Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 55

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 55
Rốt cuộc chị tôi nhìn trúng anh ở điểm nào nữa?
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Chuyện yêu đương bị phát hiện rồi.

Ninh Miên trở về nhà họ Ninh, hiếm khi không lên tầng ngay, cũng không nhốt mình trong phòng.

Tối nay Ninh Hồng Đức sẽ về nhà, lúc này bàn ăn đã bày đầy đồ ăn tối, Tống Chi Ngưng còn đang thêm bớt vài món. Ninh Chiêm ngồi cạnh Ninh Miên, tùy tiện đổi kênh TV liên tục, nhưng lòng cũng chẳng yên.

Bọn họ đều đang lo lắng.

"Chị, lát nữa ba về chắc chắn sẽ nổi giận. Em sẽ cản ông ấy trước, không để ông ấy động tay. Đến lúc đó chị chạy lên tầng, khóa trái cửa phòng lại, em không tin ba còn làm gì được." Ninh Chiêm nhỏ giọng bàn kế: "Không được thì, không được thì chị cứ lừa ba trước rằng đã chia tay rồi, ông ấy cũng đâu thể đi điều tra. Đợi qua khoảng thời gian này, ba nguôi giận, chị cũng lấy được suất tuyển thẳng rồi. Nếu chị vẫn muốn ở bên Tạ Ứng... Cũng chẳng ai cản nổi chị nữa."

Đầu óc Ninh Miên rối tung lên.

"Còn nữa, lát em sẽ gắp thức ăn cho ba trước. Hôm nay em bảo dì làm vịt quay mà cả chị lẫn ba đều thích. Em gói nhiều thêm cho ba vài miếng, biết đâu ba vui lên rồi bỏ qua luôn."

Ninh Hồng Đức rất ít khi nổi nóng ở nhà, bọn họ đều không biết lúc ông nổi giận sẽ như thế nào. Nhưng có thể đưa việc làm ăn đến vị trí hôm nay, nếu nói không có tâm cơ, không có thủ đoạn, Ninh Miên tuyệt đối không tin. Nếu Ninh Hồng Đức biết chuyện này, muốn ép hai người chia tay, muốn nhốt cô lại, hoặc đưa cô ra nước ngoài. Đều là chuyện quá dễ dàng.

Ninh Miên lòng rối như tơ vò, đến cả TV đang chiếu gì cũng chẳng biết.

Chưa đến tám giờ, cô nghe thấy tiếng xe chạy vào sân. Ninh Chiêm và Ninh Miên cùng đứng dậy, Ninh Chiêm bước lên trước vài bước, chắn trước mặt cô, thấp giọng nói: "Lát em thăm dò ý ba trước, nếu ba chưa biết gì thì mình cứ xem như không có chuyện gì."

"Được." Ninh Miên cũng chẳng còn cách nào khác ngoài gật đầu.

So với cô, Ninh Chiêm dễ được Ninh Hồng Đức yêu chiều hơn. Cho dù nói vài câu quá trớn cũng không cần sợ, cùng lắm xem như nói đùa, Ninh Hồng Đức sẽ không thật sự tức giận. Mang theo tâm lý ấy, Ninh Miên lùi ra sau vài bước.

Cô vốn tưởng Ninh Hồng Đức sẽ nổi giận, hoặc trực tiếp nói thẳng ra. Nhưng mãi đến khi bước vào phòng ăn, ông vẫn chẳng nói câu nào. Ông im lặng ngồi vào vị trí chủ bàn, giơ tay ra hiệu hai cái, món nóng đã được dọn lên. Ông cũng không nói thêm gì, chỉ bảo mọi người ăn trước.

Ninh Miên ngồi xuống, dứt khoát muốn ngả bài luôn.

Cô biết chuyện này khó giải quyết, nhưng không ngờ Ninh Hồng Đức lại cứ để cô bị treo lơ lửng như vậy.

"Ba..."

Ninh Miên do dự một chút rồi đứng lên, chủ động gắp một món đặt vào đĩa ông: "Ba ăn món này không ạ? Ngon lắm."

Ninh Hồng Đức khẽ ngước mắt, ừ một tiếng, nói: "Ăn xong, ba có chuyện muốn nói với con."

Không khí trên bàn ăn càng thêm gượng gạo, Ninh Chiêm cố gắng chen vào vài câu để khuấy động: "Con cũng muốn nghe, con cũng muốn nghe. Ba, có phải ba muốn nói bí mật gì với chị con không? Hay là liên quan đến con?"

Ninh Hồng Đức lắc đầu, sắc mặt không đúng cho lắm: "Không phải, chuyện này không liên quan đến con, chỉ là chuyện của chị con thôi."

Đương nhiên Ninh Chiêm biết chẳng liên quan đến mình: "Vậy giờ nói luôn đi ạ."

Hiếm khi Ninh Hồng Đức không chiều theo cậu.

Bữa cơm kết thúc, mấy người đều chẳng ăn được bao nhiêu. Suốt cả bữa, Ninh Miên chỉ nghĩ xem Ninh Hồng Đức sẽ mở miệng thế nào.

Ông đặt đũa xuống, trầm giọng nói: "Lát nữa lên phòng làm việc đợi ba."

Trái tim Ninh Miên lập tức rơi thẳng xuống đáy.

Vào phòng làm việc, có nghĩa chuyện này không phải chuyện nhỏ. Nếu là việc bình thường, ở phòng khách giải quyết cũng được. Bây giờ không chỉ chứng minh sự việc nghiêm trọng, mà còn đồng nghĩa Ninh Chiêm không thể xen vào. Ngay cả đứng ngoài cửa nghe lén cũng không có cơ hội.

Ninh Miên đi vào phòng làm việc, Ninh Hồng Đức theo sau, đóng cửa lại.

Trong lòng cô căng thẳng, ngoài mặt vẫn cố bình tĩnh: "Ba, là chuyện ở trường sao ạ?"

"...Không hẳn là vậy." Ninh Hồng Đức cũng khó mở lời. Ông hỏi: "Gần đây sắp thi rồi đúng không? Ba muốn hỏi con chuyện thi tuyển thẳng chuẩn bị thế nào rồi, khi nào bắt đầu?"

Ninh Miên không ngờ Ninh Hồng Đức muốn nói chuyện này: "Sắp thi cuối kỳ rồi ạ, thi xong chắc sẽ bắt đầu. Kết quả tuyển thẳng chắc khoảng cuối tháng ba đầu tháng tư có."

"Vậy à..."

Ninh Miên theo bản năng cảm thấy điều ông muốn nói không phải chuyện này: "Còn chuyện khác nữa sao ạ?"

