Oan gia đối đầu (2)
← Ch.16 | Ch.18 → |
Nam Cung Cửu vừa nghĩ tới việc lại sắp phải chịu đựng sự rung lắc trên lưng ngựa, trong lòng không khỏi bi ai. Nàng bò tới bên gốc cây, mở một tay nải ra, bên trong toàn là cà rốt. Trong lòng thầm nghĩ chẳng trách đám đại hiệp, đại thần trông ai nấy đều tuấn tú như vậy. Thì ra người cổ đại thích ăn cà rốt. Nam Cung Cửu chọn một củ cà rốt, mang tới bên sông rửa sạch, sau đó vui vẻ gặm một miếng. Thực ra nàng không thích ăn cà rốt lắm, có điều vì sắc đẹp, nàng đành phải dùng tạm.
Tây Môn Phiêu Tuyết cầm hai quả lê bước lại, đang định vứt cho Nam Cung Cửu một quả, bỗng trợn to hai mắt "Ngươi đang làm gì thế?"
Nam Cung Cửu vẫn cầm trong tay nửa củ cà rốt đang ăn dỡ, mỉm cười đáp "Làm đẹp chứ sao?"
Tây Môn Phiêu Tuyết không nói một lời, tiến lại đoạt lấy nửa củ cà rốt Nam Cung Cửu đang cầm trên tay, bực bội vứt cho nàng một quả lê rồi nới "Sao không nói sớm, nếu nói sớm ta sẽ mua nhiều cà rốt hơn."
Nam Cung Cửu chỉ vào tay nải bên cạnh nói "Vẫn còn nhiều như vậy, đủ ăn mà."
Tây Môn Phiêu Tuyết nghiến răng nghiến lợi, chẳng thoải mái chút nào, sau đó cố gắng kiềm chế cơn giận, khẽ khàng buông tiếng "Thứ đó là để cho ngựa ăn, ngươi ăn thực phẩm dàng cho người thì tốt hơn."
Nam Cung Cửu cầm quả lê, uất ức gõ nhẹ đầu vào gốc cây, sao ông trời lại có thể trêu đùa nàng như vậy? Thứ để cho ngựa ăn sao lại đựng trong tay nải đẹp đẽ thế chứ? Có điều, nàng lập tức nhận ra, cho dù thế nào đi nữa, cà rốt cũng là thứ chứa nhiều dinh dưỡng, không dùng thật phí.
Lại tiếp tục đi suốt mấy canh giờ, khi màn đêm từ từ buông xuống, mấy người họ liền quyết định cắm trại ngoài trời, đốt một đống lửa lớn vừa sưởi ấm vừa xua đuổi thú dữ.
Mông Nam Cung Cửu đã rất tê dại, Tây Môn Phiêu Tuyết thấy thế liền đề nghị để nàng ngồi phía trước. Nam Cung Cửu vỗ tay vui mừng, có điều Tây Môn Phiêu Tuyết liền đặt ra một điều kiện. Đó là bắt nàng phải thay bộ y phục đỏ rực trên người xuống.
Nam Cung Cửu lằng nhằng một lúc, sau cùng vẫn phải thay ra. Trong lòng nghĩ tuy không được mặt đồ đôi, nhưng lại có thể ngồi thoải mái hơn trước. Thế là Nam Cung Cửu ôm tay nải cười hi hi, chạy vào trong bụi rậm thay y phục.
Giữa đêm đen mịt mùng, vài con đom đóm bay lượn giữa không trung, từ chỗ Nam Cung Cửu đứng, đống lửa phía xa đã trở nên nhỏ đi rất nhiều. Lúc này nàng mới cởi bỏ phần áo ngoài, đang chuẩn bị kéo phần vải cuốn ngược chặt hơn một chút, một bàn tay lớn đột nhiên bịt chặt miệng nàng, một cánh tay khác ôm ghì lấy phần eo nàng. Nam Cung Cửu giơ tay lên huých mạnh theo phản xạ tự nhiên, có điều, đã bị đối phương ôm chặt lấy cánh tay, bên tai truyền tới giọng nói rất khẽ "A Cửu, là ta đây."
Giọng nói trầm ồm khiến Nam Cung Cửu giật thót mình, nhưng hoàn toàn không nhận ra đối phương là ai. Nam Cung Cửu từ từ quay người, hai mắt càng lúc càng mở lớn, người đàn ông trước mặt đeo một chiếc mặt nạ quái dị, màu nâu đậm, khắc đồ đằng, không giống với hai người đàn ông đeo mặt nạ trước đó.
Nam Cung Cửu quay đầu nhìn hắn, hạ thấp giọng hỏi "Ngươi là ai?"
Người đàn ông đeo mặt nạ quái dị đưa lời than thở "Lần trước muội phát độc nghiêm trọng, không ngờ quên luôn cả ta."
"Hả...Nếu là chuyện quan trọng, ta sẽ không quên đâu."
"Ta là Thổ Tà, chủ nhân sai ta tới đây giao nhiệm vụ cho muội."
"Thổ Huyết8 ..." Nam Cung Cửu tỏ ra vô cùng lúng túng, một tên Phun Huyết còn chưa đủ, giờ thêm một tên Thổ Huyết lại tới... Oh my god, xem ra giang hồ đích thực là một nơi cực kỳ nguy hiểm.
"Đi thêm một ngày đường nữa là tiến vào địa giới Thục Sơn, đất Thục khó di chuyển, lại cộng thêm đường vào Vạn Hoa Cốc cực kì nguy hiểm, muội hãy để lại kí hiệu ven đường để chúng ta có thể thuận tiện đi theo.
8. Hai từ "Thổ huyết" và "Thổ Tà" đồng âm khác nghĩa.
"Làm sao mới để lại dấu hiệu được?" Nam Cung Cửu đột nhiên nhớ ra đối phương là đàn ông, liền hất cánh tay đang ôm eo mình ra.
