Ngoại truyện 6: Đêm ở New York
| ← Ch.57 | Ch.59 → |
Giờ New York, 8 giờ 15 sáng, chuyến bay quốc tế khởi hành từ Kinh thị đáp xuống sân bay quốc tế Kennedy.
Khương Nghi bị tiếp viên hàng không đánh thức, vừa mở mắt liền nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ trong vắt của New York qua khung cửa sổ máy bay.
Tiếp viên hàng không là người gốc Nam Mỹ, khuôn mặt đầy nhiệt tình, hỏi bằng giọng thân thiện: "Máy bay vẫn còn một đoạn nữa mới dừng hẳn, quý cô có cần một ly nước không?"
Cô ngủ suốt chặng đường bay, lúc này vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn, cần nhanh chóng lấy lại tinh thần, chỉnh đốn lại bản thân một chút, tránh để lúc gặp bạn trai trông quá lôi thôi.
"Có, cho tôi nước đá, cảm ơn."
Các hành khách ở khoang hạng nhất cũng bắt đầu tháo tai nghe, thu dọn đồ đạc, không gian vốn yên tĩnh trở nên rộn ràng hơn.
Khương Nghi bật điện thoại kết nối mạng, liền thấy Trần Thư Hoài nhắn tin WeChat cho cô:
【Đến chưa? Anh đang đợi ở bãi đỗ xe】(đính kèm định vị)
Từ lúc xuống máy bay, lấy hành lý, rồi lần theo biển chỉ dẫn đến bãi đỗ xe, cô vội vàng suốt cũng mất hơn một tiếng đồng hồ.
Vừa xách hành lý bước vào bãi đỗ, Khương Nghi đột nhiên cảm thấy có người tiến lại từ phía sau. Cô còn chưa kịp quay đầu thì đã bị ai đó vòng tay ôm eo từ phía sau, cơ thể bất ngờ ngả về sau, rơi thẳng vào một vòng 𝖓𝐠_ự_𝖈 rắn rỏi rộng lớn.
Khương Nghi giật mình, trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói trong trẻo có phần lười biếng: "Gọi em cả buổi rồi, em nhìn đi đâu thế."
Cô ngẩn người rồi bật cười ngẩng đầu, chạm phải gương mặt tuấn tú trắng trẻo: "Là anh!"
Trần Thư Hoài mỉm cười xoa đầu cô: "Nếu không phải anh thì là ai nữa?"
Tính từ lần gặp gần nhất đến giờ, hai người đã xa nhau trọn một học kỳ.
Cả hai đều bận học, Khương Nghi chọn song song hai ngành, trong đó có Kinh tế học, còn Trần Thư Hoài bắt đầu khởi nghiệp. Mỗi tuần họ chỉ có thể gọi video chừng hai, ba lần, mỗi lần cũng không kéo dài lâu, nếu không phải Khương Nghi phải làm bài thì là Trần Thư Hoài phải họp.
Tuy ngày nào họ cũng để lại lời nhắn cho nhau, nhưng khoảng cách địa lý vẫn mang đến chút xa lạ, và đi kèm với sự xa lạ ấy là nhịp tim đột ngột hỗn loạn.
Trần Thư Hoài nắm tay Khương Nghi, nhận lấy vali trong tay cô: "Về nhà để đồ trước đã."
Họ đi đến một chiếc xe hơi có đường nét vuông vắn mượt mà, phần đầu xe là biểu tượng nữ thần đứng sừng sững. Tài xế người da trắng đã đứng chờ từ sớm, thấy hai người từ xa đi tới liền bước nhanh lên đón lấy hành lý, mở cửa xe cho họ.
Khương Nghi quan sát nội thất bên trong chiếc xe, mũi lơ lửng mùi da thuộc đặc trưng của xe mới. Nhờ phúc của Trần Thư Hoài, bây giờ cô đã nhận ra đây là xe Rolls-Royce.
"Là chiếc xe ba anh tặng sao?"
Trước đó Trần Thư Hoài từng lướt qua chuyện này, bảo rằng ba anh nghe tin anh khởi nghiệp nên đã tặng một chiếc xe để cổ vũ.
