Truyện:Quế Cung - Chương 16

Quế Cung
Trọn bộ 28 chương
Chương 16
Oan gia đối đầu (1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-28)

Type-er: Windy0503

Kể từ khi gặp lại Yến Tiểu Nam, Tây Môn Phiêu Tuyết càng thêm ngẩn ngơ, đờ đẫn, đi đường thôi mà tâm hồn cũng treo ngược cành cây.

Tiểu Tứ đi theo phía sau đã gọi chàng mấy lần mà chẳng thấy hồi đáp, cuối cùng chẳng thể nhẫn nhịn thêm nữa, ghé sát bên tai chàng thét lớn "Thiếu gia!"

Tây Môn Phiêu Tuyết kinh hãi, để chiếc quạt rơi xuống đất. Tiểu Tứ nhặt chiếc quạt lên, nói "Thiếu gia, có phải người lại đang nhớ tới tên Yến Tiểu Nam đó không?"

"Ai nói vậy?" Tây Môn Phiêu Tuyết rợn tóc gáy, cướp lại quạt rồi nhanh chóng tiến về phía trước "Ta đang nghĩ về chuyện bản đồ kho báu bị đánh cắp."

Tiểu Tứ liếc mắt hỏi vặn "Thế người đã nghĩ ra điều gì chưa?"

Tây Môn Phiêu Tuyết phe phẩy chiếc quạt, đáp "Tạm thời thì chưa... có điều, bản đồ kho báu của các nhà Bắc Đường, Đông Phương, Nam Cung đều đã mất, tiếp theo sẽ tới lượt nhà ta, hy vọng người đưa thư nhanh chóng tới được Vạn Hoa Cốc, để mọi người nâng cao cảnh giác. Ngươi thu xếp xong đồ đạc của chúng ta chưa, ngày mai chuẩn bị lên đường."

"Khi nãy không phải tiểu nhân đang định nói chuyện với thiếu gia sao? Có phải là nên tới chỗ thiếu phu nhân hỏi xem có cần gì không à?"

Tây Môn Phiêu Tuyết nhướng cao mày liễu "Ngươi đi hỏi đi."

"Thiếu gia..." Tiểu Tứ định nói gì đó, liền bị cắt ngang bởi tiếng thét thất thanh, lập tức một bóng người vội vã xông tới "Tiểu thư mất tích rồi..."

Tiểu Tứ kinh ngạc thốt lên "Tại sao lại đào hôn nữa?"

Sắc mặt Tây Môn Phiêu Tuyết cực kỳ khó coi, vội vã thu quạt, nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng "Nam Cung Yến..."

Liên Kiều hổn hà hổn hển chạy lại, hai mắt sáng như sao trời, đôi mày nhướng lên hướng khởi "Cô gia, tiểu thư biến mất rồi."

"Hả...?" Tiểu thư mất tích rồi sao nha hoàn này lại vui vẻ như vậy? Tây Môn Phiêu Tuyết nhìn Liên Kiều đầy hồ nghi, hỏi "Mất tích thế nào?"

"Vốn dĩ chúng em đang ở trong phòng đột nhiên em bị người ta đánh ngất, đợi đến khi em tỉnh lại, tiểu thư đã biến mất rồi."

Tây Môn Phiêu Tuyết rất mãn nguyện, gật đầu nói "Ừm, thì ra không phải là đào hôn..."

Tiểu Tứ đứng cạnh cũng chen lời "Nói không chừng là Cửu tiểu thư đánh ngất Liên Kiều, sau đó đào hôn. Thiếu gia, người thực sự không có chút sức hút nào cả."

Tây Môn Phiêu Tuyết liếc mắt lườm Tiểu Tứ, ai oán bay đi, vừa bay vừa nói "Thu dọn hành trang, ngày mai lên đường. Liên Kiều cũng đi theo."

Tiểu Tứ nhìn theo bóng dáng dần khuất rồi gọi to một tiếng "Đi tìm thiếu phu nhân sao?"

"Quay về Vạn Hoa Cốc!"

Liên Kiều lắc đầu, thầm nghĩ "Tiểu thư, người thực sự không có chút sức hút nào hết."

Phố thị đông dúc, nhộn nhịp nhìn không thấy điểm cuối, Nam Cung Cửu chen chúc trong dòng người, nàng thực sự đã tính sai rồi, hôm nay đúng ngày họp chợ. Nàng vốn dĩ muốn đứng chặn ở con đường vào thành, Tây Môn Phun Huyết vốn thường mặc y phục đỏ, rực mắt như vậy, vừa nhìn là có thể thấy ngay. Thế nhưng giữa biển người đông đúc, xe ngựa qua lại thế này, nàng ôm theo tay nải ngồi bên đường trợn to hai mắt tìm kiếm kĩ càng, sau cùng chỉ thấy choáng váng.

Đoàn người Tây Môn Phiêu Tuyết ngồi xe ngựa lên đường gấp gáp, không ngờ lại phát hiện có họp chợ. Xe ngựa lúc di lúc dừng, Tiểu Tứ cầm dây cương, than thở không thôi. Tây Môn Phiêu Tuyết dựa vào góc xe còn, Liên Kiều thì vén rèm lên nhìn ra ngoài, nàng biết Nam Cung Cửu đang ở gần đây, thế nhưng bên ngoài thực sự quá đông.

Đột nhiên, Liên Kiều thấy một bóng áo đỏ rực đang ngồi dưới gốc cây bên đường, hô lên đầy kích động "Nhìn kìa, nhìn kìa!"

Tây Môn Phiêu Tuyết liền sáp lại nhìn ra "Nhìn cái gì?"

Liên Kiều suýt chút nữa là lỡ miệng, chỉ về phía Nam Cung Cửu lắp bắp "Người đó mặc y phục giống hệt cô gia."