Im lặng một lúc lâu, Ninh Hồng Đức mới nói: "Miên Miên, có chuyện này, ba muốn hỏi con. Gần đây con có liên lạc với mẹ con không?"

Lần đầu tiên, chỉ vì nghe nhắc đến Lâm Uyển mà Ninh Miên lại thở phào nhẹ nhõm. Cô lắc đầu: "Không có, mẹ làm sao ạ?"

"Không có sao?" Ninh Hồng Đức ngồi xuống ghế bên cạnh cô, thở dài: "Một thời gian nữa mẹ con chuẩn bị chuyển đi, muốn gặp con một lần."

Ninh Miên nhớ lại lần ở Thanh Thủy Uyển, khi đó Lâm Uyển từng nói mấy lời ấy. Cô còn tưởng chỉ là dọa dẫm: "Chuyển đi?"

"Ừ. Con biết mà, mẹ con vẫn luôn muốn đổi môi trường sống. Vừa hay bà ấy tìm được một công việc khá tốt ở miền Nam, cảm thấy là cơ hội nên muốn thử xem. Hôm nay mẹ con liên lạc với ba, nói muốn gặp con một lần, hai mẹ con nói chuyện đàng hoàng. Con cũng biết tính mẹ con, đôi khi làm việc hơi quá đáng, nhưng bà ấy vẫn quan tâm con. Nghe nói lần trước hai mẹ con nói chuyện..." Ninh Hồng Đức không nói hết câu, đổi tư thế ngồi, "Có lẽ bà ấy muốn hỏi con, bây giờ có muốn chuyển trường không, có muốn theo bà ấy xuống miền Nam sống không."

Ninh Miên đứng sững tại chỗ, ánh mắt chạm phải mắt Ninh Hồng Đức.

Không nói rõ được là cảm giác gì, nhưng từ giọng điệu của ông, cô nghe ra một chút mong chờ câu trả lời đồng ý. Ông cũng cho rằng cô nên theo Lâm Uyển vào Nam.

Ninh Miên mím môi: "Ba, vậy ý của ba là gì? Ba muốn con theo mẹ vào Nam sao?"

"Ba... chẳng phải ba đang đợi ý kiến của con sao?" Ninh Hồng Đức gượng cười, nghiêng đầu tránh ánh mắt cô, không nhìn Ninh Miên nữa, "Ba từng nói rồi, con muốn theo ai cũng được. Với lại sắp thi tuyển thẳng rồi, nửa năm sau cũng không cần đến trường nhiều nữa. Thời gian của con sẽ thoải mái hơn, không cần bị bó buộc ở đây. Đại học... nếu con muốn về nhà ba ở cũng vẫn như vậy thôi."

Câu trả lời ấy gần như đã nói rõ thái độ của ông. Ninh Miên không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn người đàn ông đang lảng tránh ánh mắt mình.

"Con nghĩ thêm đi, chuyện này vẫn là tùy con. Mấy hôm nữa hẹn thời gian gặp mẹ con một chút, đừng nghĩ nhiều quá." Ninh Hồng Đức vỗ nhẹ lên lưng cô, giọng ôn tồn, "Nếu không muốn đi thì cũng nói với mẹ con một tiếng, đừng để mẹ con chờ vô ích, biết chưa?"

Khóe môi Ninh Miên cong lên.

Cửa phòng làm việc mở ra lần nữa, quả nhiên Ninh Chiêm đang đứng ở ngoài. Ninh Hồng Đức giục cậu đừng đứng đây nữa rồi cùng xuống nhà. Ninh Miên vẫn không nhúc nhích, cứ ngồi trên sofa như thế, nhớ lại từng lời Ninh Hồng Đức vừa nói.

Cô từng nghĩ đến những khả năng tồi tệ, nhưng điều tồi tệ nhất không phải là Ninh Hồng Đức muốn cô rời đi, mà là cô đã từng cho rằng ông thật sự chấp nhận cô. Ông từng nói sẽ lo lắng cho cô, ông từng nói nếu muốn đến đây ở thì lúc nào cũng có thể tới. Thế nhưng, tất cả cũng chỉ là nói miệng mà thôi.

Ninh Hồng Đức chưa từng xem cô là một thành viên cố định của gia đình này. Nhà họ Ninh vẫn chỉ là nhà họ Ninh. Khi giữa hai người có vấn đề, ông chỉ thuận miệng nói ra vài câu đường hoàng, còn cô lại thật lòng tin tưởng. Cô tin rằng Ninh Hồng Đức muốn đối xử với cô như với Ninh Chiêm, muốn bù đắp cho cô tình thương của người ba mà bao năm qua cô chưa từng có được. Chỉ cần Lâm Uyển nhắc đến một câu, ông sẽ quay sang hỏi cô bằng giọng thương lượng, rằng có muốn đi tìm mẹ không.

Ninh Miên hiểu rất rõ, Ninh Hồng Đức không cần cô nữa.

Cô giống như một con búp bê bị bỏ đi tùy ý. Mang danh nghĩa có sinh mệnh, nhưng đã bị âm thầm định sẵn thời hạn, mong cô sớm hiểu ra rằng mình nên rời khỏi căn nhà này. Hoặc nói đúng hơn, ngay từ đầu cô vốn không nên bước vào đây.

Nhưng bây giờ, cô không muốn đi cùng Lâm Uyển. Không phải cô không muốn vào Nam, cũng không phải không muốn rời khỏi nơi này. Mà là cô không muốn đến một nơi không có Tạ Ứng.

Ninh Miên cụp mắt, tựa lưng vào ghế sofa.

Bỗng nhiên cô chẳng biết nên thấy may mắn hay bất hạnh. Điều tệ nhất cô từng nghĩ đến chỉ là chuyện của hai người bị bại lộ, rồi phải chia cách hai nơi. Nhưng hiện tại mọi chuyện dường như đã chạm đến mức tồi tệ nhất, lại cũng chưa hẳn là tồi tệ nhất. Ít nhất, cô vẫn còn quyền lựa chọn, Ninh Hồng Đức chỉ đang hỏi ý cô, chứ chưa thật sự bắt cô thu dọn hành lý rồi tiễn lên máy bay.

Bề ngoài, cô vẫn có thể chọn ở lại hay rời đi.

Chớp mắt đã đến kỳ thi cuối kỳ. Vì bị hạn chế trong trường, chỗ ngồi của Tạ Ứng và Ninh Miên không thể xếp cạnh nhau. Diêm La Vương thậm chí còn tự mình đến coi thi lớp 1, kéo riêng Tạ Ứng lên ngồi trên bục giảng. Chỗ ngồi phía trước Ninh Miên bỏ trống, chỉ đặt một chiếc ghế.