Thổ Tà bĩu môi, không mấy vui vẻ, đưa lời ai oán "Đại sư huynh làm gì có ở đây, để người ta ôm một chút không được sao?"
Nam Cung Cửu hoàn toàn sốc nặng trước cảnh hắn chu miệng ẽo ợt lên tiếng hờn trách, tên khốn khiến người ta thổ huyết này không ngờ lại như vậy. Nàng thực sự không tìm được từ để hình dung, chỉ có thể nhặt y phục dưới đất lên cuốn chặt vào người, vừa run rẩy vừa gặng hỏi "Để lại dấu vết kiểu gì?"
Thổ tà lập tức nhét vào tay nàng một túi đồ "Đây là bột phát quang, muội cứ rắc ven đường, trong đêm chúng ta sẽ dễ dàng nhìn thấy."
Nam Cung Cửu nhận lấy, lắc vài cái, lại lễ độ hỏi "Vậy đại sư huynh đâu?" Nàng đoán đại su huynh hắn vừa nhắc đến chính là kẻ đeo mặt nạ bạc.
"Băng Tà và Hỏa Tà đều đang ở cách đây mười dặm. Bọn họ không dám theo quá sát, chỉ sợ bị Tây Môn Phiêu Tuyết phát giác. Còn ta dùng thuật ẩn thân để theo muội, bảo vệ muội."
Nam Cung Cửu nhẹ gật đầu, thì ra là vậy, bọn họ mang những mặt nạ khác nhau, thể hiện thuộc tính khác nhau của kim mộc thủy hỏa thổ. Hơn nữa tên Thổ Huyết này còn biết thuật ẩn thân dưới đất.
"Nhất định phải nhanh chóng lấy cho được bản đồ kho báu, cũng sắp đến kỳ muội phát độc rồi."
"Hả?" Nam Cung Cửu kinh hãi, bất giác hô lên một tiếng, Thổ Tà thấy động nhanh chóng lặn đi.
Tây Môn Phiêu Tuyết nghe động phi từ đống lửa tới, vén bụi cây ra quan tâm hỏi "Ngươi làm sao thế?"
Nam Cung Cửu còn chưa thay xong y phục, trong lòng đang suy ngẫm về hai chữ 'phát đọc', bất giác toát mồ hôi hột. Thì ra trong người nàng vẫn còn độc tố, hơn nữa còn sắp phát độc, lần này phải làm sao đây?
"Này!" Tây Môn Phiêu Tuyết sinh nghi, liến lên vài bước kéo Nam Cung Cửu tinh thần hoảng hốt lại "Lúc nãy ngươi thét cái gì thế?"
"Ta.." Nam Cung Cửu nhìn Tây Môn Phiêu Tuyết mà tâm thần bất định, không kịp suy nghĩ thốt ra một câu "Ta sợ lắm... tối quá."
Tây Môn Phiêu Tuyết nhướng cao mày liễu, 'hưm' một tiếng khinh bỉ, lại nói "Đúng là đồ ái nam ái nữ, đã thế lại còn sợ tối nữa."
Nam Cung Cửu định thần, trợn mắt lườm Tây Môn Phiêu Tuyết, cố tỏ ra thần bí "Huynh nghe đi, gần đây hình như có tiếng gì đó?"
Tây Môn Phiêu Tuyết nhìn bộ dạng nghiêm túc, không giống như gây chuyện vô cớ của nàng, tĩnh tâm lắng nghe, thế nhưng ngoại trừ tiếng chim chóc và ếch nhái, chẳng có gì bất thường. Chàng đang định nói điều gì đó, Nam Cung Cửu bỗng nhảy dựng lên, thét lớn "Ôi ma!"
Tây Môn Phiêu Tuyết mặt mày biến sắc, quay đầu sang nhìn, tên khốn y phục thiếu chỉnh tề phía sau lưng chàng ôm bụng cười lớn.
"Như vậy mà cũng khiến huynh sợ à, thật vui quá! A Tam, huynh không phải ái nam ái nữ, chẳng hề sợ bóng tối, thế mà lại sợ ma!" Nam Cung Cửu vừa cười vừa nhảy loạn, mái tóc vốn dũ lòa xòa theo đó tuột hẳn xuống, khiến khuôn mặt đáng yêu tuyệt đẹp càng thêm lộng lẫy.
Tây Môn Phiêu Tuyết bất giác lặng người, là ảo giác? Hay là...Chàng không nói một lời, tiến lại gần, dưa tay đặt lên trước ngực Nam Cung Cửu.
Khoảnh khắc đó, Nam Cung Cửu hãi hùng, bởi vì sự việc rất nghiêm trọng.
Trước tiên, nàng đang bị sàm sỡ.
Thứ hai, người đàn ông này vốn không biết rằng nàng là phụ nữ, phải chăng nàng đã bị phát hiện?
Thứ ba, thế nhưng người đàn ông này vốn là vị hôn phu của nàng, cho dù có động phòng tại chỗ cũng là danh chính ngôn thuận.
Nhưng điều nghiêm trọng hơn cả là lúc này chính là, kế hoạch biến Tây Môn Phiêu Tuyết trở thành đoàn tụ hoàn toàn sụp đổ.
Đúng lúc Nam Cung Cửu ê chề, buồn bã, Tây Môn Phiêu Tuyết đã thu tay lại, lúng túng ho vài tiếng, bình thản lên tiếng "Ngươi luyện cơ ngực được đấy!"
Nhìn phản ứng bình thường mà lại bất thường của Tây Môn Phiêu Tuyết, Nam Cung Cửu đang mừng hóa lo, đang lo hóa ngại, cuối cùng là chẳng hiểu gì cả. Nàng đành bật cười ngô nghê, không biết nên oán chàng ngốc nghếch hay ngực nàng quá phẳng, hoặc giả kĩ thuật bó ngực của nàng quá tuyệt?