Anh ngồi xuống cạnh cô: "Không phải, chiếc đó không chở được hành lý, sau này đưa em đi dạo phố thì mới lấy ra chạy."
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, hướng về phía Manhattan.
Đây là lần đầu tiên Khương Nghi đến New York.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, dọc đường đi có rất nhiều chiếc taxi vàng đang đưa đón khách từ sân bay. Phong cảnh ngoài cửa sổ dần thay đổi từ những tòa nhà thấp tầng diện tích rộng sang những căn biệt thự hai tầng chen chúc nhau, rồi đến các tòa cao ốc hiện đại cao vút.
Trời xanh thẳm rộng lớn, ánh nắng chiếu rọi lên những ô cửa kính sạch bong sáng loáng, phản chiếu ánh sáng lóa mắt, cảnh tượng trước giờ chỉ từng thấy trong phim Mỹ, nay hiện hữu rõ ràng trước mắt.
Nơi này chính là nơi Trần Thư Hoài sinh ra và lớn lên.
Khương Nghi thu lại ánh nhìn, phát hiện Trần Thư Hoài vẫn luôn chăm chú nhìn mình.
Thấy cô cuối cùng cũng quay đầu lại, Trần Thư Hoài mới nhẹ nhàng siết tay cô, hỏi: "Mệt không?"
Cô cười, đáp: "Không mệt, ngủ một giấc là đến rồi."
"Anh bảo người giúp việc chuẩn bị bữa sáng ở nhà rồi, về ăn chút gì đó, nếu mệt thì ngủ thêm, chiều anh đưa em đi chơi."
Ba mẹ Trần Thư Hoài đã dẫn theo cô em út sang Anh sinh sống, còn em trai anh thì ở với ông bà nội tại Los Angeles. Người thân có độ tuổi gần nhất với anh chính cô em gái Thư Du, năm nay vừa nhập học Stanford, hiện tại chỉ còn Trần Thư Hoài ở lại New York.
Tuy nhiên, Khương Nghi biết "nhà" mà Trần Thư Hoài nhắc tới không phải căn biệt thự cổ có tuổi đời lâu năm ở Manhattan của nhà họ Trần, mà là một căn hộ dạng đơn tầng mà anh mua gần khu Fifth Avenue.
Chiếc xe hơi rẽ mấy lần trên những con đường chằng chịt của khu Upper East Side, cuối cùng dừng lại trước một con phố yên tĩnh trồng cả hàng cây tiêu huyền.
Khương Nghi cuối cùng cũng đặt chân đến căn hộ mà trước giờ chỉ từng thấy qua video. Sau khi Trần Thư Hoài mua lại từ chủ cũ vào năm ngoái, anh đã tự tay cải tạo lại theo sở thích của mình: cửa kính rộng lớn sạch sẽ như những khung tranh, thu toàn cảnh thành phố phồn hoa của Manhattan vào trong tầm mắt. Phong cách trang trí tối giản và điềm đạm, chính là gu của Trần Thư Hoài.
Cô đứng bên cửa sổ ngắm nhìn ra ngoài, chỉ tay về phía con phố cách đó không xa: "Đó là Fifth Avenue à?"
Tài xế đưa hành lý vào trong rồi lập tức rời đi. Cửa vừa đóng lại, Trần Thư Hoài đã tiến đến ôm lấy cô từ phía sau, cúi đầu áp mặt vào má cô, giọng 𝐭hâ·ռ Ⓜ️ậ·𝖙.
"Ừ." Anh bắt đầu ⓗ.ô.𝐧 nhẹ lên mặt cô: "Căn hộ này có vị trí và tầm nhìn cũng chưa phải tốt nhất đâu, lát nữa anh lái xe đưa em đi, nhìn từ bên ngoài sẽ rõ hơn."
Khương Nghi biết căn hộ này là do Trần Thư Hoài đầu tư mua riêng, giá cả đã vượt xa mức mà cô dám tưởng tượng.
Cô chân thành khen: "Anh giỏi thật đấy."