Thi xong, Ninh Miên cũng không thể cùng Tạ Ứng đi ăn, Diêm La Vương lúc nào cũng để mắt đến hai người.

Hà Tinh Vũ vốn định sau khi thi xong sẽ sang lớp 1 tìm Tạ Ứng, nhưng vừa thấy Diêm La Vương đứng ở cửa đã chẳng dám bước vào, quay đầu chuồn mất dạng.

"Ninh Miên, em ở lại một lát, để Vân Sơ đi trước." Diêm La Vương vẫy tay. Đợi mọi người rời đi hết, ông giữ cô lại riêng."Em lên văn phòng ăn trưa, chiều quay về thi tiếp."

Ninh Miên không phản kháng, lặng lẽ đi theo ông vào văn phòng.

Trong văn phòng đã bày sẵn hai hộp cơm, chắc là Diêm La Vương nhờ người mua từ trước. Rõ ràng ông đã tính sẵn sẽ giữ lại cô hoặc Tạ Ứng, một trong hai người, để họ không còn cơ hội gặp nhau ở nơi khác.

"Không biết bình thường em ăn gì ở căn tin." Diêm La Vương mở hộp cơm ra, "Mấy món này em thử xem hợp khẩu vị không. Nếu thích thì mai thầy mua tiếp như vậy."

Ninh Miên muốn nói thật sự không đến mức đó, hai người đều ở trong trường, chẳng lẽ còn có thể làm chuyện gì quá đáng sao? Ngay cả tự do ăn một bữa trưa cũng không có.

Nhưng thấy Diêm La Vương nghiêm túc như vậy, Ninh Miên cũng không biết phải phản bác thế nào.

Cô ngồi cách ông không xa, cúi đầu ăn cơm.

Một lúc sau, Ninh Miên vẫn không nhịn được hỏi: "Thầy, thầy không liên lạc với phụ huynh em ạ?"

Cô muốn hỏi, nếu Diêm La Vương đã biết chuyện giữa cô và Tạ Ứng, nếu cô từng cãi lại ông, vậy vì sao ông vẫn chưa nói với Ninh Hồng Đức? Mà Ninh Hồng Đức vốn không biết chuyện này, hoặc ông cảm thấy nó chẳng quan trọng đến thế?

Nếu không hỏi rõ, Ninh Miên sẽ mãi không yên lòng.

"Em từng 𝒸●♓ố●𝓃●🌀 đố●ⓘ thầy, còn cùng Tạ Ứng..." Ninh Miên thấy bầu không khí lúc này hơi ngượng ngùng, giọng rất khẽ."Thầy, không nói gì thật ạ?"

"Không." Diêm La Vương gắp một miếng cơm, rồi nhìn cô, "Thầy sẽ không gọi phụ huynh em đến."

Ninh Miên bỗng thấy mơ hồ. Cô không hiểu vì sao Diêm La Vương lại để tâm đến mức đó, bắt hai người lên văn phòng, ép họ tách ra, dùng đủ mọi cách để họ không còn tiếp xúc, nhưng lại không dùng cách hữu hiệu nhất, chỉ cần gọi phụ huynh đến trước mặt họ, mọi chuyện có thể giải quyết.

Giống như, ngay từ đầu ông đã biết điều gì đó.

Từ năm lớp mười, dù là tuần sinh hoạt đầu năm hay buổi họp phụ huynh mỗi học kỳ, nhà trường dường như mặc định rằng cô không cần có người lớn đến tham dự. Phụ huynh của những học sinh khác dù bận đến đâu cũng ít nhiều sẽ xuất hiện. Chỉ có cô là khác, nhưng chưa từng có ai phản đối. Nếu nghĩ kỹ lại, dường như tất cả những chuyện ấy, đều cần sự ngầm cho phép của Diêm La Vương.

Tim Ninh Miên chợt thắt lại, cô bỗng trở nên không chắc chắn nữa. Thân phận ấy giống như một bức tường băng trong suốt, cô vẫn luôn nghĩ rằng chẳng ai nhìn thấy con người thật phía sau lớp băng kia."Thầy... thầy biết... tình hình gia đình em thế nào rồi ạ? Nên những hoạt động của trường, em có thể không tham gia, không phải vì thành tích em tốt đến mức đó, mà là vì thầy biết?"

Lúc này cô mới nhận ra câu Diêm La Vương từng nói, cô không thể đi sai đường.

Hóa ra, ông còn hiểu chuyện này sớm hơn cả cô.

Diêm La Vương không trả lời quá nhiều, chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái. Chỉ một ánh nhìn ấy thôi, Ninh Miên đã hiểu. Không phải ông không biết, mà là giả vờ như không biết, ông không muốn bóc trần lớp ngụy trang cuối cùng của hai người. Người trưởng thành đã quen mang mặt nạ, dùng cách dịu dàng nhất để bảo vệ đối phương. Ông sẽ không đem sự thật đẫm Ⓜ️_á_⛎ đặt thẳng trước mặt cô.

Sắc mặt Ninh Miên trắng bệch.

Rời khỏi văn phòng, cô trở về chỗ ngồi. Tạ Ứng và mấy người kia cũng đã quay lại, nhưng vì không biết Diêm La Vương sẽ trở về lúc nào nên đều tránh không dám tới gần. Hai người ở trong trường gần như không thể nói với nhau thêm một câu nào.

Thế nhưng tâm trạng của Ninh Miên không đúng lắm, Tạ Ứng kéo người bên cạnh lại, nhờ truyền lời giúp mình.

"Tiểu Miên, thầy Vương nói gì với cậu à?"

Mọi người đều biết trưa nay Ninh Miên ăn ở đâu, đoán đến bước này cũng chẳng khó. Ninh Miên ngẩng đầu lên, thấy là Mạnh Tường thì mỉm cười lắc đầu: "Không có gì đâu."

"Không phải tôi hỏi, là anh Ứng hỏi." Mạnh Tường dịch sang bên cạnh một chút, chỉ ra phía sau mình, "Cậu ấy không qua hỏi cậu được, bảo tôi nói với cậu một tiếng, sắp thi rồi."

Trên mặt bàn đặt một viên kẹo. Vẫn là viên kẹo dẻo vị quýt quen thuộc. Mạnh Tường bắt chước giọng Tạ Ứng, nhỏ giọng nói: "Anh Ứng nói, mong cậu thi thật tốt."

"Anh Ứng còn nói..." Mặt Mạnh Tường đỏ bừng, trở thành chiếc máy truyền tin có cảm xúc."Anh Ứng còn nói, đợi thi xong rồi, hai người có thể đường đường chính chính yêu nhau."