Tây Môn Phiêu Tuyết nhìn ra, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vã bảo Tiểu Tứ dừng xe, nhanh chóng nhảy xuống rồi xông lại.

Nam Cung Cửu vẫn đang tập luyện hai mắt, bỗng dưng bị người khác xách lên, sợ đến độ trắng mặt, đến khi nhìn rõ người tới là Tây Môn Phun Huyết, nàng lại tỏ vẻ tinh thần mệt mỏi, thê thảm lên tiếng "A Tam... Lần này ta không hề đi theo huynh đâu đấy, ta chỉ ngồi đây thôi."

Tây Môn Phiêu Tuyết nhướng cao mày liễu, hung hăn trợn mắt hỏi nàng "Ngươi ngồi đây làm gì?"

"Này..." Nam Cung Cửu càng tỏ ra đáng thương, cúi đầu xuống nói "Người ta thường nói đen tình đỏ bạc, ta liền đi đánh bạc, kết quả thua sạch, giờ chẳng còn gì ăn, cũng chẳng có nơi ở..."

"Đánh bạc? Ngươi thật là!" Tây Môn Phiêu Tuyết tức giận lại hỏi "Yến Nam Phi đang ở đâu?"

"Hả? Ta không biết..." Nam Cung Cửu cực kỳ không vui, tại sao chàng không quan tâm đến nàng, ngược lại còn đi hỏi tung tích Yến Nam Phi?

"Hắn ngang nhiên cướp Bắc Đường Kính đi như vậy sẽ bị cả giang hồ này truy nã, ngươi tốt nhất hãy chuyển lời lại cho hắn."

"Ta không quen thân với hắn, thật đấy." Nam Cung Cửu vội vã vạch ranh giới cùng vị đại thần đang bị toàn thiên hạ truy nã."Ta chỉ nhận tiền của ngài ấy làm người hầu tạm thời thôi."

Tây Môn Phiêu Tuyết bán tín bán nghi, có điều nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của người ta, bắt đầu mềm lòng, tiện miệng hỏi thêm "Nhà ngươi ở đâu? Ta đưa ngươi về."

"Ta.. không có nhà, từ nhỏ đã lưu lạc giang hồ."

"Da thịt nõn nà, thân hình yểu điệu, không phải con nhà giàu có cũng xuất thân từ nhà quan lại."

Nam Cung Cửu phát hiện Tây Môn Phun Huyết cũng có lúc rất thông minh, liền thay đổi "Ta không muốn quay về, cha mẹ ép ta thành thân, ta đã trốn ra ngoài."

Tây Môn Phiêu Tuyết lặng người, lấy một ít tiền từ trong người ra đưa cho Nam Cung Cửu rồi nói "Ngươi cầm đi, ta không quản ngươi nữa."

Nam Cung Cửu giơ tay nhận túi tiền, lại vứt về cho Tây Môn Phiêu Tuyết, nước mắt lưng tròng "Đây là cái gì chứ? Muốn dùng tiền để xóa đi mọi chuyện sao?"

Hai người đàn ông áo đỏ tuấn tú đứng giữa phố chợ náo nhiệt, từ lâu đã thu hút sự chú ý của mọi người. Tây Môn Phiêu Tuyết thấy người đứng vậy quanh càng lúc càng đông, không khỏi lo lắng thấp thỏm "Này, ngươi đang ăn nói linh tinh gì chứ?"

"Nếu như huynh nhất định muốn đưa ta tiền, vậy thì..." Nam Cung Cửu đột nhiên giật túi tiền lại "Ta sẽ bán thân cho huynh."

Tây Môn Phiêu Tuyết xấu hổ tới mức không còn gì để nói, mặt đỏ tía tai "Ai thèm ngươi chứ?"

"Ta tuy không biết làm gì, có điều ta có thể làm người hầu của huynh." Nam Cung Cửu lập tức thay sang khuôn mặt hớn hở, nhảy tới bên cạnh Tây Môn Phiêu Tuyết, nói "Có được không? Ta làm người hầu theo huynh nhé?"

Mọi người đang xem kịch hay đều đồng thanh phụ họa "Được đấy!"

"Nghe chưa, đây chính là tiếng nói của quần chúng."

Tây Môn Phiêu Tuyết mặt mày sầm sì, quay đầu xông ra khỏi đám đông, Nam Cung Cửu bám riết không tha. Lúc Tây Môn Phiêu Tuyết nhảy lên xe ngựa, Nam Cung Cửu cũng tiện thể lên luôn, giống như chưa hề bị phản đối. Tây Môn Phiêu Tuyết sầm mặt, dặn dò Tiểu Tứ cho xe ngựa chạy đi. Lúc này Nam Cung Cửu mới phát hiện sắc mặc của Tây Môn Phiêu Tuyết cực kỳ khó coi.

"Ngươi nghe đây, lúc ta không bảo ngươi nói chuyện thì tuyệt đối không được lên tiếng."

Tây Môn Phiêu Tuyết hình như đang rất tức giận, Nam Cung Cửu thấy vậy đưa tay che miệng, ngồi gọn một góc, ngoan ngoãn, im lặng.

Vạn Hoa Cốc nằm ở Thục Sơn, với tốc độ hiện nay thì hơn nửa tháng nữa cũng chẳng tới nơi được. Tây Môn Phiêu Tuyết quyết định không ngồi xe ngựa, mà mua mấy con ngựa rồi vội vả lên đường. Khi Tây Môn Phiêu Tuyết dắt ngựa bước tới, Nam Cung Cửu vẫn luôn im lặng nhìn thân ngựa cao quá đầu mình, thê lương lên tiếng "Ta không biết cưỡi ngựa..."

"Cái gì?" Tây Môn Phiêu Tuyết nổi giận đùng đùng "Tại sao ngươi không nói từ trước?"

"Là huynh không cho phép ta lên tiếng đấy chứ?" Nam Cung Cửu hùng dũng cãi.

