Hạng nhất của bọn họ
| ← Ch.55 | Ch.57 → |
Ninh Miên ngồi trong lớp, ngơ ngác nhìn loạt tin nhắn Ninh Chiêm gửi tới.
[Tiểu Chiêm: Chị! Em đã bảo chị tránh xa Tạ Ứng ra mà!]
[Tiểu Chiêm: Sau này chị đừng qua lại với anh ta nữa!]
[Tiểu Chiêm: Anh ta mặt dày lắm! Không biết xấu hổ!]
[Tiểu Chiêm: Chị tin em, đúng không? Nhìn là biết anh ta không ổn rồi! Không thì sao lại... sao lại nói mấy lời như thế! Hạ lưu! Hèn hạ! Vô liêm sỉ!]
[Tiểu Chiêm: Nếu Tạ Ứng với em cùng rơi xuống nước, chị chỉ cứu được một người, chị cứu ai?]
[Tiểu Chiêm: Cứu em? Hay cứu Tạ Ứng?]
[Tiểu Chiêm: Chị! Chị! Chị! Mau trả lời em đi!]
[Tiểu Chiêm: Nếu chị không cứu người còn lại thì người đó sẽ 𝐜.h.ế.ⓣ! 𝒞♓ế-т ngay! 𝐂●𝐡ế●т không do dự! Chị chọn đi! Chọn đi! Chọn đi!]
Không chỉ có Ninh Miên nhận được tin nhắn mà còn cả Vân Sơ.
"Tiểu Miên, sao Tiểu Chiêm cứ nhắn cho tớ vậy?" Vân Sơ chọc chọc cô, hỏi nhỏ, "Thằng bé bảo tớ ở cạnh cậu nhiều hơn, đừng để cậu tiếp xúc với Tạ Ứng?"
Ninh Miên càng mù mờ hơn: "Thằng bé cũng nhắn cho tớ liên tục."
Cô biết Ninh Chiêm không thích Tạ Ứng, nhưng cũng chỉ dừng ở mức không thích thôi. Vậy mà bây giờ lại đến mức bắt cô phải chọn một trong hai.
Còn là kiểu cứu người rơi xuống nước trẻ con như vậy nữa.
Ninh Miên không nghĩ trong khoảng thời gian ngắn như thế, Tạ Ứng có thể làm ra chuyện gì: "Lúc nãy tớ vào trường cùng Tiểu Chiêm, Tạ Ứng vừa hay đứng ở cửa. Tiểu Chiêm bảo tớ đi trước, còn lại một mình nói chuyện với cậu ấy một lúc."
Nhưng cũng chỉ là một lúc thôi.
Ninh Miên không tin chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà Ninh Chiêm có thể bị dọa đến mức này. Vừa nhắn cũng không giải thích gì, không nói rõ gì, trực tiếp bắt cô chọn một trong hai. Nếu cô nói chọn Ninh Chiêm thì còn đỡ, nhưng nếu cô nói chọn Tạ Ứng, e là Ninh Chiêm sẽ sụp đổ ngay tại chỗ.
Huống hồ, trong lòng cô cũng có chút thiên vị.
Ninh Miên không trả lời tin nhắn của Ninh Chiêm, giả vờ như không nhìn thấy.
Giờ vẫn chưa đến giờ học, giáo viên còn chưa vào lớp, Tạ Ứng từ dưới tầng đi lên, bước vào cửa lớp, tiện thể chào hỏi vài người.
Khi đi ngang qua Ninh Miên, cậu nhướng mày, nhưng không nói gì.
Ngược lại, chính Ninh Miên cúi đầu, lén lút nắm nhẹ vạt áo Tạ Ứng. Bất chấp mấy tiếng cười trêu chọc xung quanh, cô thật sự muốn biết đã xảy ra chuyện gì, hạ giọng hỏi: "Có phải cậu nói gì với Tiểu Chiêm không?"
Tạ Ứng dừng lại, sắc mặt vẫn bình thản như không.