Có điều, chuyện nàng bị sàm sỡ rõ như ban ngày, sao có thể chịu thiệt. Nghĩ vậy, Nam Cung Cửu cũng đưa tay sờ lên phần ngực Tây Môn Phiêu Tuyết, hứng thú lên tiếng "Cơ ngực của huynh cũng rất tuyệt..."
Sắc mặt Tây Môn Phiêu Tuyết chuyển từ đỏ ửng, sang trắng nhợt rồi sau cùng tím xanh, hất chưởng đẩy Nam Cung Cửu ra, lặng lẽ quay người đi về bên đống lửa.
Sau khi tiến vào địa giới Thực Sơn, cả đoàn người dừng chân nghỉ tại một khách điếm vắng vẻ. Qua đêm nay, ngày mai họ sẽ tiếng vào Vạn Hoa Cốc. Tây Môn Phiêu Tuyết rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm việc ôm một người đàn ông trước ngực trên lưng ngựa thêm nữa, liền tìm thời gian rảnh ép Nam Cung Cửu học cưỡi ngựa.
Nam Cung Cửu mếu máo ngồi trên một phiến đá đưa lời trách móc "Tại sao chứ? Cũng sắp đến nơi rồi còn bắt người ta học cưỡi ngựa làm gì?"
"Ngươi không thấy con ngựa đó đã mệt sao? Tây Môn Phiêu Tuyết phe phẩy chiếc quạt, tiếp tục cằn nhằn "Thực sự không biết ngươi ăn gì mà lớn nữa, khiến con ngựa to khỏe là vậy mà thở không ra hơi."
Nam Cung Cửu nhún vai, liếc sang nhìn chàng, trong lòng thầm nghĩ "Thế này đã là gì chứ?"
"Đừng có nhìn ta như thế, mau lên ngựa." Tây Môn Phiêu Tuyết liền đặt dây cương vào tay Nam Cung Cửu, khẽ quát.
Nam Cung Cửu từ tốn đứng dậy, xoay một vòng, con người đảo loạn, lập tức đổi sang bộ dạng khẩn cầu "A Tam, ta bằng lòng học cưỡi ngựa, chỉ cần huynh chịu gọi ta một tiếng Tiểu Nam."
"Khụ khụ..." Tây Môn Phiêu Tuyết không biết tại sao lại bị sặc, bật ho liên tục. Tiểu Tứ thấy vậy vội chạy lại vỗ lưng cho chàng, khẽ cất tiếng hỏi "Thiếu gia, hai người cùng cưỡi một ngựa không phải rất vui vẻ sao?"
"Ăn nói hàm hồ gì chứ?" Tây Môn Phiêu Tuyết trợn mắt, tức khí đùng đùng nói "Là người nào đó vui vẻ, đừng có gộp chung bản thiếu gia với hắn."
Nam Cung Cửu đứng một bên ra sức chớp mắt, làm vẻ vô tội "Ta nào có vui vẻ gì? Cái mông của ta... à nhầm, phần dưới thắt lưng của ta đã sưng vù lên rồi, giờ ngồi kiểu gì cũng rất đau, rất khó chịu..." Sau vụ bị Tây Môn Phiêu Tuyết sàm sỡ, Nam Cung Cửu lại càng thêm to gan, ngông nga ngông nghênh tựa vào trong lòng Tây Môn Phiêu Tuyết thưởng thức phong cảnh ven đường. Có điều, Tây Môn Phiêu Tuyết chẳng hào sảng chút nào, ra vành ra vẻ, lại còn rất hay đỏ mặt. Thế nhưng đồng thời cũng khiến Tây Môn Phiêu Tuyết hạ quyết tâm bắt nàng học cưỡi ngựa.
"Hôm nay ngươi không học cũng phải học." Tây Môn Phiêu Tuyết đanh mặt, giọng nói mang theo vài phần uy hiếp.
Nam Cung Cửu than dài một tiếng, đang chuẩn bị leo lên mình ngựa, liền nghe thấy Tây Môn Phiêu Tuyết khẽ quát "Có động, Tiểu Tứ."
Nam Cung Cửu ngây ngô đang định hỏi, còn chưa kịp lên tiếng, bỗng bị Tây Môn Phiêu Tuyết ôm lấy, kéo vào đống rơm gần đó. Còn Tiểu Tứ dẫn theo Liên Kiều trốn vào chỗ cách đó không xa.
Nam Cung Cửu kinh hãi, im lặng quay đầu nhìn sang Tây Môn Phiêu Tuyết.
Không bao lâu sau, một đám người mặc y phục trắng kì quái xuất hiện, Nam Cung Cửu hứng khởi muốn thò đầu ra nhìn cho rõ, hình như đều là các cậu trai trẻ đáng yêu. Có điều, một bàn tay lớn đã ghìm chặt lấy nàng.
Đám người áo trắng tiến vào khách điếm từ hậu viện, chẳng bao lâu lại xông ra, tụ vào một chỗ như bàn luận điều gì. Cuối cùng cũng có người lên tiếng "Khó khăn lắm mới theo đuôi được bọn chúng, chẳng có lý gì mà bỗng dưng mất tích, tiếp tục tìm, nhất định chúng đang ở gần đây thôi."
"Lúc nãy ta tấy bọn họ vào trong rồi."
"Lẽ nào lối vào Vạn Hoa Cốc nằm ở đây, mọi ngươi chia ra đi tìm."
"Dạ." Đám người mặc đồ trắng lần lượt tản ra, chẳng bao lâu sau, trong sân chỉ còn lại kẻ cầm đầu.
Nam Cung Cửu ghé sát tai Tây Môn Phiêu Tuyết thì thầm "Bọn chúng là ai thế?"
"Môn phái nhỏ ở Cửu Đỉnh Sơn." Tây Môn Phiêu Tuyết đột nhiên cảm thấy bất ổn, cúi xuống liếc qua, bàn tay mà chàng đang nắm chặt thật trắng trẻo, nõn nà... Chàng vội vã buông tay, trong lòng hoảng hốt, thở hắt ra một hơi. Tên khốn âm hồn bất tán này tính sàm sỡ chàng thêm lần nữa?