Mặt Ninh Miên lập tức 𝐧·óռ·𝐠 r·ⓐ·𝖓 trở lại. Cô cúi đầu, cầm viên kẹo trên bàn lên, trong khoảnh khắc này, quên hết những chuyện vừa xảy ra trong văn phòng.

Rốt cuộc Tạ Ứng đã mở miệng thế nào, mới có thể nói ra mấy lời ấy với Mạnh Tường, còn để cậu ấy truyền lại cho cô?

Thật sự là...

Quá mức táo bạo rồi.

Ninh Miên còn đang đỏ mặt thì chuông vào thi lại vang lên. Đề thi cuối kỳ lần này liên quan đến đề chung của thành phố, độ khó không lớn. Ninh Miên làm xong vẫn còn dư khá nhiều thời gian, kiểm tra đi kiểm tra lại hai lượt. Suốt hai ngày thi, môn nào cũng vô cùng thuận lợi.

"Thi xong rồi! Thi xong rồi!"

Hà Tinh Vũ vừa nộp bài chưa bao lâu đã lao thẳng vào lớp 1, không ngờ lại đụng ngay Diêm La Vương đang chuẩn bị bước ra ngoài. Hai người nhìn nhau sững sờ.

Hà Tinh Vũ rụt cổ, bước chân cũng lùi lại một bước."Diêm... thầy Vương."

Diêm La Vương liếc cậu ta một cái: "l* m*ng hấp tấp, lớp nào đấy? Từ xa đã nghe thấy giọng em rồi, đến lớp 1 làm gì?"

"Lớp 13 ạ, thi xong rồi nên em tới tìm bạn về cùng." Hà Tinh Vũ chột dạ đáp, "Nhà bọn em gần nhau, đi học tiện đường."

Diêm La Vương liếc cậu ta thêm một cái, không nói gì nữa.

Bài thi còn phải mang về văn phòng, ông không ở lại lâu, chỉ dặn học sinh về nhà cũng đừng lơ là việc học rồi bước ra ngoài.

Hà Tinh Vũ thấy Ninh Miên thì ngượng ngùng chào một tiếng, sau đó lẻn ngay vào lớp 1.

Vì chuyện của hai người, chỗ ngồi các lớp cũng bị điều chỉnh tương ứng. Ban đầu sau khi thi xong còn phải chuyển bàn ghế về vị trí cũ, nhưng trong lúc xếp phòng thi, Diêm La Vương bỗng phát hiện cách sắp xếp này rất tốt, vừa tiết kiệm công sức đổi chỗ mỗi lần thi, vừa tránh cho đôi bạn cùng bàn có quá nhiều cơ hội trò chuyện.

"Đúng là Diêm La Vương có khác." Hà Tinh Vũ tặc lưỡi, "Để ngăn yêu sớm mà đến cả chỗ ngồi cũng..."

Tạ Ứng không lên tiếng, chỉ thu dọn balo xong rồi quay đầu nhìn về phía Ninh Miên.

Đã ba ngày rồi, hai người chưa được nói chuyện tử tế với nhau lấy một lần. Không ở trường thì liên lạc bằng WeChat, nhưng Ninh Miên còn dè chừng ở nhà nên ngay cả gọi thoại cũng không dám. Đến trường thì có gặp mặt đấy, nhưng vừa vào lớp đã bị ánh mắt tử thần của Diêm La Vương nhìn chằm chằm, lại thêm khoảng cách xa như vậy, càng không có cách nào nói chuyện.

Giờ đây thi xong rồi, hiếm lắm Diêm La Vương mới rời đi sớm một lần.

Tạ Ứng có chút muốn mạo hiểm.

"Tuyết rơi rồi! Tuyết rơi rồi!"

Không biết ai đứng cạnh cửa sổ hét lên một câu. Những học sinh đang thu dọn đồ đạc đồng loạt dừng tay, chen nhau đến bên cửa kính.

Quả nhiên, bên ngoài đã phủ lên một lớp trắng mỏng, như được bọc trong màn sương nhàn nhạt. Có người còn ra sức lau cửa kính để nhìn cho rõ hơn.

"Thật đó! Tuyết rơi rồi! Ngoài kia đọng một lớp mỏng luôn!"

Trong lớp sưởi rất ấm, có người tiện tay hé cửa sổ ra một chút, luồng gió lạnh len qua khe cửa thổi vào.

Ninh Miên không nhịn được khẽ run lên, theo phản xạ đưa tay sang bên cạnh định chạm vào lò sưởi. Nhưng xúc cảm dưới đầu ngón tay lại không cứng lạnh như cô tưởng, mà là mề●𝐦 𝐦●ạ●i.

Ninh Miên sửng sốt, vừa định rút tay về, cô đã cảm nhận được những ngón tay cậu đan lấy mình, móc nhẹ ngón trỏ của cô rồi khẽ kéo vào lòng bàn tay cậu. Ấm áp như lò sưởi, nhiệt độ vừa vặn đến lạ.

Cậu... rốt cuộc có biết bây giờ vẫn đang ở trong lớp không?

Lỡ một lúc nữa Diêm La Vương quay lại thì sao?

Thấy hai người nắm tay nhau? Có khi sẽ tức đến ngất xỉu mất?

Ninh Miên cứng người tại chỗ, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Ứng đứng bên cạnh. Cậu không nhìn cô, ánh mắt giống như bao bạn học khác, đang hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những bông tuyết nhỏ đang lặng lẽ rơi xuống.

Ninh Miên không dám động, mà cũng chẳng muốn động.

Giống như hành động t𝖍â*ⓝ m*ậ*т này không hẳn do cậu chủ động bắt đầu. Chỉ là vô tình thôi, ngón tay hai người quấn lấy nhau, không cố ý để ai nhìn thấy.

Họ chỉ là vô tình gặp được nhau.

Thế nhưng cũng rõ ràng là cậu đang 𝖘𝖎_ế_𝖙 𝒸_♓_ặ_𝐭 tay cô, không cho cô rời đi.

Tuyết bay lơ lửng trước mắt, Ninh Miên nghe rõ nhịp tim mình đập.

Bồn chồn. Rung động.

Chỉ vì hai người đang cùng ngắm một trận tuyết rơi.

...

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, học sinh lớp mười hai chính thức bước vào kỳ nghỉ.

Dù vẫn còn phải chịu hành hạ bởi kỳ thi năng khiếu, nhưng chỉ riêng việc vượt qua một vòng thi thế này cũng đủ để Hà Tinh Vũ muốn tổ chức ăn mừng long trọng.

Trong tiệm bánh ngọt, cậu ta cầm menu lật tới lật lui, như hận không thể gọi hết mọi món có tên trên đó.

"Món này, món này nữa, tôi lấy hết! Khó khăn lắm mới thi xong, hôm nay tôi phải ăn thả ga, ăn cho đã đời, ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu!"