"Thằng bé nhắn cho tớ rất nhiều, nói cậu..." Ninh Miên không biết phải nói sao: "Cậu không nói gì quá đáng chứ?"
Tạ Ứng nhớ lại một chút, lắc đầu: "Không, thằng bé hỏi gì thì tớ trả lời vậy thôi."
Ninh Miên không biết nên tin ai.
"Cậu ta nói gì với cậu?" Ninh Miên còn chưa nói hết, Tạ Ứng đã cười nhẹ: "Chồng với em trai cùng rơi xuống nước, đều không biết bơi, mà cậu chỉ cứu được một người. Cậu chọn ai à?"
Ninh Miên ngẩng đầu, đứng hình tại chỗ. Cô biết Tạ Ứng thông minh, nhưng không ngờ cậu có thể đoán trúng nguyên văn câu hỏi.
Nhìn biểu cảm của cô, Tạ Ứng biết mình đoán đúng, cười nhạo một tiếng.
Chuông vào lớp vang lên, Lục Thắng Lợi vừa đúng giờ bước vào. Tạ Ứng quay đầu nhìn ông một cái. Tuy Lục Thắng Lợi không quá hạn chế việc hai người trao đổi bình thường, nhưng dù sao vẫn đang ở trường. Nghĩ một chút, Tạ Ứng vẫn nhịn lại, không nói thêm gì, đứng dậy về chỗ.
Ninh Miên buông tay khỏi tay áo Tạ Ứng.
Chiếc điện thoại trong túi vẫn rung liên tục.
Ninh Chiêm không nhận được phản hồi của Ninh Miên nên vẫn chưa bỏ cuộc.
Ninh Miên cúi mắt, vừa đợi Lục Thắng Lợi phát bài thi, vừa nhớ lại câu Tạ Ứng vừa nói.
Chồng và em trai cùng rơi xuống nước, hai người đều không biết bơi.
Em trai là Ninh Chiêm thì đúng rồi.
Nhưng người 'chồng' này...
Ninh Miên ném điện thoại vào ngăn bàn. Bài thi được truyền xuống, cô cũng không nhìn kỹ, tiện tay cuộn lại. Cô chưa bao giờ nghĩ đến cách xưng hô với Tạ Ứng như vậy.
Ninh Miên chỉ muốn có cái gì đó để hạ nhiệt, liền dùng tay quạt nhẹ, cố làm dịu gương mặt đang nóng lên.
Cô không tắt c●h●ế đ●ộ rung, bình thường trong ngăn bàn có sách vở nên điện thoại rung cũng không rõ lắm. Nhưng lúc này, tiếng rung va vào mặt bàn nghe rõ đến mức trên bục giảng cũng có thể nghe thấy.
Ninh Miên còn tưởng là Ninh Chiêm tiếp tục nhắn. Cô định mở lên để bật 𝒸𝐡_ế đ_ộ im lặng, nhưng vừa mở ra, lại là tin nhắn của Tạ Ứng.
[XY: Cậu còn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của tớ. ]
[NM: Hả?]
Cô có chút muốn giả ngốc.
[XY: Không nhớ à?]
[XY: Muốn tớ nhắc lại không?]
Ninh Miên bỗng hiểu vì sao Ninh Chiêm lại mắng Tạ Ứng là đồ không biết xấu hổ: [... Không cần. ]
[XY: Thế còn nhớ không?]
[NM: Ừm. ]
[XY: Cứu ai?]
Trước đây Ninh Miên từng thấy những câu hỏi kiểu này trên mạng. Khi đó cô còn nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ gặp phải. Vừa ấu trĩ vừa trẻ con, đặt hai người quan trọng ngang nhau vào một tình huống cực đoan, rồi bắt cân đo xem ai nặng ai nhẹ, như thể chuyện đó có ý nghĩa lắm vậy.
Ninh Miên cũng định giống như với Ninh Chiêm, giả vờ không thấy tin nhắn của Tạ Ứng, chỉnh lại điện thoại rồi nhét vào ngăn bàn.
Vân Sơ từ phía sau vỗ nhẹ cô, đưa qua một mảnh giấy. Ninh Miên không nghĩ nhiều, mở ra.
