Truyện:Ngọn Gió Rực Cháy - Chương 40

Ngọn Gió Rực Cháy
Trọn bộ 98 chương
Chương 40
Đừng cuồng như vậy, em trai đau lòng lắm
0.00
(0 votes)


Chương (1-98)

Chuyện ghép xe cứ thế được quyết định.

Phải nói là đi taxi so với đi xe buýt tiện hơn không chỉ một chút. Trước đây Ninh Miên không đi taxi chỉ vì sợ cuối tháng không đủ tiền tiêu, giờ hai người ghép xe vừa tiết kiệm thời gian, lại tiết kiệm cả tiền.

Ngồi tại chỗ, Ninh Miên còn cẩn thận tính toán xem sau này nên xuất phát thế nào cho hợp lý.

Tạ Ứng vốn không học tối, bình thường, hết tiết ba buổi chiều là cậu đã rời trường. Vì vậy, sau giờ tự học buổi tối, Ninh Miên vẫn sẽ phải tự về một mình.

Nhưng hôm nay, khi đến tiết tự học, Tạ Ứng không những không đi, mà còn mang về cả balo đồ ăn vặt, khiến cả lớp đều ngơ ngác.

Ninh Miên ngẩng đầu, không hiểu lắm: "Sao cậu chưa về? Hôm nay không tập à?"

Tạ Ứng giữ lại vài viên kẹo, còn lại chia cho mấy bạn phía sau, lắc đầu: "Không, tôi bảo nhóm Hà Tinh Vũ về trước rồi, họ tự tập."

Ninh Miên không hiểu: "Tại sao?"

"Có mấy đoạn họ chưa quen, cần tập riêng." Tạ Ứng nói: "Với lại, không phải tôi với cậu ghép xe sao? Đã cùng đi học, thì cũng nên cùng về chứ?"

Ninh Miên ho khan một tiếng: "Không cần vì tôi mà...."

Tạ Ứng không cho cô nói tiếp, ném qua một viên kẹo dẻo vị quýt, mình cũng ăn một viên: "Ăn kẹo không? Mấy viên?"

Ninh Miên: ".........."

Chủ đề cứ thế bị cắt ngang, cả hai đều không nhắc lại nữa.

Buổi tự học tối thỉnh thoảng mới có giáo viên giảng bài, còn lại là thời gian tự học. Ninh Miên thường tranh thủ làm đề, về Thanh Thủy Uyển còn làm thêm mấy bộ bài thi nâng cao. Nhưng gần đây còn phải kèm Hà Tinh Vũ học tiếng Anh, nên thời gian nghỉ ngơi càng muộn hơn.

Tạ Ứng cũng làm bài bên cạnh, chỉ là thỉnh thoảng vẫn lén dùng điện thoại.

Hà Tinh Vũ vừa về đến Thanh Thủy Uyển, càng nghĩ càng thấy hôm nay Tạ Ứng có gì đó không ổn.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh Ứng, anh có vấn đề. ]

[XY:?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh không còn yêu em nữa à?]

[XY:?]

[XY: Từng yêu à?]

Hà Tinh Vũ không ngờ bị từ chối nhanh đến vậy, lập tức nhập vai cô vợ bị bỏ rơi: [Anh thay đổi rồi, trở nên lạnh lùng, quên hết những ngày tháng đẹp đẽ của chúng ta sao?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Ngày xưa, anh vẫn là anh, em vẫn là em, chúng ta cùng đi học, cùng tan học, trên con đường về nhà, anh luôn ở bên em, hai ta như hình với bóng, không rời nửa bước. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Em hiểu rồi, giờ em không xứng nữa đúng không, anh hết yêu rồi đúng không. ]

Tạ Ứng không trả lời.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh Ứng? Anh Ứng?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Sao anh không trả lời? Sao anh còn chưa trả lời!]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh không thấy khó chịu à? Trước giờ anh luôn về cùng em, sao hôm nay lại để em về trước?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Tại sao anh không đi cùng em?]

Tạ Ứng cong khóe môi, dừng bút. Thật ra cậu chưa muốn chủ động nói chuyện này, nhưng đã bị hỏi thì trả lời luôn: [ Vì tôi phải về nhà cùng Ninh Miên. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện:?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện:??]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện:???]

[XY: Sao vậy?]

