, chưa chu toàn thật mà." Chưa chuẩn bị gì cả, đúng là náo loạn không yên.

Tạ Khuynh Mục giọng lạnh lùng đáp: "Chủ tịch Minh đừng khách sáo. Tôi đến để đón vị 𝖍●ô●𝐧 thê của tôi." Câu cuối cùng rất nhẹ nhàng, ánh mắt theo đó rơi xuống Minh Kinh Ngọc, khiến cô không kịp trở tay mà đón lấy ánh mắt dịu dàng ấy.

Vị ♓-ô-п thê?

Minh Thịnh Huy theo ánh mắt của Tạ Khuynh Mục, nơi ánh mắt ấy hướng đến, chính là Minh Kinh Ngọc.

Mặt Minh Thịnh Huy lập tức tươi cười rạng rỡ.

Tạ Khuynh Mục này là thừa nhận mối 𝐪-u-🅰️-ⓝ ♓-ệ với Minh Kinh Ngọc rồi sao?

Ý là lời cầu 𝒽ô.n từ đầu năm vẫn còn hiệu lực?

Tuyệt quá.

Mọi suy nghĩ rối rắm và cơn giận dữ của Minh Thịnh Huy đều hóa thành tro bụi ngay khi nghe ba chữ Tạ Khuynh Mục.

"Ngài Tạ, chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút được không?" Minh Thịnh Huy nịnh nọt giơ tay ra, ra hiệu đi về khu vực sofa, rồi quay lại hét với đám người trên lầu dưới: "Còn đứng ì ở đây làm gì? Mau dọn dẹp sàn nhà đi chứ, như thế là sao hả!"

Minh Thịnh Huy lại ra hiệu cho Minh Kinh Ngọc bằng ánh mắt, cười tươi nói: "Kinh Ngọc, còn đứng làm gì nữa, mau qua bên ngài Tạ đi."

Tạ Khuynh Mục đã đến, chuyện này coi như xong xuôi.

Minh Kinh Ngọc thông minh như vậy, lúc này tất nhiên phải ở bên Tạ Khuynh Mục mới an toàn nhất, biết đâu dừng đúng lúc là khôn ngoan nhất.

Lần đầu tiên cô không phản bác lệnh của Minh Thịnh Huy, còn phối hợp một cách hiếm hoi, khiến ông ta trong lòng vô cùng hài lòng.

Khi Minh Kinh Ngọc đi qua bên cạnh Quý Hoài, ánh mắt Quý Hoài dõi theo cô, ngón tay cũng bất giác động đậy.

Tạ Nhất nhướng mày, khoanh tay bước một bước về phía trước, chắn tầm nhìn của Quý Hoài đối với Minh Kinh Ngọc, cười nói: "Sao, Tổng giám đốc Quý còn định đến 'tính sổ' với chị dâu tôi nữa à? Chị dâu tôi đã nói đánh nhầm người rồi, cũng đã xin lỗi ông rồi mà. Một người đàn ông lớn như anh, có cần căng thẳng thế không? Một cái tát của con gái có thể mạnh đến đâu đâu."

"......" Anh ta không hề có ý định đánh lại, chỉ là tức giận thôi. Thực ra lúc đó muốn làm gì, ngay cả anh cũng chưa nghĩ ra.

Nhưng lúc này, Quý Hoài bỗng cảm thấy một thôi thúc muốn kéo Minh Kinh Ngọc lại.

Anh không muốn cô tiến đến, không muốn cô đến bên người đàn ông đó.

Tiếng "chị dâu" được thốt ra từ miệng Tiểu Ngũ gia nhà họ Tạ nghe càng chói tai với anh Quý Hoài.

Còn anh, so với người đàn ông đó, khoảng cách quá lớn.

Giống như nhà họ Quý trước nhà họ Tạ, chẳng đáng kể gì.

Anh Quý Hoài trước mặt Tạ Khuynh Mục, ngay cả ánh mắt cũng không đủ để níu chân Tạ Khuynh Mục dừng lại.

Vậy người đàn ông này thật sự có thể khiến đại tiểu thư Minh, một người luôn kiêu ngạo, cao cao tại thượng, cúi đầu thấp quý sao?

Có thể.

Ngón tay Quý Hoài lặng lẽ 𝖘·ℹ️ế·† 🌜♓·ặ·t, cơ thể cứng lại.

Minh San bên cạnh anh, nào hay được suy nghĩ thầm kín của Quý Hoài, vẫn 💲ⓘ·ế·ⓣ 𝐜♓·ặ·t cánh tay anh.

Minh Kinh Ngọc hoàn toàn không để ý đến mấy động tác nhỏ nhặt của Quý Hoài, cô đi chân trần về phía khu vực sofa, tiến đến bên người đàn ông phong thái ôn nhu, lịch lãm nhưng lại mang cảm giác an toàn tuyệt đối.

Người hầu chặn giữa đường, nhanh nhẹn mang đến một đôi dép lông trắng chuyên dùng cho cô, đặt trước mặt, đồng thời thu dọn đôi giày mà cô đá loạn trong phòng khách vào tủ.

Người hầu mang trà đến, Minh Thịnh Huy tự đứng dậy rót trà cho Tạ Khuynh Mục: "Ngài Tạ, tối nay có lịch trình gì khác không? Có tiện để ở lại đây một đêm không? Tôi sẽ bảo bếp chuẩn bị bữa tối." Đây là cơ hội tốt để định ngày cưới giữa anh và Minh Kinh Ngọc.

Tạ Khuynh Mục bình thản nhận chén trà, đặt nặng chén lên bàn, ánh mắt trầm xuống, giọng lạnh lùng: "Chủ tịch Minh, không cần sắp xếp gì cả. Nếu tôi đến muộn một chút, liệu vị ♓*ô*ⓝ thê của tôi có phải chịu đựng đủ mọi sự bắt nạt trong căn nhà mà cô lớn lên và có nhiều tình cảm gắn bó nhất, ngay trước mặt những người thân nhất của cô không? Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng vị 𝖍-ô-ռ thê của tôi lại bị bắt nạt đến mức này ngay tại nhà mình! Chủ tịch Minh, ông có thể giải thích cho tôi không?"

Tạ Nhất cười thầm trong lòng, đúng rồi, chị dâu lúc nào cũng bị bắt nạt, lúc nào cũng chịu thiệt.

Một người bị cái tát của cô sưng lên như đầu heo, người còn lại nửa bên má vẫn in dấu ngón tay thon thả của chị dâu.

Không chỉ bị bắt nạt, còn phải chịu mệt mỏi, tay sưng, tế bào trong lòng bàn tay không biết đã c*♓*ế*† bao nhiêu.

Ài.

Thật khiến người ta vừa thương vừa tiếc.

Minh Kinh Ngọc phải thừa nhận, Tạ Khuynh Mục là một người đàn ông thật tinh vi, thâm sâu.

Nhìn Minh Thịnh Huy mặt tái mét, lại không dám nổi giận trước mặt Tạ Khuynh Mục.

Cô không hiểu sao, tâm trạng lại vui đến vậy.

Chương (1-84)