Nét chữ trên đó, cô quen đến mức không cần nhìn kỹ cũng biết là của ai, cô ngồi cạnh Tạ Ứng suốt một học kỳ, chỉ cần liếc qua cũng nhận ra ai viết.
Chỉ có bốn chữ.
[Khó trả lời à?]
Không phải khó, mà là cực kỳ khó.
Điều đáng sợ nhất là khi Tạ Ứng hỏi câu đó, trong đầu Ninh Miên thật sự đã nghĩ đến câu trả lời. Và người cô muốn cứu, lại không phải là người cô tưởng từ đầu. Ninh Miên vừa có chút thất vọng với chính mình, lại vừa thấy hoang mang.
Đang do dự không biết nên trả lời thế nào, thì Lục Thắng Lợi đi xuống bục giảng, gõ nhẹ lên bàn cô, ra hiệu cô cất đồ đi. Vô tình giúp cô thoát khỏi tình thế khó xử.
Lục Thắng Lợi phát phiếu cho bàn đầu để phát dần xuống dưới."Ai chưa có thì chia nhau ra, đừng vội. Sắp thi đại học rồi, thầy cũng từng ở tuổi các em, biết các em mệt, muốn nghỉ ngơi. Nhưng cũng phải tĩnh tâm lại một chút, sau này còn nhiều thời gian để nghỉ."
Phiếu vẫn đang được truyền xuống, Lục Thắng Lợi lên bục giảng tiếp tục nói: "Đương nhiên, nhiều bạn sẽ chọn đi du học, nhưng vẫn nên tham gia thi đại học, đừng để lại tiếc nuối." Lục Thắng Lợi thấy học sinh nào cũng có phiếu rồi mới nói: "Tờ phiếu này các em về đưa cho phụ huynh ký, dù là đi du học hay thi đại học, trường cần thống kê. Những bạn được tuyển thẳng hoặc xét tuyển sớm cũng không phải không liên quan, vẫn nên xem qua."
"Còn một chuyện nữa, đã có điểm thi rồi. Lớp chúng ta lần này thi rất tốt, không có biến động lớn, mọi người đều khá ổn định." Lục Thắng Lợi cầm bảng điểm, dừng lại một chút rồi nhìn xuống lớp: "Chắc cũng có bạn đã xem bảng top 100 rồi, biết thứ hạng của mình. Nhưng ở đây, thầy vẫn muốn điểm danh khen ngợi vài bạn."
Ninh Miên không đặt nhiều kỳ vọng vào lần thi này.
Tất cả các môn cô đều làm ở mức bình thường. Phía trước còn có Tạ Ứng, nên không có gì gọi là mong đợi, cũng không có khả năng tụt hạng. Nếu không có gì bất ngờ, cô vẫn sẽ là hạng hai.
Dù có chút tiếc nuối, không thể hoàn thành lời hứa với Diêm La Vương, nhưng dường như cũng chỉ có thể như vậy.
"Tống Dật lần này tiến bộ, từ hạng 30 lên hạng 26, tăng bốn bậc." Lục Thắng Lợi nói: "Vân Sơ cũng rất tốt, lần này vào top 5 của lớp, sau này cố gắng ổn định hơn nữa."
Ninh Miên cúi đầu, xoay xoay mảnh giấy Tạ Ứng đưa cho.
Dù bây giờ không trả lời Tạ Ứng được vì Lục Thắng Lợi đi xuống, thì tan học cô cũng không trốn được. Huống hồ còn có Ninh Chiêm về nhà cùng nhau, trên xe chắc chắn sẽ bị hỏi cho ra lẽ.
"Không chỉ có vậy, còn có những bạn luôn duy trì phong độ xuất sắc." Lục Thắng Lợi cười rất vui vẻ, "Vàng thì sẽ tỏa sáng, mặt trời thì sẽ phát nhiệt, im lặng một thời gian là để bùng nổ. Lần này, lớp chúng ta lần đầu tiên xuất hiện hai hạng nhất! Hai hạng nhất! Điểm tổng hợp và toán đều giống nhau đến từng điểm lẻ, không sai một chút nào. Lúc chấm bài các thầy cô còn ngạc nhiên, thay nhau kiểm tra lại, cộng điểm cũng cộng mãi, cuối cùng xác nhận không sai, cả hai bằng điểm, 721 điểm."