"Thiếu gia, bây giờ làm sao? Vừa bán xe ngựa đi rồi."

"Ta không biết, các ngươi ai cho hắn ta ngồi cùng ngựa đều được." Tây Môn Phiêu Tuyết hất cằm một cái rồi nhảy lên mình ngựa.

Tiểu Tứ cũng vội vàng nhảy lên lưng một con ngựa khác, chỉ còn lại mỗi Nam Cung Cửu và Liên Kiều quay sang nhìn nhau. Tây Môn Phiêu Tuyết bật ho vài tiếng, rút chiếc quạt ở thắt lưng ra rồi nói "Tiểu Tứ, Liên Kiều là con gái."

Tiểu Tứ chẳng hề động lòng, hỏi "Vậy thì sao?"

"Lẽ nào ngươi bắt một cô gái yếu đuối chở theo một người đàn ông hay sao?"

Tiểu Tứ bĩu môi nói "Thiếu gia không phải nói hắn là tên ái nam ái nữ sao? Từ khi nào lại trở thành một người đàn ông rồi?"

Nam Cung Cửu cúi đầu xuống trong đôi mắt tràn đầy căm hận, vừa ngẩng đầu đã ai oán nhìn về phía Tây Môn Phiêu Tuyết. Tây Môn Phiêu Tuyết nhìn đi chỗ khác, bình thản như không ngắm trời nói "Thời tiết hôm nay thật tốt..."

Liên Kiều sợ rằng Tiểu Tứ sẽ ăn tươi nuốt sống tiểu thư nhà mình, vội vã giơ tay nói "Cô gia, em đồng ý chở ngài ấy."

Nam Cung Cửu quay đầu lại đánh mắt cùng Liên Kiều, tuy rằng nha đầu này thường xuyên khiến nàng mất mặt, có điều vào lúc quan trọng vẫn khá lanh lợi. Không chờ hai người lên tiếng, Nam Cung Cửu đã nhanh chóng nhảy lên ngựa của Liên Kiều rồi hớn hở nói "Đa tạ, đa tạ."

Cưỡi ngựa cũng là một môn công phu! Nam Cung Cửu bị lắc cho tới độ toàn thể uể oải, vừa tới khách điếm đã nằm bò ra bàn chờ đồ ăn tới. Tây Môn Phiêu Tuyết y phục phiêu bồng, tay cầm quạt ngọc đi tới bên cạnh nàng, liếc mắt nhìn qua, rồi quay đầu lên thẳng trên lầu "Tiểu Tứ, ta ăn trong phòng."

Tiểu Tứ lặng người, lại dặn dò tiểu nhị chuẩn bị đồ ăn, sau đó chạy lên phòng tìm Tây Môn Phiêu Tuyết "Thiếu gia, sao người không cùng ăn ở dưới luôn?"

"Mắt không nhìn cho tâm thanh tịnh." Tây Môn Phiêu Tuyết nhấp một ngụm trà, bờ môi vẫn còn run run vì tức giận. Khi nãy tên nhóc kia ngồi cùng một ngựa với Liên Kiều thực đúng là vui vẻ, cả đường hớn hở cười đùa, lại còn ôm eo người ta chặt đến vậy, thực đúng là phường vô sỉ.

"Hầy, thực đúng là kì lạ..." Tiểu Tứ chống cằm đưa lời cảm thán "Khoảng thời gian trước thì ngẩn ngơ, thơ thẩn, chỉ muốn gặp được hắn, giờ gặp được rồi thì lại càng thêm lo lắng bất an, cảm thấy hắn chướng mắt. Thiếu gia, người thực sự muốn đưa hắn về Vạn Hoa Cốc? Vậy còn thiếu phu nhân thì sao?"

Vừa nhắc tới Nam Cung Yến, Tây Môn Phiêu Tuyết lại cảm thấy thất bại, trước kia, nàng chưa từng gặp chàng, đào hôn đã đành, sau khi gặp rồi, không ngờ vẫn không hề bị chàng thu hút, tiếp tục đào hôn. Điều vô lý nhất chính là nàng vốn là một cô gái xấu xí. Một cô gái xấu xí lại không chút động lòng với chàng, việc này bảo một Tây Môn Tam thiếu gia ngọc thụ lâm phong, tài sắc vẹn toàn như chàng phải làm sao? Tây Môn Phiêu Tuyết đập mạnh bàn nói "Đừng tưởng rằng nhà Tây Môn chúng ta cần nàng ta lắm, mặc kệ nàng ta!"

Tiểu Tứ ra khỏi phòng, vừa đi xuống dưới vừa than dài "Hầy... thiếu gia quả nhiên đã mê mẩn nam sắc, thậm chí chẳng màng tới thê tử."

Bởi vì phía trước còn cả đoạn đường hoang vắng phải đi, bọn họ liền quyết định nghỉ chân lại thị trấn, chuẩn bị đầy đủ lương thực, hoa quả rồi mới lên đường. Vốn dĩ đã hẹn trước là cùng nhau lên đường, kết quả đợi Tây Môn Phiêu Tuyết mặc y phục xong, soi gương tận hứng, vừa xuống lầu đã chẳng nhìn thấy bóng dáng mọi người đâu hết. Tiểu Tứ nhún vai rồi nói "Yến Tiểu Nam kéo theo Liên Kiều ra ngoài phố chơi rồi."

"Cái gì?" Đôi mắt đào hoa hàng ngày tình tứ liên miên của Tây Môn Phiêu Tuyết bỗng chốc nổi lửa, thực sự là tức điên người, thật không ngờ Yến Tiểu Nam lại kéo theo Liên Kiều đi chơi? Trọng điểm chính là: Kéo theo, phải chăng là tay nắm tay? Tây Môn Phiêu Tuyết xông ra ngoài, khinh công à khinh công, thì ra tác dụng lớn nhất của mày chính là đi bắt gian tình.