[XY: Không hiểu chữ nào?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Chữ nào cũng không hiểu. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Cái gì mà gọi là về nhà cùng bạn nhỏ học giỏi???]

[XY: Ý trên mặt chữ. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Hả???]

[XY: Ninh Miên nói muốn đi cùng tôi. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: .........]

[XY: Sáng nay bọn tôi cũng đi cùng mà, trên diễn đàn không có bài à?]

Hà Tinh Vũ thậm chí còn nghe ra trong giọng Tạ Ứng có chút tiếc nuối.

[XY: Hôm nay tôi không để ý, cậu xem giúp tôi có bài nào chưa. ]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: .........]

[XY: Nếu chưa có thì......]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Đi tập rồi, đừng làm phiền. ]

Tan tiết tự học buổi tối, Ninh Miên cố tình đi cách xa Tạ Ứng, nhưng thực ra lại đang chờ cùng một chiếc xe. Dù sao hai người cũng khá nổi bật, buổi sáng đi cùng thì còn đỡ, tối lại về chung nữa thì kiểu gì cũng khiến người khác nghĩ linh tinh.

Xe tới nơi, cả hai gần như không do dự, nhanh chóng lên xe. Ngồi ở hàng ghế sau, vai kề vai, Ninh Miên liếc nhìn Tạ Ứng bên cạnh. Cô đang suy nghĩ, lúc nãy vừa ra khỏi trường đã cố ý tách ra xa như vậy, bây giờ có nên chủ động nói gì đó không?

Ninh Miên do dự một lúc, muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.

"Có chuyện gì à?"

Tạ Ứng nhận ra ánh mắt của cô, quay sang hỏi.

Ninh Miên đột nhiên bị điểm danh: "Không, không có gì, tôi định nghe bài nghe tiếng Anh."

Đầu óc nhất thời rối loạn, cô đã đưa một bên tai nghe ra: "Cậu có muốn nghe cùng không?"

Tạ Ứng không nhịn được bật cười.

Đây đã là lần thứ ba cô nói cùng nhau rồi.

Tạ Ứng còn chưa kịp nhận, Ninh Miên đã hối hận muốn 𝒸●𝒽●ế●t.

Bình thường cô đâu phải chưa từng về cùng Tạ Ứng, chỉ là đổi cách đi lại thôi mà, vậy mà lại căng thẳng thế này. Nếu là ngày thường, cô đeo tai nghe thì đeo thôi, sao còn hỏi Tạ Ứng chứ.

Huống chi cô đang nghe bài luyện nghe tiếng Anh, chẳng phải nhạc gì cả, lấy đâu ra tự tin mời người khác nghe chung.

Ngay lúc cô định rút tai nghe lại, Tạ Ứng đưa tay, giữ nhẹ cổ tay Ninh Miên: "Ừ, tôi muốn."

May mà trời đã tối, trong xe không có nhiều ánh sáng, Tạ Ứng không nhìn thấy hàng mi cô đang run lên. Ninh Miên nhẹ nhàng rút tay lại, đeo tai nghe cho cậu.

Cô ho nhẹ một tiếng: "...Bài này nói về môi trường đô thị."

"Ừ."

Tạ Ứng hơi dịch người lại gần hơn một chút, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp, khiến Ninh Miên cứng đờ cả người, không dám động đậy. Chính cô cũng không hiểu mình đang căng thẳng vì cái gì, tim thì đập loạn nhịp.

"Tai nghe sắp rơi rồi." Giọng Tạ Ứng rất gần bên tai cô: "Tôi chỉnh lại chút."

Xuống xe, Ninh Miên vốn định về nhà trước.

Không hiểu sao, suốt đoạn đường cô cứ thấy trong xe nóng quá mức. Rõ ràng mới cuối tháng mười một, sao lại bật sưởi mạnh vậy chứ. Nhưng vì Tạ Ứng ngồi bên cạnh, cô cũng ngại không dám nói với tài xế.

"Tôi cho các cậu thêm thời gian tập luyện nhé?" Ninh Miên nghĩ một chút: "Xong thì nhắn tôi, tôi xuống kèm thêm cho Hà Tinh Vũ."

"Không cần, cậu kèm luôn đi."

"Không tập nữa à?"