Không cần Lục Thắng Lợi nói thêm, cả lớp đều biết là ai. Nhưng vẫn không khỏi vui mừng, Lục Thắng Lợi dẫn đầu vỗ tay: "Nào, chúng ta cùng vỗ tay chúc mừng hai bạn Tạ Ứng và Ninh Miên, cố gắng lên, chúc mừng hai bạn...."
Ninh Miên vẫn cầm điện thoại, còn đang nghĩ lát nữa phải đối mặt với hai người kia thế nào.
Tiếng ồn ào trong lớp vang lên không ngớt. Vân Sơ lại đẩy cô một cái. Ninh Miên hoàn hồn, phát hiện ánh mắt của cả lớp đều đang dồn về phía mình: "Tiểu Miên?"
Ninh Miên hơi ngơ ngác: "Hả?"
Vân Sơ tưởng cô sẽ rất vui, vội nhắc: "Thầy Lục đang vỗ tay cho cậu đó, cậu còn ngẩn ra làm gì?"
"Cái gì cơ?"
"Cậu với Tạ Ứng đồng hạng nhất." Vân Sơ nhìn cô đầy khó hiểu, "Cậu không nghe thấy à?"
Ninh Miên thật sự không ngờ tới. Cô ngẩng đầu lên nhìn Lục Thắng Lợi. Ông đứng trên bục giảng, 𝖓🌀_ự_↪️ ưỡn, mặt đỏ bừng vì vui, tay vẫn vỗ không ngừng, như thể chính ông mới là người đạt hạng nhất.
Cô... là hạng nhất sao?
Cùng với Tạ Ứng?
Đồng hạng nhất?
Đầu óc Ninh Miên như ngừng hoạt động, rất lâu sau vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Vân Sơ thấy lạ: "Cậu không vui à?"
Lúc này Ninh Miên mới dần có cảm giác chân thực. Cô ngẩn ra rồi bật cười, cuối cùng cũng nở nụ cười thật sự: "... Vui chứ."
Tiếng vỗ tay vẫn chưa dứt, dâng lên rồi hạ xuống như sóng. Ninh Miên quay người lại, ánh mắt chỉ dừng trên một người duy nhất. Mọi âm thanh xung quanh dường như nhạt đi, đến mức cô không còn nghe rõ nữa. Cô im lặng nhìn thẳng về phía Tạ Ứng ở góc lớp, thấy cậu chống một tay lên má, khóe môi nhếch lên đầy ý cười. Ánh mắt hai người chạm nhau, sau đó Tạ Ứng giơ tay, ra hiệu về phía cô.
Vẫn là dáng vẻ như trước, tự do, ngông nghênh.
Nhưng cô luôn có thể nhìn thấy cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mọi thứ xung quanh dường như không còn liên quan đến cô nữa. Thời gian như chậm lại, từng khoảnh khắc được kéo dài ra. Có quá nhiều chi tiết đáng để chú ý, nhưng cô chỉ có thể, cũng chỉ muốn nhìn về phía cậu.
Khoảnh khắc ấy, cô vui đến mức quên cả những ánh mắt xung quanh. Trong ánh mắt không giấu nổi khát khao muốn nói chuyện với cậu, mong cậu hiểu, cũng mong cậu biết.
Không phải cô chưa từng đứng hạng nhất. Cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc lấy lại vị trí đó. Ninh Miên đã tưởng tượng ra vô số khoảnh khắc như vậy. Nhưng chưa có lần nào khiến cô khó có thể quên như lần này.
Bởi vì lần này, cô không còn một mình nữa, không còn là hạng nhất của riêng cô.
Mà là của cả hai người, là hạng nhất của bọn họ.
| ← Ch. 55 | Ch. 57 → |