Trần Thư Hoài khựng lại, đối diện với ánh mắt lấp lánh của cô, trong mắt lập tức dâng lên ý cười: "Đi theo anh."
Anh nắm tay Khương Nghi, dắt cô đi dọc hành lang vào trong, đến trước hai căn phòng ngủ.
"Đây là phòng anh, còn kia là phòng cho khách."
Anh hỏi cô: "Em muốn ngủ phòng nào?"
Khương Nghi đáp: "Tất nhiên là phòng cho khách rồi, sao có thể để anh ngủ phòng khách được."
Trần Thư Hoài khoanh tay tựa vào tường: "Ai nói anh sẽ ngủ ở phòng khách, anh đương nhiên sẽ ngủ ở phòng của mình."
Khương Nghi ngẩn ra, bắt gặp ánh mắt của anh, lập tức hiểu rõ ý anh.
Bọn họ yêu nhau đã hai năm, nhưng vẫn chỉ dừng lại ở mức ôm ⓗô𝖓●.
Mặt cô thoáng cái đỏ bừng, ngập ngừng mãi mà không trả lời được.
Trần Thư Hoài đột nhiên vươn tay kéo cô vào lòng, cúi đầu 𝐡.ô.ⓝ lên môi cô.
Nụ ♓ô●𝐧 của anh vừa gấp gáp vừa nặng nề, hơi thở п-óп-𝖌 𝒷-ỏ-𝐧-g, tay ôm chặt eo cô đột ngột sℹ️-ế-т 𝖈-♓ặ-𝖙, vừa 𝐡ô_п vừa đẩy cô từng bước lùi về sau, đẩy cô vào phòng ngủ của anh.
Khương Nghi theo đà ngồi xuống mép giường.
"Có nhớ anh không?"
Anh hạ giọng xuống cực thấp, như đang thì thầm dịu dàng bên tai. Khi anh nửa cúi đầu nhìn cô, hàng lông mi dài tỉa gọn như muốn chạm vào lông mi cô.
Làn da nóng hổi kề sát nhau, như thể có thể nghe được cả tiếng tim đập của đối phương.
Khương Nghi khẽ "ừ" một tiếng.
Lại là một nụ hô·𝖓 triền miên kéo dài. Tay anh đặt bên hông cô bắt đầu lần lên phía trên, Khương Nghi đẩy anh ra: "Em mới vừa đến mà!"
Trần Thư Hoài nằm xuống bên cạnh cô, không tiếp tục làm loạn nữa, ôm cô vào lòng, điềm nhiên nói: "Anh thấy em tinh thần cũng tốt đấy chứ."
Khương Nghi cảm nhận được v*t c*ng phía sau thắt lưng mình, nhỏ giọng đáp lại: "Không bằng anh đâu."
"Đừng lo." Anh dụi mặt vào hõm cổ cô: "Nhà chưa mua bao cao su."
Hai người lặng lẽ nằm ôm nhau trên giường, trao đổi hơi ấm cơ thể.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ rọi vào căn phòng rộng rãi, trong không khí phảng phất hương trái cây mà cô yêu thích, thời gian dường như dừng lại tại khoảnh khắc này.
Khương Nghi cũng không ngờ mình lại ngủ thiếp đi như vậy, mãi đến trưa mới bị đói mà tỉnh dậy.
Sau khi ăn trưa tại nhà, Trần Thư Hoài dẫn cô xuống quán cà phê gần đó mua cà phê, rồi bảo cô ngồi đợi trên chiếc ghế ven đường để anh lái xe đến đón.
Khương Nghi vừa uống ngụm đầu tiên của ly cold brew, lập tức cảm giác ⓜ.á.𝐮 huyết tràn về, hồi sinh luôn.
Trên đường xe cộ tấp nập, một thanh niên đội mũ lưỡi trai lái chiếc mui trần đen có đường nét sắc sảo đỗ ngay trước mặt cô.
"Lên xe."
Khương Nghi cầm ly cà phê đá trong tay, ngẩn người nhìn anh.
Cô chỉ mặc đồ đơn giản kiểu sinh viên đại học, áo thun trắng, quần short jeans và giày sneaker trắng, cảm giác như đặt chân lên xe sẽ làm bẩn mất chiếc xe ấy vậy.