"Gọi nhiều thế cậu ăn hết không?" Vân Sơ hỏi.

"Thì còn có mọi người mà, lát nữa Tiểu Khởi cũng tới, với lại ăn không hết thì tôi gói mang về." Hà Tinh Vũ không giấu nổi vẻ đắc ý."Ba tôi hứa rồi, thi xong lần này tiền tiêu vặt tăng gấp đôi. Thi năng khiếu mà đỗ, không cần thứ hạng gì hết, chỉ cần lấy được giấy báo đạt là ông ấy đích thân đi mua cho tôi cây bass bản giới hạn kia!"

Hà Tinh Vũ nhắm mắt tưởng tượng cuộc sống tươi đẹp tương lai, như thể cây bass đã nằm sẵn trong tay, còn đưa tay gảy gió mấy cái rồi đập bàn một cái, rút điện thoại ra lật album ảnh.

"Bạn nhỏ học giỏi, Vân Sơ, nhìn thấy chưa? Đẹp không? Chính là cây bass này. Thi năng khiếu xong, nó sẽ thuộc về tôi!"

Ninh Miên bất lực lắc đầu, nhìn gương mặt đầy phấn khích của cậu ta, tiện tay rót một cốc nước rồi đưa cho Vân Sơ.

Mấy người đang đợi Hùng Khởi tới. Tạ Ứng liếc nhìn Ninh Miên, dưới gầm bàn đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.

Tiệm bánh rất đông người, bàn nào cũng rôm rả náo nhiệt. Vân Sơ và Hà Tinh Vũ đang nói chuyện rất hăng nên không để ý động tĩnh bên này, nhưng NB thì nhìn thấy. Ninh Miên căng thẳng rụt tay lại một chút, thấy NB thản nhiên dời mắt đi nơi khác.

"Trốn cái gì?" Tạ Ứng uống một ngụm nước chanh rồi đặt ly xuống.

Ninh Miên: "NB nhìn thấy rồi."

"Thấy thì thấy thôi, cũng đâu phải họ không biết." Tạ Ứng vẫn chưa chịu buông tha, "Tớ còn được thầy giáo công nhận đóng dấu rồi, có gì mà không dám gặp người khác?"

Ninh Miên thật muốn hỏi cậu xem Diêm La Vương công nhận cậu từ lúc nào.

Hai người ghé đầu nói nhỏ quá mức ✝️·hâ·ⓝ mậ·🌴, đến cả Hùng Khởi vừa chạy tới cũng phát hiện ra, huống chi mấy người còn lại.

Hà Tinh Vũ ho khan mấy tiếng: "Được rồi, được rồi, biết hai người đang yêu nhau rồi. Diêm La Vương còn không chia rẽ nổi hai người, nhưng ngay trước mặt mấy thanh niên độc thân như bọn tôi, hai người cũng nên kiềm chế chút đi chứ, ảnh hưởng không tốt đâu."

NB cười lạnh một tiếng, nhưng không nói gì.

Tạ Ứng chẳng thèm để tâm, ngược lại còn thuận tay nắm lấy tay Ninh Miên đặt hẳn lên mặt bàn."Ảnh hưởng không tốt chỗ nào?"

"Anh còn hỏi ảnh hưởng chỗ nào à?" Hà Tinh Vũ nhìn chằm chằm đôi tay đang đan vào nhau, ngượng thay cả Tạ Ứng, "Anh thì chẳng đỏ mặt gì cả, nhưng cũng nghĩ cho bạn nhỏ học giỏi chút đi. Anh nhìn mặt người ta đỏ thành cái gì rồi kìa."

Ninh Miên muốn giơ tay sờ mặt mình, nhưng lại thấy làm thế chẳng khác nào thừa nhận lời Hà Tinh Vũ nói. Cô chỉ đành quay mặt đi chỗ khác, ngượng ngùng không lên tiếng.

Đồ ngọt được mang ra. Hà Tinh Vũ nhận khay rồi tiếp tục nói: "Nói thật nhé, Diêm La Vương còn chẳng bằng đừng phát hiện. Hồi chưa vạch trần, hai người còn biết giữ ý, nói chuyện cũng kiềm chế. Này, mọi người còn nhớ không? Hồi đó hai người ngồi cùng một bàn mà còn nhất quyết dùng WeChat để nói chuyện. Giờ thì hay rồi, không dùng WeChat nữa, ngồi sát rạt luôn. Để Diêm La Vương thấy lần nữa.... chắc tức đến đau tim mất."

"Nhắc mới nhớ, mấy hôm trước anh Ứng tự nhiên bắt tôi 'chọc' vào avatar của anh ấy. Tôi nghĩ chọc thì chọc thôi, ai ngờ sau đó anh ấy lại đổi cài đặt về. Hiện lên là: Tôi 'chọc' XY và nói một câu em thích anh." Nói đến đây Hà Tinh Vũ còn thấy xấu hổ thay, giọng đầy chua chát."Tại tôi... tại tôi nhất thời sơ suất, thật sự mắc bẫy anh ấy. Bạn nhỏ học giỏi, có phải anh ấy dùng chiêu này để tỏ tình với cậu không?"

Nghe vậy, Ninh Miên quay đầu nhìn Tạ Ứng.

Tạ Ứng ho nhẹ một tiếng. Khi đó đúng là cậu muốn dụ Hà Tinh Vũ nói hộ lòng mình, ai ngờ đối phương quá ngốc nên thất bại, cậu giải thích: "Tớ chỉ thử xem tính năng đó dùng được không thôi, đâu có cố ý bắt cậu ta bấm."

"Thế sao trước kia em 'chọc' anh thì anh còn chê em ghê tởm?" Hà Tinh Vũ nói bóng gió, "Bạn nhỏ học giỏi, người này giờ không còn là anh Ứng ngày xưa nữa rồi. Xấu xa, quá xấu xa, chỉ biết k*ch th*ch hội độc thân."

Ninh Miên dè dặt hỏi thử: "Thế cậu ấy không bảo cậu thử 'chọc' vào avatar của tôi à?"

Hà Tinh Vũ ngơ ngác, vừa nói vừa lấy điện thoại ra: "Chọc avatar cậu làm gì?"

Khi đó Hà Tinh Vũ hoàn toàn không đoán ra â·ⓜ 〽️ư·⛎ của Tạ Ứng. Sau khi bấm xong còn chẳng nghĩ nhiều, thậm chí còn hỏi có phải Tạ Ứng đang nhớ về tình bạn năm xưa không.

Giờ nghĩ lại, nhớ nhung cái gì chứ. Rõ ràng là muốn đập nát những tháng ngày với anh em tốt, rồi nhét thẳng vào miệng bắt cậu ta nuốt xuống.