"Ừ." Tạ Ứng giải thích: "Trước đó luyện gần xong rồi, dạo này cũng không có buổi biểu diễn, phải đến tháng mười hai mới bận hơn."

Ninh Miên không ngờ nhóm họ cũng có mùa ế: "Được."

Trong gara, Hà Tinh Vũ và mấy người kia đã tập gần xong. Dưới sự giá●𝖒 ş●á●т của NB và Hùng Khởi, Hà Tinh Vũ thậm chí còn chép được một bài văn mẫu tiếng Anh.

Tạ Ứng và Ninh Miên cùng bước vào.

Hà Tinh Vũ đang ngồi xổm một góc, thấy hai người thì bật dậy: "Anh Ứng! Anh về rồi! Đệt? Anh thật sự đi cùng học sinh giỏi à?!"

Cậu ta lập tức quay sang lên án Tạ Ứng: "Bạn nhỏ học giỏi, cậu biết không? Anh Ứng nói là vì cậu muốn đi cùng nên anh ấy mới không về! Nghe đi, nghĩ đi, đàn ông toàn nói dối thôi! Không muốn tập thì cứ nói thẳng.... Không phải chứ... Bạn nhỏ học giỏi, sao mặt cậu đỏ vậy?"

Ninh Miên đưa tay chạm nhẹ vào má mình.

Ⓒ_ⓗ_ế_† tiệt.

Chắc chắn là do sưởi trên xe bật quá nóng.

"Mẹ nó? Thật đấy à?" Hà Tinh Vũ vẫn không tin, trước giờ cậu ta luôn nghĩ là Tạ Ứng chủ động bám theo: "Anh Ứng không lừa tôi thật à? Cậu thật sự hẹn đi cùng anh ấy?"

Ninh Miên: "......"

Tạ Ứng cúi mắt nhìn cô, nhớ lại lúc nói với Hà Tinh Vũ, cậu đã nói rất thẳng.

Mọi người xung quanh đều nín thở. Ninh Miên hơi hoảng, nhưng vẫn gật đầu: "Ừ."

Ninh Miên: "...Không lừa cậu."

Không khí bỗng trở nên hơi kỳ lạ, Hà Tinh Vũ đứng đơ tại chỗ.

Hùng Khởi đặt dùi trống xuống, đi tới vỗ vai Hà Tinh Vũ: "Tôi đã bảo cậu rồi, anh Ứng đâu cần phải lừa cậu, cậu cứ không tin. Giờ tin chưa?"

Hà Tinh Vũ không ngờ đến cả Hùng Khởi cũng bồi thêm một nhát.

Còn vài ngày nữa là đến kỳ thi tháng. Ninh Miên không cho Hà Tinh Vũ làm đề mới nữa, mà lôi hết mấy đề cũ ra, giảng đi giảng lại cho cậu ta hiểu cho bằng được. Bài văn mẫu cũng bị cô đóng khung, không cho tự do sáng tạo lung tung. Theo đúng lộ trình này, điểm số của Hà Tinh Vũ ít nhất cũng tăng được bốn mươi điểm.

Giảng xong bộ đề cuối cùng, cả nhóm bước vào khoảng nghỉ ngắn.

"Cuối cùng cũng sắp thi tháng rồi." Hà Tinh Vũ vươn vai, ngồi trên bục nói chuyện với mọi người: "Cố gắng lâu như vậy, lần đầu tiên trong đời tôi làm đi làm lại năm bộ đề trong một tuần. Mọi người nhớ nhé, mỗi tờ đề ở đây đều có Ⓜ️á●⛎ và nước mắt của tôi! Mỗi từ vựng tôi đều chép ít nhất hai mươi lần! Hai mươi lần đó! Trước đây tôi còn không dám nghĩ tới..."

Cậu ta thở dài: "Haiz... thật ra tôi rất sợ kỳ thi lần này..."

Ninh Miên thật sự không ngờ, người bình thường không để tâm đến chuyện gì như Hà Tinh Vũ, chỉ mới làm thêm vài bộ đề thôi mà đã thay đổi nhiều đến vậy.

Cô không nhịn được an ủi: "Không sao đâu, có phải thi đại học đâu, cậu sợ cái gì chứ?"