Không khí nơi ẩn nấp thật không tốt chút nào, hơn nữa trốn trong đống rơm chẳng thể động đậy, thực khó chịu vô cùng. Nam Cung Cửu không hiểu tại sao Tây Môn Phiêu Tuyết phải trốn, dựa vào võ công đối phó với những môn phái nhỏ thế này chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Tên áo trắng nhanh chóng ngồi thiền luyện công, hoàn toàn không có ý định rời khỏi. Nam Cung Cửu bắt đầu không thể ngồi im được, không động chân động tay thì lại nhúc nhích cổ, lắc lư đầu. Tây Môn Phiêu Tuyết không ngừng trợn mắt cảnh cáo, thế nhưng hiếu động chính là bản tính của Nam Cung Cửu.
Tây Môn Phiêu Tuyết không thể nào chịu đựng được nữa, lặng lẽ vặn hai tay nàng ra sau, hạ thấp giọng nói "Ngồi ngoan chút."
Nam Cung Cửu cực kỳ không vui, quay sang bĩu môi "Trốn cái gì chứ? Có bản lĩnh thì ra ngoài đánh nhau với hắn đi."
"Đám người này không đáng để ta phải ra tay." Tây Môn Phiêu Tuyết ngông cuồng đáp, đột nhiên lại ấn Nam Cung Cửu xuống "Ngươi cứ ngồi đi, đừng động đậy linh tinh là được."
Nam Cung Cửu nghe lời ngồi xuống, im lặng, ngoan ngoãn.
Nửa canh giờ sau, đám người mặc đồ trắng rút lui.
Tây Môn Phiêu Tuyết lúc này mới hạ thấp cảnh giác, vừa định bước chân ra, lại cảm thấy chân phải mình bị níu lại. Cúi đầu xuống nhìn, liền bắt gặp người nào đó đang ôm chặt lấy đùi chàng ngủ ngon lành. Tây Môn Phiêu Tuyết sầm mặt đưa quạt gõ lên đầu Nam Cung Cửu nói "Này, mau dậy đi."
Nam Cung Cửu chậc lưỡi vài lần, dùng tay áo lau nước dãi bên miệng hỏi "Đi ăn cơm hả?"
Khi thấy vết tích ướt nhoẹt trên y phục mình, Tây Môn Phiêu Tuyết nổi trận lôi đình, kéo Nam Cung Cửu ra khỏi đống rơm, cầm quạt chỉ thẳng mặt nàng thét rống "Ngươi! Ngươi! Ngươi..." Chàng lắp bắp mãi một từ mà không nói được từ tiếp theo. Đối với một Tây Môn Phiêu Tuyết có bệnh sợ bẩn, sự việc này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của chàng.
Nam Cung Cửu hai mắt mơ màng, ngơ ngác "Ta làm sao chứ?"
Tây Môn Phiêu Tuyết nghiến răng ken két, thực sự muốn giơ đấm xông tới một quyền đập chết tên khốn đáng ghét này cho xong! Thế nhưng chàng cứ đứng đó nắm chặt hai tay mãi mà chàng thể thốt ra được câu độc địa nào, sau cùng chỉ có thể nói "Chốc nữa ngươi đi giặt sạch bộ y phục này cho ta."
"Giặt thì giặt, làm gì hung tợn vậy?" Nam Cung Cửu giờ đã tỉnh ngủ hoàn toàn, đưa tay ra tóm lấy bộ y phục của Tây Môn Phiêu Tuyết.
"Ngươi làm cái gì thế?" Tây Môn Phiêu Tuyết lùi lại phía sau đầy cảnh giác.
"Thì giặc y phục chứ sao?" Nam Cung Cửu tràn đầy chính khí, tiếp tục kéo y phục trên người chàng xuống.
"Giữa ban ngày ban mặt, ngươi thực sự đúng là không biết liêm sỉ." Vừa nói, Tây Môn Phiêu Tuyết vừa chạy vào trong khách điếm.
"Này, huynh chớ chạy, không cởi y phục thì làm sao mà giặt được..." Nam Cung Cửu đuổi theo sát phía sau.
Bên ngoài, Liên Kiều và Tiểu Tứ lặng người buông tiếng thở dài đầy bất lực.
Liên Kiều hiếu kỳ hỏi "Huynh than thở gì thế?"
"Tam thiếu gia của chúng ta sắp sửa bị hủy trong tay một người đàn ông rồi!" Tiểu Tứ lắc đầu, lại ngó sang hỏi "Vậy còn cô nương than thở gì?"
"Tiểu thư của chúng ta..." Liên Kiều suýt chút nữa làm lộ chuyện vội vã ngậm miệng, chuyển chủ đề "Chẳng trách lại phải đào hôn."
Hôm sau đã phải vào cốc rồi. Tây Môn Phiêu Tuyết có chút do dự. Yến Tiểu Nam chẳng hề biết võ công, lai lịch lại bất minh, dẫn theo một người như vậy vào cốc trong thời điểm nhạy cảm này đúng là có chút không hay. Trong lòng chàng rõ ràng hiểu rõ, nhưng giống như có thứ gì đó đang nhẹ nhàng thu hút chàng từng chút một. Thật là một thứ cảm giác chẳng thể nói rõ. Vừa nghĩ tới chuyện trong Mỗng Liễu Uyển, Tây Môn Phiêu Tuyết vô cùng phiền lòng. Ngồi trong phòng không khí cự kỳ ngột ngạt, Tây Môn Phiêu Tuyết nhẹ bước ra ngoài hành lang, hít thở không khí trong lành.
Lúc này, Nam Cung Cửu đang tập yoga hoạt động gân cốt. Nàng hít một hơi thật sâu, hai tay chống xuống, từ từ nâng chân phía sau lên, thân ngươi từ từ hạ xuống, sau đó chắp hai tay lại. Một lúc sau, nàng điều chỉnh hơi thở, đổi sang tư thế khác.