Ánh nắng chan hòa, trên phố chợ người xe tấp nập, Nam Cung Cửu mặc bộ y phục màu đỏ của Tây Môn Phiêu Tuyết khiến người đi đường lướt qua hầu như đều quay đầu nhìn lại. Nàng vô cùng đắc ý, bắt đầu phe phẩy chiếc quạt trong tay. Thì ra, cụm từ phong độ ngời ngời chính là như vậy, bởi vì phe phẩy cho nên có gió, giờ chỉ cần quạt cho y phục trên người cứ bay phần phật là được.

Liên Kiều đi phía sau Nam Cung Cửu, ngó ngó nghiêng nghiêng, nàng vẫn còn nhớ mục đích ra ngoài là vì muốn mua đồ, có điều người đi phía trước hình như đã quên sạch.

Nam Cung Cửu luôn cảm thấy nơi này rất quen thuộc, hình như đã từng tới rồi, có điều các thị trấn thời cổ đại hầu như đều giống nhau. Gần đây có mùi rất thơm, Nam Cung Cửu tuy rằng không đói, thế nhưng chỉ ngửi thôi cũng là một kiểu hưởng thụ, trong những mùi hương vịt quay, ngỗng nướng, thịt cừu, nàng ngửi thấy mùi hương hoa quả ngọt ngào, man mát. Vừa ngước mắt lên nhìn, hả, đây chẳng phải lê ướp lạnh hay sao?

Cúi đầu nhìn kĩ, người đang bận rộn bên sạp hàng không phải chính là cậu thanh niên môi đỏ răng trắng trước đây nàng từng gặp?

Nam Cung Cửu bật cười, ngồi xuống đập bàn gọi "Cho ta hai bát lê ướp lạnh."

Cậu thanh niên quay đầu lại, mỉm cười khẽ đáp "Công tử xin đợi một chút."

Liên Kiều ngồi xuống cạnh bên Nam Cung Cửu, khẽ hỏi "Tiểu thư, giờ còn ăn lê ướp lạnh gì nữa? Chúng ta còn phải đi mua lương thực nữa mà."

"Hầy, ăn rồi tính tiếp." Nam Cung Cửu nhìn chăm chú vào cậu thanh niên nọ, đến mức không thèm chớp mắt.

"Tiểu thư, tại sao người cứ mặc y phục màu đỏ mãi thế? Hình như còn chẳng vừa người, trong tay nải chẳng phải vẫn còn những y phục khác hay sao?"

"Em không hiểu đâu, đây gọi là chiến thuật tâm lý." Nam Cung Cửu nhìn người đi đường rồi chu miệng nói tiếp "Em xem, có mấy người lại mặt y phục giống nhau, chúng ta làm vậy được chính là mặc đồi đôi đấy. Trước tiên phải áp đảo hắn ta về mặt tâm lý cái đã." Nói xong, nàng lại tiếp tục nhìn cậu trai trẻ chăm chú, cậu ta đang lau mồ hôi, đưa bàn tay lên vuốt vầng trán, động tác đó thực sự quá đỗi thu hút.

Tây Môn Phiêu Tuyết đứng giữa con đường, từ xa đã thấy Nam Cung Cửu. Tuy rằng bọn họ cùng ngồi ăn đồ, thế nhưng giống như chảng có gì cả. Tây Môn Phiêu Tuyết thở phào nhẹ nhõm, từ từ bước lại. Càng bước tới gần, chàng càng cảm thấy có điều bất ổn, tên ngốc đó đang chảy nước dãi sao? Chảy nước dãi nhiều lắm chỉ bị coi là tâm trí không bình thường, thế nhưng nhìn một thanh niên đẹp trai đến mức chảy nước dãi thì thực đúng là xấu xa. Tên ngốc đó thực sự là nam nữ đều ăn, già trẻ không tha? Nghĩ vậy Tây Môn Phiêu Tuyết tức giận xông tới, đứng trước mặt Nam Cung Cửu dường như không hề nhận ra, ngó trái, ngó phải, vượt qua chướng ngại, tiếp tục ngắm cậu trai trẻ kia. Vật chướng ngại kia cũng dịch trái dịch phải, Nam Cung Cửu hồi lâu mới nhận ra vật chướng ngại này trông đỏ quá...

"Yến Tiểu Nam!" Tây Môn Phiêu Tuyết đập mạnh chiếc quạt lên mặt bàn.

"Hả..." Nam Cung Cửu từ từ ngước mắt, cong miệng mỉm cười "A Tam, ngồi xuống đi, cùng ăn lê ướp lạnh nào."

Tây Môn Phiêu Tuyết khẽ xách cánh tay nàng kéo đi, miệng không ngừng lẩm bẩm "Vừa ăn xong cơm, ngươi còn định ăn tiếp? Bảo các ngươi đi mua đồ, các ngươi đã mua gì chưa? Ngươi ở lại để làm người hầu hay là làm thiếu gia?"

Nam Cung Cửu bị Tây Môn Phiêu Tuyết kéo xềnh xệch, vẫn quay đầu lại vẫy tay cùng cậu trai trẻ "Ngân lượng để trên bàn, lần sau ta lại tới ăn nữa."

Liên Kiều nhăn nhó mặt mày, thầm nghĩ, tuy rằng Cửu tiểu thư mất trí nhớ, có điều bản tính háo sắc chẳng hề thay đổi...

Hoàng hôn, mặt trời dần ngã về phía tây, đoàn người Nam Cung Cửu đã mua đủ các vật phẩm cần thiết, sau đó tìm một nơi ngồi xuống gọi tiểu nhị bê đồ ăn lên.

Trong khách điếm vô cùng tạp nham, đều là những người trời nam đất bắc tụ tập lại. Mấy người ngồi trên bàn bên lúc này đang tán gẫu, vừa hay hợp với sở thích của Nam Cung Cửu, nàng lập tức dỏng tai nghe.