"Sao mà không sợ được? Cậu nói xem làm sao mà không sợ được? Tôi sợ lớp 13 này không giữ nổi tôi nữa! Sợ thi xong là lớp 1 sẽ vẫy tay gọi tôi!" Hà Tinh Vũ lập tức bật dậy, vô cùng kích động: "Bạn nhỏ học giỏi, cậu nói xem, nếu tôi một bước nhảy lên lớp 1, thì tôi nên đi, hay là đi, hay là đi đây?"

Ninh Miên im lặng.

Cô đang cứu điểm cho Hà Tinh Vũ, chứ không phải đi chọc mù mắt giáo viên.

Tập luyện kết thúc, vì sắp thi nên mấy ngày này mọi người không ở lại quá muộn. Cả nhóm cùng rời khỏi gara bỏ hoang. Hùng Khởi còn đang khóa cửa thì Hà Tinh Vũ đột nhiên hét lên, lập tức trốn ra sau lưng Tạ Ứng.

Cậu ta ⓡ.u.𝐧 🦵ẩ.🍸 ⓑẩ.y chỉ về phía trước: "Má ơi, tôi 𝐜h.ế.𝐭 rồi, mấy người có thấy bên kia... không? Là người hay ma vậy?!"

Hùng Khởi nhìn cậu ta, bình thản: "Mặt cậu cũng trắng bệch luôn rồi đấy."

Ninh Miên bất ngờ, quay đầu nhìn. Cô thấy Lâm Uyển đứng cách đó không xa.

Đã một thời gian cô không liên lạc với Lâm Uyển. Lâm Uyển luôn dễ dàng tìm được mục tiêu mới, tạm thời quên đi cô cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng việc bà xuất hiện ở đây, Ninh Miên thật sự không ngờ.

Trong mắt cô thoáng qua chút hoảng loạn: "Xe của mọi người sắp đến rồi đúng không?"

"Bạn nhỏ học giỏi! Lúc này còn nhắc đến xe làm gì? Cậu không sợ à?!"

Từ lần xem phim kinh dị trước, Ninh Miên đã biết Hà Tinh Vũ nhìn thì gan to, thực ra lại rất nhát. Chỉ cần có đông người, một cái váy trắng thôi cũng đủ dọa cậu ta thành thế này.

Ninh Miên nói: "Người đó đến tìm tôi."

Tạ Ứng ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.

Ninh Miên cố giữ bình tĩnh: "Mọi người đi trước đi."

Tạ Ứng đẩy Hà Tinh Vũ rời đi. Bốn người khuất sau góc rẽ, Ninh Miên mới thở phào, 𝖈_ắ_𝖓 ⓜ_ô_𝖎 rồi bước về phía Lâm Uyển.

Cô không nghĩ Lâm Uyển có thể tìm tới đây. Nhưng nghĩ lại, cũng không phải không thể, cô cũng không cố ý che giấu chỗ ở của mình: "Mẹ."

"Ừ."

"Mẹ tới có việc gì không?"

Lâm Uyển nhìn cô: "Mẹ không có việc thì không được tìm con à?"

"Không, con không có ý đó." Ninh Miên nhớ lại lần nói chuyện trước không mấy vui vẻ, sợ lát nữa lại cãi nhau, lỡ để Tạ Ứng bắt gặp thì không hay, liền chỉ lên trên nhà: "Mình lên nhà nói đi, con ở tầng hai."

Lâm Uyển ngẩng đầu nhìn, hơi nhíu mày, nhưng vẫn theo cô lên. Lúc Ninh Miên dọn đến đây vốn không mang theo nhiều đồ. Cô biết hết cấp ba là sẽ đi học đại học, cũng không định ở lâu nên chẳng mua sắm thêm gì. Gần như chủ nhà cho gì thì dùng nấy.

Ninh Miên chỉ vào ghế sofa: "Mẹ ngồi đi, con đi lấy nước."

Lâm Uyển nhìn quanh một vòng. Căn nhà không mới, thậm chí có thể nói là cũ kỹ. Nhìn kỹ còn thấy vết nước thấm dưới điều hòa, lớp sơn tường bong ra từng mảng.

Những năm qua, tuy cuộc sống của Lâm Uyển không hẳn như ý, nhưng Ninh Hồng Đức cũng chưa từng bạc đãi bà. Môi trường sống, điều kiện sinh hoạt đều khá tốt. Vì thế, Lâm Uyển hoàn toàn không chấp nhận được việc Ninh Miên sống trong hoàn cảnh thế này.