Trần Thư Hoài nhìn cô: "Sao thế?"
Trước đây mỗi lần đi chơi cùng Trần Thư Hoài, tuy đều ngồi xe xịn nhưng phần lớn đều là những chiếc xe kiểu nghiêm túc như chiếc Rolls-Royce đón sân bay ban sáng, dùng thuần túy như phương tiện di chuyển.
Trần Thư Hoài cũng không phải người mê xe, tiền trong tay anh hoặc đem đi đầu tư, hoặc để mua nhà, đi đâu cũng dùng xe của gia đình, nên lúc còn ở trong nước bên cạnh Khương Nghi, anh cũng không giống mấy cậu ấm thích lái siêu xe đưa bạn gái đi hẹn hò.
Thành ra đây là lần đầu tiên Khương Nghi được ngồi siêu xe.
Vừa ngồi vào, cô lập tức trầm trồ: "Xe ba anh tặng trông xịn thật đấy, là xe gì thế?"
"Pagani."
Khương Nghi không biết nhiều về xe, chỉ "ồ" một tiếng, khen: "Đẹp thật."
Trần Thư Hoài lại cười: "Em thích là được rồi."
Xe chậm rãi khởi động, hướng về Đại lộ số Năm.
Hai bên đường là những tòa nhà mang phong cách Mỹ cùng những lá cờ sao sọc treo cao, các cửa hiệu của thương hiệu xa xỉ chen chúc nối liền nhau, bọn họ đi ngang qua Tiffany với chiếc đồng hồ Atlas nổi tiếng, đi ngang Trump Tower, rồi vòng qua khu vực gần công viên Trung tâm.
Trần Thư Hoài là một hướng dẫn viên du lịch rất tận tâm, thỉnh thoảng còn nhắc đến mấy chuyện như hồi còn học tư thục ở Upper East Side đã từng cùng bạn bè lén lái xe thể thao của ba mẹ đến khu này ăn một bữa lớn, rồi khiến đám vệ sĩ hoảng loạn đi khắp nơi tìm người thế nào.
Sau một giờ đồng hồ ngồi xe hóng gió, Trần Thư Hoài dừng xe lại, dẫn Khương Nghi dạo chơi một vòng, đến chiều tối thì vào nhà hàng phương Tây đã đặt trước dùng bữa.
Tối đến, lại tiếp tục ngồi xe ngắm cảnh đêm Manhattan một lúc, Trần Thư Hoài lái xe về gần căn hộ, dừng trước một siêu thị đồ gia dụng.
Anh dẫn Khương Nghi vào trong, đi một vòng rồi dừng trước một tủ kính bị khóa, nhờ nhân viên mở ra.
Khương Nghi vừa nhìn đã nhận ra, bên trong là đủ các loại bao cao su của mọi nhãn hiệu.
Trong nháy mắt, mặt cô đỏ ửng lên, người nhân viên mập mạp vừa dùng chìa khóa mở tủ, vừa liếc nhìn Khương Nghi, sau đó cười tít mắt nói với Trần Thư Hoài: "Bạn gái của anh ngại ngùng quá chừng."
Trần Thư Hoài bật cười, dưới ánh mắt dõi theo của Khương Nghi, vung tay ném vào cái giỏ nhỏ cô đang cầm tận mười hộp bao cao su.
Vứt xong còn nói: "Không đủ thì mua tiếp."
Về đến nhà, túi bao cao su to đùng đó bị đặt sau cửa rồi không ai động đến nữa.
Khương Nghi ôm thùng kem lớn từ trong tủ lạnh ra vừa ăn vừa cùng Trần Thư Hoài ngồi xem phim trong phòng chiếu. Ban đầu cô còn có hơi căng thẳng, nhưng xem được một lúc bộ phim trinh thám ấy đã làm cô phân tâm, dần dần quên luôn chuyện kia.