Ngoài cửa, người nào đó đang lén nhìn vào qua khe cửa. Khi thấy tay, chân Nam Cung Cửu nhúm vào một đống, liền tỏ ra cực kì kinh ngạc. Xem ra đây là một môn võ cao thâm, Yến Tiểu Nam thật biết che giấu, bản thân chàng lại quá đỗi khinh địch. Tây Môn Phiêu Tuyết nhận ra bản thân đã bị lừa, quay đầu đi tìm Tiểu Tứ, tức khí đùng đùng "Thu dọn hành lý, đi thôi."
"Đi đâu chứ?" Tiểu Tứ đang nói chuyện vui vẻ cùng Liên Kiều, bỗng bị làm phiền, có phần không vui.
Tây Môn Phiêu Tuyết bực bội gõ cán quạt lên mặt bàn "Nhập cốc, mau lên."
"Hả?" Liên Kiều ngạc nhiên "Không phải đã nói trước là ngày mai mới lên đường ạ?"
"Đúng thế, thiếu gia! Buổi tối nhập cốc vô cùng nguy hiểm."
"Hưm, ta không quan tâm, bây giờ lên đường ngay." Tây Môn Phiêu Tuyết miệng nói tay làm, trực tiếp nhảy qua cửa sổ phi thân ra ngoài, quay đầu thét với Tiểu Tứ "Đừng để tên khốn kia phát hiện, mau đi thôi."
Tiểu Tứ đã quen với sự bất thường của Tây Môn Tam thiếu gia, ví dụ như có những lúc một người rất coi trọng phong độ ngời ngời như thiếu gia lại trở thành mất hết phong độ, cũng giống như lúc này, Tiểu Tứ biết điều vừa thu dọn hành lý, vừa thúc dục Liên Kiều. Liên Kiều còn đang ngơ ngác, tình hình này phải làm sao đây? Vị cô gia này thực đúng là tâm tình khó đoán, thậm chí còn khó hầu hạ hơn cả tiểu thư nhà nàng. Chẳng còn cách nào khác, dưới sự thúc dục của Tiểu Tứ, Liên Kiều đành mượn cớ quay về phòng thu dọn hành lý, lặng lẽ chui vào trong phòng của Nam Cung Cửu, giây phút bước vào phòng nàng ta cũng bị dọa chết khiếp trước tạo hình uốn éo, quái dị của Nam Cung Cửu, thét lớn "Tiểu thư, người làm sao thế?"
Nam Cung Cửu liếc mắt nhìn Liên Kiều đáp "Đừng làm phiền ta, ta đang luyện công."
"Đừng luyện nữa, cô gia bỏ chạy rồi!"
"Hả?" Nam Cung Cửu bất ngờ buông lỏng gân cốt, suýt chút thì bị chuột rút, vội vã nhảy xuống giường "Chạy đi đâu chứ?"
"Người nói đêm nay nhập cốc luôn, hơn nữa còn không có ý định dẫn theo tiểu thư."
"Đáng ghét." Nam Cung Cửu chống nạnh, nghiến răng nói "Không ngờ dám giở thủ đoạn này với ta, ngoài mặt thì tỏ ra hợp tác, thực sự từ lâu đã muốn bỏ rơi rồi." Nam Cung Cửu đi vài vòng quanh phòng, ngẫm nghĩ một hồi lại nói "Em cứ đi theo hắn trước đi, ta sẽ lén theo sát phía sau."
"Dạ! Tiểu thư phải hết sức thận trọng đấy nhé." Liên Kiều nghe Tiểu Tứ đứng ngoài giục, vội trèo qua cửa sổ đi ra.
Cả giang hồ hiện nay, người dám nhập Vạn Hoa Cốc giữa đêm ngoại trừ Tây Môn Phiêu Tuyết chẳng còn người thứ hai. Bởi vì nơi này cơ quan trùng trùng, hơn nữa còn có chướng khí và dã thú. Ngay đến Tây Môn cốc chủ còn hết sức cảnh giác.
Vậy mà Nam Cung Cửu cứ thế đi theo mà chẳng hề cảnh giác, đồng thời phá vỡ mọi kỉ lục trên giang hồ. Thế nhưng kĩ thuật theo đuôi của nàng quá tệ, rất nhanh để lộ bản thân, suýt chút còn chết dưới chiếc quạt cốt ngọc của Tây Môn Phiêu Tuyết. May mà vào phút cuối, Tây Môn Phiêu Tuyết nhận ra bóng đen xấu xí kia kịp thời thu lực. Chỉ là chiếc quạt vẫn kề trước cổ Nam Cung Cửu, cùng lúc, nhờ ánh trăng sáng, Nam Cung Cửu phát hiện chiếc quạt của Tây Môn Phiêu Tuyết nhá lên thứ ánh sáng sắc lạnh của kim loại.
Trên mặt Tây Môn Phiêu Tuyết đã chẳng còn thái độ ngông cuồng mọi khi, nghiêm túc cất lời "Ngươi rốt cuộc là ai?"
"Ta không phải là ai khác, chính là Yến Tiểu Nam." Nam Cung Cửu trong lòng phiền muộn, lẽ nào chàng đã phát giác việc nàng rắc bột phát quang suốt dọc đường đi? Thế nhưng bọ họ vốn thường trời sáng lên đường, hoàn toàn không thể nhìn ra bột phát quang. Vì buổi tối hôm nay nhập cốc bất ngờ, nên cả đoạn đường nàng không dám để lại kí hiệu. Tây Môn Phun Huyết không phải thực sự có chút bản lĩnh đấy chứ!