Ninh Miên mang nước ra, đặt lên bàn trà: "Trong nhà không có trà."

"Không sao, mẹ mua cho con cái áo." Lâm Uyển chỉnh lại sắc mặt, đưa túi bên cạnh cho Ninh Miên: "Con xem thử đi?"

Ninh Miên nhận lấy, cúi xuống nhìn. Bên trong là một chiếc áo len màu vàng nhạt, kiểu dáng đơn giản, không hoa văn, nhưng đường may tinh tế, trông rất m*ề*〽️ 𝖒ạ*ℹ️.

Thấy cô nhận, Lâm Uyển mới hỏi: "Miên Miên, căn nhà này con tìm kiểu gì vậy?"

Ninh Miên ngồi ở đầu bên kia, nhìn theo ánh mắt bà: "Xem quảng cáo cho thuê, thấy giá hợp thì gọi hỏi."

Lâm Uyển xoay xoay tách trà nhưng không uống: "Thế à? Chỗ này có hơi xa quá không?"

Ninh Miên không nhắc đến chuyện mình đi xe buýt, cố tình giấu đi: "Cũng ổn ạ, con đi học toàn bắt taxi."

"Thế à?" Lâm Uyển cười nhẹ: "Tiền mẹ đưa trước đó còn đủ dùng không?"

"Vâng, đi cùng bạn thì rẻ hơn một chút."

"Là mấy đứa lúc nãy à? Lên lớp 12 rồi, có nhiều chuyện lớn nhỏ cần chú ý. Mẹ chỉ thấy tụi nó tóc tết, xăm mình, nhìn cũng không được..." Lâm Uyển chợt nhớ ra mục đích chuyến đi này, kịp dừng lại: "Tất nhiên mẹ không cấm con kết bạn. Dạo trước đúng là mẹ có gặp chút khó khăn, nhưng giờ đã giải quyết rồi."

"Con biết đấy, lúc ba con rời đi thì con còn nhỏ, tiền chu cấp cũng không nhiều, mà con lại cần tiền ở rất nhiều chỗ. Mẹ chỉ là quá muốn có một cuộc sống ổn định, nên mới cố gắng như vậy, cố gắng tìm một chỗ dựa cho hai mẹ con."

Ninh Miên lặng lẽ nhìn Lâm Uyển, trong đầu cô hiện lên những lời Lâm Uyển nói khi say rượu.

Lâm Uyển lấy danh nghĩa của cô để xin từ Ninh Hồng Đức sáu mươi vạn.

"Ngày mai, con dọn về ở với mẹ, nửa năm này, không, một năm này, mẹ sẽ không ra ngoài nữa, cũng không tin người khác nữa. Mẹ sẽ ở bên con, giữ lấy cái nhà này. Đợi con thi xong lớp 12, lên đại học, mẹ sẽ đi cùng con, rời khỏi nơi này."

Ninh Miên cụp mắt xuống.

"Miên Miên, được không?"

Cô không muốn trả lời. Bởi vì trong kế hoạch cuộc đời của cô, không còn Lâm Uyển nữa.

Hoặc nói đúng hơn, đã từng có Lâm Uyển.

Nhưng bây giờ, điều cô muốn nhất là nhanh chóng rời khỏi gia đình này. Nếu có thể, cả đời không gặp lại là tốt nhất. Sau này khi có đủ khả năng tài chính, cô có thể chu cấp tiền cho Lâm Uyển định kỳ. Nhưng bao giờ đừng gặp lại nữa.

"Con nói thật với mẹ đi, có phải ba con đã liên lạc với con từ trước rồi không?" Lâm Uyển đột nhiên hỏi, giọng trở nên gấp gáp: "Rõ ràng đã nói rồi... Sao ông ta lại nuốt lời? Ông ta biết rõ người mẹ quan tâm nhất là con, có phải ông ta muốn mẹ trắng tay, mất hết tất cả rồi thì..."

Ninh Miên nhắm mắt lại: "...Mẹ."

Lâm Uyển lúc nào cũng vậy, bà chưa bao giờ tìm nguyên nhân từ chính mình.

Mỗi lần Ninh Miên không nghe lời, không đáp lại, bà đều kéo chuyện sang Ninh Hồng Đức, dù ông chẳng làm gì, cũng chẳng nói gì.