"Lẽ nào đôi uyên ương xứng đôi nhất võ lâm cứ như vậy mà chia tay sao?"

"Chẳng phải đã bố cáo thiên hạ rồi sao, còn gì níu kéo được nữa?"

"Hả? Thực là tiếc quá đi mất."

"Vô hậu tội lớn, nhà Đông Phương vốn dĩ đã hiếm người, lão phu nhân vốn coi trọng việc này nhất."

Nam Cung Cửu buồn bã, lặng người nhìn mấy người nọ đang bàn tán xôn xao. Tây Môn Phiêu Tuyết nghe vậy quay đầu lại hỏi "Nhà Đông Phương sao chứ?"

Người bên đó liền đáp "Các vị không biết sao Đông phương trang chủ đã thôi thê rồi, hơn nữa còn bố cáo với toàn thiên hạ."

Tây Môn Phiêu Tuyết cau mày, đột nhiên chẳng còn tâm trạng uống trà dùng bữa.

Nam Cung Cửu tuy rằng trong lòng rất buồn, thế nhưng Bắc Đường Kính tiếp tục ở lại sơn trang Phù Vân chẳng phải việc hay ho, kết thúc như vậy lại càng hay, có thể tìm được mối lương duyên mới. Ít nhất kẻ nghịch đồ si tình Yến Nam Phi sẽ không xử tệ với Bắc Đường Kính.

"Giờ không biết chị dâu đang ở chỗ nào..." Tây Môn Phiêu Tuyết khẽ lẩm bẩm.

Nam Cung Cửu ngứa miệng, rất muốn nói chen vài câu, có điều lại sợ lộ tẩy thân phận, chỉ đành nhẫn nhịn. Liên Kiều rất hiểu tâm trạng Nam Cung Cửu, mồm miệng lập tức nhanh nhẹn lên tiếng "Cô gia, người nói xem Đông Phương trang chủ với phu nhân phải chăng không có tình cảm với nha?"

"Chuyện này..." Tây Môn Phiêu Tuyết thoáng trầm tư, khéo léo đáp "Không phải là hoàn toàn không có cảm tình, chỉ là không đủ sâu sắc thôi." Với những gì chàng chứng kiến, hai người họ đích thực chẳng mấy khi nói chuyện, cực kỳ lạnh nhạt. Có điều, kể từ khi Bắc Đường Kính bị Yến Nam Phi cướp đi, Đông Phương Huyền Dạ cả ngày bồn chồn lo lắng. Chuyện tình cảm giữa nam và nữ, rất khó làm rõ, huống hồ chàng cũng chẳng có chút kinh nghiệm.

Nam Cung Cửu nhẹ chớp mắt, Liên Kiều hiểu ý, tiếp tục hỏi "Nếu Đông Phương trang chủ đã thôi phu nhân, vậy không biết phu nhân có theo Yến đại hiệp không?"

Tây Môn Phiêu Tuyết ho vài tiếng đáp "Liên Kiều, em lo những chuyện này làm gì?"

Nam Cung Cửu ra hiệu Liên Kiều rút lui, bản thân cười tít mắt sáp lại gần "A Tam, huynh xem hai người họ môn đăng hộ đói, trai tài gái sắc, rơi vào cảnh ngộ như vậy, đúng thực là sắp xếp của phụ mẫu đôi khi cũng là sai lầm? May mà ta đã đào hôn..."

Tây Môn Phiêu Tuyết sầm giọng "Ai cho phép ngươi gọi ta như vậy?"

Nam Cung Cửu chớp mắt "Lần trước ở Mộng Liễu Uyển, huynh nói..."

"Được rồi." Tây Môn Phiêu Tuyết dùng quạt gõ lên đầu nàng "Đừng nhắc tới Mộng Liễu Uyển nữa."

"Vậy ta có thể gọi huynh là A Tam không?"

"Tùy ngươi." Tây Môn Phiêu Tuyết quay mặt nhìn sang chỗ khác. Nếu quan sát kỹ, có thể thấy hai vành tay chàng hơi ửng đỏ, vầng trán đã lấm tấm mồ hôi.

Nam Cung Cửu thừa thắng xông lên "A Tam, huynh đừng coi ta là người ngoài."

Tây Môn Phiêu Tuyết nhắm nghiền hai mắt, thực sự muốn ngộp thở với những lời nói điên rồ của Yến Tiểu Nam, chàng kêu lên "Lẽ nào ngươi còn định làm người trong nhà sao?"

"Hi hi...thật là mất hết phong độ!" Có điều Nam Cung Cửu không khỏi mừng thầm trong lòng, giả bộ bê chiếc ly lên uống trà, khẽ nói "Ta làm gì có ý đó, ta chỉ hy vọng Tam thiếu gia đừng khách khí, cứ mặc sức sai khiến ta là được, còn nữa, có thể gọi ta là Tiểu Nam hoặc Nam Nam..."

Vừa nghĩ tới hai chữ Nam Nam, Tây Môn Phiêu Tuyết lại nhớ tới ngôi biệt viện trong Mộng Liễu Uyển, phía trước cửa treo hai chiếc đèn lồng đề chữ 'Nam', 'Nam'...Những chuyện mà Tây Môn Phiêu Tuyết không muốn nhớ lại bỗng chốc hiện lên trước mắt, chàng nắm chặt tay, bực bội lên tiếng "Vẫn quy tắc cũ, ngươi ngậm miệng lại, khi ta chưa cho phép thì không được lên tiếng."

Bằng không, nghe những lời đó xong chàng sẽ sinh ra các triệu chứng không hay, không chỉ đơn giản là buồn bực, u sầu, mà còn là mất ăn mất ngủ.

Bắc Đường Kính ngồi bên cửa sổ, nhìn mặt trời đang từ từ lặn xuống thảo nguyên xanh mướt, chỉ cảm thấy tâm trạng càng lúc càng thêm rầu rĩ.