Tây Môn Phiêu Tuyết chẳng để tâm đến bộ mặt đáng thương trước mặt, trong lòng nhận định Yến Tiểu Nam là kẻ xấu, liền tiếp tục truy hỏi dồn dập "Ngươi tiếp cận ta có mục đích gì? Tốt nhất là nói thẳng ra, để tránh phải chịu đau khổ."
Nam Cung Cửu hoang mang, trong tâm trí không ngừng nghĩ tới mấy từ 'chịu khổ' mà Tây Môn Phiêu Tuyết mớ nói ra. Chàng muốn dụng hình hay hạ độc? Nàng vốn không thể chịu khổ, lẽ nào nhanh vậy đã phải khai ra mọi chuyện? Nhưng nàng không thể chẳng có chút nghĩa khí. Nghĩ vậy Nam Cung Cửu quyết định chết không nhận tội, mở miệng nói "Ta chẳng hiểu huynh đang nói gì?"
"Ngươi rõ ràng là biết võ công, tại sao lại cố tình che giấu. Có phải vì mục đích xấu xa nào đó không thể cho người khác biết? Ta vốn đối xử với ngươi không tệ, thế nên người nên cút ra ngoài, bằng không ta sẽ bắt ngươi nhốt vào địa lao."
"Ta biết võ công?" Nam Cung Cửu ngô nghê chỉ về phía mình "Lúc nãy chẳng phải ngươi suýt chút thì giết chết ta sao? Đường đường Tây Môn Tam thiếu gia lại không nhận ra ta rốt cuộc có võ công hay không à?"
Tây Môn Phiêu Tuyết lặng người, lại sầm mặt nói "Đừng xảo biện, ta đã nhìn thấy ngươi lúc luyện công, hơn nữa còn là tà công."
"Tà công gì chứ..." Nam Cung Cửu lần này thực sự chìm trong mơ hồ.
Tây Môn Phiêu Tuyết do dự thu chiếc quạt lại, làm động tác mô phỏng vài đường nói "Chính là thế này. Vừa rồi trong phòng, chẳng phải ngươi luyện đó sao?"
Nam Cung Cửu cúi đầu, sầu muộn nói "Đó là yoga công."
Tây Môn Phiêu Tuyết bực bội 'hưm' một tiếng, phe phẩy chiếc quạt nói thêm "Yoga công gì chứ? Ta chưa từng nghe qua."
Nam Cung Cửu ghét nhất điệu bộ cao cao tại thượng của Tây Môn Phiêu Tuyết, liền cãi "Đó là vì kiến thức của huynh hạn hẹp."
"Nực cười, bản thiếu gia đã đọc hết tất cả các mật tịch võ học thiên hạ. Làm gì có thứ được gọi là Yoga công. Chắc chắn thứ ngươi luyện là tà công."
Nam Cung Cửu liền vứt tay nài của mình sang cho Liên Kiều, hít một hơi thật sau vừa thực hiện động tác "Huynh nhìn cho kĩ, đây không phải là võ công gì hết, chỉ là điệu nhảy mà thôi."
Điệu nhảy? Tây Môn Phiêu Tuyết lặng người, Liên Kiều và Tiểu Tứ cũng nghiêng đầu nhìn Nam Cung Cửu ưỡn tới ẹo lui làm vài động tác.
Liên Kiều vừa run rẩy vừa hỏi "Có phải ngài ấy bị trúng chướng khí không?"
Tiểu Tứ lắc đầu đáp "Không phát hiện người nào trúng phải chướng khí mà xuất hiện bệnh trạng thế này."
Tây Môn Phiêu Tuyết ra sức phẩy quạt, càng lúc càng thấy ớn lạnh, vội vã kêu ngừng, mang theo tâm trạng tức giận nói với Nam Cung Cửu "Ta tin ngươi rồi, đừng nhảy nữa."
Nam Cung Cửu dừng lại, nhìn sang Tây Môn Phiêu Tuyết bằng ánh mắt chan chứa tình cảm "A Tam, huynh không được nghi ngờ ta. Trải qua bao chuyện, cuối cùng ta đã có thể ở bên cạnh huynh, thế nên chúng ta nhất định phải trân trọng thời khắc này. Ta không có khẩn cầu gì cao xa, chỉ muốn được ở bên huynh mà thôi..."
Liên Kiều phối hợp rất nhịp nhàng, vừa gật đầy vừa than thở "Thực đúng là si tình, cô gia, người hãy thu nhận ngài ấy đi..."
Tây Môn Phiêu Tuyết kinh hãi, quay đầu trừng mắt lường Liên Kiều "Ăn nói vớ vẫn."
Liên Kiều bộ dạng nghiêm nghị đáp "Dù gì tiểu thư nhà em cũng đã đào hôn, giờ không biết tung tích ở đâu. Thế nhưng chẳng thể bỏ lỡ hạnh phúc cả dời của cô gia được, đúng không?"
Tiểu Tứ cũng phụ họa theo nói "Có lý, có lý!"
Tây Môn Phiêu Tuyết vỗ trán, hai gia bộc cùng một tên hầu này thực khiến chàng đau đầu nhức óc.
Ánh hoàng hôn nhạt nhòa, không khí tại thị trấn biên thùy hoang vu vắng lặng đến kì lạ. Đao khách đội mũ che mặt màu đen đứng hiên ngang giữa đường, dường như đang chờ đợi mục tiêu để xuất thủ.
Không biết từ đâu bỗng truyền tới tiếng đàn mang theo từng đợt âm lực, khiêu khích, hung tàn khiến người đi đường hoảng loạn.
Khoảnh khắc tiếng đàn ngưng lại, bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Yến Nam Phi nhẹ ngẩng dầu, chỉ thấy trên mái nhà phía trước một cô gái mặc váy dài, ôm theo một cây đàn. Kể từ sáng nay lúc ra ngoài mua thuốc, chàng đã phát hiện có người bám theo, nên đã tìm cách đi đường vòng cắt đuôi. Sau khi đi hết mọi ngõ ngách trong thị trấn nhỏ này, mãi tới lúc mặt trời sắp lặn, chàng cuối cùng cũng ép được đối phương hiện thân.