Ninh Miên nghe thấy tiếng bước chân. Tạ Ứng đã về: "Đừng nói nữa."

Lâm Uyển hoàn toàn bị chọc giận: "Đừng nói nữa? Tại sao mẹ không được nói? Tại sao mẹ không thể nói? Con còn biết gọi mẹ là 'mẹ' à?! Trong mắt con rốt cuộc có mẹ hay không?! Mẹ nói bao nhiêu lần rồi, đừng liên lạc với cha con nữa! Nhà chúng ta không cần ông ta! Không cần!"

Căn hộ ở Thanh Thủy Uyển cách âm không tốt, Ninh Miên biết rõ điều đó.

Trước đây, khi chưa biết Tạ Ứng ở tầng trên, chỉ cần một chút động tĩnh cô cũng nghe rất rõ. Huống chi bây giờ giọng Lâm Uyển lớn như vậy.

"Ninh Miên! Con nhớ cho rõ, là mẹ sinh con, là mẹ nuôi con! Từ nhỏ đến lớn đều là mẹ ở bên con! Bây giờ con lớn rồi, cánh cứng rồi, không nghe lời nữa, phải không? Con nghĩ rằng có thể vứt bỏ mẹ sao?! Chính ba con là người bỏ rơi chúng ta! Ông ta chọn Ninh Chiêm! Luôn luôn là Ninh Chiêm! Không bao giờ là con!"

Sao có thể là cô chứ.

Ninh Miên thấy buồn cười, về tình về lý, cô chỉ là con của người thứ ba. Lâm Uyển chen chân vào gia đình người khác, thân phận vốn đã không vẻ vang. Nhưng dường như Lâm Uyển luôn có thể quên mất điều đó. Bà luôn nghĩ Ninh Hồng Đức mới là người có lỗi với họ, cứ lặp đi lặp lại như vậy, giống như lặp lại thế thì sự thật chính vậy.

Nhưng không phải ai cũng không có đầu óc.

Ninh Miên hiểu rõ hơn bất cứ ai, đối với Ninh Hồng Đức cũng vậy, với Lâm Uyển cũng vậy, cô đều là người có thể bị bỏ rơi bất cứ lúc nào. Nếu họ thật sự quan tâm đến cô, thì khi cô bỏ nhà đi suốt một tuần, sẽ không có chuyện không ai phát hiện. Cô sẽ không phải một mình ở trong khách sạn lạnh lẽo, một bát mì ăn liền phải chia làm ba lần ăn. Sẽ không có chuyện không ai hỏi han.

Ninh Miên thật sự đã hết tiền, khi trở về nhà, mở cửa ra, thứ chờ đợi cô vẫn là một căn nhà trống rỗng, bừa bộn.

Lâm Uyển từ đầu đến cuối chưa từng quan tâm cô đã đi đâu. Bà chỉ nghĩ có lẽ cô ra ngoài sớm, hoặc về muộn, thời gian hai người lệch nhau. Một tuần không gặp cũng là chuyện bình thường. Còn Ninh Hồng Đức, thậm chí từ đầu đến cuối ông còn không biết cô có bỏ nhà đi hay không, không một cuộc gọi. Chỉ thỉnh thoảng khi có kết quả thi, mới hỏi vài câu.

Lâm Uyển vẫn cho rằng cô còn nhỏ. Vẫn nghĩ rằng chỉ cần vài lời nói cực đoan, vài câu vì con là có thể trói buộc cô như trước. Rằng cô sẽ lại hiểu nhầm đó là tình yêu của họ, chỉ là một kiểu khác.

Lâm Uyển vẫn đang mắng, dường như sẽ không bao giờ dừng lại. Sự hòa giải của họ là giả. Sự yên ổn của họ cũng là giả. Tất cả chỉ bị đè nén, rồi một ngày, bùng nổ dữ dội hơn.

Nhưng Ninh Miên không muốn Tạ Ứng biết, không muốn bất kỳ ai biết. Cô cảm thấy đó là điều đáng xấu hổ.

"...Mẹ có thể nói nhỏ lại được không?"