Thế nhưng đến giữa phim, nam nữ chính đột nhiên bắt đầu cảnh giường chiếu, phim này không hề có bản cắt, hai nhân vật chính tràn đầy sức hút ôm chầm lấy nhau, tiếng th* d*c đầy ám muội vang vọng khắp căn phòng qua hệ thống âm thanh chất lượng cao.
Tim Khương Nghi trong khoảnh khắc ấy như muốn nhảy ra khỏi lồng ⓝ_gự_𝐜, cô 💰●iế●✝️ c𝖍ặ●t chiếc muỗng xúc kem trong tay.
Hóa ra Trần Thư Hoài là chờ cô ở đoạn này.
Quả nhiên sau đó cô nghe thấy Trần Thư Hoài đang vòng tay ôm mình từ bên cạnh cất tiếng hỏi: "Kem ngon không?"
"...Ngon."
"Anh thử một miếng."
Khương Nghi xúc một muỗng đưa đến bên miệng anh.
Anh lại trực tiếp cầm lấy muỗng từ tay cô: "Há miệng nào."
Cô theo phản xạ há miệng ra, ngay sau đó muỗng kem được nhét vào, rồi là đôi môi mềm nóng phủ xuống. Hương vị ngọt lạnh của kem sô cô la bị đôi môi và đầu lưỡi hòa tan, cảm giác mát lạnh đi qua, hóa thành những đốm lửa li ti bốc cháy trong khoang miệng.
Anh khẽ hỏi: "Được không?"
Sau mấy giây yên lặng, trong ánh sáng lờ mờ, cô khẽ gật đầu.
Tay của Trần Thư Hoài rất đẹp, trắng trẻo thon dài, là bàn tay dùng để chơi dương cầm.
Đôi tay lẽ ra nên đặt trên phím đàn ấy, đêm nay lại chạm vào những màu sắc rực rỡ, lúc thì lún vào tuyết trắng, lúc lại khuấy vào dòng nước xuân, bản nhạc ấy khi cao trào khi trầm bổng, ngay cả tiếng rung cũng du dương như khúc hát tình nhân.
Hôm sau, Khương Nghi ngủ thẳng đến trưa.
Vừa mở mắt đã thấy lồng ռ·ɢự·🌜 rắn chắc của người đàn ông.
Ký ức đêm qua ùa về, cô lập tức cắn lên yết hầu của Trần Thư Hoài.
Đêm qua anh dùng đến năm cái bao!
Trần Thư Hoài vốn đã khá mệt, bị cô cắn bất ngờ như thế, 𝖙-♓â-ⓝ ✞𝒽-ể còn chưa quên được dư vị, lập tức có phản ứng, anh vừa tức vừa buồn cười, lật người đè lại cô.
"Em như vậy, anh nghi ngờ em cố ý đấy."
Đã trải qua tối hôm qua, Khương Nghi cũng không còn xấu hổ nữa, cô ngược lại ôm chặt lấy anh: "Anh thử xem, xem lát nữa ai là người chân mềm nhũn 𝖗𝐮.𝐧 𝓇.ẩ.🍸 không đứng dậy nổi."
Tầm bốn giờ chiều, chuyện này đã có kết quả.
Người chân mềm nhũn ⓡ𝖚*𝖓 𝐫ẩ*ⓨ là Khương Nghi.
Trần Thư Hoài vẫn vững vàng ôm cô vào phòng tắm: "Chẳng phải anh từng nói rồi à, ngày nào cũng tập thể dục buổi sáng đấy thôi."
Anh cúi đầu nhìn, người trong lòng đã mệt đến mức thiếp đi rồi.
Trần Thư Hoài lặng lẽ nhìn cô một lúc, sau đó đặt một nụ ♓ô-𝓃 thật khẽ lên trán cô.
-
【Tác giả có lời muốn nói】
Nhắc nhẹ: Lần đầu tiên của đôi tình nhân nhỏ là vào năm 20 tuổi, lúc đó Tiểu Nghi đang học Luật tại Thanh Đại, còn Thư Hoài học Kinh tế bên Mỹ. Đây là phần đặc biệt phát sóng ngày vào VIP, không chung dòng thời gian với phiên bản học đường nhé~
| ← Ch. 57 | Ch. 59 → |