Cách một tấm lụa đen, Yến Nam Phi nhìn không rõ dáng hình đối phương, chỉ lạnh lùng hỏi "Người đến là ai?"
Một cơn gió mạnh ập tới, cô gái bay từ trên mái nhà xuống, cách chỗ Yến Nam Phi đang đứng ba trượng "Huynh không cần biết ta là ai, ta biết huynh là đủ." Giọng nàng nghe trong veo, thuần khiết, lại mang theo chút non nớt trẻ thơ. Lời nói vừa dứt, nàng khẽ gảy phím đàn, một âm thanh chói tai vang lên, chiếc mũ đội trên đầu Yến Nam Phi bị hất tung, mái tóc trắng xõa tung bay bay trong gió.
Lúc này chàng mới nhìn rõ người đúng trước mặt là một thiếu nữ, tuổi chừng mười ba, mười bốn, thân hình nhỏ nhắn, chỉ là đầu mày cuối mắt đượm chút tà khí.
"Các ngươi rốt cuộc thuộc môn phái nào?"
Thiếu nữ chưa vội đáp lời, bật cười nói "Huynh nói cho ta nghe tung tích của Bắc Đường Kính trước dã."
"Đừng nói lời thừa, xuất chiêu đi." Yến Nam Phi vung đại đao trong tay, một luồng ánh sáng lạnh giá phi thẳng về phía thiếu nữ, đôi mắt phụng dài tỏa ra sát khí đáng sợ.
Thiếu nữ ôm đàn từ tốn bước lại, chu miệng nhõng nhẽo "Đại ca ca, huynh đừng làm khó ta mà! Huynh trông đẹp trai thế này, ta thực sự không nỡ giết huynh..."
Yến Nam Phi lùi chân phải về phía sau một bước, chán ghét cất lời "Dưới gầm trời này chưa từng có ai dám ngông cuồng như vậy trước mặt ta."
Thiếu nữ đột nhiên ghé sát Yến Nam Phi, đôi mắt tròn xoe mở lớn, dưa lời thần bí "Thực ra ta không phải là người, Kim Tà ta, chính là yêu quái. Huynh có biết không, một yêu quái giống như ta, sau khi chết đi chắc chắn sẽ phải xuống địa ngục A Tị. Nếu đã là như vậy, giết thêm một người cũng chảng có gì khác biệt. Thế nhưng... huynh thực sự quá anh tuấn, thậm chí còn đẹp trai hơn cả đại sư huynh của ta, giết chết huynh thật là đáng tiếc... Chi bằng huynh dẫn ta tới gặp Bắc Đường Kính, ta hứa sẽ tuyệt đối không tổn hại đến hai người."
Yến Nam Phi mặt không cải sắc, kiên định nói "Nếu là yêu quái, ta chẳng còn gì để nói với ngươi, xuất chiêu!"
Kim Tà nhẹ chớp mắt, bật cười thành tiếng, nhảy lên mái nhà của một hộ nông dân ven đường ngồi xuống, lẩm bẩm "Đại ca ca, huynh đẹp trai như vậy, ta sẽ không giao đấu với huynh, mà chỉ đi theo huynh, kiểu gì huynh chẳng phải gặp Bắc Đường Kính."
Yến Nam Phi nghe tiếng liền bay lên, một chân đạp lên mái nhà, mượn lực bay snag một cây lớn rồi vứt lại một câu "Để tránh gây tổn thươn người vô tội, ta cũng không muốn giao đấu với ngươi ở nơi này." Dứt lời, chàng thi triển khinh công, bay đi thật xa.
Nụ cười trên khuôn mặt Kim Tà cứng đờ, vội vã bám sát phía sau.
Ra khỏi thị trấn, trước mặt là một khoản đất hoang vu, thi thoảng lắm mới nhìn thấy vài lùm cây thưa thớt. Yến Nam Phi vác theo địa đao đứng bên con sông đã gần như khô cạn, quay lưng nói với thiếu nữ "Thấy ngươi tuổi trẻ vô tri nên mới gia nhập bàng môn tà đạo, ta khuyên giờ dừng cương trước vực thẳm vẫn còn kịp đấy."
Kim Tà ôm đàn, cau mày nói "Đại ca, huynh không phải cũng là bàng môn tà đạo sao?"
"Ta không phải."
"Vậy tại sao tóc huynh lại bạc trắng?"
Thấy Yến Nam Phi không đáp, Kim Tà lại đưa lời chọc ghẹo "Ta biết rồi, chắc hẳn là do huynh si tình với Bắc Đường Kính, cho nên mới luyện ma công, hòng cướp lại nàng ta từ tay người khác. Thế nhưng huynh không ngờ rằng, trái tim Bắc Đường Kính vốn dĩ chưa từng có huynh."
"Ngươi nghe được những điều này từ đâu?"
Kim Tà bật cười vui vử "Sư tỷ nói cho ta biết."
Yến Nam Phi cảm thấy nụ cười của nàng rất tà ác, liền quay đầu không nhìn thêm nữa "Sư tỷ của ngươi là ai?"
"Sư tỷ Mộc Tà của ta rất giỏi thuật mê hoặc, nhiều năm nay vẫn luôn ở trong sơn trang Phù Vân. Giờ bản đồ kho báu đã đoạt được, tỷ ấy có lẽ sắp quay về rồi." Kim Tà thao thao bất tuyệt kể ra một loạt những chuyện không hề liên quan, "Thực ra sư tỷ ta chính là tiểu thiếp của Đông Phương trang chủ, ta nói huynh biết điều này cũng chẳng sao, dù gì người trong sơn trang Phù Vân tuyệt đối sẽ không tin những lời huynh và Bắc Đường Kính nói."