Từ lần trước sau khi được Ninh Miên kèm viết văn tiếng Anh, cơ hội trò chuyện giữa cậu ta và Ninh Miên cũng không nhiều. Nhiều nhất chỉ là gửi vài đề thi, bình thường thì nhờ cô sửa lỗi giúp chút ít.

Hà Tinh Vũ lục tìm một lúc mới thấy khung chat của Ninh Miên. Nhìn cái tên hiện ra, cậu ta sững người.

Tên WeChat của Tạ Ứng bao năm không đổi, vẫn luôn là hai chữ cái viết tắt đơn giản. Còn Ninh Miên từ đầu đã dùng thẳng tên mình làm nickname, Hà Tinh Vũ cũng chẳng cần đổi ghi chú cho cô.

Nhưng bây giờ, tên WeChat của Ninh Miên cũng đã đổi thành một cái tên viết tắt đơn giản tương tự.

Hà Tinh Vũ suýt bị màn phát 'cơm chó' này tiễn đi luôn: "Hai người! Hai người đổi nickname đôi từ khi nào thế hả?!"

Khóe môi Tạ Ứng cong lên đầy đắc ý.

Hà Tinh Vũ đau khổ vô cùng, dúi điện thoại sang cho NB và Vân Sơ xem bằng chứng yêu đương ngọt ngào của hai người kia."Họ còn là người không vậy? Bị Diêm La Vương bắt tới mức đó rồi mà vẫn phải show tình cảm?"

Hùng Khởi nhỏ giọng nhắc: "Cậu vẫn chưa chọc avatar của Ninh Miên đâu."

"Tôi chọc làm gì! Chọc xong để tiếp tục bị hai người họ nhét cơm chó à? Tôi không chọc! Mọi người đều độc thân cả mà! Mấy người không bị tổn thương sao?"

Hùng Khởi lặng lẽ quay đầu đi chỗ khác, không đáp lời.

"Rốt cuộc hai người sửa cái gì thế?" Hà Tinh Vũ giằng co một lúc, cuối cùng vẫn không quản nổi cái tay mình, bấm vào avatar của Ninh Miên.

Điện thoại khựng lại vài giây, chẳng thấy phản ứng gì. Hà Tinh Vũ bấm thêm mấy cái nữa.

Đòn công kích vốn đã đoán trước lập tức nhân lên gấp bội. Nhìn cả màn hình tràn ngập dòng chữ 'Tớ cũng vậy', Hà Tinh Vũ nhất thời cạn lời.

Cậu ta biết ngay sẽ là kết cục này mà: "... Mẹ nó chứ!"

Sao cậu ta lại không quản nổi cái tay này cơ chứ!

Vì muốn ăn mừng, Vân Sơ đã nói với gia đình rằng thi xong sẽ về muộn một chút. Ninh Hồng Đức không có nhà, Ninh Miên cũng không bị quản quá chặt. Sáu người hẹn nhau cùng tới Thanh Thủy Uyển chơi, đợi gần tối rồi ai về nhà nấy.

Tài xế còn chưa tới, cả nhóm đứng bên đường chờ.

Thi cử đã kết thúc, dù không còn lên lớp nữa, nhưng mấy hôm nữa vẫn phải quay lại trường lấy bảng điểm. Đây là lần xếp hạng cuối cùng của học kỳ một năm lớp mười hai. Nếu không có gì bất ngờ, cũng sẽ là lần thứ năm Ninh Miên đứng hạng hai.

Ninh Miên tính nhẩm thời gian, lần gặp mặt này có lẽ cũng là lần cuối cùng hai người gặp nhau trước Tết. Sau khi lấy điểm về, chưa được hai ngày cô sẽ bước vào đợt huấn luyện khép kín. Kỳ thi năng khiếu của Tạ Ứng cũng sắp bắt đầu. Khi ấy cả hai sẽ còn bận hơn nữa.

"Đang nghĩ gì thế?" Tạ Ứng chạm nhẹ vào cánh tay cô hỏi.

Ninh Miên nói: "Đột nhiên thấy năm lớp mười hai trôi nhanh quá. Cảm giác chẳng mấy chốc là kết thúc rồi."

"Thế còn nhanh à?" Hà Tinh Vũ đứng trước nghe thấy, quay đầu lại."Bạn nhỏ học giỏi, lớp mười hai dài lê thê luôn ấy chứ. Một cuộc chiến kéo co dài ngoằng, riêng nửa năm đầu thi cử đã làm tôi ngu người rồi. Giờ tôi chỉ mong nửa năm sau thôi, đợi lấy được giấy báo đạt, lúc đó khỏi cần cố gắng ở trường nữa, tôi bung xõa chơi cho đã. Nghĩ thôi đã thấy ⓢ_ướ_п_𝖌, cậu không muốn à? Không muốn thời gian trôi nhanh chút sao? Lên đại học rồi cậu với anh Ứng cũng chẳng bị ai ngăn cản nữa."

Ninh Miên cười một tiếng, không đáp.

Thật ra cô không hề mong như vậy. Nửa năm sau, khi chuyện tuyển thẳng kết thúc, cô cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục ở nhà họ Ninh. Theo ý của Ninh Hồng Đức, ông muốn cô theo Lâm Uyển vào Nam. Khi ấy, cuộc sống của cô sẽ không còn nhẹ nhàng như hiện tại nữa. Những vấn đề của đời người cũng không phải cứ làm xong mấy đề thi đơn giản là giải quyết được. Thời gian chỉ càng ngày càng khó khăn hơn thôi.

Hà Tinh Vũ thở dài: "Haiz, nhưng bây giờ cũng không tồi. Giờ cũng rất ổn."

"Hửm?"

"Lên đại học rồi chắc chắn bọn mình không thể ngày nào cũng ở cạnh nhau nữa đúng không? Vân Sơ sẽ ra nước ngoài, bạn nhỏ học giỏi cũng không thể vào trường của bọn tôi." Hà Tinh Vũ chợt nhận ra sự tàn nhẫn của chia ly, chỉ đành cố gắng nói theo hướng tích cực, "Nhưng tôi, anh Ứng, Tiểu Khởi với NB thì chắc chắn vẫn ở cùng nhau. Chuyện đó là không cần nghi ngờ."

Vân Sơ im lặng, hiếm khi không tiếp lời Hà Tinh Vũ.

Tạ Ứng cúi đầu, cảm nhận rõ tâm trạng Ninh Miên vẫn không ổn: "Không muốn lớp mười hai kết thúc à?"