Yến Nam Phi bê bát thuốc tới, khẽ cất tiếng gọi. Bắc Đường Kính quay đầu nhẹ nói "Huynh cứ để đó, muội lúc này không uống nổi."

Yến Nam Phi bước lại gần, vỗ nhẹ vai nàng "A Kính, muội đừng suy nghĩ nhiều nữa. Kẻ vô tình nghĩa đó hoàn toàn không xứng với muội."

Bắc Đường Kính khẽ dịch người ra một chút, quay sang mỉm cười "Đây không phải điều mà huynh vẫn mong sao? Có phải muội trở thành người bị ruồng bỏ, chẳng còn mặt mũi đối diện với người nhà, thì sau này chỉ có thể theo huynh đi phiêu bạt chân trời góc bể?"

"A Kính..." Yến Nam Phi khẽ lắc đầu, đôi mày nhíu chặt "Không phải muội nói đã có người trong lòng rồi sao? Ta đưa muội đi tìm người đó."

"Trước khi xuất giá, đích thực trong lòng muội đã có người." Bắc Đường Kính nheo mắt lại nhìn mặt trời đang hắt lên những tia sáng cuối cùng trong ngày, thần thái tĩnh tại "Tám năm trước, muội phụng mệnh phụ thân nhờ tiêu cục hộ tống thần khí lên Thiên Sơn. Trên đường quay về, muội tình cờ bắt gặp một thiếu niên bị trọng thương. Huynh ấy vì quyết đấu cùng người ta, tuy rằng đã thắng, thế nhưng hơi sức yếu tàn, hôn mê bất tỉnh. Muội đã mời rất nhiều đại phu khám bệnh, thế nhưng đều vô ích. Cuối cùng muội đành thuê một cỗ xe ngựa, cùng chàng tới Vạn Hoa Cốc. Lúc đó, Tây Môn cốc chủ đang bế quan, muội lại có việc quan trọng phải làm, liền gửi huynh ấy lại cho một vị danh y ở Vạn Hoa Cốc, rồi quay về sơn trang Thanh Loan phụng mệnh phụ thân."

"Cho nên khi đó muội quay về chậm hơn nửa tháng, bị sư phụ trách phạt, tại sao muội không giải thích?"

"Vị thiếu niên đó bị thương mê man bất tỉnh, những việc đắp thuốc thay đồ đều do muội một tay đảm nhiệm, sáng chiều ở bên nhau như vậy, nếu để người ngoài biết được, chẳng phải tự hủy danh tiết của bản thân sao?"

"Sau đó thì sao? Muội có biết người dó là ai không?"

"Muội không dám đi hỏi, Tây Môn cốc chủ cũng không biết muội là người đã đưa huynh ấy tới. Vừa hay khi đó, mối hôn sự với Đông Phương thiếu trang chủ cũng đã được định đoạt. Muội nghĩ, thôi cũng đành tuân theo ý trời." Bắc Đường Kính mím môi mỉm cười, sắc mặt phảng phất nét tuyệt vọng "Mãi cho tới ngày xuất giá, xảy ra chuyện ngoài ý muốn... sau chuyện đó, muội mới nhận ra người mà muội nhớ thương hai năm nay không ai khác lại chính là người đứng ngay trước mặt, mặc trên mình bộ y phục tân lang. Chàng cũng đã nhận ra muội, thế nhưng, ông trời thực trêu ngươi, muội bước vào cửa, nhưng lại chưa được bái đường thành thân cùng chàng, ngược lại đã phải khoác lên mình bộ áo gai chịu tang. Chàng cũng chẳng còn cách nào, chủ nhân một trang có quá nhiều điều thân bất do kỷ."

Bắc Đường Kính từ từ cúi đầu, hai hàng lệ lăn dài trên khuôn mặt được nhuốm vàng bởi ánh hoàng hôn.

Yến Nam Phi ngây người, khẽ mấy máy đôi môi đỏ hồng "A Kính, không...không ngờ muội với hắn lại thực lòng yêu nhau?"

"Yêu nhau? Chẳng phải cuối cùng vẫn cứ chia xa đấy sao? Chàng chưa thể gỡ nút thắt trong lòng, làm sao chờ được muội thành thật bày tỏ? Thôi cũng đành, từ nay, mỗi người một nơi." Bắc Đường Kính khẽ nấc nghẹn, ngước mắt nhìn ánh chiều tà, thứ ánh sáng chói lọi nhất trong ngày đang từ từ vụt tắt, giống như tình yêu của nàng vậy.

Yến Nam Phi quỳ xuống trước mặt Bắc Đường Kính nói "Muội hãy căm hận ta đi, là ta tự cho mình đúng, đã hại hai người rồi. Nếu không, ta có thể quay về cầu xin hắn thu hồi lại giấy thôi thê?"

"Không, mọi thứ đã kết thúc rồi." Bắc Đường Kính đưa tay nhẹ lau nước măt "Chúng ta ra ngoài biên ngoại, không hỏi đến chuyện giang hồ nữa được không?"

"Được! Muội nói gì ta cũng nghe hết."

"Chúng ta hãy tìm một nơi hoang vắng, nơi không ai có thể tìm thấy."

"Muội lo lắng sư phụ sẽ tìm thấy sao?"

"Sớm muộn gì cũng sẽ có người tới tìm muội." Bắc Đường Kính ngẩng cao đầu, mở to đôi mắt đẫm lệ "Tấm bản đồ kho báu bị cướp sáu năm trước là giả, trước khi xuất giá muội đã tráo đổi, miếng thật giờ đang nằm trong tay muội, ngay đến phụ thân cũng không biết chuyện này. Đợi đến khi ghép bốn mảnh lại với nhau, bọn chúng sẽ phát hiện tấm trong đó là giả."