Yến Nam Phi bất giác nắm chặt thanh đao, thì ra nội gián trong sơn trang Phù Vân chính là Lăng Tâm. Nếu Bắc Đường Kính biết dược, nhất định sẽ quay về báo cho Đông Phương Huyền Dạ. Thế nhưng nàng đang bị tổn thương nguyên khí nặng nề, vẫn chưa hồi phục, làm sao lại có thể bôn ba? Hơn nữa, chính Đông Phương Huyền Dạ tự chuốc họa vào thân, chứ chẳng hề liên quan tới người khác.
"Huynh tính qua đêm tại đây sao?" Giọng Kim Tà như có ma lực, thôi thúc người ta chìm vào giấc ngủ.
Yến Nam Phi ngồi xuống chìm trong im lặng, thiền định.
Kim Tà cúi người thì thầm bên tai Yến Nam Phi "Vậy thì ta sẽ ở cạnh huynh. Một đêm chưa đủ, thì dù thêm mấy ngày mấy dêm nữa, ta cũng chấp nhận." Nói xong, nàng lại bật cười hoan hỉ.
Đêm dần trôi, bên trời bắt đầu hửng sáng.
Kim Tà vẫn không rời nửa bước. Yến Nam Phi trong lòng nghĩ tới Bắc Đường Kính, nàng một thân một mình ở đó, thực ra có thể tự ứng phó, chỉ là trong lòng chàng vẫn lo lắng không thôi. Nhân lúc Kim Tà không chú ý, Yến Nam Phi bật dậy, đáng vào sau gáy nàng ta.
Không ngờ Kim Tà phản ứng lanh lẹ, kịp thời tránh được, ôm dàn đứng dậy, mỉm cười hớn hỏ "Đại ca ca, huynh làm vậy không dường hoàng chút nào."
Yến Nam Phi chẳng thể chịu đựng nổi nụ cười quỷ quái của nàng, liên tục xuất chiêu chém tới, thế nhưng Kim Tà không hề tiếp chiêu, chỉ nghiêng mình né tránh, trên mặt vẫn giữ nụ cười rất nhẹ.
"Ta chỉ muốn gặp nàng ta một lúc, sẽ không gây tổn thương cho Bắc Đường Kính đâu. Huynh lại không tin ta chứ?"
"Tại sao ta lại phải tin ngươi?" Yến Nam Phi vận công, mái tóc trắng nhẹ bay trong gió, giống như giữa trưa hè nóng nực xuất hiện một đợt giá rét, xung quanh như có một lớp sương mỏng giăng giăng.
Kim Tà khẽ thét "Ánh sáng Sương Nguyệt?"
Yến Nam Phi định thần, thanh đao trong tay khẽ giương, sương bắt đầu từ từ ngưng đọng.
Kim Tà thấy vậy vội vã tránh né, giữa không trung bay lên, ngón tay khẽ động, gảy đàn kích liệt liên tục tiếp chiêu. Tiếng đàn tấn công về phía cánh tay của Yến Nam Phi, đột phá uy lực ánh sáng Sương Nguyệt. Rất nhanh, ánh sáng Sương Nguyệt yếu dần, bàn tay Yến Nam Phi tê dại, gần như không nắm nổi đao nữa.
Yến Nam Phi bất giác kinh ngạc, người thường đều dùng chiêu thức công phá ánh sáng Sương Nguyệt, nàng ta trái lại còn dám đứng ngay trong chiêu, tấn công lại chàng. Có lẽ bởi vì nàng ta biết được tử huyệt của chàng nằm ở bàn tay.
Kim Tà vừa gảy đàn, vừa bật cười nói "Đại ca ca, huynh đã bị tê tay rồi hả?"
Thanh đao trong tay Yến Nam Phi rung lên, ánh sáng Sương Nguyệt dần dần tản mất.
"Ta thực sự không nỡ, thế nhưng nếu huynh còn không chịu buông tay, tê đến bảy phần, nhất định sẽ không chịu nổi..." Dứt lời Kim Tà lại gảy một đoạn nữa, móng tay sắc nhọn lướt qua phím dàn, âm thanh réo rắt, sắc bén tựa đao, tấn công thẳng vào đối phương.
Yến Nam Phi dốc hết toàn lực trong lòng quyết phải phóng bằng được ánh sáng Sương Nguyệt ra, cho dò có bị phản lực tấn công đến chết cũng không hề sợ hãi. Chàng tuyệt đối không thể để kẻ khác uy hiếp, nếu tuyệt dường thì dôi bên cùng chết.
Kim Tà chẳng ngờ Yến Nam Phi lại cố chấp như vậy, cũng không chịu nhận thua, phím đàn dần dần kết đọng lớp băng mỏng, mỗi lần gảy lại rới xuống từng mảng.
Ánh sáng cực mạnh khiến băng sương lan tỏa khắp trời, tiếng đàn réo rắt chói tai bỗng tắt, Kim Tà ngã xuống mắt đất, ho ra một ngụm máu tươi. Thế nhưng Yến Nam Phi không hề bị chút tổn thương, chàng kinh hãi nhận ra vào phút quan trọng Kim Tà không hiểu sao lại thu công, chàng vì thế không hề bị thương tổn.
"Đại ca ca, huynh thực sự nhẫn tâm..." Kim Tà miệng trào máu đỏ, nụ cười càng thêm quái dị, dần dần chìm vào hôn mê.
Vạn Hoa Cốc vốn là một nơi rất thần kì, đi xuyên qua khu rừng tràn đầy chướng khí, lại vòng qua vách núi đầy rẫy nhưng cây cỏ kịch độc, là một thế ngoại đào nguyên. Trước đây, Nam Cung Cửu còn tưởng Vạn Hoa Cốc chỉ có mỗi nhà Tây Môn, không ngờ trong này còn có cả thị trấn, thôn làng, miếu tự, chợ phiên. Nói tóm lại cái gì cũng có. Và nhà Tây Môn chính là chủ nhân của thế ngoại đào nguyên này.
← Ch. 16 | Ch. 18 → |