Ninh Miên "ừ" một tiếng. Cuối cùng vẫn không giấu nổi ánh mắt của Tạ Ứng. Không muốn làm ảnh hưởng tâm trạng mọi người, cô cố ý kéo giãn khoảng cách với cả nhóm, hạ giọng nói nhỏ: "Mấy hôm trước ba tớ có tìm tớ nói chuyện. Hai người họ không ở bên nhau, nghe ý của ông ấy, hình như muốn tớ theo mẹ."

Tạ Ứng nheo mắt, cảm giác như cậu đã tốn bao công sức sắp phá đảo game, đến cửa cuối cùng thì trò chơi báo đóng server. Không phải chơi khăm thì là gì nữa?

"Nhưng ông ấy chỉ tiện miệng hỏi thôi." Ninh Miên cố tỏ ra nhẹ nhàng, "Vẫn chưa quyết định gì cả. Tớ chỉ đang nghĩ, nếu sau khi tuyển thẳng xong, tớ thật sự vào Nam ở một thời gian, sau này quay lại sẽ thành thế nào?"

Tạ Ứng suy nghĩ theo cô một chút rồi nói: "Chắc chẳng thay đổi gì đâu."

Ninh Miên không hình dung nổi tương lai: "Hả?"

"Dù tớ vẫn chưa biết cậu muốn học trường nào, có xa học viện âm nhạc không. Nhưng từ thứ hai đến thứ sáu, lúc rảnh hay không rảnh tớ cũng sẽ qua trường cậu học ké vài tiết, rồi cùng cậu đi học, cùng tan học, cùng ăn cơm. Chẳng khác gì bây giờ cả." Tạ Ứng cười thản nhiên, nói ra những lời ấy một cách tự nhiên vô cùng, "Đến cuối tuần, tớ cũng sẽ sang trường cậu đón cậu. Ban nhạc của tớ diễn ở đâu, tớ cũng để cậu ngồi khu dành cho người nhà."

Ninh Miên liếc cậu một cái, bật cười: "Một tuần bảy ngày, ngày nào cậu cũng... Hay là cậu thi cùng trường với tớ luôn đi."

"Cũng không phải không được." Tạ Ứng nghĩ ngợi một chút, dường như thấy ý đó cũng khá ổn, "Nếu tớ không đỗ Học viện Âm nhạc thì học cùng trường với cậu cũng là lời rồi."

Ninh Miên vội vàng đưa tay bịt miệng Tạ Ứng lại, còn nhổ xui ba cái liên tiếp: "Cậu đừng nói linh tinh. Sao lại không đỗ chứ?"

"..."

Tạ Ứng cong mắt cười, cứ để mặc cô bịt miệng mình như thế, khẽ gọi: "Bạn cùng bàn?"

Lúc ấy Ninh Miên mới phản ứng lại tư thế hiện tại của hai người. Ngay trước mặt bao nhiêu người, cô đứng gần Tạ Ứng như vậy, còn dùng tay che miệng cậu, trông cực kỳ ✞♓·â·ⓝ 𝐦·ậ·✝️, mặt cô lập tức nóng lên, vội vàng rút tay về.

Tạ Ứng chẳng để tâm, chỉ buồn cười liếc cô một cái.

Nhân lúc mọi người quay đầu đi chỗ khác, Tạ Ứng hơi nghiêng người, cúi xuống bên vành tai đã đỏ ửng của cô, hạ giọng nói nhỏ: "Thanh niên tốt thời đại mới như các cậu, hóa ra cũng mê tín à?"

Ninh Miên thật sự muốn ɢ1ế_т người.

Chuyện ấy cứ thế trôi qua, nền tảng của Tạ Ứng vốn tốt, Ninh Miên cũng không nghĩ nhiều. Ngược lại, Hà Tinh Vũ vì kỳ thi năng khiếu mà mê tín hẳn lên, sợ Tạ Ứng thật sự đổi ý. Dù sao nếu vào Học viện Âm nhạc thì cậu ta còn có thể theo cùng. Chứ nếu Tạ Ứng thật sự vào trường top đầu, Hà Tinh Vũ có cố nứt đầu cũng chen không nổi.

Đến mức Tạ Ứng cũng bó tay với Hà Tinh Vũ. Sau mấy ngày bị 𝖙r_a 🌴_ấ_𝓃 bởi màn tụng kinh bên tai, cuối cùng trước ngày trường Minh Đức công bố điểm thi cuối kỳ, Hà Tinh Vũ mới chịu yên tĩnh lại.

Trường Minh Đức xưa nay trả điểm rất nhanh, theo truyền thống, trong trường còn có bảng xếp hạng top 100. Nhưng vì không còn ảnh hưởng chuyện chia lớp nữa nên dù quay lại trường cũng chẳng mấy ai vội đi xem.

Ninh Miên cùng Ninh Chiêm quay lại trường từ nhà họ Ninh. Vì khối 11 và khối 12 không ở cùng tòa nhà, thời gian họp lớp cũng chưa chắc giống nhau. Xuống xe xong, hai chị em hẹn trước giờ, để lát nữa còn cùng về nhà.

"Chị à, chị đừng lo cho em nữa!" Ninh Chiêm phẩy tay, "Dù em ra sớm thì em cũng sang lớp 1 tìm chị."

"Thế nếu chị ra trước thì sao?" Ninh Miên hỏi lại.

"Còn có chú Tiểu Tưởng đang ở đây mà?" Lúc này Ninh Chiêm mới phát hiện hóa ra Ninh Miên hay lo xa như vậy, "Dù chị không ở lớp 1 thì chẳng lẽ chị không về nhà à? Em đứng chỗ chú Tiểu Tưởng đợi, chẳng phải vẫn chờ được chị sao?"

Ninh Miên lúc này mới yên tâm hơn một chút.

Hai người vừa bước vào cổng trường, đang định tách ra thì Ninh Chiêm nhìn thấy Tạ Ứng đứng chờ Ninh Miên ở phía không xa. Cậu lập tức đứng khựng lại.

Ninh Miên nghiêng mắt nhìn Ninh Chiêm, không hiểu vì sao cậu đột nhiên dừng bước, "Sao không đi nữa?"

"Anh ta... sao anh ta lại ở đây?" Tuy Ninh Chiêm nói sẽ ủng hộ mọi hành động của chị mình, nhưng không có nghĩa là cậu cũng ủng hộ Tạ Ứng, "Chị, chị quên thầy Vương còn..."

"Chị nhớ mà." Ninh Miên cố giữ bình tĩnh, cô cũng không ngờ sẽ gặp Tạ Ứng ở đây, "Đây chỉ là... trùng hợp thôi."