Yến Nam Phi khẽ nheo đôi mắt phụng, nhìn Bắc Đường Kính thần thái tĩnh lặng, trong chốc lát mới rồi nàng chỉ thoáng thể hiện vẻ mặt yếu đuối, nhưng giờ khuôn mặt nàng như thể đeo lên một chiếc mặt nạ, không lộ chút hỷ nộ ái ố.

Trong thạch thất, ánh đèn le lói hắt lên tấm rèm buông rủ. Trên mặt bàn, một đôi tay trắng đến độ không còn sắc máu đang không ngừng ghép mấy mảnh da dê lại với nhau. Thế nhưng hoán đổi vị trí, sắp xếp mấy lần, người đó nghiến răng nói, thanh âm cực tà "Không đúng, tại sao không ghép được, trong số này nhất định có một miếng là giả."

Đứng bên ngoài tấm rèm, Băng Tà và Hỏa Tà quay sang nhìn nhau, đồng thanh lên tiếng "Thuộc hạ làm việc chưa tốt, mong chủ nhân trách phạt."

"Hưm... khi nào lấy được nốt mảnh da dê nằm trong tay nhà Tây Môn mới có thể nhìn ra mảnh nào là giả." Đập mạnh tay xuống bàn, tiếng gỗ nứt vang lên, sau cùng ầm một cái, cả chiếc bàn sập xuống, nát vụn.

Băng Tà nói "Chủ nhân, Vạn Hoa Cốc toàn cây cỏ có độc, tràn đầy chướng khí, mạo hiểm xông vào, chắc chắn phải chết. Hiện nay bọn chúng đang tăng cường phòng bị, e rằng sẽ phải hi sinh rất nhiều giáo chúng."

"Mạo hiểm xông vào đương nhiên là không được...Có điều, A Cửu không phải đang ở bên cạnh Tây Môn Phiêu Tuyết sao, bảo A Cửu đi đi."

Băng Tà căng thẳng nói "A Cửu giờ đã mất hết võ công, đầu óc mơ hồ, e rằng không đáng tin cậy."

"Kim Tà đang lùng tung tích Bắc Đường Kính, Mộc Tà ở bên cạnh Đông Phương Huyền Dạ, tất cả đều không thể dứt ra được. Tây Môn Phiêu Tuyết khinh công cực cao, e rằng các ngươi theo dõi sẽ bị hắn phát hiện, hay bảo Thổ Tà đi đi. Băng Tà, ngươi hãy đi một chuyến đến gặp A Cửu cảnh cáo với nàng ta rằng, nếu chuyện này làm không xong, khi độc phát sẽ không may mắn như lần trước đâu."

"Dạ" Băng Tà cúi đầu nhận lệnh.

Hỏa Tà lập tức quỳ xuống, đưa lời thỉnh cầu "Chủ nhân, Mộc Tà lần này lập được đại công, phải chăng thuốc giải của nàng..." Lời còn chưa nói hết, một viên thuốc đã bay từ bên trong ra, Hỏa Tà đưa tay đó lấy, bàn tay bất giác bủn rủn.

"Bảo Mộc Tà tiếp tục nghe ngóng xem có phải miếng da dê của nhà Đông Phương kia có vấn đề? Đông Phương Huyền Dạ là người cẩn trọng, nói không chừng lại đang âm mưu điều gì.

"Dạ." Hỏa Tà vội vã lui xuống, vừa ra khỏi thạch thất liền xòa bàn tay ra, trên viên đan dược lúc này có dính máu.

Trời đã bắt đầu hửng sáng, bên ngoài khách điếm, ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, không ngừng gõ vó. Tiểu Tứ đeo theo thùng thuốc trèo lên mình ngựa. Tây Môn Phiêu Tuyết phe phẩy quạt đứng chờ một bên. Mãi cho tới khi Liên Kiều kéo Nam Cung Cửu đang ngáp ngủ liên hồi ra ngoài, Tây Môn Phiêu Tuyết mới liếc sang, bình thản nói "Hành động của các ngươi cũng thống nhất quá nhỉ? Liên Kiều, em là nha hoàn của phu nhân ta, cũng chính là nha hoàn nhà ta, tại sao trong mắt em, người hầu của cô gia lại quang trọng hơn thế?"

Liên Kiều đảo loạn con ngươi, đưa lời giải thích "Không phải đâu, em thấy cố gia cũng rất thích ngài ấy, cho nên mới đối với ngài ấy tốt một chút."

"Quỷ mới thích hắn!" Tây Môn Phiêu Tuyết thu quạt, nhảy lên mình ngựa, sau đó đưa tay về phía Nam Cung Cửu vẫn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Khoảnh khắc nàng đưa tay ra, bỗng nghe thấy Tây Môn Phiêu Tuyết quát lớn "Dừng tay!" Nam Cung Cửu sợ hãi rụt tay lại, tỉnh táo vài phần, mở to đôi mắt nhìn về phía Tây Môn Phiêu Tuyết.

"Nam nữ thụ thụ bất thân, hai người không thể cùng cưỡi một ngựa." Tây Môn Phiêu Tuyết kiên định đưa lời tuyên bố.

Nam Cung Cửu lập tức chuyển hướng bàn tay giữa không trung về phía Tây Môn Phiêu Tuyết, ôm chặt lấy chân chàng bật cười ngô nghê "Vậy nam nam thụ thụ thân thân chắc không sao đâu nhỉ? A Tam, ta biết là huynh muốn ta ngồi cùng mà."

Tây Môn Phiêu Tuyết kinh hãi, hất chân mấy lần mà chẳng thoát nổi. Liên Kiều hiểu thấu tâm ý của Nam Cung Cửu, liền đứng một bên thêm dầu vào lửa "Cô gia, thì ra người có ý này, chẳng trách tiểu thư nhà em lại muốn đào hôn."