"Nói nhỏ?" Lâm Uyển cười lạnh: "Ninh Miên, con sợ rồi à? Bao nhiêu năm nay, nếu mẹ không phải mẹ con thì mẹ đã mặc kệ con từ lâu rồi! Con muốn đi đâu thì đi, mẹ có quan tâm không?! Ninh Hồng Đức rốt cuộc cho con cái gì? Sao con cứ đứng về phía ông ta?!"

Ninh Miên hít sâu một hơi: "Mẹ có thể đừng chuyện gì cũng lôi ba vào được không?"

"Hay lắm, con nói nghe hay thật đấy, đừng lôi cha con vào." Lâm Uyển đập mạnh cốc trà xuống đất: "Vậy con nói cho mẹ nghe xem, ông ta chưa từng bảo con dọn về ở với ông ta à? Chưa từng bảo con rời khỏi mẹ à?!"

Ninh Miên im lặng nhìn bà.

Quả thật Ninh Hồng Đức đã từng nói như vậy. Nhưng cô chưa từng có ý định làm theo.

"Ba con, ba con, con nghĩ ba con là người tốt đẹp gì à? Nếu năm đó ông ta nói được làm được, đã bảo cưới mẹ về thì phải cưới thật, nếu khi đó con là con trai thì..."

"...."

Đầu óc Ninh Miên trống rỗng: "Mẹ! Tại sao?"

Mọi chuyện đã đến mức này rồi, Lâm Uyển vẫn hoàn toàn không thấy mình sai. Nếu không phải do bà, bà muốn dây dưa với một người đàn ông đã có gia đình. Rõ ràng biết đối phương không thể cho mình tất cả, vậy mà vẫn tin vào những lời dối trá.

Có lẽ vì quá tức giận, tóc Lâm Uyển hơi rối, dưới ánh đèn, gương mặt tái nhợt. Bị câu hỏi đột ngột nâng cao giọng của Ninh Miên chặn lại, bà nghẹn lời, không nói thêm gì nữa.

Ninh Miên thật sự không hiểu: "Tại sao phải là con trai mới được? Vì con không phải con trai nên mẹ không xứng có hạnh phúc? Vì con không phải con trai nên ba mới không thực hiện lời hứa? Tại sao lại là lỗi của chúng ta? Tại sao không phải là lỗi của mẹ?"

"Mẹ có lỗi gì chứ?"

"Mẹ không nên! Mẹ không nên! Mẹ không nên!" Không nên ở bên một người đàn ông đã có vợ, không nên ôm ảo tưởng. Nhưng nghĩ đến Tạ Ứng còn ở trên tầng, Ninh Miên cố ép cơn giận xuống, rốt cuộc vẫn nuốt lại những lời đó."Nếu mẹ có chút tự biết mình, thì đáng ra mẹ không nên sinh con ra. Tại sao mẹ lại sinh con? Tại sao?"

Lâm Uyển sững lại, nhất thời không biết trả lời: "Bởi vì... bởi vì..."

Lâm Uyển không nói tiếp, nhưng Ninh Miên đã biết rồi: "Vậy mẹ đã từng nghĩ, nếu con không phải con trai thì sẽ thế nào chưa?"

Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Lâm Uyển: "Có nhiều chuyện con biết hết, chỉ là không muốn nói, vì mẹ là mẹ của con! Mẹ thật sự nghĩ con không biết mẹ lấy danh nghĩa của con để hỏi ba xin sáu mươi vạn à?"

Lâm Uyển giật mình: "Sao ông ta lại...."

"Chính mẹ nói với con lúc say." Ninh Miên vốn muốn giấu đi: "Con đã nói bao nhiêu lần rồi, con không về nhà, không phải vì ba."

Cô dừng một chút: "Bây giờ, cũng không phải vì mẹ."

Toàn thân Ninh Miên run lên, mắt đỏ hoe nhưng không rơi một giọt nước mắt: "Chỉ là con cảm thấy hiện tại mình sống rất tốt, mỗi ngày đều rất vui."

Lâm Uyển nhìn cô, mím môi, dường như không dám tin: "...Vui thật sao?"

"Vâng."

"Nếu một thời gian nữa mẹ rời đi, con cũng không về với mẹ?"

Ninh Miên cụp mắt: "Không về."

Lâm Uyển lại hỏi: "Nếu bây giờ bắt con chọn, giữa mẹ và ba, con chọn ai?"