"Trùng hợp cái gì mà trùng hợp!" Ninh Chiêm liếc một cái là nhìn ra ngay, "Anh ta đến từ sớm rồi, rõ ràng là đang đợi chị. Anh ta cố tình muốn thầy cô nhìn thấy, tâm cơ quá sâu!"

Tạ Ứng giơ tay vẫy về phía Ninh Miên, mắt thấy sắp bước tới.

"Anh tránh xa chị tôi ra một chút!" Ninh Chiêm không nhịn nổi nữa, vội vàng che trước mặt Ninh Miên, "Anh không biết bây giờ hai người đang ở tình cảnh nào à? Còn dám nói chuyện với chị tôi?"

"Tiểu Chiêm." Từ trước đến nay Ninh Miên luôn hết cách với Ninh Chiêm

"Bây giờ đang ở trường mà anh còn như vậy. Có phải anh mong chuyện này ảnh hưởng chị tôi lắm đúng không?" Ninh Chiêm bắt đầu suy diễn, cậu hoàn toàn hiểu ra: "Tôi hiểu rồi, anh cố tình muốn chị tôi bị phân tâm để anh yên tâm giành hạng nhất! Anh đừng tưởng tôi không biết!"

Ngay cả Tạ Ứng cũng thấy cậu nhóc này đáng yêu quá mức.

Nếu cậu thật sự muốn lấy hạng nhất, tiện tay lấy là xong, cần gì phải tốn công yêu đương với Ninh Miên.

Nhưng đây dù sao cũng là em trai của Ninh Miên, là cậu em vợ tương lai của mình. Tạ Ứng rất hiểu một gia đình hòa thuận yêu thương có ý nghĩa thế nào với sự ổn định của một mối 𝐪ⓤ*🔼*𝓃 𝐡*ệ.

Ninh Miên kéo kéo tay Ninh Chiêm. Dường như cô vẫn luôn không thể thay đổi thái độ của Ninh Chiêm đối với Tạ Ứng: "Tạ Ứng không có ý đó đâu, em đừng nghĩ lung tung."

Ninh Chiêm hoàn toàn không ngờ chị mình lại vì Tạ Ứng mà nói với cậu như thế. Trước kia bất kể chuyện gì, Ninh Miên cũng luôn vô điều kiện đứng về phía cậu.

Ninh Chiêm nghẹn nửa ngày không thốt ra nổi lời nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn Tạ Ứng rồi nói với Ninh Miên: "Chị, chị đi trước đi. Em giữ chân anh ta, hai người không được đi cùng nhau."

Ninh Miên thật sự bất lực: "..."

Ninh Chiêm nhất quyết đợi cô đi rồi mới cho Tạ Ứng rời đi. Tạ Ứng cũng chẳng để trong lòng. Đợi Ninh Miên đi khuất, Ninh Chiêm lập tức làm động tác "ta đã nhìn thấu tất cả", đầy khiêu khích."Chị tôi bây giờ bị yêu vào lú rồi, chị ấy còn mơ hồ không biết. Nhưng tôi thì không."

Tạ Ứng cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng."Cậu không gì cơ?"

"Tôi đâu có yêu anh, tôi đương nhiên không bị lú đầu khi yêu." Ninh Chiêm ngẩng đầu lên, lúc này như nước với lửa với Tạ Ứng, "Chị tôi thích anh, chứ tôi không thích anh. Ngay từ đầu anh đã không có ý tốt, ngay từ đầu anh đã thích chị tôi rồi."

Tạ Ứng "ừm" một tiếng: "Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã thích chị cậu."

Ninh Chiêm đứng hình mất mấy giây. Đến khi hiểu Tạ Ứng vừa nói gì, cậu bị độ mặt dày của Tạ Ứng chặn họng: "Anh... sao anh lại..."

Sao trên đời lại có thể có người mặt dày đến thế chứ!

Ninh Chiêm âm thầm ghi trong lòng một chữ khinh bỉ thật to: "Anh biết vừa rồi anh nói cái gì không? Anh không thấy ngại à?"

"Tôi nói thật mà?" Tạ Ứng nhất thời còn chưa hiểu ra vấn đề, Ninh Chiêm hỏi, mình trả lời sai chỗ nào sao? Cậu đâu có sai: "Nói thật thì tại sao phải ngại?"

Ninh Chiêm nghẹn họng một chút, vậy mà lại không thể phản bác logic của Tạ Ứng, chỉ đành cố nhịn, tiếp tục moi tin: "Từ khi nào?"

"Không khác lời cậu nói là mấy. Ngay lần đầu gặp chị cậu, tôi đã thích cô ấy rồi."

Ninh Chiêm ⓝ𝐠*𝒽*❗ế*ⓝ 𝖗ă𝖓*🌀 ken két. Cậu biết ngay mà! Còn chưa kịp mắng tiếp, đã thấy Tạ Ứng mỉm cười, nói thêm: "Khoảng mười ba mười bốn tuổi gì đó, khi ấy gặp chị cậu ở cửa hàng tiện lợi, chắc chị cậu quên mất rồi."

Ninh Chiêm: "..."

Ninh Chiêm chợt nhớ lại nỗi sợ từng bị bức thư tình của Tạ Ứng chi phối. Phải mất hơn một tuần cậu mới miễn cưỡng vượt qua di chứng cứ nhìn thấy màu hồng là phát run.

Xem ra bây giờ lại sắp bị gợi nhớ lần nữa rồi.

Vốn dĩ Ninh Chiêm đã chẳng ưa Tạ Ứng. Nếu giờ không phải còn đang ở trong trường, cậu thật sự muốn đi tìm xem trong sân trường có cục gạch nào không.

Đằng này Tạ Ứng còn không biết khiêm tốn, cứ như muốn đứng đối diện cậu ôn lại chuyện xưa, tiện thể bàn luôn hành trình theo đuổi Ninh Miên của mình.

Ninh Chiêm rất muốn hỏi Tạ Ứng có biết nhìn sắc mặt người khác không. Cậu mặt mày xanh mét, từ trên xuống dưới dò xét Tạ Ứng.

Tạ Ứng lại chẳng hề để tâm, đối xử với cậu em vợ tương lai vô cùng thành thật, còn tiếp tục nói: "Tôi nhớ lần ở Cung thiếu nhi ấy, tôi gặp chị cậu. Chị cậu có kể cậu nghe chuyện đó chưa? Khi ấy tôi bị..."

Ninh Chiêm thật sự bắt đầu suy nghĩ sau này phải mang theo cục gạch bên người, "...Im miệng."

Tạ Ứng nhướng mày: "Hả?"

Ninh Chiêm chịu hết nổi rồi, nhịn không nổi nữa mà gào lên: "Tôi... tôi thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc chị tôi nhìn trúng anh ở điểm nào nữa!

Chương (1-98)