"Ăn nói linh tinh gì thế?" Tây Môn Phiêu Tuyết bực bội đáp, thế nhưng chân bị ôm chặt tới độ xấu hổ đỏ ửng cả mặt.

Nam Cung Cửu mượn lực trèo lên lưng ngựa, giang tay ôm chặt lấy thắt lưng Tây Môn Phiêu Tuyết, mặt dày mày dạn nói "A Tam, ta ngồi chắc rồi, mau đi thôi! Oa, ôm eo huynh thật thoải mái..."

Tây Môn Phiêu Tuyết trợn đôi mắt đào hoa quay đầu nhìn Nam Cung Cửu mặt mày đắm say mà khóc không thành tiếng. Kiếp này tuy chàng rất đẹp trai phong độ, cũng vướng phải không ít món nợ đào hoa, thế nhưng lần đầu tiên gặp phải người theo đuổi chàng cách này. Nhìn xem, người trước mặt này không ngừng to gan lớn mật, mà còn mặt dày mày dạn hơn cả các thiếu nữ điên cuồng tấn công chàng trước kia. Thế nhưng vấn đề chính yếu là, chàng bỗng phát hiện bản thân rất thích thứ cảm giác này. Tây Môn Phiêu Tuyết tột cùng bi ai, bỗng thấy đời này chẳng còn gì đáng lưu luyến, chỉ muốn phi ngựa xuống vách núi, chết quách cho xong.

"A Tam, mau cho ngựa đi đi, ta chuẩn bị xong rồi." Nam Cung Cửu ngồi sau lưng Tây Môn Phiêu Tuyết lẩm bẩm mãi không thôi.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, Tây Môn Phiêu Tuyết thở dài thườn thượt, kéo căng dây cương, trong lòng bắt đầu có một nguyện vọng lớn, phải dạy cho tên khốn đáng ghét phía sau biết cưỡi ngựa mới được.

Tiểu Tứ cho ngựa đi phía trước dẫn đường, Liên Kiều vội vã bám theo, Tây Môn Phiêu Tuyết đi sau cùng. Nam Cung Cửu ngồi lâu trên lưng ngựa toàn thân tê dại, mông đặc biệt đau đớn. Nam Cung Cửu liên tục thay đổi tư thế, hòng tìm vị trí thoải mái hơn. Có điều, nàng cử động phần mông phải cử động toàn thân, thế là trong vô thức nàng cứ động tay trên phần bụng chắc nịch của Tây Môn Phiêu Tuyết. Có điều đối với Tây Môn Phiêu Tuyết mà nói, điều này thực sự khiến chàng không thể chịu đựng được nữa. Chàng đột ngột dừng lại, ngựa hí vang một tiếng, bật vó trước lên, Nam Cung Cửu không chút phòng bị, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, cả người càng dính sát vào sau lưng Tây Môn Phiêu Tuyết.

"Ngươi còn không ngồi tử tế, ta sẽ hất ngươi xuống khỏi ngựa."

Nghe Tây Môn Phiêu Tuyết nói vậy, Nam Cung Cửu mới chợt nhận ra bản thân đã là chuyện thất lễ, có điều nàng thực sự không cố ý... Hơn nữa dùng cơ thể chọc ghẹo đàn ông vốn là chuyện rất nguy hiểm, làm không cẩn thận, thành ra tự thiêu, thế nên nàng quyết không mạo hiểm. Nghĩ vậy Nam Cung Cửu đưa lời giả thích "Thân ngựa lắc mạnh như vậy, ta ngồi thế nào cũng cảm thấy khó chịu. Hơn nưa..." Nàng vốn dĩ muốn nói hai mông ta rất đau đớn, thế nhưng lại đổi sang cách nói thanh nhã hơn "Hơn nữa phân dưới lưng rất đau." Khoảnh khắc nhắc đến cụm từ 'phần dưới lưng' nàng cũng cảm thấy rợn người.

Tây Môn Phiêu Tuyết, tức khí đầy bụng, bình thản nói "Vậy ngươi nên tự cưỡi thử xem?"

"Hung dữ gì chứ, cùng lắm ta không động đậy nữa." Nam Cung Cửu bĩu môi, nhìn chằm chằm vào phần gáy của Tây Môn Phiêu Tuyết.

Tây Môn Phiêu Tuyết 'hưm' một tiếng, gõ chân vào bụng ngựa để nó lại tiếp tục lên đường. Nam Cung Cửu thấy vậy lại nói "Đi chậm như vậy, Liên Kiều đã bỏ xa huynh cả đoạn đường rồi đó..." Lời vừa dứt, 'vút' một tiếng, con ngựa lao đi như tên bắn, Nam Cung Cửu ôm chặt lấy eo Tây Môn Phiêu Tuyết, phần yên lắc mạnh, mông càng đau hơn.

Đúng trưa, cả người ngựa đều không khỏi mệt nhoài, bọn họ quyết định dừng chân tại một cánh rừng nhỏ gần sông. Cả người Nam Cung Cửu ê ẩm, vừa xuống ngựa đã tập tễnh đi đến bên bờ sông uống nước. Nhìn dáng vẻ thê thảm của mình trên mặt nước, nàng thầm than đích thực xông pha giang hồ không dễ chút nào. Trên mặt nước lại hiện lên một bóng hình, thế nhưng nhìn xem sao người ta trông chẳng thê thảm chút nào? Nam Cung Cửu nghi hoặc quay đầu nhìn Tây Môn Phiêu Tuyết đang khom người uống nước, lẽ nào mái tóc kia của chàng đã dùng thứ gì đó để giữ chặt định hình?

Tây Môn Phiêu Tuyết dùng tay áo lau đi vết nước trên môi, vô tình liếc sang liền bắt gặp ánh mắt chăm chú nhìn mình, lạnh mặt "Mau đi ăn chút gì đi, nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi lên đường tiếp."

Chương (1-28)