Từ khi Lâm Uyển sinh ra cô, từ lúc cô bắt đầu hiểu chuyện, câu hỏi này đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Cô luôn trả lời giống nhau, không chỉ để dỗ dành Lâm Uyển, mà còn để tự lừa mình, cứ nói dối nhiều lần, biết đâu một ngày nào đó cô sẽ tin, rằng cô yêu mẹ hơn bất cứ ai, rằng cô nhất định sẽ đứng về phía Lâm Uyển.

Nhưng bây giờ, cô không làm được nữa.

Ninh Miên nhìn bà thật lâu: "...Ba."

Nếu như vậy mới là giải thoát, nếu như vậy mới khiến Lâm Uyển từ bỏ: "Con chọn ba, được không?"

Tiễn Lâm Uyển đi xong, Ninh Miên đóng cửa lại.

Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Cũng chính trong khoảnh khắc đó, cô bỗng thấy mình chật vật, nhếch nhác đến không chịu nổi.

Ninh Miên không biết Tạ Ứng có nghe thấy những lời vừa rồi không. Nhưng nhiều năm trôi qua, cô vẫn nhớ như in lúc ở nhà họ Ninh. Khi đó cô còn nhỏ, lần đầu được Ninh Hồng Đức dẫn về, cô đứng phía sau ông, trước mặt là từng gương mặt xa lạ. Tách trà rơi vỡ đầy đất, mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ.

Cô không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn nghe thấy, có người gọi cô là con hoang, có người chửi cô là đồ đê tiện. Những lời đó dường như không bao giờ dừng lại. Ngay cả khi bị kéo vào phòng, cô vẫn nghe thấy những tiếng thì thầm xung quanh.

Từ rất nhỏ cô đã hiểu, mình phải cẩn thận từng chút, phải bước đi như trên băng mỏng. Không được sai dù chỉ một chút, vì cô sợ, sợ làm sai sẽ bị phát hiện, bị người khác biết, bị đem ra cười nhạo.

Mẹ cô, tự ý bước vào cuộc sống của người khác, phá vỡ gia đình người ta, muốn thay thế cuộc đời của họ.

Vân Sơ luôn hỏi vì sao cô không muốn thân thiết với ai, lúc nào cũng giữ khoảng cách, không muốn bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Ninh Miên nói cô cũng không biết, có lẽ là do quen rồi.

Thật ra cô biết. Chính vì biết, nên cô mới không thể để lộ quá nhiều cảm xúc. Cô không thể giống Vân Sơ, được gia đình bảo vệ, mãi mãi hồn nhiên rực rỡ, nghĩ rằng thế giới này đơn giản và trong trẻo. Cô giữ chặt bí mật trong lòng, ngày qua ngày, năm qua năm, chỉ muốn có đủ năng lực và điều kiện để thoát khỏi cuộc sống này.

Chỉ là vì... không muốn tiếp tục mang theo xiềng xích ấy nữa.

Bên mép sofa, chiếc túi bị mở ra, chiếc áo len rơi xuống đất. Chất vải m●ề●ɱ 〽️●ạ●𝒾 sạch sẽ chạm vào nền xi măng tối màu, dính lên vệt nước. Ánh mắt Ninh Miên dừng lại ở đó. Ban đầu cô còn nghĩ, Lâm Uyển chỉ đơn giản là quan tâm nên mới mang đồ đến cho mình.

Rõ ràng biết mình không nên khóc, cũng không được khóc.

Vậy mà đúng lúc này, nước mắt vẫn rơi lã chã, từng giọt từng giọt tràn ra khỏi hốc mắt.

Trên tầng bỗng vang đến một tiếng động, rồi sau đó là tiếng guitar.

Cô lúc nào cũng nghe thấy.

Đã từng có lúc, cô cảm thấy đó chỉ là thứ âm thanh ồn ào, phiền phức.

Nhưng vào thời khắc này, nó lại trở thành một lớp lá chắn tự nhiên, trong khu chung cư vốn yên tĩnh này, nuốt chửng hết mọi dư âm của những cuộc cãi vã.

Ngoài cửa sổ không có ánh đèn, trên dưới chỉ le lói hai ngọn đèn nhỏ, phát ra chút ánh sáng yếu ớt. Trong tiếng nhạc ấy, cô không cần phải kìm nén nữa, có thể bật khóc thật lớn.

Chương (1-98)